Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1307: Hàn Gắn Hà Mạch: Lời Nói Của Dòng Chảy Tự Do

Ánh tà dương cuối cùng khuất dần sau rặng núi, nhuộm đỏ cả vòm trời Vô Tính Thành. Hỏa Thử nhỏ đã bình yên nằm cuộn tròn trong lòng bàn tay Tần Mặc, hơi thở đều đặn, không còn chút hoảng loạn nào. Hắn đứng dậy, nhìn về phía những người dân vẫn còn đang bỡ ngỡ với khái niệm “cân bằng bản chất”. Viên Minh, với ánh mắt đã bớt đi sự u buồn cố hữu, thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu, thì thầm những lời đầy suy ngẫm. Con đường phía trước, Tần Mặc biết, sẽ không hề bằng phẳng. Nhưng mỗi hành động, mỗi lời giải thích, mỗi hạt giống chân lý được gieo, đều là một bước tiến vững chắc trên con đường kiến tạo kỷ nguyên mới.

Hừng đông ngày kế tiếp, sau một đêm ngắn ngủi nhưng tràn đầy những suy tư, đoàn người Tần Mặc đã lên đường. Họ rời Vô Tính Thành, mang theo những hy vọng và trách nhiệm mới, hướng về phía Làng Hà Uyên, một ngôi làng nhỏ nằm cách đó không xa, nhưng lại đang phải đối mặt với một bi kịch sâu sắc hơn cả những gì Tần Mặc từng chứng kiến.

Đến giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh điểm, ánh nắng gay gắt như thiêu như đốt cả vùng đất. Đoàn người dừng chân bên bờ một dòng sông đã chết, hay đúng hơn, một ‘hà mạch khô cạn’. Lòng sông nứt nẻ thành những đường rạn như xương rồng khổng lồ vươn mình trên mặt đất, đá sỏi lộ thiên, trơ trọi dưới ánh dương. Những bụi cây dại, vốn đã quen với sự khắc nghiệt của đất trời, giờ đây cũng héo úa, tàn lụi, chỉ còn trơ lại những cành khô khốc, khẳng khiu. Không khí nóng và bụi, mỗi hơi thở như nếm phải vị cát sỏi. Tiếng gió khô rít qua những khe đá, mang theo âm thanh lào xào của lá cây dại khô héo, tựa như những tiếng than thở yếu ớt từ ‘ý chí tồn tại’ của chính dòng sông. Một mùi đất khô, mùi cát cháy nắng, cùng sự ngột ngạt bao trùm lên tất cả, tạo nên một bầu không khí tuyệt vọng và ảm đạm đến tê tái lòng người.

Người dân Làng Hà Uyên tụ tập đông nghịt bên bờ sông, ánh mắt họ chứa đựng một sự tuyệt vọng hằn sâu theo năm tháng. Khuôn mặt chất phác của họ khắc khổ, hốc hác, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào lòng sông khô cạn như nhìn vào tương lai vô định của chính mình. Họ đã chứng kiến dòng sông này chết dần chết mòn, từng chút một, cho đến khi chỉ còn là một vết sẹo đau thương trên mặt đất.

Một thôn dân nam, dáng người gầy gò, khuôn mặt sạm nắng, bước đến gần Tần Mặc, giọng nói khản đặc vì khát và tuyệt vọng: “Vị tiên trưởng này, chúng tôi đã cố gắng mọi cách. Chúng tôi đã mời cả đan sư từ Thanh Vân Tông, họ dùng đan dược hồi phục mạch thổ; mời cả trận pháp sư từ Cổ Trận Các, họ bố trí trận pháp dẫn thủy. Nhưng nước cứ đi là không trở lại. Các tu sĩ khác cũng bó tay, họ nói dòng sông này đã chết, không thể cứu vãn.” Hắn chỉ tay về phía lòng sông, nơi những tia nắng phản chiếu gay gắt trên bề mặt khô cằn. “Chúng tôi đã tin rằng chỉ có ‘khai linh’ thật mạnh, ép buộc dòng nước phải chảy, ép buộc linh hồn dòng sông phải thức tỉnh mới mong có hy vọng. Nhưng rồi, thứ còn lại chỉ là sự cạn kiệt vĩnh viễn.”

Lão Khang, đứng cạnh Tần Mặc, râu tóc bạc phơ khẽ lay động trong gió khô, trầm ngâm nói: “Khi vạn vật bị ép buộc, chúng sẽ từ chối sự sống chân chính của mình. Dòng sông này cũng vậy, nó đã bị tổn thương quá sâu sắc bởi những ý niệm cưỡng cầu.”

Tần Mặc không nói gì, chỉ chậm rãi bước đến mép lòng sông. Hắn quỳ xuống, đưa bàn tay không một chút linh lực chạm nhẹ vào lớp đất khô nứt nẻ. Cảm giác khô khan, nóng rát truyền đến đầu ngón tay hắn, như một lời than khóc im lặng. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thức tập trung vào việc lắng nghe. Hắn cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của dòng sông, một linh hồn già cỗi và kiệt quệ, bị giam cầm trong nỗi tuyệt vọng sâu thẳm. Nỗi đau của nó không chỉ là sự thiếu hụt nước, mà là sự mất mát bản tính tự do, sự ép buộc phải phụng sự một cách vô điều kiện, rồi bị bỏ rơi khi không còn giá trị. Hắn cảm nhận được khao khát cháy bỏng được chảy, được sống, nhưng lại bị đè nén bởi ký ���c về sự tổn thương và nỗi sợ hãi tái diễn. Đó là ‘Bích Thủy Tinh Linh’, linh hồn của dòng sông, đang thoi thóp tồn tại.

Viên Minh, đứng cách đó vài bước, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự hoài nghi. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi nhìn lòng sông cằn cỗi, khẽ thở dài: “Tần Mặc huynh, một dòng sông đã chết, mạch nước đã khô cạn hoàn toàn, linh hồn đã gần như tan biến. Liệu có thể thật sự hồi sinh mà không cần đến linh lực cường đại để dẫn thủy, không cần đến những pháp thuật kinh thiên động địa? Chúng ta đã chứng kiến bao nhiêu nỗ lực thất bại. Đây là một vết thương quá lớn của Huyền Vực, không phải chỉ riêng Làng Hà Uyên này.” Giọng hắn tuy không còn vẻ u buồn nhưng vẫn còn sự băn khoăn sâu sắc.

Hạ Nguyệt, thanh tú và kiên định, lúc này đã nắm tay một đứa trẻ đang khóc thút thít vì khát. Nàng nhẹ nhàng xoa đầu đứa bé, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm. “Đừng sợ, cháu bé. Tần Mặc ca ca sẽ giúp dòng sông hồi sinh. Chúng ta sẽ có nước trở lại.” Lời nói của nàng tuy đơn giản nhưng lại mang đến một sự trấn an kỳ lạ cho đứa trẻ và cả những người xung quanh.

Tần Mặc vẫn giữ nguyên tư thế, chìm đắm trong sự kết nối với ‘Bích Thủy Tinh Linh’. Hắn thấu hiểu nỗi đau của nó, nỗi khát khao được tự do trôi chảy, không bị kiểm soát, không bị ép buộc. Hắn biết, để dòng sông hồi sinh, không phải là đổ đầy nước vào nó, mà là chữa lành vết thương trong ‘ý chí tồn tại’ của nó, giúp nó tìm lại bản chất của chính mình. Đó là một quá trình tinh tế, đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn vô hạn, một sự khác biệt hoàn toàn so với những phương pháp cưỡng ép mà các tu sĩ khác đã từng thử.

Ánh nắng gay gắt bắt đầu dịu dần, những tia sáng xiên ngang, tạo nên những dải màu cam đỏ trên nền trời. Không khí nóng bức ban trưa dần tan đi, thay vào đó là một làn gió mát thoảng qua, mang theo một chút hơi ẩm khó nhận thấy từ sâu dưới lòng đất. Tần Mặc vẫn quỳ đó, cơ thể không hề chuyển động, nhưng nội tâm hắn lại đang trải qua một cuộc giao tiếp sâu sắc. Hắn không dùng linh lực, không niệm chú, chỉ có ý chí thuần túy. Hắn thì thầm, không phải bằng lời nói phát ra từ môi, mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp truyền thẳng vào ‘Bích Thủy Tinh Linh’, thấu hiểu đến tận cùng bản chất của nó.

“Ngươi không cần phải là biển cả hùng vĩ, không cần phải là thác lũ dữ dội,” Tần Mặc truyền đạt, “Ngươi chỉ cần là chính mình, tự do chảy trôi, theo cách mà ngươi muốn. Hãy nhớ lại bản tính của ngươi, bản chất của một dòng suối trong lành, một mạch nước ngầm kiên nhẫn. Không ai ép buộc ngươi phải gồng mình thành biển lớn nếu ngươi chỉ muốn là một dòng suối nhỏ. Sự vĩ đại không nằm ở quy mô, mà ở sự chân thật với bản thân.”

Những lời này, không phải là mệnh lệnh, mà là sự dẫn dắt, sự xoa dịu. Chúng xuyên qua lớp đất khô cằn, chạm đến linh hồn đang hấp hối của dòng sông. Một ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, mờ ảo, bắt đầu bao trùm lấy Tần Mặc, rồi từ từ lan tỏa xuống lòng sông nứt nẻ. Đó không phải là linh lực hùng hậu, mà là năng lượng của sự đồng cảm, của ‘ý chí tồn tại’ thuần túy. Trong không khí tĩnh lặng, người ta có thể nghe thấy một âm thanh rất khẽ, rất yếu ớt, tựa như tiếng nước chảy róc rách từ sâu dưới lòng đất, một âm thanh mà họ đã không được nghe thấy trong nhiều năm. Những bụi cây dại khô héo ven bờ, dưới làn gió nhẹ, dường như cũng bắt đầu rung động, như đang hồi sinh, tiếng xào xạc của lá cây khô không còn vẻ tiêu điều, mà như một lời thì thầm của sự sống. Một mùi đất ẩm nhẹ nhàng thoang thoảng trong không khí, cùng với hương cỏ dại chưa tàn lụi hẳn, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với cảnh tượng khô cằn xung quanh. Bầu không khí vẫn còn căng thẳng, nhưng sự kỳ vọng đã dần thay thế sự tuyệt vọng, một niềm hy vọng mong manh đang nảy nở.

Tô Lam, với đôi mắt phượng sáng ngời, quan sát Tần Mặc với sự tập trung cao độ. Nàng là một kiếm khách, quen với sức mạnh và sự đối kháng trực diện. Phương pháp của Tần Mặc hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của nàng. Nàng khẽ nói nhỏ với Lục Vô Trần, người đang đứng cạnh nàng, ánh mắt đầy vẻ suy ngẫm: “Anh ấy không dùng bất kỳ pháp quyết nào, không một tia linh lực cường đại… chỉ là… sự đồng cảm và thấu hiểu?” Giọng nàng chứa đựng sự ngạc nhiên tột độ, nhưng cũng pha lẫn một chút kính phục.

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ giờ đây hiện rõ vẻ kinh ngạc, khẽ gật đầu: “Đây chính là ‘cân bằng bản chất’ trong hành động. Không ép buộc, chỉ dẫn dắt, để nó tìm lại con đường của chính mình. Ta từng nghĩ, để hồi sinh một vật tính, phải dùng sức mạnh để thay đổi nó. Nhưng Tần Mặc lại dùng sự lắng nghe, sự chấp nhận. Hắn giúp nó nhớ lại bản ngã, không phải là tạo ra một cái gì đó mới.” Hắn nhận ra sự khác biệt sâu sắc giữa phương pháp của Tần Mặc và những gì giới tu luyện đã làm suốt hàng ngàn năm qua: một bên là cưỡng chế và biến đổi, một bên là chữa lành và dẫn dắt. Đây không phải là ‘khai linh’ theo cách họ vẫn hiểu, mà là một sự ‘tái sinh’ từ bên trong.

Tần Mặc vẫn giữ nguyên tư thế thiền định, ánh sáng xanh lam từ lòng bàn tay hắn tiếp tục lan tỏa, như những mạch máu vô hình đang kết nối hắn với linh hồn của dòng sông. Trong sự tĩnh lặng, những người xung quanh bắt đầu nhận thấy một điều kỳ diệu. Từ một khe đá sâu thẳm, nơi tưởng chừng đã khô cạn vĩnh viễn, một dòng nước nhỏ, trong veo, bắt đầu rịn ra. Nó không ồ ạt, không dữ dội, mà rất yếu ớt, rất chậm rãi, nhưng lại vô cùng kiên định. Dòng nước len lỏi qua những viên sỏi, qua lớp đất khô nứt nẻ, tạo thành một mạch chảy nhỏ, lấp lánh dưới ánh nắng chiều đã dịu đi. Âm thanh róc rách của nó, dù nhỏ bé, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một bản giao hưởng của sự sống vừa được đánh thức. Mỗi giọt nước như một lời thì thầm, một lời hứa hẹn về sự hồi sinh. Người dân Làng Hà Uyên nín thở theo dõi, đôi mắt họ giãn ra vì kinh ngạc, từ sự tuyệt vọng sâu thẳm chuyển sang một niềm hy vọng không thể tin được.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời, nhưng nơi lòng sông cạn kiệt, một phép màu đã diễn ra. Dòng nước nhỏ bé ban đầu giờ đây đã tụ lại thành một dòng sông con, tuy còn hẹp và nông, nhưng đã chảy liên tục, uốn lượn mềm mại qua những viên sỏi. Nước trong vắt, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, lấp lánh như những dải lụa tinh khiết. Điều kỳ diệu hơn nữa, những cây cỏ ven bờ, vốn đã khô héo, giờ đây dường như được truyền thêm sức sống, những chồi non xanh biếc bắt đầu nhú lên từ lòng đất ẩm. Không khí đã hoàn toàn thay đổi: mát mẻ, trong lành, không còn mùi bụi và đất khô, thay vào đó là mùi đất ẩm ướt, hương cây cỏ tươi mới vừa được hồi sinh. Tiếng nước chảy róc rách không còn yếu ớt nữa, mà đã trở nên rõ ràng, êm tai, như một bài ca của sự sống. Từ xa, tiếng chim chóc cũng bắt đầu hót lại, vang vọng trong không gian, như mừng rỡ chào đón dòng sông trở về. Bầu không khí tràn ngập sự hân hoan, hy vọng, và một sự kinh ngạc đến tột độ.

Tần Mặc chậm rãi đứng dậy, ánh sáng xanh lam dịu nhẹ quanh người hắn cũng dần tan biến. Khuôn mặt hắn hơi mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên định và niềm tin mãnh liệt. Hắn nhìn dòng sông đang chảy, không phải là một dòng sông hùng vĩ như xưa, nhưng là một dòng sông chân thật, đang tự do đi tìm con đường của chính mình.

Người dân Làng Hà Uyên không thể kìm nén được cảm xúc. Họ ào ra bờ sông, những tiếng reo hò, tiếng nức nở vỡ òa trong không gian. Một thôn dân nam, chính là người đã than thở với Tần Mặc, quỳ xuống bên bờ sông, run rẩy chạm tay vào dòng nước mát lạnh. Hắn khóc nức nở, giọng lạc đi trong niềm hạnh phúc: “Nước! Nước đã trở lại! Nó thật sự trở lại rồi, sống động hơn bao giờ hết! Không phải là nước tù đọng, không phải là linh lực ép buộc, mà là dòng chảy tự do!” Hắn uống vội một ngụm nước, vị ngọt mát lành tan chảy trong cổ họng, xoa dịu cơn khát đã hành hạ hắn bao lâu.

Thôn Nữ Trưởng Lão, một bà lão phúc hậu với mái tóc bạc búi cao, khuôn mặt hiền từ giờ đây ướt đẫm nước mắt, chắp tay thành kính hướng về Tần Mặc: “Đây không phải là phép thuật… Đây là sự sống được trao trả, là phúc lành của thiên địa. Chúng tôi đã sai lầm khi cố gắng ép buộc dòng sông, ép buộc vạn vật phải trở thành cái chúng tôi muốn. Tần Mặc tiên trưởng đã chỉ cho chúng tôi thấy một con đường khác, con đường của s��� tôn trọng và thấu hiểu.” Lời nói của bà chất chứa sự hối lỗi và lòng biết ơn vô hạn.

Viên Minh đứng đó, hoàn toàn bị chấn động. Ánh mắt hắn lóe lên sự thán phục không che giấu. Hắn lẩm bẩm như nói với chính mình, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy: “Không dùng sức mạnh, không dùng pháp thuật, mà lại có thể làm được điều này… Hắn… hắn thật sự có thể kiến tạo một kỷ nguyên mới.” Sự hoài nghi trong hắn đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một niềm tin sắt đá và một sự khao khát tìm hiểu sâu hơn về triết lý mà Tần Mặc đang theo đuổi. Hắn nhận ra, những gì Tần Mặc làm không chỉ là hồi sinh một dòng sông, mà là hồi sinh một niềm hy vọng, một tư tưởng đã chết trong giới tu luyện.

Tần Mặc quay lại nhìn những người xung quanh, nhìn những khuôn mặt rạng rỡ niềm vui, những giọt nước mắt hạnh phúc. Hắn khẽ mỉm cười, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong không khí hoàng hôn: “Hãy để nó tự do chảy, theo bản tính của mình. Đó mới là sự hồi sinh vĩnh cửu, không phải sự ràng buộc. Dòng sông này, nó không cần phải trở thành biển cả hùng vĩ. Nó chỉ cần là chính nó, một mạch sống nhỏ bé, nhưng chân thật và tự do. Và vạn vật cũng vậy, chúng ta không cần phải ép buộc chúng thăng tiên nếu bản chất của chúng không phải là tiên.”

Hắn biết, dòng sông này, giờ đây, không chỉ là một mạch nước đơn thuần, mà đã trở thành một biểu tượng sống động, một minh chứng hùng hồn cho triết lý ‘cân bằng bản chất’ mà hắn đang cố gắng gieo trồng. Sự hồi sinh tự nhiên của nó sẽ vang xa, thu hút sự chú ý của nhiều vùng đất khác đang bị tổn thương, thúc đẩy họ tìm đến Vô Tính Thành để được ‘hàn gắn’. Viên Minh và những tu sĩ trẻ tuổi khác, những người đã chứng kiến cảnh tượng này, chắc chắn sẽ bắt đầu đặt câu hỏi sâu sắc hơn về con đường tu luyện của chính mình, mở đường cho sự cải cách từ bên trong các tông môn. Nhưng Tần Mặc cũng hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ phải đối mặt với những thách thức phức tạp hơn khi ‘hàn gắn’ các vật tính lớn hơn hoặc bị tổn thương sâu sắc hơn, đòi hỏi sự kiên nhẫn và hiểu biết sâu sắc hơn nữa về ‘vật tính’ của Huyền Vực. Con đường phía trước còn dài, nhưng với mỗi mạch sống được hồi sinh, mỗi ý chí được chữa lành, hắn lại càng thêm tin tưởng vào kỷ nguyên cân bằng mà hắn đang kiến tạo.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free