Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1330: Sóng Gió Dư Luận: Lời Tuyên Chiến Công Khai

Rạng sáng, khi mặt trời còn chưa hé dạng, toàn bộ Vô Tính Thành vẫn chìm trong làn sương sớm mờ ảo. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo hơi ẩm của đêm và mùi nước, mùi gỗ ẩm đặc trưng của vùng đất này. Tần Mặc đứng một mình tại Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi những chiếc thuyền gỗ đơn sơ đang neo đậu lặng lẽ trên mặt suối Tinh Lộ phẳng lặng như gương. Tiếng nước khẽ vỗ vào mạn thuyền, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sớm mai.

Trong tay hắn là một mảnh phù truyền tin mới nhận được, lớp da thú khô cứng vẫn còn vương vấn hơi lạnh của sương đêm. Từ những dòng chữ được viết vội trên đó, Tần Mặc có thể thấy rõ ràng một bức tranh toàn cảnh về cuộc họp bí mật tại Tháp Mật Đàm. Hắn cảm nhận rõ rệt sức mạnh của sự phối hợp, một mạng lưới các thế lực bảo thủ đã liên kết để chống lại hắn và triết lý *cân bằng bản chất*. Đó không còn là những lời lẽ rời rạc hay những cuộc luận đạo đơn lẻ, mà là một chiến lược bài bản, một kế hoạch chi tiết nhằm cô lập và hủy diệt Vô Tính Thành từ gốc rễ.

Gương mặt Tần Mặc trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự kiên định xen lẫn một nỗi lo lắng mới mẻ. Hắn siết chặt mảnh phù truyền tin trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, nhưng cũng cảm nhận được sức nóng của trách nhiệm đang đè nặng trên vai.

*Họ đã liên kết. Không chỉ là lời nói, mà là một mạng lưới những kẻ cố chấp, những kẻ mù quáng tin vào con đường thăng tiên cực đoan, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ niềm tin sai lầm của mình.* Tần Mặc độc thoại nội tâm, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong tâm trí hắn. *Gây áp lực kinh tế, chính trị... Đó không phải là một cuộc tranh luận, mà là một cuộc chiến tổng lực. Họ không muốn thuyết phục, họ muốn dập tắt. Họ muốn biến Vô Tính Thành thành một hòn đảo bị cô lập, rồi từ từ bóp nghẹt.*

Hắn nhớ lại những lời của Lão Khang: "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Nhưng đôi khi, dòng chảy cần được định hướng." Và giờ đây, dòng chảy đó đang bị những kẻ cố chấp bẻ lái, đẩy Huyền Vực vào một ngõ cụt nguy hiểm. Tần Mặc có thể cảm nhận được *ý chí tồn tại* của vạn vật xung quanh, từ những viên đá dưới chân đến những ngọn cây trên bờ, tất cả đều đang run rẩy trước một mối đe dọa vô hình nhưng hiện hữu.

*Cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn ta nghĩ. Nhưng Vô Tính Thành không thể lùi bước. Bản chất của vạn vật không thể bị chà đạp. *Ý chí tồn tại* của chúng không thể bị ép buộc thay đổi chỉ vì những khát vọng ích kỷ của con người. Ta phải tìm ra cách để đối phó, không phải bằng cách đánh trả, không phải bằng sức mạnh đối chọi lại sức mạnh, mà bằng cách chứng minh chân lý, bằng cách khai mở một con đường khác, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, và vạn vật vẫn được là chính nó.*

Ánh mắt Tần Mặc kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng đầu tiên đang dần hé rạng, xé toạc màn sương mờ ảo. Mặt trời từ từ nhô lên, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, báo hiệu một ngày mới đang đến, một ngày mới đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Hắn quay người, từng bước chân vững chãi rời khỏi Bến Tàu Hải Nguyệt, hướng về Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi Tô Lam và Lục Vô Trần đã đợi sẵn, và nơi Vô Danh Khách đã hẹn mang tới những tin tức mới nhất, dù hắn biết rõ chúng sẽ chẳng mấy tốt lành.

***

Quán Trà Vọng Nguyệt của Vô Tính Thành tọa lạc bên bờ Hồ Nguyệt Ảnh, một công trình giản dị nhưng thanh thoát, với những cột gỗ lim được chạm trổ hoa văn cổ xưa và mái ngói màu đất nung, hòa mình vào cảnh quan thiên nhiên. Không có những bức tường thành cao vút hay những trận pháp huyền diệu, nhưng mỗi phiến đá lát đường, mỗi chiếc bàn gỗ lim bóng loáng đều mang theo một *vật tính* bền bỉ, an nhiên. Sáng sớm, không khí nơi đây mát mẻ, trong lành, thoảng mùi sen mới nở từ hồ và hương trà thảo mộc dịu nhẹ. Tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven hồ hòa cùng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn.

Tần Mặc ngồi lặng lẽ bên bàn đá giữa sân, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi theo những gợn sóng lăn tăn trên mặt Hồ Nguyệt Ảnh. Hắn đã thay một bộ y phục vải thô màu xanh đậm, đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhã nhặn, phù hợp với khí chất trầm tĩnh của hắn. Phía đối diện, Tô Lam với nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, đang tỉ mỉ pha một ấm trà hương lan. Nàng vận trên mình bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, thanh ki���m cổ bên hông khẽ chạm vào ghế khi nàng cử động. Bên cạnh Tô Lam, Lục Vô Trần với khuôn mặt khắc khổ, mái tóc đã điểm bạc và đôi mắt sâu trũng, đang trầm ngâm nhìn về phía xa xăm, tay gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ đều như mang theo một nỗi ưu tư vô hạn.

Bầu không khí yên bình bị phá vỡ khi một bóng người phong trần xuất hiện. Đó là Vô Danh Khách, với chiếc áo choàng cũ kỹ và bầu rượu quen thuộc treo bên hông. Khuôn mặt y khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư nhưng bước chân vẫn bình tĩnh, thâm trầm. Hắn không nói gì, chỉ đặt lên bàn một chồng phù truyền tin, những mảnh da thú khô cứng mang theo thông điệp từ khắp nơi trên Huyền Vực.

Tô Lam khẽ nhíu mày, nhận ra sự khẩn cấp từ hành động của Vô Danh Khách. Nàng đặt chén trà xuống, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sự lo lắng: "Tin tức đã đến rồi sao?"

Vô Danh Khách gật đầu, đưa tay vuốt chòm râu lún phún. Giọng y trầm ấm, mang theo chút phong trần: "Tần Mặc, liên minh bảo thủ đã hành động. Hoàng Thành Thiên Long và nhiều nơi khác đang chìm trong những cuộc mít tinh phản đối. Họ không còn che giấu nữa, mà công khai bôi nhọ ngươi."

Tần Mặc khẽ đưa tay, nhặt lấy một mảnh phù truyền tin. *Ý chí tồn tại* của mảnh phù này rung lên bần bật, như thể nó đang gào thét về sự hỗn loạn và phẫn nộ mà nó đã chứng kiến. Hắn không cần đọc hết cũng có thể cảm nhận được luồng cảm xúc tiêu cực, sự căm ghét và phẫn nộ bị khơi dậy.

Tô Lam nhìn chồng phù truyền tin, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng. "Chúng ta đã dự đoán được, nhưng không ngờ lại nhanh và quy mô đến vậy. Họ không chỉ dừng lại ở việc luận đạo trong các tông môn nữa." Nàng nhìn sang Tần Mặc, ánh mắt đầy quyết tâm hỗ trợ, nhưng cũng không giấu được sự lo lắng. "Các tông môn lớn đã huy động lực lượng, cả tu sĩ lẫn dân chúng bị ảnh hưởng bởi lời lẽ của họ. Những tin đồn thất thiệt, những lời lẽ bóp méo triết lý của chúng ta đang lan truyền như bệnh dịch."

Lục Vô Trần thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu. "Lời lẽ của họ rất kích động, bóp méo hoàn toàn triết lý của huynh." Y ngước đôi mắt trũng sâu nhìn Tần Mặc. "Họ gieo rắc nỗi sợ hãi về sự yếu kém, về việc Huyền Vực sẽ bị chìm đắm nếu không có con đường thăng tiên. Họ nói rằng huynh đang cướp đi hy vọng của vạn vật, đang trói buộc chúng mãi mãi trong vòng luân hồi phàm tục." Giọng y khàn khàn, như thể nói ra những lời đó cũng làm y mệt mỏi. "Ta đã từng là một phần của thế giới đó, Tần Mặc. Ta hiểu rõ sự cố chấp và niềm tin mù quáng vào thăng tiên có thể ăn sâu đến mức nào."

Tần Mặc không nói gì, chỉ lật từng mảnh phù truyền tin. Mỗi dòng chữ, mỗi hình ảnh được ghi lại trên phù đều như một lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm tin của hắn. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của những tu sĩ trẻ bị kích động, sự hoang mang của dân chúng bị dẫn dắt, và cả sự tuyệt vọng của những người từng tin vào hắn nhưng giờ đang dao động.

"Họ dùng những ngôn từ mạnh mẽ, những hình ảnh cường điệu," Vô Danh Khách tiếp lời, giọng bình thản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu. "Họ nói ngươi là kẻ phá hoại 'tiên lộ', là 'tà đạo' muốn kìm hãm Huyền Vực. Họ vẽ ra một viễn cảnh đen tối nơi vạn vật không còn khát khao vươn lên, nơi Huyền Vực sẽ suy tàn và b��� các thế lực khác thôn tính."

Tần Mặc khép nhẹ mi mắt, một tia sáng vụt qua trong đôi mắt đen láy. Hắn có thể cảm nhận *ý chí tồn tại* của những kẻ đang gào thét ngoài kia. Không phải tất cả đều ác độc. Một số thật sự tin rằng con đường của hắn là sai lầm, là mối đe dọa cho sự tồn vong của Huyền Vực. Họ đã bị tẩy não, bị tiêm nhiễm một niềm tin rằng thăng tiên là mục đích tối thượng, là cứu cánh duy nhất.

"Niềm tin, một khi đã ăn sâu, khó mà lay chuyển," Tần Mặc cuối cùng cũng cất tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy suy tư. "Đặc biệt là khi niềm tin ấy được xây dựng trên hàng ngàn năm lịch sử, trên khát vọng mãnh liệt của vô số sinh linh." Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Vô Danh Khách. "Vậy là cuộc đối đầu đã bắt đầu. Không còn là tranh luận, mà là một cuộc tuyên chiến công khai, phải không?"

Vô Danh Khách gật đầu, nhấp một ngụm rượu. "Chính là như vậy. Họ muốn biến ngươi thành kẻ thù chung, là ngọn nguồn của mọi tai ương. Họ muốn cô lập Vô Tính Thành, rồi từ từ bóp nghẹt tiếng nói của ngươi."

Tô Lam nắm chặt tay. "Chúng ta không thể để họ làm vậy! Triết lý cân bằng không thể bị bóp méo thành sự yếu đuối, không thể bị biến thành tà đạo!"

Lục Vô Trần nhìn ra Hồ Nguyệt Ảnh, đôi mắt chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng có chút kiên định le lói. "Khi một cái cây bị bệnh, không thể chỉ chặt bỏ. Phải tìm cách chữa lành tận gốc rễ, dù cho cái cây đó có cố chấp từ chối. Nhưng làm sao để chữa lành một thế giới đã mục ruỗng trong niềm tin sai lầm?"

Tần Mặc đặt mảnh phù truyền tin xuống, nhìn vào ba người đồng hành của mình. "Chúng ta sẽ phải đối mặt. Không phải bằng bạo lực, mà bằng chân lý. Nhưng chân lý ấy, cần được chứng minh bằng hành động." Ánh mắt hắn kiên định. "Hãy kể cho ta nghe chi tiết về những gì đang diễn ra ở Hoàng Thành Thiên Long."

Vô Danh Khách bắt đầu thuật lại, giọng đều đều, bình thản như đang kể một câu chuyện. Nhưng trong từng lời y nói, Tần Mặc có thể nghe thấy tiếng gầm gừ của sóng gió, tiếng gào thét của một cuộc chiến tư tưởng đang nhấn chìm Huyền Vực. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Những cuộc mít tinh, những lời tuyên truyền này sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói mà sẽ leo thang thành các hành động gây áp lực cụ thể hơn, ảnh hưởng đến kinh tế, chính trị, thậm chí là an nguy của Vô Tính Thành. Tần Mặc cần một chiến lược đối phó toàn diện, không chỉ là thuyết phục mà còn là chứng minh bằng hành động và kết quả cụ thể để thay đổi nhận thức của công chúng, một cuộc chiến cam go chưa từng có.

***

Hoàng Thành Thiên Long, giữa trưa. Nắng ấm chan hòa trải vàng trên những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ lấp lánh dưới ánh dương. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng hiện lên sừng sững. Tuy nhiên, hôm nay, sự uy nghi, lộng lẫy ấy lại bị bao phủ bởi một bầu không khí hỗn loạn, cuồng nhiệt.

Quảng trường lớn của Hoàng Thành, nơi thường diễn ra những buổi lễ trọng đại hay chợ phiên náo nhiệt, giờ đây biến thành một biển người. Hàng vạn tu sĩ và dân chúng Huyền Vực chen chúc nhau, tạo nên một tiếng ồn ào như ong vỡ tổ, xen lẫn tiếng hô hào, tiếng tranh cãi và cả những tiếng thở dài lo lắng. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng ven đường bị lấn át bởi mùi mồ hôi của đám đông, mùi bụi bặm bị khuấy động, và cả mùi tức giận, căm phẫn đang bốc lên từ những trái tim bị kích động.

Trên một đài cao tạm bợ, được dựng lên từ những khối đá lớn và phủ lụa đỏ, Mộ Dung Tĩnh đứng sừng sững. Ngoại hình y tuấn tú, khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt được buộc cao, phấp phới trong gió. Y vận y phục tông môn sang trọng, tay cầm chiếc quạt ngọc khẽ phe phẩy, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, đầy kiêu hãnh và quyết đoán. Giọng nói của y, vốn đã hùng hồn, nay được khuếch đại bởi một phù văn âm thanh, vang vọng khắp quảng trường, xuyên qua tiếng ồn ào của đám đông, ghim thẳng vào tai mỗi người.

"Hỡi các bằng hữu Huyền Vực! Hỡi những kẻ còn mang trong mình khát vọng vươn lên, khát vọng thăng hoa!" Mộ Dung Tĩnh bắt đầu, giọng điệu hùng tráng, như một vị tướng đang kêu gọi quân sĩ ra trận. "Các ngươi có thấy không? Kẻ từ Vô Tính Thành kia đang làm gì với niềm tin của chúng ta? Hắn muốn vạn vật mãi mãi chôn chân tại phàm trần! Hắn muốn hủy hoại con đường thăng tiên mà tổ tiên ta đã dày công vun đắp!"

Tiếng hô hào "Hủy hoại tiên lộ!", "Đuổi Tần Mặc!" vang lên như sấm dậy, dội lại từ những bức tường thành. Đám đông tu sĩ trẻ tuổi, với gương mặt hăng hái, nhiệt huyết, giơ cao quyền trượng, kiếm báu, tạo thành một làn sóng phẫn nộ không ngừng. Những người dân thường, dù không hiểu hết những lý lẽ cao siêu, nhưng bị cuốn theo bầu không khí cuồng nhiệt, cũng bắt đầu gào thét theo.

Mộ Dung Tĩnh khẽ cười khẩy, ánh mắt lướt qua đám đông, thỏa mãn với hiệu ứng mà lời nói của mình tạo ra. Y tiếp tục: "Hắn nói về 'cân bằng bản chất', về 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Nhưng đó chỉ là lời lẽ hoa mỹ để che đậy sự yếu đuối! Sự yếu đuối mà hắn muốn gieo rắc lên toàn bộ Huyền Vực này! Nếu vạn vật không còn khát khao thăng tiến, không còn tranh đấu để vươn lên, thì Huyền Vực này sẽ trở thành gì? Một vùng đất chết chóc, nơi mọi sinh linh đều chấp nhận số phận phàm tục, rồi bị các thế lực bên ngoài thôn tính, nghiền nát!"

Bên cạnh Mộ Dung Tĩnh, Trần Trưởng Lão, ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa, cũng tiến lên phía trước. Ánh mắt y sắc sảo, đầy quyền lực, quét một lượt qua đám đông. Giọng y trầm đục, vang vọng, mang theo sự cố chấp và định kiến đã ăn sâu vào xương tủy.

"Triết lý cân bằng của hắn chỉ là sự yếu đuối, là cái cớ để chối bỏ trách nhiệm và sự tiến hóa!" Trần Trưởng Lão gầm lên, bàn tay nắm chặt. "Hắn muốn vạn vật chấp nhận số phận, chấp nhận sự tầm thường! Hắn muốn Huyền Vực này tự hủy hoại tương lai của chính mình! Kẻ yếu không có quyền tồn tại! Chỉ có kẻ mạnh, kẻ biết vươn lên, kẻ dám phá bỏ giới hạn mới xứng đáng tồn tại trong thế giới này!"

Những lời lẽ của y như đổ thêm dầu vào lửa. Đám đông càng thêm kích động. Những khẩu hiệu "Trừ diệt tà đạo!", "Bảo vệ tiên lộ!" vang lên không ngớt. Một số ít người, có lẽ là những người từng được Tần Mặc giúp đỡ hoặc chứng kiến hành động của hắn, cố gắng lên tiếng phản bác. Một tu sĩ trẻ tuổi rụt rè nói: "Nhưng Tần Mặc huynh ấy đã giúp vô số *vật tính* tìm lại chính mình..."

Lời nói của y nhanh chóng bị nhấn chìm trong tiếng gào thét phẫn nộ. Một lão tu sĩ khác, với gương mặt đỏ gay, chỉ vào tu sĩ trẻ: "Ngươi bị hắn mê hoặc rồi! Hắn chỉ đang lừa dối các ngươi, khiến các ngươi từ bỏ con đường chân chính để rồi mãi mãi chìm đắm trong bùn lầy phàm tục!"

Một người phụ nữ trung niên, tay ôm chặt đứa con nhỏ, nước mắt lưng tròng, hét lên: "Hắn nói con ta không cần phải lên tiên! Hắn nói *vật tính* của con ta là một bông hoa! Nhưng nếu bông hoa đó không tu luyện, không thăng hoa, làm sao nó có thể chống lại phong ba bão táp, làm sao nó có thể bảo vệ chính mình trong thế giới khắc nghiệt này?" Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng của một người mẹ trước tương lai con cái đã bị những kẻ đứng trên đài khéo léo lợi dụng, biến thành một mũi dùi nhọn hoắt chĩa vào Tần Mặc.

Mộ Dung Tĩnh và Trần Trưởng Lão trao đổi ánh mắt, một nụ cười đắc thắng thoáng hiện trên khóe môi. Họ đã thành công. Họ đã biến Tần Mặc thành kẻ thù chung, thành biểu tượng của sự yếu đuối và thoái hóa. Dòng chảy dư luận, vốn đã phân hóa, giờ đây bị họ bẻ lái, tạo thành một cơn sóng thần phẫn nộ, chực chờ nhấn chìm mọi thứ cản đường họ. Tiếng trống hội được đánh lên dồn dập, như tiếng thúc giục của chiến tranh. Bầu không khí cuồng nhiệt, đầy căm phẫn ấy khiến ngay cả những tảng đá dưới chân cũng như đang run rẩy, *ý chí tồn tại* của chúng bị đè nén, bị bóp méo bởi sự cuồng loạn của con người.

***

Đêm dần buông xuống Vô Tính Thành, mang theo sự tĩnh mịch vốn có của vùng đất này. Gió nhẹ xào xạc qua những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ những con kênh nhỏ dẫn vào tận khu dân cư, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào, hỗn loạn của Hoàng Thành Thiên Long.

Trong căn nhà gỗ đơn sơ của Tần Mặc, ánh nến lung linh hắt bóng những hình thù huyền ảo lên vách tường bằng gỗ lim mộc mạc. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa chiều, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ và mùi đất tươi xốp từ khu vườn nhỏ bên ngoài len lỏi vào, xoa dịu phần nào sự nặng nề trong không khí. Tần Mặc ngồi khoanh chân trên tấm chiếu cói, đôi mắt hắn khép hờ, dường như đang lắng nghe *ý chí tồn tại* của vạn vật xung quanh, từ ngọn lửa nến leo lét đến từng thớ gỗ trên vách. Hắn muốn tìm thấy sự bình yên, sự vững chãi từ những thứ đơn giản nhất, để đối phó với cơn bão tố đang gầm gừ bên ngoài.

Tô Lam ngồi đối diện, dáng vẻ thanh thoát nhưng đôi mày khẽ nhíu lại, thể hiện sự lo lắng sâu sắc. Nàng vừa sắp xếp lại những mảnh phù truyền tin, đọc đi đọc lại những lời lẽ kích động, những bản tuyên ngôn hùng hồn từ phe đối lập. Lục Vô Trần ngồi cạnh nàng, khuôn mặt khắc khổ càng thêm trầm tư dưới ánh nến, tay y vẫn không ngừng gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều như một nhịp đếm cho sự lo âu trong lòng. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và bộ áo vải thô giản dị, ngồi ở góc phòng, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông dõi theo Tần Mặc, như thể ông đang nhìn thấy không chỉ hiện tại mà cả tương lai của Huyền Vực.

"Lời lẽ của họ không chỉ nhằm bôi nhọ huynh," Tô Lam cất tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Mà còn nhằm gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng dân chúng. Họ nói nếu không tu luyện, không thăng tiên, vạn vật sẽ yếu đuối, sẽ bị hủy diệt. Họ khiến người ta tin rằng con đường duy nhất để tồn tại là phải tranh đoạt, phải vươn lên đến cực hạn." Nàng siết chặt mảnh phù truyền tin trong tay. "Chúng ta không thể dùng bạo lực để đối phó với tư tưởng. Nhưng nếu không hành động, triết lý cân bằng sẽ bị bóp méo đến mức không thể cứu vãn. Nó sẽ bị biến thành một thứ dị đoan, một mối đe dọa."

Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng như mặt hồ. "Đúng vậy. Bạo lực chỉ sinh ra thêm bạo lực. Tư tưởng chỉ có thể bị thay đổi bằng một tư tưởng khác mạnh mẽ hơn, bằng chân lý và sự thật được chứng minh." Hắn khẽ thở dài, hơi thở mang theo mùi trà thảo mộc thoang thoảng. "Nhưng chân lý cần thời gian để thấm nhuần, và thời gian là thứ chúng ta đang thiếu. Họ muốn đẩy chúng ta vào thế b�� động, dùng dư luận để cô lập chúng ta."

Lục Vô Trần ngẩng đầu, đôi mắt trũng sâu nhìn Tần Mặc. "Họ đã thành công bước đầu. Dư luận đã bị chia rẽ, và phe phản đối đang chiếm ưu thế. Không phải ai cũng có thể thấu hiểu triết lý sâu sắc của huynh, Tần Mặc. Nhiều người chỉ thấy những gì được phơi bày trước mắt, những lợi ích tức thì, hoặc những nỗi sợ hãi được gieo rắc." Y ngừng lại, giọng nói yếu ớt nhưng đầy khắc khoải. "Ta đã từng chứng kiến, Tần Mặc, cách một niềm tin có thể biến con người thành những kẻ mù quáng nhất, những kẻ sẵn sàng chà đạp lên mọi thứ để đạt được cái gọi là 'tiên lộ' của mình."

"Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng, không chỉ là lời nói." Tô Lam tiếp lời, giọng nàng đầy kiên quyết. "Một hành động có thể chứng minh giá trị của con đường chúng ta. Một hành động có thể lay động những tâm hồn còn đang hoang mang, và khiến những kẻ cố chấp kia phải suy nghĩ lại." Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Huynh có thể nghe được *ý chí tồn tại* của vạn vật. Huynh có thể cảm nhận nỗi đau của chúng khi bị ép buộc phải thay đổi. Chúng ta cần một minh chứng sống động, Tần Mặc. Một minh chứng cho thấy thăng tiên không phải là con đường duy nhất, và rằng *cân bằng bản chất* mới là chìa khóa cho sự tồn vong của Huyền Vực."

Lão Khang, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, nhẹ nhàng cất tiếng, giọng ông trầm ấm, từ tốn nhưng mỗi lời đều mang trọng lượng ngàn cân. "Khi một cái cây bị bệnh, không thể chỉ chặt bỏ. Phải tìm cách chữa lành tận gốc rễ, dù cho cái cây đó có cố chấp từ chối. Nhưng cũng không thể cứ để nó tự mục ruỗng. Đôi khi, cần có một sự lay động mạnh mẽ để đánh thức hạt mầm sự sống còn sót lại." Ông đưa mắt nhìn Tần Mặc, đôi mắt hiền từ nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu xa. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Nhưng đôi khi, dòng chảy cần được định hướng, cần được dẫn dắt bởi một bàn tay kiên cường."

Tần Mặc lắng nghe từng lời, từng câu, cảm nhận sâu sắc áp lực đang đè nặng lên vai mình. Hắn biết, lời nói không còn đủ. Những cuộc mít tinh và tuyên truyền phản đối sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói mà sẽ leo thang thành các hành động gây áp lực cụ thể hơn, không chỉ về kinh tế, chính trị mà còn có thể là những đòn tấn công trực diện vào Vô Tính Thành. Hắn cần một chiến lược đối phó toàn diện, không chỉ là thuyết phục mà còn là chứng minh bằng hành động và kết quả cụ thể để thay đổi nhận thức của công chúng.

*Ý chí tồn tại* của Huyền Vực đang gào thét, đang cầu cứu. Hắn không thể lùi bước. Hắn không thể để thế giới này bị hủy hoại bởi sự truy cầu vô độ, bởi niềm tin mù quáng. Hắn phải cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo định nghĩa của những kẻ cố chấp.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt, hình ảnh những bông hoa nở rộ trong Vô Tính Thành, những dòng suối trong lành, những linh thú an nhiên hiện lên trong tâm trí hắn. Đó là minh chứng sống động nhất cho triết lý của hắn.

"Ta hiểu rồi," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng sự kiên định chưa từng thấy. "Chúng ta sẽ không chỉ nói. Chúng ta sẽ hành động. Chúng ta sẽ cho Huyền Vực thấy, *cân bằng bản chất* không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh chân chính. Sức mạnh để tồn tại, để phát triển, và để giữ gìn thế giới này." Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định, chứa đựng một kế hoạch đã bắt đầu hình thành trong tâm trí. "Chúng ta sẽ chứng minh, bằng chính Vô Tính Thành này, rằng *khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới*... nhưng khi vạn vật được là chính nó, thế giới sẽ hồi sinh."

Trong ánh nến chập chờn, Tần Mặc như một pho tượng đá cổ kính, vững chãi, sẵn sàng đối mặt với cơn bão tố đang ập đến. Lão Khang khẽ gật đầu, nở một nụ cười ẩn ý. Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, trong lòng dấy lên niềm hy vọng và sự quyết tâm mới mẻ. Họ biết, một cuộc chiến lớn hơn, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động cụ thể, không còn xa nữa. Toàn bộ Huyền Vực sẽ phải lựa chọn, và Tần Mặc, bằng cách riêng của mình, sẽ buộc họ phải đối mặt với lựa chọn đó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free