Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1288: Bàn Tay Chữa Lành: Những Hạt Giống Hy Vọng Đầu Tiên

Sau phiên họp đầy chia rẽ và những lời lẽ nặng nề về con đường tương lai của Huyền Vực, Tần Mặc không chọn tranh luận thêm. Hắn lặng lẽ rời khỏi bục đá tạm bợ, bước đi giữa những tàn tích đổ nát của Phế Tích Cổ Miếu, nơi ánh sáng bình minh đang cố gắng len lỏi qua những kẽ hở của thời gian và đổ vỡ. Không khí nơi đây vẫn còn vương vấn u ám, bí ẩn, mang theo hơi thở của những câu chuyện cổ xưa bị lãng quên, xen lẫn chút đáng sợ của những linh hồn không siêu thoát. Những bức tường đá phủ đầy rêu phong, những pho tượng thờ đã vỡ nát, chỉ còn lại những mảnh vỡ gợi nhắc về một thời huy hoàng nay đã thành cát bụi. Tiếng gió lướt qua những khe đá, rít lên như lời than vãn của quá khứ, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng cô tịch. Mùi đất ẩm, mùi rêu mục và gỗ mục lan tỏa, khắc sâu vào khứu giác, gợi lên cảm giác về sự tàn lụi không thể tránh khỏi.

Tần Mặc dừng lại bên m���t gốc cây cổ thụ đã khô héo, thân cây mục ruỗng nhưng vẫn kiên cường bám trụ. Dưới tán cây, một chùm Linh Thảo Tiên Tử nhỏ bé đang héo úa, những lá non xanh biếc giờ đã ngả vàng úa, gần như mất đi toàn bộ ý chí tồn tại. Chúng không còn khao khát vươn mình đón nắng, cũng chẳng còn muốn hút lấy tinh hoa của đất trời. Chúng chỉ còn là những mảng xanh tàn úa, chờ đợi sự lụi tàn như một lẽ tất yếu. Năng lượng tà khí còn sót lại từ trận chiến khốc liệt, dù đã mờ nhạt, vẫn bám víu lấy chúng, bóp nghẹt sự sống thuần khiết, đẩy chúng vào trạng thái kiệt quệ, quên lãng bản chất sơ khai.

Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên những chiếc lá mỏng manh. Cảm giác lạnh lẽo và yếu ớt truyền thẳng vào lòng bàn tay hắn, như một lời cầu cứu im lặng từ sâu thẳm linh hồn. Tần Mặc nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào chùm Linh Thảo. Hắn lắng nghe. Không phải bằng đôi tai, mà bằng cả linh hồn, bằng khả năng thấu hiểu 'ý chí tồn tại' bẩm sinh của mình. Hắn nghe thấy tiếng thở dài của đất, tiếng nức nở của rễ cây đang cố bám víu vào nguồn sống cạn kiệt. Và sâu thẳm hơn, hắn nghe thấy tiếng thầm thì yếu ớt của Linh Thảo Tiên Tử. Đó không phải là khát vọng thăng tiên, không phải là ước muốn trở thành tiên dược trường sinh bất tử như những gì Huyền Vực đã từng ép buộc chúng. Đó chỉ là một khát khao đơn thuần, thuần túy, giản dị: được là chính nó, một khóm thảo mộc nhỏ bé, được xanh tươi dưới ánh nắng, được hút sương đêm, được lan tỏa mùi hương thanh khiết, được kết hạt và tiếp nối vòng đời theo quy luật tự nhiên, không cần phải "cao hơn" hay "tiên hơn".

"Ngươi không cần phải mạnh mẽ, chỉ cần là chính mình," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm như hơi thở của đất, mang theo sự thấu cảm sâu sắc. "Hãy nhớ lấy ý chí thuần túy nhất của ngươi."

Tô Lam, đứng cách đó không xa, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời, quan sát từng cử động của Tần Mặc. Nàng vẫn mặc y phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, nhưng vẻ mặt lạnh lùng ban đầu giờ đây đã nhường chỗ cho sự trầm tư. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như cũng đang cảm nhận được điều gì đó. Nàng khẽ thì thầm với Thạch Trụ, người đang đứng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, dù chỉ là một ý niệm truyền đến tâm trí nàng: "Liệu những hành động nhỏ bé này có thể thay đổi được gì? Một cây cỏ héo úa, một dòng suối đục ngầu... Liệu chúng có đủ sức lay chuyển cả một Huyền Vực đang chìm sâu trong hoài nghi và sự cố chấp đã ăn sâu hàng ngàn năm?"

Ý niệm của Thạch Trụ vọng lại, chậm rãi và sâu sắc, như tiếng đá cổ thụ rung chuyển từ lòng đất, mang theo sự uyên bác của hàng ngàn năm chứng kiến: "Sự sống bắt đầu từ những hạt mầm nhỏ nhất, không phải từ bão táp. Bão táp chỉ có thể hủy diệt, hạt mầm mới có thể kiến tạo. Những thứ nhỏ bé nhất, đôi khi, lại là nền tảng vững chắc nhất cho một sự đổi thay vĩ đại."

Tần Mặc lúc này đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của Linh Thảo Tiên Tử. Hắn dùng Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc ấm áp trong lòng bàn tay, làm cầu nối. Ánh sáng xanh biếc từ Huyền Vực Tâm Châu lan tỏa, không rực r�� chói mắt, mà dịu dàng như một làn hơi thở, bao phủ lấy khóm thảo mộc. Hắn dẫn dắt, không phải cưỡng ép, ý chí tồn tại của chúng. Hắn giúp chúng gột rửa đi những tạp niệm của tà khí, những ám ảnh về việc phải "tiên hóa", phải "thăng cấp" để tồn tại, những ý niệm ngoại lai đã bóp méo bản chất. Hắn chỉ đơn thuần là nhắc nhở chúng về bản chất thuần túy nhất của mình, về quyền được là chính nó.

Dưới sự tác động của Tần Mặc, một sự thay đổi vi diệu bắt đầu diễn ra. Những chiếc lá vàng úa dần lấy lại sắc xanh tươi tắn, như thể một dòng nhựa sống mới đang chảy tràn trong huyết quản của chúng. Những nụ hoa bé xíu, tưởng chừng đã khô cằn, bỗng hé nở, những cánh hoa mỏng manh bung ra, mang theo ánh sáng dịu nhẹ, như hàng ngàn vì sao nhỏ li ti đang thắp sáng trong bóng tối. Một làn hương thơm thanh khiết, ngọt ngào, lan tỏa trong không khí, xua tan đi mùi mục rữa và tà khí, đánh thức cả không gian tĩnh mịch của Phế Tích Cổ Miếu. Đó là mùi hương của sự sống, của sự hồi sinh, của một ý chí tồn tại được tìm thấy l���i và được phép tỏa sáng.

Linh Thảo Tiên Tử, từ chỗ yếu ớt, đã tìm thấy lại bản chất của mình. Chúng không trở nên cường đại, không hóa thành tiên dược. Chúng chỉ đơn thuần là một khóm linh thảo xanh tươi, tràn đầy sức sống, lan tỏa vẻ đẹp thuần khiết và thanh bình mà không cần bất kỳ sự truy cầu nào khác. Tần Mặc mở mắt. Trong đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một tia mệt mỏi, nhưng cũng đầy sự thỏa mãn. Gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó, nhưng hành động này, dù nhỏ bé, đã gieo thêm một hạt giống hy vọng vào trong trái tim hắn. Hắn tin rằng, khi vạn vật được là chính nó, dù không truy cầu thăng tiên, chúng vẫn có thể tỏa sáng theo cách riêng, và cùng nhau tạo nên một Huyền Vực mạnh mẽ, kiên cường từ chính sự hài hòa bản chất. Tô Lam nhìn cảnh tượng ấy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt, một nụ cười mà từ khi quen biết Tần Mặc, nàng mới có thể tìm thấy. Thạch Trụ vẫn im lặng, nhưng ý niệm của ông truyền đến Tần Mặc và Tô Lam giờ đây mang theo một sự an ủi sâu sắc: "Thấy chưa? Hạt mầm đã nảy."

***

Mặt trời đã lên cao, tỏa ánh nắng vàng óng xuống vạn vật khi Tần Mặc, Tô Lam và Thạch Trụ rời khỏi Phế Tích Cổ Miếu. Hắn không nói nhiều, chỉ điềm tĩnh bước đi, hướng về một nơi khác đang cần được chữa lành, một mạch nguồn quan trọng của Vô Tính Thành. Mục tiêu tiếp theo của hắn là Suối Tinh Lộ, nơi từng là nguồn sống trong lành, mát mẻ và yên bình, nhưng giờ đây đã nhuốm màu bi kịch của Huyền Vực.

Dòng suối nhỏ chảy qua Vô Tính Thành, từng trong vắt đến mức có thể nhìn thấy từng viên sỏi dưới đáy, nay trở nên đục ngầu một cách đáng sợ. Dòng chảy yếu ớt, lờ đờ, mang theo một mùi tanh nhẹ khó chịu, mùi của sự ô nhiễm linh khí và những năng lượng hỗn tạp còn sót lại từ thảm họa 'thăng tiên' cưỡng ép. Những phiến đá lát bờ suối, những cây cầu gỗ nhỏ bắc ngang, tất cả đều nhuốm màu ảm đạm, như đang than khóc cho sự suy yếu của nguồn sống. Nắng ấm ban trưa chiếu xuống, nhưng không thể xua đi cái vẻ u buồn, nặng nề bao trùm nơi này. Âm thanh róc rách quen thuộc đã biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lướt qua những rặng tre rì rào.

Lý Đại Ca, với khuôn mặt chất phác nay hằn rõ vẻ tuyệt vọng, đang đứng bên bờ suối cùng vài người dân khác. Họ nhìn dòng nước đục ngầu với ánh mắt bất lực, đôi vai trĩu nặng lo âu. "Suối Tinh Lộ là mạch sống của làng ta," Lý Đại Ca cất tiếng, giọng ông đượm buồn, "nếu nó chết, chúng tôi cũng khó sống... Nguồn nước để sinh hoạt, tưới tiêu, tất cả đều trông vào nó. Chúng tôi đã thử mọi cách, khơi thông, gạt bỏ cặn bẩn, nhưng vô ích. Nước vẫn cứ đục, mùi vẫn cứ tanh." Ông lắc đầu, chỉ mong được sống yên ổn, một cuộc sống giản dị không bị quấy phá, nhưng giờ đây ngay cả điều giản dị ấy cũng trở thành xa xỉ.

Tần Mặc bước đến, ánh mắt hắn không có lấy một chút bi quan. Hắn nhìn dòng suối, không phải bằng sự đánh giá bề ngoài, mà bằng khả năng thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt của dòng nước, tiếng cầu khẩn của những linh hồn nước đang bị xiềng xích bởi sự ô nhiễm. Hắn cảm nhận được sự lạc lối của chúng, sự quên lãng về bản chất trong trẻo và tự do của mình, bị những tà khí và tạp niệm của sự truy cầu thăng tiên cưỡng ép đã từng vấy bẩn.

"Nó chỉ đang kiệt sức, mất đi bản ngã," Tần Mặc bình tĩnh nói, giọng hắn vang vọng giữa không gian yên ắng. "Chúng ta sẽ giúp nó nhớ lại bản chất của sự trong trẻo, của dòng chảy tự do. Suối nước, bản chất của ngươi là chảy, là trong lành, là ban phát sự sống. Ngươi không cần phải hóa thành suối tiên, cũng không cần phải cô đọng thành linh dịch. Ngươi chỉ cần là chính mình, và điều đó là đủ."

Thôn Trưởng Vô Tính Thành, ông lão trung niên với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, tóc bạc phơ, gật đầu tin tưởng. "Chúng tôi tin tưởng cậu, Tần Mặc. Cậu đã làm được những điều mà chúng tôi không thể hiểu, nhưng lại mang lại sự bình yên, sự sống. Mong cậu có thể giúp đỡ." Ông tin rằng bình yên là tài sản quý giá nhất, và Tần Mặc đang mang lại hy vọng về điều đó, một niềm hy vọng chân thực từ những hành động cụ thể, chứ không phải lời hứa suông.

Tần Mặc nhẹ nhàng bước xuống dòng suối cạn, đôi chân trần chạm vào bùn đất lạnh lẽo và dòng nước đục ngầu. Hắn tiến đến một phiến đá lớn giữa dòng, nơi được người dân coi là 'trái tim' của Suối Tinh Lộ, là nơi linh hồn của dòng suối tập trung. Hắn đặt cả hai bàn tay lên bề mặt phiến đá, nhắm mắt lại. Huyền Vực Tâm Châu trong lòng bàn tay hắn lại bắt đầu rung động nhẹ nhàng, tỏa ra ánh sáng xanh biếc quen thuộc, một luồng ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay hắn.

Lần này, Tần Mặc kết nối sâu hơn. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận. Hắn cảm nhận nỗi đau của dòng suối, sự bế tắc khi không thể hoàn thành sứ mệnh của mình – mang sự sống và s��� trong lành đi khắp Vô Tính Thành. Hắn lắng nghe khát khao sâu thẳm nhất của nó: được trong trẻo trở lại, được tự do chảy trôi, được hòa mình vào vòng tuần hoàn của tự nhiên, không bị giam hãm bởi những tạp chất của thế giới bên ngoài, không bị ép buộc phải "tinh hóa" hay "linh hóa" theo một ý chí nào khác ngoài bản chất của mình. Hắn truyền vào đó không phải là năng lượng, mà là sự thấu hiểu, là lời nhắc nhở về chính 'vật tính' của nó.

Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu bắt đầu lan tỏa vào dòng nước, không phải là một luồng năng lượng mạnh mẽ cưỡng ép, mà là một làn sóng vỗ về, an ủi, như một bài hát ru nhẹ nhàng. Dòng nước bắt đầu chuyển động, ban đầu là những gợn sóng nhỏ li ti, sau đó mạnh mẽ hơn, sinh động hơn. Những cặn bẩn, những tạp chất đã bám víu vào dòng suối hàng trăm năm, bắt đầu lắng xuống đáy, tách mình ra khỏi dòng chảy thuần khiết một cách tự nhiên. Màu nước dần dần thay đổi, từ màu bùn đục ngầu sang màu xanh trong vắt, rồi trong đến độ ánh sáng mặt trời có thể xuyên thấu, tạo nên những vệt sáng lấp lánh phản chiếu dưới đáy.

Tiếng nước chảy róc rách, ban đầu yếu ớt và buồn bã, giờ đây trở nên rõ ràng hơn, vui tai hơn, như một bài ca của sự hồi sinh. Dòng chảy trở nên mạnh mẽ và sảng khoái, không còn vẻ lờ đờ, kiệt sức. Cá nhỏ bắt đầu bơi lội tung tăng, những loài thủy sinh vật bé nhỏ mà tưởng chừng đã biến mất, giờ lại xuất hiện, tô điểm thêm cho vẻ đẹp của dòng suối. Mùi tanh nhẹ biến mất, thay vào đó là mùi nước trong lành, mát mẻ, của cỏ cây bên bờ suối.

Lý Đại Ca và những người dân xung quanh ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng kỳ diệu ấy. Họ dụi mắt, không tin vào những gì mình đang thấy. "Trong... trong rồi!" Một người thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc và vui sướng, "Suối Tinh Lộ của chúng ta đã sống lại!" Lý Đại Ca nhìn Tần Mặc, đôi mắt ông rưng rưng. Ông không hiểu được những triết lý cao siêu về 'ý chí tồn tại' hay 'cân bằng bản chất', nhưng ông hiểu được sự thay đổi trước mắt, sự trở lại của mạch sống, của niềm hy vọng về một cuộc sống yên ổn, một cuộc sống không còn lo sợ về sự khô cạn.

Tần Mặc đứng dậy, nước suối trong vắt chảy qua chân hắn, mang theo một cảm giác mát lành sảng khoái. Hắn nhìn dòng suối, mỉm cười. Đó là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự kết nối giữa vạn vật. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn vẫn tỏa sáng dịu dàng, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đang đi. Thạch Trụ gửi đến hắn một ý niệm an ủi, còn Tô Lam thì đứng đó, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối, không còn một chút hoài nghi nào về những gì Tần Mặc đang làm. Nàng biết, hắn đang dùng hành động để chứng minh lời nói, dùng sự chữa lành để thay đổi cả một thế giới, từng chút một.

***

Khi chiều tối buông xuống Vô Tính Thành, mang theo cái mát mẻ dễ chịu sau một ngày nắng ấm, phố chợ sáng bỗng trở nên nhộn nhịp lạ thường. Không khí ở đây luôn sôi động, với những gian hàng gỗ đơn giản bày bán đủ thứ, từ rau củ quả tươi ngon đến những vật dụng cần thiết cho cuộc sống thường nhật. Đường phố lát đá cuội lấp lánh dưới ánh đèn lồng treo cao, những mái che bằng vải đủ màu sắc phấp phới trong làn gió nhẹ. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng cười nói rôm rả của người dân, tiếng gà kêu lanh lảnh từ xa, và cả tiếng trả giá rộn ràng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng dân dã, ấm áp và thân thiện. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi hoa quả chín mọng, mùi đất ẩm và cả mùi thảo mộc từ tiệm thuốc của Bà Hoa, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống bình yên nơi Vô Tính Thành.

Nhưng tối nay, có một chủ đề nóng hổi hơn cả việc mua bán, lan truyền nhanh như gió khắp khu chợ. Lý Đại Ca, với khuôn mặt chất phác nay rạng rỡ hẳn lên, và giọng điệu hào hứng không thể kìm nén, đang kể lại câu chuyện về sự hồi sinh kỳ diệu của Suối Tinh Lộ cho một nhóm người đang vây quanh ông. "Ta đã thấy tận mắt! Không phải chỉ là tin đồn đâu!" ông khẳng định, đôi mắt sáng rực, tràn đầy niềm vui. "Nước suối trong trở lại rồi! Trong vắt như ngọc bích, và cái mùi tanh tưởi kia cũng bay biến hết! Những con cá nhỏ xíu mà ta cứ tưởng đã chết hết rồi, giờ lại bơi lội tung t��ng! Tần Mặc thật sự có cách giúp vạn vật tìm lại bản chất!"

Những lời của Lý Đại Ca khiến đám đông xôn xao. Bà Hoa, bà lão gầy gò với mái tóc búi gọn và đôi kính lão trễ nãi trên sống mũi, đang chăm chú lắng nghe từ quầy thuốc của mình. Khuôn mặt khắc khổ của bà nay ánh lên một tia hy vọng. Bà đã chứng kiến biết bao cây thuốc héo úa, bao bệnh tật khó chữa từ khi Huyền Vực loạn lạc. "Thật sao?" bà cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy xúc động, "Vậy là chúng ta có thể có thuốc tốt hơn rồi, và những cây thuốc quý của ta cũng có thể hồi sinh! Ta đã nghĩ chúng không còn hy vọng nữa rồi, dù bệnh nhẹ cũng không được coi thường, nhưng giờ... ta lại thấy ánh sáng."

Một người dân khác, vẫn còn chút hoài nghi in hằn trong đôi mắt, cất lời: "Nhưng liệu chỉ vài con suối, vài cái cây có đủ để thay đổi cả Huyền Vực sao? Sức mạnh tu luyện mới là vĩnh viễn, là cái mà các Đại Thế Lực vẫn luôn theo đuổi. Tần Mặc không tu luyện, vậy hắn làm sao chống lại được những kẻ mạnh mẽ đó?" Tiếng xì xào đồng tình vang lên, cho thấy sự ảnh hưởng sâu sắc của tư tưởng 'thăng tiên' vẫn còn tồn tại, dù đã trải qua bi kịch. Mọi người vẫn còn mang nỗi sợ hãi về những gì đã xảy ra, về sự yếu kém của bản thân khi không có sức mạnh tu luyện, và sự lo lắng về một tương lai bất định.

Thôn Trưởng Vô Tính Thành, người đã nghe câu chuyện này nhiều lần trong ngày, mỉm cười hiền từ. Ông bước đến, giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên định vang lên, xoa dịu những hoài nghi: "Mọi sự thay đổi lớn đều bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất. Các ngươi cứ nhìn Suối Tinh Lộ mà xem. Nó đã chết đi sống lại, không phải nhờ sức mạnh cưỡng ép, mà nhờ tìm lại bản chất của mình. Tần Mặc không dùng sức mạnh để thay đổi, hắn dùng sự chữa lành, sự thấu hiểu. Đó chính là sự khác biệt. Sức mạnh có thể phá hủy, nhưng chỉ có sự thấu hiểu và lòng đồng cảm mới có thể kiến tạo và hồi sinh, mới có thể mang lại bình yên đích thực."

Người dân quây quần lắng nghe Thôn Trưởng. Ánh mắt họ từ hoài nghi chuyển sang hy vọng, rồi lại xen lẫn sự tò mò. Họ không hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng họ cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Tần Mặc và sự thay đổi kỳ diệu mà hắn đã mang lại. Niềm hy vọng, vốn đã tưởng chừng tắt lịm sau bao nhiêu biến cố, giờ đây lại nhen nhóm trở lại, tuy còn yếu ớt nhưng kiên cường như ngọn lửa nhỏ trong đêm tối. Họ không còn sợ hãi Tần Mặc như một kẻ dị biệt, mà bắt đầu nhìn hắn như một người mang lại ánh sáng cho cuộc đời họ, một ánh sáng không chói chang nhưng bền bỉ.

Tần Mặc không xuất hiện trực tiếp tại khu chợ đông đúc này. Hắn vẫn đang ở đâu đó, có lẽ đang tiếp tục lắng nghe 'ý chí tồn tại' của những vật tính khác, những thứ đang cần được chữa lành. Nhưng hành động của hắn lại là trung tâm của mọi cuộc trò chuyện, là nguồn cảm hứng cho niềm hy vọng mới đang len lỏi vào từng ngóc ngách của Vô Tính Thành. Những thành công nhỏ này, dù không rầm rộ, lại có sức lan tỏa mạnh mẽ hơn bất kỳ lời tuyên bố hùng hồn nào. Chúng là bằng chứng sống động cho triết lý 'cân bằng bản chất' của Tần Mặc.

Nh��ng hạt giống hy vọng đã được gieo. Và dù quá trình này có chậm rãi và gian nan, Thôn Trưởng Vô Tính Thành tin rằng chúng sẽ nảy mầm, đâm chồi, và cuối cùng sẽ tạo nên một khu rừng xanh tươi, nơi vạn vật được là chính nó. Những câu chuyện về Linh Thảo Tiên Tử hồi sinh, về Suối Tinh Lộ trong trẻo trở lại, chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở Vô Tính Thành. Chúng sẽ lan truyền, thu hút sự chú ý của các thế lực khác, bao gồm cả những người hoài nghi như Mộ Dung Tĩnh và Bạch Hổ Lão Tổ, buộc họ phải xem xét lại quan điểm của mình, dù có thể ban đầu chỉ là sự tò mò. Và rồi, sự lan tỏa của niềm hy vọng sẽ dẫn đến việc nhiều 'vật tính' bị tổn thương hơn nữa tìm đến Tần Mặc, hoặc được phát hiện, mở ra những thách thức chữa lành lớn hơn, đòi hỏi sự can thiệp quy mô hơn. Quá trình chữa lành các 'vật tính' tự nhiên này sẽ dần hồi sinh các địa điểm và tài nguyên quan trọng cho Huyền Vực, tạo nền tảng cho sự tái thiết toàn diện hơn, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần, nơi mỗi sinh linh đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "tiên hơn", mà chỉ cần tìm thấy ý chí tồn tại thuần túy của mình. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng mỗi bước đi nhỏ này đều là một lời khẳng định, một bằng chứng sống động cho con đường mà hắn đã chọn. Hắn không hề đơn độc. Hắn có Huyền Vực Tâm Châu, có sự tin tưởng của Tô Lam, Thạch Trụ, và giờ đây, là niềm hy vọng của những người dân Vô Tính Thành. Và quan trọng hơn cả, hắn có sự đồng cảm sâu sắc với 'ý chí tồn tại' của vạn vật, thứ sẽ dẫn lối cho hắn trên hành trình chữa lành cả Huyền Vực, từng ngày, từng giờ, không ngừng nghỉ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free