Vạn vật không lên tiên - Chương 1310: Địa Mạch Than Khóc: Lời Kể Của Vật Tính Bị Bẻ Cong
Gió bụi vẫn miên man thổi, mang theo hơi thở của một vùng đất đã chết. Vùng Địa Mạch Khô Kiệt, một cái tên đã nói lên tất cả sự tàn khốc, giờ đây đang bao trùm lấy Tần Mặc trong vòng xoáy của nỗi thống khổ. Hắn quỳ gối trên nền đất nứt nẻ, hai bàn tay áp chặt lên mặt đất nóng rát, cảm nhận từng mạch đập yếu ớt, từng hơi thở mong manh của một sinh linh khổng lồ đang hấp hối. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú căng thẳng đến tột độ, từng đường nét như bị nỗi đau của đại địa khắc sâu. Thỉnh thoảng, một cơn run rẩy nhẹ chạy dọc cơ thể hắn, như thể hắn đang vật lộn với một dòng điện vô hình, hay một cơn co thắt từ sâu thẳm lòng đất truyền lên.
Xung quanh hắn, Tô Lam, Lục Vô Trần, Hạ Nguyệt, Viên Minh, Mộc Lâm Thụ Y và Tiểu Thảo đứng thành m���t vòng tròn, tạo thành một lá chắn vô hình bảo vệ hắn khỏi sự tàn khốc của thế giới bên ngoài. Ánh mắt họ dõi theo Tần Mặc với sự lo lắng không che giấu. Hạ Nguyệt, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, lúc này lại ngấn lệ, bàn tay nàng khẽ đưa lên như muốn chạm vào Tần Mặc, nhưng rồi lại buông xuống, sợ làm gián đoạn sự kết nối thiêng liêng giữa hắn và đại địa. Nàng biết, khoảnh khắc này là vô cùng quan trọng, và Tần Mặc đang gánh vác một trọng trách mà không ai có thể chia sẻ. Nỗi lo lắng tột độ cho hắn làm lòng nàng quặn thắt, nhưng niềm tin tuyệt đối vào Tần Mặc lại giữ cho nàng đứng vững.
Sứ giả từ Vùng Địa Mạch Khô Kiệt, một nam nhân với gương mặt khắc khổ, làn da cháy nắng và ánh mắt đầy sự cầu khẩn, đứng xa hơn một chút. Hắn không dám tiến lại gần, chỉ có thể đứng đó, hồi hộp chờ đợi, ánh mắt đong đầy sợ hãi và một tia hy vọng mong manh đang le lói. Đối với hắn, Tần Mặc không chỉ là một người, mà là hiện thân của tất cả những gì còn lại để cứu vớt quê hương hắn.
Tần Mặc chìm sâu vào cảm nhận, không gian xung quanh dường như biến mất. Trong tâm trí hắn, không còn là tiếng gió rít hay tiếng đá vụn lạo xạo, mà là một bản giao hưởng bi thương của những tiếng thì thầm, những lời than khóc không lời. Hắn cảm thấy sự nóng rát không chỉ đến từ mặt đất khô cằn dưới tay, mà còn từ một ngọn lửa vô hình đang thiêu đốt bên trong địa mạch, một ngọn lửa của sự cưỡng ép và tổn thương.
"Nỗi đau này... không phải chỉ là cạn kiệt... nó là sự cưỡng bức, sự tra tấn... ý chí bị bẻ cong..." Tần Mặc thầm nhủ trong tâm trí, từng từ ngữ như được khắc sâu vào linh hồn hắn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng mênh mông, một sự mệt mỏi đã kéo dài hàng trăm năm, thấm đẫm vào từng thớ đất, từng viên đá, từng sợi rễ cây đã hóa thạch. Cái cảm giác bị rút cạn linh lực không đáng sợ bằng cái cảm giác bị ép buộc phải từ bỏ bản chất, bị thay đổi đến mức không còn nhận ra chính mình.
Tô Lam, với đôi mắt phượng sáng ngời, quan sát tỉ mỉ từng biểu hiện trên khuôn mặt Tần Mặc. Nàng là người hiểu rõ nhất về những biến động của linh khí, nhưng ngay cả nàng cũng cảm thấy có điều gì đó vượt xa kiến thức của mình đang diễn ra ở đây. Linh khí ở vùng đất này đã bị tổn thương quá nặng, không chỉ là sự suy kiệt đơn thuần. "Linh khí ở đây bị tổn thương quá nặng... nhưng dường như còn có thứ gì đó sâu hơn." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói thanh thoát nhưng đầy suy tư, thu hút sự chú ý của Lục Vô Trần bên cạnh.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc điểm bạc, trầm ngâm nhìn về phía Tần Mặc. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều sự mất mát để rồi giờ đây chỉ còn lại sự mệt mỏi và hoài nghi. Hắn biết Tần Mặc đang đối mặt với điều gì đó vượt ngoài sự hiểu biết của con người bình thường, một nỗi đau của vạn vật mà chỉ những người có thể lắng nghe "ý chí tồn tại" mới có thể cảm nhận được. Hắn không nói gì, chỉ thở dài một tiếng thật khẽ, như chia sẻ một phần gánh nặng vô hình.
Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, đang run rẩy bên c��nh Tần Mặc. Bàn tay nhỏ bé của cô bé đặt lên một cành cây khô héo gần đó, đôi mắt cũng nhắm nghiền theo Tần Mặc. Dù không thể nghe rõ ràng như Tần Mặc, nhưng cô bé cảm nhận được sự buồn bã mênh mang, sự trống rỗng lạnh lẽo từ vùng đất này. Nó giống như một bản nhạc buồn không lời, vang vọng trong tâm hồn non nớt của cô bé, khiến cô bé cũng khẽ run lên, chia sẻ nỗi đau với vạn vật. Vật tính của Tiểu Thảo, vốn vô cùng nhạy cảm với sự sống và cái chết, giờ đây đang phản ứng mạnh mẽ với nỗi thống khổ của đại địa. Cô bé cảm thấy như một sợi dây vô hình đang kéo mình vào vực sâu của sự tuyệt vọng, của sự mất mát.
Mộc Lâm Thụ Y, ông lão gầy gò với tóc và râu tết bằng lá cây, đôi mắt hiền từ nhưng lúc này lại đầy xót xa. Hắn đã sống gần gũi với thiên nhiên cả đời, hiểu được sự thăng trầm của cây cỏ, đất đá. Hắn cảm nhận được sự mất mát của sự sống, nhưng nỗi đau mà Tần Mặc đang trải qua, sự cộng hưởng với một thực thể vĩ đại như địa mạch, thì lại là một điều hoàn toàn khác. Hắn tin vào Tần Mặc, tin rằng hắn có thể tìm thấy câu trả lời, tìm thấy con đường cho vùng đất này.
Hạ Nguyệt không kìm được sự lo lắng. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây lại run rẩy: "Anh Mặc... anh không sao chứ?" Nàng muốn chạm vào hắn, muốn trao cho hắn sự ấm áp, sự an ủi, nhưng nàng biết, Tần Mặc đang trong một không gian khác, một thế giới khác mà nàng không thể với tới. Nàng chỉ có thể đứng đó, cầu nguyện, và tin tưởng.
Một dòng năng lượng lạnh lẽo, vô hồn từ lòng đất truyền lên bàn tay Tần Mặc, thấm sâu vào tâm trí hắn. Nó không phải là linh khí, mà là một sự trống rỗng, một vết thương sâu hoắm của chính "ý chí tồn tại" đã bị bóp méo. Hắn nhìn thấy những hình ảnh mơ hồ, rời rạc nhưng đầy ám ảnh. Những dòng sông bị đổi dòng, những ngọn núi bị xẻ thịt không thương tiếc để tìm kiếm linh mạch. Những khu rừng nguyên sinh bị đốn trụi, bị thiêu rụi để xây dựng những linh điền khổng lồ, những lò luyện đan nghi ngút khói. Tất cả đều diễn ra dưới danh nghĩa của sự "thăng tiến", c���a sự "thăng thiên" mà không màng đến cái giá phải trả. Mỗi hành động cưỡng bức đều để lại một vết sẹo sâu sắc trong "ý chí tồn tại" của vạn vật, một sự bẻ cong không thể bù đắp.
Hắn cảm thấy như mình đang bị kéo vào một vực thẳm của sự trống rỗng, một không gian nơi mọi "vật tính" đều bị đảo lộn. Ý chí tồn tại của địa mạch, vốn là sự ổn định, sự dung dưỡng, sự cân bằng, giờ đây bị ép buộc phải trở thành một "cỗ máy" sản sinh linh khí một cách điên cuồng, không ngừng nghỉ. Từng mạch linh khí bị bóp méo, bị biến dạng thành những hình thù kỳ dị, không còn tuân theo quy luật tự nhiên. Những tinh thạch dưới lòng đất, vốn là nơi tích tụ và duy trì năng lượng, giờ đây bị rút cạn một cách tàn bạo, đến mức chỉ còn lại lớp vỏ vô hồn. Hắn nghe thấy tiếng "rên rỉ" không lời của bản chất tự nhiên, bị ép buộc phải "tiến hóa" theo một hướng phi tự nhiên, một hướng mà nó không hề mong muốn.
Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc, không phải là mùi hương thực tế, mà là cảm nhận về sự hủy diệt, sự tan rã của những tinh hoa nguyên bản, bị biến chất thành những vật liệu thăng tiên. Tiếng gầm gừ của những cường giả, những tu sĩ mạnh mẽ đang cố gắng "chinh phục" thiên địa, vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là âm thanh mà là ý niệm về một ý chí bá đạo, muốn kiểm soát và khai thác mọi thứ theo ý mình.
Tần Mặc trải qua một dòng cảm nhận mạnh mẽ, như đang sống lại quá khứ đau khổ của địa mạch. Hắn thấy những "thân thể" của địa mạch bị xé toạc, bị "khai linh" một cách thô bạo. Sự "khai linh" ở đây không phải là đánh thức tiềm năng, mà là bóp méo, cưỡng bức, ép buộc địa mạch phải sản sinh linh khí vượt quá khả năng, biến đổi "vật tính" của mình từ "ổn định", "dung dưỡng" thành "kích hoạt" liên tục, liên tục bị vắt kiệt. Hắn thấy sự mất mát của sự cân bằng, sự bóp méo của ý chí tự nhiên, một sự hủy diệt từ sâu thẳm bản chất. Vùng Địa Mạch Khô Kiệt không chỉ đơn thuần là cạn kiệt, nó đã bị "biến chất" từ cốt lõi, bị ép buộc phải trở thành một thứ không phải là chính nó, để rồi khi không còn giá trị khai thác, nó bị bỏ rơi, khô cằn và chết dần.
Đột nhiên, Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây trắng bệch, không còn chút huyết sắc. Mồ hôi túa ra như tắm, thấm ướt vạt áo thô mộc. Hắn khẽ rùng mình, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng nhất, một cơn ác mộng không của riêng hắn mà là của cả một vùng đất, của vạn vật. Hắn thở dốc, từng hơi thở nặng nhọc như kéo theo sự kiệt quệ của chính địa mạch.
"Họ... họ không phải là khai thác. Họ đang tra tấn... bẻ cong ý chí tồn tại của nó." Giọng Tần Mặc khàn đặc, đầy đau đớn và phẫn nộ. Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay mà không hề hay biết. "Ép nó phải 'tiến hóa' theo cách của họ, không phải theo bản chất của chính nó." Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nhưng trong mắt hắn chỉ thấy một màn đêm đen kịt của sự tuyệt vọng và hủy diệt.
Hạ Nguyệt nhanh chóng đỡ lấy Tần Mặc, nàng cảm nhận được sự lạnh toát trên cơ thể hắn, như thể hắn vừa trải qua một trận bệnh nặng. "Anh Mặc, anh không sao chứ?" Nàng hỏi, giọng nói đầy lo lắng, tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng hắn, truyền đi một chút hơi ấm và an ủi.
Tô Lam tiến lại gần hơn, khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Nàng đã nghe Tần Mặc nói về "ý chí tồn tại" và "vật tính" nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nàng cảm nhận được sự chân thực và tàn khốc của nó đến vậy. Những gì Tần Mặc vừa nói, rằng địa mạch bị "tra tấn" và "bẻ cong ý chí tồn tại", đã làm nàng rùng mình. Nàng đã từng nghĩ rằng sự khai thác quá mức là nguyên nhân chính, nhưng lời của Tần Mặc đã mở ra một khía cạnh hoàn toàn mới, sâu sắc và đáng sợ hơn nhiều.
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy suy tư. Hắn đã từng là một tu sĩ mạnh mẽ, đã từng chứng kiến những cuộc "khai linh" và "khai thác" linh mạch. Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc những hành động đó lại gây ra nỗi đau sâu sắc đến vậy cho chính vạn vật. Những lời của Tần Mặc như một lưỡi dao sắc bén cắt vào tận tâm can hắn, phơi bày những sự thật trần trụi mà hắn đã cố tình lãng quên. "Vậy ra... con đường thăng tiên... đã gây ra những tổn thương sâu sắc đến vậy." Hắn khẽ thở dài, giọng nói đầy chua chát.
Sứ giả từ Vùng Địa Mạch Khô Kiệt không hiểu hết những gì Tần Mặc nói, nhưng hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng trong giọng điệu của Tần Mặc. Hắn thấy được sự bất lực của chính mình, của những người dân ở vùng đất này, khi phải chứng kiến quê hương mình chết dần chết mòn, mà không hề hay biết nguyên nhân sâu xa của nó lại là một sự "tra tấn" tàn khốc đến vậy. Hắn chỉ đứng đó, đôi mắt đỏ hoe, hy vọng duy nhất của hắn đang nằm trong tay của thiếu niên này.
Khi màn đêm buông xuống, không khí dịu mát hơn một chút, mang theo sự tĩnh lặng cần thiết sau những cảm xúc hỗn loạn. Một khu trại tạm thời được dựng lên. Ánh lửa trại bập bùng, nhảy múa trên khuôn mặt của mọi người, tạo nên những bóng hình chập chờn trên vách đá khô cằn. Mùi khói bếp thoang thoảng, một mùi hương hiếm hoi của sự sống và sự an lành trong vùng đất chết này.
Tần Mặc ngồi giữa vòng tròn các đồng minh, ánh lửa chiếu lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật sự kiệt sức nhưng cũng không kém phần kiên định. Hắn đã bình tĩnh lại, nhưng những gì hắn cảm nhận được từ địa mạch vẫn còn ám ảnh sâu sắc trong tâm trí hắn. Hắn dùng lời lẽ trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng để mô tả lại những gì mình đã trải qua.
"Địa mạch này... nó không chỉ khô cạn. Nó đã bị 'biến chất'." Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn vẫn còn khàn nhẹ, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một trọng lượng khó tả. "Vật tính của nó là sự ổn định, sự dung dưỡng. Nó là nền tảng, là nơi nuôi dưỡng vạn vật. Nhưng nó đã bị ép buộc phải trở thành một 'cỗ máy' sản sinh linh khí. Ý chí của nó bị bóp méo, bị 'uốn nắn' để phục vụ một mục đích không phải của nó. Đó là lý do nó đau đớn." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người.
Viên Minh, với dáng người thư sinh và khuôn mặt thanh tú, chăm chú ghi chép từng lời của Tần Mặc. Đôi mắt buồn của hắn giờ đây lộ rõ vẻ kinh ngạc và thấu hiểu. Hắn đã từng nghĩ rằng việc khai thác linh mạch chỉ là một vấn đề về lượng, nhưng Tần Mặc đã chỉ ra rằng nó là một vấn đề về bản chất, về "vật tính".
Tô Lam gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. "Chúng ta đã luôn nghĩ rằng 'khai linh' là để phát triển, để mạnh hơn. Nhưng chúng ta đã quên mất rằng vạn vật có 'ý chí tồn tại' riêng, có 'vật tính' riêng của chúng." Nàng thở dài, nhận ra sự sai lầm cố hữu trong tư tưởng tu luyện của các tông môn.
Lục Vô Trần khẽ thở dài, giọng nói yếu ớt nhưng đầy suy tư: "Vậy ra... con đường thăng tiên đã gây ra những tổn thương sâu sắc đến vậy." Hắn nhớ lại những năm tháng tu luyện của mình, những lần tận mắt chứng kiến việc "khai thác" linh mạch, việc "khai linh" binh khí. Hắn đã từng tự hào về sức mạnh mà những hành động đó mang lại, nhưng giờ đây, hắn chỉ cảm thấy một nỗi hối hận vô bờ.
Mộc Lâm Thụ Y, với kinh nghiệm lâu năm về tự nhiên, ngay lập tức hiểu được lời Tần Mặc. "Tựa như ép một cái cây phải nở hoa trái mùa, rồi vặt cạn sinh lực của nó." Hắn nói, giọng đầy xót xa. "Không ch��� vậy, còn là ép nó phải ra loại quả mà nó không hề muốn, rồi khi nó không còn cho ra thứ gì nữa, thì vứt bỏ nó, mặc cho nó khô héo."
Hạ Nguyệt nắm chặt tay Tần Mặc, lòng nàng tràn đầy sự đồng cảm và kiên định. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào hắn, tin rằng hắn sẽ tìm ra con đường để chữa lành vết thương này. Nàng thì thầm: "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta." Lời nói của nàng tuy đơn giản nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một lời nhắc nhở rằng Tần Mặc không hề cô độc.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía ánh lửa. Hắn cầm một cành cây khô, bắt đầu vẽ phác thảo lên nền đất. Những đường nét đơn giản, nhưng lại minh họa rõ ràng cho cấu trúc và sự biến dạng của địa mạch. Hắn giải thích về những mạch linh khí bị tắc nghẽn, về những điểm tụ năng lượng bị ép buộc thay đổi chức năng, về sự mất kết nối giữa các phần của địa mạch.
"Để hàn gắn, chúng ta không chỉ cần bổ sung linh khí." Tần Mặc nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta cần giúp nó tìm lại 'vật tính' nguyên bản của mình. Giúp nó 'nhớ' lại nó là ai, nó muốn gì. Điều này không thể làm một cách thô bạo, mà phải từ từ, từng bước, như chữa lành một vết thương sâu thẳm trong linh hồn."
Tô Lam suy nghĩ, rồi đưa ra một câu hỏi: "Vậy thì, liệu chúng ta có thể sử dụng những phương pháp của Vô Tính Thành để 'dẫn dắt' nó, giúp nó 'thở' lại một cách tự nhiên không?" Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc giúp những vật phẩm vô tri tìm lại bản chất của chúng.
Viên Minh ghi chép cẩn thận, hắn nhận ra rằng công việc này không chỉ là một nhiệm vụ thực tiễn, mà còn là một cuộc cách mạng tư tưởng. "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?" Hắn tự hỏi, và rồi tự trả lời, có lẽ là một cách sống mới, một triết lý mới cho Huyền Vực.
Mộc Lâm Thụ Y thêm vào: "Rừng xanh luôn có câu trả lời. Thiên nhiên có khả năng tự phục hồi, nếu chúng ta biết cách tạo điều kiện cho nó. Có lẽ, chúng ta cần tìm những 'hạt giống' của 'ý chí tồn tại' nguyên bản, những phần chưa bị b��� cong, để làm điểm tựa."
Lời nói của Mộc Lâm Thụ Y làm Tần Mặc suy nghĩ. "Đúng vậy." Hắn nói, ánh mắt lóe lên tia sáng. "Chúng ta cần tìm những 'điểm neo' của sự cân bằng, những nơi mà 'vật tính' chưa bị hoàn toàn phá hủy."
Cuộc thảo luận kéo dài đến tận khuya, dưới ánh sao lấp lánh và tiếng lửa reo nhẹ nhàng. Mỗi người đều đóng góp một mảnh ghép vào bức tranh lớn, bức tranh về công cuộc chữa lành một vùng đất đã bị quên lãng. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Việc nhận ra "vật tính" của địa mạch bị "bẻ cong" báo hiệu rằng công cuộc chữa lành sẽ không đơn thuần là hồi phục linh khí mà là "uốn nắn" lại bản chất, một quá trình phức tạp và đầy thử thách. Sự đa dạng của các đồng minh và góc nhìn của họ, từ Tô Lam với kiến thức về tu luyện, Lục Vô Trần với sự suy ngẫm về sự bình yên, đến Mộc Lâm Thụ Y với sự am hiểu về tự nhiên, cho thấy công cuộc tái thiết sẽ cần sự hợp tác đa chiều, không chỉ dựa vào Tần Mặc.
Dù gánh nặng trên vai hắn là vô cùng lớn, nhưng khi nhìn vào nh���ng gương mặt kiên định, những ánh mắt tin tưởng của những người đồng hành, Tần Mặc cảm thấy một nguồn sức mạnh mới. Hắn không cô độc. Hắn bắt đầu vạch ra những "bước tiếp cận sơ bộ" cho công việc sắp tới, không chỉ là người "lắng nghe" mà còn là người "kiến tạo" phương pháp chữa lành cụ thể. Mục tiêu không chỉ là hồi phục linh khí, mà là hàn gắn "linh hồn" của vạn vật, giúp chúng tìm lại bản ngã, bản chất vốn có. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng trong đêm tối của Vùng Địa Mạch Khô Kiệt, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, ấm áp và kiên cường.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.