Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1286: Tuyên Ngôn Hồi Sinh: Triết Lý Cân Bằng Của Vạn Vật

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm Phế Tích Cổ Miếu một màu đỏ cam rực rỡ, rồi dần nhường chỗ cho sắc tím than u tịch. Trên một đài cao tạm bợ, được dựng lên từ những khối đá vỡ và xà ngang đổ nát của một ngôi đền cổ, Tần Mặc đứng đó, dáng người không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định lạ thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua từng khuôn mặt trong đám đông đang tụ tập phía dưới. Đó là một đám đông đa dạng, hỗn tạp: những tu sĩ còn sót lại của các tông môn nhỏ, những người dân thường từ các làng mạc bị tàn phá, những chiến binh đã cùng Tần Mặc chiến đấu chống lại Thiên Diệu Tôn Giả. Tất cả họ đều mệt mỏi, gương mặt hằn rõ sự hoài nghi và nỗi đau mất mát, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại chất chứa một niềm chờ đợi vô định, một khao khát được nghe về một con đường, một tương lai.

Gió sa mạc nhẹ thổi, mang theo hơi lạnh se sắt khi mặt trời khuất hẳn. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát, tạo nên âm thanh u uẩn như lời than vãn của quá khứ. Xen lẫn vào đó là tiếng côn trùng rả rích, và đôi khi là một tiếng động lạ, không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm những phế tích bị lãng quên. Mùi đất khô, rêu phong ẩm mục và gỗ mục nát quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, u ám, mang chút bí ẩn và đáng sợ của một nơi từng chứng kiến biết bao thịnh suy, biến thiên. Tần Mặc hít thật sâu, cảm nhận cái lạnh của màn đêm đang ập xuống, cảm nhận áp lực của hàng ngàn ánh mắt đổ dồn vào mình. Mỗi ánh mắt ấy là một câu hỏi không lời, một nỗi đau không tên, một sự hoài nghi về những gì đã xảy ra và những gì sẽ đến.

Phía sau Tần Mặc, các đồng minh thân cận của hắn đứng lặng l��. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng thông minh, đứng thẳng, nhưng ánh mắt nàng vẫn còn đôi chút phức tạp, như đang cố gắng sắp xếp lại những tư tưởng mới mẻ mà Tần Mặc đã gieo vào lòng nàng. Thạch Trụ, vẫn sừng sững như một ngọn núi nhỏ, tỏa ra ý niệm trầm mặc nhưng kiên định. Thôn Trưởng Vô Tính Thành, khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, ánh mắt ông ánh lên niềm tin và sự hy vọng. Lục Vô Trần, dù vẫn còn chút khắc khổ, nhưng tia hy vọng trong mắt y đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngay cả Bạch Hổ Lão Tổ, dù vẫn mang vẻ uy nghi, thì sự hung hãn trong đôi mắt vàng rực cũng đã dịu đi, thay vào đó là vẻ trầm tư sâu sắc. Thiết Giáp Tinh Thần, một thực thể ánh sáng nhỏ bé, cũng đang dao động nhẹ, như đang thu nhận và phân tích từng lời nói, từng rung động cảm xúc trong không khí. Họ là những người đã cùng Tần Mặc vượt qua thảm họa, và giờ đây, họ là những trụ cột đầu tiên cho một Huyền Vực mới.

Tần Mặc đưa tay lên, một cử chỉ đơn giản nhưng đủ để khiến đám đông lắng xuống, chỉ còn tiếng gió và tiếng xì xào rất khẽ. Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian rộng lớn của Phế Tích Cổ Miếu, mang theo một sức nặng không thể chối cãi.

“Thảm họa vừa qua đã tước đi của chúng ta quá nhiều. Sinh mạng, mái nhà, niềm tin… tất cả đều bị nghiền nát dưới gót giày của sự điên cuồng. Nhưng nó cũng đã vén bức màn che giấu một sự thật đau lòng: sự truy cầu thăng tiên mù quáng, sự khao khát vượt thoát khỏi bản chất của chính mình, đã đẩy Huyền Vực này đến bờ vực hủy diệt.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào lòng người nghe. Hắn biết, đối với rất nhiều người, thăng tiên là tín ngưỡng, là mục đích sống. Để phủ nhận nó, dù chỉ là một phần, là một sự thách thức lớn lao. Hắn cảm nhận được những luồng ý chí hoài nghi, thậm chí là phản đối nhẹ nhàng từ đám đông, nhưng hắn vẫn giữ vẻ bình thản.

“Hàng ngàn năm qua, chúng ta đã được dạy rằng thăng tiên là con đường tối thượng, là đích đến của mọi sinh linh. Chúng ta đã cố gắng ép buộc vạn vật phải 'khai linh', phải tu luyện, phải vươn cao, phải vượt qua giới hạn của chính mình. Một thanh kiếm phải muốn chém xuyên thiên địa. Một ngọn núi phải muốn đứng vững vĩnh hằng. Một dòng sông phải muốn chảy đến tận cùng vũ trụ. Và chúng ta, con người, càng phải muốn trở thành thần tiên, bất tử, siêu phàm.”

Tần Mặc bước chậm rãi trên đài cao, ánh mắt vẫn không ngừng giao tiếp với đám đông. “Nhưng chúng ta đã quên mất một điều cốt lõi: Mỗi ‘vật tính’ đều có một bản chất riêng, một ‘ý chí tồn tại’ độc lập. Một thanh kiếm, có lẽ, chỉ muốn được sắc bén để hoàn thành nhiệm vụ của nó, không cần phải chém xuyên thiên địa. Một dòng sông, có lẽ, chỉ muốn được trong lành để nuôi dưỡng sự sống, không cần phải chảy đến tận cùng vũ trụ. Và chúng ta, con người, có lẽ chỉ muốn được sống một cuộc đời bình yên, được yêu thương, được cống hiến, được là chính mình, không cần phải trở thành thần tiên theo một khuôn mẫu định sẵn.”

Hắn giơ tay, chỉ vào một khối đá đổ nát gần đó, nơi một vài mầm cây non đang cố vươn mình qua kẽ nứt. “Chúng ta đã tin rằng chỉ có sức mạnh mới là chân lý. Chúng ta đã tin rằng chỉ có sự vươn lên không ngừng mới là tiến bộ. Nhưng sự thật thì sao? Sự thật là khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nó sẽ trở thành một chiến trường của sự tranh đoạt, của sự cưỡng ép, của sự biến chất. Nó sẽ trở thành một nơi mà mỗi cá thể đều bị bóp méo, bị tước đoạt đi cái bản chất nguyên thủy, thuần khiết của mình.”

“Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đã gây ra thảm họa này, không phải là một dị quỷ từ hư vô. Y là sản phẩm của chính triết lý này, là đỉnh cao của sự truy cầu mù quáng, của khát vọng vươn lên đến mức biến thái. Y đã cố gắng cưỡng ép toàn bộ Huyền Vực này phải thăng tiên, phải trở thành một thể thống nhất theo ý chí của y, mà không màng đến sự tồn tại độc lập của vạn vật.”

Tần Mặc quay lại nhìn các đồng minh của mình, ánh mắt dừng lại ở Tô Lam. Nàng khẽ gật đầu, sự lưỡng lự trong mắt đã giảm đi nhiều, thay vào đó là sự thấu hiểu.

“Ta biết, những lời này có thể gây chấn động, có thể làm lung lay niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của các vị. Nhưng xin hãy nhìn xung quanh. Nhìn những phế tích này, nhìn những mảnh đất cằn cỗi, nhìn những dòng sông khô hạn. Đó là hậu quả của sự truy cầu vô độ, của việc ép buộc vạn vật phải theo một con đường duy nhất.”

Hắn hạ thấp giọng, nhưng sự chân thành trong đó lại càng khiến lời nói của hắn có sức nặng. “Chúng ta không thể tiếp tục đi trên con đường cũ. Chúng ta không thể xây dựng lại một Huyền Vực dựa trên sự cưỡng ép và tranh đoạt. Chúng ta phải tìm một con đường mới, một con đường của sự cân bằng, của lòng bao dung, của sự tôn trọng ‘ý chí tồn tại’ của mỗi cá thể. Chỉ khi vạn vật được là chính nó, được tự do lựa chọn con đường của mình, thì Huyền Vực này mới có thể thực sự hồi sinh.”

Không khí vẫn tĩnh mịch, nhưng tiếng xì xào đã hoàn toàn biến mất. Đám đông im lặng lắng nghe, mỗi người một tâm trạng. Có người cau mày, có người cúi đầu suy nghĩ, có người ng���ng đầu nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy hy vọng. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc cách mạng tư tưởng, một cuộc chiến thầm lặng nhưng còn gian nan hơn bất kỳ cuộc chiến nào khác.

***

Đêm đã xuống sâu. Ánh lửa bập bùng từ những bếp lửa tạm bợ chiếu rọi những gương mặt đang ngồi xung quanh, tạo nên những bóng hình nhảy múa trên vách đá đổ nát của Phế Tích Cổ Miếu. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, nhưng những lời Tần Mặc vừa nói vẫn còn vang vọng, giữ cho đám đông không bị cái lạnh xâm lấn hoàn toàn. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo mùi khói từ những bếp lửa và mùi đá cổ phong hóa.

Tần Mặc không chỉ nói suông. Hắn muốn minh chứng cho triết lý của mình. Hắn chỉ tay về phía một khu vực nhỏ, nơi từng là một mảnh đất cằn cỗi, khô hạn, không thể gieo trồng bất cứ thứ gì. “Các vị còn nhớ mảnh đất này không? Chỉ vài ngày trước, nó là một vùng đất chết, không một chút sự sống. Nhưng chúng ta đã lắng nghe ‘vật tính’ của nó, lắng nghe khát khao của đất mẹ muốn được nuôi dưỡng, được hồi sinh. Không phải bằng phép thuật cưỡng ép, mà bằng sự thấu hiểu và cung cấp những gì nó thực sự cần. Giờ đây, hãy nhìn xem.”

Ánh lửa hắt lên, rọi sáng một mảng đất nhỏ. Dù chưa thể gọi là màu mỡ, nhưng trên đó đã lấm tấm những mầm cây non xanh biếc, những ngọn cỏ dại đang vươn mình kiên cường qua lớp đất khô cằn. Đó không phải là một khu rừng bạt ngàn, nhưng là một dấu hiệu rõ ràng của sự sống đang trỗi dậy, một minh chứng hùng hồn cho việc lắng nghe và tôn trọng bản chất của vạn vật. Đám đông xôn xao, những ánh mắt hoài nghi ban đầu dần thay bằng sự ngạc nhiên và hy vọng.

Rồi Tần Mặc cúi xuống, nhẹ nhàng vỗ về một Linh Thú Bị Bỏ Rơi đang co ro bên cạnh hắn. Đó là một linh thú nhỏ bé, thân hình đầy vết thương, ánh mắt sợ hãi, run rẩy. Bộ lông nó xơ xác, dính đầy bùn đất, và những tiếng kêu rên rỉ yếu ớt của nó thỉnh thoảng lại vang lên, xé lòng. “Con thú này,” Tần Mặc nói, giọng đầy xót xa, “từng bị ép buộc ‘khai linh’ từ khi còn rất nhỏ, bị buộc phải tu luyện theo một con đường không phù hợp với bản năng của nó. Nó đã mất đi sự tự do, mất đi cả ý chí tồn tại thuần khiết của một sinh linh. Giờ đây, điều nó khao khát không phải là sức mạnh vượt trội, không phải là thăng tiên. Điều nó muốn, chỉ là được là chính nó, được tự do trong bản năng, được chữa lành những vết thương và tìm lại sự bình yên.”

Hắn khẽ đặt tay lên Huyền Vực Tâm Châu đang ẩn hiện trong ngực áo. Viên ngọc khẽ tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp, lan tỏa một luồng năng lượng trấn an vào không khí. Dưới bàn tay Tần Mặc, Linh Thú Bị Bỏ Rơi từ từ thả lỏng, tiếng rên rỉ yếu ớt dần dịu lại, đôi mắt nó ngước nhìn Tần Mặc với một sự tin tưởng tuyệt đối. Những người đủ nhạy cảm, như Tô Lam hay Bạch Hổ Lão Tổ, thậm chí có thể cảm nhận được một luồng ý chí nhẹ nhàng, thuần khiết đang thức tỉnh từ Huyền Vực Tâm Châu, lan tỏa ra khắp không gian, như một lời thì thầm của chính Huyền Vực, về sự sống và sự chữa lành.

Đúng lúc đó, một giọng nói sắc lạnh vang lên, cắt ngang bầu không khí trầm lắng. Mộ Dung Tĩnh, với khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, bước ra phía trước, y phục tông môn sang trọng của nàng nổi bật giữa những bộ quần áo giản dị. Nàng cầm cây quạt ngọc khẽ phe phẩy, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Tần Mặc.

“Sự tự do đó, Tần Mặc, có thể giúp Huyền Vực chống lại những kẻ thù mạnh hơn? Hay chỉ khiến chúng ta trở nên yếu ớt hơn, trở thành miếng mồi ngon cho bất kỳ ai muốn xâm chiếm?” Giọng nàng đầy vẻ hoài nghi, pha chút thách thức. “Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi! Nếu vạn vật không truy cầu cường đại, không vươn lên, thì làm sao chúng ta có thể bảo vệ chính mình?”

Một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, không phải từ đám đông, mà từ Bạch Hổ Lão Tổ. Thân hình mãnh thú khổng lồ của ông vẫn nằm im, nhưng đôi mắt hổ vàng rực của ông lóe lên tia chất vấn. *“Khát vọng cường đại là bản năng. Ngươi muốn dập tắt nó sao? Một con thú mạnh mẽ sẽ săn mồi hiệu quả hơn, sinh tồn tốt hơn. Ngươi muốn biến chúng ta thành những kẻ yếu đuối, chỉ biết an phận sao?”* Ý niệm của ông truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, đầy uy áp và sự hoài nghi về con đường này.

Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt hắn không hề nao núng trước sự chất vấn gay gắt của Mộ Dung Tĩnh hay uy áp của Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn hiểu rằng, đây là những câu hỏi thực tế, xuất phát từ những niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí họ.

“Mộ Dung tiểu thư, Bạch Hổ Lão Tổ,” Tần Mặc chậm rãi đáp, giọng hắn vẫn trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng. “Ta không hề nói rằng chúng ta phải từ bỏ khát vọng cường đại. Khát vọng cường đại là lẽ tự nhiên của mọi sinh linh, một phần của ‘ý chí tồn tại’. Nhưng không phải là ép buộc mọi thứ trở thành cái nó không phải. Sức mạnh thật sự không đến từ sự cưỡng ép, mà đến từ sự hòa hợp, từ việc vạn vật được là chính nó, tự do lựa chọn con đường của mình.”

Hắn đưa tay chỉ vào Linh Thú Bị Bỏ Rơi đang cuộn mình an tĩnh dưới chân hắn. “Con thú này, nếu được sống đúng bản năng của nó, được chữa lành, nó sẽ tự tìm thấy con đường để trở nên mạnh mẽ theo cách riêng của nó, để sinh tồn trong thế giới này. Một thanh kiếm, nếu được tôi luyện đúng cách, đúng với ‘vật tính’ của nó, nó sẽ trở nên sắc bén nhất, chứ không phải trở thành một thanh ‘thần kiếm’ bị ép buộc phải mang theo quá nhiều ý chí mà nó không muốn.”

“Mộ Dung tiểu thư nói đúng, thế giới này cần sức mạnh. Nhưng sức mạnh mà chúng ta đã theo đuổi là một loại sức mạnh hủy diệt, một loại sức mạnh bóp méo bản chất. Sức mạnh thật sự, bền vững, là sức mạnh đến từ sự cân bằng. Khi mỗi cá thể, mỗi ‘vật tính’ được phát triển theo đúng bản chất của mình, không bị cưỡng ép hay bóp méo, thì tổng thể của Huyền Vực sẽ tạo nên một sức mạnh cộng hưởng, một sức mạnh hòa hợp mà không một kẻ thù nào có thể phá vỡ.”

“Chúng ta không trở nên yếu ớt hơn. Ngược lại, ch��ng ta sẽ trở nên kiên cường hơn, bền vững hơn, bởi vì chúng ta không còn đối đầu với chính bản chất của mình nữa. Sự cân bằng không phải là yếu đuối, mà là nền tảng của sự bền vững vĩnh cửu.” Tần Mặc nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt hắn như thấu hiểu mọi nỗi lo âu trong lòng nàng. “Chúng ta sẽ bảo vệ Huyền Vực, nhưng không phải bằng cách biến Huyền Vực thành một cỗ máy chiến tranh khổng lồ, nơi mọi vật phải hy sinh bản chất để trở thành một phần của sức mạnh ấy. Mà là bằng cách khôi phục lại sự sống động, đa dạng và hài hòa của vạn vật, để mỗi ‘vật tính’ đều trở thành một pháo đài vững chắc theo cách riêng của nó.”

Tô Lam khẽ thở ra. Nàng đã từng có những suy nghĩ tương tự Mộ Dung Tĩnh, nhưng những lời Tần Mặc nói đã củng cố thêm niềm tin trong nàng. Nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, nhận ra rằng tầm nhìn của hắn vượt xa những gì nàng từng hình dung. Thôn Trưởng Vô Tính Thành gật đầu liên tục, khuôn mặt ông ánh lên sự đồng tình tuyệt đối. Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng c���a y giờ đây chứa đựng một sự chiêm nghiệm sâu sắc, như thể đã tìm thấy một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh cuộc đời mình. Ngay cả Bạch Hổ Lão Tổ cũng không gầm gừ thêm, ý niệm của ông trở nên trầm mặc, như đang suy xét kỹ lưỡng từng lời Tần Mặc nói.

Trong đêm tối tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió và tiếng lửa cháy lách tách, cùng với những lời nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh của Tần Mặc, đang từ từ thâm nhập vào trái tim và khối óc của những người đang lắng nghe.

***

Đêm đã gần tàn, những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu rạng đông phía chân trời, xua đi màn đêm u tối, phủ lên Phế Tích Cổ Miếu một sắc màu bạc mờ ảo. Cái lạnh của đêm vẫn còn vương vấn, nhưng đã có một hơi ấm dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa trong không khí. Tiếng gió đêm đã dịu đi, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo đâu đó trong những tán cây hoang dại, báo hiệu một ngày mới đang đến. Mùi khói lửa đã tan bớt, nhường chỗ cho hương thơm tinh khiết của sương sớm và đất ẩm.

Tần Mặc đưa ánh mắt quét qua những gương mặt đang nhìn hắn. Không còn sự hoài nghi gay gắt như trước, thay vào đó là sự trầm tư, suy nghĩ, và ở một số người, là một tia hy vọng mới chớm nở. Hắn biết, con đường thuyết phục sẽ còn rất dài, nhưng hạt giống của một ý tưởng mới đã được gieo.

“Con đường phía trước sẽ gian nan, sẽ đầy rẫy thử thách,” Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng trước bình minh. “Sẽ có những kẻ không hiểu, không tin, thậm chí là chống đối. Nhưng chúng ta không đơn độc. Chúng ta có nhau, có niềm tin vào một Huyền Vực tốt đẹp hơn, nơi vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc, không bị tước đoạt bản chất.”

Hắn đưa tay đặt lên Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc quý trong ngực áo hắn. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, lung linh từ Tâm Châu lan tỏa ra, không chói lòa mà ấm áp, bao trùm lên toàn bộ Phế Tích Cổ Miếu. Ánh sáng ấy không chỉ xua đi bóng tối mà còn như một làn gió mát lành, xoa dịu những tâm hồn mệt mỏi, gieo vào lòng họ một cảm giác bình yên đến lạ. Trong ánh sáng đó, Linh Thú Bị Bỏ Rơi đã hoàn toàn an tĩnh, tựa đầu vào chân Tần Mặc, đôi mắt nhắm nghiền như đang ngủ say một giấc ngủ bình yên đầu tiên sau bao năm tháng sợ hãi.

“Để dẫn dắt quá trình tái thiết này, để đảm bảo mỗi ‘vật tính’ đều được lắng nghe và tôn trọng, ta đề xuất chúng ta sẽ cùng nhau thành lập một ‘Hội Đồng Cân Bằng’,” Tần Mặc tuyên bố. “Hội đồng này không phải là một cơ quan quyền lực để ra lệnh hay áp đặt. Nó sẽ là một tập hợp những ‘ý chí’ thấu hiểu, những trái tim bao dung, những người đại diện cho vạn vật trong Huyền Vực, cùng nhau tìm kiếm con đường để khôi phục sự cân bằng bản chất, để chữa lành những vết thương, và để xây dựng một tương lai nơi ‘thăng tiên’ không còn là một sự cưỡng ép mà là một lựa chọn, một con đường riêng biệt, không phải là mục tiêu duy nhất.”

Vừa dứt lời, Tô Lam bước lên, ánh mắt nàng kiên định, không còn chút lưỡng lự nào. “Ta tin vào con đường này,” nàng nói, giọng nàng rõ ràng và mạnh mẽ trong không gian tờ mờ sáng. “Nó là con đường duy nhất đ�� Huyền Vực thực sự sống lại, để chúng ta không lặp lại những sai lầm trong quá khứ.” Nàng nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt nàng không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn có sự quyết tâm cùng hắn gánh vác trách nhiệm nặng nề này.

Thôn Trưởng Vô Tính Thành cũng bước tới, khuôn mặt hiền từ của ông ánh lên vẻ cảm động sâu sắc. “Đây chính là lý tưởng mà Vô Tính Thành của chúng tôi đã giữ gìn bao đời nay,” ông nói, giọng ông run run. “Bình yên không đến từ sự trừng phạt, mà từ lòng bao dung và sự hiểu biết. Tần Mặc, ngươi đang mang lại hy vọng cho cả Huyền Vực, hy vọng về một cuộc sống chân thật, không bị ràng buộc.”

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, cũng tiến lại gần. Ánh mắt y giờ đây không còn sự chán nản hay hoài nghi. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới,” y lặp lại lời cảnh báo từ xa xưa, nhưng giọng y giờ đây không còn mang nỗi tuyệt vọng. “Tần Mặc, ngươi đã chỉ cho chúng ta thấy rằng không phải lời cảnh báo đó là sai, mà là cách chúng ta hiểu về nó. Con đường trở về với bản chất, dù khó khăn, nhưng lại là con đường duy nhất để chúng ta không mất đi chính mình.”

Vô Danh Khách, vẫn nhấp nháp bầu rượu của mình, mỉm cười bí ẩn. “Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Con đường trở về với bản chất, lại là con đường khó khăn nhất. Nhưng có lẽ, đó cũng là con đường đáng giá nhất.” Lời y nói trầm thấp, như một lời tiên tri được thốt ra từ ngàn xưa.

Mộ Dung Tĩnh vẫn đứng đó, cây quạt ngọc khép lại trong tay. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng giờ đây đã dịu đi nhiều, thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Nàng nhìn Linh Thú Bị Bỏ Rơi đang ngủ yên, nhìn những mầm cây non trên đất cằn, và nhìn ánh sáng ấm áp tỏa ra từ Huyền Vực Tâm Châu. Dù chưa hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng một hạt giống của sự nghi hoặc về những giáo điều cũ đã được gieo vào tâm trí nàng, và một tia tò mò về con đường mới cũng bắt đầu nhen nhóm.

Bạch Hổ Lão Tổ, dù vẫn giữ vẻ uy nghiêm, cũng đã lặng lẽ gật đầu. Ý niệm của ông truyền đến Tần Mặc: *“Sự cân bằng… có lẽ, đó là một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh mà ta đã quên mất.”*

Lý Đại Ca, cùng với những người dân thường khác, chỉ lặng lẽ quan sát. Khuôn mặt chất phác của ông giờ đây không còn vẻ hoài nghi hay sợ hãi. Ông nhìn Linh Thú Bị Bỏ Rơi đang ngủ yên, rồi nhìn Tần Mặc, trong mắt ông ánh lên một tia hy vọng giản dị. Một hy vọng về một cuộc sống bình yên, nơi họ không còn phải lo sợ bị cuốn vào vòng xoáy của sự tranh đoạt và thăng tiên cưỡng ép.

Tần Mặc khẽ thở phào. Hắn biết, đây mới chỉ là một bước khởi đầu. Con đường xây dựng ‘Hội Đồng Cân Bằng’ sẽ đầy rẫy thử thách, việc thay đổi tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm của Huyền Vực sẽ không dễ dàng. Sẽ có những kẻ lợi dụng lòng bao dung này, sẽ có những kẻ phản đối và cố gắng tái gieo rắc tư tưởng cũ. Nhưng hắn cũng biết, ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và nó sẽ bùng cháy mạnh mẽ hơn nữa, soi sáng con đường cho Huyền Vực.

Hắn nhẹ nhàng đặt Huyền Vực Tâm Châu lên một bệ đá cổ, nơi ánh bình minh đầu tiên đang chạm tới. Viên ngọc quý rực sáng, không phải bằng ánh sáng chói lòa của sức mạnh, mà bằng ánh sáng ấm áp, lung linh của sự sống, của hy vọng, như một lời hứa hẹn cho bình minh mới của Huyền Vực, một lời hứa về một thế giới nơi vạn vật được là chính nó, được tìm thấy sự cân bằng bản chất của mình. Quá trình tái thiết này không chỉ là xây dựng lại vật chất, mà còn là tái tạo lại một ý chí tồn tại cân bằng cho toàn bộ thế giới. Điều đó đòi hỏi một sự kiên trì vô hạn, một trí tuệ vượt bậc và một lòng bao dung không giới hạn. Và Tần Mặc, cùng với những người đã tin tưởng hắn, đã sẵn sàng cho hành trình ấy.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free