Vạn vật không lên tiên - Chương 1311: Tiếng Vọng Của Tiên Tính: Kháng Cự Từ Vật Tính
Dưới ánh sao vẫn còn lấp lánh như những giọt ngọc bích vương vãi trên nền trời đêm, Tần Mặc cùng các đồng hữu đã có một đêm không ngủ. Cuộc thảo luận sâu sắc về "vật tính bị bẻ cong" đã soi rọi một góc khuất tăm tối của con đường thăng tiên mù quáng. Khi vầng dương đầu tiên của ngày mới nhuộm tím chân trời, kéo theo những sắc cam rực rỡ, đoàn người của Tần Mặc đã sẵn sàng cho bước đi đầu tiên trong công cuộc chữa lành. Nơi Vùng Địa Mạch Khô Kiệt này, mỗi tia nắng gắt đều mang theo hơi thở của sự khô cằn, mỗi làn gió thổi qua đều khẽ rít lên như tiếng than van của những linh hồn bị giam cầm.
**Cảnh 1: Sự Kháng Cự Từ Đá Và Rễ**
Bình minh vừa ló dạng, chiếu rọi những mảng sáng yếu ớt xuống vùng đất hoang tàn, Tần Mặc cùng đội ngũ tiến sâu vào tâm điểm của Vùng Địa Mạch Khô Kiệt. Khí hậu nơi đây khắc nghiệt đến lạ, nắng gắt như thiêu đốt từng tấc da thịt, gió khô quất vào mặt ràn rạt, mang theo những hạt cát mịn li ti. Cảnh vật hiện ra trước mắt họ quả thật là một bi kịch của tạo hóa. Địa mạch vốn là nguồn cội của sự sống, nay đã biến thành những khối đá đen sẫm, khô cằn nhưng bề mặt lại lấp lánh những đường vân màu ngọc bích phát sáng yếu ớt, như mạch máu đang co giật trong cơn hấp hối. Chúng có hình dáng gai góc, vươn lên khỏi mặt đất như những vật thể sống đang cố gắng thoát ly khỏi số phận nghiệt ngã, nhưng lại bị trói buộc bởi chính sự biến dạng của mình.
Tần Mặc dừng bước trước một khối đá lớn nhất, mà Mộc Lâm Thụ Y đã gọi là Địa Linh Thạch Khắc. Khối đá này mang một vẻ kiêu hãnh đ���n lạ, mặc dù đang trong trạng thái suy yếu, nhưng những đường vân màu ngọc bích trên bề mặt nó lại dường như phát ra một thứ khí chất cao ngạo, bất khả xâm phạm. Hắn chậm rãi đưa tay ra, đặt lòng bàn tay lên bề mặt khô ráp, sần sùi của tảng đá. Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc nhắm mắt lại, dồn hết tâm trí để "lắng nghe" ý chí tồn tại sâu thẳm của nó. Luồng năng lượng từ hắn nhẹ nhàng thẩm thấu vào khối đá, như một dòng nước mát lành cố gắng len lỏi vào khe nứt của sa mạc.
Hắn cảm nhận được rồi... Một dòng ý niệm cuồn cuộn trỗi dậy trong tâm thức, không phải sự trống rỗng, không phải sự mục ruỗng hoàn toàn như hắn vẫn nghĩ về một vùng đất khô kiệt. Mà đó là một sự kháng cự mãnh liệt, một nỗi sợ hãi cố hữu, lạnh lẽo và cứng rắn hơn cả bản thân khối đá. Cảm giác này giống như khi hắn cố gắng vỗ về một con thú bị thương đang hoảng loạn, nó không nhận ra ý tốt của hắn, chỉ biết gầm gừ chống trả. Một luồng chấn động nhẹ truyền ngược lại từ Địa Linh Thạch Khắc, không mạnh mẽ về thể chất, nhưng lại khiến tâm thần Tần Mặc khẽ rùng mình. Luồng ý chí đó ẩn chứa một sự cố chấp đến đáng sợ, một niềm kiêu hãnh méo mó.
Ngay bên cạnh Tần Mặc, Tiểu Thảo, trong hình hài của một cô bé mặc áo vải xanh, cũng cảm nhận được sự bất ổn này. Nàng run rẩy, những chiếc lá trên đầu khẽ cụp xuống, như cố gắng thu mình lại trước một áp lực vô hình. Nàng đã lớn hơn trước, không còn là một chồi non bé bỏng, nhưng sự nhạy cảm của nàng với ý chí tồn tại của vạn vật vẫn không hề thay đổi, thậm chí còn tinh tế hơn. "Anh Tần Mặc..." Nàng thì thầm, giọng nói pha lẫn lo sợ.
Tô Lam, người đứng cách đó không xa, với đôi mắt phượng sắc sảo, ngay lập tức nhận ra sự thay đổi trên gương mặt Tần Mặc. Nàng thấy vầng trán hắn khẽ nhíu lại, đôi môi mím chặt, và một tia mệt mỏi thoáng qua ánh mắt sâu thẳm. "Tần Mặc, có chuyện gì sao? Sắc mặt ngươi không ổn." Nàng bước lại gần, giọng nói đầy quan tâm. Nàng biết, việc "lắng nghe" vạn vật không hề dễ dàng, nhất là khi đối mặt với những nỗi đau và sự biến dạng sâu sắc như vậy. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, việc tu luyện lại có thể gây ra những vết thương tinh thần sâu sắc đến mức này cho cả một vùng địa mạch.
Mộc Lâm Thụ Y, với mái tóc và râu tết bằng lá cây, cùng với cây gậy gỗ trong tay, cũng tiến đến. Đôi mắt hiền từ của ông lão tràn đầy sự xót xa khi nhìn những khối đá gai góc, những rễ cây xoắn vặn. "Những vật này đã bị cưỡng ép quá lâu, chúng đã quên mất bản chất thật của mình rồi." Ông thở dài, giọng nói trầm buồn. "Chúng không còn nhớ mình là đá, là cây, mà chỉ còn là hình hài méo mó của một khát vọng không phải của mình." Lời nói của ông gợi lên một bức tranh u buồn về sự tha hóa, không chỉ của con người mà của cả tự nhiên.
Tần Mặc buông tay khỏi Địa Linh Thạch Khắc, khẽ lắc đầu. "Không phải chúng đã quên... mà là chúng đang bám víu." Hắn nói, giọng trầm tư. "Bám víu vào cái mà chúng nghĩ là 'tiên tính', là 'tiến hóa'. Chúng sợ hãi... sợ hãi phải trở lại." Hắn nhìn quanh, ánh mắt quét qua từng ngọn cỏ khô, từng mảnh đá vỡ, cảm nhận được một nỗi sợ hãi chung lan tỏa trong không khí. Nỗi sợ hãi này không phải của sự diệt vong, mà là của sự "giáng cấp", sự "thụt lùi" trong con đường mà chúng đã bị ép buộc phải theo đuổi. Đây là một sự thật cay đắng mà Tần Mặc chưa từng lường trước. Việc bẻ cong vật tính không chỉ là một hành vi vật lý mà còn là một sự thao túng tâm lý sâu sắc, gieo vào lòng vạn vật những chấp niệm sai lệch.
**Cảnh 2: Lời Khẳng Định Của Tiên Tính Méo Mó**
Buổi chiều dần buông, nhưng cái nắng gắt của Vùng Địa Mạch Khô Kiệt vẫn không hề suy giảm, chỉ là những tia nắng đã ngả vàng hơn, nhuộm một màu sắc ảm đạm lên cảnh quan hoang tàn. Tần Mặc không nản lòng, hắn biết đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn cả những trận chiến linh lực. Cuộc chiến này không phải để giành giật, mà là để thuyết phục, để hàn gắn những vết thương vô hình trong ý chí tồn tại.
Hắn tiếp tục hành trình, đi đến một khu vực khác, nơi có những đoạn rễ cây đen nhánh, xoắn vặn như những con rắn khổng lồ đang cố gắng thoát ly khỏi lòng đất. Bề mặt chúng mọc ra những chồi non xanh biếc, nhưng lại phát ra ánh sáng vàng kim yếu ớt, đầy vẻ bất thường – dấu hiệu của một Hắc Mộc Tiên Căn đã bị cưỡng ép thăng cấp. Đây là một cảnh tượng vừa kỳ dị vừa bi ai, bởi sự sống và cái chết, sự tự nhiên và sự biến dị lại tồn tại song hành một cách quái gở.
Tần Mặc quỳ xuống, nhẹ nhàng chạm tay vào một đoạn Hắc Mộc Tiên Căn. Hắn cảm nhận được sự yếu ớt sâu thẳm bên trong, một sự suy kiệt năng lượng đang diễn ra từng ngày. Nhưng đồng thời, hắn cũng nghe thấy tiếng vọng của một "ý chí" khác, dù yếu ớt nhưng đầy bám víu, đầy cố chấp. Hắn lại nhắm mắt, cố gắng thiết lập một cầu nối tâm linh, một cuộc đối thoại không lời.
"Ngươi không cần phải trở thành tiên để có giá trị. Ngươi là đá, là rễ cây, ngươi có bản chất của riêng mình." Tần Mặc truyền tải ý niệm đó, cố gắng gột rửa những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí vật tính của chúng. Hắn muốn chúng hiểu rằng, sự tồn tại của chúng đã là một giá trị, không cần phải kho��c lên mình lớp áo tiên tính không thuộc về mình.
Nhưng đáp lại Tần Mặc, từ Địa Linh Thạch Khắc, một luồng ý niệm mạnh mẽ hơn trỗi dậy, vang vọng trong tâm thức hắn như tiếng gầm của một kẻ bị dồn vào đường cùng: *“Không! Ta đã là Tiên Thạch! Ngươi muốn tước đoạt sự vĩ đại của ta! Ta không muốn trở lại thành đá vô tri!”* Luồng ý niệm này chứa đựng sự phẫn nộ, sự kiêu ngạo và một nỗi sợ hãi bị lãng quên, bị hạ thấp. Nó đã nếm trải cái gọi là "tiên tính", dù chỉ là một phiên bản méo mó, nhưng nó đã chấp nhận nó như một phần của bản thân, thậm chí còn coi đó là sự vĩ đại.
Từ Hắc Mộc Tiên Căn, một làn sóng ý niệm yếu ớt hơn, run rẩy hơn, nhưng cũng không kém phần cố chấp, len lỏi vào tâm trí Tần Mặc: *“Sức mạnh này... là của ta... Không thể... trở lại... mục nát...”* Ý chí này mang theo một nỗi sợ hãi nguyên thủy về sự mục nát, về cái chết, về sự trở về hư vô. Nó tin rằng "tiên tính" đã ban cho nó sự bất diệt, sự vĩnh cửu, dù thực chất nó đang dần lụi tàn từ bên trong. Nỗi sợ hãi này, kết hợp với niềm tin vào sức mạnh méo mó, đã tạo thành một rào cản kiên cố, ngăn Tần Mặc tiếp cận.
Tần Mặc kiên nhẫn truyền tải ý niệm về sự cân bằng, về vòng tuần hoàn tự nhiên, về vẻ đẹp của việc tồn tại đúng với bản chất của mình. Hắn cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi, cố gắng làm tan chảy sự bám víu vào cái gọi là "tiên tính" kia. Hắn cảm nhận rõ sự đau đớn, sự giằng xé bên trong những vật thể này, và cả niềm kiêu hãnh méo mó đã khiến chúng từ chối sự chữa lành. Đây không phải là sự đối đầu của sức mạnh, mà là sự đối đầu của hai triết lý sống.
Hắn đứng dậy, quay lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần. Đôi mắt hắn sâu thẳm, chất chứa một nỗi suy tư nặng nề. Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ cần gột rửa linh khí bẩn thỉu, khôi phục lại dòng chảy tự nhiên, là đủ. Nhưng không, những "vật" này đã bị tiêm nhiễm một tư tưởng, một chấp niệm sâu sắc hơn cả bản năng sinh tồn. Chúng không chỉ bị thương về thể xác, mà còn bị thương về "linh hồn", về "ý chí tồn tại" của chính mình. Sự phức tạp của vấn đề đã vượt quá mọi dự liệu của Tần Mặc.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng từ sự lo lắng ban đầu giờ đây đã chuyển thành sự băn khoăn sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến những tu sĩ chấp niệm vào con đường thăng tiên, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được rằng ngay cả những vật vô tri cũng có thể bị tiêm nhiễm chấp niệm đó đến mức này. Nàng bắt đầu thấu hiểu sâu hơn về ý nghĩa của "vật tính" và tác hại của việc cưỡng ép tu luyện. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, chỉ khẽ thở dài, trong đôi mắt sâu trũng của y lộ rõ vẻ đồng cảm. Y nhìn Tần Mặc, nhìn những khối đá và rễ cây, như thể đang nhìn thấy bóng dáng quá khứ của chính mình, của những kẻ đã từng vì khao khát sức mạnh mà đánh mất bản chất. Cả hai đều nhận ra rằng, đây không chỉ là một nhiệm vụ chữa lành vật chất, mà là một cuộc "giải thoát" tinh thần, một điều mà ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng chưa từng nghĩ đến.
**Cảnh 3: Thảo Luận Dưới Ánh Lửa Trại**
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời rộng lớn, rồi từ từ nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Gió lạnh bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm khô khan đặc trưng của vùng đất cằn cỗi này, khiến không khí trở nên se lạnh. Đội ngũ của Tần Mặc dựng tạm một lều trại nhỏ giữa những khối đá lởm chởm, thắp một đống lửa trại để sưởi ấm và xua đi bóng đêm. Tiếng lửa tí tách reo vui trong đêm tĩnh mịch, ánh sáng vàng cam nhảy múa trên gương mặt trầm tư của mọi người. Mùi khói gỗ nhẹ nhàng bay lên, hòa lẫn với mùi cát bụi khô khan và mùi đá cổ ngàn năm. Ánh trăng mờ nhạt yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây mỏng, rải rắc chút bạc lên những đỉnh đá.
Xung quanh đống lửa, Tần Mặc bắt đầu chia sẻ những gì hắn đã cảm nhận được với đội ngũ. Giọng hắn trầm ấm nhưng đầy vẻ suy tư, mỗi lời nói đều chứa đựng sự phức tạp và gánh nặng của vấn đề. "Chúng không hề ác ý... chỉ là sợ hãi." Hắn nhìn vào ngọn lửa, ánh mắt như xuyên thấu vào một thế giới khác. "Sợ hãi mất đi những gì chúng tin là 'tiến hóa', sợ hãi trở về với bản chất mà chúng nghĩ là thấp kém. Chúng đã bị dạy rằng trở thành 'tiên' là con đường duy nhất để tồn tại, để có giá trị."
Tô Lam, với vẻ mặt nghiêm nghị, gật đầu. Nàng đã lắng nghe từng lời Tần Mặc nói, và sự băn khoăn trong lòng nàng ngày càng lớn. "Vậy ra, ngay cả 'vật' cũng có chấp niệm về 'tiên tính' đến mức này sao?" Nàng thở dài, lắc đầu. "Đây còn khó hơn đối phó với tu sĩ. Tu sĩ ít ra còn có lý trí, còn có thể bị thuyết phục bằng lợi ích hoặc đe dọa. Còn chúng... chúng sống trong niềm tin sai lầm đó đã quá lâu, nó đã trở thành một phần của bản ngã."
Lục Vô Trần, người vẫn ngồi im lặng từ nãy đến giờ, nay ngẩng đầu lên, ánh mắt y nhìn Tần Mặc chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Chấp niệm... Ta hiểu cảm giác đó." Giọng y khàn khàn, mang theo sự mệt mỏi của những năm tháng đã qua. "Khao khát vươn lên, nhưng rồi lại lạc lối và đánh mất chính mình. Ta cũng đã từng có những chấp niệm như vậy, chấp niệm về sức mạnh, về sự bất tử. Nhưng cuối cùng, ta nhận ra rằng những thứ đó chỉ là hư ảo, chỉ khiến ta rời xa bản chất thật của mình." Lời nói của Lục Vô Trần không chỉ là sự đồng cảm, mà còn là một lời cảnh tỉnh, một lời nhắc nhở về chính hành trình của Tần Mặc và của cả Huyền Vực. Y đã từng là một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng giờ đây, y lại tìm thấy sự bình yên trong việc từ bỏ con đường cũ, điều này gợi ý rằng y có thể đóng vai trò quan trọng trong việc hàn gắn những vết thương tinh thần, không chỉ cho 'vật' mà có thể cho cả con người đã từng 'lạc lối'.
Mộc Lâm Thụ Y trầm tư một lát rồi nói: "Chúng ta không thể cưỡng ép, Tần Mặc. Cưỡng ép chỉ tạo ra vết thương mới. Phải dùng sự đồng cảm, dùng thời gian. Thiên nhiên có khả năng tự phục hồi, nếu chúng ta biết cách tạo điều kiện cho nó. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta phải phá bỏ những rào cản của nỗi sợ hãi và chấp niệm." Ông lão gầy gò, tóc và râu tết bằng lá cây, nhìn ngọn lửa trại với ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần bi quan.
Viên Minh, người vẫn miệt mài ghi chép cẩn thận từng lời nói, từng quan sát, ngẩng đầu lên. Khuôn mặt thư sinh của hắn lộ rõ vẻ băn khoăn. "Vậy thì, chúng ta cần một phương pháp 'thuyết phục' tinh thần, không chỉ là hồi phục linh khí đơn thuần. Một cách để giúp chúng 'nhớ' lại bản chất, mà không khiến chúng cảm thấy bị 'tước đoạt' hay 'giáng cấp'." Hắn tự hỏi, làm sao để thuyết phục một khối đá đã tự nhận mình là tiên, chấp nhận trở lại là đá, mà không cảm thấy đó là sự thất bại? "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?" Hắn lại lẩm bẩm câu hỏi quen thuộc, như một lời nhắc nhở về mục tiêu lớn lao hơn của họ. Có lẽ, họ đang tìm kiếm một cách sống mới, một triết lý mới cho Huyền Vực, nơi sự cân bằng không phải là sự từ bỏ, mà là sự chấp nhận và tôn vinh bản chất.
Tần Mặc nhìn ngọn lửa trại, đôi mắt hắn trầm tư hơn bao giờ hết. Hắn biết con đường này sẽ còn dài và đầy chông gai. Thử thách không chỉ đến từ việc khôi phục linh mạch, mà còn từ việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào "linh hồn" của vạn vật. Đây là một nhiệm vụ đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn và một sự thấu hiểu sâu sắc hơn cả những gì hắn từng nghĩ. Hắn rút ra Huyền Vực Tâm Châu, một vật phẩm từng là trái tim của thế giới, đặt nó vào lòng bàn tay. Viên châu phát ra một ánh sáng yếu ớt, như một nhịp đập nhẹ nhàng, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được sự mất cân bằng sâu sắc đang diễn ra trong nó, sự suy yếu của ý chí tồn tại của toàn bộ Huyền Vực. Nó như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề đang đè lên đôi vai hắn. Việc Huyền Vực Tâm Châu được sử dụng để cảm nhận sự mất cân bằng báo hiệu nó sẽ là công cụ quan trọng trong việc 'hàn gắn' sâu sắc hơn ở các chương tới.
Đúng lúc đó, Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài và đôi mắt trong veo, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc. Bàn tay nàng ấm áp, truyền đi sự an ủi thầm lặng. "Anh Tần Mặc, đừng lo lắng quá." Nàng thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách." Lời nói của nàng, tuy đơn giản, lại là một nguồn sức mạnh to lớn, xoa dịu phần nào gánh nặng trong lòng Tần Mặc. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt tin tưởng của nàng, và một tia hy vọng lại bừng sáng trong tâm hồn. Sự kháng cự của các 'vật' sẽ là một thử thách lớn, cho thấy việc thay đổi tư tưởng là khó khăn nhất, và Tần Mặc sẽ cần phát triển các phương pháp 'thuyết phục' tinh tế hơn. Nhưng hắn biết, hắn không hề đơn độc trên con đường này.
Đêm tối dần bao trùm, nhưng ngọn lửa trại vẫn bập bùng, soi sáng những gương mặt đầy quyết tâm. Công cuộc chữa lành không chỉ là khôi phục địa mạch, mà còn là hàn gắn niềm tin, thay đổi tư tưởng đã ăn sâu. Đây là một cuộc chiến không có kẻ thù, chỉ có những linh hồn lạc lối cần được dẫn lối về với bản nguyên. Và Tần Mặc, với năng lực độc đáo của mình, sẽ là người tiên phong trên con đường đầy thách thức này.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.