Vạn vật không lên tiên - Chương 1322: Kiến Tạo Nền Tảng: Lời Hứa Với Vạn Vật
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã chìm sâu vào bóng đêm, nhưng trong lòng Tần Mặc, một ngọn lửa kiên định vẫn bùng cháy, soi rọi con đường mịt mờ phía trước. Hắn siết chặt bàn tay Hạ Nguyệt, cảm nhận hơi ấm và sự tin tưởng vững chắc từ nàng. Vô Tính Thành đã sẵn sàng cho một kỷ nguyên mới, và hắn, Tần Mặc, người gác đèn của ngọn hải đăng cân bằng, phải là người tiên phong.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua các khe lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm ướt, một không khí trang trọng nhưng tràn đầy sự mong chờ bao trùm Đại Sảnh của Vô Tính Thành. Nơi đây không có những cột đá chạm khắc rồng phượng uy nghi, không có những bức tường dát vàng lộng lẫy, mà chỉ là một kiến trúc gỗ đơn sơ, mộc mạc, nhưng lại toát lên vẻ vững chãi, ấm cúng. Mùi gỗ thông mới xẻ thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với hương trà thanh khiết và mùi đất ẩm sau một đêm sương. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của sự sống.
Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên một vẻ trầm tĩnh khó tả. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua từng gương mặt quen thuộc đang tề tựu: Lục Vô Trần với vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh lên sự nhiệt huyết, Viên Minh thư sinh, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt chứa đựng sự thấu hiểu, Tô Lam với vẻ đẹp thanh tú và ánh mắt phượng sáng ngời, Lão Khang tóc bạc phơ với nụ cười hiền từ, và Hạ Nguyệt dịu dàng nhưng kiên định, ngồi bên cạnh hắn. Mỗi người, mỗi dáng vẻ, nhưng đều chung một mục đích, một khát vọng về một Huyền Vực cân bằng.
Trên mặt bàn gỗ bóng loáng đặt giữa sảnh, một cuộn da lớn được trải ra. Cuộn da này không phải từ da thú quý hiếm hay lụa tơ tằm thượng hạng, mà là từ loại da cây thông thường, được xử lý cẩn thận, nhuốm một màu nâu trầm ấm. Trên đó, những nét chữ phác thảo đầu tiên của 'Hiến Chương Vạn Vật Cân Bằng' đã được Lục Vô Trần và Viên Minh tỉ mỉ ghi chép. Chúng không phải là những câu từ hoa mỹ hay những lời giáo điều khô khan, mà là những nguyên tắc cốt lõi, những lời hứa được đúc kết từ triết lý 'vật tính', từ chính sự sống động của Vô Tính Thành.
Không khí trong sảnh không quá căng thẳng, nhưng ẩn chứa một sự nghiêm túc sâu sắc. Đây là thời khắc Vô Tính Thành, và Tần Mặc, bắt đầu kiến tạo một nền tảng mới cho Huyền Vực. Tần Mặc khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh trầm đục vang vọng trong sự im lặng. Hắn cảm nhận được ý chí của từng thớ gỗ trong chiếc bàn, từng sợi dây mây trong chiếc ghế, chúng đều đang lắng nghe, đều đang chờ đợi.
Lục Vô Trần khẽ ho một tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Y đứng dậy, bước đến bên cuộn da, ngón tay gầy gò khẽ chỉ vào một dòng chữ. Giọng y trầm ấm, vang vọng: "Đây là những nguyên tắc cốt lõi chúng ta đã cùng nhau phác thảo, Tần Mặc. Không phải là giáo điều, không phải là luật lệ hà khắc để trói buộc, mà là lời hứa với vạn vật: quyền được là chính mình, không bị ép buộc, không bị biến chất."
Viên Minh tiếp lời, giọng y mềm mỏng hơn, nhưng cũng đầy nội lực: "Chúng ta gọi nó là 'Hiến Chương Vạn Vật Cân Bằng'. Nó bao gồm những điều khoản cơ bản về sự tôn trọng 'ý chí tồn tại' của mỗi thực thể, quyền được lựa chọn con đường phát triển của mình mà không bị can thiệp, và trách nhiệm của mỗi cá thể trong việc duy trì sự cân bằng chung của thế giới." Y dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như tìm kiếm sự đồng thuận.
Tô Lam, với mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời, khẽ nhíu mày. Nàng không phải là người dễ dàng chấp nhận mọi thứ, đặc biệt là khi nó liên quan đến một sự thay đổi lớn lao như thế này. Nàng đã từng là một tu sĩ mạnh mẽ, đã từng tin vào con đường thăng tiên, và những định kiến đó không dễ dàng gột rửa. Nàng đưa ra một câu hỏi sắc sảo, chất chứa sự thực tế và cả hoài nghi: "Những nguyên tắc này nghe có vẻ cao đẹp, nhưng làm sao để các tông môn chấp nhận? Họ đã quen với việc định nghĩa giá trị qua sức mạnh và cảnh giới. Thậm chí, 'không bị ép buộc' cũng có thể bị hiểu lầm thành 'không cần tu luyện'. Hay thậm chí, là sự yếu đuối, sự trì trệ trong mắt họ. Liệu họ có sẵn lòng từ bỏ những gì họ đã xây dựng hàng ngàn năm qua chỉ vì một 'lời hứa'?"
Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhưng lại ẩn chứa một ngọn lửa không gì có thể dập tắt. Hắn biết, đây là câu hỏi cốt lõi, là thách thức lớn nhất mà họ phải đối mặt. Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, mà từng lời hắn nói đều mang trọng lượng, đều chạm đến bản chất của vấn đề. "Giá trị không nằm ở việc vươn tới thứ không phải mình. Giá trị nằm ở việc trở thành bản chất tốt đẹp nhất của mình. Tu luyện là để thấu hiểu bản thân, để hòa hợp với tự nhiên, để phát huy tối đa 'vật tính' của chính mình, chứ không phải để thoát ly khỏi bản chất và hủy diệt môi trường sống. Con đường thăng tiên mà họ theo đuổi, đến cuối cùng, chỉ là một cuộc truy cầu vô vọng, biến thế giới thành một cỗ máy nghiền nát sự sống."
Hắn khẽ vuốt ve cuộn da, ngón tay cảm nhận từng thớ vật liệu. "Điều khoản đầu tiên, 'Quyền Tồn Tại Tự Nhiên', nói rằng mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều có quyền được tồn tại với 'vật tính' nguyên bản của mình, không bị ép buộc thay đổi hay biến chất để phục vụ mục đích khác. Điều khoản thứ hai, 'Quyền Lựa Chọn Con Đường', cho phép vạn vật tự do lựa chọn con đường phát triển của mình, dù là tu luyện 'vật tính' để đạt tới sự hoàn mỹ của bản chất, hay chỉ đơn giản là sống một cuộc đời bình dị, hòa hợp. Chúng ta không cấm thăng tiên, nhưng chúng ta sẽ chỉ dẫn rằng thăng tiên không phải là mục đích duy nhất, cũng không phải là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh hằng."
Tần Mặc quay sang Tô Lam, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Ta hiểu những hoài nghi của nàng, Tô Lam. Những định kiến đã ăn sâu vào xương tủy của Huyền Vực. Nhưng chúng ta không thể cúi đầu trước những định kiến đó. Chúng ta phải kiên trì gieo mầm. 'Hiến Chương' này không phải là một đạo luật để áp đặt, mà là một lời tuyên ngôn, một lời mời gọi vạn vật cùng tìm về cội nguồn. Sẽ có những kẻ không chấp nhận, sẽ có những kẻ phản đối, nhưng cũng sẽ có những người, những sinh linh đã quá mệt mỏi với cuộc chạy đua vô tận, họ sẽ tìm thấy sự bình yên trong những nguyên tắc này."
Lão Khang gật gù, chòm râu dài trắng muốt khẽ rung rinh theo từng nhịp gật đầu. "Mặc nhi nói đúng. Một cái cây muốn vươn cao, không phải vì nó muốn thành tiên, mà vì nó muốn hút lấy ánh sáng, muốn vững chắc hơn, muốn ra hoa kết trái. Đó là 'ý chí tồn tại' của nó. Chúng ta chỉ giúp nó tìm lại con đường để trở thành cái cây tốt đẹp nhất mà nó có thể."
Hạ Nguyệt đặt bàn tay mềm mại của mình lên tay Tần Mặc, truyền cho hắn sự ấm áp và yên bình. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng là một nguồn sức mạnh vô hình. Tần Mặc cảm nhận được sự đồng điệu trong tâm hồn, sự tin tưởng tuyệt đối mà nàng dành cho hắn. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không đơn độc.
***
Buổi chiều tà, một làn gió mát lành thổi qua Học Viện Cân Bằng, mang theo hương thơm c��a cỏ cây và mùi đất ẩm ướt. Học Viện không phải là một tòa nhà lộng lẫy, mà là một quần thể các kiến trúc gỗ đơn giản, hòa mình vào thiên nhiên, nơi những tán cây cổ thụ vươn mình che bóng mát. Trong một khoảng sân rộng, lát đá cuội nhẵn bóng, Lục Vô Trần và Viên Minh đang giảng giải cho một nhóm nhỏ học viên. Bên cạnh những người dân Vô Tính Thành chất phác, còn có vài gương mặt mới đến, những người ngoài mang theo sự tò mò, hoài nghi và cả sự háo hức. Họ ngồi trên những chiếc ghế gỗ mộc mạc, chăm chú lắng nghe.
Tiểu Thảo, giờ đã lớn hơn một chút, nằm trên một bệ đá được phủ đầy rêu xanh. Những chiếc lá xanh mướt của nó khẽ rung động nhẹ nhàng, không ngừng hấp thụ tinh hoa của đất trời, như một minh chứng sống động cho 'vật tính' được tôn vinh. Sự hiện diện của nó là một lời nhắc nhở rằng không cần phải có linh lực hay cảnh giới cao siêu, một sinh linh vẫn có thể tỏa sáng bằng chính bản chất của mình.
Trên một chiếc bàn gỗ đơn sơ được đặt ở giữa sân, Ông Bảy, người thợ gốm với vẻ mặt điềm đạm, và Thợ May Vân, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi tay khéo léo, đang trưng bày những sản phẩm của họ. Những chiếc bình gốm với màu sắc tự nhiên của đất nung, những bộ y phục vải thô dệt tinh xảo, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ nào, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp mộc mạc, bình dị. Chúng không hề có linh khí, nhưng lại mang một "sinh khí" đặc biệt, một sự sống động riêng, thu hút ánh nhìn tò mò của những người mới đến. Người Kể Chuyện, với cây đàn tì bà đặt bên cạnh, đứng hơi xa, đôi mắt sáng và đầy biểu cảm, ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ cũ kỹ. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói, mỗi biểu cảm đều không lọt qua khỏi tầm mắt y.
Viên Minh nâng một chiếc bình gốm màu nâu đất của Ông Bảy lên, ánh sáng chiều tà hắt vào, làm nổi bật những đường vân tự nhiên trên thân bình. Giọng y ấm áp, truyền cảm: "Chiếc bình này không có linh lực. Nó không thể dùng để chứa linh dược hay làm pháp khí. Nhưng nó mang trong mình ý chí của đất, của nước, của lửa, và quan trọng hơn, là sự kiên nhẫn, sự tỉ mỉ của người thợ. Ông Bảy đã trò chuyện với từng hạt đất, thấu hiểu khát khao của chúng để trở thành một hình hài bền vững. Đó là 'vật tính' thuần khiết, thứ tạo nên giá trị vĩnh cửu của nó, không cần phải dựa vào bất kỳ sức mạnh ngoại lai nào."
Một tu sĩ trẻ tuổi, với bộ y phục tông môn khá tinh xảo nhưng đôi mắt ánh lên vẻ hoài nghi, từ từ đứng dậy. Hắn ta là một trong những người ngoài mới đến, mang theo tư duy truyền thống đã ăn sâu. "Vậy nếu tôi muốn kiếm tiền nhanh chóng, tôi có thể ép một viên đá trở thành linh thạch không? Chẳng phải đó là cách nhanh nhất để tăng giá trị sao? Hoặc biến một chiếc bình gốm thành một pháp khí cao cấp, chẳng phải nó sẽ có giá trị gấp vạn lần sao? Cái mà các vị gọi là 'vật tính' này, có vẻ như chỉ là sự tự huyễn hoặc, là sự yếu đuối của những kẻ không thể tu luyện linh lực mà thôi." Giọng hắn ta mang theo sự kiêu ngạo thường thấy ở những tu sĩ đã quen với việc coi trọng sức mạnh.
Lục Vô Trần không hề tức giận, y vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí còn nở một nụ cười nh���, nhưng ánh mắt lại sâu sắc hơn. "Ngươi có thể làm vậy. Ngươi có thể ép một viên đá trở thành linh thạch, ngươi có thể biến một chiếc bình gốm thành pháp khí. Nhưng liệu viên đá đó có còn là chính nó không? Liệu chiếc bình gốm đó còn mang trong mình 'ý chí tồn tại' nguyên bản của đất, nước, lửa, và sự kiên nhẫn của người thợ không? Hay nó chỉ còn là một công cụ bị lạm dụng, một vật thể bị tước đoạt bản chất, chỉ còn lại sự trống rỗng của một thứ bị ép buộc?"
Y quay sang Tiểu Thảo, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc lá xanh mướt của nó. "Hãy nhìn Tiểu Thảo đây. Nó không tu luyện linh lực, nó không có linh căn, nó không cố gắng thăng tiên. Nhưng sự sống của nó, sự xanh tươi, sự bền bỉ của nó chính là 'vật tính' thuần khiết nhất. Nó là một lời nhắc nhở rằng giá trị thực sự không nằm ở việc trở thành thứ gì đó khác, mà là ở việc trở thành bản thân tốt đẹp nhất, hòa hợp nhất. Một viên linh thạch bị ép buộc, một pháp khí bị nhồi nhét linh lực, có thể mạnh mẽ nhất thời, nhưng chúng sẽ mãi mãi mang trong mình sự méo mó, sự không trọn vẹn, và cuối cùng sẽ suy kiệt. Bởi vì chúng đã đi ngược lại 'ý chí tồn tại' của chính mình."
Ông Bảy, với nụ cười hiền hậu, thêm vào: "Mỗi lần nặn gốm, ta đều trò chuyện với đất. Nó nói với ta rằng nó muốn trở thành một chiếc bình vững chắc, không cần phải lấp lánh như ngọc, không cần phải bay lượn trên trời, chỉ cần bền bỉ, chứa đựng được nước, được cơm gạo. Ta lắng nghe nó, và nó trao cho ta những chiếc bình này, mang theo sự vững chãi, bình yên của đất. Đó là vẻ đẹp thật sự, một vẻ đẹp không cần phải chứng minh bằng sức mạnh."
Thợ May Vân, dáng người nhỏ nhắn, cũng khẽ mỉm cười. "Mỗi sợi chỉ đều có linh hồn của nó. Ta không ép chúng thành những tấm áo choàng rực rỡ, mà lắng nghe chúng muốn trở thành một tấm vải mềm mại, ấm áp, bảo vệ người mặc khỏi gió lạnh. Và chúng đã làm được điều đó."
Tu sĩ trẻ tuổi lắng nghe, đôi mắt hoài nghi dần được thay thế bằng một chút suy tư, một chút băn khoăn. Hắn ta không lập tức chấp nhận, nhưng rõ ràng, những lời giảng giải và minh chứng sống động này đã gieo vào lòng hắn một hạt giống của sự khác biệt. Người Kể Chuyện mỉm cười, đôi mắt lộ vẻ tán thưởng, ghi lại những lời nói và biểu cảm đó vào cuốn sổ của mình. Y biết, đây không chỉ là một buổi học, mà là một cuộc chiến tư tưởng thầm lặng, nơi những giá trị mới đang dần được định hình.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây Vô Tính Thành. Những ngọn núi xa xăm, hùng vĩ bao bọc Huyền Vực giờ đây chỉ còn là những đường nét mờ ảo, ẩn hiện trong màn đêm dần buông. Tần Mặc và Hạ Nguyệt đứng trên đỉnh đồi quen thuộc, nơi họ thường ngắm nhìn Vô Tính Thành lên đèn. Ánh sáng vàng dịu từ những ngôi nhà gỗ, những ngọn đèn lồng treo trên cây, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng. Tiếng gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương hoa dại và mùi ẩm ướt của đất, vuốt ve mái tóc Tần Mặc.
Tần Mặc trầm tư, ánh mắt dõi về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ bao bọc Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sức nặng của một thế giới đang đặt lên vai mình, sức nặng của một triết lý mà hắn đang cố gắng gieo trồng. Hắn biết, 'Hiến Chương Vạn Vật Cân Bằng' chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự không nằm ở vũ lực, mà nằm ở việc thay đổi tư tưởng, thay đổi những gì đã ăn sâu vào cốt tủy của cả Huyền Vực trong hàng ngàn năm.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang, xoa dịu đi phần nào sự nặng nề trong lòng Tần Mặc. Nàng không cần nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện của nàng cũng đủ để truyền thêm sức mạnh cho hắn.
"Thiết lập nguyên tắc dễ, Hạ Nguyệt," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút suy tư. "Nhưng thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy của cả Huyền Vực, về định nghĩa giá trị, về con đường tu luyện... đó mới là khó khăn lớn nhất. Mỗi lời ta nói, mỗi hành động ta làm, đều sẽ bị soi xét, bị bóp méo bởi những kẻ không muốn chấp nhận sự thay đổi, những kẻ vẫn cố chấp bám víu vào quyền lực và ham muốn thăng tiên mù quáng."
Hạ Nguyệt khẽ tựa đầu vào vai hắn, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió. "Chúng ta không đơn độc, Mặc. Vạn vật đều có thể cảm nhận được chân lý. Và những người đã đến đây, những người đã lắng nghe, họ cũng đang tìm kiếm điều đó. Họ đã quá mệt mỏi với cuộc chạy đua không ngừng nghỉ, với những cuộc chiến tranh vì tài nguyên, vì cảnh giới. Họ khao khát một sự bình yên thật sự. Anh không cần gánh vác tất cả một mình."
Tần Mặc khẽ thở dài, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên sự kiên định. "Sẽ có người đến, không chỉ để học, mà còn để thử thách... để phá vỡ. Sẽ có những kẻ muốn lợi dụng 'vật tính' để tạo ra một loại sức mạnh mới, méo mó hơn, nguy hiểm hơn. Hoặc đơn giản là không thể hiểu được, không thể từ bỏ những định kiến đã ăn sâu. Chúng ta cần phải vững vàng hơn nữa, Hạ Nguyệt. Cho Vô Tính Thành, cho cả Huyền Vực. Chúng ta phải bảo vệ 'Hiến Chương' này khỏi sự biến chất, phải bảo vệ những hạt mầm của sự cân bằng khỏi bị giẫm đạp."
Hắn biết, cái giá của sự lan tỏa đôi khi là sự biến chất. Một dòng suối trong nếu gặp phải d��ng nước đục, cũng sẽ bị vẩn đục. Nhưng không lan tỏa, thì 'chân lý' này mãi mãi chỉ là một hạt giống nhỏ bé, không thể vươn mình ra khắp Huyền Vực, không thể thay đổi số phận của vạn vật. Sẽ có những tông môn lớn, những thế lực tu sĩ mạnh mẽ, cử người đến đây để tìm hiểu, để thăm dò, và có thể, để can thiệp. Một cuộc đối đầu về tư tưởng, về con đường tu luyện, đã không thể tránh khỏi. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn đã nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Người Kể Chuyện, sự ngây thơ nhưng đầy thấu hiểu của Tiểu Thảo. Hắn biết, những sinh linh như họ, nếu được dẫn dắt đúng đắn, sẽ là những người truyền bá mạnh mẽ nhất cho triết lý cân bằng. Họ sẽ là những nhân chứng sống động, mang câu chuyện của Vô Tính Thành ra khắp Huyền Vực.
Hắn khẽ siết chặt bàn tay Hạ Nguyệt đang đặt trên tay mình. "Chúng ta sẽ làm được, Hạ Nguyệt," hắn nói, giọng hắn tuy trầm nhưng đầy kiên định. "Sẽ có sóng gió, nhưng chúng ta sẽ thuận theo dòng chảy, và rồi, dòng chảy đó sẽ là dòng chảy của sự cân bằng, dẫn dắt vạn vật trở về với bản chất của mình. 'Hiến Chương Vạn Vật Cân Bằng' này không chỉ là một văn bản, mà là một lời hứa. Lời hứa của Vô Tính Thành với toàn bộ Huyền Vực." Ánh mắt hắn hướng về phía những ngọn đèn lung linh của Vô Tính Thành, nơi những ước mơ, những hy vọng, và cả những thách thức mới đang chờ đợi. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và Tần Mặc, người gác đèn của ngọn hải đăng cân bằng, đã sẵn sàng cho hành trình đầy gian nan phía trước. Con đường phía trước sẽ không chỉ là những cuộc đối thoại, mà có thể là những cuộc chiến tranh tư tưởng khốc liệt, nơi bản chất của vạn vật và tương lai của Huyền Vực sẽ được định đoạt.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.