Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1294: Hội Đồng Tái Thiết: Nền Tảng Của Trật Tự Mới

Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh, nhưng trong lòng Tần Mặc và Tô Lam, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm cháy bỏng hơn bao giờ hết. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, và những thách thức trong việc thay đổi nhận thức của các thế lực cũ và quần chúng sẽ là một cuộc chiến tư tưởng dai dẳng. Nhưng họ đã có một khởi đầu, một niềm tin, và quan trọng nhất, họ có nhau. Bình minh cân bằng đã hé mở, và họ sẽ cùng nhau bước đi trên con đường ấy, từng bước một, vững chắc và kiên định, để xây dựng lại một Huyền Vực nơi vạn vật được quyền là chính nó, và mọi sự lựa chọn đều được tôn trọng.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây mù bao phủ Lạc Nhật Cung, nhuộm vàng những ngọn tháp ngọc bích và các phiến đá khổng lồ lơ lửng. Gió vẫn miên man lướt qua các mái vòm đổ nát, hành lang hoang phế, tạo nên những âm thanh như tiếng thở dài vô tận của thời gian, khắc khoải mà hùng vĩ. Mùi đá cổ phong hóa quyện lẫn với hương hoa khô từ những vườn thượng uyển đã úa tàn, tạo nên một bản giao hưởng của sự tàn lụi và hy vọng. Tiếng chim kêu thưa thớt, mỏng manh giữa không gian rộng lớn, như những nốt nhạc đơn độc giữa một bản trường ca bi tráng.

Trong một đại sảnh còn tương đối nguyên vẹn, nơi từng là nơi yết kiến của vô số tiên nhân và cường giả, giờ đây, một nhóm nhỏ các nhân vật đang tụ họp. Không khí trang trọng, nặng nề, nhưng cũng phảng phất một luồng kỳ vọng âm ỉ. Tần Mặc đứng ở vị trí trung tâm, thân hình hơi gầy gò nhưng lại toát lên một vẻ vững chãi khó tả. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua từng gương mặt quen thuộc: Tô Lam kiên định, ánh mắt nàng vẫn lấp lánh sự thấu hiểu và ủng hộ; Thạch Trụ trầm mặc, tuy không biểu lộ cảm xúc nhưng ý chí kiên cường của nó vẫn hiện hữu một cách mãnh liệt; Bạch Hổ Lão Tổ uy nghiêm, trong hình người lão ông râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén ẩn chứa sự thận trọng; Thiên Sách Lão Nhân lưng còng, đôi mắt đeo kính vẫn tinh anh, ôm chặt chồng sách cũ như một phần sinh mệnh; Lục Vô Trần gương mặt khắc khổ nhưng giờ đây đã có thêm tia hy vọng; Mộc Lâm Chủ hiền hòa, đầy sức sống từ tự nhiên; Thiết Giáp Tinh Thần với hình hài ánh sáng nhỏ bé nhưng đầy lý trí; Vô Danh Khách phong trần, thâm trầm, và Thôn Trưởng Vô Tính Thành bình dị, khôn ngoan.

Huyền Vực Tâm Châu trong lòng bàn tay Tần Mặc khẽ rung động, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một trái tim đang đập, kết nối những ý chí hiện hữu trong căn đại sảnh này. Hắn đặt nó lên một chiếc bàn đá cổ ở trung tâm, ánh sáng của nó tỏa ra bao trùm không gian, làm dịu đi sự u ám của Lạc Nhật Cung.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm tĩnh vang vọng khắp đại sảnh, không quá lớn nhưng đủ để mọi người đều cảm nhận được trọng lượng trong từng lời. "Chúng ta đã ngăn chặn được thảm họa, ngăn chặn sự hủy diệt mà khát vọng 'thăng tiên' cực đoan mang lại. Nhưng cuộc chiến thực sự, ta e rằng, chỉ mới bắt đầu." Hắn dừng lại, ánh mắt lần lượt dừng trên mỗi người, tìm kiếm sự đồng điệu. "Huyền Vực này, giờ đây, cần một trật tự mới, một con đường mới. Một con đường mà vạn vật có thể tự do lựa chọn, không bị ép buộc, không bị giới hạn bởi những định kiến cũ."

Hắn nhắm mắt, cảm nhận sự rung động từ Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận ý chí của vạn vật đang chờ đợi. "Với tất cả những gì chúng ta đã trải qua, với những bài học mà thế giới này đã phải trả giá bằng sự tồn vong, ta đề xuất thành lập một Hội Đồng Lâm Thời Tái Thiết Huyền Vực. Đây sẽ là nền tảng cho một kỷ nguyên mới, nơi chúng ta cùng nhau kiến tạo lại, không phải bằng sức mạnh áp đặt, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm."

Những lời của Tần Mặc vang vọng trong không gian, mang theo một sức nặng mà không một ai có thể bỏ qua. Chúng không phải là mệnh lệnh, mà là một lời kêu gọi, một lời khẩn cầu từ tận sâu thẳm ý chí của thế giới. Mỗi người trong căn phòng đều cảm nhận được điều đó, như thể chính Huyền Vực đang nói thông qua Tần Mặc. Tô Lam siết chặt tay, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Nàng biết đây là bước đi đầu tiên, quan trọng nhất, để biến hy vọng thành hiện thực. Thạch Trụ vẫn đứng im lìm, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, hắn cảm nhận được một sự đồng tình thâm trầm, vững chãi như gốc rễ của thế giới.

Tần Mặc mở mắt, nhìn thẳng vào từng người. "Hội Đồng này, không chỉ là một cơ quan hành chính. Nó phải là một ngọn hải đăng, chiếu sáng con đường cân bằng cho vạn vật, là nơi tập hợp những ý chí muốn kiến tạo, muốn hàn gắn." Hắn nói, bàn tay khẽ đặt lên Huyền Vực Tâm Châu, ánh sáng của nó đột nhiên bùng lên một cách dịu nhẹ, như thể đáp lại lời của hắn, khẳng định sự chính đáng của con đường mà hắn đang vạch ra. Đó là một khoảnh khắc thiêng liêng, nơi ý chí của một cá nhân hòa cùng ý chí của cả thế giới, tạo nên một sức mạnh vô hình nhưng vô cùng to lớn.

***

Thời gian trôi qua, ánh nắng đã yếu dần, mây bay lảng bảng trên nền trời. Trong đại sảnh, Tần Mặc bắt đầu trình bày chi tiết hơn về triết lý tái thiết của mình. Hắn không dùng những lời lẽ hoa mỹ hay hùng hồn, mà nói một cách chân thành, từng lời đều chạm đến tận bản chất của vấn đề. "Mỗi vật đều có ý chí tồn tại riêng, một 'vật tính' độc đáo. Mục tiêu của chúng ta không phải là biến Huyền Vực thành Tiên Giới trong mộng tưởng, nơi mọi vật đều phải hướng tới 'thăng tiên' bằng mọi giá. Mà là chữa lành nó, để nó trở lại là chính nó, một thế giới cân bằng. Nơi một cái cây có thể chỉ muốn sống yên bình, một dòng sông muốn chảy tự do, một thanh kiếm muốn bảo vệ, chứ không phải bị ép buộc phải trở thành 'tiên thụ', 'tiên hà', hay 'tiên binh' như những gì đã xảy ra."

Hắn nhìn Bạch Hổ Lão Tổ, người đang lắng nghe với vẻ mặt trầm tư. "Sự cưỡng ép, dù là với mục đích 'thăng hoa' cao cả đến đâu, cuối cùng cũng chỉ dẫn đến sự méo mó, sự tha hóa, và cuối cùng là hủy diệt."

Bạch Hổ Lão Tổ, trong hình người già nua nhưng uy nghiêm, khẽ nhíu mày. Lão thở dài một tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy quyền uy vang vọng: "Ý chí thay ��ổi niềm tin ngàn đời là một con đường còn khó hơn cả đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả. Ngươi tính thuyết phục toàn bộ sinh linh từ bỏ khát vọng bẩm sinh của chúng sao? Khát vọng 'thăng tiên' đã ăn sâu vào máu thịt của Huyền Vực này, Tần Mặc. Dù là linh thú như ta, hay một hạt cát nhỏ bé, cũng đều mang trong mình khao khát vươn lên." Lão Lão Tổ không phải phản đối, mà là bày tỏ sự hoài nghi về tính khả thi, về độ khó của cuộc chiến tư tưởng này. Lão đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến bao thế hệ sinh linh lao mình vào con đường 'thăng tiên', và lão biết, thứ niềm tin đó đã trở thành một phần bản năng.

Thiên Sách Lão Nhân, sau khi lắng nghe một cách cẩn trọng, gật đầu chậm rãi. "Lão Bạch Hổ nói không sai. Lịch sử đã chứng minh, sự cưỡng ép luôn dẫn đến hủy diệt. Nhưng lịch sử cũng cho thấy, sự thay đổi cần thời gian và bằng chứng. Niềm tin không thể bị nhổ bỏ bằng vũ lực, mà phải được thay thế bằng một niềm tin khác, mạnh mẽ hơn, chân thực hơn." Lão đẩy gọng kính, ánh mắt tinh anh nhìn về phía Tần Mặc. "Vấn đề là, làm sao để chứng minh con đường 'cân bằng' của ngươi không phải là một sự thụt lùi, mà là một sự tiến hóa thực sự?"

Tần Mặc kiên nhẫn lắng nghe những lo ngại, những chất vấn. Hắn biết rõ rằng, việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm là một nhiệm vụ tưởng chừng bất khả thi. Hắn không dùng lời lẽ để phản bác, mà dùng năng lực của mình. Hắn khẽ đặt tay lên Huyền Vực Tâm Châu, nhắm mắt lại. Một luồng ý niệm dịu nhẹ, trong suốt, bắt đầu lan tỏa từ viên châu, chạm đến ý chí của mỗi người trong căn phòng. Nó không phải là sự ép buộc, mà là một sự cộng hưởng, một lời nhắc nhở về những bi kịch đã xảy ra, về những vật tính đã bị bóp méo, về những vết sẹo mà Huyền Vực đang mang trên mình. Hắn để họ cảm nhận, không phải qua lời nói, mà qua sự rung động của chính thế giới.

Trong khoảnh khắc đó, mọi người đều cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với Huyền Vực. Họ cảm nhận được tiếng thở dài của những khu rừng bị khai thác cạn kiệt vì muốn thành "tiên thụ", tiếng khóc của những dòng sông bị biến đổi dòng chảy để thành "tiên hà", tiếng gầm gừ đau đớn của những linh thú bị ép buộc tu luyện ngoài giới hạn của bản thân. Họ cảm nhận được sự trống rỗng, sự mất mát của chính bản chất khi cố gắng vươn tới một "tiên giới" không thuộc về mình.

Lục Vô Trần, người từng là một tu sĩ mạnh mẽ nhưng giờ đây đã tìm thấy ý nghĩa trong sự bình dị, khẽ thở dài, gương mặt khắc khổ giờ đây hiện rõ sự thấu hiểu. "Khát vọng vươn lên không sai. Nhưng khi khát vọng đó biến thành sự cưỡng ép, sự đánh đổi bản chất, thì nó không còn là sự tiến hóa, mà là sự tha hóa." Lời nói của y trầm buồn, nhưng chứa đựng sự xác tín sâu sắc.

Thiết Giáp Tinh Thần, hiện thân của thành trì, khẽ lay động, phát ra một ý niệm trong trẻo nhưng đầy mạnh mẽ: "Thành trì này không chỉ là đá và sắt. Chúng ta có ý chí để bảo vệ, để che chở. Không phải để trở thành 'tiên thành', mà là để vững vàng, để tồn tại như chính mình, phục vụ những con người sống trong nó. Ý chí đó mới là giá trị thực sự."

Tần Mặc mở mắt. "Đúng vậy. Ý chí tồn tại của vạn vật không phải là để 'thăng tiên', mà là để 'là chính mình', để hoàn thành bản chất và sứ mệnh của mình. Con đường cân bằng không phải là từ bỏ khát vọng, mà là tìm thấy khát vọng chân chính, phù hợp với bản chất." Hắn nhìn quanh một lần nữa, đôi mắt ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng rạng ngời sự quyết tâm. Hắn biết, đây là một cuộc chiến tư tưởng dai dẳng, và Huyền Vực Tâm Châu, cùng với khả năng lắng nghe ý chí của hắn, sẽ là kim chỉ nam. Huyền Vực sẽ không thể hồi phục hoàn toàn chỉ trong một sớm một chiều, và những định kiến đã ăn sâu sẽ không dễ dàng bị lung lay. Con đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng giây phút này, hắn đã gieo được những hạt giống đầu tiên của sự thay đổi.

***

Chiều tà, ánh nắng dần dịu đi, những đám mây cuối cùng cũng tan dần, để lộ bầu trời xanh thẳm. Trên sân thượng của Lạc Nhật Cung, nơi có thể bao quát toàn bộ Huyền Vực đang dần hồi sinh dưới ánh hoàng hôn, các thành viên Hội đồng lại tụ họp. Không khí giờ đây đã nhẹ nhõm hơn, tràn đầy sự đồng thuận và quyết tâm. Sau nhiều giờ tranh luận, thấu hiểu và lắng nghe ý chí của Huyền Vực thông qua Tần Mặc, họ đã đạt được một sự đồng điệu sâu sắc.

Họ đã cùng nhau phác thảo những nguyên tắc cơ bản cho công cuộc tái thiết. Đầu tiên và quan trọng nhất là "Tôn Trọng Bản Chất", đảm bảo rằng không một vật tính nào bị ép buộc phải từ bỏ ý chí tồn tại nguyên thủy của mình. Kế đến là "Hàn Gắn và Phục Hồi", tập trung vào việc chữa lành những vết thương mà Huyền Vực phải gánh chịu, từ môi trường thiên nhiên đến những vật tính bị tổn thương. Và cuối cùng là "Giáo Dục và Khai Minh", thiết lập một hệ thống giáo dục mới, nhấn mạnh triết lý cân bằng, tôn trọng sự đa dạng của vạn vật và khuyến khích tìm kiếm giá trị nội tại thay vì mù quáng chạy theo con đường "thăng tiên".

Tần Mặc đứng giữa, ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu trên tay hắn giờ đây rực rỡ hơn, như một lời khẳng định từ chính thế giới, một lời chúc phúc cho con đường mà họ đã chọn. Hắn bắt đầu phân công nhiệm vụ sơ bộ cho từng người, dựa trên năng lực và lĩnh vực chuyên môn của họ.

"Tô Lam, nàng sẽ cùng ta xây dựng cơ cấu tổ chức ban đầu cho Hội đồng, đảm bảo sự liên lạc thông suốt giữa các vùng. Sự nhạy bén và khả năng nhìn nhận vấn đề của nàng là vô cùng cần thiết." Tần Mặc nói, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối.

Tô Lam khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa xăm. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nơi bị tổn thương nặng nề nhất, từ những vật tính yếu ớt nhất, để chứng minh con đường này là đúng đắn." Nàng biết rằng, lời nói không đủ, mà phải là hành động, là những kết quả cụ thể để thuyết phục những người còn hoài nghi.

Tần Mặc quay sang Mộc Lâm Chủ. "Mộc Lâm Chủ, sứ mệnh chữa lành thiên nhiên sẽ đặt nặng trên vai ngài. Với sự thấu cảm và năng lực của ngài, những khu rừng sẽ lại xanh tươi, những dòng suối sẽ lại trong lành."

Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh, mỉm cười hiền hậu. "Rừng xanh sẽ lại hát ca, ta sẽ dẫn dắt chúng hồi sinh. Từ những hạt mầm bé nhỏ nhất đến những cổ thụ ngàn năm, chúng ta sẽ để chúng tự do phát triển theo bản chất của mình." Giọng nói của ông nhẹ nhàng, nhưng đầy sức thuyết phục, như tiếng gió thoảng qua tán lá cổ thụ.

"Thôn Trưởng Vô Tính Thành," Tần Mặc hướng về ông lão tóc bạc phơ. "Sự bình yên và triết lý sống không tranh đoạt của Vô Tính Thành sẽ là một bài học quý giá cho toàn Huyền Vực. Ngài và người dân Vô Tính Thành sẽ là những người tiên phong trong việc truyền bá tư tưởng này."

Thôn Trưởng gật đầu, ánh mắt chất chứa sự khôn ngoan của một đời người. "Chúng tôi sẽ chia sẻ kinh nghiệm sống bình yên của Vô Tính Thành, để mọi người hiểu rằng không cần phải 'thăng tiên' mới có giá trị. Giá trị thực sự nằm ở sự tồn tại đúng với bản chất của mình."

Tần Mặc lần lượt giao phó nhiệm vụ cho từng người: Thiên Sách Lão Nhân sẽ phụ trách việc biên soạn lại lịch sử và giáo trình giáo dục, loại bỏ những tư tưởng cực đoan về 'thăng tiên'; Bạch Hổ Lão Tổ sẽ bảo vệ các vùng linh địa và hướng dẫn các linh thú tìm lại bản năng nguyên thủy; Thiết Giáp Tinh Thần sẽ giúp tái thiết các thành trì, đảm bảo chúng vững chãi nhưng không mất đi linh hồn; Vô Danh Khách sẽ là người cố vấn, dùng sự trải đời của mình để hóa giải những mâu thuẫn. Lục Vô Trần sẽ là cầu nối, truyền tải thông điệp của Hội đồng đến những tu sĩ còn băn khoăn, hoài nghi. Thạch Trụ, dù không có nhiệm vụ cụ thể, nhưng sự hiện diện của nó đã là một biểu tượng, một trụ cột vững chắc cho triết lý cân bằng.

Cuối cùng, Tần Mặc quay lại nhìn tất cả. "Đây là một hành trình dài, không thể thiếu bất kỳ ai trong chúng ta. Mỗi người, mỗi vật, dù là một vị thần thú hay một hạt cát, đều là một phần của Huyền Vực. Chúng ta cùng gánh vác, cùng kiến tạo."

Các thành viên đứng thành vòng tròn, đặt tay lên Huyền Vực Tâm Châu. Một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết từ viên châu lan tỏa, kết nối từng ý chí, từng trái tim. Đó là sự cộng hưởng của hy vọng, của quyết tâm, của một tương lai mới đang được định hình. Tần Mặc cảm nhận được sự rung động mãnh liệt của Huyền Vực, không còn là tiếng rên rỉ đau đớn, mà là một nhịp đập mạnh mẽ, đầy sức sống. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh cuối cùng cũng đã tan hẳn, nhường chỗ cho ráng chiều hoàng hôn rực rỡ, hứa hẹn một ngày mai tươi sáng hơn. Ánh mắt hắn tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Công cuộc tái thiết Huyền Vực sẽ là một hành trình dài và gian nan, không chỉ là chiến tranh mà còn là một cuộc cách mạng tư tưởng. Nhưng sự ra đời của Hội Đồng Lâm Thời này đã đánh dấu một kỷ nguyên mới, và họ, những người tiên phong, sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách từ bên trong và bên ngoài để xây dựng một Huyền Vực nơi vạn vật được quyền là chính nó, và mọi sự lựa chọn đều được tôn trọng. Huyền Vực Tâm Châu vẫn phát sáng, như một lời cam kết vĩnh cửu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free