Vạn vật không lên tiên - Chương 1306: Kiến Tạo Trật Tự Mới: Bản Chất Trong Đời Sống
Ánh nắng chiều tà của ngày đại lễ khai mạc Vô Tính Thành mới đã nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng nhưng cũng chất chứa những dư âm của hy vọng và cả những hoài nghi còn vương vấn. Tần Mặc, sau những cuộc đối thoại kéo dài, cuối cùng cũng tìm được một khoảnh khắc an tĩnh dưới vầng trăng treo lơ lửng trên nền trời đêm. Hắn biết, lời tuyên ngôn của mình, dù đã gây ra những chấn động lớn, nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước, không chỉ là thuyết phục những kẻ cứng đầu, mà còn là kiến tạo một trật tự mới, một lối sống mới cho toàn bộ Huyền Vực, bắt đầu từ chính Vô Tính Thành này.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua rặng núi phía đông, đánh thức Vô Tính Thành khỏi giấc ngủ, T��n Mặc đã ngồi bên cửa sổ của Quán Trà Vọng Nguyệt. Nơi đây, được xây dựng từ những thân gỗ cổ thụ mà Mộc Lâm Chủ đã đích thân chọn lựa, mang một vẻ đẹp mộc mạc nhưng kiên cố. Mái hiên rộng vươn ra che bóng mát cho một khoảng sân nhỏ, nơi một ao cá tĩnh lặng phản chiếu bầu trời xanh biếc. Tiếng nước chảy róc rách từ một dòng suối nhân tạo, dẫn về ao, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt, tạo nên một bản hòa tấu bình yên đến lạ. Mùi trà thơm thanh thoát từ chén ngọc trong tay hắn, xen lẫn hương hoa nhài dịu nhẹ vương vấn trong không khí, cùng mùi gỗ mới thơm ngát, khiến tâm hồn hắn như được gột rửa.
Tần Mặc nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Đôi mắt đen láy của hắn dõi theo những người dân Vô Tính Thành đang bắt đầu một ngày mới. Họ không vội vã, không tranh giành, mỗi bước chân đều mang theo sự thong thả và an nhiên. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của từng viên gạch, từng phiến đá trên con đường, từng gốc cây, ngọn cỏ trong thành. Tất cả đều tr��n đầy sinh khí, nhưng không phải là thứ sinh khí cuồng nhiệt của sự truy cầu thăng tiến, mà là sự sống động của việc được là chính mình, được an phận với bản chất của mình. Hắn thấy một tia hy vọng lóe lên trong cái bình yên ấy, một sự sôi động ngầm đang len lỏi trong từng ngóc ngách của thành phố, như những hạt giống đã gieo đang cựa mình nảy mầm.
Hạ Nguyệt ngồi đối diện Tần Mặc, nàng đặt chén trà xuống bàn, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự dịu dàng và thấu hiểu. Nàng mỉm cười, giọng nói thanh thoát như tiếng suối reo: “Lời tuyên bố của huynh tối qua đã chạm đến lòng người, Tần Mặc. Mọi người đều rất hào hứng, nhưng cũng có chút bỡ ngỡ với những điều mới mẻ. Cả đêm qua, ta thấy nhiều người tụ tập, bàn tán, những ánh mắt vừa sáng ngời hy vọng, vừa có chút hoang mang.”
Lão Khang, tóc bạc phơ như tuyết, râu dài trắng muốt, ngồi bên cạnh Hạ Nguyệt. Ông vuốt nhẹ chòm râu, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc nhìn Tần Mặc. “Lời tuyên bố của con đã chạm đến lòng người, Mặc. Nhưng để nó bén rễ sâu sắc, cần nhiều hơn thế. Sự thay đổi không chỉ nằm ở lời nói, mà còn ở cách chúng ta sống mỗi ngày. Cái gọi là ‘cân bằng bản chất’ phải thấm nhuần vào từng hơi thở, từng hành động của vạn vật nơi đây.” Giọng ông trầm ấm, mang theo sự từng trải của tháng năm.
Tần Mặc gật đầu, đặt chén trà xuống. Hắn khẽ vuốt ve Tiểu Thảo đang vươn mình trên bệ cửa sổ, những chiếc lá xanh non tơ mơn mởn, hấp thụ ánh nắng ban mai. Ý chí tồn tại của Tiểu Thảo truyền đến hắn một cảm giác vui tươi, tràn đầy sức sống, không chút tạp niệm hay tham vọng. Nó như một biểu tượng sống động cho điều mà hắn đang theo đuổi. “Con hiểu, Lão Khang. Lời nói chỉ là dẫn lối. Hành động mới là minh chứng. Chúng ta phải cho Huyền Vực thấy, một thế giới không chạy theo sự truy cầu mù quáng sẽ như thế nào.”
Hạ Nguyệt khẽ nói: “Ta thấy, nhiều người dân vẫn còn giữ thói quen cũ. Họ nhìn những vật tính xung quanh, vẫn có xu hướng muốn ‘khai linh’ chúng, muốn chúng trở nên mạnh mẽ hơn, hữu ích hơn theo cách mà họ từng biết.” Nàng thoáng lộ vẻ lo lắng.
Lão Khang mỉm cười nhẹ. “Đó là điều tất yếu. Con người đã quen với một con đường trong hàng ngàn năm. Thay đổi một nếp nghĩ đã ăn sâu vào máu thịt đâu phải chuyện một sớm một chiều. Nhưng Mặc, con có sự kiên nhẫn, và con có năng lực để giúp họ thấu hiểu. Vô Tính Thành này không chỉ là một nơi chốn, nó là một trường học, một minh chứng.”
Tần Mặc nhìn xa xăm, nơi những mái nhà mới của Vô Tính Thành đang dần hiện rõ dưới ánh nắng vàng. “Một trường học… Đúng vậy. Chúng ta phải kiến tạo một môi trường mà ở đó, mọi vật tính đều có thể tìm thấy giá trị của chính mình, không bị ép buộc phải trở thành một thứ gì đó khác. Sức mạnh không phải là mục tiêu, mà là sự cân bằng. Vĩnh cửu không phải là bất tử, mà là sự tiếp nối hài hòa.”
Hắn khẽ đứng dậy, bước ra sân nhỏ, hít thở làn không khí trong lành. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót ngày một rõ ràng hơn, như đang khẳng định sự sống động của thế giới xung quanh. Tần Mặc biết, cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu. Buổi lễ hôm qua là một lời tuyên ngôn, nhưng ngày hôm nay, và những ngày tháng tiếp theo, mới là lúc lời tuyên ngôn ấy được khắc sâu vào thực tại. Trách nhiệm đặt nặng trên vai hắn, nhưng khi nhìn những người dân Vô Tính Thành bình yên bắt đầu ngày mới, khi cảm nhận ý chí tồn tại chân thật của vạn vật, hắn lại thấy một nguồn sức mạnh nội tại dâng trào, một niềm hy vọng mãnh liệt rằng con đường này, dù chông gai, nhưng sẽ dẫn đến một tương lai tươi sáng hơn cho Huyền Vực. Hắn quay lại nhìn Hạ Nguyệt và Lão Khang, ánh mắt kiên định. “Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu xây dựng trường học ấy, ngay từ bây giờ.”
Trưa cùng ngày, trong Tháp Tri Thức mới xây, không khí trở nên nghiêm túc và tập trung hơn nhiều so với sự an tĩnh của Quán Trà Vọng Nguyệt. Tháp Tri Thức là một công trình kiến trúc ấn tượng, được dựng lên từ những thân gỗ lớn nhất và đá khai thác từ lòng đất Vô Tính Thành, nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc đơn giản, hài hòa với tự nhiên. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập vào bên trong qua những ô cửa sổ lớn được trạm trổ tinh xảo, làm nổi bật mùi gỗ mới, mùi giấy và mực thơm nồng, cùng với hương thảo mộc dịu nhẹ từ những kệ sách chứa đầy bản đồ và tài liệu. Bầu không khí nơi đây tuy trang trọng, nhưng không hề ngột ngạt, mà ngược lại, tràn đầy năng lượng sáng tạo và tinh thần hợp tác.
Tần Mặc chủ trì cuộc họp đầu tiên với các đồng minh chủ chốt của mình. Hắn ngồi ở vị trí trung tâm của một chiếc bàn tròn lớn, không phải để thể hiện quyền uy, mà để dễ dàng quan sát và lắng nghe mọi người. Bên cạnh hắn là Tô Lam, vẻ mặt thanh tú nhưng đầy kiên định. Nàng trải ra một tấm bản đồ lớn của Vô Tính Thành trên mặt bàn, trên đó đã phác thảo những khu vực chức năng được quy hoạch tỉ mỉ.
“Mục tiêu của chúng ta không phải là tạo ra một hệ thống cứng nhắc, mà là một dòng chảy hài hòa,” Tần Mặc mở lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Nơi mỗi phần đều tìm thấy bản chất và vị trí của mình, và cùng nhau tạo nên một tổng thể cân bằng.”
Tô Lam gật đầu, đôi mắt phượng sáng ngời quét qua mọi người. “Để đạt được điều đó, chúng ta cần một nền tảng vững chắc. Tôi đề xuất chúng ta xây dựng một ‘Hiến Chương Cân Bằng’. Nó sẽ không phải là những quy tắc cứng nhắc nhằm ép buộc vạn vật, mà là những nguyên tắc cốt lõi, những lời chỉ dẫn để vạn vật có thể tự do phát triển theo bản chất của mình, đồng thời duy trì sự hài hòa với môi trường xung quanh. Hiến Chương này cần sự linh hoạt để phù hợp với từng vật tính cụ thể, không chỉ cho con người mà còn cho cả địa mạch, thảo mộc, binh khí, và cả những ký ức.” Nàng chỉ vào các khu vực khác nhau trên bản đồ, từ khu dân cư, khu canh tác, đến khu vực bảo tồn vật tính nguyên thủy, và cả những khu vực dành cho việc nghiên cứu và chữa lành. “Chúng ta sẽ cần các tiểu ban chuyên trách để giám sát và hướng dẫn từng lĩnh vực này.”
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ nhưng nay đã có thêm chút ánh sáng hy vọng, khẽ lên tiếng: “Giáo dục là chìa khóa. Không chỉ cho con người, mà còn cho cả vật tính, để chúng hiểu được giá trị của việc là chính mình. Chúng ta phải thiết lập một hệ thống giáo dục mà ở đó, trẻ em được dạy về ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, về sự kết nối giữa các vật tính, về cách lắng nghe và tôn trọng bản chất của mỗi thực thể. Chúng ta cũng cần những người hướng dẫn có khả năng giao tiếp với các vật tính, giúp chúng ta hiểu được khát vọng của chúng.” Hắn chỉ vào một khu vực được đánh dấu là 'Viện Nghiên Cứu Vật Tính' trên bản đồ.
Thiết Giáp Thành Linh, dù không có hình dạng vật lý, nhưng ý niệm của nó vang vọng rõ ràng trong tâm trí mọi người, như tiếng kim loại va chạm mạnh mẽ nhưng có trật tự. *“Về hạ tầng, cần đảm bảo rằng mọi công trình đều được xây dựng với sự tôn trọng ‘vật tính’ của nguyên liệu. Đá phải là đá, gỗ phải là gỗ, nhưng sự sắp đặt và kết nối của chúng phải tạo nên một tổng thể vững chắc và hài hòa. Hệ thống phòng thủ sẽ không chỉ là bức tường kiên cố, mà là sự đồng điệu giữa ý chí của thành trì và ý chí của những sinh linh cư ngụ bên trong, tạo nên một lá chắn vô hình nhưng kiên cố.”* Ý chí của nó còn phác thảo những đường nét của hệ thống thủy lợi, những con đường, những công trình công cộng, tất cả đều tối ưu hóa sự cân bằng với tự nhiên.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng đôi mắt xanh biếc tinh anh, lên tiếng với giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. “Về phục hồi sinh thái, chúng ta cần xác định những vùng đất bị tổn thương nặng nề nhất trên Huyền Vực, không chỉ ở Vô Tính Thành. Chúng ta sẽ áp dụng phương pháp ‘trị liệu địa mạch’ mà Tần Mặc đã chỉ dẫn, kết hợp với việc trồng lại các loài cây bản địa, phục hồi hệ sinh thái. Mục tiêu không phải là biến chúng thành những ‘linh mộc’ hay ‘tiên thảo’ như trước đây, mà là giúp chúng tìm lại bản chất nguyên thủy, sự cân bằng vốn có của mình.” Y chỉ vào một khu vực rộng lớn trên bản đồ, nơi được đánh dấu là 'Vườn Ươm Vật Tính'.
Thôn Trưởng Vô Tính Thành, một ông lão trung niên với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, bổ sung thêm những khía cạnh thực tế từ cộng đồng. “Người dân chúng ta đã quen với cuộc sống bình dị, không tranh đoạt. Nhưng khi Vô Tính Thành mở cửa, sẽ có những luồng tư tưởng mới tràn vào. Chúng ta cần có những cơ chế để bảo vệ sự thuần khiết trong lối sống của mình, đồng thời cởi mở để tiếp nhận những điều tốt đẹp từ bên ngoài. Một hội đồng cộng đồng, bao gồm đại diện từ mỗi khu vực, sẽ giúp chúng ta lắng nghe tiếng nói của mọi người, và đưa ra những quyết sách phù hợp nhất.”
Tần Mặc lắng nghe từng lời, đôi mắt trầm tĩnh nhưng đầy suy tư. Hắn không ngắt lời ai, để mọi ý tưởng được tuôn chảy. Khi mọi người đã trình bày xong, hắn tổng hợp lại, giọng nói vang lên, mang theo sự định hướng rõ ràng. “Tất cả những đề xuất này đều rất quan trọng. ‘Hiến Chương Cân Bằng’ sẽ là kim chỉ nam, nhưng nó phải là một Hiến Chương sống, có thể điều chỉnh và phát triển theo thời gian. Giáo dục không chỉ là truyền thụ kiến thức, mà còn là khơi gợi sự thấu cảm. Hạ tầng không chỉ là xây dựng, mà là sự kết nối hài hòa. Phục hồi sinh thái không chỉ là chữa lành đất đai, mà là chữa lành cả mối quan hệ giữa vạn vật. Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau, mỗi người một vai trò, để Vô Tính Thành không chỉ là một thành trì, mà là một minh chứng sống động cho kỷ nguyên cân bằng.”
Mọi người gật đầu, đồng lòng. Tần Mặc nhìn từng người, ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng. Hắn biết, con đường này không chỉ cần sức mạnh của hắn, mà còn cần trí tuệ và sự đồng lòng của tất cả. “Viên Minh,” Tần Mặc gọi, hướng mắt về chàng tu sĩ trẻ đang lặng lẽ ngồi ở một góc phòng, chăm chú lắng nghe. “Huynh có suy nghĩ gì không?”
Viên Minh giật mình, hơi lúng túng. Hắn đứng dậy, khẽ cúi người. “Tần Mặc huynh, tôi… tôi vẫn còn đang suy nghĩ rất nhiều. Những điều huynh và mọi người đang nói, nó khác xa với những gì tôi được học từ tông môn. Ở đó, chúng tôi được dạy phải ‘chinh phục’ tự nhiên, phải ‘khai phá’ tiềm năng của vạn vật đến cực hạn. Nhưng ở đây, tôi lại thấy một con đường khác, một con đường của sự ‘tôn trọng’ và ‘hòa hợp’. Tôi tin rằng giáo dục là rất quan trọng, không chỉ cho những người ở đây, mà còn cho cả những tu sĩ như chúng tôi, những người đã quá quen với việc truy cầu sức mạnh.” Giọng hắn trầm, mang theo sự thành thật và một chút băn khoăn.
Tần Mặc gật đầu. “Đúng vậy, Viên Minh. Và huynh sẽ là một trong những người đầu tiên giúp chúng ta truyền bá những giá trị này. Huynh có thể giúp chúng ta thiết lập các kênh đối thoại, để những người như huynh, những người đã từng có những hoài nghi, có thể chia sẻ kinh nghiệm và cái nhìn của mình.” Hắn biết, việc có một người từ thế giới tu luyện cũ, nhưng đã bắt đầu thấu hiểu, sẽ là một cầu nối quý giá.
Cuộc họp kéo dài cho đến chiều muộn, khi mặt trời đã bắt đầu ngả về tây. Từng chi tiết, từng kế hoạch đều được bàn bạc kỹ lưỡng, ghi chép cẩn thận. Mùi gỗ mới, mực giấy và hương thảo mộc vẫn vương vấn, như minh chứng cho những ý tưởng đang được ươm mầm. Vô Tính Thành không chỉ là một cái tên, mà nó đang dần định hình, từng bước một, dưới bàn tay và trí tuệ của Tần Mặc và các đồng minh của hắn.
Khi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả chân trời, Tần Mặc cùng Viên Minh rời khỏi Tháp Tri Thức, đi tuần tra Khu Vườn Cân Bằng đang được kiến tạo. Nơi đây là một vùng đất rộng lớn, trước kia bị chiến tranh tàn phá, nay đang được hồi sinh. Những luống cây xanh tốt đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc, một con suối nhỏ chảy róc rách qua những tảng đá được xếp đặt khéo léo, mang theo tiếng nước trong trẻo. Mùi đất mới trộn lẫn hương cây cỏ tươi non và một chút mùi gỗ từ những công trình nhỏ đang được dựng lên, tạo nên một bầu không khí trong lành, dễ chịu.
Nhan Sơ, với đôi bàn tay thô ráp nhưng khéo léo, đang hướng dẫn một nhóm thợ mộc và thợ gốm. Nàng không cố gắng ép buộc vật tính của nguyên liệu. “Không phải là biến gỗ thành kiếm, mà là để gỗ là gỗ, gốm là gốm, nhưng với ý chí mạnh mẽ và sự hài hòa,” Nhan Sơ nói, giọng điệu tập trung. Nàng chỉ cho họ cách chạm khắc, uốn nắn, nhưng luôn lắng nghe “ý chí tồn tại” của từng thớ gỗ, từng viên đất sét, để tạo ra những vật phẩm vừa đẹp mắt vừa giữ được bản chất nguyên thủy của chúng. Những chiếc bình gốm không còn sáng bóng nhân tạo, mà mang vẻ mộc mạc, để lộ vân đất; những chiếc bàn gỗ không còn được đánh bóng quá mức, mà giữ lại những đường vân tự nhiên, vững chãi.
Gần đó, Mộc Lâm Chủ cùng người dân Vô Tính Thành đang miệt mài trồng cây, phục hồi những vùng đất khô cằn. Họ không dùng linh lực để thúc đẩy cây cối phát triển nhanh chóng, mà kiên nhẫn chăm sóc, lắng nghe nhu cầu của đất đai và hạt giống. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại của đất đang từ từ h���i phục, sự biết ơn từ những mầm cây non.
Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều suôn sẻ. Viên Minh quan sát một nhóm người dân đang cố gắng “khai linh” một bụi cây dược liệu để nó cho ra quả nhanh hơn. Ánh mắt họ lộ vẻ nôn nóng, và bụi cây dược liệu, dù chưa bị tổn hại, nhưng ý chí tồn tại của nó đã có chút hỗn loạn. “Thật khó để thay đổi một thói quen đã ăn sâu, Tần Mặc,” Viên Minh thở dài. “Đặc biệt là khi họ tin rằng đó là con đường duy nhất để tiến bộ. Chúng ta đã được dạy rằng càng ‘khai linh’ được nhiều vật tính, càng khiến chúng trở nên mạnh mẽ, thì càng thể hiện được sức mạnh của người tu luyện.”
Tần Mặc gật đầu, hiểu được sự khó khăn trong lời nói của Viên Minh. Hắn thấy một con Hỏa Thử nhỏ, vốn đang vui vẻ chạy nhảy giữa những bụi cây, bỗng trở nên hoảng loạn. Lông nó dựng đứng, mắt đỏ ngầu, và nó bắt đầu phun ra những tia lửa nhỏ một cách vô thức, đốt cháy vài ngọn cỏ khô. Ý chí tồn tại của nó truyền đến Tần Mặc một sự sợ hãi, bối rối, và cả một cảm giác bị ép buộc. Rõ ràng, nó đã bị ảnh hưởng bởi sự mất cân bằng trong khu vực tái thiết, có thể là do việc “khai linh” quá mức của một vật tính gần đó, hoặc do sự thay đổi đột ngột trong môi trường.
Tần Mặc nhẹ nhàng tiến lại gần Hỏa Thử, động tác không nhanh, không chậm, toát lên sự bình tĩnh. Hắn quỳ xuống, đưa tay về phía con vật nhỏ đang hoảng sợ, nhưng không chạm vào nó. Hắn tập trung, năng lực “lắng nghe ý chí tồn tại” của hắn được kích hoạt tối đa. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn trong bản chất Hỏa Thử, sự giằng xé giữa bản năng hoang dã và một sự thúc ép vô hình. Tần Mặc từ từ điều chỉnh “vật tính” của nó bằng ý niệm của mình, không phải là ép buộc, mà là dẫn dắt, như một làn gió nhẹ nhàng gột rửa đi những tạp niệm, giúp nó tìm lại sự cân bằng nội tại.
Dần dần, những tia lửa ngừng phun, lông Hỏa Thử từ từ xẹp xuống, đôi mắt đỏ ngầu dần trở lại vẻ trong trẻo. Con vật nhỏ khẽ kêu một tiếng nhẹ nhàng, run rẩy, rồi từ từ bò đến gần tay Tần Mặc, dụi đầu vào, như tìm thấy một bến bờ bình yên.
Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Hỏa Thử, sau đó nhìn về phía nhóm người dân đang cố gắng “khai linh” bụi cây dược liệu. Anh đứng dậy, bước đến gần họ. “Các vị, sự cân bằng không phải là ép buộc, mà là thấu hiểu và tôn trọng. Khi chúng ta cố gắng đẩy nhanh quá trình phát triển của một vật tính bằng ý chí chủ quan, chúng ta có thể vô tình làm tổn hại bản chất của nó, khiến nó mất đi sự hài hòa. Bụi cây dược liệu này, nếu được chăm sóc đúng cách, nó sẽ tự nhiên cho ra quả vào đúng mùa, và những quả đó sẽ chứa đựng năng lượng thuần khiết nhất. Nếu chúng ta ép buộc, chúng có thể ra quả sớm, nhưng dược tính sẽ giảm đi, và bản thân bụi cây cũng sẽ kiệt quệ.”
Nhan Sơ và Mộc Lâm Chủ nhanh chóng tiến đến hỗ trợ, dùng những ví dụ cụ thể, giải thích cặn kẽ hơn về việc tương tác với vật tính mà không làm tổn hại nó. “Một viên đá, ý chí tồn tại của nó là sự cứng cáp, bền bỉ. Nếu ta cố biến nó thành linh thạch chỉ bằng cách rót linh lực, ta có thể khiến nó vỡ vụn. Nhưng nếu ta lắng nghe nó, dùng nó vào đúng vị trí, nó sẽ vững chãi muôn đời,” Nhan Sơ giải thích, cầm một phiến đá cuội lên.
Người dân lắng nghe, ánh mắt từ bỡ ngỡ dần chuyển sang thấu hiểu. Họ đã quen với việc tu luyện, với việc “khai linh” mọi thứ để phục vụ mục đích của mình. Giờ đây, một con đường hoàn toàn mới đang mở ra, đòi hỏi sự kiên nhẫn và một cách nhìn nhận khác về thế giới.
Viên Minh đứng cạnh Tần Mặc, trầm tư nhìn cảnh tượng. Hắn thấy Tần Mặc không dùng bất kỳ linh lực hay pháp thuật nào để trấn an Hỏa Thử, mà chỉ bằng sự thấu hiểu và điều chỉnh “ý chí tồn tại” của nó. Hắn chợt nhận ra, đây chính là sức mạnh thực sự của triết lý “cân bằng bản chất”. “Tần Mặc huynh, con đường này… thật sự là một cuộc cách mạng,” hắn thì thầm, ánh mắt đã bớt đi phần u buồn, thay vào đó là sự kiên định.
Tần Mặc nhìn về phía mặt trời đã gần khuất núi, những tia sáng cuối cùng hắt lên những công trình mới của Vô Tính Thành. Hắn biết, việc trấn an Hỏa Thử nhỏ chỉ là m��t thử thách nhỏ trong vô vàn những thử thách sắp tới. Con đường thay đổi tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm sẽ là một hành trình gian nan, đầy rẫy những sự bỡ ngỡ, những thói quen cũ khó bỏ, và cả những xung đột. Nhưng Vô Tính Thành đã cất tiếng nói, và những hạt giống của sự cân bằng đã được gieo. Giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy mầm, tuy còn yếu ớt, nhưng mang trong mình một sức sống mãnh liệt. Hắn tin rằng, chỉ cần gieo hạt giống chân lý, rồi sẽ có ngày, chúng đâm chồi nảy lộc, thay đổi cả Huyền Vực này, kiến tạo một kỷ nguyên mà ở đó, vạn vật đều tìm thấy sự bình yên và ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, không cần phải truy cầu một cách mù quáng cái gọi là ‘tiên’.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.