Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1290: Hội Nghị Lạc Nhật: Khởi Đầu Của Một Giao Ước Mới

Tiếng gió lướt qua vòm mái của Đài Quan Sát Tinh Tượng như một lời nhắc nhở về sự rộng lớn và phức tạp của thế giới. Mộ Dung Tĩnh và Bạch Hổ Lão Tổ biết rằng, dù họ có muốn hay không, triết lý của Tần Mặc đang dần len lỏi vào từng ngóc ngách của Huyền Vực, không phải bằng sức mạnh mà bằng sự cảm hóa, bằng những bằng chứng sống động. Sự dao động trong niềm tin của họ đã bắt đầu, một dấu hiệu cho thấy những bức tường thành tư tưởng cũ kỹ đang dần lung lay. Quá trình tái thiết Huyền Vực sẽ không chỉ là chữa lành vật chất mà còn là một cuộc chiến tư tưởng dài hơi, một quá trình thay đổi nhận thức đã ăn sâu hàng ngàn năm. Tần Mặc, bằng hành động của mình, đang mở ra một con đường mới, một con đường mà ngay cả những k��� quyền lực nhất cũng phải xem xét lại. Niềm hy vọng cho một Huyền Vực cân bằng, nơi vạn vật được là chính nó, không cần phải "lên tiên", đang dần thành hình, từng bước một, chậm rãi nhưng kiên định.

***

Bình minh của ngày hội nghị đầu tiên sau đại nạn Huyền Vực bừng lên rạng rỡ, nhuộm vàng cả một góc trời. Lạc Nhật Cung, với kiến trúc vĩ đại của nó, lại càng thêm phần huyền ảo dưới ánh sáng cam vàng huyền ảo của buổi sớm. Các tòa tháp bằng ngọc bích và vàng ròng, dù đã bị tàn phá ít nhiều bởi thời gian và những trận chiến khốc liệt, vẫn lơ lửng uy nghi trên các phiến đá khổng lồ, được kết nối bằng những cây cầu đá cong vút như dải lụa tiên giáng trần. Tiếng gió lướt qua các mái vòm và hành lang đổ nát, tạo ra những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian, của một quá khứ vàng son đã lùi xa, trộn lẫn với tiếng chim kêu thưa thớt từ những khu vườn thượng uyển khô héo, và tiếng nước chảy róc rách từ những hồ cạn, vọng lại trong không gian rộng lớn, trống trải. Mùi đá cổ đã phong hóa, mùi hoa khô t��� các vườn thượng uyển đã úa tàn, và không khí trong lành tinh khiết ở độ cao hun đúc nên một bầu không khí tĩnh mịch, u hoài, hùng vĩ nhưng cũng đầy bí ẩn, như chính số phận của Huyền Vực.

Trong một đại sảnh rộng lớn nhất của Lạc Nhật Cung, Tần Mặc đang tỉ mỉ kiểm tra lại từng chi tiết nhỏ. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ nào, như một sự tương phản với vẻ tráng lệ đã tàn phai của cung điện xung quanh. Hắn lướt qua từng chiếc ghế, đảm bảo rằng mọi vị trí đều được sắp xếp một cách chu đáo, thể hiện sự tôn trọng tối đa đối với mỗi đại diện, dù là tu sĩ uy nghiêm hay một "vật tính" bình dị nhất.

Tô Lam đứng bên cạnh hắn, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, tay giữ chặt thanh kiếm cổ bên hông. Nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tin tưởng nhưng cũng không giấu được sự lo lắng.

"Đây sẽ là thử thách lớn nhất, Tần Mặc," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng thanh thoát nhưng có chút trầm lắng, phá vỡ sự tĩnh lặng của đại sảnh. "Không phải sức mạnh, mà là ý chí. Ý chí để lắng nghe, để thấu hiểu và để thay đổi."

Tần Mặc quay lại nhìn nàng, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Đúng vậy, Tô Lam. Chúng ta đã đi xa đến mức này. Hy vọng của Huyền Vực nằm trong tay huynh, và cũng nằm trong tay tất cả những ai sẽ bước vào đại sảnh này ngày hôm nay. Huynh không thể ép buộc họ, chỉ có thể mở ra một con đường, một lựa chọn." Hắn vuốt nhẹ chuỗi Huyền Vực Tâm Châu đang đeo trên cổ tay, cảm nhận sự ấm áp từ nó. Hắn biết, sức mạnh thật sự không phải là dùng linh lực để thống trị, mà là dùng lòng đồng cảm để kết nối.

Dần dần, tiếng bước chân bắt đầu vang vọng trong hành lang. Các phái đoàn đầu tiên đã đến. Đó là một cảnh tượng đa dạng và đ���y kỳ lạ, vượt xa mọi tưởng tượng về một hội nghị thông thường. Có các tu sĩ uy nghiêm, khí chất ngạo nghễ, mặc y phục tông môn sang trọng. Có những linh thú hóa hình, dáng vẻ oai vệ nhưng ánh mắt vẫn còn sự đề phòng cố hữu. Rồi lại có những "vật tính" tự nhiên, từ Thạch Trụ khổng lồ lặng lẽ xuất hiện, tỏa ra khí tức cổ xưa, cho đến Mộc Lâm Chủ với dáng người nhỏ bé gầy guộc, mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, mặc trang phục lá cây, ánh mắt xanh biếc tinh anh. Thiết Giáp Tinh Thần, một thực thể ánh sáng mang hình dáng thu nhỏ của Thiết Giáp Thành, cũng lấp lánh giữa không trung, mang theo sự quan sát đầy lý trí. Cổ Kiếm Hồn, khi hiện hình là một người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén, thanh kiếm gỉ sét nằm im trên bàn, như một minh chứng cho sự "giải thoát" của hắn. Và cả Vô Danh Khách, với khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, áo choàng cũ kỹ, luôn mang theo một bầu rượu, ngồi lặng lẽ ở một góc. Thôn Trưởng Vô Tính Thành, cùng vài người dân mộc mạc khác, cũng có mặt, mang theo sự bình yên và niềm tin không lay chuy��n.

Mộ Dung Tĩnh bước vào, khí chất cao ngạo vẫn còn đó, nhưng ánh mắt y đã bớt đi phần nào sự sắc lạnh, thay vào đó là một vẻ phức tạp khó tả. Y vẫn cầm chiếc quạt ngọc quen thuộc, nhưng không phe phẩy, chỉ nắm chặt trong tay. Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, bước vào, từng bước chân đều mang theo uy áp kinh người. Y không hóa hình người, muốn giữ nguyên bản chất thần thú khi tham dự hội nghị này, để nhắc nhở tất cả về sự tồn tại không thể chối cãi của "vật tính".

Bầu không khí trầm lắng, đầy vẻ dò xét và hoài nghi. Những ánh mắt giao nhau, chứa đựng lịch sử của những cuộc chiến, những hiểu lầm, những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí qua hàng ngàn năm. Tần Mặc và Tô Lam đứng ở trung tâm đại sảnh, kiên nhẫn chào đón từng vị khách. Mỗi cái gật đầu, mỗi ánh mắt của Tần Mặc đều chứa đựng sự chân thành, không phân biệt địa vị hay hình thái. Hắn biết, để xây dựng lại Huyền Vực, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự tin tưởng, sự thấu hiểu từ những trái tim vốn đã chai sạn vì chiến tranh và sự truy cầu vô độ. Đây sẽ là một khởi đầu mới, một giao ước mới, và hắn phải là người đặt viên gạch đầu tiên, vững chắc và đầy hy vọng.

***

Khi tất cả các đại diện đã ổn định chỗ ngồi, đại sảnh Lạc Nhật Cung chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió vờn qua những cột đá cổ kính. Ánh sáng vàng cam huyền ảo từ bên ngoài xuyên qua những ô cửa sổ lớn, phủ lên từng gương mặt, tạo nên một bức tranh vừa trang trọng vừa u hoài. Tần Mặc bước lên bục cao nhất, đối mặt với hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía hắn. Hắn không có vẻ uy nghi của một tông chủ, cũng chẳng có khí phách hùng tráng của một chiến thần. Hắn chỉ là một thiếu niên, thân hình hơi gầy, với ánh mắt sâu thẳm nhưng đầy chân thành.

Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng khó tả, vang vọng khắp đại sảnh, không cần dùng đến linh lực để khuếch đại.

"Chư vị, ta là Tần Mặc. Hôm nay, chúng ta tề t��u tại đây, không phải để tranh luận về sức mạnh, không phải để phân định cao thấp, mà là để cùng nhau nhìn về một tương lai mà Huyền Vực xứng đáng có được." Hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từng hình thái. Hắn không tránh né những ánh mắt hoài nghi, mà trực tiếp đối thoại với chúng bằng sự thật và cảm xúc.

"Chúng ta đã đứng trên bờ vực hủy diệt. Một sự hủy diệt không đến từ kẻ thù bên ngoài, mà từ chính nội tại. Nguyên nhân không phải là khát vọng, mà là sự cưỡng ép. Chúng ta đã quên lắng nghe... quên tôn trọng bản chất của nhau. Chúng ta đã tin rằng, để tồn tại, để tiến hóa, vạn vật phải vươn lên, phải 'thăng tiên' theo một con đường duy nhất, một con đường đã biến chúng ta thành những kẻ truy cầu vô độ, đánh mất chính mình."

Giọng hắn trầm hơn, nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh. "Ta đã đi qua nhiều nơi trên Huyền Vực. Ta đã nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, những khát khao sâu thẳm nhất của chúng. Ta đã thấy những dòng suối cạn khô vì bị ép buộc phải cung cấp linh lực không ng���ng. Ta đã thấy những ngọn núi mục ruỗng vì bị khai thác cạn kiệt, mất đi sự vững chãi nguyên bản. Ta đã thấy những linh thú đau đớn vì bị cưỡng ép thay đổi bản chất, bị biến thành công cụ cho sự 'thăng tiến' của kẻ khác."

Tần Mặc đưa tay lên, chuỗi Huyền Vực Tâm Châu khẽ phát ra một ánh sáng dịu nhẹ. "Nhưng ta cũng đã thấy những điều kỳ diệu khác. Ta đã thấy Suối Tinh Lộ, tưởng chừng đã chết, hồi sinh mạnh mẽ khi nó được phép tìm lại dòng chảy tự nhiên của mình. Ta đã thấy Linh Sơn Thạch, một vật tính đã suy kiệt đến mức gần như vô vọng sau trận chiến khai linh, tìm lại sự vững chãi và linh khí nguyên thủy khi nó được tôn trọng bản chất. Ta đã thấy những Linh Thảo Tiên Tử héo úa, không cần tiên đan diệu dược, chỉ cần sự thấu hiểu và tôn trọng, mà có thể tìm lại màu xanh tươi tốt, tìm lại ý chí ban đầu của mình."

Hắn nhìn về phía Mộ Dung Tĩnh, người đang lắng nghe với vẻ mặt phức tạp, và Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ nằm cuộn mình nhưng đôi mắt vàng rực vẫn chăm chú quan sát. "Chư vị, nh���ng gì ta đã làm không phải là phép màu, mà là sự trở về với cội nguồn. Nó là bằng chứng rằng, 'thăng tiên' không phải là con đường duy nhất, càng không phải là mục đích tối thượng của vạn vật. Mục đích tối thượng, có lẽ, chỉ là được là chính mình, được sống trọn vẹn với 'vật tính' của mình, và tìm thấy sự cân bằng trong thế giới này."

Từ một góc đại sảnh, Thiết Giáp Tinh Thần khẽ rung lên, một luồng ý niệm vô hình truyền thẳng vào tâm trí của Tần Mặc và những ai đủ nhạy cảm để cảm nhận. *'Lời của Tần Mặc... chạm đến cốt lõi. Thành trì này không chỉ là đá và sắt. Chúng ta đã từng bị ép buộc phải phát triển không ngừng, phải trở nên lớn mạnh hơn, cứng cáp hơn, để rồi suýt chút nữa đánh mất đi chính bản ngã của một nơi chốn, một điểm tựa.'* Ý niệm của nó mang theo sự đồng cảm sâu sắc.

Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn tràn đầy niềm hy vọng. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Chân lý thất lạc ấy không phải là một lời nguyền, mà là một lời cảnh tỉnh. Huyền Vực chúng ta đã trải qua thảm họa vì chúng ta đã bỏ qua lời cảnh tỉnh đó. Giờ đây, chúng ta có cơ hội để tái thiết, để xây dựng lại một Huyền Vực cân bằng, nơi mọi sinh linh, mọi 'vật tính', đều có quyền được lựa chọn con đường của riêng mình, quyền được là chính nó."

Hắn cúi đầu nhẹ, một hành động khiêm nhường nhưng đầy sức mạnh. "Hội nghị này, Lạc Nhật Cung này, là nơi chúng ta bắt đầu. Hãy lắng nghe nhau, hãy thấu hiểu nhau. Hãy cùng nhau tìm kiếm một con đường, không phải để 'thăng tiên' vô điều kiện, mà là để 'cân bằng bản chất', để Huyền Vực của chúng ta có thể tồn tại vĩnh cửu, không phải bằng sự cưỡng ép, mà bằng sự hòa hợp của vạn vật."

Đại sảnh lại chìm vào im lặng. Bài diễn văn của Tần Mặc không hùng hồn, không khoa trương, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và sự chân thành, chạm đến những suy tư sâu kín nhất trong lòng mỗi đại diện. Một số bắt đầu thả lỏng cơ thể, ánh mắt bớt đi vẻ cảnh giác, một số khác vẫn giữ thái độ trầm ngâm, nội tâm đấu tranh giữa giáo điều cũ và thực tế mới mà Tần Mặc vừa trình bày. Tần Mặc đứng đó, bình tĩnh đối mặt với mọi ánh nhìn, biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến tư tưởng dài hơi.

***

Sự im lặng bao trùm đại sảnh Lạc Nhật Cung sau bài diễn văn của Tần Mặc nặng nề như một tảng đá ngàn cân, khiến không khí trở nên đặc quánh. Ánh sáng vàng cam huyền ảo từ bên ngoài vẫn đổ xuống, nhưng dường như không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng, chất chứa hàng vạn câu hỏi chưa lời giải đáp trong lòng mỗi đại diện. Cuối cùng, Mộ Dung Tĩnh là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh mịch ấy. Y đứng dậy, động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một khí thế không thể xem thường. Ánh mắt y sắc bén nhìn Tần Mặc, chiếc quạt ngọc trong tay vẫn chưa phe phẩy, biểu lộ sự nghiêm trọng của khoảnh khắc.

"Tần Mặc," giọng y trầm hơn thường lệ, chứa đựng một sự phức tạp giữa hoài nghi và sự thừa nhận khó cưỡng. "Những gì ngươi làm là đáng kinh ngạc. Sự hồi phục của Suối Tinh Lộ, của Linh Sơn Thạch, là những kỳ tích mà ngay cả những đại tông sư trận pháp hay dược đạo cũng phải bó tay. Ta không thể phủ nhận hiệu quả của những gì ngươi gọi là 'cân bằng bản chất'." Y dừng lại, ánh mắt quét qua một lượt các đại diện khác, rồi lại dừng trên Tần Mặc. "Nhưng... liệu một Huyền Vực yếu ớt, không có chí tiến thủ, không còn khao khát thăng tiên, có thể tồn tại được không? Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi! Lịch sử đã chứng minh, kẻ yếu sẽ bị diệt vong. Những thế lực bên ngoài vẫn còn rình rập, chờ đợi cơ hội. Sự bình yên này, sự cân bằng này, liệu có phải là sự yếu đuối ngụy trang, sẽ khiến chúng ta dễ bị tổn thương hơn, dễ dàng bị nuốt chửng hơn?"

Câu hỏi của Mộ Dung Tĩnh vang vọng trong đại sảnh, chạm đến nỗi sợ hãi cố hữu của giới tu sĩ về sự sinh tồn và sức mạnh. Nhiều người gật gù, ánh mắt họ vẫn còn vương vấn sự cảnh giác. Tần Mặc bình tĩnh đối mặt với sự chất vấn. Hắn không hề né tránh, mà nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Tĩnh, giọng nói vẫn giữ vẻ ôn hòa nhưng chứa đựng sự kiên định không lay chuyển.

"Mộ Dung Tĩnh, chư vị," Tần Mặc đáp, "sức mạnh mà ngươi nói là sức mạnh nào? Sức mạnh đã đẩy Huyền Vực đến bờ vực hủy diệt sao? Sức mạnh đã khiến vạn vật đau đớn, mất đi bản chất của chúng sao? Sự yếu đuối mà ngươi lo sợ, liệu có phải là sự mất đi ý chí để được là chính mình, bị cưỡng ép phải trở thành một thứ không phải là mình?" Hắn khẽ lắc đầu. "Sức mạnh không đến từ việc chối bỏ bản chất, mà từ việc hiểu và tôn trọng nó. Chúng ta không cần yếu ớt, chúng ta cần cân bằng. Cân bằng không phải là sự trì trệ, mà là sự bền vững, sự kiên cường nội tại."

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ nằm cuộn mình, khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh, đầy trí tuệ, chiếu thẳng vào Tần Mặc. Y không nói bằng lời, nhưng một luồng ý niệm mạnh mẽ, trầm thấp và đầy quyền uy truyền thẳng vào tâm trí mọi người: *'Con đường của hắn... có thể đáng để nhìn nhận. Nhưng cái giá là gì? Cái giá của việc từ bỏ hàng ngàn năm truy cầu thăng tiên, cái giá của sự thay đổi nhận thức đã ăn sâu vào cốt tủy của Huyền Vực?'* Ý niệm của y thể hiện sự dao động, nhưng vẫn còn sự cảnh giác và bản năng sinh tồn cổ xưa đối với sự thay đổi quá lớn.

Thạch Trụ, bức tường đá cổ thụ sừng sững, khẽ rung chuyển, phát ra những âm thanh trầm đục như tiếng vọng từ lòng đất. Những rung động ấy không chỉ là âm thanh, mà là ý niệm, trấn an và ủng hộ Tần Mặc. *'Ngàn năm đứng vững, ta đã thấy bao triều đại hưng suy, bao khát vọng thăng thiên hóa thành tro bụi. Bản chất của ta là kiên định, là điểm tựa. Ta không cần vươn cao hơn, chỉ cần vững chãi hơn. Sự cân bằng, chính là sự vững chãi.'* Ý niệm ấy lan tỏa, mang theo sự uyên bác của ngàn năm tồn tại.

Cổ Kiếm Hồn, người đàn ông trung niên uy nghi, khẽ siết chặt chuôi kiếm cổ. Thanh kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, một ánh sáng sắc lạnh lóe lên rồi vụt tắt. *'Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Kiếm không cần trở thành rồng, kiếm chỉ cần là kiếm, nhưng là một thanh kiếm thấu hiểu bản chất của mình, thấu hiểu vì sao nó muốn chém. Mục đích, không phải sức mạnh, mới là điều định nghĩa ta.'*

Tần Mặc quay lại nhìn Mộ Dung Tĩnh. "Sự cân bằng không phải là sự yếu đuối, Mộ Dung Tĩnh. Nó là sự hòa hợp giữa trời đất, vạn vật. Là sự hiểu biết rằng mỗi 'vật tính' đều có giá trị riêng, đều có một con đường riêng để tồn tại và phát triển. Chúng ta không cần từ bỏ khát vọng tiến bộ, nhưng chúng ta cần định nghĩa lại 'tiến bộ' là gì. Tiến bộ không phải là biến mình thành một thứ không phải mình, mà là hoàn thiện chính mình, đúng với bản chất của mình."

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng lá rơi nhưng đầy sức thuyết phục. "Cây không thể thành đá, đá không thể thành nước. Mỗi thứ đều có gốc rễ của nó. Rừng cây muốn tươi tốt, chỉ cần hiểu về đất, về nước, về ánh sáng, chứ không phải trở thành tiên dược để trường sinh. Sự sống, nằm ở sự đúng đắn của bản chất."

Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò với cặp kính tr�� xuống mũi, khẽ đẩy gọng kính, giọng nói khàn khàn nhưng đầy trí tuệ. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Chân lý thất lạc đã bị chôn vùi bởi khát vọng mù quáng. Giờ đây, tiếng nói của Tần Mặc, chính là sự thức tỉnh của lịch sử."

Vô Danh Khách, vẫn lặng lẽ ở góc, nhấp một ngụm rượu. Hắn không nói, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn nhìn về Tần Mặc, ẩn chứa một sự đồng tình thầm lặng. *'Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình.'* Ý niệm này không cần phát ra, đã hiển hiện rõ trong tâm trí những người có thể cảm nhận.

Dưới sự điều phối của Tần Mặc, các đại diện bắt đầu trao đổi, dù còn nhiều khác biệt, nhiều nghi ngờ, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu nói chuyện với nhau. Cuộc thảo luận vẫn đầy khó khăn, nhưng Tần Mặc kiên nhẫn lắng nghe, giải đáp từng thắc mắc, từng nỗi sợ hãi. Hắn không áp đặt, chỉ dẫn dắt, mở ra những góc nhìn mới.

Hội nghị Lạc Nhật, khởi đầu của một giao ước mới, còn rất nhiều chông gai phía trước. Việc thành lập Ủy Ban Tái Thiết và Cân Bằng lâm thời chỉ là bước đầu tiên, báo hiệu một quá trình dài và phức tạp để thực sự xây dựng lại Huyền Vực. Sự hoài nghi còn tồn tại của Mộ Dung Tĩnh và Bạch Hổ Lão Tổ cho thấy họ có thể sẽ là những đối tác khó tính, hoặc thậm chí là nguồn gốc của những xung đột tư tưởng mới trong tương lai. Hội nghị này chỉ là khởi đầu, những thách thức thực sự sẽ đến khi bắt tay vào giải quyết các vấn đề cụ thể, đòi hỏi sự hy sinh và thay đổi sâu sắc từ tất cả. Nhưng trong ánh sáng vàng cam huyền ảo của Lạc Nhật Cung, một hạt mầm hy vọng đã được gieo xuống, một tương lai mới cho Huyền Vực đang dần thành hình, nơi vạn vật được là chính nó, không cần phải "lên tiên", mà chỉ cần tìm thấy sự cân bằng trong bản chất của mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free