Vạn vật không lên tiên - Chương 1292: Những Bước Chân Tái Thiết: Hồi Sinh Vạn Vật
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Lạc Nhật Cung một màu vàng cam huyền ảo, nhưng trong ánh mắt Tần Mặc, đó đã là ánh bình minh. Hắn đã gieo hạt giống của sự cân bằng vào mảnh đất Huyền Vực đang hồi sinh này. Cái nắm tay với Mộ Dung Tĩnh không chỉ là một cử chỉ, mà là lời hứa của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc phải "lên tiên", mà chỉ cần tìm thấy sự cân bằng trong bản chất của mình. Đêm đó, trong không khí dịu mát của Lạc Nhật Cung, Tần Mặc đã không ngủ. Hắn đứng trên ban công đá, nhìn xuống mảnh đất rộng lớn, cảm nhận từng luồng "ý chí tồn tại" đang dần hồi phục, từng nhịp đập yếu ớt nhưng kiên cường của một thế giới vừa trải qua đại nạn. Ánh sáng của Huyền Vực Tâm Châu trong lồng ngực hắn âm thầm tỏa ra, như một trái tim thứ hai của Huyền Vực, nhẹ nhàng trấn an và truyền đi hy vọng. Con đường phía trước còn rất dài, rất khó khăn, nhưng hắn đã không còn đơn ��ộc.
***
Sáng sớm, mây mù giăng nhẹ, ánh sáng cam vàng huyền ảo xuyên qua những khe hở trên mái vòm đổ nát của Lạc Nhật Cung, phủ lên Đại Điện một vẻ đẹp bi tráng. Trong một sảnh đường lớn, nơi từng là nơi tụ họp của những bậc tiên nhân, giờ đây, các thành viên cốt cán của Ủy Ban Tái Thiết và Cân Bằng ngồi quanh một chiếc bàn đá cổ thụ, từng là bệ thờ linh thiêng. Bầu không khí trang trọng nhưng cũng chất chứa sự lo lắng về quy mô của nhiệm vụ. Những gương mặt mệt mỏi nhưng ánh lên niềm tin của họ phản chiếu trong ánh sáng mờ ảo. Tiếng gió lướt qua các mái vòm và hành lang đổ nát, tạo ra những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian, hòa cùng tiếng vọng của bước chân trong không gian rộng lớn, trống trải. Mùi đá cổ đã phong hóa, mùi hoa khô từ các vườn thượng uyển đã úa tàn, và không khí trong lành tinh khiết ở độ cao xen lẫn với mùi hương liệu cổ xưa còn sót lại, gợi nhớ về một thời vàng son đã xa.
Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định, ngồi ở vị trí trung tâm. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua từng người, thu nhận mọi biểu cảm, mọi cảm xúc. Hắn lắng nghe các báo cáo và đưa ra định hướng ban đầu, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sức nặng: “Thách thức là rất lớn, nhưng chúng ta không đơn độc. Mỗi sinh linh, mỗi 'vật tính' đều có khát vọng được sống, được cân bằng. Chúng ta đã chứng kiến sự tàn phá của việc truy cầu vô độ, giờ là lúc chúng ta phải xây dựng lại, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm.” Hắn dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm sâu vào tâm trí mọi người. Hắn cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai mình, sự thấu cảm sâu sắc trước nỗi đau của vạn vật khiến hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng ý chí kiên định và hy vọng về một Huyền Vực cân bằng vẫn là động lực chính, hắn phải giữ vững tinh thần để dẫn dắt tất cả.
Thạch Trụ, với vẻ ngoài là một cột đá cổ thụ khổng lồ, thân phủ đầy rêu phong và dây leo, không nói bằng lời mà bằng ý niệm, truyền thẳng vào tâm trí mọi người một thông điệp n���ng nề: *“Nền móng cần được xây lại từ những điều cơ bản nhất, từ đất, từ nước, từ niềm tin đã mất.”* Ý niệm của y chậm rãi, sâu sắc, thường mang tính ẩn dụ hoặc chứa đựng những kiến thức cổ xưa. Y 'truyền' thông tin về các vùng linh mạch bị tổn thương thông qua một viên đá nhỏ màu xanh ngọc mà y đặt trên bàn, viên đá thỉnh thoảng lại phát ra ánh sáng mờ ảo, huyền bí, như nhịp đập của chính Huyền Vực. Y chỉ ra những điểm yếu nhất, những nơi cần được ưu tiên chữa lành, những khu vực mà 'ý chí tồn tại' của đất đá đang rên rỉ thê lương nhất.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, khẽ thở dài. Mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, được búi đơn giản với những chiếc lá và hoa rừng, khẽ lay động. "Rừng xanh của ta đã khóc rất nhiều. Chúng cần được chữa lành từ gốc rễ." Giọng nói của y nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng đầy sức thuyết phục và uy quyền. Y đề xuất phương án hồi sinh thực vật và các chủng tộc sống dựa vào rừng, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc khôi phục hệ sinh thái tự nhiên, nơi sự sống có thể tự nảy mầm và phát triển mà không cần sự can thiệp quá mức. Y chỉ vào một bản đồ cổ bằng da thú, nơi những vùng rừng bị tàn phá nặng nề được đánh dấu bằng mực đỏ. "Chúng ta sẽ cần những hạt giống cổ xưa, những linh dược đã bị lãng quên, và quan trọng nhất, là sự kiên nhẫn. Sự sống không thể vội vã."
Tô Lam, ngồi bên cạnh Tần Mặc, vẫn giữ vẻ nghiêm túc và tập trung. Nàng lắng nghe từng lời, ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ da. Nàng nhận ra rằng công việc này không đơn thuần là việc vận dụng linh lực hay chiến đấu, mà là một quá trình phức tạp của sự quản lý, phân bổ tài nguyên, và trên hết, là sự thấu hiểu. Mâu thuẫn giữa giáo điều tu luyện đã ăn sâu trong tâm trí cô và thực tế đau lòng của thế giới, cùng với sự nhận thức về tính cấp thiết của việc từ bỏ các định kiến cũ để thực sự giúp đỡ đang diễn ra mạnh mẽ trong nội tâm nàng. Cô đang học cách cân bằng lý trí và cảm xúc, học cách nhìn nhận giá trị không chỉ qua sức mạnh. Nàng nhớ lại lời Tần Mặc nói về 'Bình Minh Cân Bằng', về việc không ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên', và bắt đầu hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của nó. "Chúng ta sẽ cần một hệ thống rõ ràng để phân bổ nguồn lực, Tần Mặc," nàng nói, giọng rõ ràng, mạch lạc, "và một cơ chế để theo dõi sự phục hồi của từng 'vật tính'. Sự nghi ngờ vẫn còn đó, và chúng ta cần chứng minh bằng hành động cụ thể."
Thôn Trưởng Vô Tính Thành, với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, tóc bạc phơ, mặc áo vải giản dị, gật đầu tán đồng với Tô Lam. "Vô Tính Thành chúng ta có kinh nghiệm trong việc tự cung tự cấp, và biết cách sống bình yên với những gì mình có. Chúng tôi sẽ giúp các bạn trong việc tổ chức phân phát nhu yếu phẩm, và cả việc giáo dục lại những người đã quên mất giá trị của sự 'bình thường'." Ông nói, giọng tự nhiên, chân thật, nhưng chứa đựng sự từng trải. "Bình yên là tài sản quý giá nhất, và chúng ta phải dạy lại điều đó cho thế hệ sau."
Tần Mặc gật đầu, đồng ý với những đóng góp của mọi người. Hắn bi��t rằng công cuộc tái thiết sẽ là một hành trình dài và đầy thử thách, không thể hoàn thành trong một sớm một chiều, đòi hỏi sự kiên trì và hy sinh liên tục từ tất cả các bên. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nơi bị tổn thương nặng nề nhất, nơi 'ý chí tồn tại' đang yếu ớt nhất," hắn phác thảo kế hoạch sơ bộ, "để chứng minh rằng sự sống vẫn có thể hồi sinh. Thạch Trụ sẽ hướng dẫn chúng ta về các linh mạch. Mộc Lâm Chủ sẽ dẫn đầu công việc phục hồi hệ sinh thái. Tô Lam và Thôn Trưởng sẽ phụ trách việc tổ chức nguồn lực và hỗ trợ cộng đồng." Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai đã dần rõ ràng hơn, xuyên qua những đám mây. "Đây chỉ là khởi đầu. Chúng ta phải chuẩn bị cho những thách thức lớn hơn. Sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy nản lòng, nhưng chúng ta phải nhớ, mỗi hành động nhỏ bé đều góp phần vào sự hồi sinh của Huyền Vực." Hắn cảm nhận được sức mạnh của Huyền Vực Tâm Châu trong lồng ngực, nó không chỉ là nguồn năng lượng, mà còn là ngọn hải đăng của hy vọng, nhắc nhở hắn về sứ m��nh của mình.
***
Trưa cùng ngày, dưới ánh nắng yếu ớt xuyên qua làn mây u ám, Tần Mặc cùng Mộc Lâm Chủ và một nhóm nhỏ người đi sâu vào một khu vực của Linh Thú Sơn Mạch bị tàn phá nặng nề. Cảnh tượng hoang tàn hiện ra trước mắt họ không khỏi khiến lòng người quặn thắt. Từng hàng cây cổ thụ cháy đen, thân cây khô khốc vươn lên trời như những ngón tay xương xẩu của một bàn tay khổng lồ đang cầu xin. Đất đai khô cằn, nứt nẻ thành từng mảng lớn, không còn một chút sự sống. Mùi tro tàn, đất chết vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi khét lẹt của những thân cây bị đốt cháy. Tiếng gió rít thê lương qua những cành cây khô, tạo nên một bản nhạc buồn bã, gợi nhớ về những mất mát to lớn. Xa xa, có tiếng gầm gừ yếu ớt của một linh thú nào đó, đầy đau đớn và tuyệt vọng. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau này, nó sâu sắc hơn hắn tưởng. Hắn nghe được 'ý chí tồn tại' của đất đá đang rên rỉ, của cây cối đang khát khao được sống lại, của những linh thú đang vật lộn với cái chết.
Tần Mặc bước đến một khoảng đất rộng, nơi từng là một thảm cỏ xanh mướt và giờ chỉ còn là một màu đen cháy. Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên mặt đất khô cằn. Cảm giác lạnh lẽo của không khí bị tàn phá, của đất chết thấm vào lòng bàn tay hắn, nhưng hắn không rút về. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí, lắng nghe tiếng nói thầm thì của mảnh đất này. "Nỗi đau này... nó sâu sắc hơn ta tưởng. Nhưng ý chí sống vẫn còn. Huyền Vực Tâm Châu, hãy thức tỉnh!" Hắn thì thầm, và từ lồng ngực hắn, Huyền Vực Tâm Châu tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh ngọc bích, lan tỏa xuống lòng đất. Ánh sáng đó không mạnh mẽ, không rực rỡ, nhưng nó mang theo một nguồn năng lượng sống dồi dào, một sự trấn an và hy vọng vô bờ bến. Tần Mặc truyền năng lượng trấn định và hy vọng vào lòng đất, cảm nhận từng tấc đất đang khẽ rung động, từng mạch linh lực yếu ớt đang cố gắng kết nối lại.
Mộc Lâm Chủ đứng bên cạnh, ánh mắt xanh biếc của y nhìn sâu vào Tần Mặc, đầy sự tin tưởng. Y rút ra một túi nhỏ làm từ vỏ c��y, bên trong chứa đầy những hạt giống đặc biệt, đã được bảo quản qua hàng ngàn năm. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây, Tần Mặc. Nơi sự sống đã gần như cạn kiệt, để chứng minh rằng nó có thể trở lại." Y nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một quyết tâm sắt đá. Y bắt đầu gieo những hạt giống đó vào lòng đất đã được Tần Mặc truyền sinh khí, đồng thời sử dụng mộc thuật cổ xưa của mình. Những ngón tay gầy guộc của y khẽ lướt qua mặt đất, và một luồng linh khí xanh lục ấm áp tỏa ra, thấm sâu vào từng hạt giống. Ngay lập tức, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Từ lòng đất khô cằn, những mầm non xanh yếu ớt bắt đầu nhú lên từ kẽ đá, chậm rãi, nhưng kiên cường. Những mầm cây bé nhỏ, xanh biếc, như những đốm lửa hy vọng, dần dần lan tỏa, tạo thành một mảng xanh nhỏ bé giữa sự hoang tàn. Mùi tro tàn dần nhường chỗ cho mùi đất ẩm, nhựa cây và hoa dại mới nở sau sự can thiệp của Mộc Lâm Chủ.
Khi Tần Mặc vẫn đang truyền sinh khí, một tiếng kêu yếu ớt vang lên từ phía sau. "Cứu... ta..." Đó là một Linh Thú Trẻ, m���t con hươu nhỏ với đôi mắt to tròn, tò mò, đang nằm co quắp dưới một gốc cây cháy đen. Chân nó bị thương, một vết rách sâu khiến nó không thể đứng dậy, và ánh mắt nó tràn đầy sự sợ hãi và yếu ớt. Tần Mặc nhẹ nhàng rút tay khỏi mặt đất, quay lại nhìn con linh thú. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của nó, một khát khao được sống mãnh liệt, xen lẫn với sự đau đớn và tuyệt vọng. Hắn từ từ tiến đến gần, cúi xuống xoa đầu con hươu nhỏ. Bàn tay hắn ấm áp, truyền một tia sinh khí trấn an vào cơ thể yếu ớt của nó. Con hươu rùng mình một cái, rồi khẽ dụi đầu vào tay hắn, đôi mắt nó dần lấy lại được một chút hy vọng và sự tò mò.
"Đừng sợ hãi," Tần Mặc khẽ nói, giọng đầy thấu cảm, "Sự sống sẽ trở lại. Ngươi sẽ được chữa lành." Hắn dùng Huyền Vực Tâm Châu để truyền thêm một luồng sinh khí mạnh mẽ hơn, tập trung vào vết thương của con hươu. Vết thương dần khép lại, tuy chưa hoàn toàn lành lặn nhưng đã bớt đau đớn hơn rất nhiều. Con hươu nhỏ khẽ đứng dậy, chân vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã có th�� bước đi vài bước, rồi nó quay lại nhìn Tần Mặc, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ biết ơn. Đây chỉ là một khởi đầu nhỏ, nhưng nó là bằng chứng sống động cho triết lý cân bằng của Tần Mặc. Sự hồi sinh của môi trường và 'vật tính' sẽ là một quá trình chậm chạp nhưng bền vững, từng bước khẳng định triết lý cân bằng của Tần Mặc, nhưng cũng sẽ gặp phải những trở ngại bất ngờ. Tần Mặc biết, Huyền Vực Tâm Châu và năng lực thấu hiểu ý chí của hắn là chìa khóa quan trọng trong việc chữa lành thế giới, nhưng chúng cũng có giới hạn và cần được sử dụng một cách khôn ngoan.
***
Chiều tối, dưới ánh nắng dịu nhẹ và không khí mát mẻ, Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành trở nên nhộn nhịp một cách ấm áp. Nơi đây, không có những kiến trúc hoa mỹ hay linh khí cuồn cuộn, chỉ có những ngôi nhà gỗ đơn sơ, những con đường đất được lát bằng đá cuội, và những hàng quán nhỏ bán đủ thứ nhu yếu phẩm. Bầu không khí cộng đồng ấm áp dần trở lại, dù vẫn còn những vết sẹo từ thảm họa. Tiếng nói chuyện trầm ấm của ng��ời dân, tiếng cười hồn nhiên của trẻ nhỏ, và mùi thức ăn dân dã từ những nồi canh bốc khói lan tỏa trong gió, tạo nên một bức tranh bình dị và đầy sức sống.
Tô Lam, với trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, nhưng đã được thay bằng một bộ đơn giản hơn để tiện cho công việc, đang giám sát việc phân phát lương thực, quần áo và thuốc men. Nàng đứng giữa khu chợ, vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt phượng sáng ngời của nàng đã bớt đi vẻ lạnh lùng ban đầu, thay vào đó là sự quan tâm chân thành. Nàng lắng nghe những câu chuyện của người dân, những lời than thở về mất mát, nhưng cũng là những lời cảm ơn chân thành. Nàng dùng kiếm khí của mình, không phải để chiến đấu, mà để giúp dọn dẹp các mảnh vỡ còn sót lại từ những trận chiến trước, và tạo một khu vực an toàn cho trẻ nhỏ chơi đùa. "Sự phục hồi không chỉ là đất đai, mà còn là trái tim con người. Niềm tin này quý giá hơn vạn linh thạch," nàng nói với một người phụ nữ đang ôm chặt đứa con nhỏ của mình, khẽ đặt một chiếc chăn ấm vào tay cô. Nàng nhận ra rằng, dù đã từng mạnh mẽ đến đâu, những tu sĩ như nàng đã bỏ quên mất những giá trị cơ bản này. Giờ đây, nàng đang học cách cân bằng giữa sức mạnh và lòng nhân ái, giữa lý trí và cảm xúc.
Thôn Trưởng Vô Tính Thành, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt hiền từ, đi lại giữa đám đông, vỗ vai từng người, động viên an ủi. Ông tổ chức một bữa ăn đơn giản cho những người cần giúp đỡ, một nồi súp rau củ nóng hổi được nấu ngay giữa quảng trường. Mùi thơm của súp lan tỏa, kéo mọi người lại gần nhau hơn. "Chúng ta đã từng mất mát, nhưng Vô Tính Thành luôn biết cách đứng dậy. Giờ đây, chúng ta có thêm bạn bè để cùng nhau xây dựng." Ông nói, giọng nói tự nhiên, nhưng đầy sức mạnh của niềm tin. "Bình yên là tài sản quý giá nhất, và chúng ta sẽ cùng nhau giữ gìn nó." Ông tạo cơ hội cho mọi người giao lưu và chia sẻ, thắt chặt tình đoàn kết, giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và hoài nghi còn sót lại. Một số người dân ban đầu còn e dè, nhưng dưới sự dẫn dắt của Thôn Trưởng và sự nhiệt tình của Tô Lam, họ đã bắt đầu tương tác, chia s��� những câu chuyện, những nỗi lo lắng và cả những hy vọng nhỏ nhoi.
Tô Lam nhìn những đứa trẻ đang cười đùa trong khu vực an toàn mà nàng vừa dọn dẹp, nhìn những gương mặt rạng rỡ hơn của người dân khi nhận được sự giúp đỡ. Nàng cảm thấy một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, một cảm giác mà nàng chưa từng trải qua khi còn là một tu sĩ chỉ biết đến sức mạnh và thăng tiến. Nàng hiểu rằng, mặc dù đã có sự đồng thuận ban đầu, những khác biệt về tư tưởng và lợi ích giữa các chủng tộc và 'vật tính' có thể sẽ bùng phát thành những xung đột nhỏ hơn trong quá trình tái thiết. Nhưng ở Vô Tính Thành, nơi sự bình yên được trân trọng nhất, nàng nhìn thấy một tia hy vọng. Nàng nhận ra rằng công cuộc tái thiết này không chỉ là việc xây dựng lại các công trình vật chất, mà còn là việc xây dựng lại niềm tin, xây dựng lại những mối quan hệ đã bị rạn nứt. Nó đòi hỏi sự kiên trì, lòng thấu hiểu và sự hy sinh không ngừng nghỉ.
Khi ánh trăng bắt đầu ló dạng, chiếu rọi lên những mái nhà đơn sơ của Vô Tính Thành, Tô Lam đứng nhìn về phía xa, nơi ánh sáng yếu ớt của Lạc Nhật Cung vẫn còn lấp lánh. Nàng nghĩ đến Tần Mặc, đến gánh nặng mà hắn đang mang, đến con đường dài và đầy thử thách phía trước. Nàng biết, những gì họ đang làm chỉ là những bước chân đầu tiên trên con đường vạn dặm. Nhưng những bước chân này, dù nhỏ bé, lại vững chắc, và chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, một lời hứa về một tương lai cân bằng hơn cho Huyền Vực, nơi vạn vật được quyền là chính nó, và "thăng tiên" chỉ là một lựa chọn, chứ không phải một gông cùm. Dù con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, nhưng nhìn thấy những mầm sống đang hồi sinh, những nụ cười đang nở trên môi người dân, Tô Lam cảm thấy một niềm hy vọng mạnh mẽ dâng trào trong lòng. Bình minh cân bằng đã thực sự bắt đầu hé mở.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.