Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1348: Cái Giá Của Thăng Tiên: Bản Ngã Hay Hư Vọng?

Đại Biện Tràng chìm trong một sự im lặng nặng nề, tựa hồ như không khí đã ngưng đọng lại sau tràng giận dữ bộc phát của Lão Tổ Huyền Minh. Tiếng ‘rầm’ rung chuyển cả đại sảnh vẫn còn văng vẳng đâu đây, như một dư âm của sự phẫn nộ tột cùng. Khuôn mặt Lão Tổ tái mét, đôi mắt xanh thẳm giờ đây đong đầy một ngọn lửa cuồng nộ, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa sự bất lực đến đáng sợ. Ông ta đứng sững sờ, cố gắng hít thở sâu, lồng ngực phập phồng kịch liệt, tựa như đang vật lộn với chính bản thân, với những lời lẽ mà Tần Mặc đã gieo vào tâm trí hàng v��n người.

Tần Mặc vẫn đứng đó, bình thản như một pho tượng cổ kính, nhưng khí chất quanh hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là thiếu niên Vô Tính Thành có chút ngây ngô khi mới bước chân ra thế giới bên ngoài, hay vị chiến tướng dũng mãnh giữa ngàn quân vạn mã. Giờ đây, hắn mang dáng vẻ của một nhà hiền triết, một đạo sư đang khai mở một chân lý bị lãng quên. Ánh mắt hắn thâm sâu, tĩnh lặng, tựa hồ có thể xuyên thấu vạn vật, thấu hiểu mọi ý chí tồn tại. Hắn không vội vàng phản bác, mà chỉ để cho sự im lặng nói lên tất cả, để cho lời lẽ hằn học của Lão Tổ Huyền Minh tự phơi bày sự cố chấp và yếu thế.

Mùi đất ẩm từ nền Đại Biện Tràng, quyện với hương liệu thoang thoảng từ những lư hương cổ kính, bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Từng tia nắng ban ngày, vốn dĩ dịu dàng xuyên qua những ô cửa sổ chạm trổ tinh xảo, nay lại mang theo một vẻ gay gắt lạ thường, chiếu rọi rõ nét sự căng thẳng trên từng khuôn mặt. Đám đông khán giả, từ những tu sĩ áo bào lộng lẫy đến những phàm nhân ăn vận giản dị, đều nín thở, ánh mắt giao thoa giữa Tần Mặc và Lão Tổ Huyền Minh, chờ đợi một lời giải đáp, một hướng đi mới cho niềm tin đã lung lay của họ. Họ đã chứng kiến những bi kịch mà Tần Mặc kể, đã cảm nhận nỗi đau của vạn vật bị cưỡng ép, và giờ đây, họ cần một lời biện hộ, một lý do để tiếp tục con đường thăng tiên đã ăn sâu vào máu thịt.

Trong khoảnh khắc im lặng tưởng chừng như vĩnh cửu ấy, Tần Mặc khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua, không phải là sự khinh miệt, mà là sự thấu hiểu sâu sắc trước nỗi khổ đau và sự mê muội của nhân thế. Giọng hắn cất lên, không lớn, nhưng vang vọng khắp Đại Biện Tràng, tựa như một tiếng chuông cổ, đánh thức những linh hồn đang ngủ quên.

“Lão Tổ Huyền Minh vừa phán rằng, những lời Tần Mặc nói ra là sự yếu đuối, là sợ hãi trước con đường tiến hóa vĩ đại.” Tần Mặc chậm rãi cất lời, ánh mắt hắn lướt qua đám đông, dừng lại ở khuôn mặt Mộ Dung Tĩnh đang đầy vẻ khó chịu, rồi lại quay về phía Lão Tổ, “Người còn nói, ��ó là sự mê hoặc chúng sinh bằng những lời lẽ hư ảo. Vậy Tần Mặc xin hỏi ngược lại Lão Tổ một câu.”

Hắn ngừng lại, ánh mắt thâm sâu như vực thẳm, chứa đựng một triết lý mà Lão Tổ Huyền Minh, cùng với toàn bộ Huyền Vực, chưa từng dám đối diện. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo một chút mùi mồ hôi lo lắng từ đám đông, thổi nhẹ mái tóc đen nhánh của Tần Mặc, khiến hắn trông càng thêm thanh thoát, siêu phàm.

“Tiến hóa... nhưng cái giá là sự mất mát bản ngã, là sự hủy diệt đa dạng, là sự mất cân bằng của thế giới này, là sự cưỡng ép vạn vật vào một khuôn mẫu duy nhất. Thì ‘tiên’ đó, có còn là ‘tiên’ nữa không, Lão Tổ?”

Câu hỏi như một lưỡi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào trái tim tín ngưỡng của Huyền Vực. Nó không chỉ là một câu hỏi tu từ, mà là một thách thức trực diện đối với toàn bộ hệ thống giá trị mà Lão Tổ Huyền Minh đại diện. Ánh mắt Tần Mặc kiên định, không chút dao động, tựa như hắn đã chuẩn bị cho câu hỏi này từ hàng ngàn năm trước, từ khi chân lý thất lạc bắt đầu bị chôn vùi.

Lão Tổ Huyền Minh nghe vậy, khuôn mặt vốn đã tái mét giờ đây chuyển sang màu đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Ông ta cố gắng hít thở sâu, nắm chặt tay, móng tay gần như đâm vào da thịt. Sự phẫn nộ trong ông ta như muốn nổ tung, nhưng câu hỏi của Tần Mặc quá sắc bén, quá chạm đến bản chất, khiến ông ta nhất thời không tìm được lời nào để phản bác một cách thuyết phục. Ông ta cảm thấy như Tần Mặc đang lột trần mọi niềm tin, mọi lý tưởng mà ông ta đã dành cả đời để theo đuổi, để tôn thờ.

“Ngươi… Ngươi đang mê hoặc chúng sinh bằng những lời lẽ yếu đuối!” Lão Tổ Huyền Minh cuối cùng cũng phun ra được những lời đó, giọng nói của ông ta run rẩy, đầy giận dữ, nhưng lại thiếu đi sự tự tin uy nghiêm như những lần trước. “Đó chỉ là sự sợ hãi trước con đường tiến hóa vĩ đại! Ngươi muốn vạn vật mãi mãi chìm trong sự phàm tục, không có khát vọng vươn lên sao? Ngươi muốn chúng mãi mãi sống cuộc đời ngắn ngủi, không có hy vọng trường tồn sao? Cái gọi là ‘bản ngã’ m�� ngươi tôn thờ, chỉ là xiềng xích trói buộc! Ngươi không hiểu!”

Ông ta không thể chấp nhận được. Làm sao có kẻ lại dám thách thức con đường Tiên Đạo, con đường mà vạn vật đã khao khát từ ngàn xưa? Ánh mắt ông ta sục sôi lửa giận, như muốn thiêu đốt Tần Mặc thành tro bụi. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, một nỗi sợ hãi mơ hồ đã bắt đầu len lỏi. Sợ hãi rằng, có lẽ, Tần Mặc đã chạm đến một sự thật mà ông ta, và cả thế giới này, đã cố tình lãng quên.

Tần Mặc chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt thấu hiểu nhưng kiên định. Hắn không tranh cãi thêm về những lời lẽ thô bạo của Lão Tổ, bởi hắn biết, sự thật không cần phải được bảo vệ bằng những lời lẽ hùng hồn hay sự giận dữ. Nó chỉ cần được phơi bày. Hắn đứng đó, như một ngọn hải đăng vững chãi giữa cơn bão táp của sự cố chấp, ánh mắt hướng về phía Lão Tổ Huyền Minh, hàm ý rằng, dù Lão Tổ có phẫn nộ đến đâu, có chối bỏ đến đâu, thì câu hỏi của hắn vẫn lơ lửng trong không trung, chờ đợi một lời đáp chân thành, không phải là một lời lẽ tr��n tránh. Sự im lặng của Tần Mặc sau đó lại càng khiến lời của Lão Tổ trở nên yếu ớt và thiếu thuyết phục hơn.

***

Không khí tại Đại Biện Tràng vẫn căng như dây đàn, nhưng giờ đây, một làn sóng xì xào, tranh luận nhỏ đã bắt đầu lan truyền trong đám đông. Từng nhóm tu sĩ, từng nhóm phàm nhân, họ cúi đầu thì thầm với nhau, ánh mắt đầy hoài nghi và suy tư. Lão Tổ Huyền Minh đứng đó, khuôn mặt vẫn đỏ bừng vì phẫn nộ, nhưng dường như ông ta đã mất đi sự chủ động trong cuộc tranh luận này. Ánh mắt ông ta dáo dác nhìn quanh, tìm kiếm sự đồng tình, sự ủng hộ quen thuộc, nhưng ông ta chỉ thấy những ánh mắt bối rối, những cái cúi đầu suy nghĩ, và cả những cái lắc đầu nhẹ nhàng từ một số người. Niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của họ đang bị lung lay, và họ cần thêm những lời lẽ để củng cố, hoặc để hoàn toàn sụp đổ.

Tần Mặc không cho phép sự im lặng kéo dài, hắn muốn tiếp tục gieo những hạt mầm của sự thật. Hắn bước một bước nhỏ về phía trước, động tác nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn. Giọng hắn cất lên một lần nữa, vẫn bình thản, nhưng giờ đây lại mang theo một âm hưởng trầm bổng, như kể một câu chuyện cổ xưa, một bài học mà thế giới đã lãng quên. Hắn không dùng sức mạnh hay uy áp, mà dùng những câu hỏi và hình ảnh ẩn dụ, chạm đến tận cùng bản chất của sự tồn tại.

“Nếu một dòng sông chỉ khao khát hóa rồng, mà quên đi con đường chảy của nó, quên đi bản chất của nước, quên đi sự trong trẻo, tự do của dòng chảy ban đầu, thì khi nó thành rồng, nó có còn là dòng sông nữa không?” Tần Mặc khẽ đưa tay, như muốn ôm trọn không gian vô tận trước mắt, ánh mắt hắn dõi về phía xa, như thể đang nhìn thấy một dòng sông huyền ảo nào đó đang chảy, “Hay chỉ là một hư vọng được tạo ra bởi khát vọng cá nhân, một thực thể mang danh xưng ‘rồng’ nhưng đã đánh mất linh hồn của ‘sông’?”

Lời nói của Tần Mặc không chỉ là lý lẽ. Nó là một bức tranh sống động, vẽ ra hình ảnh một dòng sông hiền hòa, với làn nước trong xanh, những đàn cá tung tăng bơi lội, những cây cỏ ven bờ xanh tươi mơn mởn. Rồi đột nhiên, vì khao khát hóa rồng, nó bắt đầu biến đổi, ép mình vào một hình dạng khác, mất đi sự mềm mại, sự uyển chuyển, sự sống động vốn có. Khi thành rồng, nó có thể mạnh mẽ, có thể bay lượn trên trời, nhưng liệu nó có còn mang trong mình bản chất của dòng nước mát lành, của sự nuôi dưỡng vạn vật? Hay nó chỉ là một thực thể hùng vĩ nhưng trống rỗng?

Tô Lam, người vẫn đang nắm chặt tay, ánh mắt dao động dữ dội, bỗng nhiên cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng nhớ đến những dòng suối linh mà tông môn nàng từng cưỡng ép khai thác, những dòng suối đã từng trong trẻo, nay trở nên đục ngầu, cạn kiệt, chỉ còn lại những khe đá khô khốc. Nàng nhớ đến những lời dạy về sự vĩ đại của việc tu luyện, về việc vươn lên trên mọi giới hạn của bản thân. Nhưng giờ đây, những lời ấy lại trở nên rỗng tuếch, vô nghĩa trước bức tranh mà Tần Mặc vừa vẽ ra.

“Hắn… hắn nói đúng. Chúng ta đã quên đi điều gì là quan trọng nhất,” Tô Lam thì thầm, giọng nàng khẽ khàng, chỉ đủ để Lục Vô Trần đứng cạnh nghe thấy.

Lục Vô Trần thở dài thườn thượt, nỗi mệt mỏi trong đôi mắt sâu trũng càng thêm nặng nề. Ông cảm thấy được thấu hiểu. Ông đã từng chứng kiến quá nhiều sinh linh, quá nhiều vật thể bị cưỡng ép thay đổi bản chất, và kết cục thường là bi thảm. Một dòng sông hóa rồng có thể mang lại danh tiếng, mang lại sức mạnh, nhưng liệu cái giá phải trả có xứng đáng với sự mất mát của chính nó hay không? Ông cúi đầu, mái tóc bạc phơ rung nhẹ, như thể đang gật đầu đồng tình với Tần Mặc, đồng tình với một chân lý mà ông đã cố gắng tìm kiếm suốt bao năm tháng.

Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn càng lúc càng vang vọng, càng lúc càng chạm đến tận cùng tâm khảm của mỗi người. Hắn không dừng lại ở hình ảnh dòng sông, mà mở rộng ra một ví dụ khác, một hình ảnh gần gũi và hùng vĩ hơn.

“Nếu một ngọn núi chỉ muốn thành thần sơn bất diệt, mà chấp nhận bị bóc tách từng lớp đá, từng thớ đất, mất đi rêu phong cổ kính, mất đi sự vững chãi c���a bản thể, mất đi những dòng suối len lỏi, những cánh rừng xanh thẳm ôm ấp nó. Thì ‘thần sơn’ đó, có phải là sự sống hay chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch?”

Hắn đặt ra câu hỏi, và lại để sự im lặng trả lời. Mùi hương liệu thoang thoảng giờ đây dường như cũng mang theo một chút vị đắng của sự hoài nghi. Hắn vẽ ra hình ảnh một ngọn núi sừng sững, với những tảng đá rêu phong cổ kính, những cây cổ thụ vươn mình, những sinh linh bé nhỏ cư ngụ trong lòng nó. Đó là một hệ sinh thái sống động, một bản thể hoàn chỉnh. Nhưng nếu vì khao khát trở thành ‘thần sơn bất diệt’, nó chấp nhận bị khoét rỗng, bị biến đổi hình hài, bị tước đoạt sự sống bên trong. Thì liệu sự ‘bất diệt’ đó có còn ý nghĩa gì khi nó đã đánh mất đi tất cả những gì làm nên ‘bản thể’ của nó?

Viên Minh cúi đầu, đặt câu hỏi về mục đích tu luyện của chính mình. “Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?” Câu hỏi của hắn không phải dành cho Tần Mặc, mà là dành cho chính bản thân hắn, dành cho những người tu sĩ đang ngồi xung quanh. Hắn nhớ đến những năm tháng khổ luyện, những hy sinh mà hắn đã chấp nhận để theo đuổi cảnh giới cao hơn. Nhưng nếu mục tiêu cuối cùng là trở thành một cái vỏ rỗng tuếch, một thực thể không còn mang trong mình bản chất, thì tất cả những nỗ lực ấy có còn ý nghĩa?

Mộ Dung Tĩnh, dù khó chịu và bực dọc đến tột cùng, cũng không thể hoàn toàn bác bỏ những điều Tần Mặc nói. Hắn muốn phản bác, muốn hét lên rằng thế giới này cần sức mạnh, không phải sự yếu đuối. Nhưng những hình ảnh bi thương mà Tần Mặc vẽ ra, những nỗi đau của vạn vật bị cưỡng ép, lại quá chân thực, khiến hắn không thể thốt nên lời. Niềm tin của hắn, mặc dù vẫn cố chấp, đã không còn vững chãi như trước. Hắn nhìn Tần Mặc, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp: vừa khó chịu, vừa có chút bất lực, vừa có một tia hoài nghi nhỏ bé bắt đầu nhen nhóm. Hắn tự hỏi, liệu có bao nhiêu ‘thần sơn’ ngoài kia đã đánh mất bản thể, bao nhiêu ‘rồng’ đã quên đi dòng sông của mình?

Đám đông tu sĩ và phàm nhân bắt đầu xì xào to hơn. Không còn là những lời thì thầm nhỏ bé, mà là những tiếng tranh luận vang vọng, những câu hỏi được đặt ra giữa những người quen biết. Mùi khói hương từ các tu sĩ giờ đây dường như cũng trở nên lạnh lẽo hơn, không còn sự ấm áp của tín ngưỡng. Họ bắt đầu nhìn nhau, nhìn về phía Lão Tổ Huyền Minh, và rồi lại nhìn về phía Tần Mặc, như thể đang tìm kiếm một lối thoát khỏi mê cung của những câu hỏi triết lý mà Tần Mặc đã dựng lên. Lão Tổ Huyền Minh đứng yên, ánh mắt dáo dác, tìm kiếm sự đồng tình nhưng chỉ thấy sự bối rối và hoài nghi. Uy tín của ông ta, từng chút một, đang bị xói mòn bởi những lời lẽ đơn giản nhưng sâu sắc của thiếu niên Vô Tính Thành.

***

Sự im lặng bao trùm Đại Biện Tràng một lần nữa, nhưng đây là một sự im lặng khác hẳn. Không còn là sự im lặng của sự lắng nghe và suy ngẫm, mà là sự im lặng của một trận bão tố sắp bùng nổ. Những tiếng xì xào, tranh luận nhỏ đã tắt hẳn, thay vào đó là một bầu không khí căng như dây đàn, nặng nề đến nghẹt thở. Mùi đất ẩm quyện với hương liệu thoang thoảng giờ đây dường như cũng mang theo một vị kim loại nhàn nhạt, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Những tia nắng ban ngày vẫn chiếu rọi, nhưng chúng không còn mang lại sự ấm áp, mà chỉ làm nổi bật sự gay gắt trên khuôn mặt Lão Tổ Huyền Minh.

Lão Tổ Huyền Minh, không thể chịu đựng thêm sự dao động trong đám đông và những lời lẽ thâm sâu của Tần Mặc, gầm lên một tiếng. Tiếng gầm ấy không còn là sự giận dữ của một người đang tranh biện, mà là tiếng gầm của một con thú bị dồn vào đường cùng, sắp sửa bùng nổ. Khuôn mặt ông ta đỏ bừng, ánh mắt xanh thẳm giờ đây tràn ngập sự điên cuồng và cố chấp. Những gân xanh trên trán và cổ ông ta nổi lên cuồn cuộn, như những con rắn đang oằn mình, biểu hiện cho sự phẫn nộ tột cùng.

“Đủ rồi!” Lão Tổ Huyền Minh rống lên, giọng ông ta khàn đặc, mang theo một âm thanh chói tai, vang vọng khắp Đại Biện Tràng, khiến nhiều người phải giật mình, bịt tai lại. “Những lời lẽ của kẻ yếu đuối! Ngươi sẽ không bao giờ hiểu được sự vĩ đại của Tiên Đ���o! Ngươi không đủ tư cách để bàn luận về những gì cao cả nhất của Huyền Vực này! Ta sẽ cho ngươi thấy, bằng hành động, đâu mới là chân lý thực sự!”

Ông ta không còn dùng lý lẽ, mà dùng uy thế và sự đe dọa. Bằng một cái vung tay áo đầy quyền năng, một luồng linh lực vô hình, cuồn cuộn như sóng thần, quét qua Đại Biện Tràng. Luồng linh lực ấy không có hình dạng rõ ràng, nhưng nó mang theo một áp lực khủng khiếp, như một bức tường vô hình đè nặng lên tất cả mọi người. Nhiều tu sĩ cấp thấp, thậm chí cả một số tu sĩ cấp trung, đều phải loạng choạng, mất thăng bằng, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi. Cả những ngọn đèn dầu treo trên cao cũng rung lắc dữ dội, như muốn đổ sập. Không khí trở nên đặc quánh, khó thở, tựa như một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực của mọi người.

Tần Mặc đứng im, như một ngọn núi không thể lay chuyển giữa cơn cuồng phong. Ánh mắt hắn không chút dao động, vẫn giữ vững sự tĩnh lặng và kiên định. Hắn đối diện trực tiếp với cơn thịnh nộ của Lão Tổ Huyền Minh, với luồng linh lực vô hình đang đè ép, nhưng hắn không hề lùi bước, không hề cúi đầu. Khí chất của hắn, dù không hùng tráng như Lão Tổ, lại mang một sự kiên cường và vững chãi đến lạ thường, như gốc rễ của vạn vật bám sâu vào lòng đất, không gì có thể nhổ bật.

Hắn chỉ khẽ nói, lời lẽ đơn giản, nhưng ẩn chứa một sức mạnh không gì lay chuyển được, một niềm tin sắt đá vào con đường mình đã chọn. Giọng hắn trầm ổn, vang vọng giữa tiếng gầm gừ giận dữ của Lão Tổ và tiếng gió nhẹ lùa qua những khe hở của Đại Biện Tràng.

“Nếu đó là con đường Lão Tổ muốn chọn, Tần Mặc sẵn lòng đối diện.” Hắn nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lão Tổ Huyền Minh, như thể đang nhìn thẳng vào tâm can ông ta. “Nhưng ‘tiên’ của ta, là sự cân bằng của vạn vật, là quyền được là chính nó, là sự hòa hợp giữa trời đất và linh hồn, không phải là sự truy cầu hư vọng mà đánh đổi tất cả. Đó là con đường mà Tần Mặc sẽ kiên định bước đi, và sẽ chứng minh cho Huyền Vực thấy.”

Những lời này, dù nhẹ nhàng, lại như những mũi tên sắc bén, đâm sâu vào niềm kiêu hãnh của Lão Tổ Huyền Minh, đồng thời khẳng định một tuyên ngôn triết lý mới, đối lập hoàn toàn với tín ngưỡng đã ăn sâu vào Huyền Vực.

Mộ Dung Tĩnh đứng giữa đám đông đang hoảng sợ, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía Tần Mặc. Hắn cảm nhận được luồng linh lực mạnh mẽ từ Lão Tổ Huyền Minh, một sức mạnh đủ để trấn áp vạn vật. Nhưng hắn cũng chứng kiến sự bình thản đến khó tin của Tần Mặc, sự kiên định không hề lay chuyển trước uy áp đó. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác phức tạp tột độ. ‘Hắn… hắn thực sự dám thách thức đến mức này sao?’ Mộ Dung Tĩnh tự hỏi. Sự khó chịu và bực bội trong hắn vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó trộn lẫn với một chút nể phục miễn cưỡng, và một hạt mầm hoài nghi về con đường của chính hắn đã bắt đầu nhen nhóm mạnh mẽ hơn.

Hạ Nguyệt, lo lắng cho Tần Mặc nhưng cũng tràn đầy niềm tin, siết chặt tay. Nàng biết, Tần Mặc đang đối mặt với một thử thách to lớn, không chỉ là lời lẽ mà còn là sức mạnh. Nhưng nàng tin tưởng hắn tuyệt đối. Thôn Trưởng Vô Tính Thành đứng cạnh nàng, khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, ánh mắt ông lão đầy tự hào. Ông biết, triết lý của Vô Tính Thành, tưởng chừng như yếu đuối, giờ đây đang được Tần Mặc nâng lên một tầm cao mới, trở thành một lựa chọn cân bằng cho Huyền Vực.

Lão Tổ Huyền Minh thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Ông ta nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập vẻ căm hờn và sự quyết tâm tột độ. Ông ta sẽ không từ bỏ dễ dàng. Lời thách thức của ông ta không chỉ là lời nói suông, mà là một lời hứa, ám chỉ những hành động mạnh mẽ và bạo lực hơn để khẳng định ‘Tiên Đạo’ của mình. Cuộc Đại Biện này, chỉ là khởi đầu.

Tần Mặc biết, thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước. Không chỉ là lời nói, mà hắn sẽ phải đối mặt với những hành động, những cuộc chiến để chứng minh tính đúng đắn của con đường cân bằng. Tuy nhiên, hắn không hề sợ hãi. Hắn đã gieo những hạt mầm của sự hoài nghi, và chúng đã bắt đầu nảy mầm trong lòng Huyền Vực. Giờ đây, hắn cần phải bảo vệ những mầm sống đó, nuôi dưỡng chúng bằng hành động và minh chứng cụ thể. Cuộc đối đầu giữa Tiên Đạo cực đoan và con đường cân bằng bản chất, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, gay cấn và khốc liệt hơn bao giờ hết. Bầu trời Đại Biện Tràng, dưới ánh nắng chiều tà, bỗng nhuốm một màu đỏ thẫm, như báo hiệu một kỷ nguyên mới, một cuộc chiến giành lấy định nghĩa về ‘tiên’, đã thực sự bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free