Vạn vật không lên tiên - Chương 1339: Hồi Sinh Bản Chất: Phép Màu Của Sự Cân Bằng
Ánh tà dương cuối cùng của ngày dần khuất sau những rặng núi xanh thẳm, kéo theo màn đêm buông xuống Thị Trấn Biên Thùy, mang theo một dự cảm bất an về những gì đang chờ đợi phía trước. Sau sự kiện Suối Tinh Lộ bị ô nhiễm, mặc dù Tần Mặc đã dùng năng lực chữa lành của mình để trả lại sự trong lành cho dòng suối và hàn gắn những vật bị phá hoại, lòng người vẫn còn vương vấn nỗi lo âu. Dường như, sự bình yên mà Tần Mặc và những người ủng hộ hắn đang xây dựng, lại càng khiến những thế lực cố chấp cảm thấy bị thách thức, bị coi thường. Họ không ngừng tìm kiếm những phương cách tinh vi và tàn độc hơn để phá hoại, để gieo rắc sự hỗn loạn, nhằm chứng minh rằng con đường "thăng tiên" cực đoan của họ mới là chân lý vĩnh hằng.
Trong một căn phòng bí mật, nằm sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, Mộ Dung Tĩnh đã lắng nghe báo cáo về sự thất bại của kế hoạch phá hoại. Sự tức giận của nàng ta lúc ấy không chỉ là sự phẫn nộ đơn thuần, mà còn là nỗi nhục nhã sâu sắc. Đối với nàng, Tần Mặc không chỉ là một kẻ phản nghịch, mà còn là một kẻ yếu đuối đang lừa dối vạn vật bằng thứ triết lý hão huyền. Nhưng hắn lại thành công, lại khiến dân chúng càng thêm tin tưởng. Điều đó không thể chấp nhận được. Nàng ta đã thề, sẽ không chỉ đơn thuần là phá hoại nữa, mà sẽ dùng một thủ đoạn tàn độc hơn, nhắm vào chính những giá trị mà Tần Mặc đang cố gắng bảo vệ.
Giờ đây, một ngày mới lại đến, nhưng không phải là bình yên như mọi khi. Sáng sớm tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua lớp sương mù dày đặc của Rừng Linh Chi, một không khí nặng nề bao trùm nơi đây. Rừng Linh Chi, vốn là một thánh địa của sự sống, nơi cây cối rậm rạp vươn mình lên đón ánh ban mai, nơi thảm thực vật phong phú trải dài như một tấm thảm xanh ngát, nơi tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng hòa cùng tiếng suối chảy nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng thanh bình của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi nấm rơm và vô vàn loại thảo dược thơm ngát quyện vào nhau, lẩn khuất trong từng làn sương, mang đến một cảm giác thanh tịnh và mát lành. Linh khí dồi dào nơi đây từng là nguồn sống cho vô số sinh linh. Thế nhưng, hôm nay, sự thanh tịnh ấy lại bị phá vỡ bởi một cảm giác đau thương, nặng trĩu.
Tần Mặc, cùng Tô Lam, Lục Vô Trần, Viên Minh, Thiên Sách Lão Nhân và một nhóm thôn dân thiện lương, đang tập trung tại một khoảng rừng nhỏ, nơi những cây cổ thụ cao vút vươn tán lá che kín bầu trời. Tâm điểm của sự chú ý là một con thú cưỡi khổng lồ, vốn là một Phi Thiên Mã oai phong lẫm liệt, giờ đây lại bị biến dạng một cách khủng khiếp. Toàn thân nó phủ đầy những lớp gi��p sắt mọc ra từ chính xương thịt, cứng nhắc và lạnh lẽo, như thể nó đã bị ép buộc trở thành một cỗ máy chiến tranh vô tri. Ánh mắt vốn dĩ phải rực rỡ của một linh thú trời ban, giờ đây lại hung tợn đến đáng sợ, nhưng sâu thẳm bên trong, lại chất chứa một nỗi buồn mênh mang và sự tuyệt vọng không thể nói thành lời. Những lớp vảy sắt lạnh lẽo cứa vào da thịt, khiến mỗi cử động của nó đều mang theo một tiếng kẽo kẹt đau đớn, như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị xiềng xích.
Không chỉ có con Phi Thiên Mã, mà vài khóm Linh Thảo Tiên Tử, vốn là biểu tượng của sự sống và linh khí, cũng nằm co quắp bên cạnh. Chúng khô héo, mất đi hoàn toàn màu sắc rực rỡ vốn có, chỉ còn trơ lại những cành lá xám xịt, yếu ớt, như những linh hồn sắp tan biến. Không khí ban đầu có chút căng thẳng, thương cảm, nhưng cũng pha lẫn sự hoài nghi từ những người mới chứng kiến. Họ đã từng nghe về khả năng của Tần Mặc, nhưng việc chữa lành một linh vật bị biến dạng đến mức này, có vẻ như là một nhiệm vụ bất khả thi.
Tần M���c đứng đó, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua con Phi Thiên Mã, rồi dừng lại ở những khóm Linh Thảo Tiên Tử. Khuôn mặt thanh tú của hắn hơi gầy, nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, phù hợp với trang phục vải thô đơn giản. Hắn không nói nhiều, chỉ im lặng quan sát, lắng nghe. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong con Phi Thiên Mã, khát khao được tự do bay lượn trên bầu trời xanh, khát khao được chạy nhảy trên những đồng cỏ mênh mông, chứ không phải bị gông cùm trong bộ giáp sắt lạnh lẽo và bị ép buộc vào những trận chiến tàn khốc. Hắn cảm nhận được sự rên rỉ yếu ớt của những Linh Thảo Tiên Tử, khao khát được tắm mình trong ánh nắng, được hút dưỡng khí từ đất mẹ, được tỏa hương thơm ngát để làm đẹp cho đời, chứ không phải bị rút cạn sinh lực để trở thành những linh dược ép buộc tăng cường công lực.
Tô Lam, nàng vẫn giữ vẻ thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, nhưng giờ đây lại pha chút nghi ngại. Nàng đã chứng kiến nhiều điều kỳ diệu từ Tần Mặc, nhưng lần này, nàng cảm thấy một sự khó khăn chồng chất. Nàng tiến lại gần Tần Mặc, giọng nói thanh thoát của nàng mang theo sự lo lắng: "Liệu có thể hoàn toàn đảo ngược được không? Việc này chưa từng có tiền lệ." Nàng nhớ lại những điển tịch cổ, những ghi chép về việc linh vật bị biến dạng do tu luyện cưỡng ép hoặc do bị ma hóa. Một khi đã biến dạng sâu sắc, việc phục hồi là gần như không thể, thậm chí là ngay cả với những đại năng đỉnh cấp.
Lục Vô Trần đứng bên cạnh, khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Mái tóc đã điểm bạc của y búi sơ sài, bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ đã bạc màu càng làm nổi bật sự tiều tụy của y. Y khẽ thở dài, giọng nói trầm yếu ớt, như thể mỗi lời nói đều mang theo gánh nặng của quá khứ: "Chúng ta đã gây ra quá nhiều tội lỗi cho vạn vật..." Y biết, những linh vật này không tự nguyện trở thành như vậy, chúng bị ép buộc, bị bóp méo bản chất để phục vụ cho dục vọng thăng tiên của nhân loại. Sự hối hận của y là chân thành, bởi y từng là một phần của hệ thống đã tạo ra những bi kịch này.
Viên Minh, thư sinh thanh tú với đôi mắt buồn, nhìn chằm chằm vào con Phi Thiên Mã và những khóm Linh Thảo Tiên Tử. Hắn đã theo Tần Mặc một thời gian, niềm tin của hắn vào triết lý cân bằng ngày càng sâu sắc. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn không khỏi rùng mình. "Chúng... chúng bị tra tấn đến mức này sao?" Viên Minh thì thầm, giọng nói run rẩy, "Làm sao... làm sao có thể thay đổi được số phận nghiệt ngã này?"
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính tinh anh, không ngừng lật giở những cuốn điển tịch cũ kỹ mà ông luôn mang theo. Ông lắc đầu liên tục, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu bạc trắng. "Lão phu đã đọc qua vô số điển tịch, từ thời Thượng Cổ đến nay, nhưng chưa từng thấy ghi chép nào về việc phục hồi hoàn toàn 'vật tính' đã bị biến dạng sâu sắc đến vậy. Đây... đây là một thử thách lớn lao cho triết lý của Tần Mặc."
Tần Mặc không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, như thể đã thấu hiểu tất cả những lo lắng và nghi ngờ xung quanh. Hắn từ từ tiến đến gần con Phi Thiên Mã. Con thú, dù đã kiệt quệ, vẫn gầm gừ nhẹ, ánh mắt hung tợn lóe lên một tia cảnh giác và sợ hãi. Nó đã trải qua quá nhiều đau đớn, quá nhiều sự phản bội từ con người. Nó không tin tưởng bất kỳ ai. Nhưng khi Tần Mặc lại gần, một luồng khí tức thanh khiết, ôn hòa tỏa ra từ hắn, khiến con thú bất giác dịu đi một chút.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên trán con Phi Thiên Mã. Làn da của hắn tiếp xúc với lớp giáp sắt lạnh lẽo, thô ráp. Ngay lập tức, một luồng ý chí mạnh mẽ, đầy đau đớn và tuyệt vọng ập thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm vào thế giới nội tâm của con thú. Hắn cảm nhận được tiếng kêu gào thảm thiết của nó, tiếng khóc than của một linh hồn bị giam cầm. Hắn cảm nhận được sự căm ghét với những kẻ đã ép buộc nó, sự khao khát cháy bỏng được trở về với bản chất ban sơ.
Tần Mặc hít thở sâu, cơ thể h��n bắt đầu tỏa ra những luồng sáng nhẹ nhàng, màu xanh ngọc bích, bao phủ lấy con Phi Thiên Mã. Ánh sáng ấy không chói lóa, mà dịu dàng như nước, len lỏi qua từng kẽ hở của lớp giáp sắt, thẩm thấu vào sâu bên trong cơ thể con thú. Con Phi Thiên Mã ban đầu phản kháng yếu ớt, cơ thể run rẩy, lớp giáp sắt phát ra tiếng kẽo kẹt như muốn vỡ vụn. Nhưng rồi, dưới sự xoa dịu của năng lượng Tần Mặc, nó dần dần dịu lại. Tiếng gầm gừ tắt hẳn, đôi mắt hung tợn kia từ từ nhắm nghiền, để lộ một sự bình yên hiếm có sau bao năm tháng giày vò. Nó không còn giãy giụa, mà dường như đang thả lỏng hoàn toàn, phó mặc số phận cho Tần Mặc.
Quá trình chữa lành diễn ra chậm rãi, từng chút một, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn và năng lượng tinh thần khổng lồ từ Tần Mặc. Thời gian trôi qua, từ sáng sớm đến trưa, rồi dần sang chiều. Nắng ấm dịu dàng bao phủ Rừng Linh Chi, những cơn gió nhẹ lay động tán lá, mang theo hương thảo mộc thanh khiết. Mọi người nín thở theo dõi, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, sợ sẽ phá vỡ sự tập trung của Tần Mặc.
Dưới những luồng sáng xanh ngọc bích của Tần Mặc, điều kỳ diệu bắt đầu hiển hiện. Lớp giáp sắt thô ráp, lạnh lẽo trên thân con Phi Thiên Mã bắt đầu rạn nứt. Những vết nứt nhỏ li ti lan rộng ra, rồi từ từ bong tróc. Không phải là bị phá vỡ một cách thô bạo, mà chúng tan rã một cách nhẹ nhàng, như những hạt cát bụi vàng óng, lấp lánh trong ánh nắng chiều, rồi hòa vào không khí. Mỗi mảnh giáp sắt tan biến, một phần da thịt mềm mại, mượt mà của con Phi Thiên Mã nguyên bản lại lộ ra. Lớp lông trắng muốt, óng ánh như tơ lụa, dần dần thay thế những khối sắt cứng nhắc.
Ánh mắt hung tợn ban đầu của con thú từ từ trở nên trong trẻo, hiền lành hơn, không còn sự đau đớn hay sợ hãi. Thậm chí, trong đôi mắt ấy, còn ánh lên một tia sáng của sự biết ơn và giải thoát. Bộ giáp sắt đã hoàn toàn biến mất, để lộ ra một con Phi Thiên Mã toàn vẹn, xinh đẹp đến nao lòng. Nó vẫn to lớn, nhưng giờ đây không còn vẻ nặng nề, hung tợn mà thay vào đó là sự uy nghi, thanh thoát của một linh thú trời ban, với đôi cánh trắng muốt khổng lồ khẽ rung rinh.
Sau khi hoàn tất việc chữa lành cho Phi Thiên Mã, Tần Mặc lảo đảo một chút, cơ thể hắn run rẩy vì kiệt sức. Làn da hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên định và mãn nguyện. Hắn hít thở thật sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở, rồi từ từ tiến đến những khóm Linh Thảo Tiên Tử đang khô héo. Hắn không cần dùng nhiều năng lượng như với Phi Thiên Mã, chỉ một cái chạm nhẹ của hắn, một luồng ý chí thanh khiết, tràn đầy sức sống, được truyền sang chúng.
Ngay lập tức, những khóm thảo dược héo úa như được tắm mình trong suối nguồn sinh mệnh. Chúng từ từ lấy lại màu sắc rực rỡ, xanh tươi mơn mởn, rồi tỏa ra một mùi hương thơm ngát, thanh khiết, lan tỏa khắp cả khu rừng, xua tan đi mùi đất ẩm và mang đến một cảm giác sảng khoái lạ thường. Những bông hoa nhỏ li ti, vốn đã khô héo, giờ đây bừng nở, lung linh như những viên ngọc thạch quý giá, phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ.
Viên Minh, người đã theo dõi toàn bộ quá trình với đôi mắt mở to, không thể kìm nén được sự kinh ngạc. Hắn thốt lên, giọng nói đầy thán phục: "Thật không thể tin được! Nó... nó đang trở lại bản chất nguyên thủy! Một con Phi Thiên Mã đích thực!"
Thiên Sách Lão Nhân, tay run rẩy ghi chép lia lịa vào cuốn điển tịch cũ kỹ của mình, đôi mắt tinh anh của ông lóe lên vẻ sửng sốt tột độ. "Đây là một phép màu! Chưa từng có điển tịch nào ghi lại khả năng phục hồi vật tính đến mức này! Khả năng của Tần Mặc đã vượt xa mọi giới hạn mà lão phu từng biết!" Ông lão gật gù, vẻ mặt vừa hân hoan, vừa đầy suy tư. Ông nhận ra, những gì Tần Mặc đang làm không chỉ là chữa lành, mà là tái định nghĩa cả khái niệm về sự tồn tại và tu luyện.
Con Phi Thiên Mã, sau khi được chữa lành hoàn toàn, từ từ đứng dậy. Nó vươn vai, duỗi đôi cánh trắng muốt ra sau, rồi cất lên một tiếng gầm gừ nhẹ, không còn hung tợn, mà thay vào đó là sự biết ơn sâu sắc. Nó cúi đầu sát Tần Mặc, dùng cái mũi to lớn khẽ cọ vào vai hắn, như một lời cảm tạ chân thành. Sau đó, nó tung cánh, bay lượn một vòng trên bầu trời, rồi nhẹ nhàng chạy sâu vào trong rừng, hòa mình vào thiên nhiên, hoàn toàn tự do. Những khóm Linh Thảo Tiên Tử thì lung linh, tỏa sáng, như những viên ngọc bích sống động, tiếp tục lan tỏa hương thơm tinh khiết, báo hiệu sự hồi sinh trọn vẹn.
Tần Mặc mệt mỏi, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, nhìn theo bóng Phi Thiên Mã khuất dần. Hắn biết, công việc của hắn vẫn còn rất nhiều, nhưng mỗi lần chữa lành, mỗi lần giúp vạn vật tìm lại bản chất của chúng, lại càng củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Tô Lam đứng đó, ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc, phức tạp muôn phần. Nàng là một kiếm khách, quen với sức mạnh của vũ lực, quen với sự tranh đoạt của thế giới tu chân. Nàng đã từng nghĩ rằng sức mạnh là tối thượng. Nhưng giờ đây, chứng kiến cảnh tượng này, nàng dần thấu hiểu: "Hóa ra... đây mới là sức mạnh thật sự." Sức mạnh của sự chữa lành, của sự cân bằng, của việc trả lại bản chất cho vạn vật, nó còn vĩ đại và bền bỉ hơn bất kỳ phép thuật công kích nào. Nàng cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc trong chính niềm tin và lý tưởng của mình.
Các thôn dân và tu sĩ trung lập có mặt tại đó xúm lại, trầm trồ thán phục. Họ đã chứng kiến một phép màu, một minh chứng sống động cho triết lý cân bằng của Tần Mặc. Niềm tin vào hắn, vào con đường hắn đang đi, lại càng được củng cố vững chắc.
"Ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt." Một thôn dân nam chất phác thì thầm, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
"Cầu mong mọi sự bình an." Một thôn dân nữ hiền lành khẽ chắp tay, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Họ đã nhìn thấy ánh sáng hy vọng sau những ngày tháng tăm tối.
Cùng lúc đó, cách xa Rừng Linh Chi hàng vạn dặm, trong một căn phòng bí mật nằm sâu trong tổng đàn Thiên Diệu Tông, không khí u ám và lạnh lẽo bao trùm. Căn phòng này được xây dựng bằng những khối đá đen tuyền, trên tường khắc vô số biểu tượng cổ xưa của Thiên Diệu Tông, mang theo một vẻ uy nghiêm và đáng sợ. Mùi hương trầm lạnh lẽo và mùi kim loại thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác nặng nề, ngột ngạt. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, gió lạnh rít qua từng khe hở, mang theo hơi lạnh lẽo của sự cô độc và tàn khốc.
Mộ Dung Tĩnh ngồi trước một tấm bản đồ Huyền Vực rộng lớn, được khắc trên mặt bàn đá cẩm thạch. Ánh nến leo lét trong phòng không đủ để chiếu sáng rõ ràng khuôn mặt nàng, nhưng đủ để thấy đôi mắt nàng đang nheo lại, lộ rõ sự tức giận và tính toán sâu xa. Nàng ta không còn vẻ tuấn tú cao ngạo thường thấy, thay vào đó là sự căng thẳng và một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ.
Một Hắc Thiết Vệ, toàn thân mặc giáp sắt đen kịt, che kín mặt, quỳ gối dưới chân nàng, giọng nói lạnh lẽo và vô cảm nhưng vẫn mang theo chút e dè, báo cáo: "Bẩm Tôn Giả, Tần Mặc đã chữa lành thành công con Phi Thiên Mã bị biến dạng thành chiến thú, và cả khóm Linh Thảo Tiên Tử tại Rừng Linh Chi. Thanh danh của hắn đang lên như diều gặp gió, nhiều tu sĩ trung lập, thậm chí là một số trưởng lão của các tông môn nhỏ, bắt đầu dao động và có ý định tìm đến hắn để cầu xin sự giúp đỡ."
Lời báo cáo của Hắc Thiết Vệ vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch, như một tiếng sét đánh ngang tai Mộ Dung Tĩnh. Nàng ta nhíu mày, những nếp nhăn nhỏ xuất hiện trên trán, thể hiện sự khó chịu tột độ. "Hừ! Cứ nghĩ hắn chỉ biết giảng đạo lý suông, dùng những lời lẽ hoa mỹ để mê hoặc những kẻ yếu đuối." Nàng ta cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo và đầy khinh miệt. "Không ngờ hắn lại có thể thực hiện được những việc như vậy. Chữa lành bản chất ư? Thứ sức mạnh yếu đuối, chỉ dùng để vá víu những sai lầm của kẻ khác, chẳng có chút ý nghĩa gì so với việc tự mình vươn lên tới đỉnh cao của 'thăng tiên'!"
Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, bước đến tấm bản đồ Huyền Vực. Nàng ta đưa ngón tay thon dài, khẽ vuốt nhẹ lên một điểm trên bản đồ, nơi đó dường như là trung tâm của một âm mưu mới. Ánh mắt nàng ta trở nên sắc lạnh và tàn độc hơn bao giờ hết. Sự thành công của Tần Mặc không làm nàng ta nao núng, mà chỉ khiến nàng ta càng thêm căm ghét và quyết tâm. Đối với nàng, việc Tần Mặc chứng tỏ "phép màu" của mình chỉ là một sự khoe khoang vô nghĩa, một sự thách thức trực tiếp đến niềm tin và con đường mà nàng và vô số tu sĩ khác đã theo đuổi hàng ngàn năm.
"Hắn càng chứng tỏ 'phép màu' của mình, thì cái giá phải trả sẽ càng đắt." Giọng nói của Mộ Dung Tĩnh lạnh như băng, vang vọng trong căn phòng tối tăm. Nàng ta quay lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Hắc Thiết Vệ đang quỳ dưới đất. "Chuẩn bị đi, đã đến lúc chúng ta phải cho hắn thấy sự tàn khốc thực sự của thế giới này. Một thế giới không có chỗ cho sự yếu đuối, không có chỗ cho những kẻ chỉ biết né tránh cuộc chiến sinh tử để vươn lên. Nước cờ mới, phải thật sâu độc... phải thật sự khiến hắn hiểu rằng, 'cân bằng' chỉ là một ảo ảnh khi đối mặt với sự 'cực đoan' đến tận cùng."
Một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi nàng ta. Bàn tay nàng từ từ đưa lên, nắm chặt một vật phẩm nhỏ, lấp lánh trong bóng tối. Đó là một viên Huyền Vực Tâm Châu, một bảo vật cổ xưa có khả năng hấp thụ và bóp méo ý chí tồn tại của vạn vật. Viên châu phát ra thứ ánh sáng đỏ sẫm, như máu, khiến căn phòng càng thêm ma mị. Nàng ta sẽ không còn chỉ dừng lại ở việc phá hoại những thứ bên ngoài. Kế hoạch lần này của nàng ta sẽ tinh vi hơn, tàn độc hơn, và sẽ trực diện hơn, nhắm vào chính những giá trị cốt lõi mà Tần Mặc đang cố gắng bảo vệ, hoặc thậm chí là những người thân cận của hắn. Nếu Tần Mặc muốn bảo vệ "ý chí tồn tại" của vạn vật, thì nàng ta sẽ cho hắn thấy vạn vật có thể bị bóp méo, bị hủy hoại đến mức nào khi đối mặt với sự cực đoan, khi bị cưỡng ép phải thay đổi ý chí, đến mức không thể chữa lành. Cuộc chiến này, nàng ta tự nhủ, chỉ mới bắt đầu. Và nàng ta sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại. Tiếng gió lạnh rít qua cửa sổ, như một lời tiên tri v��� những tai ương sắp ập đến.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.