Vạn vật không lên tiên - Chương 1344: Bình Tĩnh Giữa Tâm Bão: Chuẩn Bị Cho Tranh Biện Định Mệnh
Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng bạc trên mái ngói rêu phong của Quán Trà Vọng Nguyệt. Không khí về đêm nơi Vô Tính Thành luôn mang một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ, như một bức tranh cổ điển được thời gian điểm tô bằng những sắc màu của sự bình yên và vĩnh cửu. Tiếng nước từ ao cá nhỏ trong sân róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, xoa dịu mọi ưu phiền. Mùi trà thơm lừng, quyện lẫn hương hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ trầm ấm của ngôi nhà, lan tỏa khắp không gian, mời gọi sự thư thái.
Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy không thể xua tan đi vẻ lo lắng đang bao trùm lên những gương mặt ngồi quanh chiếc bàn trà đá trong sân. Tô Lam, Lục Vô Trần, Viên Minh và Thiên Sách Lão Nhân – những người đồng hành thân cận nhất của Tần Mặc – đang tập trung thảo luận. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, thường ngày luôn toát lên sự thông minh và kiên định, giờ đây lại hiện rõ một nỗi bất an khó che giấu. Nàng siết chặt tay, đầu ngón tay trắng bệch, ánh mắt dao động không ngừng. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, vốn dĩ luôn nằm yên vị, dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng mà khẽ rung lên như một tiếng thở dài vô hình.
"Ta vẫn không yên tâm," Tô Lam cất giọng, tiếng nói trong trẻo nhưng đầy rẫy sự thận trọng. "Hoàng Thành Thiên Long là nơi phức tạp, hội tụ vô số thế lực. Mộ Dung Tĩnh và phe cố chấp kia, ý đồ của họ chắc chắn không đơn thuần là tranh biện. Huyết Ngọc Bội vẫn là một ẩn số, và ta linh cảm được một mối nguy hiểm khác, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ." Nàng dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, tìm kiếm sự đồng tình. "Họ sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để duy trì cái 'chân lý' sai lầm đã ăn sâu vào tâm trí họ hàng ng��n năm."
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khẽ thở dài một tiếng nặng nề. Mái tóc điểm bạc của ông rũ xuống, che đi một phần đôi mắt sâu trũng, chứa đựng sự mệt mỏi và hoài nghi. Bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu của ông dường như càng làm tăng thêm vẻ u hoài. "Mặc dù tin tưởng vào Tần Mặc, nhưng sự thay đổi tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm không phải dễ dàng lung lay. Hơn nữa, những kẻ đó sẽ không từ thủ đoạn để bảo vệ cái gọi là 'đạo' của họ. Ta đã thấy quá nhiều sự tàn khốc nhân danh 'thiên đạo' rồi." Ông khẽ lắc đầu, như thể đang xua đi những ký ức đau buồn. "Họ sẽ không chỉ dùng lời lẽ, mà còn dùng cả quyền lực, sự ảnh hưởng, thậm chí là ép buộc. Cuộc Đại Biện này không phải là một cuộc tranh luận công bằng, mà là một cuộc chiến của niềm tin, nơi Tần Mặc sẽ phải đứng một mình chống lại cả một dòng chảy lịch sử."
Viên Minh, với dáng người thư sinh và khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại đượm buồn, khẽ lật giở một tập hồ sơ cũ kỹ trên bàn. Ngón tay y lướt nhẹ trên từng dòng chữ, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những băn khoăn đang vây lấy y. "Tin tức từ Thiên Nhãn Các cho thấy phe đối lập đang ráo riết chuẩn bị, không chỉ về lý lẽ mà còn về các biện pháp gây áp lực khác. Các tông môn lớn đang công khai tuyên bố ủng hộ vị đại lão tu sĩ kia, các gia tộc quyền quý cũng bắt đầu thắt chặt quan hệ. Thậm chí, có tin đồn rằng họ đã triệu tập một số linh vật cường đại, những kẻ đã tu luyện đến gần cảnh giới thăng tiên, để làm chứng cho 'chân lý' của họ. Họ muốn biến cuộc Đại Biện thành một màn biểu diễn, một sự khẳng định quyền lực tuyệt đối, không cho Tần Mặc một chút cơ hội phản bác." Giọng nói của y, tuy tự nhiên, nhưng mang theo một sự căng thẳng rõ rệt. Y ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn xa xăm về phía bầu trời đêm. "Có lẽ, họ sẽ không ngần ngại sử dụng cả những thế lực ngầm, những 'ám mưu' mà chúng ta chưa thể lường trước."
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính vẫn tinh anh dù đã ẩn chứa bao nhiêu tri thức của năm tháng. Ông nhẹ nhàng đặt chồng sách cũ kỹ sang một bên, nhắm mắt trầm ngâm. Tóc bạc trắng của ông như một vầng hào quang dưới ánh trăng. "Chân lý có thể đứng vững, nhưng lòng người thì khó đoán. Tham vọng thăng tiên đã ăn sâu vào cốt tủy của Huyền Vực này, nó không chỉ là một con đường tu luyện, mà là một niềm tin, một lẽ sống. Khi có kẻ dám thách thức niềm tin ấy, họ sẽ xem đó là sự xúc phạm lớn nhất, là sự phá hoại nền tảng của họ. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống, cả về lý lẽ sắc bén, cả về sự kiên định không gì lay chuyển, và cả những thủ đoạn bẩn thỉu mà chúng sẽ không ngần ngại sử dụng." Giọng ông trầm tĩnh, uyên bác, nhưng cũng phảng phất sự cảnh báo sâu sắc. Ông chậm rãi mở mắt, ánh nhìn uyên thâm lướt qua từng người. "Cuộc chiến này không chỉ là của Tần Mặc, mà là của tất cả chúng ta, những kẻ dám đứng lên vì một 'ý chí tồn tại' chân thật, vì 'cân bằng bản chất'." Ông đưa tay vuốt nhẹ chòm râu bạc, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự bi tráng, nhưng cũng tràn đầy hy vọng vào chàng trai trẻ Tần Mặc.
Bên ngoài, tiếng gió đêm khẽ lùa qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi ẩm của đất trời. Hương trà vẫn thơm, tiếng suối vẫn chảy, nhưng sự lo lắng trong lòng những người bạn này thì không hề vơi đi. Họ biết rằng, ba tuần tới sẽ là khoảng thời gian định mệnh, và Hoàng Thành Thiên Long sẽ là chiến trường không khoan nhượng, nơi Tần Mặc phải đối mặt không chỉ với một triết lý, mà còn với một hệ thống quyền lực đã tồn tại hàng ngàn năm.
***
Đêm càng về khuya, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải ánh sáng bạc như lụa xuống Suối Tinh Lộ. Dòng nước chảy róc rách nhẹ nhàng qua những phiến đá cuội trơn nhẵn, lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc dưới ánh trăng. Bờ suối được kè đá đơn giản, những cây cầu gỗ nhỏ bắc ngang qua tạo nên một khung cảnh trong lành, mát mẻ và yên bình đến lạ thường. Mùi nước mát lành, mùi cây cỏ tươi xanh và đất ẩm quyện vào nhau, thanh lọc mọi tạp niệm.
Bên bờ suối, Tần Mặc đang ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm nghiền, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi. Hắn hít thở sâu, từng hơi thở nhẹ nhàng, đều đặn, như hòa mình vào nhịp đập của tự nhiên. Xung quanh hắn, những luồng sáng mờ ảo, huyền ảo bắt đầu xuất hiện. Chúng không phải là linh quang tu luyện, mà là những biểu hiện của 'ý chí tồn tại' của vạn vật: một tia sáng xanh biếc từ ngọn cỏ non đang cố vươn mình đón sương đêm, một vầng sáng nâu trầm từ phiến đá cổ kính đã trải qua bao phong ba, một luồng ánh sáng trong suốt từ chính dòng nước suối đang chảy trôi không ngừng. Chúng giao thoa, quấn quýt lấy Tần Mặc, tạo nên một mạng lưới tri thức sống động, vô hình nhưng hiện hữu.
Hắn không chỉ lắng nghe bằng tai, mà bằng cả linh hồn, bằng sự đồng cảm sâu sắc nhất. Hắn cảm nhận được tiếng thì thầm của phiến đá: *“Ta muốn bền vững, không muốn bị mài mòn, không muốn bị biến đổi thành một thứ khác chỉ để người ta ngắm nhìn.”* Hắn cảm nhận được khát khao của ngọn cỏ: *“Ta muốn vươn lên, muốn đón ánh nắng, muốn làm cho mảnh đất này thêm xanh tươi, chứ không phải bị nhổ rứt để làm thuốc trường sinh.”* Hắn cảm nhận được ý niệm của dòng suối: *“Ta muốn là chính ta, tự do và thanh khiết, chảy trôi qua bao ghềnh thác, nuôi dưỡng vạn vật. Ta không muốn bị ép buộc phải trở thành một cơn lũ phá hủy, cũng không muốn bị ngăn đập để dâng cao thành hồ chỉ vì ý muốn của kẻ khác.”*
Tần Mặc chìm sâu vào trạng thái nhập định. Cảm giác bất an mơ hồ mà hắn đã linh cảm từ Chương 1343, cái "ám mưu" không nhắm vào thân thể mà vào tinh thần, giờ đây không còn khiến hắn hoang mang nữa. Thay vào đó, hắn chuyển hóa nó thành sự tập trung sâu sắc, không phải để chống lại mà để thấu hiểu. Hắn hiểu rằng, đối thủ của hắn không chỉ là những cá nhân, mà là một tư tưởng, một chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí Huyền Vực. Và cách tốt nhất để đối mặt với chấp niệm đó không phải là dùng vũ lực, mà là dùng chân lý, dùng sự đồng cảm và sự thấu hiểu sâu sắc nhất về 'vật tính' của vạn vật.
Trong tâm trí hắn, một cuộc đối thoại không lời diễn ra:
*“Ngươi muốn là gì? Một dòng suối mãi chảy, hay một cơn lũ phá hủy?”* Tần Mặc tự hỏi chính mình, và cũng là hỏi ý niệm của dòng suối.
Ý niệm của dòng suối đáp lại, trong trẻo như tiếng chuông gió: *“Ta muốn là chính ta, tự do và thanh khiết. Dù nhỏ bé, ta vẫn là một phần của đại ngàn, mang sự sống đến mọi nơi ta đi qua.”*
Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn. *“Vậy thì, không cần phải trở thành biển cả để vĩ đại. Không cần phải biến đổi bản chất để được công nhận.”* Hắn tiếp tục lắng nghe, những rung động của vạn vật chảy qua hắn, củng cố thêm niềm tin. Hắn thu thập những "bằng chứng" sống động, những lời thì thầm của đất, đá, cây, nước, gió – tất cả đều là những minh chứng hùng hồn nhất cho triết lý 'cân bằng bản chất' của hắn.
Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của một cây cổ thụ đã bị ép phải kết ra linh quả vượt quá khả năng của nó, nay đang héo úa dần. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của một linh thú bị cưỡng ép tu luyện theo đường lối "thăng tiên", phải thay đổi bản năng săn mồi, bản tính hoang dã của mình, để rồi trở nên yếu ớt và lạc lõng. Những bi kịch ấy không phải là những câu chuyện kể, mà là những cảm nhận trực tiếp, những vết thương hằn sâu trong 'ý chí tồn tại' của vạn vật.
Tần Mặc biết, cuộc Đại Biện không chỉ là một trận chiến của lời lẽ. Đó là một cơ hội để hắn làm cầu nối giữa con người và 'ý chí tồn tại' của vạn vật, để những tiếng nói thầm lặng được lắng nghe, để những nỗi đau không thể diễn tả bằng lời được thấu hiểu. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, không phải bằng cách học thuộc lòng những điển tịch cổ xưa, mà bằng cách hòa mình vào chính linh hồn của thế giới này. Mỗi hơi thở, mỗi rung động, mỗi tia sáng mờ ảo xung quanh hắn đều là một luận điểm, một bằng chứng không thể chối cãi. Sự bình tĩnh của hắn không phải là sự thờ ơ trước hiểm nguy, mà là sự tự tin tuyệt đối vào nền tảng triết lý của mình, vào 'chân lý bản chất' mà hắn đã dành cả đời để thấu hiểu.
Ánh trăng dần lặn, báo hiệu bình minh sắp đến. Tần Mặc mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây càng thêm tinh anh và kiên định. Hắn đứng dậy, cơ thể nhẹ bẫng như hòa vào khí trời. Hắn đã tìm thấy câu trả lời, không phải trong sách vở, mà trong chính trái tim của Huyền Vực.
***
Khi Tần Mặc trở về nhà Thôn Trưởng Vô Tính Thành, sương đêm đã tan, nhường chỗ cho ánh bình minh dịu nhẹ len lỏi qua từng kẽ lá. Ngôi nhà gỗ đơn sơ nhưng ấm cúng của Thôn Trưởng vẫn còn sáng đèn, chứng tỏ các đồng minh của hắn đã chờ đợi suốt đêm. Mùi khói bếp thoang thoảng từ trong nhà bay ra, hòa quyện với mùi đất ẩm của buổi sớm, tạo nên một cảm giác thân thuộc và bình yên.
Bên trong, các đồng minh vẫn ngồi quây quần bên bàn, khuôn mặt vẫn còn vương vấn sự lo lắng, nhưng khi thấy Tần Mặc bước vào, một tia hy vọng chợt lóe lên trong mắt họ. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài buộc gọn gàng và đôi mắt trong veo, ngay lập tức tiến đến nắm lấy tay Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và lo lắng. "Anh về rồi, Mặc. Em... em đã lo cho anh lắm." Giọng nàng nhỏ nhẹ, tự nhiên nhưng chất ch���a bao tình cảm. Nàng không nói nhiều, nhưng cử chỉ và ánh mắt ấy đã nói lên tất cả.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, ánh mắt kiên định và bình thản, như một hồ nước không gợn sóng. Hắn khẽ siết lấy bàn tay mềm mại của Hạ Nguyệt, như một lời trấn an vô hình. "Ta không sao." Hắn thản nhiên ngồi xuống ghế, đối diện với những gương mặt vẫn còn vương vấn nét ưu tư. Hắn không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng rót cho mình một chén trà nóng, hít hà mùi thơm quen thuộc. Sự bình tĩnh của hắn lan tỏa, như một dòng nước mát xoa dịu không khí căng thẳng.
Tô Lam khẽ thở ra một hơi, vẻ căng thẳng trên khuôn mặt nàng giãn ra một chút. "Ngươi đã ở Suối Tinh Lộ suốt đêm sao?" Nàng hỏi, giọng nói vẫn còn chút e dè.
Tần Mặc gật đầu. "Ta đã lắng nghe."
Lục Vô Trần khẽ nhíu mày, đôi mắt sâu trũng nhìn Tần Mặc. "Ngươi đã nghe được gì, để có thể bình tĩnh đến vậy giữa lúc bão giông?" Giọng ông trầm, yếu ớt, chứa đựng một sự tò mò chân thành.
Tần Mặc đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua từng người, như muốn thấu hiểu tận cùng nỗi lo trong lòng họ. "Ta hiểu sự lo lắng của mọi người. Hoàng Thành Thiên Long, Mộ Dung Tĩnh, những âm mưu... tất cả đều là những thử thách lớn. Nhưng chúng ta không chỉ chiến đấu bằng lời lẽ, hay bằng vũ lực, mà bằng chân lý. Và chân lý đó nằm trong mỗi vật, mỗi linh hồn mà chúng ta đã lắng nghe." Giọng hắn không hùng hồn, nhưng mỗi lời nói đều có trọng lượng, chạm đến tận tâm can.
Hắn ngừng lại một chút, như thể đang sắp xếp lại những dòng ý niệm vô hình mà hắn vừa hấp thụ. "Họ truy cầu sức mạnh bằng cách ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên', phải biến đổi bản chất của mình để đạt đến một cảnh giới mà họ cho là cao thượng. Nhưng ta đã thấy, khi một viên đá bị ép hóa ngọc, nó sẽ nứt vỡ, mất đi sự bền vững vốn có. Khi một dòng suối bị ép thành thác, nó sẽ cạn kiệt, mất đi sự tự do và thanh khiết. Khi một cây cổ thụ bị ép ra quả vượt quá giới hạn, nó sẽ héo úa dần. Vạn vật chỉ thực sự mạnh mẽ khi được là chính nó, khi được sống đúng với 'vật tính' nguyên thủy của mình, không bị ép buộc phải 'cao hơn' hay 'vĩ đại hơn' theo một tiêu chuẩn nào đó."
Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn sáng lên một cách lạ thường, như thể hắn đang nhìn thấu vào tận cùng bản chất của sự tồn tại. "Ta đã hỏi một dòng suối: 'Ngươi muốn trở thành biển cả hùng vĩ hay một cơn lũ phá hủy?' Dòng suối đã đáp rằng: 'Ta muốn là chính ta, tự do và thanh khiết.' Ta đã hỏi một phiến đá: 'Ngươi muốn được chạm khắc thành một tác phẩm nghệ thuật, hay muốn mãi mãi bền vững, âm thầm làm nền tảng cho đại địa?' Phiến đá đã đáp: 'Ta muốn bền vững, không muốn bị mài mòn, không muốn bị biến đổi.' Đó là 'ý chí tồn tại' chân thật, không bị vẩn đục bởi tham vọng."
Tô Lam lắng nghe, đôi mắt phượng của nàng dần mở rộng. Sự lo lắng trong ánh mắt nàng dần được thay thế bằng sự suy ngẫm sâu sắc. "Ngươi nói đúng. Đó là một góc nhìn mà chúng ta đã bỏ quên quá lâu. Chúng ta luôn nhìn vạn vật qua lăng kính của 'linh lực' và 'thăng tiên', mà quên đi cái gốc rễ, cái bản chất tồn tại cốt lõi của chúng."
Lục Vô Tr���n khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi phần nào vẻ mệt mỏi. "Có lẽ, ta đã quá chú trọng vào việc 'buông bỏ' những chấp niệm tu luyện, mà quên mất rằng, 'giữ gìn' bản chất cũng là một loại đạo lý, một chân lý vĩ đại hơn cả việc thăng tiên." Ông nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt của một người vừa tìm thấy một con đường mới.
Viên Minh cũng khẽ nói, giọng y đầy sự chân thành. "Tần Mặc, những lời ngươi nói không chỉ là lý lẽ, mà là sự đồng cảm sâu sắc. Đó chính là thứ mà Huyền Vực này đang thiếu."
Hạ Nguyệt nắm chặt tay Tần Mặc hơn nữa, ánh mắt nàng tràn đầy niềm tin tuyệt đối. "Em tin anh, Mặc. Luôn luôn tin anh. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta, không bị biến chất bởi những tham vọng vô độ." Lời nàng nói tuy đơn giản, nhưng lại là nguồn động viên lớn nhất, là điểm tựa vững chắc cho Tần Mặc.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Hắn biết, sự đoàn kết và niềm tin của những người bạn này sẽ là một yếu tố then chốt, không chỉ giúp hắn vượt qua cuộc tranh biện tại Hoàng Thành Thiên Long, mà còn là đối phó với những âm mưu khác đang rình rập. Hắn biết rằng, những luận điểm và triết lý của hắn, được đúc kết từ việc lắng nghe 'ý chí tồn tại' của vạn vật, sẽ tạo ra ảnh hưởng sâu sắc và khó lường trong cuộc Đại Biện. Sự bình tĩnh của hắn không phải là sự chủ quan, mà là sự tự tin vào một chân lý vững chắc, vào một con đường 'cân bằng bản chất' đã được chứng minh qua hàng tỷ năm tồn tại của vạn vật.
"Chúng ta sẽ không chỉ biện luận bằng lời lẽ, mà còn bằng 'chân lý bản chất' của vạn vật," Tần Mặc nhắc lại, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta sẽ cho họ thấy, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và chúng ta sẽ cho họ thấy, có một con đường khác, một con đường cân bằng, nơi mỗi sinh linh được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành một cái bóng của khát vọng thăng tiên."
Bình minh đã lên rực rỡ, chiếu rọi qua khung cửa sổ, xua tan đi bóng đêm và những ưu tư còn sót lại. Một luồng gió nhẹ mang theo hương hoa cỏ buổi sớm lùa vào phòng, như một lời thì thầm của Huyền Vực, gửi gắm hy vọng vào Tần Mặc và những người bạn của hắn. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa niềm tin đã bùng cháy mạnh mẽ, thắp sáng cả một tương lai cho Huyền Vực.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.