Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1284: Khởi Đầu Tái Thiết: Giữa Hoang Tàn và Khát Vọng Sống

Gió chiều vẫn khẽ vuốt ve tán lá non xanh biếc của Mộc Tinh cổ thụ, mang theo chút hơi lạnh của hoàng hôn đang dần buông. Dù đêm đen sắp bao trùm, nhưng trong lòng Tần Mặc và những người đồng hành, một tia sáng hy vọng đã được thắp lên, ấm áp và kiên định. Chiếc lá nhỏ bé kia, tượng trưng cho một sự hồi sinh chậm rãi, một lời khẳng định cho con đường mà Tần Mặc đã chọn. Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay, cảm nhận sự ấm áp và rung động của nó, như một lời hứa hẹn về những bí mật sâu xa hơn mà nó sẽ tiết lộ trong hành trình chữa lành này.

“Đây mới chỉ là khởi đầu.” Giọng hắn vang vọng, mang theo sự mệt mỏi nhưng không hề nao núng, như một lời tuyên thệ trước thế giới ��ang chìm trong đổ nát. “Để chữa lành Huyền Vực, chúng ta phải giúp mọi ý chí tồn tại tìm lại được con đường của mình. Đó sẽ là một hành trình dài và gian nan, một quá trình kéo dài, đòi hỏi ta phải đối mặt với vô số ‘ý chí tồn tại’ bị tổn thương khác nhau. Ta sẽ cần phát triển năng lực của mình lên một tầm cao mới để có thể tác động đến ‘ý chí’ trên quy mô lớn hơn.” Hắn ngước nhìn bầu trời chuyển màu tím sẫm, cảm thấy gánh nặng của cả một thế giới đang đè nặng lên vai mình. Mỗi ‘vật tính’ bị tổn thương là một vết sẹo trên linh hồn Huyền Vực, và mỗi vết sẹo ấy đều cần được xoa dịu, được chữa lành.

Hắn lại nhìn xuống Huyền Vực Tâm Châu, linh vật đã cùng hắn trải qua bao biến cố. “Huyền Vực Tâm Châu sẽ đóng vai trò trung tâm trong quá trình chữa lành này, và ta tin rằng nó sẽ tiết lộ thêm những bí mật về sự cân bằng của thế giới. Các ngươi, Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, Thạch Trụ, Vô Danh Khách, sẽ là những người hỗ trợ đắc lực cho ta, không chỉ về sức mạnh mà còn về tinh thần và sự th��u hiểu. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với những thách thức trong việc thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào Huyền Vực, đối mặt với sự phản đối và hiểu lầm. Nhưng ta tin rằng, con đường cân bằng bản chất là con đường duy nhất để Huyền Vực thực sự được cứu rỗi, được tái sinh. Đó sẽ là một hành trình dài và gian nan, nhưng là con đường duy nhất.”

Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời, gật đầu kiên định. Nàng hiểu gánh nặng mà Tần Mặc đang mang, và nàng tự nguyện chia sẻ một phần gánh nặng ấy. Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời cam kết. Thạch Trụ, vẫn sừng sững và trầm mặc, truyền đi một ý niệm vững chắc về niềm tin. Họ biết rằng, cuộc chiến chống lại Thiên Diệu Tôn Giả chỉ là bước đầu, cuộc chiến thực sự để tái sinh Huyền Vực mới chỉ bắt đầu, một cuộc chiến không bằng máu và lửa, mà bằng lòng kiên nhẫn, sự thấu hiểu và lòng từ bi. Chiếc lá non trên Mộc Tinh vẫn lay động, một biểu tượng nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang bắt đầu.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai đã xua tan đi sự u ám của đêm tối, nhưng không thể xua đi không khí nặng nề đang bao trùm Phế Tích Cổ Miếu. Nơi đây từng là một thánh địa cổ xưa, giờ chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn. Những bức tường đá đổ nát, phủ đầy rêu phong xanh xám, đứng trơ trọi như những bộ xương khổng lồ. Tượng thờ đã vỡ nát, chỉ còn lại những mảnh vụn vô tri, nằm im lìm giữa đám cây cối mọc um tùm. Tiếng gió rít qua những khe hở của kiến trúc đổ nát tạo thành những âm thanh ai oán, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả và đôi lúc là những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, khiến không khí càng thêm tĩnh mịch, u ám và có chút bí ẩn, đáng sợ. Mùi đất ẩm, rêu xanh và gỗ mục nồng nặc trong không khí, phảng phất chút hơi lạnh của những tàn tích đã ngủ vùi qua bao thế kỷ.

Tần Mặc cùng các đồng minh tụ họp trên một phiến đá lớn đã được dọn dẹp tạm thời, dùng làm bàn. Hắn, vẫn với vẻ mặt trầm tư thường thấy, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng người, cảm nhận được sự lo lắng và quyết tâm trong họ. V�� Danh Khách, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, trải rộng một tấm bản đồ Huyền Vực đã cũ kỹ, giờ đây được đánh dấu bằng những nét mực đỏ chói, tượng trưng cho những vùng bị tàn phá nặng nề nhất và các điểm nóng tiềm ẩn. Hắn đặt ngón tay lên một khu vực rộng lớn trên bản đồ, nơi từng là những cánh đồng phì nhiêu, giờ chỉ còn là một mảng đỏ rực.

“Tôn Giả, tình hình vô cùng khó khăn.” Giọng Vô Danh Khách trầm thấp, mang theo sự nặng nề của những tin tức không mấy tốt lành. Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. “Các mạch linh khí bị đứt đoạn nghiêm trọng, khiến đất đai cằn cỗi đến mức khó có thể gieo trồng. Nguồn nước cũng khan hiếm đến đáng báo động, nhiều con sông lớn đã cạn kiệt, hồ nước chỉ còn là những vũng bùn khô. Ở nhiều nơi, đặc biệt là các khu vực xa xôi, đã bắt đầu xảy ra bạo loạn nhỏ vì đói kém và tuyệt vọng. Người dân đang mất đi niềm tin vào mọi thứ.”

Tô Lam tiến lên một bước, vẻ mặt nàng nghiêm trọng không kém. Nàng vừa trở về từ một chuyến khảo sát vội vã ở các vùng rìa. Nàng, với mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng và bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt vẫn còn vương bụi đường, báo cáo: “Ở các vùng rìa, tàn dư của Huyết Đao Môn và những kẻ tu sĩ tà đạo đang lợi dụng sự hỗn loạn để cướp bóc, gieo rắc thêm nỗi kinh hoàng. Chúng không chỉ tìm kiếm tài nguyên mà còn bắt ép những phàm nhân vô tội làm nô lệ, hoặc dùng họ làm vật tế để tu luyện tà thuật. Chúng ta cần hành động nhanh, không chỉ để cứu trợ mà còn để trấn áp những mầm mống tội ác này.” Giọng nàng tuy kiên định nhưng vẫn ẩn chứa sự phẫn nộ.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ nằm phủ phục gần đó, đôi mắt vàng rực sắc lạnh không ngừng quét mắt cảnh giác xung quanh. Y gầm gừ một tiếng, tiếng gầm mang theo sự uy áp và nỗi căm ghét sâu sắc đối với những kẻ lợi dụng thời cơ. Thạch Trụ vẫn trầm mặc như thường lệ, nhưng ý niệm của y truyền vào tâm trí mọi người lại đầy sức nặng: *“Sự mất cân bằng đã ăn sâu vào cốt lõi của Huyền Vực. Để tái tạo sự sống, cần phải lắng nghe tiếng kêu của vạn vật, không chỉ là những lời than khóc của con người, mà là cả nỗi đau của đất đai, sông núi, và mọi ‘ý chí tồn tại’ đang lay lắt.”* Ý niệm ấy như một lời nhắc nhở về phạm vi rộng lớn của nhiệm vụ mà họ đang phải đối mặt.

Tần Mặc lắng nghe từng lời báo cáo, trầm tư suy nghĩ. Hắn cảm nhận được nỗi đau từ những dòng chữ trên bản đồ, từ những lời nói của Vô Danh Khách và Tô Lam, từ ý niệm của Thạch Trụ. Hắn biết rằng, gánh nặng này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những ai còn mang trong mình khát vọng cứu rỗi Huyền Vực. Hắn hít sâu một hơi, để mùi đất khô và rêu mục tràn vào buồng phổi, như thể đang hấp thụ cả nỗi thống khổ của vùng đất này.

“Chúng ta không thể xây dựng lại một thế giới mới nếu những giá trị cũ vẫn còn ăn sâu,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của phế tích. Hắn nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt hắn chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. “Sự hỗn loạn này không chỉ do thiếu thốn vật chất, mà còn do sự mất đi định hướng, sự sụp đổ của niềm tin. Nhưng chúng ta phải bắt đầu từ những điều cơ bản nhất: lương thực và an toàn cho tất cả. Chỉ khi con người có thể sống sót và cảm thấy an toàn, họ mới có thể bắt đầu tin tưởng trở lại, mới có thể nghe được tiếng gọi của sự cân bằng.”

Hắn đưa tay chỉ vào bản đồ, nơi Vô Danh Khách vừa chỉ ra những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề. “Vô Danh Khách, ngươi hãy tập hợp những phàm nhân còn sức khỏe, những người đã từng làm nông, và hướng dẫn họ tìm kiếm những mạch nước ngầm, những mảnh đất còn có thể canh tác. Chúng ta sẽ ưu tiên khôi phục nguồn lương thực và nước uống. Tô Lam, ngươi hãy dẫn đầu một đội tinh nhuệ, bao gồm cả Bạch Hổ Lão Tổ, để trấn áp tàn dư tà đạo, bảo vệ các làng mạc nhỏ và những tuyến đường vận chuyển lương thực, nước uống. Chúng ta phải đảm bảo an toàn tối đa cho những người đang cố gắng sống sót.”

“Thạch Trụ, yểm trợ cho Vô Danh Khách. Kiến thức của y về địa mạch và ‘ý chí tồn tại’ của đất đai sẽ là vô giá trong việc tìm kiếm nguồn sống mới. Ta sẽ tự mình đi đến những nơi bị tổn thương nặng nề nhất, không chỉ để giúp đỡ mà còn để lắng nghe. Lắng nghe tiếng kêu của đất, của cây, của những dòng sông đã cạn. Lắng nghe cả nỗi đau của những ‘vật tính’ đã mất đi bản chất. Chúng ta không thể chỉ sửa chữa bên ngoài, mà phải hàn gắn từ bên trong, từ linh hồn của Huyền Vực.”

Tần Mặc dừng lại, ánh mắt hắn quét qua khung cảnh hoang tàn của Phế Tích Cổ Miếu. “Đây là khởi đầu của một ‘Thiên Ý Lệnh’ mới, không phải là mệnh lệnh ép buộc, mà là sự dẫn dắt, sự phục hồi. Chúng ta sẽ không xây dựng một đế chế, mà là một cộng đồng, nơi vạn vật được quyền là chính nó, và nơi sự sống được tôn trọng.” Hắn hiểu rằng, con đường này sẽ đầy chông gai, không chỉ là đối phó với kẻ thù bên ngoài, mà còn là chống lại sự tuyệt vọng, sự vô cảm đã ăn sâu vào tâm trí con người. Nhưng hắn đã nhìn thấy mầm non hé nở, và điều đó đủ để thắp lên ngọn lửa hy vọng trong tim hắn.

***

Buổi chiều, mặt trời đã ngả bóng về tây, nhuộm một màu vàng cam lên những đỉnh núi trùng điệp. Gió hanh hao thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của vùng núi. Tô Lam cùng Bạch Hổ Lão Tổ đã đi được một quãng đường dài, đến một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong thung lũng, được gọi là Thôn Làng Sơn Cước. Cảnh tượng đập vào mắt nàng là một bức tranh hoang tàn và xám xịt. Những ngôi nhà gỗ, mái tranh đơn sơ, giờ đây nhiều căn đã đổ sập, cháy dở, hoặc chỉ còn trơ lại khung xương. Tiếng suối chảy rì rầm từ xa, tiếng chim hót vẫn vang vọng từ những tán cây xanh tươi trên núi, nhưng tất cả đều không thể xua đi không khí ảm đạm, nặng nề của sự đói kém và tuyệt vọng đang bao trùm.

Mùi đất khô, cây cỏ mục nát và khói bếp đã tắt lạnh lẽo trộn lẫn vào nhau, tạo thành một mùi vị buồn bã. Tô Lam hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự cồn cào trong lòng khi chứng kiến cảnh tượng này. Nàng, với vẻ ngoài thanh tú nhưng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách đỉnh cao, bước đi giữa những xác nhà đổ nát. Bạch Hổ Lão Tổ đi bên cạnh nàng, mỗi bước chân của y đều mang theo một uy áp vô hình, nhưng giờ đây, y chỉ là một người bảo vệ lặng lẽ, đôi mắt hổ vàng rực đầy vẻ xót xa.

Người dân trong làng, những người may mắn sống sót, đang tập trung tại một khoảnh đất trống. Họ gầy gò, xanh xao, quần áo rách rưới, ánh mắt trống rỗng và tuyệt vọng. Tiếng khóc thút thít yếu ớt của trẻ con hòa cùng tiếng ho khan của người già, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi đau. Nỗi sợ hãi và đói kém đã khiến họ mất đi ý chí sống, chỉ còn lại bản năng sinh tồn yếu ớt.

Lý Đại Ca, một trưởng thôn già yếu, tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ và đầy nếp nhăn, tiến đến gần Tô Lam và Bạch Hổ. Ông cúi gập người, giọng run run, đầy tuyệt vọng: “Tiên nhân, chúng tôi không còn gì cả. Đất đai khô cằn, nguồn nước cạn kiệt… làm sao mà sống đây? Bao nhiêu người đã chết vì đói, vì bệnh tật. Chúng tôi chỉ mong được sống yên ổn qua ngày, nhưng giờ đây… ngay cả một hạt gạo cũng không có.” Ông giơ đôi bàn tay gầy guộc, chai sạn của mình ra, như muốn níu kéo một chút hy vọng mong manh.

Tô Lam nhìn quanh, nàng thấy những đứa trẻ đang bám víu vào cha mẹ, ánh mắt ngây thơ nhưng đã hằn lên sự sợ hãi. Nàng cảm thấy một sự choáng ngợp trước mức độ tàn phá và hỗn loạn, một nỗi đau nhói lên trong lòng. Lý trí mách bảo nàng phải giữ bình tĩnh, nhưng cảm xúc lại khiến nàng muốn ôm lấy tất cả những sinh linh đau khổ này. Nàng nhớ lại lời Tần Mặc nói: “Chúng ta không thể xây dựng lại một thế giới mới nếu những giá trị cũ vẫn còn ăn sâu.” Và nàng hiểu, việc hàn gắn niềm tin cũng quan trọng như việc hàn gắn thân thể.

Đột nhiên, một tiếng cười khẩy vang lên phá tan không khí tang thương. “Ha ha, lũ phàm nhân các ngươi chỉ biết chờ chết thôi sao? Dân làng đâu, giao hết lương thực ra đây, bằng không đừng trách chúng ta vô tình!”

Một nhóm nhỏ tu sĩ tà đạo, khoảng năm sáu người, xuất hiện từ phía con đường mòn dẫn vào làng. Chúng ăn mặc rách rưới, nhưng ánh mắt lại hung hãn, tham lam. Đây chính là tàn dư của Huyết Đao Môn hoặc những kẻ lợi dụng thời cơ để cướp bóc mà Tô Lam đã báo cáo. Chúng không có vẻ ngoài cường tráng của những tu sĩ thông thường, mà trông tiều tụy, nhưng sức mạnh của chúng vẫn vượt xa phàm nhân. Một tên cầm đầu, với bộ râu quai nón lởm chởm và đôi mắt đỏ ngầu, vung vẩy thanh đao dính máu, cười khẩy. Mùi máu tươi và sự thối rữa từ những xác thịt mà chúng đã cướp bóc phảng phất trong gió.

Người dân run rẩy, một số phụ nữ ôm chặt con nhỏ, một số người đàn ông cố gắng đứng dậy nhưng lại ngã khuỵu vì đói. Họ không còn sức để phản kháng, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng.

Tô Lam bước ra phía trước, chắn giữa dân làng và bọn cướp. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung động, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo lấp lánh dưới ánh chiều tà. Nàng, với mái tóc đen dài và ánh mắt phượng sắc bén, nhìn thẳng vào kẻ cầm đầu. “Dù thế giới có sụp đổ, cũng không phải là lý do để các ngươi gieo rắc thêm tội ác!” Giọng nàng vang lên rõ ràng, mang theo một sự phẫn nộ không thể che giấu. Kiếm khí sắc bén bùng lên từ thân nàng, một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy không gian, khiến bọn tà đạo phải lùi lại một bước.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, cuối cùng cũng ngẩng đầu. Đôi mắt y lóe lên một tia hung quang, một tiếng gầm gừ trầm thấp thoát ra từ cổ họng y, như tiếng sấm rền từ lòng đất. “Lũ sâu bọ này… ngay cả khi thế sự đổi thay, bản chất tham lam của các ngươi vẫn không hề thay đổi.” Y đứng dậy, thân hình y cao lớn như một ngọn núi, bao trùm lấy cả nhóm tà đạo. Mùi hơi thở của Bạch Hổ mang theo sự hoang dã và nguy hiểm.

Kẻ cầm đầu tu sĩ tà đạo ban đầu hơi kinh ngạc trước khí thế của Tô Lam và Bạch Hổ, nhưng sự tham lam và tuyệt vọng đã khiến hắn mù quáng. “Hừ! Chỉ là một con yêu thú và một con nhóc miệng còn hôi sữa! Ngươi tưởng có thể ngăn cản được chúng ta sao? Lên!”

Chúng xông lên, vũ khí loang loáng trong ánh hoàng hôn. Nhưng Tô Lam không chần chừ. Nàng rút Cổ Kiếm Hồn ra khỏi vỏ. Thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng ẩn chứa linh khí kinh người. “Kiếm ý! Trấn Sơn Hà!” Nàng vung kiếm, những đường kiếm nhanh như chớp, sắc bén như sấm sét. Cổ Kiếm Hồn, do nàng điều khiển, không chỉ là một thanh vũ khí, mà còn là một ý chí tồn tại mạnh mẽ, giờ đây nó phát ra tiếng kêu vang vọng, như một lời răn đe. Kiếm khí như những làn sóng vô hình, đánh bật bọn tà đạo. Chúng kêu la thảm thiết, bị hất văng ra xa.

Bạch Hổ Lão Tổ không cần động thủ quá nhiều. Chỉ một tiếng gầm uy lực, một luồng sóng âm vô hình đã đánh thẳng vào tâm trí bọn tà đạo, khiến chúng ôm đầu quằn quại. Một tên yếu ớt hơn đã ngất lịm ngay tại chỗ. Y gầm gừ lần nữa, “Cút! Nếu còn dám bén mảng đến đây, ta sẽ nghiền nát các ngươi thành tro bụi!”

Bọn tà đạo, sau khi nếm trải sức mạnh kinh hoàng của Tô Lam và Bạch Hổ, không dám chần chừ thêm nữa. Chúng hoảng loạn bỏ chạy, để lại phía sau những tiếng rên rỉ và nỗi sợ hãi.

Tô Lam tra kiếm vào vỏ, quay lại nhìn dân làng, ánh mắt nàng dịu đi. “Các vị đừng sợ. Chúng ta sẽ ở lại đây một thời gian, và sẽ có viện trợ đến. Tần Mặc Tôn Giả đã có kế hoạch để giúp đỡ mọi người.” Nàng trấn an Lý Đại Ca, hứa sẽ đưa lương thực và nước uống đến. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi có thể bảo vệ được những sinh linh yếu ớt này, và một sự quyết tâm mới trỗi dậy trong lòng nàng. Dù con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng nàng biết, họ đang đi đúng hướng.

***

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng nhuộm đỏ cả chân trời và đêm đen bắt đầu nuốt chửng những tia sáng yếu ớt, Tần Mặc cùng Thạch Trụ và Thôn Trưởng Vô Tính Thành đã đến một khu vực cách Phế Tích Cổ Miếu không xa, đó là một Vườn Thảo Dược mà theo lời Thạch Trụ, từng là nơi sản sinh ra vô số linh dược quý hiếm. Tuy nhiên, cảnh tượng trước mắt lại khiến Thôn Trưởng Vô Tính Thành không khỏi rùng mình.

Nơi đây từng là một khu vườn xanh tốt, giờ đây chỉ là một mảng đất khô nứt nẻ, rộng lớn như một vết thương hằn sâu trên mặt đất. Những cây thảo dược quý hiếm, từng tỏa ra hương thơm ngào ngạt và linh khí dồi dào, giờ đã héo úa, rũ rượi, chỉ còn trơ lại những thân cây khô cằn, khẳng khiu, nằm im lìm trong gió lạnh. Mùi đất khô nồng nặc, không còn chút hơi ẩm hay sinh khí nào. Bầu không khí im lìm, nặng nề của sự kiệt quệ, như một lời than vãn không lời của tự nhiên.

“Mảnh đất này đã chết rồi, Tần Mặc.” Thôn Trưởng Vô Tính Thành, một ông lão trung niên với khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt đầy lo lắng, lên tiếng, giọng nói ông chứa đầy sự hoài nghi và tuyệt vọng. Ông mặc áo vải giản dị, mái tóc đã điểm bạc phơ, toát lên vẻ khôn ngoan của người từng trải, nhưng ngay cả ông cũng không tin rằng nơi này có thể hồi sinh. “Linh khí cạn kiệt, mạch ngầm khô cạn, ngay cả những loại cỏ dại cũng không thể mọc nổi. Làm sao có thể cứu vãn được đây?”

Tần Mặc không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đến giữa khu vườn, nơi từng là trung tâm của sự sống. Hắn quỳ xuống, đặt đôi bàn tay hơi gầy nhưng ấm áp của mình lên mặt đất khô nứt nẻ. Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng cảm nhận từng rung động yếu ớt nhất từ sâu trong lòng đất. Hắn cảm nhận được sự im lìm, sự trống rỗng, nhưng ẩn sâu dưới lớp đất cằn cỗi ấy, hắn vẫn nghe thấy những tiếng ‘thở dài’ yếu ớt, những tiếng kêu thầm lặng của một ‘ý chí tồn tại’ đang lay lắt, khao khát được hồi sinh.

Hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu trong lòng bàn tay, cảm nhận sức mạnh của nó đang lan tỏa. Năng lực thấu hiểu ý chí của hắn được khuếch đại, cho phép hắn cảm nhận rõ ràng hơn nỗi đau và sự mệt mỏi của mảnh đất. Hắn không dùng sức mạnh để ép buộc, mà dùng lòng đồng cảm, dùng sự xoa dịu, và dùng hy vọng để ‘nói chuyện’ với ‘ý chí tồn tại’ của đất.

“Ta nghe thấy nỗi đau của ngươi, sự mệt mỏi của ngươi.” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn dịu dàng nhưng đầy kiên định, như đang trò chuyện với một sinh vật sống. “Sự kiệt quệ này không phải lỗi của ngươi, mà là do sự tham lam của con người đã vắt kiệt linh hồn của ngươi. Nhưng ta cũng nghe thấy khát vọng sống, khát vọng nuôi dưỡng. Ngươi muốn được hồi sinh, muốn cho đi sự sống, phải không?” Hắn truyền một luồng năng lượng ấm áp từ Huyền Vực Tâm Châu vào lòng đất, đồng thời dùng ý niệm của mình để trấn an, để dẫn dắt, để khơi gợi lại bản năng nguyên thủy của đất, bản năng nuôi dưỡng và ban tặng sự sống.

Thạch Trụ, sừng sững bên cạnh, truyền một ý niệm vào tâm trí Thôn Trưởng Vô Tính Thành: *“Ý chí của đất là sự sống. Nếu nó kiệt quệ, vạn vật cũng sẽ tàn lụi. Tần Mặc đang cố gắng đánh thức bản năng nguyên thủy của nó, không phải bằng sức mạnh cưỡng chế, mà bằng sự thấu hiểu và lòng từ bi. Hắn đang tìm cách giúp nó tự tìm lại con đường của chính mình, con đường cân bằng.”*

Thôn Trưởng Vô Tính Thành nhìn Tần Mặc, rồi nhìn mảnh đất khô cằn, ánh mắt ông vẫn đầy hoài nghi. “Liệu có còn hy vọng không, Tần Mặc? Mảnh đất này đã chết rồi…” Ông đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều cái chết, nên niềm tin của ông vào sự hồi sinh gần như đã cạn kiệt.

Tần Mặc vẫn nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc giao tiếp với ‘ý chí tồn tại’ của đất. Hắn cảm nhận được một sự phản hồi yếu ớt, một sự lay động mong manh từ sâu thẳm. Hắn biết, mảnh đất này đã chịu đựng quá nhiều, đã mất đi quá nhiều, nhưng ý chí sống của nó chưa hoàn toàn biến mất. Nó chỉ đang ngủ vùi, đang chờ đợi một tia hy vọng để thức tỉnh.

Hắn tiếp tục truyền đi sự xoa dịu, sự kiên nhẫn. Thời gian trôi qua, ánh hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm bao phủ. Một cơn gió se lạnh thổi qua, khiến những thân cây khô cằn xào xạc. Và rồi, một điều kỳ diệu đã xảy ra.

Từ một kẽ nứt nẻ nhỏ trên mặt đất khô cằn, một điểm sáng màu xanh biếc yếu ớt bắt đầu xuất hiện. Dần dần, nó hé mở, vươn lên thành một mầm cây non bé xíu, xanh tươi đến lạ thường, như một viên ngọc lục bảo nhỏ bé giữa sa mạc khô cằn. Mầm cây run rẩy trong gió, nhưng nó tỏa ra một luồng sinh khí nhỏ bé, ấm áp, lan tỏa ra xung quanh, xua tan đi chút lạnh lẽo của đất chết. Mùi hương của đất sống, của sự hồi sinh, khẽ phảng phất trong không khí.

Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt hắn sáng lên một niềm vui khó tả. Hắn nhẹ nhàng rút tay ra khỏi mặt đất, nhìn mầm xanh nhỏ bé đang lay động.

“Hy vọng luôn tồn tại, chỉ cần chúng ta biết lắng nghe và trân trọng.” Hắn khẽ nói, giọng hắn tràn đầy sự nhẹ nhõm và tin tưởng.

Thôn Trưởng Vô Tính Thành há hốc mồm kinh ngạc. Ông dụi mắt, không tin vào cảnh tượng trước mắt. Một mầm cây non, giữa mảnh đất đã chết? Đây là điều mà ngay cả những phép thuật mạnh mẽ nhất cũng khó có thể làm được. Ông cảm thấy một tia hy vọng mong manh, đã tưởng chừng như mất đi vĩnh viễn, lại một lần nữa được thắp lên trong lòng.

Thạch Trụ, vẫn trầm mặc, nhưng ý niệm mà y truyền đi lại đầy sự khâm phục: *“Đây là sức mạnh của sự cân bằng, của ý chí tồn tại thuần khiết. Tần Mặc, ngươi đang dẫn dắt Huyền Vực trở về với bản nguyên của nó.”*

Tần Mặc đứng dậy, nhìn về phía chân trời đang chìm dần vào bóng tối, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, một bước chân đầu tiên trên con đường tái thiết Huyền Vực. Hắn sẽ phải đối mặt với vô số mảnh đất khô cằn khác, vô số ‘ý chí tồn tại’ đang lay lắt, vô số kẻ thù vẫn còn ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng sự hỗn loạn để gieo rắc tội ác. Con đường phía trước sẽ dài và gian nan, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có những người đồng hành tin tưởng, và hắn có một niềm tin sắt đá vào con đường cân bằng bản chất. Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và nó sẽ bùng cháy mạnh mẽ hơn nữa, soi sáng con đường cho Huyền Vực.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free