Vạn vật không lên tiên - Chương 1346: Lời Tuyên Ngôn Đỉnh Cao: Tiên Đạo Vô Thượng
Không khí trong Đại Biện Tràng đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Những lời của Tần Mặc, tuy bình dị nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân, đã gieo rắc hạt mầm nghi vấn vào những tâm trí vốn đã đóng chặt trong niềm tin "thăng tiên" cố hữu. Đám đông xôn xao, những ánh mắt hoài nghi, băn khoăn và cả những ánh mắt khó chịu, phẫn nộ, cùng đổ dồn về phía Lão Tổ Huyền Minh, chờ đợi lời phản bác từ vị tông sư uy danh hiển hách.
Lão Tổ Huyền Minh, với vẻ mặt uy nghi và ánh mắt sắc lạnh, từ từ cất tiếng. Giọng nói của ông ta trầm ấm nhưng mang theo uy ��p, từng lời như gõ vào tâm trí người nghe, xua tan đi những hạt mầm nghi vấn vừa nảy nở. Một luồng linh khí cổ xưa bắt đầu dao động quanh thân ông, không phải để tấn công, mà để tăng thêm uy thế cho lời nói, khiến cho từng âm tiết thốt ra đều mang theo một sức mạnh vô hình, trấn áp mọi sự phản kháng. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, giờ đây như càng thêm nồng nàn, hòa cùng mùi hương liệu quý hiếm từ các tu sĩ cường giả, tạo nên một sự tương phản với sự lạnh lẽo khó gần của chính Lão Tổ. Ánh sáng từ những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo rọi xuống sàn đá cẩm thạch lấp lánh, làm nổi bật dáng vẻ siêu phàm của ông ta.
Ông ta khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện lên, tựa hồ đang thưởng thức một món trà ngon, nhưng ánh mắt lại sắc như dao, quét qua Tần Mặc. "Ý chí tồn tại, quả là một khái niệm thú vị." Lời nói của ông ta mở đầu một cách điềm nhiên, như thể đang khen ngợi, nhưng ẩn sâu bên trong là sự phủ nhận triệt để. "Nhưng nếu 'tồn tại' chỉ để duy trì trạng thái ban đầu, thì chẳng khác nào chấp nhận sự yếu kém, sự hữu hạn của phàm trần. Chẳng lẽ, vạn vật không khao khát thoát ly khỏi xiềng xích của sinh lão bệnh tử, không khao khát vươn tới cảnh giới trường sinh bất tử, siêu phàm thoát tục sao?"
Lão Tổ Huyền Minh dừng lại một chút, ánh mắt đầy thâm ý đảo qua đám đông. "Chẳng lẽ, một dòng sông chỉ biết chảy mãi theo con đường cũ, không bao giờ muốn biến thành thác nước hùng vĩ, không bao giờ muốn đổ ra biển cả mênh mông, thì đó là sự kiên cường sao? Hay đó là sự trì trệ, sự bằng lòng với một số phận tầm thường, bị giới hạn bởi chính bản chất nguyên thủy của mình? Một ngọn núi, nếu chỉ biết đứng vững mãi ở một chỗ, không bao giờ muốn vươn cao tới tầng mây, không bao giờ muốn trở thành đỉnh thiêng liêng nơi tiên giới giáng lâm, thì đó là tồn tại đúng đắn sao? Hay đó là sự thiếu đi khát vọng vĩ đại, thiếu đi ý chí để vượt qua chính mình?"
Ông ta khẽ lắc đầu, như thể đang thương xót cho một quan điểm sai lầm. "Vạn vật đều có linh, đều có ý chí. Và ý chí cao nhất của linh hồn, chính là sự tiến hóa, sự siêu việt. Từ một hạt mầm bé nhỏ khao khát đâm chồi nảy lộc, thành một cây đại thụ vươn mình đón nắng. Từ một con cá nhỏ yếu ớt khao khát bơi lội trong biển lớn, thành một giao long uy mãnh tung hoành thiên địa. Từ một con người phàm tục khao khát thoát khỏi luân hồi, thành một vị Tiên nhân trường sinh bất lão. Đó là lẽ tự nhiên, là khát vọng cố hữu đã được Thiên Đạo ban tặng cho mọi sinh linh. Đó không phải là sự ép buộc, mà là sự tự nguyện vươn lên, sự tự nguyện truy cầu một cảnh giới cao hơn, vĩ đại hơn. Kẻ nào từ bỏ khát vọng này, kẻ đó mới là kẻ yếu hèn, kẻ đó mới là kẻ tự trói buộc mình vào xiềng xích của phàm trần."
Lão Tổ Huyền Minh hơi nhấc tay, một luồng linh khí cổ xưa bắt đầu dao động quanh thân, không phải để tấn công, mà để tăng thêm uy thế cho lời nói. Đám đông bắt đầu xì xào, gật gù. Những ánh mắt hoài nghi ban đầu đã dần được thay thế bằng sự đồng tình, thậm chí là ngưỡng mộ. Lời lẽ của Huyền Minh không chỉ hùng hồn, mà còn chạm đến tận sâu thẳm khát vọng tiềm ẩn trong mỗi tu sĩ, khát vọng được siêu thoát, được trở nên mạnh mẽ và bất tử.
Tần Mặc vẫn đứng yên, thân hình hơi gầy nhưng thẳng tắp, đôi mắt đen láy sâu thẳm không chớp, lắng nghe từng lời. Hắn cảm nhận được luồng linh khí cổ xưa từ Lão Tổ Huyền Minh đang lan tỏa, như một sóng âm vô hình đang cố gắng khuấy động tâm trí người nghe, định hình lại những suy nghĩ vừa bị lung lay. Hắn cũng nghe thấy những tiếng xì xào đồng tình từ đám đông, cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên không gian Đại Biện Tràng, nhưng vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh đến lạ thường, như một hồ nước phẳng lặng không chút gợn sóng giữa cơn bão táp. Hắn không phản bác, không ngắt lời, chỉ im lặng hấp thụ từng câu chữ, từng ý niệm mà Lão Tổ Huyền Minh đang truyền tải, như một học giả đang phân tích một luận thuyết phức tạp. Trong tâm trí hắn, những lời lẽ hùng hồn ấy không phải là chân lý, mà là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà hắn cần phải nhìn thấu để tìm ra những điểm yếu, những lỗ hổng trong triết lý "thăng tiên" cực đoan.
Không khí càng lúc càng nóng lên, không phải vì nhiệt độ vật lý, mà vì sự căng thẳng trong tư tưởng. Tiếng gió rít qua khe núi của Thanh Vân Tông, nếu nghe được từ xa, dường như cũng mang theo sự khắc nghiệt của cuộc tranh biện. Mùi hương trầm và hương liệu, giờ đây bị lấn át bởi sự tập trung cao độ của đám đông, bởi sự dâng trào của cảm xúc và niềm tin. Sự tĩnh lặng của không khí chỉ bị phá vỡ bởi giọng nói trầm bổng đầy uy lực của Huyền Minh và những tiếng thở dốc, nuốt nước bọt của người nghe, những người đang bị cuốn vào dòng chảy mãnh liệt của lý lẽ.
Lão Tổ Huyền Minh tiếp tục bài hùng biện, dùng những ví dụ cụ thể, sống động và đầy sức thuyết phục. "Các ngươi nhìn xem," ông ta vung tay, như thể đang chỉ ra toàn bộ Huyền Vực trước mắt, "những linh thú hàng ngàn năm tu luyện, từ một con rắn độc trở thành Giao Long, từ một con chim nhỏ hóa thành Phượng Hoàng. Chúng có 'giữ bản chất' của mình không? Không! Chúng đã phá bỏ xiềng xích của phàm phu, của huyết mạch nguyên thủy, đ�� 'thăng hoa', để đạt đến một cảnh giới cao hơn, uy mãnh hơn. Đó là sự tiến hóa, là sự khai mở tiềm năng ẩn sâu bên trong, là khát vọng vĩ đại nhất của sự sống!"
Ông ta chuyển ánh mắt sang một góc khác, như thể đang nhìn vào những kỷ vật lịch sử. "Rồi những binh khí vô tri, từ một mảnh sắt vụn trở thành Thần Khí uy chấn tứ phương, từ một thanh kiếm bình thường 'khai linh' và có ý chí riêng, trở thành bạn đồng hành của vạn cổ cường giả. Chúng có 'giữ bản chất' của mình không? Không! Chúng đã trải qua tôi luyện, đã hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, đã được hun đúc bởi ý chí của chủ nhân, để 'thăng cấp', để trở nên bất phàm, để mang trong mình sức mạnh hủy diệt và kiến tạo."
Tiếng nói của Lão Tổ Huyền Minh vang dội, lấp đầy từng ngóc ngách của Đại Biện Tràng, như một tiếng chuông thức tỉnh vang vọng trong tâm hồn mỗi người. "Ngay cả những tòa thành, những công trình kiến trúc vĩ đại, trải qua hàng vạn năm phong sương, chúng không chỉ 'đứng vững' mà còn 'có ý chí', trở thành Thành Linh, bảo hộ chúng sinh, trở th��nh biểu tượng của sự kiên cường và trường tồn. Chúng có 'giữ bản chất' của mình không? Không! Chúng đã vượt lên trên định nghĩa của vật chất vô tri, hấp thụ linh khí đất trời, thấu hiểu ý chí con người, để 'hóa linh', để trở thành một thực thể sống động, mang trong mình sức mạnh bảo vệ và nuôi dưỡng."
Ông ta vẽ ra một viễn cảnh rực rỡ, một Huyền Vực nơi mọi vật đều 'lên tiên', đạt đến đỉnh cao của sự tồn tại, một thế giới tràn ngập sức mạnh, sự trường tồn và những điều kỳ diệu không ngừng. "Một thế giới mà mỗi cây cỏ đều mang trong mình linh tính, mỗi hòn đá đều có thể hóa thành tinh linh, mỗi dòng suối đều chảy những dòng linh dịch, mỗi ngọn núi đều là nơi cư ngụ của Thần Thú. Đó mới là một Huyền Vực cường thịnh, một Huyền Vực tràn đầy hy vọng và sức sống!"
Ngược lại, ông ta chỉ trích gay gắt tư tưởng 'giữ bản chất' của Tần Mặc. "Ngược lại, cái gọi là 'giữ bản chất', cái mà thiếu niên Tần Mặc đây đang rao giảng, chẳng qua chỉ là sự trì trệ, là kìm hãm sự tiến hóa, là ch��p nhận làm 'phàm vật' yếu kém! Là chấp nhận một cuộc đời hữu hạn, yếu ớt, không thể thoát khỏi vòng sinh diệt của Thiên Đạo. Một thế giới chỉ biết 'giữ bản chất' thì có gì khác một khu rừng nguyên sinh hoang dại, nơi kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, nơi sự sống và cái chết diễn ra một cách tàn khốc mà không có sự siêu việt nào? Cuối cùng, những kẻ 'giữ bản chất' đó sẽ bị thời gian và thiên địa đào thải, bị lãng quên trong cát bụi, bị hủy diệt bởi những hiểm nguy không lường trước!"
Lời lẽ của Lão Tổ Huyền Minh không chỉ là một bài diễn thuyết, mà là một tuyên ngôn, một lời hiệu triệu, chạm đến niềm tự hào và khát vọng sâu thẳm nhất của mỗi tu sĩ. "Các ngươi nhìn xem, những ai đã chọn con đường 'giữ bản chất'? Họ ở đâu? Bị lãng quên trong cát bụi thời gian! Còn những kẻ dám phá bỏ giới hạn, dám vươn lên 'thăng tiên'? Tên tuổi của họ còn lưu truyền vạn cổ, trở thành huyền thoại! Liệu một thế giới chỉ biết 'giữ bản chất' có thể đối chọi với những hiểm nguy tiềm tàng từ Thiên Ngoại, hay chỉ là một chi��c lồng vàng chờ ngày bị phá hủy?"
Nhiều tu sĩ trẻ tuổi, đặc biệt là Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt sáng rực, bị cuốn hút hoàn toàn bởi lời lẽ của Huyền Minh. Hắn ta kiêu ngạo ưỡn ngực, nhìn Tần Mặc với vẻ khinh thường rõ rệt, như thể đã tìm thấy chân lý tối thượng. Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ, gật gù tán thành, vẻ hả hê hiện rõ trên khuôn mặt. "Kẻ yếu không có quyền tồn tại!" ông ta lẩm bẩm, như thể đang củng cố thêm cho lời của Huyền Minh.
Ngay cả Tô Lam, Lục Vô Trần và Viên Minh, những người bạn đồng hành của Tần Mặc, cũng không khỏi suy tư. Lý lẽ của Huyền Minh chạm đến những niềm tin đã ăn sâu trong họ, những niềm tin về sự tiến hóa, về việc phá bỏ giới hạn để trở nên mạnh mẽ hơn. Tô Lam khẽ cau mày, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự băn khoăn. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc dùng năng lực của mình để khơi dậy ý chí tồn tại, nhưng lời của Huyền Minh cũng có lý, bởi ai mà không muốn mạnh mẽ hơn, trường tồn hơn? Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, thở dài, đôi mắt sâu trũng ánh lên tia mệt mỏi, ông nhớ lại quá khứ của chính mình, nhớ về những đồng môn đã từng theo đuổi con đường thăng tiên một cách mù quáng, rồi cuối cùng cũng lạc lối. Nhưng liệu có một con đường nào khác tốt hơn? Viên Minh, chàng thư sinh với đôi mắt buồn, cố gắng phân tích từng câu chữ của Huyền Minh, lòng tràn đầy bất ngờ trước sự hùng biện của lão tổ. "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?" câu hỏi ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn.
Hạ Nguyệt đứng bên cạnh Tần Mặc, bàn tay nàng nắm chặt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Nàng lo lắng sâu sắc cho Tần Mặc, cảm nhận được áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên hắn. Nàng cố gắng trấn an bản thân, nhưng những lời lẽ hùng hồn của Lão Tổ Huyền Minh cứ xoáy sâu vào tâm trí nàng, gieo rắc sự hoài nghi. Thôn Trưởng Vô Tính Thành cúi đầu, cảm thấy nặng nề. Ông biết người dân Vô Tính Thành không có khát vọng thăng tiên, họ chỉ muốn một cuộc sống bình yên, đúng với bản chất của mình. Nhưng đứng trước uy thế và lý lẽ của Huyền Minh, sự "bình yên" ấy bỗng trở nên yếu ớt, mong manh đến lạ thường.
Tần Mặc vẫn đứng đó, một mình đối diện với cả một đại điện đang dần bị thuyết phục. Hắn cảm nhận được sự dao động trong lòng các đồng minh, nghe thấy tiếng xì xào của đám đông, nhưng hắn vẫn bình thản. Hắn biết, lời của Lão Tổ Huyền Minh không phải là vô lý. Nó chạm đến khát vọng sâu thẳm của con người, của vạn vật. Nhưng chính sự tuyệt đối hóa khát vọng ấy mới là cội nguồn của mọi tai họa. Trong cái bình tĩnh của hắn, có một sự tập trung cao độ, một sự phân tích sâu sắc đang diễn ra. Hắn không chỉ nghe lời nói, hắn nghe "ý chí tồn tại" của Lão Tổ Huyền Minh, ý chí kiên định đến mức cố chấp, ý chí đã từng khao khát thoát ly đến mức không còn nhìn thấy vẻ đẹp của sự tồn tại nguyên thủy. Hắn cũng nghe thấy "ý chí" của những tu sĩ đang dao động, những người đang khao khát một lời giải đáp, một con đường khác ngoài sự đối lập cực đoan này.
Với một nụ cười nhạt đầy ẩn ý, Lão Tổ Huyền Minh đưa mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt sắc như dao, như một vị thầy ��ang chất vấn một học trò lạc lối. Ông ta không vội vàng, mà để cho những lời lẽ của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người, để cho áp lực vô hình đè nén Tần Mặc đến cực điểm. Không khí giờ đây đã hoàn toàn bị chi phối bởi uy thế của Lão Tổ Huyền Minh. Dù không có tiếng hò reo, nhưng sự im lặng tuyệt đối, những ánh mắt dõi theo và sự đồng tình hiển hiện trên khuôn mặt hàng ngàn người đã tạo thành một áp lực vô hình, nặng nề đè nén Tần Mặc. Mùi hương trầm dường như cũng đặc quánh lại, càng làm không khí thêm ngột ngạt, như thể chính không gian cũng đang nín thở.
"Vậy Tần Mặc," Lão Tổ Huyền Minh cất tiếng, giọng nói tuy không còn hùng hồn như trước nhưng lại mang một sự sắc bén, trực diện đến lạnh người, "ngươi có gì để nói? Ngươi sẽ dùng lý lẽ nào để thuyết phục vạn vật từ bỏ con đường vĩ đại, con đường duy nhất dẫn đến sự trường tồn và cường thịnh, để quay về với sự yếu kém của 'bản chất' mà ngươi tôn thờ? Hãy cho ta biết, và cho tất cả mọi người ở đây biết, liệu ngươi có thể đưa ra một minh chứng nào, một hy vọng nào để vạn vật tin vào con đường 'giữ bản chất' của ngươi?"
Ánh mắt của Lão Tổ Huyền Minh sắc như dao, dường như muốn xuyên thấu Tần Mặc, nhìn thẳng vào tâm can hắn, tìm kiếm một tia yếu ớt, một sự hoài nghi. Toàn bộ Đại Biện Tràng nín thở, chờ đợi phản ứng từ thiếu niên Vô Tính Thành. Hàng ngàn ánh mắt, từ những người đồng minh lo lắng đến những kẻ thù đầy khinh miệt, từ những người băn khoăn đến những người đã hoàn toàn bị thuyết phục, cùng đổ dồn về phía Tần Mặc. Áp lực nặng nề đến mức có thể bóp nghẹt bất cứ ai.
Nhưng Tần Mặc, đứng giữa muôn vàn ánh mắt soi mói và áp lực khủng khiếp ấy, vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến kinh ngạc. Thân hình hắn vẫn thẳng tắp, không chút run rẩy. Hắn khẽ hít một hơi sâu, luồng khí mát lành của Hoàng Thành Thiên Long lướt qua lồng ngực, như một dòng suối trong trẻo xoa dịu mọi căng thẳng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng gương mặt, từ vẻ lo lắng của Hạ Nguyệt, sự băn khoăn của Tô Lam, sự mệt mỏi của Lục Vô Trần, đến sự h��� hê của Mộ Dung Tĩnh và Trần Trưởng Lão, và cả sự chờ đợi của đám đông tu sĩ. Hắn không nói, nhưng trong ánh mắt ấy, không có sự sợ hãi, không có sự nao núng, chỉ có một sự kiên định vững chãi, một ngọn lửa hy vọng đang âm ỉ cháy, cùng với một sự thấu hiểu sâu sắc mà không ai có thể nhìn thấy. Hắn biết, lời của Lão Tổ Huyền Minh đã hoàn thành nhiệm vụ của nó. Bây giờ, đến lượt hắn. Hắn sẽ không chỉ phản biện bằng lý lẽ, mà bằng một minh chứng, một sự thật sẽ lay chuyển cả Huyền Vực này.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.