Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1280: Nghi Thức Sụp Đổ: Huyền Vực Mang Vết Sẹo

Con đường còn dài, nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng để dẫn dắt. Hắn hít thở sâu, cố gắng vực dậy cơ thể rã rời, từng thớ thịt như bị xé toạc, từng khớp xương như muốn rời ra. Tô Lam vẫn ở bên cạnh, bàn tay nàng kiên định đỡ lấy hắn, hơi ấm và sức mạnh từ nàng truyền sang, như một sợi dây cứu sinh trong cơn bão tận. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng sâu sắc nhưng cũng tràn đầy tín nhiệm. Dưới ánh hoàng hôn đã chuyển sang sắc tím than, nhuộm lên những phế tích của Thiên Cung một vẻ u buồn đến não lòng, Tần Mặc chậm rãi đứng thẳng dậy, dù cơ thể vẫn run rẩy không ngừng.

Thiên Cung, một thời là biểu tượng của uy quyền tối thượng, của khát vọng thăng tiên vượt lên trên tất thảy, giờ đây chỉ còn là một ��ống đổ nát hoang tàn. Những cung điện bằng ngọc bích, vàng ròng, từng lấp lánh rực rỡ giữa tầng mây, giờ vỡ vụn thành từng mảnh, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà như những giọt nước mắt pha lê. Các cầu vồng tự nhiên, từng là con đường lung linh nối liền các đảo mây, đã tan biến, để lại khoảng không hư vô rộng lớn, lạnh lẽo. Vườn thượng uyển, nơi linh thảo và hoa tiên đua nở, nay chỉ còn là những mảng đất khô cằn, những thân cây trụi lá, xoắn vặn như thể đang rên xiết. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát đã biến mất, thay vào đó là mùi khói bụi nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi kim loại cháy sém, và một thứ mùi ẩm mốc, mục rữa của sự tàn lụi. Gió vẫn rít qua những khe đá vỡ, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của một linh hồn bị giam cầm. Không khí không còn tinh khiết, tràn ngập linh khí dồi dào nữa, mà trở nên nặng nề, ngột ngạt, mang theo hơi lạnh buốt giá của tử khí. Toàn cảnh Thiên Cung giờ đây là một khung cảnh bi tráng đến tột cùng, một tượng đài cho sự sụp đổ của một tham vọng sai lầm.

Tần Mặc quay đầu, nhìn về phía Thiên Diệu Tôn Giả. Y vẫn nằm bất động giữa một đống gạch đá đổ nát, trông thật nhỏ bé và thảm hại. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến giờ rách nát, lấm lem bùn đất và bụi than. Mái tóc trắng như tuyết tán loạn, che khuất một phần khuôn mặt vốn tuấn tú nhưng giờ đã nhợt nhạt, hốc hác đến đáng sợ. Đôi mắt xanh thẳm từng sắc lạnh và đầy sự tính toán, giờ trống rỗng, vô hồn, nhìn xuyên qua những mảnh vỡ, như thể tâm hồn y đã vỡ nát cùng với tham vọng của mình. Khí thế cường giả uy nghiêm, quyền lực một thời đã biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại một sự suy kiệt tột cùng, một sự vỡ mộng hoàn toàn. Y như một pho tượng đá vô tri, bị thời gian và bi kịch gặm nhấm.

Các đồng minh khác cũng đã tập hợp lại xung quanh. Thạch Trụ đứng sừng sững, thân hình khổng lồ phủ đầy rêu phong, nhưng từ nó tỏa ra một cảm giác nặng nề, đau buồn sâu sắc. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc không lời, nhưng hắn cảm nhận được sự rung chuyển yếu ớt từ sâu trong lòng đất, như một lời than vãn về những vết nứt vỡ của địa mạch. Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén, lặng lẽ quan sát, không nói một lời. Ánh mắt y không còn sự hung hăng, chỉ còn sự trầm tư sâu sắc trước cảnh tượng hỗn loạn còn sót lại. Thiết Giáp Thành Linh không hiện hình, nhưng Tần Mặc cảm nhận được ý chí của nó đang dao động dữ dội, như một nỗi đau âm ỉ trước sự hủy diệt của những công trình, những thành trì mà nó đại diện. Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ khẽ, tiếng gầm mang theo sự đau đớn, thảm thiết, ánh mắt hổ vàng rực rỡ giờ đây lấp lánh sự buồn bã, vì nó cảm nhận được sự suy yếu của linh thú, của tự nhiên, của bản nguyên Huyền Vực. Vô Danh Khách đứng tách biệt một chút, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư. Hắn khẽ lắc đầu, bầu rượu bên hông vẫn còn nguyên, như thể không còn tâm trạng để uống nữa.

Tần Mặc cố gắng bước từng bước nặng nề đến bên Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn quỳ xuống, dùng đôi mắt thấu thị để nhìn sâu vào tâm hồn kẻ đã gây ra đại họa này. Hắn không thấy sự căm ghét, không thấy sự điên cuồng, chỉ thấy một khoảng trống rỗng vô tận, một sự mất mát không thể bù đắp. Niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên, vào việc ép buộc vạn vật phải 'cao hơn' đã sụp đổ hoàn toàn, để lại một vực thẳm trong tâm trí y.

"Đây là cái giá... cho tham vọng mù quáng." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc, không phải là lời phán xét, mà là một sự thật đau đớn. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào Huyền Vực Tâm Châu. Viên ngọc xanh biếc, giờ đây chỉ còn leo lét ánh sáng, những vết nứt chằng chịt trên bề mặt như những vết sẹo không thể xóa nhòa. Hắn cảm nhận được sự yếu ớt, sự mệt mỏi tột cùng từ nó, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn vẫn cảm nhận được một ý chí sống sót mong manh, một khát khao được chữa lành. Đó là tiếng thở dài của Huyền Vực, tiếng than vãn của vạn vật, nhưng cũng là tiếng vọng của niềm hy vọng.

Tô Lam khẽ siết chặt tay Tần Mặc, giọng nàng run run. "Mặc ca, huynh sao rồi? Đừng cố quá sức. Huynh đã... đã làm quá nhiều rồi." Nàng lo lắng nhìn hắn, biết rằng hắn đã dốc cạn sức lực để ổn định Tâm Châu, giờ đây ngay cả việc đứng thẳng cũng là một thử thách.

Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Không sao... ta vẫn ổn." Hắn cố nở một nụ cười yếu ớt, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Thiên Diệu Tôn Giả. "Hắn... đã đạt được 'tiên giới' của riêng mình, trong sự hủy diệt. Một 'tiên giới' do chính tay hắn tạo ra, nhưng lại không có gì ngoài tro tàn." Vô Danh Khách trầm giọng, tiếng nói của hắn mang theo sự thâm trầm, bi quan nhưng cũng là một lời cảnh tỉnh sâu sắc. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Hắn đã đi đến tận cùng của con đường đó, và đây là kết quả."

Tần Mặc nhắm mắt lại, truyền đi những thông điệp về sự bình yên, về sự chấp nhận bản chất, về sự cân bằng và niềm hy vọng. Hắn không cố gắng ép buộc, không cố gắng thay đổi, mà chỉ là sự thấu hiểu, sự đồng cảm sâu sắc nhất. Hắn truyền vào đó hình ảnh của Vô Tính Thành, một nơi mà vạn vật sống dung dị, chấp nhận bản chất của mình, không truy c���u thăng tiên một cách mù quáng. Hắn truyền vào đó ý niệm rằng, không cần phải trở nên cao hơn, mạnh hơn để tồn tại, mà chỉ cần là chính mình, chấp nhận những khiếm khuyết, những giới hạn, và cùng nhau phục hồi. Một quá trình chữa lành kéo dài hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm, không thể phục hồi hoàn toàn trạng thái ban đầu, nhưng sẽ là một khởi đầu mới, một sự tái sinh.

Sau khi đã phần nào hồi phục ý thức và thể lực sau nỗ lực ổn định Huyền Vực Tâm Châu, Tần Mặc được Tô Lam dìu đến một mỏm đá tương đối an toàn trong đống đổ nát của Thiên Cung. Không gian xung quanh vẫn mịt mù, những cơn gió nhẹ lướt qua mang theo hơi lạnh thấu xương, nhưng không còn sự hỗn loạn dữ dội như trước. Các đồng minh ngồi vây quanh, ánh mắt họ vẫn còn sự mệt mỏi, nhưng sự kiên định đã trở lại. Tô Lam đỡ Tần Mặc ngồi xuống, nàng khẽ vuốt mái tóc rối bời của hắn, ánh mắt đầy yêu thương và lo lắng.

Tần Mặc đặt bàn tay yếu ớt lên Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc xanh biếc vẫn ánh lên một vẻ mờ nhạt, như trái tim của m��t sinh linh đang thoi thóp. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý niệm và năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" của mình, không chỉ để cảm nhận nỗi đau của riêng Tâm Châu, mà còn để mở rộng giác quan ra khắp Huyền Vực. Hắn không chỉ lắng nghe, mà còn dùng Tâm Châu như một nhãn quan, một cầu nối để cho các đồng minh của mình cùng "nhìn thấy" và "cảm nhận" bức tranh toàn cảnh về sự tàn phá.

Cảnh tượng hiện ra trong tâm trí mỗi người là một bi kịch không thể tưởng tượng nổi.

Thạch Trụ, với bản chất là một thực thể địa mạch, cảm nhận rõ nhất sự nứt vỡ từ sâu trong lòng đất. Nó truyền đến Tần Mặc một ý niệm đau đớn, như tiếng rên xiết của chính Huyền Vực. "Địa mạch... nứt vỡ... linh khí rò rỉ... Huyền Vực... đang khóc than..." Ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí mọi người, không phải bằng lời nói, mà bằng những rung chấn dữ dội của mặt đất, những hình ảnh về những khe nứt khổng lồ xé toạc các lục địa, nuốt chửng những dãy núi cao vút. Các con sông ngầm, mạch nước linh thiêng đã khô cạn hoặc bị nhiễm độc bởi năng lượng hỗn loạn. Những dòng dung nham nóng chảy trào lên từ những vết thương hở của thế giới, không phải là sự sống, mà là sự hủy diệt. Từng mảnh đất, từng ngọn núi, từng dòng sông đều mang những vết sẹo sâu sắc, không thể chữa lành trong một sớm một chiều.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ khẽ, tiếng gầm mang theo nỗi đau đớn tột cùng. "Thần thú... kêu than... bản nguyên suy yếu... sinh linh... mục rữa..." Trong "thị giác" mà Tần Mặc tạo ra, họ thấy những khu rừng cổ thụ, từng rậm rạp và tràn đầy sức sống, giờ héo úa, cây cối trụi lá, thân gỗ hóa đá hoặc mục nát. Các hồ nước linh thiêng cạn khô, hoặc biến thành vũng lầy độc hại. Những linh thú, thần thú từng hùng vĩ, mang trong mình sức mạnh bản nguyên của trời đất, giờ đây nằm la liệt, hơi thở yếu ớt, thân thể tàn tạ, hoặc biến dị thành những hình thù ghê rợn do linh khí hỗn loạn. Sự cân bằng sinh thái đã bị phá vỡ hoàn toàn. Sự sống trên Huyền Vực đang đứng trước bờ vực diệt vong.

Thiết Giáp Thành Linh, dù không có hình dạng cụ thể, nhưng Tần Mặc cảm nhận được ý chí của nó đang run rẩy vì đau đớn. Nó là linh hồn của những kiến trúc, của những thành trì, và giờ đây, nó đang chứng kiến sự hủy diệt của chính những gì nó đại diện. Các thành trì từng sầm uất, những công trình kiến trúc kỳ vĩ, giờ chỉ còn là đống đổ nát, gạch đá vỡ vụn, sắt thép hoen gỉ. Nó cảm thấy sự trống rỗng, sự mất mát của từng viên gạch, từng phiến đá đã bị phá hủy. Nó là một nỗi đau không lời, nhưng sâu sắc hơn bất kỳ tiếng kêu than nào.

Cổ Kiếm Hồn, ánh mắt sắc bén, trầm tư. Y cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, những luồng năng lượng tàn dư vẫn còn lẩn khuất khắp nơi, làm biến dạng các đạo pháp, các pháp tắc vận hành của thế giới. Y thấy rõ những vết rạn nứt trong chính bản nguyên của các loại binh khí, của các vật phẩm tu hành. Cái "sắc bén" của thế giới đã bị cùn mòn, sự "kiên định" của vật tính đã bị lung lay.

Tô Lam, sau khi chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng đó thông qua kết nối của Tần Mặc, siết chặt lấy bàn tay hắn. Nàng run rẩy, nước mắt không kìm được mà trào ra. "Mặc ca... quy mô này... quá lớn... chúng ta... chúng ta phải làm gì đây?" Giọng nàng nghẹn ngào, ẩn chứa sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi tột cùng. Nàng đã từng là một kiếm khách kiên cường, nhưng giờ đây, trước thảm cảnh này, nàng cũng không khỏi cảm thấy bất lực.

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng một nỗi đau khôn tả, nhưng không hề có sự tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được tất cả những nỗi đau ấy, những tiếng kêu than ấy, những vết sẹo ấy. Đó là gánh nặng của cả Huyền Vực đè lên vai hắn. Hắn biết, Huyền Vực sẽ không bao giờ trở lại như cũ. Những vết sẹo này sẽ mãi mãi tồn tại, là một lời nhắc nhở về cái giá của sự tham lam và mù quáng. Nhưng nó có thể chữa lành, theo cách riêng của nó, một cách chậm rãi và đau đớn, nhưng kiên cường. Tần Mặc nhận ra rằng mặc dù nguy cơ hủy diệt đã qua, nhưng quá trình chữa lành và tái thiết Huyền Vực sẽ là một hành trình gian nan hơn rất nhiều, đòi hỏi sự đồng lòng và nỗ lực của tất cả. Giai đoạn tái thiết và xây dựng lại Huyền Vực, các thách thức trong việc thay đổi tư tưởng đã ăn sâu, sẽ là một thử thách lớn hơn bất kỳ cuộc chiến nào.

Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thiên Cung bằng một màu đen thăm thẳm, chỉ còn ánh trăng bạc xuyên qua những khe mây, rọi xuống những mảnh vỡ lấp lánh như những giọt lệ. Một căn phòng tạm thời trong Thiên Cung, đã được dọn dẹp sơ sài khỏi gạch đá đổ nát, trở thành nơi tụ họp của Tần Mặc và các đồng minh. Không khí lạnh giá tràn ngập, mang theo mùi ẩm mốc và bụi than. Một ngọn lửa nhỏ được đốt lên ở giữa phòng, ánh sáng yếu ớt của nó chập chờn trên những gương mặt kiệt sức nhưng đầy quyết tâm.

Tần Mặc, dù vẫn còn rất yếu, ngồi ở vị trí trung tâm. Sắc mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn là người duy nhất có thể nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, người duy nhất có thể kết nối với nỗi đau của Huyền Vực, và cũng là người duy nhất có thể dẫn dắt con đường chữa lành. Gánh nặng của cả thế gi���i đè nặng lên đôi vai gầy của hắn, nhưng hắn không hề run sợ.

Thiên Diệu Tôn Giả bị giam giữ ở một góc phòng, được bao bọc bởi một pháp trận phong ấn đơn giản. Y vẫn chìm trong trạng thái vô hồn, đôi mắt trống rỗng nhìn vào hư vô, như một bức tượng đá. Mái tóc trắng tán loạn, khuôn mặt hốc hác, không còn chút nào dáng vẻ uy nghiêm của một cường giả. Hắn là một bài học đau đớn, một lời nhắc nhở về cái giá của sự truy cầu mù quáng, nhưng cũng là một gánh nặng, một vấn đề cần được giải quyết.

Các đồng minh ngồi xung quanh Tần Mặc, vẻ mặt nghiêm nghị. Tô Lam ngồi ngay bên cạnh hắn, bàn tay nàng đặt nhẹ lên cánh tay hắn, như một lời động viên thầm lặng. Thạch Trụ phát ra những rung chấn nhẹ từ lòng đất, như một sự lắng nghe thấu đáo. Bạch Hổ Lão Tổ nằm cuộn tròn, đôi mắt vàng rực mở hé, quan sát mọi thứ. Cổ Kiếm Hồn dựa vào một bức tường đổ nát, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. Thiết Giáp Thành Linh truyền đi những ý niệm về sự cảnh giác, về việc bảo vệ những gì còn sót lại. Vô Danh Khách khẽ nhấp một ngụm rượu, ánh mắt hắn thâm trầm, suy tư.

"Huyền Vực không thể sụp đổ." Tần Mặc phá vỡ sự im lặng, giọng hắn khản đặc nhưng tràn đầy sức nặng. "Nó đã bị tổn thương, nhưng ý chí tồn tại của nó vẫn còn. Chúng ta phải tìm cách chữa lành nó." Hắn nhìn vào từng người, ánh mắt cầu thị nhưng cũng đầy tin tưởng.

Vô Danh Khách khẽ thở dài, đặt bầu rượu xuống. "Hắn (Thiên Diệu Tôn Giả) là một bài học... một vết sẹo không thể xóa nhòa. Niềm tin vào thăng tiên đã ăn sâu vào tâm trí vô số tu sĩ qua hàng ngàn năm. Sự sụp đổ này không chỉ là của hắn, mà là của cả một triết lý. Gánh nặng này, có khi lại là cơ hội để chúng ta hiểu rõ hơn về chân lý thất lạc, về sự cân bằng bản chất." Hắn nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt phức tạp, không căm ghét, không thương hại, chỉ là sự thấu hiểu. "Nhưng hắn cũng là một gánh nặng. Số phận của hắn sẽ định hình cách thế giới nhìn nhận về quá khứ."

"Việc xử lý Thiên Diệu Tôn Giả sẽ là một vấn đề. Nhưng trước mắt, chúng ta cần đối m��t với những vết thương của Huyền Vực." Tô Lam nói, giọng nàng kiên định. "Làm thế nào để ngăn chặn sự rò rỉ linh khí? Làm thế nào để chữa lành địa mạch? Tái thiết các vùng bị tàn phá? Những con sông nhiễm độc, những khu rừng héo úa... tất cả đều cần được hồi sinh. Đây là một nhiệm vụ khổng lồ."

Tần Mặc gật đầu. "Đúng vậy. Nó sẽ là một hành trình dài, có thể kéo dài hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm. Huyền Vực sẽ không bao giờ trở lại như cũ. Những vết sẹo này sẽ tồn tại vĩnh viễn, là lời nhắc nhở. Nhưng chúng ta sẽ không cố gắng xóa bỏ chúng, mà sẽ học cách chung sống với chúng, biến chúng thành sức mạnh." Hắn ngước nhìn lên trần nhà đổ nát, nơi ánh trăng vẫn đang len lỏi. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Trước tiên, phải ổn định lại những mạch linh khí chính, những nơi địa mạch bị nứt vỡ nghiêm trọng nhất. Thạch Trụ, ta cần ngươi dẫn dắt."

Thạch Trụ truyền đến một ý niệm kiên định, mạnh mẽ. *“Sẽ làm. Dù tan xương nát thịt, cũng sẽ giữ vững bản nguyên.”*

"Bạch Hổ Lão Tổ, ta cần ngươi cùng các linh thú bản nguyên khác, tìm cách thanh lọc những vùng đất bị nhiễm độc, hồi sinh những khu rừng, những hồ nước. Dù chỉ là một mầm xanh nhỏ, một dòng nước trong lành cũng có giá trị vô cùng." Tần Mặc tiếp tục.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ trầm thấp. *“Bản nguyên... sẽ không để bị chà đạp. Chúng ta sẽ cùng nhau vực dậy.”*

"Thiết Giáp Thành Linh, ngươi là ý chí của những kiến trúc. Ngươi sẽ giúp chúng ta bảo vệ những gì còn sót lại, và quan trọng hơn, hướng dẫn chúng ta xây dựng lại, không phải theo lối cũ của sự phô trương, mà là theo lối cân bằng, hòa hợp với tự nhiên, với vật tính."

Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh dao động, mang theo sự quyết tâm. *“Bảo vệ... xây dựng lại... trên nền móng của ý chí tồn tại.”*

"Cổ Kiếm Hồn, ngươi có thể cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí. Ta cần ngươi giúp chúng ta định hướng lại các luồng năng lượng, làm cho chúng trở nên ổn định và có trật tự hơn."

Cổ Kiếm Hồn trầm mặc một lát, rồi khẽ nói, giọng y vang lên trầm ấm. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Ta sẽ dùng ý chí của mình để gọt giũa lại trật tự."

Tần Mặc quay sang Tô Lam. "Còn nàng, Tô Lam, nàng là người mạnh mẽ, thông tuệ. Nàng sẽ là cánh tay phải của ta, giúp ta điều phối mọi thứ, và quan trọng nhất, giữ vững niềm tin cho mọi người."

Tô Lam siết chặt tay Tần Mặc, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên cường. "Chúng ta sẽ cùng huynh. Con đường này... sẽ rất dài, và đầy chông gai. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó."

"Vô Danh Khách, ta cần sự thâm trầm của ngươi, sự hiểu biết về thế giới và lòng người. Ngươi sẽ giúp ta đối phó với những tư tưởng cũ, với những kẻ vẫn còn mù quáng. Và ngươi sẽ giúp ta... tìm một con đường cho Thiên Diệu Tôn Giả." Tần Mặc nhìn về phía Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt hắn chứa đựng sự phức tạp. Tình trạng của Thiên Diệu Tôn Giả cho thấy hắn có thể có một vai trò mới, hoặc là một kẻ sám hối, hoặc là một bài học đau đớn cho Huyền Vực, có thể là một nhân vật quan trọng trong việc tiết lộ thêm bí mật về 'chân lý thất lạc'.

Vô Danh Khách khẽ gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn. "Hắn là một trang sách đã lật, nhưng chưa đọc hết. Ta sẽ giúp ngươi giải mã nó."

Tần Mặc hít thở sâu, cảm nhận sự tin tưởng và quyết tâm từ những đồng minh của mình. Hắn biết, họ không đơn độc. "Dù có bao nhiêu vết sẹo, Huyền Vực vẫn là Huyền Vực của chúng ta. Nó sẽ không bao giờ trở lại như cũ, nhưng nó sẽ mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn. Và nó sẽ tìm lại được sự cân bằng, không phải theo cách chúng ta áp đặt, mà theo ý chí tồn tại vốn có của nó." Giọng hắn vang lên trầm ổn, tràn đầy niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định. Đó là lời tuyên ngôn cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự chữa lành và tái sinh, một khởi đầu mới dựa trên sự cân bằng, dù sẽ phải trải qua những trống rỗng và vô định. Những vết sẹo trên Huyền Vực không chỉ là vật chất mà còn là tinh thần, báo hiệu những thách thức về tư tưởng và niềm tin sẽ tiếp tục diễn ra trong giai đoạn tái thiết. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng để dẫn dắt.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free