Vạn vật không lên tiên - Chương 1283: Hàn Gắn Linh Hồn Vạn Vật: Tiếng Vọng Từ Cội Nguồn
Đêm đó, trong phế tích cổ miếu hoang tàn, không ai ngủ được, chỉ có tiếng gió rít thê lương và nỗi đau thầm lặng của vạn vật vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Khi vầng dương đầu tiên của bình minh hé rạng, xuyên qua những kẽ nứt của vách đá đổ nát, phủ lên không gian một màu cam vàng huyền ảo, Tần Mặc vẫn ngồi bất động. Hắn vẫn ở vị trí đó, bên cạnh con linh thú nhỏ vô hồn, Huyền Vực Tâm Châu lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay gầy gò. Ánh sáng yếu ớt của nó, tựa hồ một đốm lửa nhỏ nhoi trong đêm tối vô tận, phản chiếu sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt thanh tú của hắn. Đôi mắt đen láy, thường ngày luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và trầm tư, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi đau khôn tả, một sự nặng trĩu mà không lời nào có thể diễn tả hết.
Xung quanh hắn, phế tích cổ miếu hiện lên trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. Những bức tường đá khổng lồ, từng chạm mây xanh, nay đổ nát tan hoang, rêu phong phủ kín như một tấm áo tang. Các pho tượng thần cổ kính, từng được tạc đẽo tinh xảo, nay vỡ vụn thành từng mảnh, đầu rơi mình vỡ, nằm rải rác trên nền đất ẩm ướt. Cây cối hoang dại mọc um tùm, thân leo quấn quýt, tạo nên một mê cung xanh xám đầy vẻ huyền bí nhưng cũng ẩn chứa sự mục ruỗng. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên âm thanh thê lương, như tiếng thở dài của thế giới đang hấp hối. Đôi khi, một tiếng côn trùng lạ lẫm vang lên trong thinh không, phá vỡ sự tĩnh mịch, rồi lại chìm vào im lặng. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và gỗ mục lẫn vào nhau, tạo nên một không khí trầm mặc, u ám, có chút đáng sợ của một nơi từng chứng kiến sự thịnh suy của một nền văn minh. Dù đã là ban ngày, nhưng những đám mây mù dày đặc vẫn bao phủ đỉnh núi, khiến ánh sáng mặt trời không thể chiếu rọi hoàn toàn. Gió mạnh vẫn thổi qua các phiến đá lơ lửng, tạo ra những âm thanh rền rĩ, ai oán, tựa như lời than khóc của vạn vật đang chìm trong nỗi tuyệt vọng. Không khí nơi đây mát mẻ, dịu nhẹ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương từ nỗi đau vô hình đang lan t��a.
Tô Lam, với dung nhan thanh tú nhưng giờ đây hằn lên vẻ lo lắng, bước đến gần Tần Mặc. Nàng ngồi xuống cạnh hắn, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng chăm chú nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của thiếu niên. Nàng chưa từng thấy Tần Mặc yếu ớt đến vậy, không phải vì thương tích thể xác, mà là bởi gánh nặng tinh thần quá lớn mà hắn đang gánh chịu. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn trong không gian xung quanh Tần Mặc, một thứ hỗn loạn vô hình, không thuộc về linh lực hay khí tức, mà là sự giằng xé của vô số ý chí tồn tại đang đau đớn.
“Tần Mặc, huynh có ổn không?” Tô Lam khẽ hỏi, giọng nói nàng mang một chút run rẩy. “Năng lượng này… nó quá lớn, huynh đừng ép bản thân quá mức.” Nàng muốn vươn tay chạm vào vai hắn, nhưng lại e ngại sẽ phá vỡ sự kết nối mong manh mà hắn đang cố gắng duy trì. Nàng biết, Tần Mặc đang lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng cả linh hồn, lắng nghe tiếng kêu thầm lặng của vạn vật, tiếng kêu của những ý chí đã bị bẻ cong, bị biến chất.
Tần Mặc khẽ mở mắt, đôi mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm không đáy, nhưng lại ánh lên một tia sáng yếu ớt của sự kiên định. Hắn nhìn Tô Lam, rồi lại nhìn ra xa, về phía những cánh rừng bị biến dạng đang hiện rõ trong ánh bình minh. “Nỗi đau này… nó sâu hơn những gì ta tưởng, Tô Lam,” hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như phải vật lộn với gánh nặng vô hình. “Không chỉ là thể xác, mà là linh hồn của vạn vật. Những vết thương trên thân cây, những vết nứt trên đá, tất cả đều là biểu hiện bên ngoài của một sự mục ruỗng từ bên trong, từ sâu thẳm trong bản nguyên của chúng.”
Hắn siết nhẹ Huyền Vực Tâm Châu trong tay, cảm nhận sự rung động yếu ớt của nó, như một trái tim đang đập một cách khó khăn. “Ta nghe thấy tiếng khóc của những dòng sông đã khô cạn, tiếng rên rỉ của những ngọn núi đã hóa đá, tiếng gào thét của những linh thú đã mất đi bản năng. Chúng không còn là chính chúng nữa. Chúng lạc lối, Tô Lam. Chúng lạc lối trong chính sự tồn tại của mình.”
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ phủ lông trắng như tuyết, bước đến, mỗi bước đi đều mang theo một uy áp vô hình, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự suy tư sâu sắc. Đôi mắt hổ vàng rực của y nhìn Tần Mặc, rồi nhìn con linh thú nhỏ vẫn nằm bất động. “Ta chưa từng thấy sự hủy diệt bản chất nào thảm khốc đến vậy,” y gầm nhẹ, giọng nói trầm khàn đầy cảm xúc, như một tiếng thở dài từ ngàn năm. “Ngay cả tà thuật cũng không thể làm được điều này. Tà thuật hủy diệt sinh mạng, biến dạng thể xác, nhưng nó không thể bào mòn ý chí tồn tại đến mức này. Đây không phải là cái chết, mà là sự tồn tại trong hư vô, một sự mất mát còn đáng sợ hơn cái chết.” Y từng là một thần thú mạnh mẽ, từng chứng kiến vô số sinh linh bị hủy diệt trong các cuộc chiến tranh và thiên tai, nhưng chưa bao giờ y chứng kiến một loại hủy diệt tinh thần nào ghê gớm đến vậy. Nó không giết chết, mà nó làm cho vạn vật tồn tại mà như đã chết.
Vô Danh Khách, vẫn đứng lặng lẽ ở một góc, ánh mắt hắn sâu thẳm như đã chứng kiến vô số kiếp luân hồi. Hắn không nói gì, nhưng sự trầm mặc của hắn còn nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào. Hắn biết, khi ý chí tồn tại bị bẻ cong, khi bản chất bị ép buộc, thì sự mất mát này còn đáng sợ hơn cả cái chết. Bởi vì, cái chết chỉ là sự kết thúc của một vòng đời, còn sự mất đi bản chất là sự hủy diệt chính ý nghĩa của sự tồn tại.
Thạch Trụ, với ý niệm trầm mặc, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc: *“Đây là những vết sẹo không thể thấy bằng mắt thường, Tần Mặc. Những vết sẹo ăn sâu vào bản nguyên. Chúng đã bị ép buộc phải từ bỏ bản chất để truy cầu một thứ không thuộc về chúng. Giờ đây, chúng không thể tìm thấy con đường trở về.”* Ý niệm của y mang theo sự cảnh báo về mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhưng cũng ẩn chứa một niềm tin vững chắc vào khả năng của Tần Mặc.
Tần Mặc gật đầu, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi dâng trào, nhưng cũng cảm nhận được một tia hy vọng mong manh. Hắn biết, gánh nặng trên vai hắn giờ đây không chỉ là chữa lành những vết nứt trên địa mạch, hay ổn định linh khí hỗn loạn. Mà còn l�� phục hồi những ý chí đã tan vỡ, đánh thức những bản chất đã ngủ quên. Đây sẽ là thử thách lớn nhất trong cuộc đời hắn, đòi hỏi hắn phải phát triển năng lực thấu hiểu ý chí lên một tầm cao mới, phải tìm ra những phương pháp độc đáo, có thể liên quan đến những bí mật sâu xa của Huyền Vực Tâm Châu, hoặc những kiến thức cổ xưa về sự cân bằng mà thế gian đã lãng quên. Hắn hít một hơi thật sâu, như để gom góp toàn bộ ý chí và quyết tâm. “Chúng ta phải bắt đầu,” hắn nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại chứa đựng một sức nặng không thể lay chuyển. “Phải bắt đầu từ những gì yếu ớt nhất, từ những gì gần gũi nhất.”
***
Không để lãng phí thêm thời gian, ngay giữa trưa, Tần Mặc đã dẫn các đồng minh đến một khu vực trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, cách phế tích cổ miếu không xa. Nơi đây, không khí đặc quánh mùi ẩm ướt và hương đất, xen lẫn với mùi mục ruỗng của những sinh vật đã chết khô. Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, từng là biểu tượng của sự sống mãnh liệt và đa dạng, giờ đây lại mang một vẻ ma quái, rợn người. Mưa nhiều quanh năm, đặc biệt là vào mùa hè, khiến lớp thảm thực vật dưới chân luôn sũng nước, trơn trượt. Sương mù dày đặc thường xuyên bao phủ các đỉnh núi cao, tạo ra vẻ huyền ảo, nhưng cũng che khuất tầm nhìn, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo và khó lường. Nắng ấm xen kẽ, nhưng không kéo dài, chỉ đủ để khiến không khí trở nên ẩm ướt hơn, chứ không thể xua đi cái lạnh lẽo từ sự biến dạng.
Trong khu rừng bị biến dạng này, Tần Mặc dừng lại trước một cây cổ thụ khổng lồ. Đó là một Mộc Tinh, từng cao vút chạm mây, thân cây to lớn, tán lá rộng che phủ cả một vùng trời. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một hình thù quái dị, méo mó. Thân cây nứt nẻ, gân guốc, những cành cây vươn ra như những cánh tay xương xẩu, không còn lá, chỉ còn lại những chiếc gai nhọn hoắt. Lớp vỏ cây xám xịt, khô cứng, như một lớp da chết. Có những đoạn thân cây còn hằn lên những vết sẹo sâu hoắm, tựa hồ bị thiêu đốt hoặc bị kéo căng đến biến dạng. Dù vậy, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một chút sinh khí yếu ớt đang leo lét bên trong nó, như một ngọn nến sắp tàn trong đêm tối.
“Nó… đang lạc lối. Giống như một con thuyền mất la bàn giữa biển khơi linh hồn.” Thạch Trụ truyền ý niệm trầm mặc vào tâm trí mọi người. Ý niệm của y, dù không thành lời, vẫn mang một sức nặng triết lý sâu sắc, vẽ ra một hình ảnh bi thương về sự mất phương hướng của Mộc Tinh.
Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ tiến đến gần Mộc Tinh. Làn da ngăm nắng của hắn phản chiếu ánh sáng mờ ảo xuyên qua tán lá cây bị biến dạng. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên lớp vỏ cây thô ráp, lạnh lẽo. Một luồng xúc giác kỳ lạ truyền đến, không phải sự cứng cỏi của gỗ, mà là một sự trống rỗng, một sự hỗn loạn đang cuộn trào bên trong. Ngay lập tức, ý chí của Mộc Tinh như một dòng lũ dữ dội ập vào tâm trí Tần Mặc. Đó là một nỗi đau đớn tột cùng, một sự hoang mang không lối thoát, một sự giằng xé khủng khiếp giữa bản chất cũ của một cây cổ thụ vĩ đại, yêu thiên nhiên, và sự biến chất mới, bị ép buộc phải trở thành một thứ gì đó khác, một thứ quái dị, không còn thuộc về bất kỳ thế giới nào.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn chìm sâu vào sự hỗn loạn đó. Hắn cảm nhận được sự khao khát cháy bỏng của Mộc Tinh muốn được trở về với cội nguồn, muốn được là chính nó, muốn lại được đắm mình trong ánh nắng, được ôm ấp bởi gió, được nuôi dưỡng bởi đất mẹ. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một sự tuyệt vọng sâu sắc, một nỗi sợ hãi khủng khiếp khi Mộc Tinh không còn nhận ra chính mình, không còn biết con đường nào dẫn về bản chất nguyên thủy của nó.
“Ta nghe thấy tiếng nó,” Tần Mặc thì thầm, giọng nói hắn vang lên giữa không gian tĩnh mịch, trầm buồn. “Một nỗi tuyệt vọng sâu sắc, một khát khao được trở về… nhưng không biết đường.” Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn bắt đầu tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh lam nhạt, như một trái tim đang đập nhịp nhàng, truyền một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết vào thân cây Mộc Tinh.
Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc, đôi mắt nàng mở to vì kinh ngạc. Nàng thấy Tần Mặc đang hòa mình vào Mộc Tinh, như thể hắn cũng trở thành một phần của cây cổ thụ. Nàng chưa từng thấy bất kỳ tu sĩ nào có thể làm được điều này. Ngay cả những đại năng có thể giao tiếp với vạn vật cũng chỉ có thể là trao đổi thông tin, chứ không thể thấu hiểu và hòa nhập sâu sắc đến mức này. “Huynh có thể… giao tiếp với nó sao?” Nàng hỏi, giọng nói đầy vẻ không tin nổi. “Nó có ý thức sao? Ý chí của nó… nó thực sự đang nói chuyện với huynh sao?”
Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ một tiếng nhẹ, ánh mắt y nhìn Tần Mặc đầy vẻ suy tư. Y đã từng chứng kiến những thần thú khai mở linh trí, có thể giao tiếp với con người, nhưng đó là một quá trình tự nhiên, kéo dài hàng ngàn năm. Còn Mộc Tinh này, nó chỉ là một vật tính, một cây cổ thụ bị biến dạng, vậy mà Tần Mặc lại có thể thấu hiểu nó đến nhường này. Đây là một năng lực vượt xa sự hiểu biết của y.
Tần Mặc không trả lời Tô Lam, hắn vẫn chìm đắm trong sự kết nối với Mộc Tinh. Hắn không chỉ lắng nghe, mà hắn đang cố gắng dẫn dắt, cố gắng chiếu rọi một tia sáng vào màn đêm u tối trong ý chí của Mộc Tinh. Hắn truyền vào đó không phải là linh lực cường đại, không phải là phép thuật cao siêu, mà là sự đồng cảm, sự thấu hiểu, và một ý niệm về sự cân bằng bản chất. Hắn cho Mộc Tinh thấy rằng, không cần phải trở thành tiên, không cần phải từ bỏ bản thân để đạt được sự vĩ đại. Sự vĩ đại nằm ở việc được là chính mình, được sống đúng với bản chất của mình.
Thời gian trôi qua, chậm rãi như vô tận. Sương mù vẫn giăng mắc, mưa vẫn lất phất, không khí vẫn ẩm ướt, mát mẻ. Nhưng có một sự thay đổi nhỏ đang diễn ra. Từ từ, từ sâu thẳm trong thân cây Mộc Tinh, một luồng sinh khí yếu ớt bắt đầu mạnh mẽ hơn. Luồng ý chí hỗn loạn dần dần lắng dịu, như một dòng nước xoáy đang tìm thấy con đường thoát ra biển lớn. Tần Mặc cảm nhận được một sự bình yên mong manh đang len lỏi vào tâm trí Mộc Tinh, một tia hy vọng đang hé nở. Hắn biết, đây là một quá trình cực kỳ chậm chạp và gian nan, nhưng hắn phải kiên trì. Đây chính là bước đầu tiên trong hành trình hàn gắn linh hồn của Huyền Vực. Hắn không chỉ chữa lành một cá thể, mà là đang gieo một hạt giống hy vọng cho toàn bộ thế giới đang chìm trong nỗi đau mất bản chất.
***
Mặt trời đã ngả về tây, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả một khoảng trời, xuyên qua lớp sương mù dày đặc và những tán cây biến dạng, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo, huyền bí. Không khí trong rừng trở nên mát mẻ và trong lành hơn, như thể chính khu rừng cũng đang dần thanh lọc. Tần Mặc đã dành hàng giờ đồng hồ để kết nối với Mộc Tinh. Toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt vì kiệt sức, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn giờ đây không còn chỉ là ánh sáng yếu ớt, mà nó tỏa ra một vầng hào quang dịu nhẹ, ấm áp, như một lời thì thầm an ủi.
Dưới sự tác động của Tần Mặc, ý chí của cây cổ thụ dần ổn định. Sự hỗn loạn đã lắng dịu, nỗi tuyệt vọng đã được xoa dịu, và sự giằng xé giữa bản chất cũ và sự biến chất mới đã tìm thấy một điểm cân b���ng. Không phải sự trở về hoàn toàn, mà là một sự chấp nhận, một sự hòa hợp mới. Và rồi, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Trên một cành cây khô héo, giữa những gai nhọn hoắt và lớp vỏ cây xám xịt, một chiếc lá non xanh biếc, nhỏ bé nhưng tràn đầy sức sống, khẽ hé nở. Màu xanh tươi mát của nó nổi bật một cách lạ thường giữa khung cảnh u ám, như một lời tuyên bố về sự sống, về hy vọng.
Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ và Thạch Trụ đều nhìn chằm chằm vào chiếc lá non đó, không ai thốt nên lời. Sự kinh ngạc và xúc động lan tỏa trong không khí. Đó là một phép màu, một điều mà không ai dám nghĩ đến có thể xảy ra. Nó không phải là một sự phục hồi hoàn toàn vẻ đẹp ban đầu của Mộc Tinh, nhưng nó là dấu hiệu đầu tiên của sự sống, của sự tái sinh từ sâu thẳm trong bản chất.
Tần Mặc từ từ mở mắt, hơi thở của hắn dồn dập, nhưng đôi mắt hắn lại sáng ngời một cách lạ thường, như vừa nhìn thấy một điều vĩ đại nhất. Hắn rút tay khỏi thân cây Mộc Tinh, Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn rung lên nhè nhẹ, như hòa điệu với sự hồi phục của Mộc Tinh. Hắn nhìn chiếc lá non đang lay động trong gió, khóe môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện.
“Nó đã tìm thấy… con đường trở về.” Tần Mặc khẽ nói, giọng nói hắn khàn đặc, nhưng lại chứa đựng một sự nhẹ nhõm và hy vọng sâu sắc. “Không phải thăng tiên, không phải biến chất. Chỉ là… chính nó. Được là chính mình, là một Mộc Tinh mạnh mẽ, dù có thể không còn vẻ đẹp ban đầu, nhưng đã tìm lại được ý chí tồn tại cốt lõi của nó.” Hắn không ép buộc Mộc Tinh phải quay về trạng thái nguyên bản, mà chỉ giúp nó chấp nhận và cân bằng với sự thay đổi, để nó có thể sống một cuộc đời ý nghĩa theo bản chất của mình.
Tô Lam tiến lại gần, đôi mắt phượng của nàng vẫn còn ánh lên sự kinh ngạc tột độ khi nhìn chiếc lá non. “Thật không thể tin được…” Nàng thì thầm, giọng nói nàng nghẹn ngào. “Huynh đã làm được điều mà không ai có thể! Huynh đã thực sự… hàn gắn được linh hồn của nó.” Từ trước đến nay, nàng luôn tin vào con đường tu luyện để thăng tiên, coi đó là mục tiêu tối thượng. Nhưng giờ đây, đứng trước cảnh tượng này, nàng bắt đầu hiểu rằng có một con đường khác, một con đường vĩ đại hơn, không phải là vươn lên cao nhất, mà là trở về với cái thật nhất.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ một tiếng, giọng nói trầm khàn của y tràn đầy cảm xúc. “Đó là bản chất… thứ mà chúng ta đã đánh mất khi mù quáng theo đuổi ‘tiên đạo’.” Y nhìn chiếc lá non, rồi nhìn Tần Mặc, ánh mắt y chứa đựng một sự hối hận sâu sắc. Y đã từng khao khát được nhân hóa hoàn toàn, được thoát khỏi hình hài thần thú để đạt được cảnh giới cao hơn. Nhưng giờ đây, y nhận ra rằng, giá trị thực sự nằm ở việc trân trọng và giữ gìn bản chất nguyên thủy của mình. Con đường thăng tiên không phải là sai, nhưng việc truy cầu mù quáng, ép buộc vạn vật phải từ bỏ bản chất để đạt được nó, chính là tai họa.
Thạch Trụ, vẫn trầm mặc như thường lệ, truyền một ý niệm vào tâm trí mọi người: *“Một đốm lửa nhỏ đã được thắp lên. Một hạt giống đã nảy mầm. Đ��y là khởi đầu của sự tái sinh.”* Ý niệm của y mang theo một sự an ủi, một niềm tin vững chắc vào con đường mà Tần Mặc đang đi.
Tần Mặc quay người, ánh mắt hắn nhìn các đồng minh, rồi nhìn ra xa, về phía những cánh rừng vô tận đang chìm dần vào bóng tối. Dù kiệt sức, nhưng trong đôi mắt hắn không còn sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà là một sự kiên định sắt đá. “Đây mới chỉ là khởi đầu.” Hắn nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại vang vọng một cách rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. “Để chữa lành Huyền Vực, chúng ta phải giúp mọi ý chí tồn tại tìm lại được con đường của mình. Đó sẽ là một hành trình dài và gian nan, một quá trình kéo dài, đòi hỏi ta phải đối mặt với vô số ‘ý chí tồn tại’ bị tổn thương khác nhau. Ta sẽ cần phát triển năng lực của mình lên một tầm cao mới để có thể tác động đến ‘ý chí’ trên quy mô lớn hơn.”
Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay, cảm nhận sự ấm áp và rung động của nó. “Huyền Vực Tâm Châu sẽ đóng vai trò trung tâm trong quá trình chữa lành này, và ta tin rằng nó sẽ tiết lộ thêm những bí mật về sự cân bằng của thế giới. Các ngươi, Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, Thạch Trụ, Vô Danh Khách, sẽ là những người hỗ trợ đắc lực cho ta, không chỉ về sức mạnh mà còn về tinh thần và sự thấu hiểu. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với những thách thức trong việc thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào Huyền Vực, đối mặt với sự phản đối và hiểu lầm. Nhưng ta tin rằng, con đường cân bằng bản chất là con đường duy nhất để Huyền Vực thực sự được cứu rỗi, được tái sinh. Đó sẽ là một hành trình dài và gian nan, nhưng là con đường duy nhất.”
Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ và Thạch Trụ nhìn Tần Mặc, ánh mắt họ tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Họ hiểu rằng, gánh nặng trên vai Tần Mặc là vô cùng lớn, và con đường phía trước sẽ đầy chông gai. Nhưng họ cũng hiểu rằng, đây là con đường duy nhất để Huyền Vực có thể tìm lại được sự cân bằng, thoát khỏi lời nguyền “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Chiếc lá non trên Mộc Tinh vẫn lay động trong gió chiều, một biểu tượng nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.