Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1289: Dòng Chảy Hy Vọng: Hồi Sinh Vạn Vật Chi Ý

Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành chưa bao giờ nhộn nhịp đến thế, một sự nhộn nhịp không đến từ những món hàng mới lạ hay những cuộc giao thương lớn, mà đến từ âm thanh reo vang của những câu chuyện, những lời truyền tai, và niềm hy vọng vừa được nhen nhóm. Ánh nắng ban mai rải vàng trên những mái nhà lợp ngói giản dị, len lỏi qua những gian hàng gỗ thô sơ, làm bừng sáng những khuôn mặt còn hằn vết thời gian nhưng nay đã ánh lên vẻ rạng rỡ lạ thường. Tiếng rao hàng của các tiểu thương xen lẫn tiếng cười nói râm ran của người mua kẻ bán, tiếng gà gáy eo óc từ xa vọng lại, và đâu đó là tiếng trẻ con nô đùa, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống đang hồi sinh. Mùi thức ăn dân dã, mùi hoa quả tươi mới, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, và mùi hương thảo mộc từ tiệm thuốc của Bà Hoa lan tỏa trong không khí, vẽ nên một bức tranh bình dị mà tràn đầy sức sống. Bầu không khí ấm áp, thân thiện bao trùm lấy mọi ngóc ngách, xua đi cái u ám và lo lắng đã đeo bám Vô Tính Thành bấy lâu.

Lý Đại Ca, với khuôn mặt chất phác quen thuộc, đang ngồi bên sạp rau củ của mình, đôi tay thoăn thoắt lựa những mớ rau xanh tươi. Y không ngừng kể câu chuyện về Suối Tinh Lộ cho bất cứ ai ghé qua. "Chưa từng thấy nước suối trong lành đến vậy, thưa các vị!" Y thốt lên, giọng vẫn còn giữ sự kinh ngạc. "Cứ như trở lại thời xa xưa vậy, cái thời mà người già trong làng vẫn thường kể về một dòng suối trong vắt, ngọt lành, chưa từng bị vẩn đục bởi bất cứ thứ gì. Giờ đây, nó lại hồi sinh, trong hơn cả trong mộng!"

Bà Hoa, lão bà chủ tiệm thuốc với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng và đôi mắt hiền từ ẩn sau cặp kính lão, cũng đang bán thuốc. Bà mỉm cười lắng nghe câu chuyện, rồi tiếp lời: "Người ta nói Tần Mặc ca đã dùng cả tấm lòng để chữa lành con suối. Không chỉ là suối, mà còn là linh khí của đất trời, là niềm tin trong lòng người. Anh ấy thực sự l�� vị cứu tinh của chúng ta." Bà đưa một gói thảo dược cho khách, ánh mắt ngời lên niềm tin tưởng sâu sắc. "Mấy ngày nay, ta thấy bao nhiêu người bệnh tật thuyên giảm, tinh thần phấn chấn hơn hẳn. Có lẽ, đó không chỉ là tác dụng của thuốc, mà còn là của cái hy vọng vừa quay trở lại này."

Không xa đó, Thôn Trưởng Vô Tính Thành đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ, quan sát cảnh tượng trước mắt. Vẻ mặt ông hiền từ nhưng cũng đầy kiên nghị. Ông đã nghe những lời như vậy hàng trăm lần trong ngày, nhưng mỗi lần nghe lại, trái tim ông lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Khi một vài người dân vẫn còn băn khoăn về "phép màu" mà Tần Mặc đã làm, Thôn Trưởng bước đến, giọng nói trầm ấm mà đầy uy tín vang lên, xua đi những hoài nghi còn sót lại. "Không phải phép màu, mà là sự thấu hiểu, các ngươi ạ. Tần Mặc đã cho vạn vật quyền được là chính mình, được tìm lại bản chất tồn tại chân chính của chúng. Suối Tinh Lộ không cần phải 'thăng tiên' thành linh tuyền cao quý, nó chỉ cần là một dòng suối trong lành, mang sự sống đến cho vạn vật. Linh Th���o Tiên Tử không cần phải biến thành tiên dược, nó chỉ cần là một chùm linh thảo biết cách hấp thụ tinh hoa đất trời để nuôi dưỡng bản thân." Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt đang chăm chú lắng nghe. "Sức mạnh có thể phá hủy, có thể ép buộc vạn vật phải đi theo một con đường duy nhất. Nhưng chỉ có sự thấu hiểu và lòng đồng cảm mới có thể kiến tạo và hồi sinh, mới có thể mang lại bình yên đích thực, nơi mỗi sinh linh được sống đúng với ý chí tồn tại của mình, không bị gò ép phải 'cao hơn' hay 'tiên hơn'."

Người dân quây quần lắng nghe Thôn Trưởng, ánh mắt họ từ hoài nghi chuyển sang hy vọng, rồi lại xen lẫn sự tò mò và một niềm tin sâu sắc. Họ không hiểu hết những triết lý sâu xa mà Thôn Trưởng hay Tần Mặc đã nói, nhưng họ cảm nhận được sự chân thành trong những lời đó, và quan trọng hơn, họ nhìn thấy sự thay đổi kỳ diệu mà Tần Mặc đã mang lại ngay trước mắt mình. Niềm hy vọng, vốn đã tưởng chừng tắt lịm sau bao nhiêu biến cố, giờ đây lại nhen nhóm trở lại, tuy còn yếu ớt nhưng ki��n cường như ngọn lửa nhỏ trong đêm tối. Họ không còn sợ hãi Tần Mặc như một kẻ dị biệt, một dị giáo đồ, mà bắt đầu nhìn hắn như một người mang lại ánh sáng cho cuộc đời họ, một ánh sáng không chói chang nhưng bền bỉ, ấm áp.

Trong khi những câu chuyện và niềm hy vọng đang lan truyền khắp Phố Chợ Sáng, Tần Mặc cùng Tô Lam và Thạch Trụ lặng lẽ đi qua một góc chợ. Hắn không dừng lại, chỉ khẽ gật đầu đáp lại những ánh mắt biết ơn và những nụ cười rụt rè mà người dân dành cho. Trong đôi mắt đen láy sâu thẳm của Tần Mặc, có một tia trầm tư, nhưng cũng ánh lên sự kiên định. Hắn có thể nghe thấy rõ ràng "ý chí tồn tại" của những con người này – khao khát được sống bình yên, được chứng kiến thế giới của họ hồi sinh. Tần Mặc cảm nhận được gánh nặng trên vai, nhưng cũng được củng cố bởi niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đi bên cạnh, nàng khẽ mỉm cười khi nghe những lời bàn tán về Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tích cực trong không khí, một điều mà những lời hùng biện hay kiếm thuật sắc bén nhất cũng không thể mang lại. Thạch Trụ, vẫn trầm mặc và uyên bác như một bức tượng sống, truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc một ý niệm: *“Niềm tin đã gieo, giờ cần vun trồng và bảo vệ. Con đường chữa lành còn dài, và những hạt giống này sẽ là khởi đầu cho một khu rừng mới.”* Tần Mặc khẽ gật đầu, hiểu rằng đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng mỗi bước đi nhỏ này đều là một lời khẳng định, một bằng chứng sống động cho con đường mà hắn đã chọn.

***

Rời khỏi sự náo nhiệt của Vô Tính Thành, Tần Mặc và những người đồng hành hướng về phía Linh Sơn Thạch, một ngọn núi đá khổng lồ đã nứt toác, trơ trọi sừng sững giữa trời xanh. Giữa trưa, nắng nhẹ nhưng gió lại mạnh, rít lên từng hồi qua những khe đá, mang theo hơi lạnh và mùi khoáng chất đặc trưng của núi đá. Từ xa nhìn lại, Linh Sơn Thạch trông như một vết sẹo khổng lồ trên da thịt Huyền Vực, một vết tích đau đớn của trận chiến khốc liệt. Từng luồng linh khí yếu ớt thoát ra từ những vết nứt, không còn là sự uy nghi linh thiêng mà là sự rên xiết, đau đớn của một vật tính bị tổn thương nặng nề, bị ép buộc khai linh quá độ trong những nỗ lực thăng tiên điên cuồng của quá khứ. Những mảng rêu phong bám trên đá cũng mang một màu xám xịt, khô cằn, không còn vẻ xanh mướt đầy sức sống.

Tô Lam ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi, đôi mắt phượng ánh lên sự xót xa. Nàng khẽ thở dài, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sự đau lòng: "Nó đã phải chịu đựng quá nhiều... Cả ngọn núi này cũng đang rên xiết. Ý chí của nó đã bị bẻ cong, bị ép buộc đến tận cùng." Nàng nhớ lại những ghi chép cổ xưa về Linh Sơn Thạch, một biểu tượng của sự vững chãi và vĩnh cửu, nay lại suy kiệt đến thế.

Thạch Trụ, với hình hài cột đá vững chãi, không nói nên lời, nhưng một ý niệm trầm mặc truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc: *“Ý chí của đá, khi bị bẻ cong, còn đau đớn hơn cả thân xác. Nó đã bị tước đoạt sự tĩnh lặng, bị buộc phải vươn lên những thứ không thuộc về bản chất của nó.”* Tiếng gió rít qua những khe đá như tiếng thở than của Linh Sơn Thạch, càng làm tăng thêm không khí bi tráng. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự đau đớn đó, không chỉ qua ý niệm của Thạch Trụ mà còn qua chính năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" của mình. Hắn bước đến chân núi, đặt bàn tay lên một vết nứt lớn, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng nhắc của đá, nhưng sâu bên trong, hắn nghe thấy một tiếng vọng khác.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn hòa mình vào "ý chí tồn tại" của Linh Sơn Thạch. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi cùng cực, sự tuyệt vọng của một thực thể đã bị ép buộc vượt quá giới hạn của bản thân. Nó không muốn thành tiên, không muốn biến thành linh khí tinh thuần để nuôi dưỡng kẻ khác. Nó chỉ khao khát được trở về với sự tĩnh lặng ban đầu, được đứng vững chãi giữa trời đất như một ngọn núi, không cần phô trương, không cần biến đổi, chỉ cần là chính nó. "Ta nghe thấy tiếng nó..." Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ấm mà đầy thấu cảm. "Tiếng khao khát được trở về với sự tĩnh lặng ban đầu, được là một ngọn núi đúng nghĩa, không phải một công cụ để thăng tiên."

Hắn lấy ra Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một trái tim đang đập, đặt nó lên vết nứt lớn nhất của Linh Sơn Thạch. Ánh sáng từ Tâm Châu lan tỏa, không rực rỡ chói chang mà ấm áp, từ từ hòa vào tảng đá. Một dòng năng lượng thuần khiết, mang theo sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, chảy từ Huyền Vực Tâm Châu vào sâu bên trong Linh Sơn Thạch. Ngọn núi đá khổng lồ rung lên nhẹ, không phải sự rung chuyển của đau đớn mà là sự rung động của sự sống đang được tái tạo. Từ những vết nứt sâu hoắm, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt bắt đầu tỏa ra, không phải linh khí mạnh mẽ mà là một loại sinh cơ nguyên thủy, đầy vẻ hoang sơ và kiên cường. Những vết nứt nhỏ dần dần lành lại, không phải bằng cách biến mất hoàn toàn mà là bằng cách hòa vào tổng thể của đá, trở thành một phần của nó, như những nếp nhăn trên khuôn mặt một người già từng trải. Màu sắc của đá cũng dần trở nên sống động hơn, từ màu xám xịt chuyển sang màu nâu đất trầm ấm, với những dải xanh rêu non bắt đầu mọc lên trên bề mặt, mang theo mùi đất ẩm và sự tươi mới.

Tần Mặc vẫn đứng đó, nhắm mắt, cảm nhận sự chuyển biến tinh tế. Trong tâm trí hắn, "ý chí tồn tại" của Linh Sơn Thạch đang dần thoát khỏi gông cùm của sự ép buộc, tìm lại nhịp điệu của riêng nó. Nó không trở nên mạnh mẽ hơn theo cách tu sĩ mong muốn, nhưng nó trở nên "đúng" hơn, bền vững hơn, kiên cường hơn theo cách riêng của một ngọn núi. Tô Lam chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt nàng mở to ngạc nhiên. Nàng có thể cảm nhận được sự thay đổi trong linh khí xung quanh, một sự thay đổi không phải do tăng cường sức mạnh mà là do sự cân bằng được thiết lập lại. Thạch Trụ cũng khẽ rung lên, một ý niệm nhẹ nhàng truyền đến Tần Mặc: *“Đúng vậy. Bản chất của đá là vững chãi, không phải là siêu việt. Ngươi đã giúp nó tìm lại chính mình.”*

Tần Mặc mở mắt. Khuôn mặt hắn vẫn bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng của sự mãn nguyện. Hắn biết, công việc của mình không phải là biến vạn vật thành những thứ vĩ đại, mà là giúp chúng tìm lại và tôn trọng sự vĩ đại vốn có trong bản chất bình dị của chúng. Quá trình chữa lành này không phải là một sự kiện bùng nổ, mà là một sự chuyển hóa từ từ, một lời thì thầm của sự sống đang trỗi dậy, từng chút một, bền bỉ và kiên cường. Những mảng xanh non bắt đầu xuất hiện trên sườn núi, những dòng nước ngầm nhỏ bé bắt đầu len lỏi qua những mạch đá mới hồi sinh, mang theo tiếng thì thầm của sự sống. Tần Mặc biết, đây là một thách thức lớn hơn so với việc chữa lành Suối Tinh Lộ hay Linh Thảo Tiên Tử, nhưng cũng là một bằng chứng hùng hồn hơn cho triết lý của hắn. Thành công này không chỉ giúp Linh Sơn Thạch, mà còn gieo thêm một hạt giống hy vọng vào lòng Huyền Vực, một niềm tin rằng sự tái sinh có thể đến từ việc chấp nhận và tôn trọng bản chất, chứ không phải từ sự truy cầu vô độ.

***

Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời phía tây, trong Đài Quan Sát Tinh Tượng của Thiên Nhãn Các, một không khí khác hẳn đang bao trùm. Những mái nhà cong vút, chạm mây của tòa kiến trúc cổ kính này thường tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua, tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người nghiên cứu. Mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách, mùi mực viết, và mùi hương liệu nhẹ thoang thoảng tạo nên một bầu không khí thần bí, yên tĩnh, cẩn trọng và đầy tính toán. Nhưng hôm nay, có một sự căng thẳng vô hình lan tỏa.

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo thường thấy, đang đứng trước một tấm bản đồ Huyền Vực khổng lồ được chiếu sáng bằng linh lực. Trên bản đồ, những chấm sáng nhỏ li ti tượng trưng cho các địa điểm đang dần hồi phục, và đáng chú ý là, chúng đang lan rộng ra từ Vô Tính Thành, đặc biệt là khu vực Suối Tinh Lộ và giờ đây là Linh Sơn Thạch. Tay y cầm chiếc quạt ngọc, nhưng không phe phẩy như thường lệ, mà siết chặt. Khuôn mặt y thể hiện sự bất ngờ, bối rối và một chút hoài nghi về niềm tin của chính bản thân mình.

"Những gì hắn làm... không thể phủ nhận hiệu quả." Mộ Dung Tĩnh khẽ nói, giọng y trầm hơn thường lệ, như đang tự nhủ với chính mình. "Sự hồi phục của Linh Sơn Thạch, một vật tính đã suy kiệt đến mức gần như vô vọng sau trận chiến khai linh, là điều ta chưa từng thấy. Ngay cả những đại tông sư trận pháp hay dược đạo cũng phải bó tay trước sự mục ruỗng của nó. Vậy mà, hắn chỉ bằng... sự thấu hiểu?" Y vẫn còn dùng từ "sự thấu hiểu" với một chút khó chấp nhận, như thể nó không đủ sức nặng để tạo nên những kỳ tích này. Y luôn tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào sự thăng cấp không ngừng.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, đang nằm cuộn mình bên cạnh tấm bản đồ. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh, đầy trí tuệ, chăm chú nhìn vào những chấm sáng đang lan tỏa. Tiếng gầm gừ uy lực mà y thường dùng để giao tiếp nay chỉ còn là một tiếng thở dài khẽ khàng, như tiếng gió lướt qua tảng đá ngàn năm. "Hắn không dùng sức mạnh để ép buộc, mà là để dẫn dắt." Giọng y trầm thấp, đầy quyền uy nhưng cũng ẩn chứa một sự suy tư sâu sắc. "Điều này... khác với nh���ng gì chúng ta từng biết. Chúng ta luôn tin rằng, để hồi sinh, để tồn tại, vạn vật phải vươn lên, phải 'thăng tiên'. Nhưng Tần Mặc lại chứng minh rằng, có thể chỉ cần 'tìm về'."

Mộ Dung Tĩnh quay sang nhìn Bạch Hổ Lão Tổ, ánh mắt phức tạp. "Nhưng liệu con đường này có thực sự bền vững? Hay chỉ là một sự trì hoãn? Huyền Vực cần sức mạnh để tồn tại, để chống lại những thế lực bên ngoài, những kẻ vẫn còn âm mưu tái chiếm. Sự bình yên này, sự cân bằng này, liệu có phải là sự yếu đuối ngụy trang, sẽ khiến chúng ta dễ bị tổn thương hơn?" Y vẫn không thể thoát khỏi nỗi ám ảnh về sức mạnh và sự phòng thủ, một tư duy đã ăn sâu vào tâm trí của giới tu sĩ Huyền Vực.

Bạch Hổ Lão Tổ khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra. "Sức mạnh mà ngươi nói là sức mạnh nào, Mộ Dung Tĩnh? Sức mạnh đã đẩy Huyền Vực đến bờ vực hủy diệt sao? Sức mạnh đã khiến vạn vật đau đớn, mất đi bản chất của chúng sao?" Y không tranh cãi, chỉ đặt ra những câu hỏi khiến Mộ Dung Tĩnh phải suy ngẫm. "Tần Mặc đang cho vạn vật một sự l���a chọn. Hắn không phủ nhận con đường thăng tiên, nhưng hắn khẳng định rằng nó không phải là con đường duy nhất, hay tối thượng. Hắn cho chúng quyền được là chính mình, và chính điều đó, đang tạo ra một sức mạnh khác, một sức mạnh của sự kiên cường nội tại, của sự bền vững không cần ép buộc."

Mộ Dung Tĩnh im lặng, nhìn chằm chằm vào bản đồ. Y thấy những chấm sáng ngày càng nhiều hơn, và không chỉ tập trung ở Vô Tính Thành nữa. Y nhớ lại câu nói của mình: "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Nhưng giờ đây, những gì Tần Mặc đang làm lại mang đến sự hồi sinh mà không cần bất kỳ sức mạnh bạo lực nào. Nó là một sự "chữa lành", một sự "kiến tạo" từ sâu bên trong. Ánh mắt y và Bạch Hổ Lão Tổ giao nhau, mang theo sự suy tư sâu sắc. Họ nhận ra rằng những gì Tần Mặc đang làm không chỉ là những hành động đơn lẻ mà đang tạo ra một làn sóng thay đổi trên toàn Huyền Vực, một sự thay đổi không thể phớt lờ.

Tiếng gió lướt qua vòm mái của Đài Quan Sát Tinh Tượng như m���t lời nhắc nhở về sự rộng lớn và phức tạp của thế giới. Mộ Dung Tĩnh và Bạch Hổ Lão Tổ biết rằng, dù họ có muốn hay không, triết lý của Tần Mặc đang dần len lỏi vào từng ngóc ngách của Huyền Vực, không phải bằng sức mạnh mà bằng sự cảm hóa, bằng những bằng chứng sống động. Sự dao động trong niềm tin của họ đã bắt đầu, một dấu hiệu cho thấy những bức tường thành tư tưởng cũ kỹ đang dần lung lay. Quá trình tái thiết Huyền Vực sẽ không chỉ là chữa lành vật chất mà còn là một cuộc chiến tư tưởng dài hơi, một quá trình thay đổi nhận thức đã ăn sâu hàng ngàn năm. Tần Mặc, bằng hành động của mình, đang mở ra một con đường mới, một con đường mà ngay cả những kẻ quyền lực nhất cũng phải xem xét lại. Niềm hy vọng cho một Huyền Vực cân bằng, nơi vạn vật được là chính nó, không cần phải "lên tiên", đang dần thành hình, từng bước một, chậm rãi nhưng kiên định.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free