Vạn vật không lên tiên - Chương 1314: Minh Chứng Đầu Tiên: Sức Sống Vươn Lên Từ Vết Nứt
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực chân trời tựa một lời tiên tri về buổi bình minh của một kỷ nguyên mới. Tần Mặc cùng các đồng hữu đứng giữa vùng đất vừa được hồi sinh, nơi Địa Linh Thạch Khắc và Hắc Mộc Tiên Căn đã tìm lại được bản chất nguyên thủy, an nhiên hòa mình vào vòng tuần hoàn vĩnh cửu của tạo hóa. Khí tức thanh tịnh, sự bình yên tỏa ra từ nơi này không chỉ xoa dịu những vết thương của địa mạch mà còn vỗ về những tâm hồn đã quá mỏi mệt vì sự truy cầu vô độ. Từng lời nói của Tô Lam, của Lục Vô Trần, của Hạ Nguyệt, của Viên Minh và Mộc Lâm Thụ Y đều như những viên g��ch vững chắc, đắp xây thêm niềm tin vào con đường mà Tần Mặc đã chọn, con đường mà hắn tin rằng sẽ mang lại sự cân bằng chân thật cho Huyền Vực. Tiểu Thảo, trong sự hồn nhiên của mình, đã trở thành cầu nối cảm xúc tuyệt vời, một biểu tượng sống động cho vẻ đẹp của bản chất thuần khiết.
Tần Mặc cảm nhận được sự mệt mỏi đang vắt kiệt từng thớ thịt, từng sợi linh hồn, nhưng trong sâu thẳm, một niềm mãn nguyện chưa từng có đang trỗi dậy. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu, một thành công nhỏ bé trên chặng đường dài đầy chông gai. Vô số "chấp niệm" khác vẫn đang chờ được hóa giải, vô vàn vết thương địa mạch vẫn đang rỉ máu khắp Huyền Vực. Song, hắn không còn đơn độc. Sự thấu hiểu và tin tưởng của những người đồng hành, cùng với minh chứng hùng hồn của vùng địa mạch vừa hồi sinh, đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng hắn. Ngọn lửa ấy khẳng định rằng triết lý "cân bằng bản chất" không phải là một ảo tưởng, mà là một chân lý có thể thay đổi cả thế giới này.
Họ đứng đó, cùng nhau ngắm nhìn vùng đất đang chuyển mình dưới ánh hoàng hôn, bàn bạc về những bước tiếp theo để duy trì và mở rộng công cuộc tái thiết. Thành công này không chỉ là một phép màu, mà là một lời tuyên ngôn, rằng Huyền Vực vẫn còn hy vọng, một hy vọng không nằm ở sự truy cầu "tiên tính" vô độ, mà ở sự trân trọng và cân bằng của vạn vật, ở việc cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "khác đi". Đây chỉ là một khởi đầu, một khúc ca cân bằng đầu tiên của bản chất, vang vọng trong không gian và thời gian, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang đến.
***
Sáng sớm hôm sau, đoàn người của Tần Mặc lại tiếp tục hành trình, hướng đến một khu vực khác trong Rừng Linh Chi, nơi một vết thương địa mạch lớn hơn đang rỉ máu. Sương mù vẫn còn lãng đãng vương trên những tán lá xanh biếc, tạo nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, hòa cùng tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ những khe đá rêu phong, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của tự nhiên. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua hòa quyện với hương nấm linh chi thoang thoảng, hương thảo dược quý hiếm từ những góc khuất trong rừng, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, ẩm ướt, khiến linh khí nơi đây trở nên dồi dào đến lạ thường. Toàn bộ khu rừng toát lên vẻ yên bình, thanh khiết, như một bức màn che giấu đi sự hỗn loạn đang ẩn mình.
Thế nhưng, khi đoàn người tiến sâu hơn, một sự tương phản đến choáng váng hiện ra trước mắt họ. Giữa thảm thực vật xanh tốt bất tận, một vết sẹo khổng lồ xé toạc mặt đất, tạo thành một vực sâu thăm thẳm, đen kịt. Đó là một vết nứt địa mạch chạy dài hàng dặm, nơi linh khí biến động dữ dội, không ngừng phun trào những luồng khí tức hỗn loạn, mang theo sự mục rữa và suy tàn. Cây cối xung quanh vết nứt, dù chỉ cách vài bước chân với những cây khác đang tươi tốt, lại héo úa, cành khô trụi lá, thân cây nứt nẻ như bị rút cạn sự sống. Đất đai khô cằn, nứt toác, không một mầm sống nào có thể vươn lên. Bầu không khí tại đây trở nên nặng nề, ngột ngạt, khác hẳn với sự trong lành của phần rừng còn lại. Mùi mục rữa, mùi đất khô cháy, mùi kim loại gỉ sét từ sâu trong lòng đất xộc lên, khiến người ta cảm thấy khó thở.
Tô Lam tiến lại gần rìa vết nứt, ánh mắt nàng phượng khẽ nheo lại, vẻ mặt nghiêm nghị. Nàng mặc bộ tu phục màu xanh lam nhạt, tinh xảo, những hoa văn kiếm thêu trên tay áo phản chiếu ánh sáng mờ ảo của buổi ban mai. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung động, như cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí xung quanh.
"Vết thương này sâu hơn nhiều so với những gì chúng ta tưởng tượng," nàng nói, giọng trầm xuống, mang theo một chút lo lắng. "Linh khí biến động quá mạnh, tựa như một con mãnh thú đang bị xiềng xích, giãy giụa không ngừng. Đây không chỉ là một vết thương vật lý, mà là sự rối loạn sâu sắc trong bản chất của địa mạch." Nàng đưa tay ra, cảm nhận những luồng linh khí hỗn tạp đang xoáy cuộn, một cảm giác gai người truyền đến đầu ngón tay. "Sự tà dị đã thâm nhập quá sâu, không chỉ khiến linh khí biến chất mà còn ăn mòn cả ý chí tồn tại của đất."
Cách đó không xa, một nhóm Sứ giả từ Vùng Địa Mạch Khô Kiệt đứng co cụm lại, ánh mắt họ đầy vẻ hoài nghi và lo lắng. Họ là những người đã chứng kiến vô số thảm cảnh tương tự, những vết nứt địa mạch đã nuốt chửng cả một vùng đất, biến chúng thành những hoang mạc chết chóc. Khuôn mặt họ khắc khổ, mệt mỏi, trang phục phai màu vì những chuyến đi dài và cuộc sống khắc nghiệt. Một trong số họ, một lão nhân gầy gò với bộ râu lưa thưa, thì thầm với người bên cạnh, giọng đầy bi quan: "Liệu có thể chữa lành được không? Vết nứt này đã tồn tại hàng trăm năm rồi, nuốt chửng bao sinh linh, bao linh thảo quý hiếm. Chúng ta đã thử mọi cách, từ trấn áp bằng pháp trận đến dùng linh thạch dưỡng mạch, nhưng tất cả đều vô vọng. Giờ chỉ còn là vùng đất chết." Người kia khẽ gật đầu, ánh mắt trĩu nặng. "Nó như một vết ung nhọt khổng lồ, đã ăn sâu vào cốt tủy của Huyền Vực. Chữa lành nó, chẳng khác nào nghịch thiên."
Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, bước đến rìa vết nứt. Khuôn mặt hắn thanh tú, đôi mắt ��en láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, nhắm mắt lại. Hắn không dùng linh lực, mà dùng năng lực độc đáo của mình để lắng nghe. Lắng nghe "ý chí tồn tại" của địa mạch, lắng nghe tiếng kêu than của nó, tiếng giằng xé giữa bản chất nguyên thủy và sự biến dị do "tiên hóa" cực đoan.
Trong tâm trí Tần Mặc, một bức tranh hỗn loạn hiện lên. Hắn cảm nhận được sự giận dữ, nỗi đau, sự tuyệt vọng và cả một "chấp niệm" sâu sắc. Địa mạch này, trong quá khứ, có lẽ đã bị cưỡng ép "tiên hóa", bị ép phải hấp thụ quá nhiều linh khí, phải biến đổi để trở thành một "tiên địa". Nhưng sự cưỡng ép ấy đã phá vỡ đi sự cân bằng vốn có, biến nó thành một thực thể quái dị, không còn là đất mẹ mà cũng chẳng thể thành "tiên thổ" như mong muốn. Giờ đây, nó mắc kẹt trong vòng xoáy của sự hỗn loạn, không ngừng tự hủy hoại chính mình. Hắn cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ từ sâu thẳm lòng đất – nỗi sợ bị bỏ rơi, bị lãng quên nếu không thể trở thành "tiên".
Hạ Nguyệt, thanh tú với mái tóc đen dài buộc gọn, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, nhẹ nhàng tiến đến bên Tần Mặc, đặt bàn tay mát lạnh lên vai hắn. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ truyền đi sự ủng hộ và niềm tin tuyệt đối. Đó là nguồn động viên vô giá đối với Tần Mặc, giúp hắn giữ vững tâm trí trong biển cả hỗn loạn của ý chí địa mạch.
Lục Vô Trần đứng cạnh Hạ Nguyệt, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu. Ông đã từng là một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng những năm tháng chứng kiến sự suy tàn của Huyền Vực, những bi kịch của việc "thoát ly bản chất" đã khiến ông mất đi niềm tin. Giờ đây, đôi mắt sâu trũng của ông chứa đựng một tia hy vọng mong manh. Ông nhìn Tần Mặc, nhìn vào sự bình yên mà hắn toát ra, và tự hỏi, liệu có phải đây chính là con đường mà ông đã tìm kiếm bấy lâu? Ông cảm nhận được sự mệt mỏi tiềm ẩn trong Tần Mặc, nhưng cũng thấy được sự kiên định sắt đá, không chút lay chuyển.
Viên Minh đã mở cuốn sách ghi chép của mình ra, đôi mắt hắn lấp lánh sự tò mò. Hắn là một thư sinh, một nhà nghiên cứu, luôn khao khát ghi lại những điều mới lạ. Hắn tin rằng những gì Tần Mặc làm sẽ là một trang sử mới của Huyền Vực. Hắn muốn ghi lại từng chi tiết, từng phản ứng dù là nhỏ nhất của địa mạch, của các sinh linh, để làm minh chứng hùng hồn cho triết lý "cân bằng bản chất". Hắn đã từng hoài nghi, nhưng sau thành công với Địa Linh Thạch Khắc và Hắc Mộc Tiên Căn, niềm tin trong hắn đã mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Mộc Lâm Thụ Y, ông lão gầy gò với tóc và râu tết bằng lá cây, tay cầm cây gậy gỗ, vẻ mặt hiền từ nhưng đầy lo lắng. Ông là người gắn bó với rừng xanh, hiểu rõ sự sống của cây cỏ. Ông cảm nhận được nỗi đau của Rừng Linh Chi, cảm nhận được sự mất mát của những linh thảo quý hiếm bị biến chất. Ông đứng đó, đôi mắt đục mờ nhìn chằm chằm vào vết nứt, tựa như đang cầu nguyện cho nó.
Bỗng, một luồng sáng dịu nhẹ bắt đầu tỏa ra từ lòng bàn tay Tần Mặc. Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc báu của Vô Tính Thành, đã tự động xuất hiện, lơ lửng trên lòng bàn tay hắn, phát ra những tia sáng xanh biếc lung linh, hòa cùng ánh nắng ban mai đang dần xua tan sương mù. Ánh sáng của Châu Bảo không chói chang, mà ôn hòa, tựa như hơi thở của sự sống nguyên thủy, nhẹ nhàng vuốt ve không gian xung quanh. Mỗi tia sáng như một sợi tơ liên kết, chạm vào những ngọn cây khô héo, chạm vào những phiến đá nứt nẻ, mang theo một làn sinh khí mỏng manh nhưng đầy hy vọng. Tần Mặc vẫn nhắm mắt, khuôn mặt hắn vẫn bình thản, nhưng thần thái đã tập trung cao độ, toàn bộ tâm trí hắn đã hòa mình vào ý chí của Huyền Vực Tâm Châu, và thông qua Châu Bảo, hòa mình vào ý chí của địa mạch đang bị tổn thương.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng len lỏi qua tán lá, chiếu rọi xuống trung tâm vết nứt địa mạch, nơi Tần Mặc đã bước vào. Nơi này là điểm hỗn loạn nhất, nơi những luồng linh khí biến dị cuộn xoáy như một cơn lốc vô hình, từng đợt chấn động nhỏ từ sâu trong lòng đất không ngừng vọng lên, tựa tiếng thở hổn hển của một sinh vật khổng lồ đang quằn quại trong đau đớn. Mùi đất khô cháy, mùi mục rữa và một khí tức nặng nề của sự suy tàn bao trùm không gian, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt và khó chịu. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, một sự chờ đợi im lặng đến đáng sợ, nhưng kỳ lạ thay, trong tâm điểm của sự hỗn loạn đó, Tần Mặc lại tìm thấy một sự tĩnh lặng đến khó tin.
Hắn ngồi xuống giữa lòng vết nứt, trên một phiến đá nứt toác, Huyền Vực Tâm Châu đặt ngay ngắn trên lòng bàn tay. Ánh sáng xanh biếc từ Châu Bảo không ngừng lan tỏa, kết nối với Tần Mặc, rồi từ hắn, chậm rãi thấm sâu vào lòng đất, vào từng kẽ nứt, từng thớ đá của địa mạch. Ngay sau đó, Tiểu Th��o, cô bé linh hồn trưởng thành của Vô Tính Thành, nhẹ nhàng đậu xuống vai Tần Mặc. Những cánh hoa nhỏ bé của cô bé khẽ rung lên, phát ra những rung động thuần khiết, những luồng sáng xanh biếc lung linh như sương sớm. Năng lượng của Tiểu Thảo không ngừng hòa vào ánh sáng của Huyền Vực Tâm Châu, tạo thành một dòng chảy năng lượng dịu dàng nhưng mạnh mẽ, thấm sâu hơn nữa vào vết thương địa mạch.
Tần Mặc không nói một lời nào. Hắn bắt đầu "đối thoại" với địa mạch, không phải bằng ngôn ngữ của con người, mà bằng ý niệm, bằng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của "đất" và "sinh khí". Hắn truyền đi thông điệp về sự chấp nhận bản thân, về vẻ đẹp của sự vững chãi, của sự kiên định, không cần phải truy cầu sự "tiên hóa" một cách cực đoan mà hãy tìm về sự yên bình trong vòng tuần hoàn tự nhiên.
Trong tâm trí hắn, những ý niệm mạnh mẽ nhưng ôn hòa được hình thành và lan tỏa: *“Ngươi không cần phải trở thành 'tiên địa' để vĩ đại. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, là mạch sống của Huyền Vực, là nền tảng cho muôn loài. Nỗi sợ hãi mục nát chỉ là chấp niệm, vạn vật đều có vòng tuần hoàn của nó. Ngươi là đất, là đá, là nguồn sống. Vẻ đẹp của ngươi nằm ở sự bền bỉ, ở khả năng nâng đỡ vạn vật, ở sự trầm mặc bao dung. Không cần phải biến đổi thành bất cứ thứ gì khác ngoài bản thân ngươi. Hãy chấp nhận sự sinh diệt, sự thăng trầm, đó mới là chân lý của tồn tại.”*
Tần Mặc cảm nhận được sự kháng cự mạnh mẽ từ sâu trong địa mạch. Đó là ý chí đã bị bẻ cong, đã bị nhồi nhét vào tư tưởng "thăng tiên", đã sợ hãi cái chết và sự lãng quên đến mức cố chấp bám víu vào sự biến dị. Hắn cảm nhận được tiếng gầm gừ giận dữ, tiếng thét của nỗi sợ hãi, tiếng than khóc của một thực thể đang mắc kẹt. Nhưng Tần Mặc không lùi bước. Hắn kiên nhẫn, từng chút một, dùng Huyền Vực Tâm Châu để khuếch đại sự thấu cảm, dùng năng lượng thuần khiết của Tiểu Thảo để xoa dịu nỗi đau, để truyền tải những hình ảnh, những cảm xúc về sự bình yên, về vẻ đẹp vĩnh cửu của bản chất.
Tiểu Thảo, dường như hiểu được ý niệm của Tần Mặc, những rung động từ cô bé trở nên mãnh liệt hơn. Nàng không ngừng lan tỏa những hình ảnh sống động vào tâm trí của địa mạch: hình ảnh những chồi non xanh biếc vươn lên từ kẽ đá khô cằn, những cây cổ thụ hùng vĩ đứng vững qua ngàn năm gió sương, rễ cắm sâu vào lòng đất, thân cây vững chãi như thép. Nàng cho thấy hình ảnh dòng suối mát lành róc rách chảy qua những phiến đá, nuôi dưỡng muôn loài, tạo nên một hệ sinh thái trù phú. Những hình ảnh ấy là một khúc ca cân bằng của tự nhiên, là minh chứng hùng hồn cho sự vĩnh cửu của bản chất, cho thấy rằng sự tồn tại chân thật, không cần "tiên hóa", vẫn có thể vĩ đại và trường tồn.
Các đồng minh quan sát từ xa, cảm nhận được sự biến đổi vi tế nhưng rõ rệt của linh khí xung quanh. Ban đầu, linh khí vẫn hỗn loạn, nhưng dần dần, những luồng khí tức giận dữ bắt đầu dịu đi, những rung động hỗn tạp giảm bớt, thay vào đó là một luồng linh khí trong lành, mát mẻ đang từ từ lan tỏa.
Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời, không rời Tần Mặc nửa bước. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng mạnh mẽ nhưng ôn hòa đang lan tỏa từ hắn, một năng lượng không thuộc về bất kỳ pháp tắc tu luyện nào mà nàng từng biết. "Hắn đang làm gì vậy?" nàng thì thầm, giọng nàng vừa kinh ngạc vừa đầy suy tư. "Không phải là cưỡng ép, cũng không phải là trấn áp. Nó giống như... một lời thì thầm, một lời thuyết phục vô hình." Nàng cố gắng dùng kiến thức tu luyện của mình để lý giải, nhưng mọi định nghĩa đều trở nên vô nghĩa trước cảnh tượng này. Nàng cảm nhận được một sự thật hiển hiện: triết lý của Tần Mặc không phải là phủ nhận sự tu luyện, mà là tìm lại giá trị đích thực của sự tồn tại.
Lục Vô Trần, trầm tĩnh như một pho tượng cổ, khẽ thở dài. Ông cảm nhận được sự giải thoát trong linh khí đang biến đổi. "Không phải là chữa lành một vết thương," ông nói, giọng trầm khàn, "mà là thức tỉnh một linh hồn đã ngủ quên, đã bị bẻ cong." Ông đã từng chứng kiến vô số phương pháp chữa lành địa mạch, từ tốn kém đến tàn bạo, nhưng chưa bao giờ thấy một phương pháp nào lại ôn hòa và hiệu quả đến vậy. Niềm tin trong ông, vốn đã mục ruỗng, giờ đây như được tưới tẩm bởi một dòng nước mát lành.
Hạ Nguyệt, tay vẫn đặt trên vai Tần Mặc, cảm nhận được nhịp thở đều đặn của hắn, dù hắn đang dốc toàn bộ tâm trí và tinh thần. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào hắn, và niềm tin ấy dường như cũng truyền thêm sức mạnh cho Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự kết nối giữa Tần Mặc, Huyền Vực Tâm Châu và Tiểu Thảo, một sự kết nối thuần khiết và mạnh mẽ, tạo thành một thể thống nhất, một bức tường thành vững chãi bảo vệ và chữa lành.
Viên Minh, tay không ngừng ghi chép, đôi mắt hắn lấp lánh sự phấn khích. "Năng lượng của Huyền Vực Tâm Châu, sự thuần khiết của Tiểu Thảo, và ý chí của Tần Mặc... Đây là một sự kết hợp hoàn hảo!" Hắn ghi lại từng chi tiết nhỏ, từng sự thay đổi trong linh khí, từng rung động của địa mạch. Hắn biết, những ghi chép này sẽ là những tư liệu vô giá cho tương lai của Huyền Vực.
Mộc Lâm Thụ Y, đôi mắt đục mờ nhìn chằm chằm vào vết nứt, đôi tay run rẩy siết chặt cây gậy gỗ. Ông cảm nhận được sự sống đang từ từ trở lại. Những cây cối héo úa gần đó, dù chưa hồi sinh hoàn toàn, nhưng đã không còn tiếp tục khô héo nữa. Một tia hy vọng le lói trong lòng ông, một hy vọng đã từng bị chôn vùi dưới lớp đất khô cằn của sự tuyệt vọng. Ông cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với tự nhiên, với linh hồn của Rừng Linh Chi, đang dần được hàn gắn.
Dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc và tác động của Tiểu Thảo, những rung động hỗn loạn trong địa mạch dần dịu đi. Nỗi sợ hãi và chấp niệm của nó không biến mất hoàn toàn, nhưng đã được xoa dịu, được thấu hiểu. Nó không còn giằng xé một cách vô vọng, mà bắt đầu chấp nhận sự tồn tại của chính mình, tìm lại sự bình yên vốn có. Dòng năng lượng xanh biếc từ Huyền Vực Tâm Châu và Tiểu Thảo tiếp tục thấm sâu, không phải để thay đổi, mà để hỗ trợ địa mạch tự phục hồi, tự tìm lại sự cân bằng.
***
Khi nắng chiều bắt đầu ngả vàng, trải một tấm thảm ấm áp lên Rừng Linh Chi, khung cảnh ven vết nứt địa mạch đã có một sự chuyển biến rõ rệt đến kinh ngạc. Bầu không khí căng thẳng ban đầu đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một sự kinh ngạc lan tỏa, một niềm hy vọng lặng lẽ đang trỗi dậy. Mùi đất khô cháy và mục rữa đã phai nhạt, nhường chỗ cho một hương thơm tươi mới của đất ẩm và thảo mộc, hương vị của sự sống đang bùng nổ.
Một vết nứt nhỏ hơn, nằm ngay gần nơi Tần Mặc đang ngồi, bắt đầu khép lại một cách chậm rãi và tự nhiên, như một vết thương đang lành miệng. Các phiến đá xô lệch từ từ dịch chuyển, hòa vào nhau, không để lại một dấu vết nào. Từ lòng đất khô cằn, những mầm cây xanh biếc, nhỏ bé như sợi chỉ, nhú lên. Chúng không phải là linh thực biến dị hay những loài cây quý hiếm được bồi đắp bằng linh khí cường đại, mà là những loài cây dại bình thường, quen thuộc của rừng xanh, nhưng lại tràn đầy sức sống mãnh liệt. Chúng vươn mình, uốn lượn, như đang nhảy múa dưới ánh nắng chiều tà, mang theo một vẻ đẹp tinh khôi, nguyên thủy. Tiếng mầm cây vươn mình khe khẽ trong không khí, dù rất nhỏ, nhưng lại như một khúc ca chiến thắng, một lời tuyên ngôn của sự sống.
Linh khí trong vùng, vốn hỗn loạn và biến dị, giờ đây đã trở nên điều hòa, lan tỏa một cách êm dịu. Nó không còn mang theo sự nặng nề, mà thay vào đó là một cảm giác mát lạnh và tinh khiết, vuốt ve làn da, xua đi mọi mệt mỏi. Và rồi, một điều kỳ diệu nữa xảy ra. Một dòng suối nhỏ đã cạn khô từ lâu, chỉ còn trơ trọi lòng suối đầy sỏi đá, bỗng dưng róc rách chảy lại. Nước trong vắt, mát lành, uốn lượn qua những phiến đá, mang theo âm thanh dịu êm của sự sống, hòa vào tiếng gió nhẹ xào xạc mang theo sinh khí mới.
Mộc Lâm Thụ Y, ông lão gắn bó cả đời với rừng xanh, không kìm được sự xúc động. Ông quỳ xuống, đôi tay run rẩy chạm vào đất ẩm, vào những mầm cây non tơ vừa nhú. Đôi mắt đục mờ của ông ngấn lệ, cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với tự nhiên, với linh hồn của Rừng Linh Chi đang hồi sinh. "Đây... đây là sự hồi sinh thực sự!" ông run giọng, thì thầm. "Sinh khí nguyên thủy đang trở lại, mạnh mẽ và thuần khiết hơn bao giờ hết... Cả trăm năm rồi, ta chưa từng thấy điều kỳ diệu như thế này!" Những giọt nước mắt của ông lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ, hòa vào đất mẹ, tựa như những giọt nước mắt của chính Rừng Linh Chi, mừng rỡ vì được chữa lành.
Các Sứ giả từ Vùng Địa Mạch Khô Kiệt, những người ban đầu đầy vẻ hoài nghi và lo lắng, giờ đây không giấu nổi vẻ kinh ngạc tột độ. Họ từ từ bước lại gần hơn, ánh mắt họ từ sự bi quan đã chuyển sang hy vọng rạng rỡ, thậm chí là một sự sùng kính. Họ đã chứng kiến vô số vết nứt địa mạch, và chưa bao giờ thấy điều gì có thể chữa lành chúng, chứ đừng nói là làm cho chúng hồi sinh mạnh mẽ đến vậy. Một số người thậm chí còn quỳ xuống, chạm tay vào đất, cảm nhận sự mát lành và sức sống đang tuôn trào.
Tô Lam, ánh mắt rạng rỡ, giọng nói nàng thanh thoát nhưng tràn đầy kinh ngạc và niềm vui. "Hắn... hắn thực sự đã làm được!" nàng thốt lên, nhìn về phía Tần Mặc. "Không phải cưỡng ép, mà là thức tỉnh bản chất... Điều này, điều này vượt xa mọi lý giải của tu hành thông thường!" Nàng cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong chính mình, những định kiến về tu luyện đã ăn sâu vào tâm trí nàng giờ đây đang dần tan biến, thay thế bằng một sự thấu hiểu mới mẻ và sâu sắc về thế giới. Nàng đã hiểu rằng sức mạnh thật sự không nằm ở sự cường đại bên ngoài, mà ở sự cân bằng và hài hòa nội tại.
Tần Mặc từ từ mở mắt. Hắn thở ra một hơi dài, một làn hơi trắng đục thoát ra từ miệng, mang theo sự mệt mỏi đã tích tụ đến cực điểm. Khuôn mặt hắn có chút nhợt nhạt, nhưng đôi mắt đen láy lại sáng ngời, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Huyền Vực Tâm Châu lấp lánh lần cuối, rồi thu lại, biến mất vào trong cơ thể hắn. Tiểu Thảo, vui mừng khôn xiết, bay lên cao, lượn một vòng trên không trung, những cánh hoa nhỏ bé của cô bé phát ra tiếng leng keng vui tai, rồi trở về đậu trên vai Tần Mặc, nhẹ nhàng cọ má vào hắn, như một lời chúc mừng.
Vết nứt địa mạch lớn vẫn còn đó, chưa hoàn toàn lành lặn, nhưng nó đã ngừng biến động d��� dội. Những luồng linh khí hỗn loạn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng linh khí ôn hòa, tinh khiết đang từ từ lấp đầy khoảng trống. Một vùng đất rộng lớn xung quanh vết nứt đã bắt đầu hồi sinh mạnh mẽ, dù chỉ là những mầm non, những dòng suối nhỏ, nhưng đó là một minh chứng không thể chối cãi, một lời tuyên bố hùng hồn về hiệu quả của triết lý "cân bằng bản chất".
Tần Mặc biết, đây chỉ là một bước khởi đầu. Vẫn còn rất nhiều vết thương địa mạch lớn hơn, sâu sắc hơn đang chờ hắn. Nhưng thành công này là một "báo cáo" sống động, một minh chứng không thể chối cãi. Các Sứ giả từ Vùng Địa Mạch Khô Kiệt sẽ mang câu chuyện này trở về, lan truyền tin tức khắp Huyền Vực, gây xôn xao trong giới tu sĩ, thu hút sự chú ý và có thể là cả sự phản đối từ nhiều phía.
Sự kết hợp giữa Huyền Vực Tâm Châu, công cụ khuếch đại ý chí và thấu cảm, và Tiểu Thảo, biểu tượng của sự thuần khiết bản chất và cầu nối cảm xúc, đã chứng tỏ vai trò không thể thiếu trong quá trình chữa lành. Tần Mặc cảm nhận được rằng đây chỉ là một "bước đệm" quan trọng. Những vết thương địa mạch lớn hơn sẽ đòi hỏi nhiều công sức, nhiều sự hy sinh hơn, nhưng hắn đã có một con đường, một triết lý, và những đồng minh đáng tin cậy. Họ đã cùng nhau chứng kiến một phép màu, một sức sống vươn lên từ vết nứt của sự tuyệt vọng, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang thực sự đến gần. Khúc ca cân bằng của bản chất đã cất lên, mạnh mẽ và đầy hy vọng, vang vọng khắp Rừng Linh Chi, và sẽ còn vang vọng xa hơn nữa, đến mọi ngóc ngách của Huyền Vực.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.