Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1321: Vô Tính Thành: Dòng Chảy Mới Đến Ngọn Hải Đăng Cân Bằng

Hoàng hôn đã lùi xa, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ của một ngày mới. Ánh nắng vàng óng như mật ong rải đều trên những mái nhà tranh, len lỏi qua từng tán cây cổ thụ, đánh thức Vô Tính Thành sau một đêm dài yên giấc. Những giọt sương đêm còn đọng trên lá cỏ, lấp lánh như những viên ngọc trai nhỏ, phản chiếu vẻ đẹp tinh khôi của buổi sớm mai. Tần Mặc đã rời khỏi đồi cao, trở về với nhịp sống của thành phố. Hắn biết, lời thì thầm trong nội tâm đêm qua – “Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu…” – không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà là một lời tiên tri đang dần ứng nghiệm.

***

Phố chợ sáng Vô Tính Thành hôm nay có vẻ tấp nập hơn mọi khi. Không khí vẫn mang nét dân dã, ấm áp và thân thiện vốn có, nhưng giờ đây, nó được pha tr���n thêm chút xôn xao, một sự tò mò len lỏi trong từng ngóc ngách. Những gian hàng gỗ đơn giản dựng san sát nhau, bày biện đủ loại nông sản tươi ngon, những món đồ thủ công tinh xảo, và những vật phẩm gia dụng được chế tác với sự cẩn trọng hiếm thấy. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng, tiếng gà gáy từ xa và thỉnh thoảng là tiếng trả giá khe khẽ của những người mua. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi hoa quả chín mọng, mùi đất tươi xốp và thảo mộc từ những gánh hàng rong, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng của buổi chợ sớm.

Giữa dòng người quen thuộc của người dân bản địa, dễ dàng nhận ra một vài bóng dáng lạ lẫm. Họ ăn vận khác biệt, có người khoác lên mình y phục tơ lụa mềm mại của các tông môn giàu có, có người lại mang vẻ bụi bặm của những lữ khách phong trần, nhưng tất cả đều chung một ánh mắt tò mò, thăm dò. Họ không ồn ào, mà chỉ lặng lẽ đứng lại, lắng nghe những câu chuyện phiếm của người dân, quan sát những món đồ thủ công “có linh hồn” của Ông Bảy hay Thợ May Vân, và đôi khi, ánh mắt của họ lại ánh lên vẻ hoài nghi khó che giấu. Họ dường như đang tìm kiếm điều gì đó, một lời giải đáp cho những tin đồn đã lan xa.

Tần Mặc và Hạ Nguyệt, trong những bộ y phục vải thô giản dị, bước đi giữa đám đông. Hắn không cần phải cố gắng lắng nghe, bởi lẽ, ý chí tồn tại của vạn vật nơi đây tự động vọng vào tâm trí hắn, cùng với đó là những âm thanh xì xào, những câu hỏi thầm kín từ những người mới đến.

“Họ đã đến,” Tần Mặc khẽ thì thầm bên tai Hạ Nguyệt, giọng hắn trầm lắng, pha chút suy tư. “Tin tức lan nhanh hơn ta tưởng.”

Hạ Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lướt qua những gương mặt xa lạ. Nàng nắm tay Tần Mặc, hơi siết nhẹ, như một lời động viên thầm lặng. “Họ trông có vẻ… tò mò, nhưng cũng có phần e dè.” Nàng cảm nhận được sự khác biệt trong không khí, một làn sóng năng lượng mới đang len lỏi vào sự bình yên vốn có của Vô Tính Thành.

Không xa họ, một ông lão gầy gò, tóc bạc, tay ôm cây đàn tì bà, dáng vẻ phong trần nhưng đôi mắt lại sáng quắc, đang đứng trước một quầy hàng bán rau củ tươi. Hắn chính là Người Kể Chuyện, một lữ khách tài ba, từng rong ruổi khắp Huyền Vực, dùng những câu chuyện của mình để mưu sinh và thu thập tin tức. Bên cạnh lão, một linh thú nhỏ, một con hươu con với bộ lông vàng óng và đôi mắt to tròn, ngây thơ, đang hí hoáy gặm một cọng cỏ non. Nó là Linh Thú Trẻ, một sinh linh thuần khiết, bị hấp dẫn bởi sự sống động lạ thường của nơi đây.

Người Kể Chuyện đặt câu hỏi cho một Thôn Dân Nữ đang lựa những trái cà chua mọng nước. “Cô nương, nghe nói ở đây vạn vật đều có ý chí? Thật sự có thể không cần tu luyện mà vẫn đạt được sự bình yên sao?” Giọng lão hùng hồn, nhưng ẩn chứa sự tò mò sâu sắc.

Thôn Dân Nữ, với khuôn mặt hiền lành và đôi tay chai sần vì làm việc đồng áng, ngước lên nhìn lão, nở một nụ cười chất phác. “Thưa ông, chúng tôi không biết tu luyện là gì. Ở Vô Tính Thành, chúng tôi sống cuộc đời của mình, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Mỗi hạt gạo chúng tôi trồng, mỗi tấm vải chúng tôi dệt, mỗi món ăn chúng tôi nấu, đều được làm bằng cả tấm lòng. Chúng tôi lắng nghe đất, lắng nghe cây, lắng nghe từng vật phẩm. Và chúng tôi thấy bình yên trong đó.”

Người Kể Chuyện khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại suy nghĩ. Hắn nhìn xuống con hươu con của mình, thấy nó đang dụi đầu vào một bụi hoa dại ven đường, dường như cảm nhận được điều gì đó đặc biệt từ những bông hoa nhỏ bé ấy. Những bông hoa này, dù không có linh lực, nhưng lại toát ra một vẻ tươi tắn, rạng rỡ đến lạ thường, như thể chúng đang thì thầm những câu chuyện của riêng mình.

Tần Mặc khẽ gật đầu đáp lại những ánh mắt tò mò hướng về phía mình. Hắn không nói gì nhiều, bởi lẽ, những lời giải thích suông sẽ không thể chạm đến trái tim của những kẻ đã bị mê hoặc bởi con đường thăng tiên. Chỉ có sự thật, sự thật hiện hữu ngay trước mắt họ, mới có thể lay chuyển những niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm. Hắn cảm nhận được sự giao thoa của những ý chí khác nhau: sự thuần khiết của người dân Vô Tính Thành, sự tò mò của những kẻ lữ hành, và cả những hạt giống hoài nghi vẫn còn ẩn sâu trong tâm trí họ. Điều này khiến hắn cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai, một trách nhiệm không chỉ là bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn là dẫn dắt những tâm hồn lạc lối tìm về với bản chất thật sự.

Hạ Nguyệt, như thường lệ, luôn là người hiểu rõ nhất những suy nghĩ của Tần Mặc. Nàng siết chặt tay hắn hơn một chút, truyền cho hắn sự ấm áp và kiên định. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng chỉ cần họ ở bên nhau, cùng nhau đối mặt, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Nàng tin vào Tần Mặc, tin vào triết lý mà hắn đang gieo mầm.

Tần Mặc hít một hơi sâu, cảm nhận mùi hương của đất và thảo mộc, lắng nghe tiếng thì thầm của vạn vật. Hắn biết, Vô Tính Thành đã không còn là một vùng đất bị lãng quên. Nó đã trở thành một ngọn hải đăng, thu hút những con thuyền lạc lối từ khắp Huyền Vực. Và với tư cách là người gác đèn, hắn phải đảm bảo ngọn lửa này không bao giờ tắt, và ánh sáng của nó sẽ dẫn lối cho tất cả những ai tìm kiếm sự cân bằng đích thực.

***

Buổi trưa, ánh nắng ấm áp rải khắp Học Viện Cân Bằng, tạo nên một bầu không khí yên bình nhưng tràn đầy năng lượng học tập. Mùi gỗ mới, mùi giấy sách và một chút hương linh khí nhẹ nhàng quyện vào nhau, phảng phất trong không gian được điều hòa mát mẻ bởi những trận pháp đơn giản nhưng hiệu quả. Trong một gian phòng mở, những bức tường được chạm khắc tinh xảo với những biểu tượng của sự cân bằng, Lục Vô Trần đang say sưa giảng giải về triết lý “cân bằng bản chất” cho một nhóm nhỏ những người ngoài đầu tiên. Khuôn mặt khắc khổ của lão giờ đây ánh lên vẻ nhiệt huyết hiếm thấy, đôi mắt sâu trũng không còn sự hoài nghi mà thay vào đó là niềm tin mãnh liệt.

“Chúng ta không ép buộc vạn vật thăng hoa,” Lục Vô Trần trầm giọng, nhưng mỗi lời nói đều vang vọng rõ ràng, “mà giúp chúng tìm lại bản chất, tìm lại ý chí tồn tại cốt lõi của mình. Một tấm vải dệt nên sự ấm áp, một bình gốm giữ lấy sự tinh túy của đất… đó là giá trị tự thân, không cần linh lực, không cần những phép tắc tu luyện phức tạp mà các vị vẫn quen thuộc.” Lão ung dung giải thích, cử chỉ điềm đạm nhưng ánh mắt lại đầy thuyết phục.

Viên Minh đứng bên cạnh, hăng hái hỗ trợ. Hắn cầm trên tay một thanh kiếm đơn giản, không chút linh quang, nhưng lại toát lên một vẻ sắc bén và vững chãi lạ thường. “Khi tôi luyện kiếm, tôi không cố biến nó thành thần binh,” Viên Minh nói, giọng hắn tràn đầy tự hào. “Tôi lắng nghe khát khao của nó, khát khao được tôi luyện, được sắc bén, được phục vụ. Và nó trở nên sắc bén theo cách của riêng nó, không phải vì tôi đã rót linh lực vào, mà vì tôi đã tôn trọng ý chí tồn tại của nó.” Khi hắn khẽ vung, thanh kiếm khẽ rung lên, phát ra một âm thanh nhẹ nhàng như tiếng thì thầm, khiến những người xung quanh cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ.

Trên một chiếc bàn gỗ lim đặt giữa phòng, Ông Bảy, với đôi tay thô ráp chai sần và khuôn mặt hiền lành, đặt xuống một bình gốm với hoa văn sống động. Những đường nét trên bình không chỉ là họa tiết trang trí, mà như thể chúng đang nhảy múa, đang kể một câu chuyện của đất, của lửa, của bàn tay người thợ. “Mỗi món đồ gốm đều có linh hồn riêng,” Ông Bảy nói, giọng bình đạm nhưng ẩn chứa sự tự hào sâu sắc. “Nếu ông biết cách cảm nhận nó, lắng nghe nó, thì nó sẽ trả lời ông bằng sự bền bỉ, bằng vẻ đẹp thuần khiết nhất.” Hắn vuốt ve chiếc bình, một cử chỉ đầy tình cảm, như thể đang chạm vào một người bạn thân thiết.

Thợ May Vân, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi tay khéo léo, nhẹ nhàng trải ra một tấm vải dệt mềm mại, màu sắc nhã nhặn. Khi những người ngoài khẽ chạm vào, họ cảm nhận được một sự ấm áp lạ thường, một cảm giác bình yên không thể lý giải bằng linh lực. “Mỗi sợi chỉ đều có linh hồn của nó,” Thợ May Vân mỉm cười nói, giọng nàng vui vẻ, tỉ mỉ. “Chúng muốn được dệt nên sự ấm áp, sự che chở, không phải sự hào nhoáng hay những phép thuật cầu kỳ. Chúng muốn được là chính chúng.”

Người K��� Chuyện, vẫn là người tò mò nhất trong đám, chăm chú lắng nghe, đôi khi lại lấy ra một quyển sổ nhỏ và cây bút lông để ghi chép. Hắn nhíu mày, rồi lại giãn ra, như thể đang đấu tranh với những khái niệm hoàn toàn mới mẻ. “Vậy là, không có ‘công pháp’ nào cả?” Hắn hỏi, giọng điệu vẫn còn chút hoài nghi. “Chỉ là lắng nghe và hiểu?”

Lục Vô Trần khẽ cười. “Công pháp chính là sự thấu hiểu. Công pháp chính là sự tôn trọng. Khi vạn vật được là chính nó, được nuôi dưỡng bằng sự thấu hiểu, thì chúng sẽ phát triển đến cực hạn của bản chất, không cần phải ‘thăng tiên’ theo cách mà các vị vẫn lầm tưởng.”

Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt thư sinh và đôi mắt buồn, đã từng là một đệ tử của tông môn nhỏ, giờ đây ngồi lặng thinh, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm vải của Thợ May Vân. Hắn đã từng theo đuổi linh lực, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy một sự bình yên khác lạ đang len lỏi vào tâm hồn mình. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch từ việc “thoát ly bản chất”, những con người, những sinh linh đã biến ch��t vì truy cầu sức mạnh.

Linh Thú Trẻ, con hươu con, nằm cuộn tròn dưới chân Người Kể Chuyện, đôi mắt to tròn lấp lánh như đang thấu hiểu từng lời Lục Vô Trần nói. Nó khẽ cựa quậy, dụi đầu vào chân lão, dường như cũng đang đồng cảm với triết lý này. Nó đã cảm nhận được sự sống động của những bông hoa, của dòng suối, của những món đồ gốm, và giờ đây, của những lời nói này.

Những người ngoài khác nhau có những phản ứng khác nhau. Một số gật gù, bắt đầu hiểu ra một điều gì đó sâu sắc hơn. Một số vẫn nhíu mày suy tư, cố gắng dung hòa những khái niệm mới mẻ này với những gì họ đã được học. Một số khác lại lộ rõ vẻ thất vọng, có lẽ họ đã mong chờ một “bí kíp” tu luyện nào đó, một con đường tắt dẫn đến sức mạnh. Nhưng dù là ai, họ đều không thể phủ nhận được sự chân thật, sự thanh khiết toát ra từ những con người và những vật phẩm nơi đây.

Tần Mặc, dù không có mặt ở đó, nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự giao thoa của những ý chí. Hắn cảm nhận được sự nhiệt huy��t của Lục Vô Trần và Viên Minh, sự tự hào của Ông Bảy và Thợ May Vân, và cả sự hoài nghi, sự tò mò của những người mới. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Những hạt mầm của triết lý cân bằng đã được gieo, nhưng để chúng nảy nở và phát triển khắp Huyền Vực, sẽ cần một hành trình dài và không ít thử thách. Những cuộc đối thoại như thế này, những minh chứng sống động như thế này, chính là những nhịp cầu đầu tiên kết nối Vô Tính Thành với thế giới bên ngoài, là những tia sáng đầu tiên của một kỷ nguyên mới.

***

Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây Vô Tính Thành. Ánh sáng vàng cam dịu nhẹ đổ dài trên mặt hồ trong Quán Trà Vọng Nguyệt, phản chiếu những gợn sóng lăn tăn và bóng dáng những cây liễu rủ. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng nói chuyện rì rầm của vài khách quen, và tiếng chim hót nhẹ từ những lùm cây ven hồ tạo nên một bản giao hưởng bình yên, tĩnh lặng. Mùi trà thơm dịu, hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí mát mẻ, dễ chịu của buổi chiều tà.

Tần Mặc và Lão Khang ngồi đối diện nhau, giữa họ là một bộ ấm trà bằng gốm mộc mạc. Tần Mặc nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương thơm thanh tao lan tỏa trong khoang miệng. Ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía Vô Tính Thành đang dần lên đèn, những ngọn lửa leo lắt bắt đầu thắp sáng từng góc phố, từng mái nhà. Lão Khang trầm ngâm, gương mặt phúc hậu của ông lão lưng còng, tóc bạc phơ giờ đây lộ rõ vẻ suy tư, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu.

“Dòng người đến sẽ ngày càng nhiều, Lão Khang,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm lắng, như thể đang tự hỏi chính mình. “Liệu chúng ta có thể giữ vững được sự thuần khiết này không?” Hắn cảm nhận được sự thay đổi, một dòng chảy mới đang đổ vào Vô Tính Thành, mang theo cả những điều tốt đẹp và những mối lo tiềm ẩn.

Lão Khang khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả kinh nghiệm sống và sự lo lắng cho tương lai. “Bình yên không phải là không có sóng gió, Mặc nhi, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Nhưng dòng chảy này, nó đang trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.” Lão nhìn Tần Mặc, ánh mắt vừa tin tưởng, vừa chất chứa một sự nặng nề. Lão biết gánh nặng trên vai Tần Mặc lớn đến nhường nào.

Tần Mặc đặt chén trà xuống, ngón tay hắn khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ, phát ra những âm thanh trầm đục. Hắn nhắm mắt lại, dùng ý chí của mình để lắng nghe. Hắn cảm nhận được không chỉ ý chí của những ngôi nhà, của dòng nước, của những cơn gió, mà còn cả những cảm xúc hỗn độn từ những người mới đến: sự tò mò, sự hoài nghi, sự ngưỡng mộ, và cả những tham vọng ẩn giấu.

“Ta hiểu,” Tần Mặc nói, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. “Sẽ có những người đến với tâm ý tốt, tìm kiếm chân lý, tìm kiếm sự bình yên. Nhưng cũng sẽ có những kẻ chỉ muốn lợi dụng, muốn tìm kiếm một loại sức mạnh mới để thỏa mãn tham vọng của họ. Hoặc đơn giản là không thể hiểu được, không thể từ bỏ những định kiến đã ăn sâu.” Hắn biết, lòng người hiểm ác hơn vạn vật.

Lão Khang gật đầu, chòm râu dài trắng muốt khẽ rung rinh. “Đúng vậy. Cái giá của sự lan tỏa đôi khi là sự biến chất. Một dòng suối trong nếu gặp phải dòng nước đục, cũng sẽ bị vẩn đục. Nhưng không lan tỏa, thì ‘chân lý’ này mãi mãi chỉ là một hạt giống nhỏ bé, không thể vươn mình ra khắp Huyền Vực, không thể thay đổi số phận của vạn vật.” Giọng lão đầy sự khắc khoải, nhưng cũng ẩn chứa một niềm tin không lay chuyển vào con đường Tần Mặc đã chọn.

Hạ Nguyệt, vừa mang thêm một ấm trà nóng đến, lặng lẽ đứng sau lưng Tần Mặc. Nàng không nói một lời, nhưng bàn tay nàng khẽ đặt lên vai hắn, truyền cho hắn sự ấm áp và sức mạnh của tình yêu. Nàng biết, Tần Mặc đang đối mặt với những thách thức to lớn. Triết lý cân bằng, vốn được sinh ra từ sự thuần khiết của Vô Tính Thành, giờ đây phải đối mặt với sự phức tạp và nhiễu nhương của thế giới bên ngoài. Nàng lo lắng, nhưng cũng tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Tần Mặc.

Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xăm ẩn hiện trong màn đêm. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, nhưng đồng thời, một ngọn lửa kiên định bùng cháy trong lồng ngực. Hắn không thể để Vô Tính Thành bị biến chất, cũng không thể để triết lý cân bằng bị bóp méo. Sẽ cần những quy tắc, những giới hạn rõ ràng để bảo vệ hạt giống này. Sẽ cần những cuộc đối đầu, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng sức mạnh của niềm tin, của sự thấu hiểu.

Hắn biết, những người ngoài kia, những kẻ đã từng coi Vô Tính Thành là phế địa, giờ đây sẽ không còn thờ ơ. Sẽ có những tông môn lớn, những thế lực tu sĩ mạnh mẽ, cử người đến đây để tìm hiểu, để thăm dò, và có thể, để can thiệp. Một cuộc đối đầu về tư tưởng, về con đường tu luyện, đã không thể tránh khỏi. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn đã nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Người Kể Chuyện, sự ngây thơ nhưng đầy thấu hiểu của Linh Thú Trẻ. Hắn biết, những sinh linh như họ, nếu được dẫn dắt đúng đắn, sẽ là những người truyền bá mạnh mẽ nhất cho triết lý cân bằng. Họ sẽ là những nhân chứng sống động, mang câu chuyện của Vô Tính Thành ra khắp Huyền Vực.

Tần Mặc khẽ siết chặt tay Hạ Nguyệt đang đặt trên vai mình. “Chúng ta sẽ làm được, Hạ Nguyệt,” hắn nói, giọng hắn tuy trầm nhưng đầy kiên định. “Sẽ có sóng gió, nhưng chúng ta sẽ thuận theo dòng chảy, và rồi, dòng chảy đó sẽ là dòng chảy của sự cân bằng, dẫn dắt vạn vật trở về với bản chất của mình.” Ánh mắt hắn hướng về phía những ngọn đèn lung linh của Vô Tính Thành, nơi những ước mơ, những hy vọng, và cả những thách thức mới đang chờ đợi. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và Tần Mặc, người gác đèn của ngọn hải đăng cân bằng, đã sẵn sàng cho hành trình đầy gian nan phía trước.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free