Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1337: Hồi Chuông Phá Hoại: Khi Sự Cân Bằng Bị Thử Thách

Sương mù đặc quánh vẫn bao trùm Tháp Mật Đàm, nuốt chửng những âm mưu đang được nhen nhóm, nhưng tại Thị Trấn Biên Thùy xa xôi, một ánh sáng khác đang dần ló rạng, đối lập hoàn toàn với sự u tối nơi Mộ Dung Tĩnh ngự trị.

Buổi sáng tại Thị Trấn Biên Thùy mở đầu bằng một lớp sương mỏng, mang theo hơi ẩm se lạnh của núi rừng. Dù trời âm u, nhưng Quảng Trường Trung Tâm lại tấp nập hơn ngày thường, như thể cả thị trấn đang đổ dồn về đây. Một bục gỗ đơn sơ, xù xì vết thời gian, được dựng lên giữa quảng trường, tỏa ra mùi gỗ mục quen thuộc, như chính linh hồn của thị trấn. Trên đó, Tần Mặc đứng lặng lẽ, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi đến lạ. Khuôn mặt thanh tú của hắn phảng phất sự trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế, như có thể xuyên thấu mọi vật chất, mọi tâm hồn. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ thanh thoát. Bộ y phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không một chút hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh, nhưng lại khiến hắn trở nên nổi bật giữa đám đông đang chen chúc phía dưới.

Hàng trăm người dân, từ những thợ săn vạm vỡ với làn da ngăm nắng, quần áo sờn cũ, đến các bà lão hiền từ mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn những nếp nhăn của thời gian, ngồi la liệt trên đất. Mùi mồ hôi của đám đông hòa quyện với mùi bụi bặm bị khuấy động, tạo nên một không khí chân thật, gần gũi. Không chỉ có dân thường, mà cả một vài tu sĩ trẻ với dáng vẻ thư sinh, cùng những học giả uyên bác, trong đó có cả Viên Minh và Thiên Sách Lão Nhân, cũng tìm được chỗ ngồi, lắng nghe chăm chú. Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt buồn nhưng giờ đây ánh lên sự hứng thú, tay không ngừng ghi chép vào một cuốn sổ cũ kỹ. Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng hơi còng, đôi mắt tinh anh sau cặp kính, vuốt bộ râu bạc trắng, gật gù ra chiều suy ngẫm.

Tô Lam và Lục Vô Trần đứng hai bên bục, tạo thành một vòng bảo vệ vô hình. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, thanh kiếm cổ bên hông như một phần của nàng. Ánh mắt nàng cảnh giác quét quanh, không bỏ sót một động tĩnh nhỏ nào trong đám đông. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của lo âu, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, bộ y phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, nhưng đôi mắt sâu trũng của y lại ẩn chứa sự điềm tĩnh và kinh nghiệm sống dày dặn. Cả hai đều nắm chặt chuôi kiếm, chuẩn bị tinh thần cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra.

Tần Mặc bắt đầu cất lời, giọng điệu trầm ổn, không quá lớn nhưng lại có sức lay động lòng người, vang vọng khắp quảng trường. Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, mà mỗi từ ngữ đều mang theo chiều sâu triết lý, như đang chạm đến tận cùng bản chất của vạn vật.

"Vạn vật không cần phải trở thành tiên, cũng không cần phải giống nhau," Tần Mặc nói, tay thỉnh thoảng ra hiệu minh họa, như đang vẽ ra một bức tranh của sự đa dạng. "Sự cân bằng nằm ở việc mỗi chúng ta tìm thấy và giữ gìn bản chất của riêng mình. Một tảng đá, một dòng suối, một cây cổ thụ, hay một con người, mỗi sự tồn tại đều có 'ý chí tồn tại' riêng, một 'vật tính' cốt lõi mà không cần phải thay đổi để vươn tới một mục tiêu duy nhất gọi là 'thăng tiên'."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt đang chăm chú lắng nghe. "Chúng ta đã quá quen với việc ép buộc vạn vật phải 'khai linh', phải 'tu luyện' để mạnh mẽ hơn, để đạt đến cảnh giới cao hơn. Nhưng liệu có ai hỏi rằng, một hòn đá có thực sự muốn bay lượn trên trời? Một dòng suối có thực sự muốn ngừng chảy để biến thành linh dịch bất tử? Hay một cái cây có thực sự muốn thoát ly rễ của nó để biến thành linh dược trường sinh?"

Những lời của Tần Mặc như gieo vào lòng người một hạt mầm suy tư. Một thôn dân nam, dáng người bình thường, khuôn mặt chất phác, khẽ gật đầu, lẩm bẩm: "Ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt." Một thôn dân nữ bên cạnh, khuôn mặt hiền lành, ánh mắt lo lắng, thầm nguyện: "Cầu mong mọi sự bình an."

Viên Minh khẽ gật đầu, tay ghi chép liên tục. Hắn lẩm bẩm một mình, giọng đủ để người bên cạnh nghe thấy: "Sự cân bằng... không phải là tĩnh tại, mà là sự hài hòa của vạn vật." Hắn cảm thấy triết lý này không chỉ là một con đường tu luyện mới, mà còn là một cách sống, một triết lý nhân sinh sâu sắc.

Thiên Sách Lão Nhân vuốt râu bạc trắng, đôi mắt tinh anh nheo lại. "Lời lẽ thâm sâu, lại gần gũi với đạo lý cổ xưa," ông thầm thì, như đang liên hệ những lời Tần Mặc với những cổ thư quý hiếm mà ông đang tìm kiếm. Ông cảm nhận được một sự thật đã bị lãng quên từ rất lâu, đang dần được Tần Mặc khơi gợi lại.

Tần Mặc tiếp tục: "Linh lực là một phần của thế giới, nhưng nó không phải là tất cả. 'Vật tính' mới là nền tảng. Khi chúng ta cố gắng biến mọi thứ thành linh, chúng ta đang phá vỡ sự cân bằng, chúng ta đang ép buộc vạn vật từ bỏ bản chất của chúng, và kết quả là gì? Một thế giới mất đi sự đa dạng, mất đi sự sống động, và cuối cùng, sẽ sụp đổ. Huyền Vực không cần một con đường 'thăng tiên' duy nhất, mà cần hàng vạn con đường, mỗi con đường đều tôn trọng 'ý chí tồn tại' của từng thực thể."

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang lắng nghe "ý chí tồn tại" của chính quảng trường, của từng viên đá lát đường, của từng hạt bụi bay trong không khí. Hắn cảm nhận được sự bình yên, sự hài lòng của những vật chất đang tồn tại đúng với bản chất của chúng. Không một khao khát vươn cao, không một ham muốn thay đổi, chỉ đơn thuần là tồn tại, và điều đó đã là một sự vĩ đại. Bầu không khí ẩm ướt của Thị Trấn Biên Thùy, cái se lạnh của gió, và mùi gỗ mục từ bục giảng như thấm sâu vào từng tế bào, nhắc nhở Tần Mặc về sự giản dị, chân thực của Vô Tính Thành, nơi đã nuôi dưỡng hắn và triết lý của hắn.

Đột nhiên, bầu không khí yên bình, trầm lắng bị xé toạc một cách thô bạo. Một tiếng hét chói tai vang lên từ một con hẻm nhỏ phía đông quảng trường, tiếp theo là tiếng đổ vỡ loảng xoảng của gạch đá. Mùi khói nhẹ thoảng qua, mang theo một chút mùi tanh tưởi, như mùi của sự sợ hãi và bạo lực.

Một nhóm khoảng hai mươi Hắc Thiết Vệ, mặc giáp sắt đen kịt từ đầu đến chân, che kín mặt, xông ra từ các con hẻm. Chúng cầm theo những vũ khí nặng nề, những túi vải bốc khói đen và những viên đá lớn. Giáp sắt của chúng va chạm vào nhau, tạo ra những âm thanh khô khốc, ghê rợn. Ánh mắt của chúng, dù bị che khuất sau lớp giáp, cũng không giấu được sự hung hãn và mù quáng.

"Tà đạo! Đồ tà đạo! Mau cút khỏi Huyền Vực!" Một tên Hắc Thiết Vệ gào thét, giọng nói khàn đặc, ném một viên đá lớn về phía bục giảng. Viên đá bay sượt qua đầu một bà lão, gây ra tiếng la hét thất thanh.

Tiếng la hét hoảng loạn lan nhanh trong đám đông. Người dân vội vã đứng dậy, chen lấn, xô đẩy nhau để tìm lối thoát. Mùi mồ hôi và sợ hãi tăng lên gấp bội, hòa lẫn với mùi bụi bặm bị khuấy động dữ dội. Tiếng chân người dẫm đạp, tiếng đồ vật rơi vỡ, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn.

Tần Mặc vẫn đứng yên trên bục, dáng người thanh mảnh nhưng lại vững chãi đến kỳ lạ giữa cơn bão táp. Đôi mắt sắc bén của hắn quét qua từng kẻ gây rối, không một chút hoảng sợ, không một chút tức giận. Hắn nhìn thẳng vào Hắc Thiết Vệ, giọng nói vẫn bình tĩnh, nhưng vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng ồn ào: "Tại sao các ngươi lại sợ hãi sự thật đến vậy? Bạo lực không thể che lấp đi những lỗ hổng trong niềm tin của các ngươi."

"Chạy mau! Chúng là Hắc Thiết Vệ của tông môn!" Một thôn dân nam la lên, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, cố gắng kéo vợ con ra khỏi đám đông. Tiếng gió bỗng mạnh hơn, rít lên từng hồi, cuốn theo những đám bụi và mảnh vỡ.

Tô Lam và Lục Vô Trần lập tức hành động. Nàng Tô Lam rút kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kim loại va vào nhau nghe sắc lạnh. N��ng không vung kiếm sát thương, mà dùng kiếm khí tạo thành một luồng sóng vô hình, đẩy lùi ba tên Hắc Thiết Vệ đang xông lên. "Lùi lại! Đừng ép chúng ta ra tay!" Giọng nàng thanh thoát nhưng đầy uy lực. Nàng xoay người, thanh kiếm vẽ nên những đường cong tuyệt đẹp trong không trung, vô hiệu hóa những chai lọ và túi bụi độc đang bay tới, khiến chúng rơi xuống đất mà không gây hại.

Lục Vô Trần không dùng kiếm, y dùng quyền pháp. Khi một tảng đá lớn bay thẳng đến, y đưa lòng bàn tay ra, chặn đứng nó một cách nhẹ nhàng, sau đó ném trả lại, nhưng không phải để tấn công, mà để cảnh cáo. Tảng đá chỉ sượt qua vai một tên Hắc Thiết Vệ, khiến hắn mất thăng bằng. "Sự cố chấp sẽ chỉ dẫn đến hủy diệt," y nói, giọng trầm đục, mang theo chút tiếc nuối. Y và Tô Lam tạo thành một lá chắn vững chắc, bảo vệ Tần Mặc và những người dân không kịp thoát thân, chủ yếu là người già và trẻ nhỏ đang co rúm lại.

Hắc Thiết Vệ vẫn tấn công dồn dập, chúng ném thêm đá, thêm túi bụi. Tiếng đá ném vỡ loảng xoảng trên nền đất, mùi bụi bặm, mùi khói và mùi tanh nhẹ của sự sợ hãi bao trùm quảng trường. Tần Mặc nhắm mắt lại một lần nữa, nhưng không phải để tránh né, mà để "lắng nghe" ý chí tồn tại của những viên đá, của những mảnh vỡ. Hắn cảm nhận được sự giận dữ, sự cưỡng ép từ những vật chất vô tri bị lợi dụng. Hắn dùng năng lực của mình, không phải để chống lại, mà để trấn an chúng, để làm giảm đi sức phá hoại của chúng. Những viên đá bay đến bục giảng bỗng chệch hướng, hoặc rơi xuống một cách nhẹ nhàng hơn.

Viên Minh, sau một thoáng bàng hoàng, cũng rút kiếm ra. Thanh kiếm của hắn, dù không mang theo linh lực mạnh mẽ, nhưng lại toát lên sự kiên quyết. Hắn lúng túng đẩy lùi một tên Hắc Thiết Vệ đang định xông vào khu vực người dân, rồi đứng chắn trước một bà lão đang run rẩy. "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?" Hắn lẩm bẩm, câu nói đặc trưng của hắn, nhưng lần này lại mang một ý nghĩa mới, một sự chất vấn sâu sắc hơn.

Cuộc đối đầu diễn ra chóng vánh. Tô Lam và Lục Vô Trần phối hợp ăn ý, vô hiệu hóa kẻ thù một cách hiệu quả nhưng không gây chết người. Họ chỉ đẩy lùi, chỉ làm choáng váng, không hề có ý định sát hại. Tần Mặc đứng vững, ánh mắt tập trung vào những kẻ phá hoại, đồng thời cố gắng giao tiếp với 'vật tính' của những thứ bị ném để giảm thiểu thiệt hại, khiến chúng mất đi phần lớn sức mạnh. Hắn không hề nhúc nhích, không hề nao núng, như một trụ cột vững chắc giữa cơn bão. Hắn thấu hiểu nỗi sợ hãi của những kẻ phá hoại, nỗi sợ hãi mất đi niềm tin, nỗi sợ hãi trước sự thay đổi. Chính sự bình tĩnh đến lạ lùng của hắn, sự kiên định không dùng bạo lực để đáp trả bạo lực, đã khiến nhóm Hắc Thiết Vệ dần trở nên mất phương hướng.

Cuối cùng, sau một hồi gây rối và không đạt được mục đích, nhóm Hắc Thiết Vệ cũng rút lui. Chúng gầm gừ những tiếng tức giận và thất vọng, rồi biến mất vào các con hẻm tối tăm như khi chúng xuất hiện. Chúng để lại một quảng trường tan hoang với những mảnh vỡ của đá, chai lọ, và vết bẩn từ những túi bụi độc. Mùi khói và bụi vẫn còn vương vất trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm ướt, tạo nên một bầu không khí u ám. Chiều tà đã buông xuống, nhuộm màu vàng cam lên những tàn tích của sự hỗn loạn.

Tần Mặc không đuổi theo. Hắn quay lại với những người dân còn đứng lại, những khuôn mặt vẫn còn vương sự sợ hãi, nhưng cũng pha lẫn sự ngưỡng mộ và tò mò. Hắn bước xuống bục, đi giữa những mảnh vỡ, khẽ đặt tay lên một viên đá bị nứt. Hắn "lắng nghe" tiếng nức nở của nó, tiếng đau đớn khi bị cưỡng bức phá hoại. Rồi hắn dùng năng lực của mình, nhẹ nhàng trấn an, khiến viên đá dần trở nên yên bình hơn, dù vết nứt vẫn còn đó. Hắn không thể chữa lành vết thương vật lý một cách thần kỳ, nhưng hắn có thể xoa dịu "ý chí tồn tại" đang bị tổn thương.

Với giọng nói trầm tĩnh, Tần Mặc tiếp tục buổi giảng giải, nhưng lần này không phải về triết lý sâu xa, mà là về sự thấu hiểu và lòng bao dung, về việc không sợ hãi sự khác biệt. "Họ không hiểu," Tần Mặc nói, ánh mắt nhìn về phía những con hẻm nơi Hắc Thiết Vệ vừa biến mất. "Họ nghĩ rằng bằng cách phá hủy, họ có thể ngăn cản. Nhưng họ chỉ làm cho ánh sáng của sự thật càng thêm rực rỡ."

Viên Minh tiến lên, ánh mắt hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự lúng túng hay hoài nghi, mà thay vào đó là sự kiên định, thậm chí là một tia phẫn nộ trước hành động bạo lực vô nghĩa. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi nhìn xuống thanh kiếm của mình, như đang tự chất vấn bản thân. "Ta đã thấy," hắn nói, giọng quả quyết. "Sức mạnh thật sự không đến từ việc chinh phục, mà từ việc thấu hiểu và bảo vệ." Những lời của hắn vang lên trong không khí se lạnh của chiều tà, như một lời thề.

Đám đông thôn dân xì xào bàn tán. "Chỉ có Tần Mặc mới có thể làm được điều này," một thôn dân nữ thì thầm, ôm chặt con mình. "Hắn không sợ hãi bất cứ điều gì." Những người khác gật gù, ánh mắt họ không còn chỉ là sợ hãi, mà đã có thêm một niềm tin mới, một sự kiên cường nhất định. Họ đã chứng kiến tận mắt sự khác biệt giữa triết lý của Tần Mặc và bạo lực mù quáng của phe cố chấp.

Thiên Sách Lão Nhân khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo cả sự lo lắng cho tương lai Huyền Vực, nhưng cũng chứa đựng một niềm hy vọng mãnh liệt. Ông bước đến gần Tần Mặc, ánh mắt đầy tôn kính. "Con đường thay đổi tư tưởng còn gian nan hơn vạn lần chiến tranh," ông nói, giọng trầm đục. "Nhưng, ta tin vào hắn." Ông nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn những người dân đang dần lấy lại bình tĩnh, cảm nhận được hạt giống triết lý đã được gieo sâu hơn vào lòng họ, bất chấp sự phá hoại.

Tô Lam và Lục Vô Trần bắt đầu dọn dẹp sơ qua, giúp đỡ người dân thu dọn những mảnh vỡ. Họ không nói gì, nhưng ánh mắt kiên quyết và hành động bình tĩnh của họ đã chứng tỏ sự ủng hộ tuyệt đối cho Tần Mặc. Dù bầu không khí bất ổn vẫn còn đó, những âm mưu thâm độc của Mộ Dung Tĩnh và phe cố chấp chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây, nhưng hạt giống của sự phản kháng và niềm tin vào con đường cân bằng đã được gieo sâu hơn, bén rễ chặt hơn trong lòng những người đã chứng kiến buổi giảng giải bị phá hoại này. Hành động phá hoại trực tiếp của phe cố chấp cho thấy họ sẽ không từ bỏ dễ dàng, mà sẽ tiếp tục leo thang bạo lực và thủ đoạn tinh vi hơn, buộc Tần Mặc và đồng minh phải đối mặt với những thử thách nguy hiểm hơn trong tương lai gần. Nhưng sự bình tĩnh, trí tuệ và cách đối phó không bạo lực của Tần Mặc khi đối mặt với sự phá hoại đã củng cố niềm tin của những người dân và tu sĩ trung lập như Viên Minh, tạo tiền đề cho sự hình thành một liên minh mạnh mẽ hơn ủng hộ triết lý cân bằng. Viên Minh, sau khi chứng kiến sự kiện này, đã không còn là một tu sĩ trẻ lúng túng, mà đã trở thành một nhân tố tích cực, một hạt giống mới, sẵn sàng truyền bá triết lý cân bằng trong giới tu sĩ trẻ, đối đầu trực tiếp với các giáo điều cũ và thách thức tư tưởng cố chấp từ bên trong.

Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời âm u, nơi những đám mây xám đang trôi lững lờ. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của Huyền Vực, một sự thay đổi không chỉ đến từ linh lực, mà từ sâu thẳm trong "ý chí tồn tại" của vạn vật. Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ còn dài và đầy chông gai, nhưng hắn đã có thêm những đồng minh, và quan trọng hơn, hắn đã gieo được niềm tin vào một con đường khác, một con đường không cần "thăng tiên" vẫn có thể trường tồn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free