Vạn vật không lên tiên - Chương 1333: Dấu Hiệu Hồi Sinh: Nơi Thiên Nhiên Thở Lại
Ánh trăng cuối cùng cũng khuất dạng sau rặng núi xa xăm, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên của một ngày mới. Sương đêm còn vương vấn trên những cành lá, bao phủ Vô Tính Thành trong một vẻ đẹp tĩnh lặng, u huyền. Tần Mặc đứng dậy từ bờ hồ, mảnh cổ vật trong tay vẫn còn vương hơi lạnh của đêm. Những lời thì thầm của gió đêm, những lời dối trá xuyên tạc mà Vô Danh Khách đã báo cáo, vẫn còn vọng lại trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây, chúng không còn là tiếng vọng của sự tuyệt vọng, mà là chất xúc tác cho một ý chí kiên định.
Hắn nhìn về phía đông, nơi bình minh đang bừng sáng, nhuộm hồng cả một khoảng trời. Huyền Vực này, trong mắt hắn, cũng như vầng thái dương kia, dù có bị mây mù che phủ, dù có trải qua bao đêm tối u ám, thì cuối cùng vẫn sẽ bừng sáng trở lại. Nhưng ánh sáng đó, không thể tự mình xuất hiện. Nó cần một người dẫn lối, một người sẵn lòng gạt bỏ những mây mù u ám của dối trá và sợ hãi. Tần Mặc biết, trách nhiệm đó đang đặt nặng lên vai hắn. Mảnh cổ vật trong tay, dù mong manh, vẫn giữ lại chút hơi ấm của sự sống tiềm tàng, như một lời nhắc nhở về *ý chí tồn tại* bất diệt của vạn vật. Hắn sẽ không dùng lời nói suông để chống lại lời dối trá, mà sẽ dùng chính sự sống, sự hồi sinh của Huyền Vực để chứng minh chân lý. Hắn sẽ kiến tạo một Huyền Vực nơi sự cân bằng không phải là yếu kém, mà là sức mạnh chân chính để kiến tạo, để bảo vệ, và để tồn tại. Một Huyền Vực mà mọi vật đều có thể là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành một thứ gì khác.
***
Trong ánh nắng gay gắt giữa trưa, Tần Mặc đứng trên một gò đất cao, bao quanh là một khung cảnh tiêu điều, hoang tàn đến nhức nhối. Gió lùa qua Thung Lũng Cây Héo, mang theo hơi nóng bỏng rát và mùi đất khô khốc, mùi lá cây cháy sém, xen lẫn một chút vị chát của lưu huỳnh nồng nặc. Dưới chân hắn và hai người đồng hành, Lão Khang cùng Vô Danh Khách, là những phiến đá nứt nẻ, gồ ghề, hằn lên dấu vết của sự cạn kiệt và bào mòn qua tháng năm.
Quang cảnh trước mắt là một bức tranh bi thảm của sự tàn phá. Hàng ngàn thân cây, từng là những đại thụ xanh tốt, giờ chỉ còn là những bộ xương khô khốc, trơ trụi, cắm sâu vào lòng đất như những ngón tay gầy guộc vươn lên từ nấm mồ tập thể. Chúng không còn một chút nhựa sống, vỏ cây bong tróc từng mảng, lộ ra thớ gỗ xám xịt, mục ruỗng. Ánh nắng thiêu đốt dường như không thể xua đi cái lạnh lẽo, chết chóc toát ra từ vùng đất này. Từng cơn gió mạnh thổi qua, cuốn theo bụi đất đỏ quạch, tạo nên những cuộn xoáy nhỏ bay lượn, rồi lại tan biến vào không trung u ám. Dòng suối từng chảy qua thung lũng, nơi Tần Mặc đã nghe kể rằng từng là nguồn sống của cả một cộng đồng, giờ chỉ còn là một rãnh sâu hoắm, nứt nẻ, trơ trọi những viên sỏi trắng và những vũng bùn khô cứng đến mức có thể bóc ra từng mảng. Không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng rỉ rả, chỉ có tiếng gió rít thê lương, như tiếng thở dài của chính vùng đất này. Bầu không khí nặng nề, ngột ngạt, như một lời nguyền vô hình đè nặng lên mọi sinh linh.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu. Hắn có thể cảm nhận được *ý chí tồn tại* của vùng đất này, một ý chí yếu ớt, mệt mỏi đến cùng cực. Nó không còn khát khao vươn lên, không còn mong muốn được hồi sinh, mà chỉ muốn được an nghỉ. Sự cạn kiệt linh mạch, sự khai thác vô độ của con người đã rút kiệt mọi sinh lực của nó, khiến nó mất đi bản năng vốn có. Hắn cảm nhận được nỗi đau âm ỉ từ từng thớ đất, từng viên đá, từng gốc cây khô. Đó là nỗi đau của sự lãng quên bản chất, của sự ép buộc phải phụng sự một mục đích không phải của riêng mình.
Bên dưới gò đất, một nhóm người dân địa phương đang tụ tập, ánh mắt họ đầy mệt mỏi và hoài nghi. Hầu hết đều gầy gò, quần áo vá víu, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của cuộc sống thiếu thốn. Thôn Nữ Trưởng Lão, một bà lão với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt đã mất đi vẻ tinh anh, tiến lại gần, cúi đầu chào một cách miễn cưỡng. Bà nhìn Tần Mặc, Lão Khang và Vô Danh Khách với vẻ đề phòng rõ rệt, như thể họ là những kẻ xa lạ có thể mang đến thêm tai họa.
“Thưa ngài,” Thôn Nữ Trưởng Lão cất lời, giọng bà khàn đặc vì khói bụi và sự tuyệt vọng, “nơi đây đã chết rồi. Linh mạch đã bị rút cạn từ nhiều thế kỷ trước, chẳng còn gì để cứu vãn nữa đâu. Chúng tôi đã thử mọi cách, đã cầu xin mọi vị thần, nhưng thiên nhiên đã bỏ mặc chúng tôi rồi.” Bà thở dài, tiếng thở mang nặng sự chấp nhận số phận. “Cây không mọc, nước không chảy, đất không còn màu mỡ. Đừng tốn công vô ích làm gì nữa, ngài ạ.”
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua khắp thung lũng, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy vẻ cam chịu của bà lão. Giọng hắn trầm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhưng không hề mang theo chút ép buộc nào. “Không có gì là chết hoàn toàn, Thôn Nữ Trưởng Lão. Chỉ là chúng ta chưa tìm được cách để chúng tự hồi sinh. Ta đến đây để lắng nghe. Lắng nghe tiếng gọi của đất, của nước, của cây cối. Lắng nghe *ý chí tồn tại* sâu thẳm nhất của chúng.”
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, khẽ thở dài. Ông nhìn những thân cây khô trụi, nét mặt hiện lên sự tiếc nuối và xót xa. “Họ đã khai thác quá mức, không màng đến sự cân bằng. Chỉ biết rút cạn linh khí, chỉ biết ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên' để phục vụ cho dục vọng của mình. Giờ thì thiên nhiên đòi lại cái giá của nó. Đây là một bài học đắt giá, và cũng là một minh chứng đau lòng cho những gì Tần Mặc đã cảnh báo.” Ông quay sang nhóm người dân, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Tần Mặc không đến đây để ban phát phép màu. Hắn đến để giúp vùng đất này tìm lại chính nó, tìm lại nhịp điệu tự nhiên đã bị lãng quên.”
Tần Mặc không nói thêm lời nào. Hắn bước xuống gò đất, tiến thẳng vào lòng thung lũng. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như thể sợ làm kinh động đến sự yên nghỉ của vùng đất đã chết. Hắn quỳ gối bên một gốc cây khô to lớn, thân cây đã hóa đá một phần, khô cứng và nứt nẻ. Hắn đặt bàn tay thanh tú của mình lên lớp vỏ cây xù xì, nhắm mắt lại. Cảm giác khô ráp, sần sùi dưới đầu ngón tay không làm hắn chùn bước. Hắn tập trung toàn bộ tâm trí, gạt bỏ mọi tạp niệm, cố gắng hòa mình vào *vật tính* của gốc cây.
Trong tâm trí Tần Mặc, hắn nghe thấy tiếng than vãn yếu ớt, tiếng khóc thầm của gốc cây. Nó khao khát nước, khao khát ánh sáng, khao khát được đâm chồi nảy lộc, nhưng tất cả chỉ còn là ký ức xa xăm. *Ý chí tồn tại* của nó đã bị bóp méo, bị nghiền nát dưới gót chân của sự tham lam và vô tri. Nó không còn nhớ được bản chất của mình là gì, ngoại trừ sự đau đớn và cạn kiệt. Tần Mặc không cố gắng ép buộc linh lực vào nó, cũng không cố gắng 'khai linh' để nó tự 'thăng tiên'. Hắn chỉ đơn thuần lắng nghe, đồng cảm, và nhẹ nhàng gợi nhắc, như một người bạn cũ đang cố gắng đánh thức một ký ức đã ngủ quên.
Vô Danh Khách đứng cách đó không xa, ánh mắt khắc khổ của y dõi theo từng cử chỉ của Tần Mặc. Y đã từng chứng kiến Tần Mặc chữa lành nhiều nơi, nhưng một vùng đất tàn lụi đến mức độ này thì chưa bao giờ. Y không khỏi tự hỏi, liệu ngay cả với năng lực độc đáo của Tần Mặc, liệu hắn có thể làm được điều không tưởng này không. Y rút bầu rượu cũ kỹ ra, nhấp một ngụm, vị rượu chát đắng hòa lẫn với vị khô khốc của không khí. “Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình,” y lẩm bẩm, không biết là nói với ai, có lẽ là với chính y, hoặc với những thân cây khô khốc kia. Y đã thấy quá nhi��u sinh linh, quá nhiều vùng đất bị hủy hoại vì sự truy cầu vô độ đó. Lão Khang đứng bên cạnh nhóm dân làng, nhẹ nhàng giải thích từng câu, từng chữ về triết lý cân bằng, về việc tôn trọng *vật tính* của vạn vật. Ông biết rằng, niềm tin không thể đến chỉ sau một lời nói, mà phải đến từ những hành động cụ thể, từ những minh chứng sống động. Và Tần Mặc, đang kiến tạo minh chứng đó.
***
Khi ánh nắng cuối chiều dịu đi, nhuộm màu cam đỏ lên những đỉnh núi xa xăm, Tần Mặc vẫn quỳ gối bên một mạch nước ngầm đã cạn khô trong Thung Lũng Cây Héo. Cảnh vật xung quanh vẫn còn một vẻ tàn tạ, nhưng không còn cảm giác bức bối, ngột ngạt như giữa trưa. Gió đã dịu bớt, chỉ còn những làn gió nhẹ lướt qua, mang theo một chút hơi ấm còn sót lại từ mặt trời. Mạch nước ngầm này, nơi từng là một con suối nhỏ, giờ chỉ còn là một vệt đất nứt nẻ, lởm chởm những đá cuội và vũng bùn khô cứng như xi măng. Tần Mặc đặt hai bàn tay trần lên mặt đất, áp sát tai vào để lắng nghe. Hắn không dùng linh lực để ép buộc, không thi triển bất kỳ thần thông huyền diệu nào. Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ tâm trí, như một thiền sư đang hòa mình vào vũ trụ, cố gắng kết nối với *vật tính* của nước và đất.
Trong tâm trí Tần Mặc, hắn không nghe thấy tiếng nước chảy, mà là tiếng vọng của sự khao khát sâu thẳm. Nước, vật chất tinh khiết nhất, đang bị giam cầm trong lòng đất khô cằn, quên mất bản năng chảy của mình. Đất, vật chất nuôi dưỡng, đang bị bóp nghẹt, quên mất bản năng ôm ấp và sinh sôi. Chúng không còn biết mình là gì, chúng đã bị ép buộc phải "tĩnh lặng" quá lâu, bị rút cạn quá mức đến nỗi không còn năng lượng để "thở lại". Hắn không truyền năng lượng cho chúng, mà chỉ như một người thầy hướng dẫn, một người bạn thủ thỉ, nhắc nhở chúng về bản chất vốn có.
“Đừng ép buộc mình phải vươn cao, phải trở thành một thứ gì đó vĩ đại,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn nhẹ như làn gió, chỉ mình hắn và *vật tính* của vùng đất có thể nghe thấy. Hắn không nói lớn, không khoa trương, chỉ là một lời nhắc nhở chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng. “Nước ơi, hãy nhớ lại tiếng gọi của biển cả, của những con sông, của dòng chảy không ngừng. Hãy chảy. Đất ơi, hãy nhớ lại hơi ấm của sự sống, của những hạt mầm đang chờ đợi. Hãy nuôi dưỡng. Hãy trở về với bản chất của mình. Đừng sợ hãi sự yếu đuối, vì trong sự yếu đuối ban đầu, có tiềm năng của sự tái sinh mạnh mẽ nhất.”
Khi Tần Mặc nói những lời đó, một điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Một làn sương mờ xanh lục yếu ớt, gần như trong suốt, bắt đầu xuất hiện xung quanh bàn tay của hắn. Nó mỏng manh như một sợi khói, lấp lánh nhẹ nhàng như những hạt bụi vàng trong nắng chiều. Đó chính là Linh Thảo Tiên Tử, *vật tính* của linh thảo, đang cố gắng hiện hình. Từ khi Tần Mặc bắt đầu giao tiếp với đất và nước, nó cũng cảm nhận được một luồng sinh khí mới, một lời mời gọi chân thành để thoát khỏi sự ngủ đông. Ban đầu nó chỉ là một đốm sáng nhỏ, nhưng dần dần, nó bắt đầu lấp lánh mạnh hơn, rung động nhẹ nhàng, như thể đang hồi phục sau một giấc ngủ dài.
Dưới bàn tay Tần Mặc, một tiếng róc rách yếu ớt vang lên. Thoạt đầu, đó chỉ là một tiếng động mơ hồ, như thể mặt đất đang khẽ rùng mình. Rồi, từ khe nứt nhỏ nhất, một giọt nước trong vắt, mát lạnh, chậm rãi rỉ ra. Chỉ một giọt. Rồi hai giọt. Ba giọt. Từ từ, những giọt nước tụ lại, tạo thành một dòng chảy yếu ớt, len lỏi qua những kẽ nứt của đất khô. Dòng nước mang theo một màu trong veo, phản chiếu ánh nắng chiều, và khi nó chạm vào những viên sỏi, một tiếng róc rách nhỏ nhẹ vang lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc của thung lũng.
Người dân đứng xung quanh, nín thở quan sát. Khuôn mặt họ từ vẻ hoài nghi ban đầu dần chuyển sang kinh ngạc tột độ. Thôn Nữ Trưởng Lão, người đã nói rằng nơi đây đã chết, giờ đây lắp bắp, đôi mắt bà mở to không thể tin nổi. “Nước… nước đang chảy lại… Không thể nào! Điều này… điều này không phải là sự thật!” Bà đưa tay dụi mắt, như thể muốn xua đi một ảo ảnh. Những người khác cũng sững sờ, có người quỳ xuống, đưa tay chạm vào dòng nước trong mát. Cảm giác mát lạnh ấy, chân thật đến không ngờ, khiến họ bật khóc. Đó không chỉ là nước, đó là hy vọng, là sự sống đang quay trở lại.
Lão Khang đứng đó, khóe môi ông khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Ông nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn những giọt nước đang chảy. “Không phải phép thuật, Thôn Nữ Trưởng Lão,” ông nói, giọng ông trầm ấm và trấn an. “Mà là sự thấu hiểu. Mặc nhi không dùng linh lực ép buộc. Hắn đang giúp chúng tìm lại chính mình, tìm lại bản chất của dòng chảy, của sự sống. Hắn chỉ là người gợi nhắc, để chúng tự nguyện hồi sinh.”
Khi dòng nước đã chảy ổn định hơn, dù vẫn còn yếu ớt, Linh Thảo Tiên Tử cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Làn sương xanh lục lấp lánh quanh tay Tần Mặc giờ đây đã dày đặc hơn, phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, lan tỏa sinh khí ra khắp vùng đất. Và rồi, điều kỳ diệu thứ hai xuất hiện. Từ những kẽ nứt của đất khô cằn, từ dưới chân những gốc cây đã chết, những mầm cây xanh li ti, nhỏ bé đến mức khó có thể nhận ra, bắt đầu nhú lên. Chúng mềm mại, non tơ, màu xanh tươi tắn đối lập hoàn toàn với màu đất nâu khô khốc. Ban đầu chỉ là một vài mầm, rồi hàng chục, hàng trăm, chúng từ từ vươn mình, như thể đã ngủ quên hàng thế kỷ và giờ đây mới bừng tỉnh.
Tiếng róc rách của nước, tiếng gió nhẹ lướt qua những mầm cây non, tiếng nức nở của những người dân đang chạm vào dòng nước và đất đai. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hồi sinh. Một người phụ nữ trẻ tuổi, với khuôn mặt lem luốc nước mắt, quỳ sụp xuống, ôm lấy một mầm cây non. “Sống rồi… chúng ta sống rồi!” Bà thốt lên, giọng nói đầy nghẹn ngào. Tần Mặc vẫn quỳ đó, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn những thay đổi nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa này. Hắn cảm nhận được *ý chí tồn tại* của vùng đất đã không còn tuyệt vọng, mà đã bắt đầu khát khao được sống trở lại. Hắn đã không dùng sức mạnh để thay đổi thế giới, mà dùng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm để thế giới tự thay đổi. Đó chính là con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi.
***
Vài ngày sau, Thung Lũng Cây Héo đã khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn mới, dù vẫn còn rất non trẻ và cần thời gian để phát triển. Ánh nắng sáng sớm dịu dàng trải dài khắp thung lũng, mang theo hơi ấm của sự sống mới. Không khí không còn khô khốc và nồng mùi bụi đất nữa, mà thay vào đó là mùi ẩm nhẹ của đất mới, mùi cỏ non thanh khiết, và thoảng hương hoa dại bé xíu đang chớm nở. Tiếng gió rít thê lương đã được thay thế bằng tiếng nước chảy róc rách của dòng suối nhỏ, tiếng chim hót thưa thớt từ những bụi cây mới nhú, và tiếng lá cây non xào xạc trong gió, như một lời thì thầm của sự sống đang trỗi dậy.
Dòng suối, giờ đây đã rộng hơn một chút, nước chảy trong vắt, uốn lượn qua những viên sỏi sạch sẽ. Hai bên bờ suối, một lớp cỏ non xanh mướt đã phủ kín, tươi tốt và mềm mại. Những mầm cây xanh đã lớn hơn một chút, một vài thân cây khô tưởng chừng đã chết hoàn toàn cũng đã đâm chồi nảy lộc, những chiếc lá non xanh biếc điểm xuyết trên cành cây khô xám. Mặc dù vẫn còn nhiều thân cây trơ trụi, nhưng sự xuất hiện của màu xanh đã mang lại một niềm hy vọng mãnh liệt.
Người dân địa phương, những con người từng sống trong tuyệt vọng, giờ đây đang hối hả làm việc trên những mảnh đất đã bắt đầu có sự sống. Họ không còn vẻ mệt mỏi, khắc khổ mà thay vào đó là những khuôn mặt rạng rỡ niềm hy vọng, những nụ cười chân chất và tiếng nói chuyện râm ran vui vẻ. Có người đang gieo trồng những hạt giống mới trên đất đã được hồi sinh, có người đang chăm sóc những mầm cây, có người đang xúc đất làm đường nước nhỏ. Họ không còn nhìn Tần Mặc với ánh mắt đề phòng hay hoài nghi nữa, mà là sự biết ơn sâu sắc và niềm tin mãnh liệt.
Tần Mặc đứng cùng Lão Khang trên gò đất cao, nơi họ đã từng chứng kiến sự tàn phá. Hắn nhìn xuống thung lũng, ánh mắt đen láy chứa đựng một sự bình yên sâu sắc. Thành quả nhỏ bé này, đối với hắn, không chỉ là sự hồi sinh của một vùng đất, mà là minh chứng sống động cho triết lý cân bằng mà hắn đang theo đuổi. Hắn đã không dùng sức mạnh để chinh phục, mà dùng sự thấu hiểu để chữa lành.
Thôn Nữ Trưởng Lão, với khuôn mặt giờ đây đã hồng hào hơn, ánh mắt rạng rỡ niềm vui, bước đến gần Tần Mặc, cúi đầu thật sâu. “Ngài Tần Mặc,” bà nói, giọng bà run run vì xúc động, “ngài đã ban cho chúng tôi sự sống thứ hai. Không chỉ là vùng đất này, mà là cả hy vọng của chúng tôi. Chúng tôi tin vào con đường của ngài! Chúng tôi sẽ không bao giờ quên ơn ngài.” Bà nhìn Tần Mặc với ánh mắt tràn đầy biết ơn và ngưỡng mộ.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn dịu dàng nhìn những mầm xanh đang vươn mình. “Không phải ta, Thôn Nữ Trưởng Lão. Mà là *ý chí tồn tại* của chính vùng đất này. Ta chỉ giúp nó tìm lại con đường, giúp nó nhớ lại bản chất của mình. Hãy giữ gìn nó. Hãy lắng nghe nó. Đừng ép buộc nó phải vươn cao, đừng rút cạn sinh lực của nó. Cứ thuận theo tự nhiên mà sống, như lời các người vẫn thường nói. Đó chính là sự cân bằng.” Lời nói của Tần Mặc không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại thấm sâu vào lòng người, nhắc nhở họ về giá trị cốt lõi của sự tồn tại.
Đúng lúc đó, Vô Danh Khách xuất hiện. Y không còn vẻ điềm nhiên như thường lệ, mà thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm trọng, xen lẫn sự kinh ngạc trước những gì mình vừa chứng kiến. Y bước đến gần Tần Mặc, ánh mắt y quét qua khung cảnh hồi sinh, rồi dừng lại trên khuôn mặt bình thản của hắn. Y thì thầm, giọng nói trầm thấp và mang theo một chút cảnh giác. “Tin tức về sự ‘hồi sinh’ này đã lan đến các tông môn rồi, Tần Mặc. Không ai có thể giữ kín được điều kỳ diệu này. Mộ Dung Tĩnh và Trần Trưởng Lão đang vô cùng tức giận. Chúng gọi đây là ‘phép lạ giả tạo’, ‘tà thuật dụ dỗ phàm nhân’, ‘một sự báng bổ vào con đường thăng tiên chân chính’. Chúng đang thề sẽ không để ngươi làm ô uế niềm tin của Huyền Vực. Chúng đang chuẩn bị một đợt phản công mới, có thể sẽ không chỉ là lời nói suông nữa đâu.”
Vô Danh Khách nhìn thẳng vào mắt Tần Mặc, trong ánh mắt y hiện lên một chút lo lắng. “Họ sẽ không bao giờ chấp nhận. Họ sợ hãi điều ngươi đang kiến tạo, bởi nó thách thức toàn bộ nền tảng quyền lực và tín ngưỡng của họ.”
Tần Mặc lắng nghe Vô Danh Khách, ánh mắt hắn một lần nữa trở nên kiên định và trầm tư. Hắn biết, con đường phía trước không bao giờ bằng phẳng. Thành công đầu tiên này, dù nhỏ bé, đã trở thành một bằng chứng sống động, mạnh mẽ chống lại những lời tuyên truyền của phe đối lập. Nhưng chính vì vậy, nó cũng sẽ châm ngòi cho một cuộc đối đầu quyết liệt hơn bao giờ hết. Những kẻ cố chấp sẽ không cam chịu nhìn thấy niềm tin của họ bị lung lay. Hắn biết, một trận chiến mới, khó khăn hơn, không chỉ là về tư tưởng mà còn có thể là bạo lực, đang chờ đợi. Những kẻ tin vào quyền lực tuyệt đối của linh lực và sự thăng thiên cực đoan sẽ không từ thủ đoạn để bảo vệ "chân lý" của mình.
Hắn khẽ gật đầu. “Ta hiểu,” Tần Mặc đáp, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá. Hắn nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi vẫn còn ẩn hiện trong màn sương mờ của buổi sớm. “Nếu họ coi sự cân bằng là tà thuật, thì ta sẽ để cho tà thuật này lan tỏa khắp Huyền Vực. Nếu họ không muốn nhìn thấy sự thật bằng lời nói, thì ta sẽ để họ nhìn thấy bằng chính sự hồi sinh của vạn vật. Con đường này, ta sẽ đi đến cùng.” Hắn biết, sự phục hồi của Thung Lũng Cây Héo chỉ là một bước khởi đầu nhỏ. Huyền Vực còn quá nhiều vùng đất bị tổn thương, quá nhiều *vật tính* đang bị bóp méo, cần được chữa lành. Và hắn, Tần Mặc, sẽ không lùi bước. Hắn sẽ khiến những cổ vật, những dòng sông, những ngọn núi, và cả những ký ức bị xuyên tạc phải tự mình “kể lại” câu chuyện chân thật của chúng, để chân lý một lần nữa được tỏa sáng, soi rọi vào những góc khuất tăm tối nhất của niềm tin.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.