Vạn vật không lên tiên - Chương 1295: Bản Tuyên Ngôn Của Huyền Vực: Khôi Phục Bản Nguyên
Huyền Vực Tâm Châu vẫn phát sáng, như một lời cam kết vĩnh cửu. Ánh sáng dịu nhẹ của nó không chỉ kết nối ý chí mà còn thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người hiện diện. Tần Mặc cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ viên châu trong lòng bàn tay, một cảm giác sâu sắc về trách nhiệm và sự liên kết không thể tách rời với toàn bộ Huyền Vực. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ráng chiều hoàng hôn rực rỡ đang dần bao phủ, hứa hẹn một ngày mai tươi sáng hơn. Công cuộc tái thiết Huyền Vực sẽ là một hành trình dài và gian nan, không chỉ là chiến tranh mà còn là một cuộc cách mạng tư tưởng. Nhưng sự ra đời của Hội Đồng Lâm Thời này đã đánh dấu một kỷ nguyên mới, và họ, những người tiên phong, sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách từ bên trong và bên ngoài để xây dựng một Huyền Vực nơi vạn vật được quyền là ch��nh nó, và mọi sự lựa chọn đều được tôn trọng.
***
Đại điện của Lạc Nhật Cung, nơi từng là biểu tượng của sự huy hoàng và quyền lực tối thượng, giờ đây mang một vẻ đẹp u hoài, tĩnh mịch. Các tòa tháp ngọc bích và vàng ròng vẫn lơ lửng trên không trung, kết nối bằng những cây cầu đá cong vút, nhưng những vườn thượng uyển quanh đó đã khô héo, chỉ còn lại những dấu vết của một thời vàng son. Tiếng gió lướt qua các mái vòm và hành lang đổ nát tạo thành những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian, hòa cùng tiếng chim kêu thưa thớt và tiếng vọng của bước chân trong không gian rộng lớn, trống trải. Mùi đá cổ phong hóa, mùi hoa khô úa tàn và không khí trong lành tinh khiết ở độ cao hòa quyện, đôi khi xen lẫn hương liệu cổ xưa còn sót lại, gợi nhớ về một quá khứ xa xăm. Ánh sáng vàng cam huyền ảo từ bên ngoài chiếu xuyên qua những ô cửa sổ lớn, phủ lên toàn bộ đại điện một không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy hy vọng của một buổi họp lịch sử.
Trong trung tâm đại điện, nơi từng là ngai vàng của Thiên Diệu Tôn Giả, giờ là một chiếc bàn tròn lớn làm từ đá cổ được tìm thấy trong tàn tích của Vô Tính Thành, tượng trưng cho sự bình đẳng và triết lý bản nguyên. Tần Mặc đứng tại trung tâm của chiếc bàn, tay hắn vẫn cầm Huyền Vực Tâm Châu. Viên châu không ngừng phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một trái tim đang đập, liên tục truyền đi những rung động thanh khiết, xoa dịu những linh khí hỗn loạn còn sót lại trong không gian. Hắn nhìn khắp lượt các thành viên trong Hội Đồng Lâm Thời, ánh mắt dừng lại ở từng người, như muốn khắc ghi hình ảnh của những đồng minh đầu tiên trên con đường chông gai này.
"Chúng ta đã chứng kiến tận cùng của khát vọng mù quáng, của sự truy cầu 'thăng tiên' đến mức hủy hoại bản chất và ý chí tồn tại của vạn vật," Tần Mặc cất lời, giọng nói không vang dội nhưng lại có sức nặng phi thường, dường như mỗi từ đều thấm sâu vào lòng người nghe. "Giờ đây, chúng ta không thể quay lưng lại. Chúng ta phải kiến tạo một khởi đầu mới, một trật tự mới, dựa trên sự tôn trọng bản nguyên của vạn vật và quy���n được là chính nó của mỗi sinh linh, mỗi vật thể."
Hắn đưa Huyền Vực Tâm Châu lên ngang tầm mắt, ánh sáng từ viên châu bỗng trở nên rực rỡ hơn một chút, như đáp lời. "Chính vì lẽ đó, Hội Đồng Lâm Thời Tái Thiết Huyền Vực sẽ công bố những chính sách đầu tiên, nhằm khôi phục lại sự cân bằng bản chất đã mất, và gieo mầm cho một tư tưởng mới, nơi 'thăng tiên' không còn là con đường duy nhất, không còn là mục tiêu cưỡng ép."
Tô Lam, với vẻ mặt kiên định và ánh mắt sắc sảo, bước lên một bước, cầm trong tay một cuộn lụa cổ, trên đó đã được Thiên Sách Lão Nhân ghi chép cẩn thận. Nàng bổ sung lời của Tần Mặc: "Sự cân bằng không phải là một lựa chọn, mà là điều kiện tiên quyết cho sự tồn vong của Huyền Vực. Các chính sách này là bước đầu tiên để chữa lành vết thương của thế giới, không chỉ về mặt vật chất, mà còn về mặt tinh thần và ý chí."
Nàng bắt đầu trình bày chi tiết. "Chính sách đầu tiên: 'Bản Nguyên Trở Lại'. Mọi sinh linh, từ thần thú đến cỏ cây, từ binh khí đến thành trì, đều sẽ được khuyến khích tìm lại 'vật tính' nguyên thủy của mình. Các tu sĩ không được phép cưỡng ép 'khai linh' hay thay đổi bản chất của vạn vật để phục vụ mục đích 'thăng tiên' cá nhân. Mộc Lâm Chủ sẽ dẫn đầu việc phục hồi hệ sinh thái tự nhiên, đảm bảo rằng cây cối được tự do sinh trưởng, dòng suối được tự do chảy, và linh khí được luân chuyển một cách tự nhiên nhất."
Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc đầy tinh anh, khẽ gật đầu. "Rừng xanh sẽ lại hát ca, ta sẽ dẫn dắt chúng hồi sinh. Từ những hạt mầm bé nhỏ nhất đến những cổ thụ ngàn năm, chúng ta sẽ để chúng tự do phát triển theo bản chất của mình. Chúng không cần phải biến thành linh dược hay vật phẩm tu luyện để có giá trị." Giọng nói của ông nhẹ nhàng, nhưng đầy sức nặng của triết lý và sự gắn bó sâu sắc với thiên nhiên.
Tô Lam tiếp lời: "Chính sách thứ hai: 'Minh Triết Khai Tâm'. Thiên Sách Lão Nhân sẽ chịu trách nhiệm biên soạn lại toàn bộ lịch sử và tri thức của Huyền Vực. Các giáo trình sẽ loại bỏ những tư tư���ng cực đoan về 'thăng tiên', thay vào đó là những bài học về 'cân bằng bản chất', về 'ý chí tồn tại' và sự đa dạng của vạn vật. Các trường học, học viện trên toàn Huyền Vực sẽ được thành lập hoặc cải tổ để truyền bá triết lý này, bắt đầu từ Vô Tính Thành."
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò với chồng sách cũ trên tay, đôi mắt đeo kính tinh anh nhìn quanh. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Chúng ta sẽ không che giấu những sai lầm trong quá khứ, mà sẽ biến chúng thành bài học quý giá. Tri thức không phải để phục vụ một mục đích duy nhất, mà là để mở rộng tầm nhìn, để vạn vật hiểu rõ giá trị của chính mình mà không cần phải vươn tới một cái đích xa vời."
"Chính sách thứ ba: 'Bình Yên Thống Nhất'," Tô Lam tiếp tục. "Vô Tính Thành sẽ trở thành hình mẫu cho một cộng đồng sống hòa hợp, nơi con người và vạn vật cùng tồn tại mà không truy cầu sức mạnh hay 'thăng tiên' mù quáng. Thôn Trưởng Vô Tính Thành sẽ cùng Lục Vô Trần và Vô Danh Khách đi khắp Huyền Vực, chia sẻ kinh nghiệm sống, hóa giải những mâu thuẫn và gieo mầm cho tư tưởng bình yên."
Thôn Trưởng Vô Tính Thành gật đầu, ánh mắt chất chứa sự khôn ngoan của một đời người. "Chúng tôi sẽ chia sẻ kinh nghiệm sống bình yên của Vô Tính Thành, để mọi người hiểu rằng không cần phải 'thăng tiên' mới có giá trị. Giá trị thực sự nằm ở sự tồn tại đúng với bản chất của mình, ở sự hài lòng với những gì mình có, và ở việc sống hòa hợp với thế giới xung quanh."
Lục Vô Trần, trầm tĩnh và suy tư, bổ sung: "Sự bình yên không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh nội tại. Chúng ta sẽ giúp các tu sĩ và người dân hiểu rằng, mục tiêu không phải là phủ nhận 'thăng tiên', mà là mang lại sự lựa chọn, để mỗi cá thể có thể tự do quyết định con đường của mình mà không bị áp đặt." Giọng y vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đã ánh lên tia hy vọng.
Những chính sách khác cũng được công bố, bao gồm việc Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Tinh Thần sẽ lãnh đạo việc bảo vệ và tái thiết các vùng linh địa, các thành trì, đảm bảo chúng không chỉ vững chãi mà còn gi��� được 'linh hồn' của mình, không bị biến thành những cỗ máy tu luyện vô tri. Các Đại Diện Faction, những người đã được mời đến đây từ nhiều khu vực khác nhau của Huyền Vực, lắng nghe với nhiều biểu cảm khác nhau: từ sự đồng tình sâu sắc của những người đã chứng kiến tận cùng của tai họa, đến sự hoài nghi và lo lắng của những kẻ vẫn còn vương vấn tư tưởng cũ.
Một trong số đó là Mộ Dung Tĩnh, đại diện cho một tông môn lớn từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường 'thăng tiên'. Hắn tuấn tú, khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt được buộc cao, tay cầm chiếc quạt ngọc nhưng không còn vẻ hào hoa như trước, thay vào đó là sự căng thẳng và băn khoăn. Hắn nhíu mày, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự chất vấn: "Nhưng liệu Huyền Vực có chấp nhận một con đường khác ngoài 'thăng tiên'? Niềm tin đó đã ăn sâu hàng ngàn năm, vào xương tủy của vạn vật. Liệu những chính sách này có quá... lý tưởng, và xa rời thực tế?"
Tần Mặc quay lại nhìn Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt sâu thẳm kh��ng hề dao động. "Niềm tin đó đã dẫn đến sự hủy diệt mà chúng ta vừa trải qua. Thực tế đau đớn đã chứng minh. Không phải chúng ta phủ nhận 'thăng tiên' như một lựa chọn cá nhân, mà chúng ta phản đối sự cưỡng ép, sự mù quáng, sự hy sinh bản chất vì một khát vọng duy nhất. Huyền Vực không cần một con đường duy nhất, mà cần hàng vạn con đường, mỗi con đường đều tôn trọng 'vật tính' của kẻ bước đi trên đó."
Tô Lam tiếp lời, giọng nàng sắc sảo: "Chúng ta không thể chờ đợi sự chấp nhận. Chúng ta phải hành động, phải chứng minh bằng kết quả. Từ những khu vực bị tàn phá nặng nề nhất, từ những ý chí tồn tại yếu ớt nhất, chúng ta sẽ bắt đầu. Khi vạn vật được hồi sinh, được là chính nó mà không cần phải 'thăng tiên', đó sẽ là bằng chứng hùng hồn nhất."
Không khí trong đại điện trở nên trầm lắng hơn. Các đại diện faction khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường thay đổi tư tưởng hàng ngàn năm là một ngọn núi cao hơn bất kỳ trận chiến nào. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nhưng khi hắn nhìn xuống Huyền Vực Tâm Châu đang phát sáng dịu nhẹ trong tay, hắn cảm nhận được một luồng linh khí thanh khiết và ý chí bền bỉ từ chính thế giới này. Nó không chỉ là một biểu tượng, mà còn là một công cụ thiết yếu, giúp hắn cảm nhận và kết nối với 'ý chí tồn tại' của vạn vật, dẫn lối hắn trong công cuộc tái thiết.
***
Sau buổi họp căng thẳng, khi ánh chiều tà đã nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần đi dạo trong khu vườn thượng uyển cũ của Lạc Nhật Cung. Những cây cổ thụ khô héo, thân cành khẳng khiu vươn lên trời xanh, và những kiến trúc đổ nát rải rác khắp nơi, tất cả gợi nhắc về một quá khứ huy hoàng nhưng cũng đầy bài học đau đớn. Tiếng gió nhẹ lướt qua, làm xào xạc những chiếc lá khô còn vương trên cành, tạo nên một bản nhạc u hoài, tĩnh mịch. Mùi đất khô và đá cổ phong hóa quyện với hương hoa khô tàn, tạo nên một bầu không khí huyền bí, đầy tiếc nuối về một thời đã qua.
Tần Mặc dừng chân bên một gốc cây cổ thụ đã hoàn toàn khô héo, thân cây to lớn nhưng không còn chút dấu hiệu của sự sống. Hắn khẽ chạm tay vào lớp vỏ cây sần sùi, cảm nhận sự lạnh lẽo và tĩnh lặng của nó. Trong tâm trí hắn, tiếng 'ý chí tồn tại' của cây chỉ còn là một tiếng thở dài thều thào, một sự chấp nhận số phận sau hàng ngàn năm bị ép buộc, bị vắt kiệt để phục vụ khát vọng 'thăng tiên' của con người.
"Sự thay đổi không bao giờ dễ dàng," Tần Mặc cất lời, giọng nói trầm lắng, ánh mắt vẫn nhìn vào gốc cây. "Nhưng chúng ta đã gieo hạt giống của một triết lý khác. Giờ là lúc chăm sóc nó lớn lên, để nó bén rễ sâu vào lòng đất, vươn cành cao đến trời xanh, không phải vì muốn 'thăng tiên', mà chỉ đơn giản là muốn được là một cái cây."
Tô Lam đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng nhìn xa xăm, theo dõi những đám mây đang trôi lững lờ trên nền trời cam vàng. "Mộ Dung Tĩnh và những người như hắn sẽ là thử thách lớn nhất. Không phải sức mạnh, mà là sự thay đổi trong tư duy của họ. Họ đã quen với một trật tự, một niềm tin đã được khắc sâu qua hàng ngàn năm. Để họ chấp nhận một con đường khác, đòi hỏi sự kiên trì và bằng chứng không thể chối cãi."
Nàng thở dài nhẹ. "Họ đã thấy tận cùng của sự hủy diệt, nhưng vẫn còn nhiều người không muốn từ bỏ con đường cũ, bởi vì nó đã trở thành một phần bản năng, một định nghĩa về giá trị của họ. Việc thuyết phục họ, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu và kết quả thực tế, sẽ là một cuộc chiến dai dẳng."
Lục Vô Trần, trầm tư, khẽ gật đầu đồng tình với Tần Mặc và Tô Lam. Dáng người y gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt sâu trũng giờ đây lại ánh lên một tia sáng kiên định. "Chính là vậy. Huyền Vực không chỉ cần được chữa lành về vật chất, mà còn cần được thức tỉnh về nhận thức. Đó là một hành trình dài hơn bất kỳ trận chiến nào, một cuộc cách mạng tư tưởng thực sự."
Y ngừng lại, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, vẽ nên những vệt màu rực rỡ cuối cùng. "Niềm tin 'thăng tiên' đã trở thành một loại chấp niệm, một sự mê muội khiến vạn vật quên đi bản chất của mình. Chúng ta phải giúp họ nhận ra rằng giá trị không nằm ở việc biến thành cái gì đó cao hơn, vĩ đại hơn, mà nằm ở việc trân trọng và phát huy chính cái 'vật tính' mà họ vốn có. Một thanh kiếm sinh ra để chém, một cái cây sinh ra để vươn cành, một ngọn núi sinh ra để sừng sững. Mỗi thứ đều có ý nghĩa riêng của nó."
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng lời của Lục Vô Trần. Hắn biết, con đường này sẽ đầy rẫy chông gai. Sẽ có những thế lực hoặc cá nhân cố chấp, âm thầm chống đối hoặc tìm cách lợi dụng tình hình hỗn loạn để phục vụ lợi ích riêng. Việc xây dựng một hệ thống giáo dục và truyền thông mạnh mẽ để dần dần thay đổi nhận thức của quần chúng về 'thăng tiên' sẽ là một nhiệm vụ trọng yếu, đòi hỏi thời gian và sự kiên nhẫn vô bờ.
Hắn mở mắt, nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, trên khuôn mặt thanh tú hiện lên sự mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta không thể thay đổi một thế giới chỉ trong một ngày. Nhưng mỗi bước đi, dù nhỏ bé, đều là một bước tiến. Các chính sách đã được công bố, giờ là lúc chúng ta phải biến chúng thành hành động cụ thể."
"Mộc Lâm Chủ sẽ có một vai trò vô cùng quan trọng," Tô Lam nói, "trong việc chữa lành và phục hồi môi trường tự nhiên. Sự sống trở lại sẽ là bằng chứng rõ ràng nhất cho triết lý của chúng ta."
Tần Mặc gật đầu. Hắn cảm nhận được sự rung động từ Huyền Vực Tâm Châu trong lòng bàn tay. Viên châu không chỉ là biểu tượng, mà còn là một công cụ thiết yếu. Nó sẽ giúp hắn kết nối và cảm nhận 'ý chí tồn tại' của thế giới, dẫn dắt hắn trong công cuộc tái thiết, giúp hắn lắng nghe những tiếng nói thầm lặng nhất của vạn vật.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh. Trong bóng tối, Lạc Nhật Cung vẫn đứng sừng sững, những ngọn tháp ngọc bích và vàng ròng lấp lánh dưới ánh trăng, như một chứng nhân vĩnh cửu cho sự thay đổi. Tần Mặc biết, đêm nay sẽ là đêm đầu tiên của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà họ, những người tiên phong, sẽ cùng nhau kiến tạo, từng bước, từng bước một, để Huyền Vực có thể tìm lại sự cân bằng bản chất, nơi vạn vật được quyền là chính nó, không bị ràng buộc bởi bất kỳ khát vọng mù quáng nào. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng hy vọng đã được gieo, và ý chí đã được thắp sáng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.