Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1343: Khắp Chốn Xôn Xao: Tiếng Vọng Đại Biện Huyền Vực

Dưới ánh trăng tà mờ ảo, luồng sáng đỏ rực từ Huyết Ngọc Bội xuyên thủng mái mật thất, vút thẳng lên bầu trời đêm, tựa như một vết sẹo chói mắt xé toạc tấm màn nhung huyền ảo. Nó không phải ánh sáng của điềm lành, mà là tín hiệu của một tai ương sắp giáng xuống, một lời tuyên chiến ngầm gửi đến cả Huyền Vực, mà đặc biệt là Tần Mặc. Mộ Dung Tĩnh, với nụ cười lạnh lẽo, đã gieo mầm cho một cơn bão mới, một cơn bão không chỉ đòi hỏi sức mạnh mà còn cả trí tuệ và niềm tin để vượt qua.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp đậu trên mái ngói rêu phong của Vô Tính Thành, Tần Mặc đã ngồi bên cửa sổ Quán Trà Vọng Nguyệt. Quán trà này được xây dựng từ những thân gỗ cổ thụ, mái lợp lá cọ và đá cuội, hòa mình vào khung cảnh yên bình của thành cổ. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và hương hoa dại thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ ven đường. Tiếng suối chảy róc rách từ con kênh nhỏ uốn lượn quanh quán, cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi, ru ngủ lòng người.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế, giờ đây lại mang một chút trầm tư. Hắn mặc bộ trang phục vải thô giản dị, màu sắc nhã nhặn, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, toát lên vẻ bình dị của người dân Vô Tính Thành. Hắn nhấp một ngụm trà ấm, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, nhưng tâm trí hắn không hề thanh thản. Một cảm giác bất an mơ hồ vẫn luẩn quẩn trong huyết quản, tựa như một sợi tơ vô hình đang siết chặt trái tim hắn. Đó không phải là nỗi sợ hãi, mà là một sự cảnh báo sâu sắc mà hắn đã học được cách lắng nghe từ "ý chí tồn tại" của vạn vật – một sự hỗn loạn sắp sửa bùng nổ, một tiếng kêu thảm thiết từ linh hồn của thế giới đang đến gần.

Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài thường buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, nhẹ nhàng bước đến. Nàng mặc một chiếc váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, tôn lên vẻ thanh tú vốn có. Nàng đặt chén trà mới xuống bàn, ánh mắt lo lắng nhìn Tần Mặc. "Anh Mặc, anh vẫn còn lo lắng về cảm giác hôm qua sao?" Giọng nàng mềm mại, ấm áp như ánh nắng ban mai, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng hắn.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, đặt chén trà xuống. "Đó không phải là lo lắng, Nguyệt nhi. Mà là một sự cảnh báo. Một thứ gì đó đang được kích hoạt, một mũi tên không chỉ nhắm vào ta, mà là vào cả lý tưởng này." Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những ngọn núi hùng vĩ bao quanh Vô Tính Thành, nơi mà sự bình yên dường như là vĩnh cửu, nhưng giờ đây lại đứng trước ngưỡng cửa của một cuộc đại biến. Hắn cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ chính "vật tính" của những thân cây cổ thụ, những phiến đá im lìm, thậm chí cả dòng suối đang chảy. Chúng ��ều đang xôn xao, bồn chồn, như thể sắp sửa phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn.

Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, chậm rãi bước vào, theo sau là Thôn Trưởng Vô Tính Thành. Lão Khang mặc áo vải thô giản dị, tay chống một cây gậy mục. Thôn Trưởng, với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, tóc bạc phơ, cũng mặc áo vải đơn sơ. Họ ngồi xuống chiếc bàn gỗ đối diện Tần Mặc, trên bàn là những chén trà đã nguội lạnh. Mùi hương trầm thoang thoảng từ một góc quán, hòa quyện với mùi trà thảo mộc, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa ấm cúng.

"Tin tức lan nhanh thật." Lão Khang thở dài, giọng nói trầm ổn, pha chút suy tư. "Chỉ trong một đêm, khắp nơi đã xôn xao. Từ những thôn làng hẻo lánh cho đến các tông môn hùng mạnh, ai ai cũng đang nói về cuộc Đại Biện luận sắp tới." Ông lão nhấp một ngụm trà, ánh mắt khẽ nheo lại. "Có lẽ đây là cơ hội để chân lý của chúng ta được lắng nghe, được lan tỏa đến tận cùng Huyền Vực."

Thôn Trưởng gật đầu ��ồng tình, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên vẻ lo âu. "Nhưng cũng là lúc nguy hiểm nhất. Kẻ thù sẽ không ngồi yên. Một khi ánh sáng càng rực rỡ, bóng tối sẽ càng tìm cách nuốt chửng." Ông nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt đầy tin tưởng nhưng cũng không giấu được sự quan ngại sâu sắc. "Tần Mặc, con đường con chọn là một con đường đầy chông gai. Không chỉ là tranh luận bằng lời lẽ, mà còn là tranh đấu bằng niềm tin, bằng cả sinh mệnh của con và của vạn vật."

Tần Mặc khẽ gật đầu, hắn hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Hắn cảm nhận được sức nặng của hàng triệu sinh linh đang đặt hy vọng vào hắn, những sinh linh đã quá mệt mỏi với con đường tu luyện cực đoan, khao khát một sự cân bằng, một sự trở về với bản chất. Hắn cũng cảm nhận được sự phẫn nộ và ngoan cố từ những kẻ muốn duy trì trật tự cũ, những kẻ tin rằng sức mạnh là chân lý tối thượng. Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, một cái chạm nhẹ nhưng đầy sức mạnh, truyền cho hắn sự ủng hộ vô điều kiện.

"Sự cảnh báo của con, Tần Mặc, có thể không phải là một sự kiện cụ thể, mà là một cảm giác chung của Huyền Vực." Lão Khang trầm ngâm nói. "Cái Huyết Ngọc Bội mà Mộ Dung Tĩnh nắm giữ, ta đã nghe nói về nó. Đó là một vật phẩm bị nguyền rủa, được tạo ra để thu thập oán khí và ý niệm chấp niệm của những sinh linh bị ép buộc 'khai linh' đến mức đánh mất bản thân. Việc nàng ta kích hoạt nó có thể không phải để tấn công trực diện, mà là để khuấy động tâm trí, gieo rắc sự hỗn loạn và nghi ngờ."

Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận sâu hơn. Hắn thấy những luồng ý chí hỗn loạn, những tiếng kêu thầm thì của sự tuyệt vọng và phẫn nộ từ sâu thẳm Huyền Vực. Những tiếng nói ấy không ngừng vọng về, như muốn xé tan sự yên bình giả tạo. Hắn biết, đây chính là "mũi tên" mà hắn đã linh cảm được. Một cuộc tấn công vào niềm tin, vào ý chí của vạn vật, để lung lay nền tảng của triết lý cân bằng trước khi nó kịp bén rễ sâu. "Nàng ta muốn làm lung lay niềm tin của vạn vật vào con đường này, vào chính bản thân chúng. Khi niềm tin bị lung lay, lý lẽ sẽ trở nên yếu ớt." Tần Mặc mở mắt, ánh mắt kiên định. "Nhưng chính vì thế, chúng ta càng phải làm cho chân lý của vạn vật được vang vọng mạnh mẽ hơn bao giờ hết."

Thôn Trưởng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng suối chảy. "Vô Tính Thành chúng ta luôn tin vào sự bình yên, vào cuộc sống thuận theo tự nhiên. Nhưng giờ đây, bình yên ấy đang bị đe dọa. Con, Tần Mặc, chính là hy vọng của tất cả chúng ta. Hãy để tiếng nói của con, tiếng nói của vạn vật, vang vọng khắp Huyền Vực." Ông đặt tay lên vai Tần Mặc, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng cả niềm tin và sự ủy thác của một thế hệ.

Không khí trong quán trà trở nên nặng hơn một chút, không phải vì sự sợ hãi, mà vì trọng trách. Tần Mặc nhìn Hạ Nguyệt, nhìn Lão Khang, nhìn Thôn Trưởng, những gương mặt thân thuộc, những người đã luôn tin tưởng và ủng hộ hắn. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạ Nguyệt trên vai, và sự kiên định trong ánh mắt của những người đi trước. Hắn biết, hắn không đơn độc. Cuộc Đại Biện này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những sinh linh khao khát một sự cân bằng, một tương lai nơi vạn vật có thể là chính nó. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, vị đắng giờ đây dường như đã biến thành vị ngọt của sự quyết tâm.

***

Cùng lúc đó, tại Thiên Nhãn Các, một tổ chức tình báo ẩn mình giữa những dãy núi mây mù quanh năm, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Các tòa nhà được xây dựng từ gỗ lim đen quý hiếm, mái ngói xám, kiến trúc kín đáo nhưng tinh tế, hòa mình vào cảnh quan núi rừng. Mây mù bao phủ quanh năm, đôi khi có nắng ấm chiếu xuống, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo, như thể nơi đây nằm giữa hai thế giới. Các trận pháp tinh vi cũng giúp kiểm soát thời tiết, giữ cho khí hậu luôn mát mẻ, trong lành. Bên trong, tiếng gió nhẹ lướt qua các mái nhà, tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký, tiếng bước chân nhẹ nhàng của các thành viên khi di chuyển, và tiếng truyền âm qua các pháp khí, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự yên tĩnh và hiệu quả. Mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách, mùi mực viết, mùi hương liệu nhẹ thoang thoảng, và mùi trà thảo mộc từ các phòng đàm phán, tất cả hòa quyện, tạo nên một sự kết hợp của tri thức và bí ẩn. Bầu không khí thần bí, yên tĩnh, cẩn trọng và đầy tính toán. Sự riêng tư và bí mật được đặt lên hàng đầu, mọi thông tin đều được xử lý một cách tỉ mỉ.

Trong một căn phòng bí mật, rộng lớn, được trang bị vô số bản đồ tinh xảo và pháp khí truyền tin, một Vân Du Khách đang báo cáo. Hắn là một người đàn ông phong trần, mặc áo vải thô, mang theo một gánh hàng hóa nhỏ, khuôn mặt nhanh nhẹn, đôi mắt tinh ranh, đã đi qua vô số vùng đất của Huyền Vực. Hắn vừa trở về sau chuyến đi dài, mang theo những thông tin quan trọng nhất.

"Kính bẩm các vị trưởng lão," Vân Du Khách cúi đầu, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng, "Tin tức về cuộc Đại Biện luận giữa Tần Mặc của Vô Tính Thành và vị đại lão tu sĩ của phe cố chấp đã lan truyền như bão lửa khắp Huyền Vực. Tốc độ lan truyền của tin tức này nhanh gấp trăm lần bất kỳ tin tức nào trước đây mà chúng ta từng ghi nhận." Hắn dừng lại, quan sát phản ứng của những người xung quanh. Các thành viên Thiên Nhãn Các, những người vận hành cỗ máy tình báo khổng lồ này, đang miệt mài ghi chép, phân tích luồng thông tin khổng lồ từ khắp Huyền Vực. Trên những tấm bản đồ lớn được vẽ bằng linh khí, những điểm sáng liên tục nhấp nháy, biểu thị những khu vực mà tin tức đã đến. "Từ những làng chài ven biển hẻo lánh cho đến những tông môn ẩn mình trên đỉnh mây, từ các thành trì phồn hoa đến những khu rừng hoang vu, tất cả đều đang xôn xao. Có kẻ hoan hô, có kẻ hoài nghi, có kẻ tức giận, nhưng không ai là thờ ơ."

Một thành viên Thiên Nhãn Các, với vẻ mặt nghiêm nghị và đôi tay thoăn thoắt ghi chép, ngẩng đầu lên hỏi, giọng nói thanh thoát nhưng sắc sảo: "Phân tích phản ứng của các tông môn lớn và các thế lực trung lập. Chúng ta cần đánh giá chính xác mức độ chia rẽ và sự ủng hộ. Đặc biệt là những sinh linh bị 'khai linh' quá mức, liệu họ có thấy được hy vọng từ triết lý của Tần Mặc hay không? Và những tu sĩ trẻ tuổi, những người đang tìm kiếm một con đường khác?"

Vân Du Khách gật đầu, tiếp tục báo cáo. "Những người bị tổn thương bởi con đường thăng tiên cực đoan, những linh vật đã bị ép buộc khai linh đến mức đánh mất bản chất, họ đang đặt rất nhiều kỳ vọng vào Tần Mặc. Tại nhiều vùng đất mà Tần Mặc từng đi qua và chữa lành, người dân và vạn vật đều xem hắn như một vị cứu tinh. Ngược lại, các tông môn lớn, đặc biệt là những kẻ đã hưởng lợi từ trật tự cũ, lại tỏ ra hoài nghi và phẫn nộ. Họ lo sợ rằng triết lý của Tần Mặc sẽ làm lung lay nền tảng quyền lực của họ." Hắn chỉ vào một điểm sáng trên bản đồ, nơi có một tông môn cổ xưa. "Thậm chí, tin tức về việc Huyết Ngọc Bội được kích hoạt đêm qua cũng đã bắt đầu lan truyền. Dù chưa ai biết rõ mục đích của nó, nhưng không khí căng thẳng đã tăng lên gấp bội."

Từ phía sâu bên trong căn phòng, một giọng nói trầm, uy nghiêm vang lên. Đó là Thủ lĩnh Thiên Nhãn Các, người hiếm khi lộ diện. "Cuộc biện luận này sẽ định hình lại Huyền Vực. Chúng ta phải nắm bắt mọi chi tiết, mọi luồng tư tưởng, mọi âm mưu ẩn khuất. Tần Mặc không chỉ đang đối đầu với một vị đại lão, mà là đối đầu với cả một triết lý đã tồn tại hàng ngàn năm. Đây không phải là một cuộc chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin."

Các thành viên Thiên Nhãn Các nhanh chóng xử lý thông tin, vẽ biểu đồ và phân tích dự đoán. Những con số, những biểu tượng, những đường nét phức tạp hiện lên trên các pháp khí. Họ không chỉ thu thập tin tức, mà còn phân tích sâu sắc động cơ, dự đoán hành động, và đánh giá tác động tiềm tàng. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, nhưng không thể xoa dịu được sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Tất cả đều hiểu rằng, sự kiện sắp tới sẽ là một bước ngoặt, một phép thử cho tương lai của Huyền Vực. Và Thiên Nhãn Các, với vai trò là tai mắt của thế giới, phải đảm bảo mọi thông tin đều được thu thập và phân tích chính xác nhất, để không một biến cố nào có thể thoát khỏi tầm kiểm soát của họ.

Vân Du Khách nhìn những biểu đồ phức tạp, ánh mắt tinh ranh lóe lên tia sáng. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự thay đổi trong cuộc đời mình, nhưng chưa bao giờ thấy một sự kiện nào lại có khả năng khuấy động toàn bộ Huyền Vực như cuộc Đại Biện luận này. Hắn biết, có tiền là có tất cả, nhưng đôi khi, thông tin lại quý giá hơn cả tiền bạc, đặc biệt là trong thời điểm giông bão này. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, mang đến những tin tức quan trọng nhất. Giờ đây, hắn chỉ còn biết chờ đợi, xem Huyền Vực sẽ lựa chọn con đường nào.

***

Sáng ngày hôm sau, tại Tháp Mật Đàm của Thanh Vân Tông, không khí lại mang một vẻ căng thẳng và ngột ngạt khác. Tháp Mật Đàm được xây dựng từ đá đen tuyền, vươn cao sừng sững giữa các đỉnh núi, tựa như một ngón tay khổng lồ chỉ thẳng lên trời. Bên trong, mùi hương trầm nồng nặc và mùi ẩm mốc của những điển tịch cổ xưa quyện vào nhau, tạo nên một không gian u tối và bí ẩn. Ánh sáng le lói từ những ngọn linh đăng cổ xưa chỉ đủ để soi rõ những gương mặt nghiêm nghị, đầy toan tính của các trưởng lão.

Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa thêu hình mây cuộn, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực, đang chủ trì cuộc họp. Xung quanh ông là những trưởng lão khác của Thanh Vân Tông và các tông môn liên minh, tất cả đều mang vẻ mặt nặng nề. Mộ Dung Tĩnh, với ngoại hình tuấn tú, khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt được buộc cao, đứng im lặng một góc phòng. Nàng không nói, chỉ lắng nghe, nhưng đôi mắt sắc lạnh của nàng luôn dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của mọi người, như thể đang cân nhắc một kế hoạch nào đó trong tâm trí.

"Tần Mặc đã chấp nhận lời thách đấu." Trần Trưởng Lão cất giọng, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một sự pha trộn giữa khinh thường và thận trọng. "Đây là cơ hội để chúng ta dập tắt cái gọi là 'triết lý cân bằng' của hắn một lần và mãi mãi. Huyền Vực không cần những kẻ yếu đuối, không cần những lý lẽ viển vông về 'bản chất'. Thế giới này cần sức mạnh, cần sự cường thịnh để đối phó với những tai ương từ bên ngoài." Ông nhấn mạnh, ánh mắt quét qua từng trưởng lão, tìm kiếm sự đồng tình.

Một trưởng lão khác, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt đầy lo âu, dè dặt lên tiếng: "Trần Trưởng Lão, nhưng hắn đã chữa lành nhiều vùng đất bị tổn thương, thu hút không ít kẻ yếu và tu sĩ trung lập. Hắn có được sự ủng hộ của 'vạn vật', đó là điều mà chúng ta không thể phủ nhận. Hơn nữa, việc hắn có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, điều đó... thật sự khó lường." Giọng ông đầy sự băn khoăn, như thể đang cân nhắc một mối nguy hiểm vô hình.

Trần Trưởng Lão cau mày, tỏ vẻ không hài lòng trước những lo ngại. "Vạn vật là vật, tu sĩ là người. Kẻ yếu không có quyền tồn tại, không có quyền quyết định tương lai của Huyền Vực. Những kẻ bị tổn thương chỉ là những vật phẩm kém cỏi, không đủ tư cách để theo đuổi con đường thăng tiên. Chúng ta là những người mạnh mẽ, những kẻ có khả năng thăng tiên, mới có quyền định đoạt vận mệnh của thế giới này. Triết lý của hắn chỉ là một sự mê hoặc, một lời nói dối ngọt ngào để che đậy sự yếu đuối của hắn."

Mộ Dung Tĩnh, lúc này mới khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ toan tính. Ánh mắt nàng lóe lên sự tàn nhẫn và khinh bỉ. "Chỉ cần hắn không thể thuyết phục được đại lão, thì mọi sự ủng hộ kia cũng chỉ là hư ảo. Lời nói chỉ là phù phiếm. Sức mạnh mới là chân lý tối thượng, là thứ duy nhất có thể định đoạt số phận của Huyền Vực." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua các trưởng lão đang tranh cãi. "Nhưng, chúng ta cũng cần có phương án dự phòng... để đảm bảo hắn không thể 'thuyết phục' được." Giọng nàng thì thầm, nhưng lại mang một sức nặng đáng sợ, khiến mọi người đều phải im lặng.

Trần Trưởng Lão nhìn Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt ông lộ rõ sự tán thưởng xen lẫn dè chừng. Ông biết, Mộ Dung Tĩnh là một kẻ tàn nhẫn và quyết đoán, không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích. "Ngươi có kế hoạch gì sao, Mộ Dung Tĩnh?"

Mộ Dung Tĩnh khẽ cười nhạt, không trả lời trực tiếp. Nàng chỉ đưa tay ra sau lưng, thầm truyền đạt một chỉ thị cho một tay sai ẩn mình trong bóng tối, một bóng người gần như vô hình, hòa mình vào các góc khuất của Tháp Mật Đàm. Tay sai đó, không một tiếng động, khẽ gật đầu rồi biến mất. "Kế hoạch của ta sẽ đảm bảo rằng Tần Mặc sẽ không thể đứng vững trên bục biện luận, hoặc ít nhất, hắn sẽ không còn tâm trí để tranh luận." Giọng nàng vang lên, đầy sự tự tin và tàn độc. "Ta sẽ cho hắn thấy, thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của hắn!" Nàng siết chặt chiếc Huyết Ngọc Bội đang ẩn mình trong tay áo, cảm nhận luồng linh lực tà ác đang cuộn trào bên trong.

Các trưởng lão khác đều nhìn nhau, không dám nói thêm lời nào. Họ hiểu rằng, Mộ Dung Tĩnh đang chuẩn bị một hành động nào đó, một âm mưu đã được tính toán kỹ lưỡng, để đảm bảo rằng cuộc Đại Biện luận sẽ diễn ra theo hướng có lợi cho phe cố chấp, hoặc thậm chí là biến nó thành một thảm họa cho Tần Mặc. Không khí trong Tháp Mật Đàm trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, báo hiệu một cơn bão lớn đang ủ dột, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào, đe dọa đến chính sự an nguy của Tần Mặc và Vô Tính Thành.

***

Vài ngày sau, khi ánh trăng đã tròn vành vạnh trên bầu trời đêm của Vô Tính Thành, một thông điệp khẩn cấp được truyền đến. Thành phố vẫn yên bình như mọi khi. Các ngôi nhà được xây dựng từ gỗ lim và đá cuội lấy từ suối, mái ngói màu đất nung đơn giản, tất cả đều mang vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi. Đường phố lát đá cuội nhẵn bóng, uốn lượn theo địa hình, không có dấu vết của sự tranh đấu hay tham vọng. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, và tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, an yên. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa, mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại, và đặc biệt là mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các gia đình, tất cả tạo nên một không gian sống đầy thi vị.

Trong một căn nhà gỗ nhỏ ấm cúng, nơi ánh đèn lồng dịu nhẹ tỏa sáng, Tần Mặc và các đồng minh thân cận đang họp mặt. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, ngồi đối diện Tần Mặc. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, luôn mang một thanh kiếm cổ bên hông. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, tóc đã điểm bạc, ngồi bên cạnh. Ông mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, không có chút dấu hiệu của sự xa hoa. Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt buồn, mặc y phục đã bạc màu của một tông môn nhỏ, ngồi cạnh Lục Vô Trần. Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính, tóc bạc trắng, luôn ôm theo một chồng sách cũ, ánh mắt tinh anh, ngồi gần cửa sổ.

Không khí trong phòng vừa trầm lắng, vừa căng thẳng. Tần Mặc, sau khi lắng nghe những suy nghĩ và cảm nhận của mọi người, đã sẵn sàng cho một điều gì đó trọng đại. Bỗng nhiên, một luồng sáng xanh biếc từ một pháp khí truyền tin đặt giữa bàn bùng lên, sau đó dần hiện ra một cuộn da dê cổ kính. Thiên Sách Lão Nhân vươn tay, nhẹ nhàng cầm lấy cuộn da, đôi mắt tinh anh lướt qua từng dòng chữ.

"Đây rồi, thông báo chính thức," Thiên Sách Lão Nhân cất giọng, giọng nói uyên bác nhưng không giấu được sự nghiêm trọng. "Địa điểm: Hoàng Thành Thiên Long. Thời gian: Ba tuần nữa." Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua từng người. "Hoàng Thành Thiên Long... một nơi trung lập, nhưng cũng là trung tâm của quyền lực và các thế lực. Đây không phải là một sự lựa chọn ngẫu nhiên."

Tô Lam khẽ nhíu mày. "Ba tuần. Thời gian không nhiều. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng nhất có thể, cả về lý lẽ và đối phó với những thủ đoạn có thể xảy ra. Hoàng Thành Thiên Long là nơi hội tụ của vô số thế lực, từ các tông môn lớn đến c��c gia tộc quyền quý, thậm chí cả các linh vật cường đại." Nàng nói rõ ràng, mạch lạc, có tính logic cao. "Chúng ta phải lường trước mọi khả năng, từ việc họ sẽ tìm cách gây rối, đến việc họ sẽ tìm cách cô lập hoặc tấn công Tần Mặc."

Lục Vô Trần thở dài, giọng nói trầm yếu ớt, mang theo sự mệt mỏi. "Sẽ có rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào đó. Tần Mặc, đây sẽ là thử thách lớn nhất của ngươi không phải bằng vũ lực, mà bằng niềm tin. Ngươi phải đối mặt với hàng ngàn năm chấp niệm, hàng ngàn năm của một con đường sai lầm mà vô số người đã tin theo." Ông nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt chứa đựng sự trầm tư và kinh nghiệm cay đắng. "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?" Viên Minh khẽ nói, giọng nói tự nhiên nhưng đầy suy tư, "Phải chăng là một con đường cân bằng, nơi vạn vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn'?"

Tần Mặc cầm lấy thông điệp, ánh mắt lướt qua từng dòng chữ được khắc trên cuộn da dê. Hắn cảm nhận được sức nặng của hàng triệu sinh linh đang đặt hy vọng vào mình, cùng với những mối đe dọa đang ẩn mình trong bóng tối. Hắn biết, Hoàng Thành Thiên Long không chỉ là một bục biện luận, mà còn là một chiến trường không tiếng súng, nơi niềm tin và ý chí sẽ va chạm. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe "ý chí tồn tại" của chính Vô Tính Thành xung quanh mình – tiếng suối chảy, tiếng gió, tiếng lá cây xào xạc, tất cả đều đang thì thầm một thông điệp: "Hãy giữ vững bản chất."

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn các đồng minh của mình, những người đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm. Tô Lam, với sự sắc sảo và kiên định; Lục Vô Trần, với sự từng trải và suy ngẫm; Viên Minh, với lòng trắc ẩn và nhiệt huyết; Thiên Sách Lão Nhân, với tri thức uyên bác và sự hăm hở tìm kiếm chân lý. Họ đều có vẻ mặt nghiêm trọng, nhưng cũng ánh lên sự quyết tâm. "Chúng ta sẽ đi đến Hoàng Thành Thiên Long," Tần Mặc cất giọng, không hùng hồn, nhưng mỗi lời nói đều có trọng lượng. "Chúng ta sẽ không chỉ biện luận bằng lời lẽ, mà còn bằng 'chân lý bản chất' của vạn vật. Chúng ta sẽ cho họ th��y, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và chúng ta sẽ cho họ thấy, có một con đường khác, một con đường cân bằng."

Hắn biết, cuộc Đại Biện Huyền Vực tại Hoàng Thành Thiên Long sẽ không chỉ là một cuộc tranh luận triết lý đơn thuần mà còn tiềm ẩn nhiều âm mưu và thủ đoạn từ phe đối lập. Mối đe dọa từ "ám mưu" mà hắn đã linh cảm được, một "mũi tên" không nhắm vào thân thể mà vào tinh thần, sẽ bùng phát trong hoặc xung quanh cuộc Đại Biện, có thể là một sự kiện gây rối loạn lớn. Sự kiện này sẽ là phép thử lớn không chỉ với Tần Mặc mà còn với toàn bộ Huyền Vực, định hình tương lai của việc tu luyện và bản chất của vạn vật. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Tần Mặc đặt cuộn thông điệp xuống bàn, ánh mắt hắn nhìn xuyên qua mái nhà, hướng về phía vầng trăng tròn vành vạnh. Hắn biết, dù có bao nhiêu gian nan, dù có bao nhiêu nguy hiểm, hắn cũng không thể lùi bước. Bởi vì, hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân mình, mà còn cho "ý chí tồn tại" của vạn vật, cho một tương lai cân b��ng của Huyền Vực. Đây là một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, và hắn sẽ không bao giờ buông xuôi.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free