Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1315: Địa Mạch Hồi Sinh: Khúc Khải Hoàn Của Cân Bằng

Khúc ca cân bằng của bản chất đã cất lên, mạnh mẽ và đầy hy vọng, vang vọng khắp Rừng Linh Chi, và sẽ còn vang vọng xa hơn nữa, đến mọi ngóc ngách của Huyền Vực.

***

Tần Mặc đứng lặng giữa Rừng Linh Chi đã hồi sinh một phần, ánh mắt dõi về phía chân trời xa thẳm, nơi những dải mây trắng vờn quanh đỉnh núi, tựa hồ đang ẩn chứa những lời thì thầm của tạo hóa. Hắn biết, thành công tại đây chỉ là một tiếng chuông nhỏ, đánh thức một phần nhỏ bé của Huyền Vực đang say ngủ trong cơn mê loạn. Tiếng vang của nó sẽ lan truyền, nhưng cũng kéo theo những thử thách còn lớn lao hơn. Những vết thương ��ịa mạch mà hắn phải đối mặt trong tương lai sẽ không còn là những vết xước nông cạn, mà là những vết rách sâu hoắm, ăn mòn đến tận cốt tủy của đại địa, nơi mà ý chí của vạn vật đã bị bóp méo, tha hóa đến mức khó lòng nhận ra bản chất nguyên thủy.

Trong số những vết sẹo lớn nhất ấy, Hồ Nguyệt Ảnh là một trong những nơi đau đớn nhất.

Sau khi tạm nghỉ ngơi và hồi phục chút ít sinh lực, đoàn người lại tiếp tục cuộc hành trình, tiến thẳng đến Hồ Nguyệt Ảnh. Chân trời đã ngả sang giữa trưa, vầng thái dương treo cao, rải xuống những tia nắng chói chang, lẽ ra phải mang theo hơi ấm và sự sống. Thế nhưng, khi họ đặt chân đến vùng đất vốn từng được xưng tụng là linh địa, một cảm giác ớn lạnh không tên đã bao trùm lấy mọi giác quan.

Cảnh tượng trước mắt Tần Mặc và những người đồng hành là một sự tương phản đau lòng đến thấu xương. Hồ Nguyệt Ảnh, cái tên từng gợi lên vẻ đẹp thanh tịnh, huyền ảo của ánh trăng soi bóng, giờ đây chỉ còn là một hố nước đục ngầu, như thể bị một b��n tay vô hình khuấy động hàng ngàn năm không ngừng nghỉ. Nước hồ không chỉ vẩn đục mà còn bốc lên một mùi tanh nồng, hôi thối, hòa lẫn với mùi đất chết và sự mục rữa của thực vật. Xung quanh hồ, đất đai khô cằn, nứt nẻ như da trâu, những vết nứt chạy dài, ngoằn ngoèo tựa những tĩnh mạch bị cắt đứt. Cây cối héo úa, trơ trụi, chỉ còn lại những cành khô cong queo vươn lên trong vô vọng, tựa như những bàn tay xương xẩu đang cố níu kéo chút sinh khí cuối cùng.

Một vết nứt địa mạch khổng lồ, sâu không thấy đáy, chạy dài từ lòng hồ ra xa tít tắp, xuyên qua những ngọn đồi trọc lóc, như một vết sẹo xấu xí, đau đớn trên mặt đất mẹ. Từ miệng vết nứt, những luồng khí đen kịt bốc lên, mang theo hơi lạnh thấu xương và những âm thanh rên rỉ vô hình, như tiếng than khóc của chính đại địa. Ngay cả không khí nơi đây cũng trở nên nặng nề, ngột ngạt, khiến lồng ngực mỗi người như bị đè nén bởi một tảng đá vô hình.

Tần Mặc đứng tại bờ hồ, đôi mắt đen láy của hắn trầm tư nhìn sâu vào vết thương khổng lồ. Hắn không chỉ nhìn bằng thị giác mà còn cảm nhận bằng toàn bộ ý chí của mình. Hắn nghe thấy những tiếng gào thét câm lặng, những lời oán trách, nỗi sợ hãi và cả sự tuyệt vọng từ sâu thẳm lòng đất. "Vết thương này... sâu hơn ta nghĩ. Ý chí của nó đang gào thét," hắn khẽ thốt lên, giọng nói trầm lắng, mang theo nỗi ưu tư sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự mục ruỗng, không chỉ là của vật chất mà còn là của ý chí, của bản chất. Nơi đây, sự cân bằng đã bị phá vỡ đến mức tột cùng, và việc khôi phục nó sẽ là một thử thách khó khăn gấp bội.

Bên cạnh hắn, Tô Lam, với vẻ mặt đầy lo lắng, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây cũng ánh lên vẻ u ám. Nàng nhìn thấy sự tàn phá, cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, và một câu hỏi lớn lao hiện lên trong tâm trí nàng. "Liệu có thể chữa lành một vết thương lớn thế này không, Tần Mặc?" Giọng nàng run rẩy, không còn vẻ tự tin thường thấy của một kiếm khách. Sự kiện ở Rừng Linh Chi đã củng cố niềm tin của nàng, nhưng quy mô và mức độ hủy hoại của Hồ Nguyệt Ảnh này l���i khiến nàng hoài nghi lần nữa, không phải hoài nghi Tần Mặc, mà là hoài nghi về giới hạn của phép màu.

Các Sứ giả từ Vùng Địa Mạch Khô Kiệt, những người đã chứng kiến vô số cảnh hoang tàn, giờ đây cũng không giấu nổi vẻ tuyệt vọng. Một trong số họ thở dài thườn thượt, giọng nói khàn đặc vì sự mệt mỏi và nỗi buồn. "Hồ Nguyệt Ảnh từng là linh địa, nơi linh khí tụ hội, nơi sinh sôi của vạn vật... giờ đây... chỉ còn là sự hủy hoại." Họ đã quen với cảnh tượng này, nhưng mỗi lần chứng kiến một linh địa bị phá hủy, trái tim họ lại nhói đau. Họ đến đây với một tia hy vọng mỏng manh, nhưng cảnh tượng trước mắt lại một lần nữa dập tắt nó.

Tần Mặc không đáp lời, hắn chỉ nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Hắn cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đè lên vai, không chỉ là sự kỳ vọng của những người bên cạnh, mà còn là nỗi đau của chính Huyền Vực. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, một cuộc đối thoại không ngừng nghỉ với một thực thể khổng lồ đang quằn quại trong đau đớn. Hắn phải tìm thấy ý chí nguyên thủy của nó, khơi gợi lại bản chất đã bị lãng quên, để nó tự nguyện buông bỏ nỗi đau và sự biến dạng.

Hắn từ từ bước đến miệng vết nứt khổng lồ, nơi những luồng khí lạnh lẽo nhất bốc lên. Đặt Huyền Vực Tâm Châu vào vị trí trung tâm của vết thương, nơi giao thoa của những đường vân địa mạch, hắn khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt, bắt đầu kết nối với ý chí tồn tại của địa mạch. Huyền Vực Tâm Châu, trong phút chốc, dường như hấp thụ toàn bộ sự hỗn loạn và đau đớn xung quanh, rồi bắt đầu phát ra một ánh sáng dịu nhẹ, màu ngọc bích, như một viên ngọc quý đang cố gắng tỏa sáng giữa đêm đen.

Tiểu Thảo, cô bé linh hồn trưởng thành với bộ áo vải xanh, không chút sợ hãi, nhảy ra khỏi túi vải của Hạ Nguyệt, nhanh nhẹn quấn quýt bên Tần Mặc. Thân hình nhỏ bé của cô bé phát ra một ánh sáng xanh nhạt, trong trẻo, mang theo sự hồn nhiên và tinh khiết của vạn vật nguyên thủy. Những cánh hoa nhỏ bé trên đầu cô bé rung rinh, phát ra tiếng leng keng vui tai, như những lời cổ vũ thầm lặng. Cô bé đưa bàn tay nhỏ bé chạm nhẹ vào Huyền Vực Tâm Châu, và ngay lập tức, ánh sáng từ viên châu trở nên rực rỡ hơn, như được tiếp thêm sức mạnh từ sự thuần khiết của Tiểu Thảo. Những sợi rễ nhỏ bé, trong suốt như pha lê, từ Tiểu Thảo vươn ra, từ từ xuyên sâu vào lòng đất, tìm kiếm và kết nối với linh khí tự nhiên đang bị vùi lấp.

Tần Mặc chìm sâu vào trạng thái thiền định, tâm thức hắn hòa vào Huyền Vực Tâm Châu, thông qua đó, hắn bắt đầu "nghe" rõ hơn ý chí của địa mạch. Đó không phải là một tiếng nói rõ ràng, mà là một bản giao hưởng của nỗi đau, sự phẫn nộ, nỗi sợ hãi về sự tan rã, và cả một khao khát sâu thẳm về sự sống, về sự cân bằng đã bị đánh mất. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn năm của sự biến động, của những cố gắng "thăng tiên" không thành, của những linh khí bị ép buộc bóp méo, cuối cùng dẫn đến sự kiệt quệ và nứt toác này. Hắn gửi đi những thông điệp của mình, không phải là mệnh lệnh, mà là sự thấu cảm, sự sẻ chia, và lời hứa về một con đường khác – con đường trở về với bản chất, nơi sự vững chãi của đất không cần phải biến thành sự cứng nhắc của kim loại, nơi dòng nước không cần phải hóa thành băng đá vĩnh cửu để tồn tại.

Thời gian trôi đi, chậm rãi nhưng đầy kịch tính. Vầng thái dương dần di chuyển trên bầu trời, từ giữa trưa chói chang, nắng gắt, dần ngả về phía tây. Không khí xung quanh Tần Mặc và vết nứt địa mạch rung chuyển dữ dội, như một sinh vật khổng lồ đang quằn quại trong cơn đau đớn tột cùng, rồi từ từ chuyển mình. Những luồng năng lượng hỗn loạn từ Huyền Vực Tâm Châu bắt đầu lan tỏa, không phải để cưỡng ép, mà để xoa dịu và dẫn dắt.

Tần Mặc, toàn thân hắn phát ra một ánh sáng dịu nhẹ, hòa quyện với ánh sáng ngọc bích từ Huyền Vực Tâm Châu và màu xanh trong trẻo của Tiểu Thảo. Hắn dồn toàn bộ ý chí và năng lượng vào viên châu, duy trì kết nối tinh thần với địa mạch, kiên trì lắng nghe và truyền tải. Mỗi hơi thở của hắn đều nặng nề, mỗi nhịp đập của trái tim đều dồn nén, như thể hắn đang gánh vác toàn bộ nỗi đau của đại đ���a. Từng giọt mồ hôi lớn lăn dài trên khuôn mặt hắn, trắng bệch vì kiệt sức, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, ánh lên một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn hiểu rằng đây không chỉ là một cuộc chữa lành thể chất, mà là một cuộc tái sinh tinh thần, và hắn không thể lùi bước.

Tiểu Thảo, cô bé linh hồn trưởng thành, cũng rung động mạnh mẽ. Những sợi rễ nhỏ bé của cô bé tỏa ra ánh sáng xanh ngày càng rực rỡ, kết nối sâu hơn vào linh khí tự nhiên. Cô bé dường như đang "hát" một khúc ca sự sống, một bản giao hưởng của sự sinh sôi, của vòng tuần hoàn vĩnh cửu. Những hình ảnh về mầm non nảy nở, dòng suối trong vắt chảy róc rách, những khu rừng xanh tươi bạt ngàn, những ngọn núi hùng vĩ sừng sững tựa ngàn năm, được truyền tải qua Huyền Vực Tâm Châu, len lỏi vào từng ngóc ngách của ý chí địa mạch, xoa dịu nỗi sợ hãi về sự mục nát và quên lãng.

Dưới tác động của Tần Mặc và Tiểu Thảo, địa mạch xung quanh Hồ Nguyệt Ảnh bắt đầu phản ứng một cách kỳ diệu. Những vết nứt sâu, rộng lớn bắt đầu co lại một cách chậm rãi nhưng chắc chắn, như thể những vết thương trên một cơ thể khổng lồ đang tự khép miệng. Những mảng đất khô cằn, nứt toác, dần dần được lấp đầy bởi một luồng linh khí ôn hòa, tinh khiết đang cuộn trào từ sâu thẳm lòng đất. Màu sắc của đất bắt đầu thay đổi, từ nâu xám chết chóc chuyển sang màu nâu tươi tắn, ẩm ướt, mang theo sự sống.

Hồ Nguyệt Ảnh, tâm điểm của sự biến đổi, cũng trải qua một cuộc lột xác ngoạn mục. Nước hồ đục ngầu, tanh nồng, bắt đầu chuyển màu. Những tầng bùn đất và tạp chất dần lắng xuống, rồi tan biến, nhường chỗ cho dòng nước trong vắt, tinh khiết đến lạ thường. Từ sâu trong lòng hồ, những luồng linh khí trong xanh bốc lên, hòa vào không khí, mang theo mùi hương của sự thanh khiết và tươi mới.

Tô Lam đứng phía sau, đôi mắt nàng mở to kinh ngạc. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc chữa lành những vết thương nhỏ hơn, nhưng đây là một cảnh tượng hoàn toàn khác. Nàng cảm nhận được sự rung chuyển của địa mạch, sự cuộn trào của linh khí, và một cảm giác choáng ngợp tr��o dâng trong lòng. "Không thể tin được... Linh khí đang cuộn trào!" nàng thì thầm, giọng nói tràn đầy sự thán phục và niềm vui sướng. Các định kiến về tu luyện, về sự cường đại của linh lực, giờ đây đã hoàn toàn tan biến trong tâm trí nàng, thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc về sức mạnh của cân bằng và bản chất.

Không chỉ nước hồ, mà cả môi trường xung quanh cũng bừng tỉnh. Cây cối héo úa, trơ trụi quanh bờ hồ đột ngột bừng tỉnh, như được tưới tắm bằng dòng sinh lực thần kỳ. Những chồi non xanh biếc đột ngột nhú lên từ những cành khô, những chiếc lá úa tàn rụng xuống, nhường chỗ cho một màu xanh non mơn mởn. Tốc độ sinh trưởng của chúng nhanh đến mức không tưởng, chỉ trong vài khắc, những cây cằn cỗi đã phủ đầy lá xanh, những bông hoa dại nhỏ bé bắt đầu nở rộ, tỏa hương thơm dịu mát.

Dòng suối khô cạn gần đó bắt đầu róc rách chảy lại, những giọt nước trong veo len lỏi qua từng kẽ đá, mang theo âm thanh dịu êm của sự sống. Những đàn cá nhỏ, những sinh vật thủy sinh tưởng chừng đã biến mất vĩnh viễn, lại bắt đầu xuất hiện trong lòng hồ trong xanh. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh tươi, tiếng côn trùng rả rích trong đám cỏ non, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống mới.

Tần Mặc vẫn duy trì tư thế thiền định, nhưng đôi tay hắn run rẩy, toàn thân hắn đã đạt đến giới hạn của sự kiệt sức. Cứ mỗi khi hắn cảm thấy sắp không thể chịu đựng thêm, một luồng sinh khí thuần khiết từ Tiểu Thảo lại truyền đến, vực dậy ý chí của hắn. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc mà địa mạch đang lựa chọn giữa sự mục nát và sự tái sinh. Hắn không thể thất bại. Hắn phải cho nó thấy, rằng sự trở về bản chất không phải là sự yếu đuối, mà là sự vĩnh cửu, sự vững bền nhất.

Vầng thái dương cuối cùng cũng lặn dần về phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rải những tia nắng cuối cùng lên Hồ Nguyệt Ảnh đã hồi sinh. Tần Mặc từ từ mở mắt. Hắn lảo đảo đứng dậy, Huyền Vực Tâm Châu trên tay hắn đã mờ đi, ánh sáng ngọc bích lấp lánh như muốn tan bi���n. Ánh sáng xanh từ Tiểu Thảo cũng thu lại, cô bé mệt mỏi rúc vào lòng bàn tay hắn, khẽ cọ má vào ngón tay hắn như một lời an ủi. Hắn kiệt sức, toàn thân rã rời, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên niềm vui và sự thanh thản vô bờ.

Toàn bộ Hồ Nguyệt Ảnh và vùng địa mạch xung quanh đã hoàn toàn hồi sinh. Nước hồ trong xanh đến tận đáy, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, tựa như một tấm gương khổng lồ phản chiếu vẻ đẹp của tạo hóa. Cây cối xanh tốt, hoa dại nở rộ, chim chóc bay lượn trên nền trời ráng chiều, sinh vật nhỏ bé bắt đầu xuất hiện khắp nơi, vui đùa trong những dòng suối trong vắt. Mùi hương tanh nồng đã biến mất, thay vào đó là mùi đất tươi, mùi hoa sen nở trên mặt hồ, mùi cỏ dại và không khí trong lành, mát mẻ. Âm thanh của sự chết chóc đã nhường chỗ cho bản hòa tấu của sự sống.

Các đồng minh và Sứ giả đứng đó, đôi mắt ngấn lệ vì xúc động. Họ không còn nghi ngờ gì về triết lý của Tần Mặc, về sức mạnh của "cân bằng bản chất". Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã giãn ra, đôi mắt sâu trũng ánh lên niềm hy vọng chưa từng có. Ông cảm nhận được sự bình yên trở lại trong tâm hồn, như thể chính ông cũng vừa trải qua một cuộc chữa lành. Viên Minh, dáng người thư sinh, đôi mắt buồn giờ đây đã rạng rỡ. Hắn đứng thẳng, siết chặt nắm đấm, những suy tư sâu sắc về ý nghĩa của cuộc đời giờ đây đã có một hướng đi mới. Mộc Lâm Thụ Y quỳ xuống, đôi tay run rẩy chạm vào những bông hoa dại mới nở, hít hà mùi hương của sự sống, đôi mắt đục mờ ngấn lệ. "Đây mới là Rừng Linh Chi thực sự, đây mới là hơi thở của đại địa!" ông thầm thì, giọng nói lạc đi vì xúc động.

Tần Mặc mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện. Hắn thều thào, giọng nói khàn đặc nhưng tràn đầy sự tự hào: "Nó... đã trở về với bản chất của mình... Nó đã lựa chọn sự sống, sự cân bằng."

Tô Lam nhanh chóng tiến đến, đỡ lấy Tần Mặc khi hắn lảo đảo. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và tình cảm sâu sắc. "Tần Mặc... chàng đã làm được..." Giọng nàng run rẩy, không thể kìm nén cảm xúc. Nàng cảm nhận được sự kiệt sức của hắn, nhưng cũng thấy được sự vĩ đại trong tâm hồn hắn.

Hạ Nguyệt cũng vội vã chạy đến, đôi mắt trong veo ngấn lệ vì lo lắng, rồi chuyển sang niềm vui sướng khi thấy Tần Mặc vẫn bình an. Nàng nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Thảo, rồi nắm lấy tay Tần Mặc, truyền cho hắn một chút hơi ấm và an ủi.

Các Sứ giả từ Vùng Địa Mạch Khô Kiệt, những người từng mang theo sự hoài nghi và tuyệt vọng, giờ đây đều quỳ xuống, bày tỏ lòng kính trọng sâu sắc nhất. Họ đã chứng kiến một phép màu, một sự kiện sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện Huyền Vực. Một sứ giả, giọng nói cung kính đến tột độ, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của hoàng hôn: "Chúng thần sẽ truyền bá sự thật này đến khắp Huyền Vực! Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu!" Họ cúi đầu thật sâu trước Tần Mặc, rồi quay lưng rời đi, mang theo tin tức chấn động này. Họ biết, sự kiện này sẽ là một "quả bom" truyền thông, lan truyền khắp Huyền Vực, thu hút sự chú ý của nhiều thế lực, cả đồng minh tiềm năng và những kẻ thù cố chấp còn sót lại từ phe Thiên Diệu Tôn Giả.

Tiểu Thảo nhẹ nhàng đậu lên vai Tần Mặc, cọ má vào cổ hắn, phát ra những rung động bình yên, như một lời chúc mừng và an ủi.

Tần Mặc nhìn Hồ Nguyệt Ảnh đã hồi sinh, nhìn những cánh chim bay lượn, nhìn dòng nước trong xanh phản chiếu ánh hoàng hôn. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu. Sự kiệt sức của hắn sau ca chữa lành lớn đầu tiên cho thấy đây là một gánh nặng khổng lồ, một mình hắn không thể gánh vác mãi mãi. Cần có sự hỗ trợ, cần có nhiều người hiểu và cùng hắn nhân rộng phương pháp này. Vai trò của Huyền Vực Tâm Châu và Tiểu Thảo đã khẳng định là trung tâm của triết lý cân bằng, cần được bảo vệ và phát triển. Sự kiện này cũng sẽ là tiền đề cho việc thiết lập "Hiến Chương Cân Bằng", một bộ quy tắc, một triết lý sống mới cho Huyền Vực, và Vô Tính Thành sẽ trở thành trung tâm của triết lý ấy.

Kỷ nguyên mới đã thực sự đến, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự thấu cảm và hàn gắn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free