Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1285: Phục Sinh Huyền Vực: Kháng Nghị Của Lòng Bao Dung

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới, lướt qua những bức tường đổ nát và cột đá rêu phong của Phế Tích Cổ Miếu, mang theo một sắc vàng cam nhàn nhạt, như tô điểm thêm vào vẻ hoang tàn, nhưng cũng như một lời hứa hẹn về sự hồi sinh. Gió nhẹ lùa qua những khe nứt, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của thời gian, đôi khi mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu phong và gỗ mục, quyện lẫn với hương thảo mộc dại mọc chen chúc giữa đống đổ nát. Bầu không khí vẫn còn vương vấn sự tĩnh mịch, u ám, với chút bí ẩn và đáng sợ từ những câu chuyện cổ xưa, nhưng dưới ánh nắng yếu ớt, nó dường như được xoa dịu đôi phần.

Tại một khoảng sân trong đã được dọn dẹp tạm thời, nơi một bệ đá cổ xưa vẫn còn nguyên vẹn, các nhân vật cốt yếu của cuộc kháng chiến vừa qua đang tề tựu. Trên mặt bệ đá, một tấm bản đồ Huyền Vực được trải rộng, không phải là bản đồ của những dòng sông linh khí hay mạch núi ngọc ngà, mà là một bức tranh tang thương với những vết sẹo do chiến tranh và sự kiệt quệ gây ra. Những vùng đất bị tàn phá nặng nề được đánh dấu bằng những nét mực đỏ sẫm, những nơi còn ẩn chứa hiểm nguy được khoanh tròn bằng mực đen, và những mảnh đất cần được tái thiết đang chờ đợi những nét vẽ của hy vọng.

Tần Mặc ngồi ở vị trí trung tâm, thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng gương mặt quen thuộc, mỗi ánh nhìn đều chứa đựng sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, như đang đọc thấu những suy nghĩ ẩn sâu trong lòng mỗi người. Trang phục vải thô giản dị của hắn, màu sắc nhã nhặn, hòa mình vào không khí cổ kính của Phế Tích Cổ Miếu, không một chút phô trương quyền lực hay xa hoa. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe tiếng gió, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của Huyền Vực Tâm Châu đang nhẹ nhàng tỏa ra năng lượng ấm áp từ bên trong cơ thể.

Đứng đối diện với Tần Mặc là Tô Lam, nhan sắc thanh tú của nàng vẫn không hề phai nhạt, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây ánh lên sự kiên định và cả nỗi lo âu khó che giấu. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm tinh xảo, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, càng tôn lên vẻ thanh thoát nhưng đầy mạnh mẽ của một kiếm khách. Nàng chỉ ngón tay thon dài vào một điểm trên bản đồ, nơi từng là một vùng đất trù phú nay chỉ còn là hoang tàn. Giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch: “Thắng lợi chỉ là khởi đầu. Chúng ta đã đánh bại Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng vấn đề là chúng ta sẽ xây dựng lại trên nền tảng nào? Huyền Vực đã quá tổn thương, và những kẻ đã gây ra sự tổn thương này vẫn còn đó.”

Ngay lập tức, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, mang theo uy lực và sự bức xúc. Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, đang nằm phục bên cạnh, đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh nhìn thẳng vào bản đồ, rồi lại quét qua đám đông. Khi hóa thành hình người, ông sẽ mang dáng vẻ một lão ông uy nghiêm, râu tóc bạc phơ, nhưng ở dạng thần thú, uy áp của ông càng rõ ràng hơn. “Những kẻ đã gây ra họa phải bị trừng trị thích đáng. Đó là lẽ trời! Để chúng sống là để gieo rắc mầm họa lần nữa! Ta không tin vào sự cải hóa của những kẻ đã bị tha hóa!” Giọng ông trầm thấp, đầy quyền uy, nhưng vẫn ẩn chứa sự hung hãn bản năng, mỗi lời nói như một mệnh lệnh không thể chối cãi. Tiếng gầm gừ nhẹ của ông khiến không khí càng thêm căng thẳng, như một luồng điện chạy qua các đồng minh.

Thạch Trụ, vẫn sừng sững ở một góc sân, thân phủ đầy rêu phong và dây leo cổ kính, không nói một lời. Nhưng ý niệm mà y truyền vào tâm trí Tần Mặc lại chậm rãi, sâu sắc như tiếng vọng từ ngàn xưa: *“Huyền Vực cần một nền tảng mới, nhưng nền tảng ấy không thể xây trên oán hận. Bạch Hổ Lão Tổ nói đúng về lẽ trời, nhưng lẽ trời của vạn vật không phải lúc nào cũng là trừng phạt.”*

Thôn Trưởng Vô Tính Thành, ông lão trung niên với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, tóc bạc phơ, mặc áo vải giản dị, nhẹ nhàng thở dài. “Chúng ta đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt. Giờ đây, liệu có thể có một con đường khác không?” Ông nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa sự hoài nghi của một người đã trải qua quá nhiều biến cố.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của lo âu và mệt mỏi, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc búi sơ sài, khẽ ho khan một tiếng. Đôi mắt sâu trũng của y chứa đựng sự chán nản về những gì đã qua, nhưng cũng có một tia hy vọng mong manh. “Sự trừng phạt… liệu có thật sự mang lại bình yên? Hay chỉ là một vòng luẩn quẩn của thù hận, như những gì chúng ta đã thấy qua bao đời?” Giọng y trầm, yếu ớt, nhưng lời nói lại mang một sức nặng triết lý khiến người khác phải suy ngẫm.

Thiết Giáp Tinh Thần, một thực thể ánh sáng mang hình dáng nhỏ của Thiết Giáp Thành, lấp lánh bên cạnh Thạch Trụ, lên tiếng bằng một giọng nói trong trẻo nhưng đầy lý trí: “Trật tự là điều tiên quyết. Nếu không có luật lệ nghiêm minh để xử lý những kẻ phá hoại, thì sự hỗn loạn sẽ tái diễn. Chúng ta đã trả giá quá đắt cho sự mất trật tự.”

Vô Danh Khách, vẫn thâm trầm như mọi khi, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, mặc áo choàng cũ kỹ và luôn mang theo một bầu rượu, chỉ khẽ nhấp một ngụm. Y không nói gì, nhưng nụ cười bí ẩn trên môi như ngụ ý rằng y đã nhìn thấu mọi sự, và mọi tranh luận đều chỉ là một phần của vòng xoáy luân hồi.

Tần Mặc lắng nghe tất cả, hắn không ngắt lời ai, để mỗi người được bày tỏ nỗi lòng và quan điểm của mình. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc họp, mà là một sự va chạm của những triết lý, của những nỗi đau và những khát vọng khác nhau. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên, như một dòng nước ngầm chuẩn bị phun trào. Hắn biết, thử thách thực sự không nằm ở việc đánh bại một kẻ thù hữu hình, mà là ở việc hàn gắn những vết nứt vô hình trong tâm hồn của cả Huyền Vực, và điều đó đòi hỏi một sự kiên nhẫn và lòng bao dung vô hạn. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn khẽ rung động, như đồng điệu với những ý chí tồn tại đang hỗn loạn trong không gian này.

***

Khi mặt trời lên cao, chiếu rọi những tia nắng gay gắt hơn vào Phế Tích Cổ Miếu, cuộc tranh luận đã bùng nổ thành một cuộc đối đầu tư tưởng gay gắt trong một căn phòng tạm bợ, được dựng lên từ những tảng đá còn sót lại. Không khí bên trong ngột ngạt, không chỉ vì không gian chật hẹp, mà còn vì những luồng cảm xúc mạnh mẽ đang va đập vào nhau. Tiếng gió bên ngoài đã trở nên mạnh hơn, đôi khi mang theo bụi mịn từ các tàn tích, như đang đồng điệu với sự xáo động bên trong.

Tô Lam, với vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ vào một danh sách các thế lực và cá nhân trên bản đồ. “Những kẻ này đã trực tiếp hoặc gián tiếp ủng hộ Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng đã tiếp tay cho sự tàn phá, đã vắt kiệt linh khí, đã bức hại dân lành. Nếu chúng ta không thiết lập một hệ th��ng pháp luật nghiêm minh, không trừng phạt thích đáng, thì làm sao có thể lập lại trật tự? Làm sao có thể răn đe những kẻ khác có ý đồ tương tự trong tương lai?” Giọng nàng thanh thoát, nhưng ẩn chứa sự sắc sảo của lý lẽ, và sự kiên quyết của một người muốn công lý được thực thi.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ, đập mạnh vuốt xuống bàn đá, tạo ra một tiếng động vang dội, khiến cả căn phòng rung chuyển nhẹ. “Diệt cỏ phải diệt tận gốc! Sự khoan dung với những kẻ ác chỉ là dung túng cho tội ác tiếp diễn. Ta nói, kẻ nào đã giương cờ theo Thiên Diệu, kẻ đó phải bị phán xét. Kẻ nào đã gây ra đau khổ, kẻ đó phải trả giá! Đây không phải là sự báo thù, đây là sự công bằng!” Đôi mắt vàng rực của ông lóe lên tia lửa, biểu lộ sự phẫn nộ mãnh liệt trước những gì Huyền Vực đã phải gánh chịu. Ông tin rằng chỉ có sức mạnh và sự trừng phạt tuyệt đối mới có thể lập lại trật tự vĩnh viễn.

Lúc này, Lý Đại Ca, người dân thường với dáng người bình thường, khuôn mặt chất phác, da ngăm đen, đã từng chịu đựng nhiều đau khổ dưới ách thống trị của Thiên Diệu Tôn Giả, run rẩy bước tới. Giọng anh nghẹn ngào, chất chứa nỗi sợ hãi và mất mát. “Thưa các vị… gia đình của tôi đã bị cướp đi, làng xóm của tôi đã bị đốt cháy, ruộng đồng của chúng tôi đã bị biến thành đất chết. Chúng tôi chỉ mong một cuộc sống bình yên, không phải sợ hãi những kẻ đã từng hãm hại chúng tôi! Nếu không có sự trừng phạt, thì ai sẽ bảo vệ chúng tôi khỏi những kẻ như vậy nữa? Chúng tôi muốn công lý!” Ánh mắt anh tràn đầy nước mắt, khơi dậy sự đồng cảm sâu sắc trong lòng những người lắng nghe, nhưng cũng thổi bùng lên ngọn lửa phẫn nộ và khao khát báo thù. Nỗi đau của anh là nỗi đau của hàng triệu người dân Huyền Vực.

Thiết Giáp Tinh Thần lên tiếng, giọng nói trầm ổn hơn: “Ý chí tồn tại của một thành trì là sự ổn định. Nếu ý chí đó bị lung lay bởi sự lặp lại của hỗn loạn, thì dù có tái thiết bao nhiêu lần cũng vô ích. Pháp luật không chỉ là công lý, mà còn là nền tảng của sự ổn định lâu dài.”

Tần Mặc vẫn lắng nghe chăm chú, đôi mắt hắn thấu hiểu nỗi đau của Lý Đại Ca, sự chính trực của Tô Lam, và cả sự phẫn nộ chính đáng của Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn hiểu rằng, những khao khát trừng phạt này không phải là vô căn cứ, mà là xuất phát từ những vết thương sâu sắc. Hắn chậm rãi lên tiếng, giọng hắn bình thản nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng. “Ta hiểu nỗi đau của Đại Ca, sự lo lắng của Tô Lam, và sự bức xúc của Lão Tổ. Sự công bằng là cần thiết, nhưng chúng ta cần định nghĩa lại ‘công bằng’ trong bối cảnh hiện tại của Huyền Vực. Sự báo thù sẽ không mang lại bình yên thực sự, mà chỉ gieo thêm oán hận. Nó sẽ khiến ý chí tồn tại của vạn vật tiếp tục bị giằng xé, không bao giờ có thể tìm thấy sự cân bằng.” Hắn nhìn vào những gương mặt đang chờ đợi, ánh mắt hắn không hề lay chuyển. “Nếu chúng ta cứ mãi luẩn quẩn trong vòng báo thù và trừng phạt, Huyền Vực sẽ không bao giờ thoát khỏi kiếp nạn này. Chúng ta cần một con đường khác, một con đường tuy khó khăn hơn, nhưng mới thật sự dẫn đến sự hồi sinh bền vững.” Lời nói của Tần Mặc như một làn gió mát thổi qua không khí căng thẳng, nhưng cũng mang theo một thử thách lớn cho tư duy của mọi người.

Lục Vô Trần khẽ gật đầu, đôi mắt y nhìn Tần Mặc với một sự thấu hiểu sâu sắc. “Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Con đường báo thù, cũng là con đường mất đi bình yên. Tần Mặc nói đúng, chúng ta đã chứng kiến quá nhiều sự biến chất từ những ý chí từng khao khát sự thăng hoa, nhưng cuối cùng lại trở thành tai họa.”

Thôn Trưởng Vô Tính Thành khẽ vuốt râu. “Người dân Vô Tính Thành chúng tôi không theo đuổi sự thăng tiên, cũng không ôm giữ oán hận. Chúng tôi sống bình yên, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Bình yên là tài sản quý giá nhất, và nó không thể được xây dựng trên sự sợ hãi hay trả thù.”

Cuộc tranh luận tiếp tục, nhưng lời nói của Tần Mặc đã gieo vào lòng mỗi người một hạt giống suy tư. Liệu có thật sự tồn tại một con đường thứ ba, một con đường vừa công bằng, vừa bao dung, vừa có thể hàn gắn những vết thương sâu sắc của Huyền V��c? Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, nặng trĩu hơn cả tiếng gió và bụi mịn đang luân phiên thổi qua Phế Tích Cổ Miếu.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu bao phủ Phế Tích Cổ Miếu, nhuộm vàng cam lên những tàn tích đổ nát, tạo nên một cảnh tượng vừa bi tráng vừa huyền ảo, Tần Mặc từ từ đứng dậy. Căn phòng họp tạm bợ, với những bức tường đá sứt mẻ và không khí nặng nề, dường như trở nên nhỏ bé hơn trước sự hiện diện của hắn. Ánh mắt hắn quét qua từng người, từng gương mặt, từ sự chính trực kiên định của Tô Lam, sự phẫn nộ dữ dội của Bạch Hổ Lão Tổ, nỗi đau khổ của Lý Đại Ca, đến sự trầm mặc của Thạch Trụ và Lục Vô Trần. Không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió dịu nhẹ lướt qua những khe đá, mang theo mùi hương của hoàng hôn và sự chờ đợi.

Tần Mặc không dùng bất kỳ linh lực hay uy áp nào. Hắn chỉ dùng giọng nói trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như chạm vào tận sâu thẳm tâm hồn. “Chúng ta đã chiến thắng một kẻ thù, một kẻ thù hữu hình là Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng chúng ta không thể để oán hận trở thành kẻ thù tiếp theo của mình. Huyền Vực đã quá mệt mỏi với chiến tranh và oán hận. Nếu chúng ta cứ mãi dùng lưỡi kiếm của sự trừng phạt để cắt xén những vết thương, thì nó sẽ không bao giờ lành lại được.”

Hắn bước chậm rãi giữa vòng tròn đồng minh, ánh mắt thấu hiểu nhìn vào Lý Đại Ca. “Ta hiểu nỗi đau của Đại Ca, nỗi đau của ngươi không chỉ là của riêng ngươi, mà là của toàn bộ Huyền Vực. Nhưng liệu sự trừng phạt có thật sự mang lại bình yên cho tâm hồn ngươi, hay chỉ là một sự hả hê nhất thời, rồi sau đó lại là khoảng trống và nỗi sợ hãi về một vòng lặp không hồi kết?” Tần Mặc dừng lại trước Bạch Hổ Lão Tổ, ánh mắt hắn không hề e dè trước uy áp của thần thú. “Lão Tổ, bản năng của ngài là mạnh mẽ và trừng phạt. Nhưng bản chất của vạn vật là cân bằng. Nếu chúng ta chỉ dùng sức mạnh để đàn áp, thì những mầm mống bất mãn sẽ lại nảy sinh, và một Thiên Diệu Tôn Giả khác, với một hình thái khác, một tư tưởng cực đoan khác, sẽ lại xuất hiện. Bởi vì nguyên nhân sâu xa không phải là cá nhân Thiên Diệu, mà là sự mất cân bằng trong ý chí tồn tại của vạn vật.”

Hắn quay sang Tô Lam, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. “Tô Lam, pháp luật là cần thiết để duy trì trật tự. Nhưng pháp luật của một thế giới đang tổn thương, đang cần được chữa lành, cần phải được bao bọc bởi lòng bao dung. Chúng ta không thể chỉ nhìn vào hành động, mà còn phải nhìn vào nguyên nhân sâu xa. Rất nhiều kẻ đã ủng hộ Thiên Diệu Tôn Giả không phải vì chúng ác độc bẩm sinh, mà vì chúng đã bị mê hoặc bởi lời hứa hẹn về sự thăng hoa, về một cuộc sống tốt đẹp hơn, về một con đường lên tiên mà chúng tin là duy nhất.”

Tần Mặc đưa tay lên ngực, nơi Huyền Vực Tâm Châu khẽ tỏa ra ánh sáng lung linh, ấm áp. “Ta có thể lắng nghe ý chí tồn tại của vạn vật. Ta đã lắng nghe nỗi đau của đất đai, sự kiệt quệ của sông ngòi, sự biến chất của cây cối. Và ta cũng lắng nghe được sự sợ hãi, sự mê muội, sự tuyệt vọng của những kẻ đã lầm đường lạc lối. Chúng ta cần chữa lành từ gốc rễ, từ ý chí của vạn vật, chứ không phải bị cắt xén thêm bởi lưỡi kiếm công lý.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho bóng đêm. “Con đường tái thiết này sẽ rất dài và gian nan. Nó không chỉ là xây dựng lại những ngôi nhà, những cánh đồng, mà còn là xây dựng lại niềm tin, xây dựng lại sự cân bằng trong tâm hồn của mỗi sinh linh. Chúng ta cần sự bao dung để phá vỡ vòng lặp của oán hận, cần sự thấu hiểu để dẫn dắt những ý chí đã lạc lối tìm lại bản chất của chúng. Nếu chúng ta không làm được điều đó, thì dù có trừng phạt bao nhiêu kẻ ác, Huyền Vực vẫn sẽ mãi mãi là một thế giới chìm trong hỗn loạn.”

Thạch Trụ, vẫn trầm mặc như mọi khi, nhưng ý niệm mà y truyền đi lại đầy sự khâm phục và đồng tình: *“Sự cân bằng bản chất. Con đường duy nhất để vạn vật không còn là thế giới mà chúng ta đã từng biết.”*

Lục Vô Trần khẽ thở dài, nhưng ánh mắt y giờ đây đã bớt đi phần nào sự chán nản, thay vào đó là một tia hy vọng. “Khi vạn vật đều muốn th��nh tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Lời cảnh báo đó không chỉ nói về sự hủy diệt vật chất, mà còn về sự hủy diệt của bản chất, của ý chí tồn tại thuần khiết. Tần Mặc đang chỉ cho chúng ta con đường để tìm lại sự thuần khiết ấy.”

Vô Danh Khách nhấp một ngụm rượu, rồi khẽ mỉm cười bí ẩn, một nụ cười như đã nhìn thấu mọi sự đời. Y khẽ nói, giọng trầm thấp: “Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Con đường trở về với bản chất, lại là con đường khó khăn nhất.”

Thôn Trưởng Vô Tính Thành gật đầu, khuôn mặt hiền từ của ông ánh lên vẻ kiên định. “Bình yên không đến từ sự trừng phạt, mà từ lòng bao dung và sự hiểu biết. Người dân Vô Tính Thành chúng tôi luôn tin vào điều đó.”

Tô Lam, ban đầu vẫn còn sự lưỡng lự, nhưng khi nghe Tần Mặc phân tích sâu sắc, nàng dần hạ thấp sự phản đối. Nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt phức tạp, vừa có sự ngưỡng mộ, vừa có sự suy tư. Nàng nhận ra tầm nhìn xa của hắn không chỉ dừng lại ở việc thiết lập trật tự tạm thời, mà là một sự chuyển hóa tận gốc rễ. Thiết Giáp Tinh Thần cũng chậm rãi, ánh sáng của nó nhấp nháy, như đang xử lý một khối lượng lớn thông tin và điều chỉnh lại hệ thống lý trí của mình.

Bạch Hổ Lão Tổ không nói gì thêm, nhưng tiếng gầm gừ của ông đã dịu đi rất nhiều, và đôi mắt vàng rực của ông cũng bớt đi sự hung hãn, thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Ông vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng lời nói của Tần Mặc đã lay động được bản năng của ông về sự cân bằng, về trật tự tự nhiên của vạn vật.

Tần Mặc khẽ thở ra, hắn biết đây chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gặp vô vàn khó khăn, sự phản đối, sự hiểu lầm, và cả những kẻ sẽ lợi dụng lòng bao dung này để tái gieo rắc tư tưởng cực đoan. Nhưng hắn cũng biết, ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và nó sẽ bùng cháy mạnh mẽ hơn nữa, soi sáng con đường cho Huyền Vực. Quá trình tái thiết này không chỉ là xây dựng lại vật chất, mà còn là tái tạo lại một ý chí tồn tại cân bằng cho toàn bộ thế giới. Điều đó đòi hỏi một sự kiên trì vô hạn, một trí tuệ vượt bậc và một lòng bao dung không giới hạn.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free