Vạn vật không lên tiên - Chương 1338: Hóa Giải Nọc Độc: Sức Mạnh Của Kiên Nhẫn
Bầu trời Thị Trấn Biên Thùy buổi sớm vẫn còn mang theo một sắc xám u ám, như thể những đám mây nặng nề vẫn chưa muốn rời đi khỏi nơi vừa trải qua một đêm hỗn loạn. Không khí se lạnh như cắt da, len lỏi qua từng con hẻm, mang theo mùi ẩm mục của gỗ cũ và một chút khói bếp còn vương vấn. Tiếng chó sủa vọng từ xa, từng hồi dài não nề, xen lẫn với tiếng người xì xào bàn tán, không còn vẻ ồn ào náo nhiệt thường thấy của một thị trấn biên thùy mà thay vào đó là sự căng thẳng và một nỗi lo lắng mơ hồ. Thi thoảng, tiếng súng săn nổ lốp bốp ở rìa rừng, gợi nhắc về cuộc sống bán hoang dã nơi đây, nơi ranh giới giữa con người và thiên nhiên vốn mong manh. Mùi da thú phơi khô, mùi thảo dược nồng nặc từ các tiệm thuốc, và cả mùi mồ hôi chua cay từ những người dân thức dậy sớm làm việc, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản hòa âm của sự sống mộc m���c và khắc nghiệt.
Thế nhưng, sự mộc mạc ấy giờ đây bị che phủ bởi một nỗi bất an rõ rệt. Người dân Thị Trấn Biên Thùy, với những khuôn mặt chất phác hằn sâu sự lo âu, tụ tập đông nghịt quanh Suối Tinh Lộ. Dòng suối vốn là mạch nguồn sự sống của thị trấn, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy từng viên sỏi dưới đáy, giờ đây lại đục ngầu một màu vàng khè ghê tởm, bốc lên mùi tanh hôi khó chịu, như thể có hàng ngàn xác chết bị phân hủy dưới lòng suối. Không chỉ dòng suối bị nhiễm độc, mà ngay cả những biểu tượng cân bằng mới được dựng lên ở quảng trường, những tác phẩm điêu khắc đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, cũng bị đập phá tan hoang, vỡ vụn thành từng mảnh. Những bức phù điêu hình chim, cá, cây cối, biểu trưng cho sự hài hòa của vạn vật, giờ chỉ còn là những mảnh vụn vô tri, nằm lăn lóc trên nền đất ẩm.
Tần Mặc bước đến bên bờ suối, dáng người hơi gầy của hắn ẩn hiện trong lớp sương mỏng buổi sớm. Khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên một nỗi ưu tư khó tả. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng quỳ xuống, chạm những ngón tay thon dài vào dòng nước đục ngầu. Cái lạnh buốt và nhớp nháp của dòng nước nhiễm độc thấm vào da thịt, nhưng hắn vẫn giữ nguyên tư thế, nhắm mắt lại. Hắn "lắng nghe". Hắn nghe thấy tiếng gào thét câm lặng của dòng nước, tiếng vật vã của những "ý chí tồn tại" bé nhỏ đang bị bức bối, bị ép buộc mang trong mình những tạp chất xa lạ, những nọc độc không thuộc về bản chất của chúng. Chúng khao khát được trong lành, được trở về với sự tinh khiết ban đầu, được nuôi dưỡng sự sống chứ không phải hủy hoại. Cái mùi tanh hôi xộc vào mũi hắn như một lời kêu cứu khẩn thiết.
Đứng cạnh hắn, Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên vẻ phẫn nộ không che giấu. Nàng ta là một kiếm khách, quen với việc giải quyết vấn đề bằng hành động dứt khoát, và cảnh tượng này khiến nàng cảm thấy bức bối tột cùng. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng của nàng dường như cũng đang phất phơ theo làn gió lạnh. "Rõ ràng là hành động phá hoại có chủ đích!" Tô Lam nghiến răng, giọng nói thanh thoát thường ngày giờ đây mang theo sự sắc lạnh. "Chúng ta không thể nhân nhượng mãi được, Tần Mặc. Mỗi lần chúng ta lùi bước, chúng lại càng lấn tới." Nàng đảo mắt nhìn quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của những kẻ đã gây ra tội ác này. Những Hắc Thiết Vệ tàn độc ấy, nàng đã biết chúng từ lâu, những kẻ vô cảm chỉ biết tuân theo mệnh lệnh, không hề có "ý chí tồn tại" riêng biệt, chỉ là công cụ hủy diệt.
Viên Minh, với khuôn mặt thư sinh và đôi mắt buồn, giờ đây cũng tràn đầy sự phẫn nộ. Hắn nắm chặt bàn tay, vẻ mặt vừa thất vọng vừa căm tức. "Thật hèn hạ!" Hắn lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy vì tức giận. "Chúng dám làm hại cả những người dân vô tội! Nước là nguồn sống, vậy mà chúng lại dám đầu độc nó để đạt được mục đích đen tối của mình. Đây không chỉ là phá hoại, đây là tội ác!" Hắn không thể hiểu nổi tại sao con người lại có thể tàn nhẫn đến vậy, sẵn sàng hy sinh sự sống của vạn vật để phục vụ cho cái gọi là "thăng tiên" cực đoan. Hắn đã từng là một tu sĩ trẻ lúng túng, băn khoăn giữa các giáo điều cũ, nhưng giờ đây, những hành động bạo lực này đã củng cố niềm tin của hắn vào con đường của Tần Mặc.
Lục Vô Trần, với dáng người gầy gò và lưng hơi còng, chậm rãi bước đến bên Tần Mặc. Khuôn mặt khắc khổ của ông hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, nhưng ánh mắt sâu trũng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Ông không còn vẻ chán nản hoài nghi như trước, mà thay vào đó là sự trầm ngâm, một nỗi buồn sâu xa về sự mù quáng của nhân thế. Ông nhìn dòng suối đục ngầu, rồi lại nhìn những mảnh vỡ của các biểu tượng cân bằng. "Hành động này không chỉ muốn gây sợ hãi," Lục Vô Trần cất tiếng, giọng nói trầm đục, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng đầy sự minh triết. "Mà còn muốn gieo rắc sự ngờ vực vào con đường của chúng ta. Chúng muốn chứng minh rằng triết lý cân bằng là yếu ớt, không thể bảo vệ được bất cứ điều gì trước bạo lực. Chúng muốn phá hủy niềm tin, thứ quý giá hơn vạn lần dòng nước này." Ông hiểu rằng, kẻ thù không chỉ nhắm vào vật chất, mà còn nhắm vào tinh thần, vào chính cái nền tảng tư tưởng mà Tần Mặc đang xây dựng.
Tần Mặc vẫn quỳ đó, đôi mắt nhắm nghiền, như đang đắm chìm vào một thế giới vô hình mà chỉ mình hắn có thể cảm nhận. Hắn cảm thấy từng phân tử nước đang gào thét, từng sợi tảo bị nhiễm độc đang co quắp, từng viên sỏi dưới đáy suối đang run rẩy vì bị vấy bẩn. Chúng không muốn bị như vậy. Chúng có "ý chí tồn tại" của riêng mình, khao khát được trong sạch, được sống đúng với "vật tính" vốn có. Sự đau đớn của dòng suối cũng là sự đau đớn của vạn vật khi bị cưỡng bức, bị thay đổi bản chất một cách tàn bạo. Hắn mở mắt, ánh nhìn thấu suốt như xuyên qua màn sương mù của sự sợ hãi và tức giận. "Ý chí của nước đang đau đớn..." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn nhẹ nhàng, trầm bổng, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi sáng. "Nó bị ép buộc thay đổi bản chất, bị gánh chịu một thứ không thuộc về mình. Đây không phải là sức mạnh, T�� Lam. Đây là sự yếu đuối, sự sợ hãi đến mức phải dùng bạo lực để che đậy." Hắn đứng dậy, đôi mắt lướt qua từng gương mặt lo lắng của người dân, rồi dừng lại ở những mảnh vỡ của các biểu tượng. "Chúng muốn ta tức giận, muốn ta dùng bạo lực để đáp trả. Nhưng như vậy, ta sẽ trở thành chính những gì ta đang chống lại."
Tô Lam và Viên Minh nghe vậy, sự phẫn nộ trong lòng họ dường như dịu xuống một chút, nhường chỗ cho sự suy ngẫm. Họ bắt đầu đi lại giữa đám đông dân làng, hỏi han, thu thập thông tin. Những lời kể về bóng dáng Hắc Thiết Vệ thoắt ẩn thoắt hiện trong đêm tối, về mùi thuốc lạ được ném vào suối, về tiếng hô hào phá hoại vang vọng. Nhưng điều quan trọng hơn, họ nhận ra rằng, dù hoảng sợ, người dân vẫn không hề mất niềm tin hoàn toàn. Họ nhìn Tần Mặc, nhìn cách hắn bình tĩnh đối diện với sự phá hoại, và trong ánh mắt họ, có một sự chờ đợi, một niềm hy vọng mãnh liệt.
Lục Vô Trần vẫn đứng đó, trầm ngâm quan sát Tần Mặc. Ông hiểu sâu sắc ý nghĩa trong lời nói của Tần Mặc. Cuộc chiến này không phải là cuộc chiến của vũ lực, mà là cuộc chiến của tư tưởng, của ý chí. Và trong cuộc chiến đó, sự kiên nhẫn, lòng thấu hiểu, và khả năng chữa lành mới là những vũ khí mạnh mẽ nhất. Ông nhìn những mảnh vỡ, rồi lại nhìn Tần Mặc, một niềm tin mới lạ dấy lên trong lòng ông, một niềm tin vào khả năng của Tần Mặc trong việc hóa giải nọc độc của sự thù hận bằng chính sự bình an.
***
Mặt trời dần lên cao, xua tan đi màn sương giá và sự u ám của buổi sớm. Nắng ấm bắt đầu trải vàng trên khắp Thị Trấn Biên Thùy, nhuộm một màu vàng óng lên những mái nhà gỗ và con đường đất. Dòng Suối Tinh Lộ, dù vẫn còn đục ngầu, nhưng không khí xung quanh nó đã dịu đi phần nào. Tiếng người xì xào đã thay bằng tiếng rì rầm bàn tán, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây ven suối, và một làn gió nhẹ mơn man, mang theo mùi hương của cây cỏ và đất ẩm, cố gắng xua đi mùi tanh hôi còn vương vấn. Quang cảnh trong lành, mát mẻ và yên bình vốn có của Suối Tinh Lộ dường như đang dần trở lại, dù còn rất mong manh.
Tần Mặc đứng giữa những người dân đang vây quanh, ánh mắt bình tĩnh và kiên định. Hắn không hề sử dụng bất kỳ pháp thuật cao siêu, không triệu hồi linh lực mạnh mẽ nào để thanh tẩy dòng suối. Thay vào đó, hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên mặt nước, đôi mắt nhắm nghiền, tập trung lắng nghe. Hắn giao tiếp với "vật tính" của dòng suối, với "ý chí tồn tại" của từng phân tử nước, từng loài thủy sinh vật bé nhỏ đang quằn quại trong lớp độc tố. Hắn không ra lệnh, không ép buộc, mà chỉ thấu hiểu, xoa dịu và hướng dẫn. Hắn truyền vào dòng nước một ý niệm về sự trong lành, về khát khao được trở lại bản chất ban đầu, về mong muốn được nuôi dưỡng sự sống. Đó là một sự "thấu hiểu" sâu sắc đến tận cùng, một sự "đồng cảm" vô bờ bến.
Dòng nước bắt đầu chuyển mình. Thoạt tiên, chỉ là một sự rung động nhẹ nhàng, như thể có một luồng sinh khí vô hình đang len lỏi qua từng ngóc ngách của dòng chảy. Rồi từ từ, những tạp chất màu vàng khè bắt đầu kết tụ lại, lơ lửng trên mặt nước như những đám mây nhỏ. Chúng không chìm xuống, cũng không tan biến, mà dường như đang được "vật tính" của dòng nước từ từ đẩy lên, tách biệt khỏi phần nước trong. Mùi tanh hôi cũng dần tan biến, nhường chỗ cho một hương thơm mát lành, thanh khiết của nước suối tự nhiên. Các loài cá nhỏ, tưởng chừng đã chết, giờ đây bỗng bơi lội trở lại, tung tăng trong làn nước đang dần trong xanh.
"Nước trong lại rồi! Thật thần kỳ!" Một thôn dân thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Tiếng thì thầm kinh ngạc nhanh chóng lan ra khắp đám đông. Những khuôn mặt chất phác của người dân, ban đầu còn đầy lo lắng và sợ hãi, giờ đây rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt họ nhìn Tần Mặc không chỉ với sự ngưỡng mộ, mà còn là một niềm tin sâu sắc, gần như là sùng kính. Họ đã thấy một phép màu không đến từ sức mạnh hủy diệt, mà đến từ sự thấu hiểu và lòng bao dung.
Tần Mặc mở mắt. Dòng Suối Tinh Lộ giờ đây đã hoàn toàn trong xanh trở lại, những tạp chất đã được kết tụ thành một khối lớn, nổi lềnh bềnh ở một góc suối, như một lời nhắc nhở về sự phá hoại vừa qua, nhưng cũng là minh chứng cho khả năng tự thanh lọc của vạn vật khi được thấu hiểu. Hắn quay sang những biểu tượng cân bằng bị phá hoại ở quảng trường. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên từng mảnh vỡ, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của chúng, tiếng than thở của những phiến đá bị nứt, của những tượng gỗ bị đẽo gọt. Hắn truyền vào chúng ý niệm về sự kiên định, về khả năng tự hàn gắn, về sự cân bằng vốn có.
Không một tiếng động, không một ánh sáng kỳ ảo, nhưng những mảnh vỡ bắt đầu rung ��ộng nhẹ nhàng. Từ từ, các vết nứt trên đá khép lại, những tượng gỗ bị đẽo gọt dần trở lại hình dáng ban đầu. Chúng không hoàn toàn nguyên vẹn như mới, vẫn còn những vết sẹo mờ nhạt, nhưng chúng đã được hàn gắn, trở lại trạng thái cân bằng. Đó là một sự chữa lành từ bên trong, một sự phục hồi "vật tính" vốn có, chứ không phải một sự tái tạo nhân tạo.
Tần Mặc đứng thẳng dậy, nhìn những người dân đang vây quanh mình, nhìn dòng suối trong xanh và những biểu tượng đã được hàn gắn. Giọng nói của hắn vẫn bình thản, nhưng vang vọng như một lời sấm truyền, xuyên thấu vào tâm can mỗi người. "Những kẻ này không thực sự muốn phá hoại, họ chỉ đang sợ hãi. Họ sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những điều không theo ý muốn của họ. Họ muốn ép buộc vạn vật phải 'thăng hoa' theo cách họ muốn, theo cái gọi là 'thăng tiên' cực đoan, nhưng lại quên mất rằng mỗi vật đều có ý chí và bản chất riêng. Dòng nước này, nó không muốn mang theo độc tố, nó muốn được trong lành, nuôi dưỡng sự sống. Các biểu tượng này, chúng không mu���n bị phá hủy, chúng muốn được đứng vững, biểu trưng cho sự hài hòa."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tô Lam, Lục Vô Trần và Viên Minh, những người đang nhìn hắn với sự thán phục và kiên định. "Chúng ta không cần dùng bạo lực để chống lại sự mù quáng," Tần Mặc tiếp lời, từng chữ một như khắc sâu vào tâm trí mọi người. "Mà hãy dùng sự thấu hiểu để chữa lành. Hãy dùng lòng bao dung để hóa giải hận thù. Sức mạnh thật sự không đến từ việc chinh phục, mà từ việc thấu hiểu và bảo vệ. Khi vạn vật đều được là chính nó, được sống đúng với 'vật tính' của mình, đó mới là sự 'thăng hoa' chân chính, là sự cân bằng tuyệt đối."
Những lời nói của Tần Mặc không phải là những lời hùng hồn, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, chạm đến sâu thẳm tâm hồn của mỗi người. Người dân nhìn dòng suối trong xanh, nhìn những biểu tượng đã được phục hồi, rồi nhìn Tần Mặc, và trong ánh mắt họ, niềm tin đã được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết. Họ đã chứng kiến rằng, không cần đến pháp thuật cường đại, không cần đến bạo lực, chỉ cần sự thấu hiểu và lòng bao dung, vạn vật vẫn có thể tự chữa lành, tự phục hồi bản chất của mình. Và đó chính là con đường mà Tần Mặc đã và đang dẫn dắt họ đi theo.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà và con đường đất của Thị Trấn Biên Thùy, không khí đã hoàn toàn thay đổi. Sự hoảng loạn và lo lắng ban sáng đã tan biến, thay vào đó là một bầu không khí của sự đoàn kết, của niềm hy vọng và sự hiểu biết sâu sắc. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm dịu mát của đất và cỏ, chứ không còn mùi tanh hôi khó chịu. Dòng Suối Tinh Lộ giờ đây chảy róc rách êm đềm, phản chiếu ánh hoàng hôn lấp lánh như một dải lụa bạc.
Trong khi Tần Mặc vẫn đứng trầm tư bên bờ suối, ánh mắt dõi theo dòng nước đang chảy, Tô Lam và Lục Vô Trần đã nhanh chóng tổ chức dân làng dọn dẹp và sửa chữa các khu vực bị phá hoại. Tô Lam, với vẻ mặt kiên định và giọng nói rõ ràng, mạch lạc, hướng dẫn từng nhóm người. "Chúng ta không chỉ sửa chữa những gì đã mất," nàng nói, ánh mắt lướt qua những người dân đang hăng hái làm việc. "Mà còn xây dựng một niềm tin vững chắc hơn. Hãy để hành động của chúng ta chứng minh rằng triết lý cân bằng không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của sự kiên cường và đoàn kết." Nàng không dùng mệnh lệnh, mà dùng sự khích lệ và lòng nhiệt thành để thúc đẩy mọi người. Nàng hiểu rằng, việc phục hồi không chỉ là sửa chữa vật chất, mà còn là hàn gắn tinh thần.
Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, lưng hơi còng, vẫn không ngừng chia sẻ kinh nghiệm của mình với những người dân. Ông chỉ dẫn họ cách gia cố những vật liệu bị yếu đi, cách sắp xếp lại các biểu tượng bị phá hủy sao cho vững chắc hơn. "Việc duy trì sự bình yên trong cộng đồng," ông trầm ngâm nói, "đòi hỏi sự cẩn trọng và lòng kiên nhẫn. Những kẻ gây rối sẽ luôn tìm cách phá hoại. Nhưng nếu chúng ta đoàn kết, nếu chúng ta hiểu rõ 'vật tính' của mọi thứ và giữ vững 'ý chí tồn tại' của mình, không gì có thể lay chuyển được chúng ta." Giọng nói của ông tuy yếu ớt nhưng chứa đ��ng một sức mạnh nội tâm phi thường, một sự bình an đã trải qua bao sóng gió.
Ở một góc quảng trường, dưới bóng cây cổ thụ, Thiên Sách Lão Nhân ngồi giữa một đám đông đang lắng nghe, không chỉ có dân làng mà còn có nhiều học giả và tu sĩ trẻ khác, những người đã đến đây để tìm hiểu về Tần Mặc sau sự kiện giảng giải trước đó. Ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính tinh anh, vẫn ôm theo chồng sách cũ, nhưng lời nói của ông lại không hề khô khan mà tràn đầy sự uyên bác và nhiệt huyết. Ông giải thích sâu hơn về triết lý cân bằng của Tần Mặc, kết nối nó với những văn bản cổ xưa, những chân lý đã bị lãng quên. "Hành động của Tần Mặc không phải là phép thuật," Thiên Sách Lão Nhân nói, giọng trầm đục nhưng rõ ràng, "mà là sự thấu hiểu bản chất của vạn vật. Đó là con đường chân chính để Huyền Vực tìm lại sự cân bằng, để không còn phải chạy theo ảo ảnh 'thăng tiên' cực đoan mà đánh mất chính mình. Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Và giờ đây, chúng ta đang có cơ hội để lắng nghe, để thay đổi." Ông chỉ tay về phía Tần Mặc, người vẫn đang đứng bên bờ suối, như một minh chứng sống động cho lời giảng của mình.
Viên Minh, với vẻ mặt đã hoàn toàn rũ bỏ sự lúng túng và hoài nghi, nhiệt huyết trò chuyện với một nhóm tu sĩ trẻ. Hắn không còn là một tu sĩ bình thường, mà đã trở thành một hạt giống mới, một người truyền bá triết lý cân bằng. "Đừng để sự sợ hãi làm mờ mắt," Viên Minh nói, giọng nói quả quyết và đầy tin tưởng. "Sức mạnh thật sự không đến từ việc chối bỏ bản chất, không đến từ việc ép buộc vạn vật phải 'thăng hoa' theo một khuôn mẫu cố định. Sức mạnh thật sự đến từ việc chấp nhận và hài hòa với nó, từ việc bảo vệ 'ý chí tồn tại' của mỗi cá thể. Ta đã thấy, ta đã chứng kiến. Con đường của Tần Mặc không phải là con đường của sự yếu đuối, mà là con đường của sự kiên định và thấu hiểu." Câu nói đó, "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?", giờ đây đã tìm thấy câu trả lời trong chính hành động của Tần Mặc.
Không khí tại quảng trường tràn ngập sự đo��n kết và hiểu biết. Người dân cảm thấy được an ủi, được củng cố niềm tin. Họ không còn sợ hãi những kẻ phá hoại, mà đã có một sự kiên cường nhất định. Một thôn dân nữ ôm chặt con mình, thì thầm: "Cầu mong mọi sự bình an. Có Tần Mặc ở đây, chúng ta sẽ không sợ hãi bất cứ điều gì." Một thôn dân nam gật gù: "Ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt. Chúng ta chỉ cần một cuộc sống bình yên, không cần phải tranh đoạt, không cần phải 'thăng tiên' làm gì." Niềm tin vào một cuộc sống bình dị, cân bằng đã bén rễ sâu hơn trong lòng họ.
Tần Mặc quay lại, nhìn những người đồng hành và những người dân đang hăng say làm việc, ánh mắt hắn ánh lên một tia hy vọng. Hắn biết, con đường này sẽ còn dài và đầy chông gai, nhưng hắn không còn cô độc. Hắn đã gieo được những hạt giống của sự thấu hiểu và lòng bao dung, và những hạt giống đó đang nảy mầm, đâm chồi, tạo nên một liên minh vững chắc của những người tin vào sự cân bằng bản chất.
***
Khi bóng đêm bao trùm hoàn toàn, Hẻm Phố Đen, một mê cung của những con đường chật hẹp và ẩm thấp, trở nên bí ẩn và căng thẳng hơn bao giờ hết. Ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn lồng treo tạm bợ chỉ đủ để soi rõ những hình bóng lướt qua trong màn đêm. Mùi ẩm mốc từ những bức tường đá cũ kỹ, mùi rác thải từ những ngõ cụt, và cả mùi hương liệu lạ từ những món đồ cấm được giao dịch lén lút, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, luôn có cảm giác nguy hiểm rình rập. Tiếng thì thầm của những kẻ giao dịch, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những bóng người lướt qua, tất cả đều tạo nên một bản hòa âm u ám của sự mưu toan và bí mật.
Trong một căn phòng tối tăm và ẩm ướt sâu trong Hẻm Phố Đen, Mộ Dung Tĩnh ngồi lặng lẽ trên một chiếc ghế đơn sơ. Nàng ta không còn vẻ ngoài tuấn tú, khí chất cao ngạo thường thấy. Khuôn mặt nàng ta, dù vẫn đẹp đến nao lòng, giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng và tức giận đến tột độ. Mái tóc đen mượt được buộc cao của nàng dường như cũng đang rũ xuống một cách vô định. Nàng ta không cầm quạt ngọc như mọi khi, mà nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu.
Một Hắc Thiết Vệ, toàn thân mặc giáp sắt đen kịt, che kín mặt, quỳ gối dưới chân nàng ta, khúm núm báo cáo. Giọng nói của hắn lạnh lẽo, vô cảm, nhưng lại chứa đựng một sự sợ hãi rõ ràng khi đối diện với sự thịnh nộ của Mộ Dung Tĩnh. "Bẩm Tôn Giả, kế hoạch phá hoại Thị Trấn Biên Thùy đã thất bại..." Hắn ngập ngừng, cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ chủ nhân. "Tần Mặc không những không bị kích động mà còn biến sự phá hoại thành cơ hội để củng cố lòng tin của dân chúng. Dòng Suối Tinh Lộ đã được thanh tẩy, các vật bị phá hoại đã được hàn gắn... và người dân càng tin tưởng hắn hơn." Hắn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của Mộ Dung Tĩnh, chỉ cúi gằm mặt xuống.
Lời báo cáo của Hắc Thiết Vệ như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo của Mộ Dung Tĩnh. Nàng ta đột ngột đập mạnh tay xuống bàn, tiếng "rầm" khô khốc vang vọng trong căn phòng nhỏ, khiến Hắc Thiết Vệ giật mình run rẩy. "Hừ! Hắn dám!" Mộ Dung Tĩnh nghiến răng ken két, giọng nói nàng ta đầy sự phẫn nộ và khinh miệt. "Hắn tưởng vài trò hề đó có thể thay đổi được gì? Hắn tưởng cái gọi là 'thấu hiểu' và 'cân bằng' đó có thể chống lại sức mạnh tuyệt đối của 'thăng tiên' sao? Hắn chỉ đang lừa dối những kẻ ngu muội yếu đuối!" Nàng ta đứng phắt dậy, đi đi lại lại trong căn phòng, ánh mắt lóe lên vẻ tàn độc. Sự thất bại này, không chỉ là sự thất bại của một kế hoạch, mà còn là sự sỉ nhục đối với niềm tin và địa vị của nàng ta.
Nàng ta đã cố gắng gây hỗn loạn, gieo rắc sợ hãi và ngờ vực, nhưng Tần Mặc lại biến tất cả thành cơ hội để củng cố niềm tin. Điều đó khiến nàng ta cảm thấy bị thách thức một cách sâu sắc nhất. Nàng ta tin rằng thế giới này chỉ có thể tồn tại bằng sức mạnh tuyệt đối, bằng sự chinh phục và thăng hoa đến cực hạn. Triết lý "cân bằng bản chất" của Tần Mặc, đối với nàng ta, là sự yếu đuối, là sự chối bỏ khát vọng vươn lên của vạn vật.
Dần dần, Mộ Dung Tĩnh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại sự tức giận đang bùng cháy trong lòng. Nàng ta không cho phép bản thân bị chi phối bởi cảm xúc nhất thời. Sự kiêu ngạo của nàng ta buộc nàng ta phải tìm ra một giải pháp, một cách để đánh bại Tần Mặc một lần và mãi mãi. Nàng ta dừng lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn vào khoảng không vô định, như đang vẽ ra một kế hoạch mới trong tâm trí. "Được thôi, nếu không thể đánh đổ hắn bằng sự hỗn loạn," Mộ Dung Tĩnh cất tiếng, giọng nói nàng ta giờ đây trầm hẳn xuống, nhưng lại mang một sự lạnh lẽo đáng sợ, "thì chúng ta sẽ cho hắn thấy cái giá của sự 'cân bằng' khi đối mặt với tận cùng của sự 'cực đoan'. Lần này, ta sẽ không chỉ đơn thuần là phá hoại nữa."
Một nụ cười nhếch mép tàn độc xuất hiện trên môi nàng ta. Kế hoạch tiếp theo của nàng ta, nàng biết, sẽ không chỉ dừng lại ở việc làm ô nhiễm một dòng suối hay đập phá vài biểu tượng. Nó sẽ tinh vi hơn, tàn độc hơn, và sẽ trực diện hơn, nhắm vào chính những giá trị cốt lõi mà Tần Mặc đang cố gắng bảo vệ, hoặc thậm chí là những người thân cận của hắn. Nếu Tần Mặc mu���n bảo vệ "ý chí tồn tại" của vạn vật, thì nàng ta sẽ cho hắn thấy vạn vật có thể bị bóp méo, bị hủy hoại đến mức nào khi đối mặt với sự cực đoan. Nàng ta sẽ buộc Tần Mặc phải đối mặt với một lựa chọn không thể chấp nhận được, một lựa chọn mà dù hắn có "thấu hiểu" đến đâu cũng không thể chữa lành. Cuộc chiến này, nàng ta tự nhủ, chỉ mới bắt đầu. Và nàng ta sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.