Vạn vật không lên tiên - Chương 1293: Hồi Ức Về Dấu Chân Trên Con Đường Mới
Ánh trăng non dần ló dạng, chiếu rọi lên những mái nhà đơn sơ của Vô Tính Thành, nơi những vết sẹo chiến tranh vẫn còn hằn sâu nhưng đã bắt đầu được xoa dịu bởi sự khôi phục và tinh thần đoàn kết. Tô Lam đứng trên một mỏm đá cao, nhìn về phía xa, nơi ánh sáng yếu ớt của Lạc Nhật Cung vẫn còn lấp lánh như một ngôi sao lạc loài giữa màn đêm u tịch. Nàng nghĩ đến Tần Mặc, đến gánh nặng mà hắn đang mang, đến con đường dài và đầy thử thách phía trước. Nàng biết, những gì họ đang làm chỉ là những bước chân đầu tiên trên con đường vạn dặm. Nhưng những bước chân này, dù nhỏ bé, lại vững chắc, và chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, một lời hứa về một tương lai cân bằng hơn cho Huyền Vực, nơi vạn vật được quyền là chính nó, và "thăng tiên" chỉ là một lựa chọn, chứ không phải một gông cùm. Dù con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, nhưng nhìn thấy những mầm sống đang hồi sinh, những nụ cười đang nở trên môi người dân, Tô Lam cảm thấy một niềm hy vọng mạnh mẽ dâng trào trong lòng. Bình minh cân bằng đã thực sự bắt đầu hé mở.
Nàng khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì một sự trầm tư sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự chuyển mình của Huyền Vực, từ một thế giới cuồng loạn trong khao khát thăng tiên, nay đang chập chững bước những bước đầu tiên trên con đường trở về bản nguyên. Từ Vô Tính Thành, nàng có thể cảm nhận được nhịp đập của sự sống đang hồi sinh, một nhịp đập yếu ớt nhưng kiên cường. Tiếng gió đêm mang theo hơi lạnh mơn man da thịt, nhưng trong lòng nàng lại có một ngọn lửa ấm áp. Nàng quay gót, hướng về phía Lạc Nhật Cung, nơi những tâm hồn đang gánh vác vận mệnh của thế giới đang cùng nhau tụ hội.
***
Trong một sảnh đường vắng vẻ, uy nghiêm của Lạc Nhật Cung, nơi ánh hoàng hôn vĩnh cửu vẫn chiếu rọi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, Tần Mặc cùng các đồng minh thân cận ngồi quây quần. Không khí tr��m lắng, xen lẫn sự mệt mỏi sau những trận chiến khốc liệt và công việc tái thiết ban đầu, nhưng cũng tràn ngập sự thấu hiểu và sẻ chia. Lạc Nhật Cung, từng là biểu tượng của quyền uy và sự thống trị, giờ đây mang một vẻ đẹp u hoài, hùng vĩ. Những tòa tháp ngọc bích và vàng ròng, lơ lửng trên các phiến đá khổng lồ được kết nối bằng cầu đá cong vút, giờ đây hiện lên như những vết tích của một quá khứ huy hoàng đã lụi tàn. Các vườn thượng uyển đã khô héo, chỉ còn trơ lại những thân cây khẳng khiu và những phiến đá phủ rêu phong, nhưng vẫn giữ được nét tráng lệ và những dấu vết của sự chăm sóc tinh xảo một thời. Kiến trúc nơi đây vẫn thách thức trọng lực và thời gian, nhưng lại không thể chống lại sự bào mòn của bi kịch.
Tiếng gió lướt qua những mái vòm và hành lang đổ nát, tạo ra những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian, vọng mãi trong không gian rộng lớn, trống trải. Đôi khi, một tiếng chim kêu thưa thớt xé tan sự tĩnh mịch, hay tiếng nước chảy từ những hồ cạn còn sót lại, làm lòng người thêm u uẩn. M��i đá cổ đã phong hóa, mùi hoa khô từ các vườn thượng uyển đã úa tàn, và không khí trong lành tinh khiết ở độ cao hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự tàn phai. Thi thoảng, một làn hương liệu cổ xưa còn sót lại đâu đó, khẽ lướt qua khứu giác, gợi nhớ về một thời vàng son nay đã chìm vào dĩ vãng. Bầu không khí tĩnh mịch, u hoài, hùng vĩ và đầy bí ẩn. Ánh sáng vàng cam như hoàng hôn vĩnh cửu bao phủ khắp nơi, tạo nên một khung cảnh thơ mộng nhưng cũng cô độc, nặng nề bởi linh khí cổ xưa và cảm giác của một quá khứ huy hoàng đã lụi tàn.
Tần Mặc ngồi giữa vòng tròn, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, phản chiếu những hình ảnh của Huyền Vực đang chữa lành, những mảng xanh non đang hé nở trên nền đất cằn cỗi. Hắn lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu hoặc đưa ra một lời nhận định. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như nhịp đập của thế giới đang dần hồi phục.
Tô Lam, nàng bước vào, bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt đã được nàng thay bằng một bộ đơn giản hơn nhưng vẫn giữ được nét thanh nhã, phù hợp với không khí trầm lắng. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt phượng sáng ngời của nàng đã bớt đi vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, thay vào đó là sự quan tâm chân thành và một chút mệt mỏi ẩn hiện. Nàng bước đến, ngồi cạnh Tần Mặc, khẽ đặt tay lên vai hắn, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, truyền đi sự ấm áp và ủng hộ.
"Chúng ta đã đi qua một chặng đường quá dài, Tần Mặc," Tô Lam cất tiếng, giọng nói nàng thanh thoát nhưng giờ đây lại mang một sự trầm tư sâu sắc, "Đôi khi ta tự hỏi, liệu có đáng không?" Câu hỏi của nàng không phải là sự nghi ngờ, mà là một sự phản ánh chân thật về cái giá mà họ đã phải trả, về những mất mát và hy sinh không thể đong đếm. Nàng nhớ về những ngày tháng chiến đấu không ngừng nghỉ, những gương mặt thân quen đã ngã xuống, và cả những gánh nặng đè lên đôi vai Tần Mặc.
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc búi sơ sài. Ông ngồi đối diện, khuôn mặt khắc khổ, h���n sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu những trải nghiệm đau thương. "Cái giá phải trả là không hề nhỏ," giọng ông trầm, yếu ớt, như tiếng gió lướt qua những kẽ đá, "Nhưng nếu không bước đi, chúng ta sẽ mãi mắc kẹt trong ảo mộng thăng tiên." Ông nhìn những người xung quanh, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự chán nản và hoài nghi về một quá khứ mà ông đã từng là một phần. "Sự truy cầu vô độ đó, cuối cùng đã đẩy vạn vật đến bờ vực. Con đường này, dù chông gai, lại là con đường duy nhất để tìm lại chính mình."
Bạch Hổ Lão Tổ, uy nghiêm ngồi một góc, thân hình mãnh thú khổng lồ của y đã thu lại, hóa thành dáng vẻ một lão ông râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén nhưng giờ đây ẩn chứa sự trầm tĩnh. Y khẽ gầm nhẹ, âm thanh trầm thấp, đầy quyền uy và triết lý. "Khao khát thay đổi bản chất đã suýt hủy diệt tất cả. Giờ đây, chỉ có sự chấp nhận mới là con đường." Y nhớ về những tháng năm y và tộc Bạch Hổ đã mù quáng chạy theo con đường thăng tiên, cố gắng lột bỏ bản năng thần thú để trở thành thứ gọi là "tiên thú". Sự thức tỉnh đến quá muộn, nhưng không phải là không kịp. "Vạn vật đều có vị trí và giá trị riêng. Cố ép chúng thành thứ khác, chỉ mang lại bi kịch."
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve Huyền Vực Tâm Châu. Ánh sáng từ viên ngọc dịu dàng lan tỏa, như một luồng sinh khí len lỏi vào từng ngóc ngách của sảnh đường. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào những người đồng hành, giọng nói chậm rãi, trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Nó đang chữa lành. Nhưng vết thương sâu hơn nhiều so với những gì chúng ta thấy." Hắn không chỉ nói về những vết thương vật chất trên thân thể Huyền Vực, mà còn là những vết thương trong tâm hồn vạn vật, những ám ảnh về sự truy cầu, những dằn vặt của việc đánh mất bản thân. "Sự hồi phục không chỉ là mầm xanh đâm chồi, mà còn là ý chí được tái sinh, là niềm tin vào một con đường khác."
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính tinh anh, luôn ôm theo một chồng sách cũ đã ngả màu thời gian. Ông khẽ nâng mắt kính, nhìn mọi người với vẻ uyên bác và kiên nhẫn. "Lịch sử là một vòng lặp. Chúng ta phải đảm bảo thế hệ sau không đi vào vết xe đổ." Giọng ông chậm rãi, chứa đựng sự suy tư về hàng ngàn năm lịch sử Huyền Vực, về những chu kỳ hưng thịnh rồi suy tàn, về những sai lầm lặp đi lặp lại. "Việc thay đổi tư tưởng, thay đổi khát vọng đã ăn sâu vào cốt tủy của vạn vật, sẽ là thử thách lớn lao hơn bất kỳ trận chiến nào mà chúng ta từng đối mặt." Ông biết rằng, việc gieo mầm cho một ý thức hệ mới sẽ cần thời gian, sự kiên nhẫn và một nỗ lực không ngừng nghỉ từ nhiều thế hệ.
Các đồng minh khác, như Thiết Giáp Tinh Thần, Cổ Kiếm Hồn, Mộc Lâm Chủ, Vô Danh Khách, và cả Thạch Trụ (dù không có mặt trực tiếp, nhưng ý niệm của y vẫn hiện hữu trong tâm trí Tần Mặc), đều nhìn nhau, thể hiện sự đồng cảm và quyết tâm. Mỗi người mang theo một góc nhìn, một trải nghiệm khác nhau, nhưng tất cả đều hội tụ ở một điểm chung: niềm tin vào con đường mà Tần Mặc đã mở ra. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên khuôn mặt họ, nhưng trong ánh m��t mỗi người đều bùng cháy một ngọn lửa hy vọng, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Họ hiểu rằng đây không phải là cái kết, mà chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại hơn. Con đường tái thiết Huyền Vực sẽ là một cuộc chiến dai dẳng với thời gian, với những tàn dư của quá khứ, và với chính những nghi ngại trong lòng họ. Nhưng họ không đơn độc, và chính sự đoàn kết này là sức mạnh lớn nhất.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận nhịp đập của Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận ý chí tồn tại của vạn vật đang gửi gắm niềm tin vào hắn. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng cũng là nguồn sức mạnh to lớn. Hắn biết rằng, công cuộc tái thiết Huyền Vực sẽ không chỉ dừng lại ở việc chữa lành những vết sẹo vật chất, mà còn phải hàn gắn những vết nứt trong tâm hồn, trong niềm tin của vạn vật. Đó là một con đường dài, đầy rẫy chông gai, đòi hỏi sự kiên trì và hy sinh không ngừng. Nhưng nhìn vào những gương mặt tin tưởng xung quanh, nhìn vào ánh sáng dịu nhẹ từ Tâm Châu, hắn biết rằng mình không đơn độc.
***
Đêm đã khuya, trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc huyền ảo xuống khắp Lạc Nhật Cung và toàn cảnh Huyền Vực. Tần Mặc đứng một mình trên ban công của sảnh đường, nhìn ra khung cảnh Huyền Vực đang dần chìm vào bóng tối. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy một phần rộng lớn của thế giới, nơi những nỗ lực tái thiết đầu tiên đã bắt đầu nảy mầm. Những mảng xanh non đang dần hồi sinh xen lẫn những vết sẹo của cuộc chiến tranh tàn khốc, như những dấu ấn đau thương nhưng cũng là những lời nhắc nhở về một quá khứ không thể quên. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương của đất và cây cỏ đang dần phục hồi, một mùi hương của sự sống, của hy vọng. Bầu không khí tĩnh mịch, nhưng không còn u ám như lúc hoàng hôn, mà thay vào đó là một tia hy vọng mong manh nhưng kiên cường.
Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc vẫn phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một lời thì thầm của thế giới, một lời hứa về sự chữa lành. Tần Mặc nắm chặt viên ngọc, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt nhưng đầy sinh khí của nó, như thể nó là trái tim của chính Huyền Vực. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, đè nặng trên đôi vai gầy của hắn, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm, một ngọn lửa kiên định đã bùng cháy. Hắn biết rằng đây không phải là lúc để nghỉ ngơi, mà là lúc để chuẩn bị cho một hành trình còn dài hơn, khó khăn hơn.
Tô Lam lặng lẽ bước đến bên cạnh hắn, không một tiếng động. Nàng cũng đứng tựa vào lan can, cùng hắn ngắm nhìn khung cảnh rộng lớn của Huyền Vực. Đôi mắt phượng của nàng cũng phản chiếu ánh trăng, và một vẻ trầm tư sâu sắc. Mái tóc đen dài của nàng bay nhẹ trong gió đêm, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát, thoát tục. Nàng không nói gì ngay, chỉ đơn giản là chia sẻ khoảnh khắc tĩnh lặng này với hắn, một sự hiện diện đầy ý nghĩa.
Cuối cùng, Tần Mặc phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm lắng, như đang nói với chính mình hơn là với nàng. "Con đường này... còn dài hơn bất kỳ ai trong chúng ta có thể tưởng tượng." Hắn nói, không phải với sự tuyệt vọng, mà với sự ý thức rõ ràng về quy mô khổng lồ của nhiệm vụ phía trước. Hắn biết rằng, vi���c thay đổi một niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm, việc hàn gắn những vết thương của cả một thế giới, sẽ cần thời gian, sự kiên nhẫn, và cả những hy sinh không ngừng nghỉ. Những tàn dư của tư tưởng thăng tiên cực đoan vẫn còn đó, âm ỉ trong lòng một số cá nhân, một số thế lực, chờ đợi cơ hội để bùng phát trở lại.
Tô Lam khẽ quay đầu nhìn hắn, ánh mắt nàng đầy sự thấu hiểu. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Tần Mặc, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự ấm áp và ủng hộ vô bờ bến. Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền qua lớp vải, xua đi một phần lạnh lẽo của gió đêm và cả gánh nặng trong lòng hắn. "Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc," nàng đáp, giọng nói thanh thoát nhưng đầy kiên định. "Vạn vật đều đã chọn con đường này, cùng với ngươi." Lời nói của nàng là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về sức mạnh của sự đồng lòng, về ý chí của vô số thực thể đã từ chối con đường hủy diệt để hướng tới một tương lai cân bằng. Nàng tin rằng, sự thay đổi không chỉ đến từ một người, mà đến từ sự thức tỉnh của cả Huyền Vực.
Tần Mặc khẽ cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành. Nụ cười ấy làm khuôn mặt thanh tú của hắn bớt đi vẻ trầm tư, thay vào đó là một tia hy vọng. "Đúng vậy. Ý chí của vạn vật... đó là sức mạnh thật sự." Hắn gật đầu, nhìn xuống Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng của nó, như một lời khẳng định từ chính thế giới. Chính khả năng lắng nghe và thấu hiểu ý chí tồn tại của vạn vật đã dẫn dắt hắn đến đây, và nó sẽ tiếp tục là kim chỉ nam cho con đường phía trước. Huyền Vực Tâm Châu không chỉ là một vật phẩm, mà là một biểu tượng, một cầu nối giữa Tần Mặc và linh hồn của thế giới.
Tô Lam siết nhẹ tay trên cánh tay hắn, ánh mắt nàng kiên định nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh của một ngày mới sẽ sớm ló dạng. "Và chúng ta sẽ cùng nhau gánh vác. Ta tin vào điều đó." Giọng nàng không còn chút băn khoăn nào, chỉ còn sự quyết tâm sắt đá. Nàng không phải là người nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng mỗi lời nàng nói ra đều có trọng lượng. Tô Lam biết rằng, vai tr�� của nàng và những người khác không chỉ là chiến đấu, mà còn là xây dựng, là bảo vệ, là giáo dục. Mộc Lâm Chủ sẽ tiếp tục chữa lành những khu rừng bị tổn thương, Thiên Sách Lão Nhân sẽ dùng trí tuệ của mình để định hướng giáo dục cho thế hệ mai sau, Thạch Trụ sẽ là biểu tượng cho sự kiên định không lay chuyển, còn nàng và những người khác sẽ là những người thực hiện, những người bảo vệ con đường mới.
Một sự im lặng bao trùm giữa hai người, nhưng không phải là sự cô độc, mà là sự đồng điệu của những tâm hồn đã cùng nhau trải qua sinh tử, cùng nhau gánh vác trách nhiệm lớn lao. Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh, nhưng trong lòng Tần Mặc và Tô Lam, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm cháy bỏng hơn bao giờ hết. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, và những thách thức trong việc thay đổi nhận thức của các thế lực cũ và quần chúng sẽ là một cuộc chiến tư tưởng dai dẳng. Nhưng họ đã có một khởi đầu, một niềm tin, và quan trọng nhất, họ có nhau. Bình minh cân bằng đã hé mở, và họ sẽ cùng nhau bước đi trên con đường ấy, từng bước một, vững chắc và kiên định, để xây dựng lại một Huyền Vực nơi vạn vật được quyền là chính nó, và mọi sự lựa chọn đều được tôn trọng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.