Vạn vật không lên tiên - Chương 1331: Tiếng Vọng Chân Lý: Bắt Đầu Luận Đạo Công Khai
Ánh bình minh đầu tiên xuyên qua khe cửa sổ, rải những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà gỗ mộc mạc của căn phòng ở Vô Tính Thành. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo mùi gỗ ẩm sau một đêm sương và hương hoa dại phảng phất từ những khu vườn nhỏ xung quanh. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ con kênh nhỏ dẫn qua làng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ tán lá cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi của sự tĩnh mịch. Đây là Vô Tính Thành, nơi mà sự bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy, như lời Lão Khang vẫn thường nói.
Trong căn phòng đơn sơ nhưng ấm cúng ấy, Tần Mặc ngồi trầm tư, tay khẽ vuốt ve một tấm phù truyền tin cũ kỹ. Bên cạnh hắn, Tô Lam, Lục Vô Trần, Lão Khang và Vô Danh Khách đều có mặt, mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều hướng về Tần Mặc, chờ đợi. Các báo cáo từ Vô Danh Khách về mức độ phản đối, về làn sóng dư luận đang bị thao túng, đang chất chồng trên bàn. Những lời lẽ đả kích, những sự xuyên tạc triết lý cân bằng, tất cả đều được ghi lại cẩn thận, như những mũi dao vô hình đang đâm vào lòng Vô Tính Thành.
“Cuộc chiến tư tưởng khó hơn vạn lần chiến trường, vì nó diễn ra trong tâm khảm mỗi người,” Lão Khang khẽ thở dài, giọng ông trầm ấm, từ tốn nhưng mỗi lời đều mang trọng lượng ngàn cân. Đôi mắt hiền từ của ông ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu xa, khi nhìn vào những dòng chữ đầy căm phẫn trên phù truyền. “Họ đã tin vào 'tiên lộ' quá lâu, quá sâu. Để lay chuyển niềm tin ấy, cần hơn cả lời nói.”
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự mệt mỏi từ Lục Vô Trần, sự kiên quyết từ Tô Lam, và sự cảnh giác không ngừng của Vô Danh Khách. Hắn cũng cảm nhận được *ý chí tồn tại* của chính Vô Tính Thành, sự bình yên mong manh đang bị đe dọa bởi những âm mưu từ bên ngoài.
"Chúng ta không thể dùng sức mạnh để thay đổi niềm tin, chỉ có thể dùng chân lý và sự thấu hiểu," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng sự kiên định. Hắn biết, lời nói của mình không hùng hồn, không mạnh mẽ như những tu sĩ cấp cao kia, nhưng hắn tin vào sức nặng của sự thật. "Chúng ta sẽ mở các buổi luận đạo công khai. Không phải để tranh luận thắng thua, mà để gieo hạt giống của sự thật, của sự lựa chọn. Chúng ta sẽ giải thích sâu sắc về triết lý cân bằng, về những lợi ích lâu dài của nó, và về cái giá phải trả khi vạn vật bị ép buộc thoát ly bản chất."
Tô Lam cau mày, vẻ mặt thanh tú của nàng ánh lên sự lo lắng. “Nhưng đối phương sẽ dùng mọi thủ đoạn để bóp méo lời chúng ta. Họ sẽ kích động đám đông, gieo rắc sự sợ hãi. Chúng ta cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng, Tần Mặc. Không chỉ là lời lẽ, mà còn là cách đối phó với sự hung hãn, sự cố chấp của họ.” Nàng siết nhẹ chuôi kiếm cổ bên hông, một thói quen khi đối mặt với thử thách. Đối với nàng, một trận chiến dùng lý lẽ đôi khi còn khó khăn hơn vạn lần một trận chiến bằng kiếm.
Lục Vô Trần ngẩng đầu, đôi mắt trũng sâu nhìn Tần Mặc. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, nhưng cũng ánh lên một tia quyết tâm. “Tôi sẵn lòng kể câu chuyện của mình, về sự mất mát khi mù quáng theo đuổi 'tiên lộ'. Về việc tôi đã đánh mất chính mình, đánh mất sự bình yên nội tại, chỉ để chạy theo một thứ ảo ảnh. Có lẽ, những lời từ một kẻ đã từng lầm đường lạc lối sẽ có sức nặng hơn những lý lẽ khô khan.” Giọng y yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự chân thành và một nỗi đau thầm kín. Y biết, việc khơi gợi lại quá khứ ấy là một thử thách, nhưng vì Tần Mặc, vì triết lý mà y tin tưởng, y sẵn sàng đối mặt.
Vô Danh Khách, với dáng vẻ phong trần và chiếc áo choàng cũ kỹ, khẽ nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu bên hông. Ánh mắt y đầy suy tư, quét qua các phù truyền tin. “Tôi sẽ đảm bảo an ninh và thu thập phản ứng từ đám đông. Đối phương sẽ không ngồi yên, Tần Mặc. Họ sẽ cử người trà trộn, gây rối, kích động. Chúng ta cần phải nắm bắt được ý đồ của họ, và bảo vệ huynh an toàn. An toàn của huynh chính là an toàn của triết lý này.” Y không nói nhiều, nhưng hành động của y luôn thể hiện sự trung thành và thận trọng tuyệt đối. Hắn biết rõ bản chất của những kẻ cuồng vọng, và những thủ đoạn mà họ có thể dùng.
Tần Mặc trải tấm bản đồ Huyền Vực ra giữa bàn. Những con sông, dãy núi, và các thành trì lớn nhỏ hiện rõ mồn một. Hắn đặt ngón tay lên một điểm sáng lấp lánh trên bản đồ – Hoàng Thành Thiên Long, trung tâm quyền lực và cũng là nơi tập trung nhiều tu sĩ bảo thủ nhất. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ Hoàng Thành Thiên Long. Nơi đó, sự đối kháng là mạnh nhất, nhưng cũng chính là nơi cần được khai sáng nhất. Nếu chúng ta có thể gieo hạt giống ở đó, nó sẽ lan tỏa khắp Huyền Vực.”
Hắn phác thảo các luận điểm chính:
Thứ nhất, *vật tính* là bản chất cốt lõi của vạn vật, không thể và không nên bị thay đổi cưỡng bức.
Thứ hai, *ý chí tồn tại* của mỗi thực thể là thiêng liêng, và sự ép buộc thay đổi sẽ dẫn đến bi kịch, không phải thăng hoa.
Thứ ba, *cân bằng bản chất* không phải là sự yếu kém, mà là sức mạnh chân chính để tồn tại và phát triển hài hòa.
Thứ tư, Huyền Vực đang đứng trước bờ vực sụp đổ vì sự truy cầu 'tiên lộ' mù quáng, và Vô Tính Thành chính là minh chứng sống động cho một con đường khác.
Tô Lam chăm chú lắng nghe, nàng bắt đầu chuẩn bị các lập luận phản bác, dự đoán những câu hỏi khó và những lời xuyên tạc mà phe đối lập sẽ đưa ra. Nàng sẽ dùng những ví dụ cụ thể, những lời lẽ sắc bén để vạch trần sự phi lý trong quan điểm của họ. Lục Vô Trần nhắm mắt lại, trong tâm trí y bắt đầu tái hiện lại những ký ức đau buồn về quá khứ, về những mất mát mà y đã phải trải qua khi còn là một tu sĩ mù quáng. Y biết, câu chuyện của y sẽ là một thanh kiếm sắc bén, không chém vào thân thể, mà chém vào tâm hồn.
Trong ánh nắng sớm dịu nhẹ, một kế hoạch lớn đã bắt đầu hình thành. Đó không phải là một kế hoạch chiến tranh, mà là một kế hoạch khai sáng, một cuộc chiến vì chân lý. Tần Mặc nhìn ra khung cửa sổ, nơi những giọt sương còn đọng trên lá cỏ. Hắn biết, hạt giống đã gieo, nhưng để nó nảy mầm giữa mảnh đất cằn cỗi của những định kiến và tham vọng, sẽ là một hành trình gian nan.
***
Hoàng Thành Thiên Long, nơi những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh sừng sững, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ phức tạp, giờ đây rộn ràng hơn bao giờ hết. Quảng trường lớn nằm ngay trung tâm thành phố, thường ngày là nơi diễn ra các buổi tế lễ hay những sự kiện trọng đại, nay chật kín người. Những cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng, dường như cũng đang nín thở theo dõi sự kiện sắp diễn ra.
Giữa quảng trường, một sân khấu đơn giản được dựng lên, khác hẳn với vẻ hào nhoáng xung quanh. Trên sân khấu chỉ có một tấm lụa trắng mang biểu tượng của Vô Tính Thành – một cây cổ thụ vươn mình giữa vùng đất hoang sơ. Âm thanh huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, tất cả dường như bị nuốt chửng bởi tiếng xì xào, bàn tán của đám đông. Hàng ngàn ánh mắt tò mò, hoài nghi, và cả thù địch đang đổ dồn về sân khấu. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng hòa lẫn với mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường, và cả một chút mùi căng thẳng trong không khí.
Tần Mặc, Tô Lam, và Lục Vô Trần bước lên sân khấu. Tần Mặc vẫn với trang phục đơn giản của người Vô Tính Thành, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua đám đông, không một chút sợ hãi hay nao núng. Tô Lam đứng cạnh hắn, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, tay vẫn giữ chặt chuôi kiếm. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người gầy gò, trông có vẻ yếu ớt nhưng ánh mắt y kiên định lạ thường.
Phía xa, xen lẫn trong đám đông, Mộ Dung Tĩnh và Trần Trưởng Lão đứng đó, không hề che giấu sự hiện diện của mình. Mộ Dung Tĩnh, với ngoại hình tuấn tú và khí chất cao ngạo, tay cầm chiếc quạt ngọc, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thủng Tần Mặc. Trần Trưởng Lão, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực, thể hiện rõ sự khinh thường. Họ cùng một nhóm tu sĩ bảo thủ khác, những kẻ tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên cực đoan, đã sẵn sàng phản công. Vô Danh Khách, ẩn mình trong đám đông với chiếc áo choàng cũ kỹ, ánh mắt y lướt qua từng gương mặt, cảnh giác cao độ, thu thập mọi phản ứng, mọi động thái bất thường.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức nóng của đám đông, cảm nhận những luồng *ý chí tồn tại* hỗn loạn xung quanh hắn: sự khao khát quyền lực, sự sợ hãi cái chết, sự hoài nghi, sự cố chấp, và cả những tia hy vọng le lói. Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn để mở đầu, mà dùng một giọng điệu trầm ổn, từ tốn, như đang kể một câu chuyện.
“Vạn vật đều có bản chất, có *ý chí tồn tại* riêng. Một cây cổ thụ vươn mình giữa trời đất không cần phải biến thành chim mới được gọi là vĩ đại. Một dòng suối chảy xiết không cần phải biến thành lửa mới được gọi là mạnh mẽ.” Tần Mặc nói, ánh mắt hắn như đang nhìn xuyên thấu vào tâm hồn mỗi người. “Mục đích của sự sống không phải là trở thành một thứ khác, mà là trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Khi một thanh kiếm buộc phải thành người, nó không còn là kiếm nữa, và cũng không bao giờ thành người hoàn chỉnh. Nó chỉ là một bi kịch.”
Đám đông xì xào, một số người gật gù, nhưng đa số vẫn giữ vẻ hoài nghi.
Đột nhiên, một tiếng cười khẩy vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Mộ Dung Tĩnh bước ra khỏi đám đông, đứng thẳng lưng, vẻ mặt khinh thường. “Ngươi nói vậy là phủ nhận con đường thăng tiên của bao thế hệ? Ngươi muốn vạn vật mãi mãi yếu kém, không có chí tiến thủ sao? Chẳng lẽ một phàm nhân không được khao khát trở thành cường giả, một cường giả không được khao khát trường sinh bất lão? Ngươi muốn chúng ta an phận thủ thường, sống cuộc đời ngắn ngủi, vô vị như cỏ cây, đất đá?”
Tần Mặc bình thản đáp: “Chúng ta không phủ nhận sự tiến bộ, sự vươn lên. Chúng ta phủ nhận sự ép buộc. Sự tiến bộ mà đánh mất bản chất, sự vươn lên mà chà đạp lên mọi thứ, đó không phải là con đường chân chính. Đó là con đường dẫn đến sự hủy diệt. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Sức mạnh chân chính không nằm ở việc biến mình thành một thứ không phải mình, mà nằm ở việc phát huy tối đa *vật tính* của bản thân, một cách hài hòa và cân bằng.”
Trần Trưởng Lão, với giọng nói uy nghiêm, vang dội như sấm, chen vào: “Hài hòa? Cân bằng? Huyền Vực này là một thế giới của kẻ mạnh. Kẻ yếu không có quyền lựa chọn, không có quyền tồn tại! Tu luyện là tranh đoạt, là giành giật! Ngươi nói về sự yếu đuối của Vô Tính Thành, về cái gọi là 'bình yên' mà đến một trận pháp bảo vệ cũng không có, đó là sự sa sút, là sự thụt lùi của văn minh tu luyện!”
Lục Vô Trần bước tới, khuôn mặt y dù khắc khổ nhưng ánh mắt lại bừng lên một sự bình yên lạ thường. Giọng y yếu ớt, nhưng lại có sức lay động lòng người. “Tôi từng là kẻ mù quáng nhất trong số các ngươi. Tôi từng truy cầu 'tiên lộ' đến mức mất đi bản thân, mất đi tất cả. Tôi đã bỏ lại gia đình, bạn bè, chỉ để đuổi theo một thứ quyền năng vô hạn. Tôi đã tàn sát, đã tranh đoạt, đã tự cho mình là kẻ mạnh nhất. Nhưng đến cuối cùng, tôi nhận ra, mình chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch, một linh hồn bị tha hóa. Giờ đây, khi tôi chấp nhận mình là chính mình, khi tôi buông bỏ sự truy cầu vô độ ấy, tôi mới tìm thấy sự bình yên thật sự. Sự bình yên không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh để sống đúng với bản chất của mình.”
Nhiều người trong đám đông im lặng. Câu chuyện của Lục Vô Trần, dù không hùng hồn, nhưng lại chạm đến những nỗi sợ hãi và khao khát sâu kín nhất trong tâm hồn họ. Một số tu sĩ cấp thấp, những người đã trải qua nhiều năm tu luyện khổ cực nhưng vẫn không đạt được thành tựu lớn lao, bắt đầu dao động. Ánh mắt họ không còn hoàn toàn thù địch nữa, mà thay vào đó là sự suy tư, sự băn khoăn.
Tô Lam tiếp lời Lục Vô Trần, giọng nàng sắc bén và đầy lý lẽ. “Chúng ta không phủ nhận sự tiến bộ, mà là phản đối sự ép buộc. Khi một thanh kiếm buộc phải thành người, nó không còn là kiếm nữa, và cũng không bao giờ thành người hoàn chỉnh. Nó chỉ là một bi kịch. Tương tự, khi một ngọn núi bị ép phải bay, một dòng sông bị ép phải ngừng chảy, đó không phải là sự thăng hoa, mà là sự hủy hoại bản chất. Con đường chúng ta đang đi, con đường của *cân bằng bản chất*, không phải là không có tu luyện, không có tiến bộ. Mà là tu luyện để hoàn thiện chính mình, để phát huy tối đa tiềm năng của *vật tính* của mình, mà không cần phải trở thành một thứ gì khác. Kỷ nguyên mới không phải là kỷ nguyên không có tu luyện, mà là kỷ nguyên mà mọi lựa chọn đều được tôn trọng, và sự cân bằng là nền tảng.”
Mộ Dung Tĩnh và Trần Trưởng Lão cố gắng cắt ngang, nhưng lần này, giọng nói của họ đã bị át đi bởi những tiếng xì xào, bàn tán ngày càng lớn trong đám đông. Sự tranh cãi nổ ra gay gắt giữa những người ủng hộ Tần Mặc (thường là những người từng được hắn giúp đỡ, hoặc những người cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống tranh đoạt) và phe phản đối bị kích động. Quảng trường Hoàng Thành Thiên Long, dưới ánh nắng chan hòa, biến thành một biển người với những tư tưởng đối lập đang va chạm dữ dội.
Tần Mặc nhìn đám đông, hắn không cố gắng áp đặt, không cố gắng thuyết phục bằng vũ lực. Hắn chỉ gieo hạt giống, và chờ đợi. Hắn biết, một buổi luận đạo không thể thay đổi cả một nền văn minh, nhưng nó có thể là ngọn lửa nhỏ nhen nhóm một cuộc cách mạng tư tưởng. Hắn cảm nhận được sự dao động, những trái tim bắt đầu lắng nghe, nhưng cũng cảm nhận được sự cứng rắn, sự chống đối sâu sắc từ những kẻ cố chấp. Đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Đêm buông xuống Vô Tính Thành, mang theo một làn gió mát lành. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi trên mặt hồ sen trong quán trà Vọng Nguyệt, những đóa sen trắng muốt khẽ lay động trong gió, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng côn trùng rỉ rả, và tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên, tất cả tạo nên một không gian tĩnh lặng, hoàn toàn tương phản với sự huyên náo ở Hoàng Thành Thiên Long ban ngày.
Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Lão Khang ngồi bên hồ sen, nhâm nhi trà nóng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, giúp xua đi sự mệt mỏi sau một ngày dài căng thẳng. Không ai nói lời nào, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự bình yên bao trùm.
Lão Khang là người phá vỡ sự im lặng. “Hạt giống đã gieo, nhưng để nó nảy mầm cần thời gian và sự kiên nhẫn. Không phải ai cũng sẵn lòng từ bỏ những gì họ đã tin tưởng cả đời.” Ông nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, ánh mắt hiền từ nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. “Niềm tin, một khi đã ăn sâu vào cốt tủy, sẽ rất khó để nhổ bỏ. Dù cho nó có độc hại đến mức nào.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, đồng tình. “Đúng vậy, nhưng ta đã thấy những ánh mắt dao động, những trái tim bắt đầu lắng nghe. Ta cảm nhận được *ý chí tồn tại* của vạn vật đang mong mỏi một con đường khác, một sự lựa chọn khác. Đó là khởi đầu, Lão Khang. Một khởi đầu đầy gian nan, nhưng không phải là vô vọng.” Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận những luồng ý chí nhẹ nhàng hơn, những tia hy vọng le lói đang dần lan tỏa trong Huyền Vực, dù còn rất yếu ớt. Hắn cũng cảm nhận được sự kháng cự, sự cứng rắn của những kẻ vẫn còn bám víu vào con đường cũ, vào sự truy cầu vô độ.
Tô Lam khẽ thở dài, vẻ mặt nàng vẫn còn căng thẳng. “Phe Mộ Dung Tĩnh sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta cần chuẩn bị cho những đợt phản công mạnh mẽ hơn, không chỉ là lời nói. Họ sẽ không chấp nhận thất bại dễ dàng. Có lẽ, họ sẽ chuyển sang những hành động cụ thể hơn, tàn nhẫn hơn.” Nàng nhìn Tần Mặc, trong mắt nàng vẫn ánh lên sự lo lắng. “Họ sẽ không để yên cho chúng ta gieo rắc những tư tưởng này. Họ sẽ tìm mọi cách để dập tắt nó.”
Lục Vô Trần đưa mắt nhìn lên vầng trăng sáng. “Câu chuyện của tôi có lẽ đã chạm đến một số người, nhưng cũng khiến những kẻ cố chấp thêm căm ghét. Họ không muốn nhìn thấy sự thật, không muốn đối diện với thất bại của chính mình. Sự bình yên của tôi, trong mắt họ, là sự yếu đuối đáng khinh.” Giọng y mang một chút mệt mỏi, nhưng không còn sự hoài nghi của trước đây. Y đã tìm thấy con đường của mình, và dù khó khăn, y sẽ không lùi bước.
Đúng lúc đó, Vô Danh Khách từ bóng đêm bước ra, thân hình y ẩn hiện trong ánh trăng, như một bóng ma. Chiếc áo choàng cũ kỹ của y lướt nhẹ trên mặt đất, không gây ra tiếng động. Y ngồi xuống, không nói lời nào, chỉ đặt một tấm phù truyền tin mới lên bàn. “Đã có tin tức. Các nhóm nhỏ bắt đầu tập hợp, có ý đồ phá hoại các công trình tái thiết ở những vùng đã chấp nhận triết lý cân bằng của chúng ta. Họ muốn chứng minh rằng sự cân bằng là yếu kém, rằng không có sức mạnh tu luyện thì không thể bảo vệ được bất cứ thứ gì. Đây chỉ là bước khởi đầu.”
Tin tức từ Vô Danh Khách không nằm ngoài dự đoán của Tần Mặc, nhưng nó vẫn khiến không khí trở nên n���ng nề hơn. Điều này xác nhận rằng cuộc đối đầu đã không còn chỉ giới hạn ở lời nói. Phe bảo thủ đang tìm cách chuyển từ cuộc chiến tư tưởng sang hành động cụ thể, nhằm gây ra sự hỗn loạn và làm mất niềm tin của dân chúng vào con đường mới. Họ muốn tạo ra một tiền lệ, một ví dụ sống động rằng "yếu đuối" sẽ dẫn đến sự hủy diệt.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận *ý chí tồn tại* của Huyền Vực. Hắn thấy những dao động nhỏ, những hạt mầm hy vọng mong manh, nhưng cũng cảm nhận được sự cứng rắn, sự chống đối sâu sắc, và cả những luồng ý chí mang đầy hận thù, tàn phá. Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá. “Chúng ta sẽ không chỉ nói. Chúng ta sẽ hành động. Chúng ta sẽ không chỉ thuyết phục bằng lời nói, mà sẽ chứng minh bằng kết quả. Chúng ta sẽ bảo vệ từng tấc đất, từng công trình, từng sinh linh đã chọn con đường cân bằng. Chúng ta sẽ cho họ thấy, sự cân bằng không phải là yếu kém, mà là sức mạnh chân chính để kiến tạo, để bảo vệ, và để tồn tại.”
Lão Khang khẽ gật đầu, nở một nụ cười ẩn ý. Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, trong lòng dấy lên niềm hy vọng và sự quyết tâm mới mẻ. Họ biết, một cuộc chiến lớn hơn, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động cụ thể, không còn xa nữa. Toàn bộ Huyền Vực sẽ phải lựa chọn, và Tần Mặc, bằng cách riêng của mình, sẽ buộc họ phải đối mặt với lựa chọn đó. Con đường phía trước còn dài, còn đầy chông gai, nhưng họ sẽ cùng nhau bước đi, vì một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật được là chính nó, và thế giới được hồi sinh.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.