Vạn vật không lên tiên - Chương 1334: Vết Nứt Giữa Lòng Vô Tính: Khi Niềm Tin Bị Thử Thách
Ánh bình minh trải dài trên Thung Lũng Cây Héo, giờ đây đã được thay thế bằng một màu xanh non mơn mởn, căng tràn sức sống. Tần Mặc đứng trên gò đất cao, dõi mắt nhìn về phía chân trời, nơi những đỉnh núi vẫn còn ẩn hiện trong màn sương mờ của buổi sớm. Hắn đã nói, hắn sẽ đi đến cùng, và trong tâm khảm hắn, lời thề ấy còn kiên định hơn cả những khối đá cổ xưa nhất.
Tuy nhiên, Huyền Vực vốn không bao giờ chịu an phận.
Chỉ vài ngày sau, một biến cố bất ngờ đã xảy ra tại Vô Tính Thành, nơi vốn được coi là biểu tượng của sự bình yên và triết lý cân bằng mà Tần Mặc dày công gây dựng.
***
Buổi sáng tại Phố Chợ Sáng ở Vô Tính Thành luôn bắt đầu với một sự nhộn nhịp đặc trưng, một bản giao hưởng của cuộc sống giản dị và chân thật. Những gian hàng bằng gỗ đơn sơ, được dựng lên khéo léo dọc theo con đường lát đá cuội, mái che bằng vải thô màu sắc mộc mạc phấp phới trong gió nhẹ. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang lên lảnh lót, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của những người dân đang lựa chọn hàng hóa, tiếng gà kêu cục tác từ phía xa, và cả tiếng trả giá rôm rả xen lẫn những lời trêu ghẹo thân tình. Mùi hương của bánh nướng mới ra lò, mùi trái cây chín mọng, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, và cả mùi thảo mộc tươi xanh từ những gánh hàng thuốc bắc, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm áp, thân thiện và đầy sức sống. Nắng nhẹ buổi sớm đậu trên từng mái ngói, từng phiến lá, hắt xuống con phố một thứ ánh sáng vàng dịu, khiến mọi vật như được bao bọc trong một tấm màn lụa huyền ảo.
Tại một góc chợ, nơi chuyên bày bán các loại đá quý và vật phẩm trang trí, có một quầy hàng của Lão Vương. Lão Vương là một người đàn ông hiền lành, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt luôn lấp lánh sự tinh tường khi nhìn vào những viên đá. Trên kệ hàng của lão, một viên Linh Thạch đặc biệt được đặt ở vị trí trang trọng nhất. Đó là một viên đá mà Tần Mặc đã từng 'chữa lành' vài tháng trước, khi nó còn ẩn chứa sự bất ổn và khao khát thoát ly bản chất. Sau khi Tần Mặc lắng nghe 'ý chí tồn tại' của nó, giúp nó tìm lại sự cân bằng, viên Linh Thạch đã trở nên trong trẻo, ánh lên một thứ ánh sáng dịu mát, tựa như một giọt sương mai đọng lại trên phiến lá, không còn sự xao động hỗn loạn nào. Người dân Vô Tính Thành đều biết câu chuyện này, và xem nó như một minh chứng cho triết lý của Tần Mặc.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc ấy, sự bình yên bị phá vỡ một cách đột ngột.
Một tiếng "Rắc!" khẽ vang lên, nhưng đủ để thu hút sự chú ý. Viên Linh Thạch, vốn đang yên vị trên tấm lụa gấm, bỗng dưng rung lên bần bật. Ánh sáng dịu mát của nó nhanh chóng biến đổi, từ màu trắng trong thành một sắc đỏ rực, chói chang như máu, rồi dần trở nên tối sầm, tựa như có một dòng dung nham đang sôi sục bên trong. Lão Vương hoảng hốt lùi lại. "Ôi trời đất ơi! Chuyện gì thế này?" lão lắp bắp, khuôn mặt tái mét.
Chưa kịp dứt lời, một luồng linh lực hỗn loạn bùng phát từ viên Linh Thạch, mạnh mẽ và cuồng bạo hơn bất cứ khi nào nó từng biểu lộ. Luồng linh lực ấy không có định hướng, không có mục đích, chỉ đơn thuần là một sự bùng nổ của năng lượng bị kìm nén quá lâu, giờ đây thoát ra ngoài một cách vô thức. Nó va đập vào các vật phẩm xung quanh, gây ra một vụ nổ nhỏ. "Bùm!" Một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên, kèm theo một làn khói trắng và mùi khét nhẹ lan tỏa trong không khí.
Các vật phẩm trên kệ hàng của Lão Vương bị hất tung, vài món đồ gốm sứ vỡ tan tành trên nền đá, tiếng mảnh vỡ loảng xoảng nghe thật chói tai. Một vài tấm mái che bị xé rách, bụi đất bay mù mịt.
Sự hỗn loạn lan nhanh như một làn sóng. Tiếng la hét hoảng loạn của người dân vang lên khắp phố chợ. "Chuyện gì vậy? Linh Thạch bùng nổ rồi!" "Chạy đi!" "Cẩn thận!" Mọi người chen lấn, xô đẩy nhau, cố gắng tránh xa quầy hàng của Lão Vương. Trong phút chốc, Phố Chợ Sáng sôi động bỗng biến thành một cảnh tượng hỗn loạn, xáo trộn.
Thôn Trưởng Vô Tính Thành, một ông lão trung niên với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, đang đi tuần tra chợ, ngay lập tức nhận ra sự bất ổn. Ông nhanh chóng chạy đến, cùng với Lý Đại Ca, một người dân chất phác, da ngăm đen, đang cố gắng giữ trật tự.
"Mọi người bình tĩnh! Đừng hoảng sợ!" Thôn Trưởng lớn tiếng, giọng ông tuy có chút run rẩy nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết. Ông cố gắng trấn an đám đông đang hoảng loạn, ánh mắt quét nhanh về phía viên Linh Th��ch. Nó vẫn còn phát sáng đỏ rực, rung lên dữ dội, tựa như một trái tim đang đập loạn xạ, không còn vẻ bình yên như trước.
Lý Đại Ca, với khuôn mặt thất thần, nhìn chằm chằm vào viên đá, giọng nói của hắn run rẩy, đầy vẻ hoang mang và nghi ngờ. "Không... không phải Tần Mặc đã nói nó đã bình yên rồi sao? Tại sao... tại sao lại thế này?" Hắn không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Viên Linh Thạch này, từng là biểu tượng cho sự đúng đắn trong triết lý của Tần Mặc, giờ đây lại đang bùng nổ, gieo rắc nỗi sợ hãi.
Những lời xì xào bắt đầu len lỏi trong đám đông. "Chẳng lẽ, cái gọi là 'cân bằng' đó chỉ là tạm thời?" một thôn dân nam nói, ánh mắt đầy hoang mang. "Liệu có phải là tà thuật không thể kiểm soát?" một thôn dân nữ thì thầm, ôm chặt lấy con mình, cầu mong mọi sự bình an. Sự hoài nghi, như một hạt giống độc, đã bắt đầu nảy mầm trong lòng những người dân vốn luôn tin tưởng vào Tần Mặc.
Thôn Trưởng Vô Tính Thành cố gắng trấn tĩnh mọi người thêm một lần nữa. "Mọi người bình tĩnh! Đây chỉ là một sự cố nhỏ, chúng ta sẽ tìm hiểu nguyên nhân!" Nhưng lời nói của ông dường như không đủ sức xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng trào. Ánh mắt của người dân, dù hướng về phía Thôn Trưởng, nhưng lại chứa đựng một sự hoài nghi sâu sắc, không chỉ về sự cố, mà còn về triết lý mà Tần Mặc đã mang đến. Họ vẫn là những người dân chất phác, mong muốn được sống yên ổn, và bất kỳ sự bất ổn nào cũng đều khiến họ lo lắng, sợ hãi. Sự cố này, dù nhỏ, nhưng lại là một vết nứt đầu tiên trên bức tường niềm tin vững chắc mà Tần Mặc đã dày công xây dựng tại Vô Tính Thành.
***
Trong khi sự hoang mang đang lan rộng khắp Vô Tính Thành, tin tức về vụ nổ Linh Thạch đã bay nhanh như một làn gió độc đến tận Tháp Mật Đàm của Thanh Vân Tông. Tháp Mật Đàm, một kiến trúc hùng vĩ được xây dựng bằng đá xanh sẫm, cao vút lên trời, chìm trong làn mây mù lãng đãng. Bên trong tháp, không khí luôn tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, mang theo hơi lạnh lẽo đặc trưng của những nơi quyền lực tối thượng. Hương trầm lạnh lẽo thoang thoảng, càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm và xa cách của nơi đây.
Trong một căn phòng rộng lớn được trang hoàng lộng lẫy, Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt được buộc cao gọn gàng, đang ngồi đối diện với Trần Trưởng Lão, một ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa. Mộ Dung Tĩnh vẫn mặc y phục tông môn sang trọng, tay khẽ vuốt chiếc quạt ngọc đặt trên bàn, ánh mắt sắc lạnh và đầy tính toán. Trần Trưởng Lão thì ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực, gương mặt hiện rõ vẻ hả hê khó che giấu.
Một đệ tử cấp thấp đang cung kính trình bày chi tiết về sự cố tại Vô Tính Thành, giọng nói run rẩy vì sợ hãi. Hắn mô tả lại cảnh tượng hỗn loạn ở phố chợ, sự bùng phát của Linh Thạch, và cả sự hoang mang của người dân.
Khi đệ tử vừa dứt lời, Mộ Dung Tĩnh khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm và khinh miệt. "Quả nhiên," hắn nói, giọng sắc lạnh như lưỡi dao vừa mài bén, "cái gọi là 'cân bằng bản chất' của Tần Mặc chỉ là một ảo tưởng hão huyền. Một viên Linh Thạch bị 'chữa lành' lại có thể gây ra hỗn loạn? Đây chính là bằng chứng đanh thép cho sự non kém, sự nông cạn trong triết lý của hắn." Hắn khẽ đập nhẹ chiếc quạt ngọc xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch. "Hắn luôn ra vẻ hiểu thấu vạn vật, nhưng ngay cả một viên đá nhỏ cũng không thể thực sự 'cân bằng' được. Hắn đã lừa dối tất cả."
Trần Trưởng Lão nghe vậy, không kìm được tiếng cười khẩy. "Hừ! Ta đã nói rồi, con đường thăng tiên mới là chân lý vĩnh hằng. Kẻ phàm tục như hắn, một kẻ không có linh căn, không thiên phú tu luyện, làm sao có thể hiểu được sự vĩ đại của linh lực, sự cần thiết của việc thăng hoa bản chất? Hắn chỉ biết ru ngủ vạn vật trong cái ảo tưởng về sự bình yên ngắn ngủi, mà không nhận ra rằng đó chính là con đường dẫn đến suy vong." Ánh mắt ông ta lóe lên vẻ hung tợn. "Sự cố này chính là cơ hội trời cho. Hãy truyền tin này đi khắp nơi, càng chi tiết, càng thảm khốc càng tốt! Hãy kể về cảnh tượng hỗn loạn, về nỗi sợ hãi của người dân Vô Tính Thành, về sự phản bội của viên Linh Thạch đã được 'chữa lành' đó. Hãy biến nó thành một lời cảnh tỉnh cho toàn bộ Huyền Vực!"
Mộ Dung Tĩnh gật đầu đồng tình, ánh mắt hắn lướt qua tấm bản đồ Huyền Vực được trải rộng trên bàn đá cẩm thạch. "Không chỉ là lời đồn, Trần Trưởng Lão. Chúng ta cần hành động. Cử người đến Vô Tính Thành ngay lập tức, thu thập thêm bằng chứng, khuếch đại mọi lời xì xào, mọi nỗi sợ hãi. Đặc biệt, hãy nhấn mạnh rằng sự cố này xảy ra tại chính Vô Tính Thành, cái nôi của triết lý 'cân bằng' yếu ớt đó. Hãy để người dân Huyền Vực tự nhìn thấy sự thật về con đường của Tần Mặc."
Trần Trưởng Lão đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh mây mù bên ngoài. "Tần Mặc đang cố gắng 'chữa lành' các vùng đất bị tổn thương bằng cái gọi là 'cân bằng bản chất' của hắn. Hắn đã tạo ra một vài thành công nhỏ, khiến một số kẻ ngu muội tin theo. Nhưng sự cố này sẽ cho thấy rằng, mọi thứ chỉ là tạm bợ, rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối, sự thăng hoa không ngừng nghỉ của linh lực mới là con đường duy nhất để tồn tại trong Huyền Vực này. Kẻ yếu không có quyền tồn tại, và triết lý yếu đuối của Tần Mặc cũng vậy."
Hắn quay lại, ánh mắt đầy kiêu hãnh. "Hãy để các tông môn khác cũng biết. Chúng ta sẽ triệu tập một hội nghị khẩn cấp, lấy sự cố này làm bằng chứng, yêu cầu Tần Mặc phải chịu trách nhiệm trước toàn bộ Huyền Vực. Hắn đã thách thức niềm tin của hàng ngàn năm, đã dẫn dụ vạn vật đi theo con đường sai trái. Đã đến lúc phải chấm dứt sự ngông cuồng của hắn."
Mộ Dung Tĩnh nở một nụ cười đắc thắng. "Rất tốt. Chúng ta sẽ không chỉ dùng lời nói suông. Sẽ có những hành động cụ thể để 'chứng minh' rằng Tần Mặc là mối họa. Hắn ta sẽ phải trả giá cho sự 'tự phụ' của mình." Hắn thầm nghĩ, đây chính là cơ hội để hắn ta khẳng định lại vị thế của các tông môn tu luyện, để dập tắt ngọn lửa nhỏ bé của sự 'cân bằng' trước khi nó có thể lan ra thành một đám cháy khó kiểm soát. Hắn tin rằng, sự cố tại Vô Tính Thành này chính là đòn chí mạng đầu tiên.
***
Buổi chiều tối buông xuống, mang theo một không khí mát mẻ và gió nhẹ, xoa dịu phần nào cái nóng bức của ban ngày. Tuy nhiên, tại Vô Tính Thành, bầu không khí lại nặng trĩu một nỗi ưu tư, lo lắng, hoàn toàn trái ngược với vẻ bình yên thường thấy. Tiếng xì xào, bàn tán đầy nghi ngờ của dân chúng vẫn len lỏi khắp các con ngõ, các khu phố, như những bóng ma vô hình đang gặm nhấm niềm tin.
Trong Quán Trà Vọng Nguyệt, một nơi vốn nổi tiếng với không gian yên tĩnh và hương trà thơm ngát, giờ đây cũng không còn giữ được vẻ thanh bình vốn có. Tần Mặc ngồi bên chiếc bàn gỗ lim, tay khẽ vuốt ve viên Linh Thạch. Viên đá đã được hắn trấn áp, không còn bùng phát linh lực hỗn loạn, nhưng một vết nứt nhỏ, mờ ảo như một mạng nhện, đã xuất hiện trên bề mặt của nó, như một dấu ấn không thể xóa nhòa của sự cố vừa qua. Vết nứt ấy không chỉ là vết rạn trên đá, mà còn là vết rạn trong lòng tin của người dân.
Hạ Nguyệt ngồi đối diện hắn, gương mặt thanh tú giờ đây phủ một tầng mây lo lắng. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn Tần Mặc, chứa đựng sự băn khoăn và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng khẽ nói, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự đau lòng. "Mặc ca, dân chúng đang rất hoang mang. Họ nói... họ nói triết lý của huynh không thực sự giữ được sự bình yên. Họ bắt đầu nghi ngờ..." Nàng không nói hết câu, nhưng ánh mắt đã truyền tải trọn vẹn nỗi lòng của mình. Nàng lo cho Tần Mặc, và cũng lo cho sự bình yên mong manh của Vô Tính Thành.
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, trầm ngâm nhấp một ngụm trà. Hương trà thoang thoảng trong không khí, nhưng không thể xua đi cái nặng nề đang bao trùm. Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu ưu tư. "Tư tưởng đã ăn sâu vào tâm trí con người qua hàng ngàn năm, khó mà thay đổi trong một sớm một chiều. Một vết nứt nhỏ, một sự cố tưởng chừng không đáng kể, cũng có thể làm sụp đổ cả một tòa thành niềm tin nếu không được củng cố kịp thời." Ông đặt chén trà xuống, nhìn viên Linh Thạch trong tay Tần Mặc. "Phe đối lập sẽ không bỏ qua cơ hội này."
Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, đen láy, nép sát vào Tần Mặc, cảm nhận được sự bất an đang lan tỏa từ những người lớn xung quanh. Khuôn mặt hồn nhiên của cô bé giờ đây cũng hiện rõ vẻ hoang mang. Cô bé ngẩng đầu lên nhìn Tần Mặc, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự thắc mắc. "Nhưng... anh Tần Mặc đã giúp nó bình yên mà... tại sao nó lại như vậy?" Câu hỏi ngây thơ của Tiểu Thảo như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào nỗi trăn trở của Tần Mặc.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn vẫn nhìn viên Linh Thạch trong tay, trầm tư suy nghĩ. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của nó, một sự xao động yếu ớt, một nỗi sợ hãi sâu thẳm, không còn vẻ kiên định như trước. Hắn biết, sự cố này không đơn giản chỉ là một tai nạn. Nó là một đòn đánh hiểm hóc, một mũi tên tẩm độc nhắm thẳng vào trái tim triết lý của hắn. "Sự cố này không đơn giản," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng một sự kiên quyết. "Hắn ta... hoặc phe cố chấp, đang cố gắng chứng minh rằng 'bản chất' không thể tự điều hòa, rằng nó cần sự kiểm soát từ bên ngoài, cần sự áp đặt của linh lực để tồn tại."
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía cửa quán, nơi những bóng người lướt qua, những tiếng xì xào vọng lại. "Sự cố này không phải tự nhiên. Có kẻ đã cố tình tác động, kích thích sự bất ổn tiềm ẩn trong viên Linh Thạch này. Có lẽ, chúng đã tìm ra một phương pháp mới, một loại tà thuật để khơi dậy sự hỗn loạn trong 'vật tính' đã được chữa lành, biến nó thành bằng chứng chống lại ta." Hắn biết, đối thủ của hắn không chỉ giỏi dùng lời lẽ, mà còn rất xảo quyệt trong việc lợi dụng chính những "bằng chứng sống" của hắn để chống lại hắn.
Hạ Nguyệt nắm lấy tay Tần Mặc, bàn tay nàng lạnh ngắt. "Vậy chúng ta phải làm sao, Mặc ca? Nếu niềm tin của người dân Vô Tính Thành cũng lung lay, thì cả Huyền Vực sẽ càng thêm nghi ngờ." Nỗi lo lắng hiện rõ trong giọng nói của nàng. Vô Tính Thành là thành trì của họ, là nơi triết lý cân bằng được đón nhận đầu tiên. Nếu ngay cả nơi đây cũng bị lung lay, thì con đường phía trước sẽ càng thêm chông gai.
Tần Mặc khẽ siết chặt tay Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Và chúng ta sẽ chứng minh rằng, sự cân bằng không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh thực sự." Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến về tư tưởng nữa, mà còn là một cuộc chiến để bảo vệ niềm tin, để bảo vệ những gì hắn đã dày công kiến tạo. Vô Tính Thành, biểu tượng của triết lý mới, đã trở thành chiến trường chính trong cuộc chiến tư tưởng và niềm tin này. Sự cố Linh Thạch này, dù nhỏ bé, nhưng lại là một lời cảnh báo, một điềm báo cho những thử thách lớn hơn, những đòn đánh hiểm hóc hơn mà hắn sẽ phải đối mặt.
Hắn nhìn ra ngoài, nơi ánh trăng đã bắt đầu lên cao, soi rọi vằng vặc trên nóc nhà của Vô Tính Thành. Hắn biết, sự cố này có thể là một phần trong kế hoạch lớn hơn của phe cố chấp để phá hoại các nỗ lực tái thiết của hắn. Hắn sẽ phải tìm ra nguyên nhân sâu xa của sự cố, không chỉ là giải quyết bề mặt, mà còn phải đối phó với một công cụ hoặc phương pháp mới của phe đối lập để gây mất cân bằng. Tần Mặc hít một hơi thật sâu. Con đường này, hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đứng vững, không chỉ vì bản thân, mà còn vì niềm tin vào sự cân bằng, vì Vạn Vật không lên tiên.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.