Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1349: Tầm Nhìn Của Cân Bằng: Lời Hứa Cho Huyền Vực

"Nếu đó là con đường Lão Tổ muốn chọn, Tần Mặc sẵn lòng đối diện." Hắn nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lão Tổ Huyền Minh, như thể đang nhìn thẳng vào tâm can ông ta. "Nhưng ‘tiên’ của ta, là sự cân bằng của vạn vật, là quyền được là chính nó, là sự hòa hợp giữa trời đất và linh hồn, không phải là sự truy cầu hư vọng mà đánh đổi tất cả. Đó là con đường mà Tần Mặc sẽ kiên định bước đi, và sẽ chứng minh cho Huyền Vực thấy."

Những lời này, dù nhẹ nhàng, lại như những mũi tên sắc bén, đâm sâu vào niềm kiêu hãnh của Lão Tổ Huyền Minh, đồng thời khẳng định một tuyên ngôn triết lý mới, đối lập hoàn toàn với tín ngưỡng đã ăn sâu vào Huyền Vực.

Mộ Dung Tĩnh đứng giữa đám đông đang hoảng sợ, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía Tần Mặc. Hắn cảm nhận được luồng linh lực mạnh mẽ từ Lão Tổ Huyền Minh, một sức mạnh đủ để trấn áp vạn vật. Nhưng hắn cũng chứng kiến sự bình thản đến khó tin của Tần Mặc, sự kiên định không hề lay chuyển trước uy áp đó. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác phức tạp tột độ. ‘Hắn… hắn thực sự dám thách thức đến mức này sao?’ Mộ Dung Tĩnh tự hỏi. Sự khó chịu và bực bội trong hắn vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó trộn lẫn với một chút nể phục miễn cưỡng, và một hạt mầm hoài nghi về con đường của chính hắn đã bắt đầu nhen nhóm mạnh mẽ hơn.

Hạ Nguyệt, lo lắng cho Tần Mặc nhưng cũng tràn đầy niềm tin, siết chặt tay. Nàng biết, Tần Mặc đang đối mặt với một thử thách to lớn, không chỉ là lời lẽ mà còn là sức mạnh. Nhưng nàng tin tưởng hắn tuyệt đối. Thôn Trưởng Vô Tính Thành đứng cạnh nàng, khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, ánh mắt ông lão đầy tự hào. Ông biết, triết lý của Vô Tính Thành, tưởng chừng như yếu đuối, giờ đây đang được Tần Mặc nâng lên một tầm cao mới, trở thành một lựa chọn cân bằng cho Huyền Vực.

Lão Tổ Huyền Minh thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Ông ta nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập vẻ căm hờn và sự quyết tâm tột độ. Ông ta sẽ không từ bỏ dễ dàng. Lời thách thức của ông ta không chỉ là lời nói suông, mà là một lời hứa, ám chỉ những hành động mạnh mẽ và bạo lực hơn để khẳng định ‘Tiên Đạo’ của mình. Cuộc Đại Biện này, chỉ là khởi đầu.

Tần Mặc biết, thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước. Không chỉ là lời nói, mà hắn sẽ phải đối mặt với những hành động, những cuộc chiến để chứng minh tính đúng đắn của con đường cân bằng. Tuy nhiên, hắn không hề sợ hãi. Hắn đã gieo những hạt mầm của sự hoài nghi, và chúng đã bắt đầu nảy mầm trong lòng Huyền Vực. Giờ đây, hắn cần phải bảo vệ những mầm sống đó, nuôi dưỡng chúng bằng hành động và minh chứng cụ thể. Cuộc đối đầu giữa Tiên Đạo cực đoan và con đường cân bằng bản chất, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, gay cấn và khốc liệt hơn bao giờ hết. Bầu trời Đại Biện Tràng, dưới ánh nắng chiều tà, bỗng nhuốm một màu đỏ thẫm, như báo hiệu một kỷ nguyên mới, một cuộc chiến giành lấy định nghĩa về ‘tiên’, đã thực sự bắt đầu.

***

Quảng trường Trung Tâm, nơi Đại Biện Tràng diễn ra, vẫn còn chìm trong một sự im lặng nặng nề, một khoảnh khắc ngưng đọng sau lời tuyên bố đầy thách thức của Tần Mặc. Lão Tổ Huyền Minh, đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ, hơi thở hổn hển như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Khuôn mặt ông ta tái mét, những nếp nhăn hằn sâu thêm vì cơn giận dữ tột độ. Ông ta không thể chấp nhận được sự sỉ nhục này, không thể chấp nhận rằng một kẻ vô danh, đến từ cái nơi gọi là Vô Tính Thành, lại dám thách thức niềm tin đã được hun đúc hàng vạn năm của Huyền Vực, dám nghi ngờ con đường thăng tiên mà bao nhiêu tiền bối đã đổ máu, đổ xương để khai phá.

Một tiếng gầm gừ bật ra từ cổ họng khô khốc của Lão Tổ Huyền Minh, không phải là tiếng gầm uy nghiêm của một bậc tông sư, mà là tiếng gầm của sự bất lực và cơn thịnh nộ đã vượt quá giới hạn. Ông ta vung tay lên, một động tác đơn giản nhưng chất chứa toàn bộ oán khí và linh lực của một tu sĩ đã đạt đến cảnh giới cao nhất của ‘Tiên Đạo’ mà ông ta tin tưởng. Một luồng linh lực vô hình, màu xanh lam thẫm, lập tức bùng nổ, không phải là một đòn đánh cụ thể, mà là một làn sóng áp chế kinh người, tựa như cả một ngọn núi khổng lồ đang đổ sập xuống, muốn nghiền nát ý chí của Tần Mặc. Luồng linh lực này mang theo sự thù hận, sự căm ghét, và cả một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự lung lay của chính niềm tin mà Lão Tổ đã dành cả đời để theo đuổi.

Tất cả các tu sĩ xung quanh, từ những người đã có chút dao động đến những kẻ cố chấp, đều cảm thấy lồng ngực bị bóp nghẹt, đầu óc choáng váng. Không khí trở nên đặc quánh, khó thở, mùi linh lực nồng nặc và mang theo một cảm giác ng��t ngạt đến tột cùng. Những lá cờ phướn treo cao trên các cột đá cổ thụ của Đại Biện Tràng bỗng nhiên rũ xuống, không một chút gió nhưng lại rung lắc dữ dội, như muốn bật gốc. Những viên đá lát quảng trường lấp lánh dưới ánh mặt trời bỗng trở nên u ám, như thể linh khí trong chúng đang bị rút cạn. Nhiều tu sĩ cấp thấp đã phải quỳ sụp xuống, nôn thốc nôn tháo vì không chịu nổi áp lực. Cả Mộ Dung Tĩnh, với tu vi không hề yếu kém, cũng phải nhíu mày, cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên tinh thần hắn. Hắn chưa từng thấy Lão Tổ Huyền Minh thịnh nộ đến mức này.

Tần Mặc đứng đó, một mình đối diện với cơn cuồng phong linh lực. Hắn không hề lùi bước, không hề né tránh, thậm chí cũng không hề giơ tay thủ thế. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, tĩnh lặng đến lạ thường, như mặt hồ thu không gợn sóng giữa bão tố. Hắn không hề e sợ, không hề run rẩy. Trong khoảnh khắc đối mặt với tử khí cuồn cuộn của Lão Tổ Huyền Minh, Tần Mặc cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của vị lão tổ này: đó là một ý chí đã mục ruỗng, đã hóa thành chấp niệm, bám víu vào một hư vọng được gọi là ‘tiên’, và đang hoảng loạn tột cùng khi hư vọng đó bị đe dọa.

Khi làn sóng linh lực hung hãn chỉ còn cách Tần Mặc vài trượng, hắn khẽ giơ tay lên. Không phải một động tác tấn công, cũng chẳng phải phòng thủ, mà là một cử chỉ nhẹ nhàng, khoan thai, như thể đang vuốt ve một làn gió thoảng. Ngay lập tức, từ sâu thẳm trong cơ thể Tần Mặc, từ nơi ẩn chứa linh hồn Vô Tính Thành trong huyết mạch hắn, một vầng hào quang trong suốt, dịu nhẹ bỗng bùng nở. Ánh sáng đó không chói lóa, không hùng tráng, nhưng lại mang một sự kiên cường và thanh khiết đến vô ngần. Nó không phải là linh lực đối kháng, mà giống như một dòng nước mát lành, một làn gió xuân ấm áp, từ từ lan tỏa ra xung quanh.

Khi vầng hào quang của Tần Mặc chạm vào làn sóng linh lực của Lão Tổ Huyền Minh, một cảnh tượng khó tin đã diễn ra. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm dữ dội, mà là sự hòa tan kỳ diệu. Linh lực hung hãn của Lão Tổ, t���a như một khối băng khổng lồ, gặp phải ánh sáng dịu dàng của Tần Mặc, liền tan chảy, hóa thành vô số những hạt bụi sáng li ti, rồi biến mất hoàn toàn trong không khí, không để lại một chút dấu vết nào của sự tàn phá. Thậm chí, không khí xung quanh còn trở nên trong lành hơn, mát mẻ hơn, như thể đã được gột rửa. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương thơm dịu của cỏ dại từ xa, lướt qua mái tóc của Tần Mặc và đám đông, khiến mọi người ngạc nhiên đến sững sờ.

Lão Tổ Huyền Minh trợn mắt, khuôn mặt đã tái nhợt nay càng thêm trắng bệch. Ông ta không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Đòn áp chế linh lực mang theo toàn bộ sự phẫn nộ của ông ta, một đòn mà ngay cả tu sĩ đồng cấp cũng khó lòng chống đỡ, lại bị Tần Mặc hóa giải một cách nhẹ nhàng, không tốn chút sức lực nào, thậm chí còn khiến không gian trở nên thanh khiết hơn. Điều này không chỉ là thất bại về sức mạnh, mà còn là sự sỉ nhục, sự bác bỏ triết lý của ông ta.

“Ngươi… ngươi dám… mê hoặc chúng sinh bằng tà thuật!” Lão Tổ Huyền Minh run rẩy chỉ vào Tần Mặc, giọng nói không còn chút uy lực nào, chỉ còn sự giận dữ pha lẫn nỗi sợ hãi tột cùng.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn điềm tĩnh. Hắn nhìn thẳng vào Lão Tổ Huyền Minh, giọng nói vẫn trầm ổn, vang vọng khắp quảng trường, từng lời từng chữ đều mang sức nặng ngàn cân, như gõ vào tâm khảm của mỗi người. “Bạo lực không thể giải quyết tư tưởng. Uy áp không thể thay đổi chân lý. Thiên Đạo, không phải là sự ép buộc.” Hắn dừng lại một chút, để những lời này thấm sâu vào lòng người nghe. “Sức mạnh mà Lão Tổ vừa dùng, nó mang theo sự tàn phá, sự hủy diệt, và nỗi sợ hãi. Đó không phải là con đường của ‘tiên’, mà là con đường của ‘chấp niệm’. ‘Tiên’ chân chính, phải là sự hài hòa, sự cân bằng, sự tự do. Nó không ép buộc bất cứ thứ gì phải là thứ nó không muốn.”

Những lời này của Tần Mặc, không chỉ là phản bác Lão Tổ Huyền Minh, mà còn là một tuyên ngôn, một lời giải thích sâu sắc cho hành động vừa rồi của hắn. Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng sự cân bằng để hóa giải, dùng sự tự do để phủ định sự ép buộc. Cảnh tượng này, cùng với lời nói của Tần Mặc, đã gieo một hạt giống nghi ngờ sâu sắc vào tâm trí của hàng trăm, hàng ngàn tu sĩ và phàm nhân đang chứng kiến. Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn đã từng nghĩ Tần Mặc là một kẻ ngông cuồng, nhưng giờ đây, hắn nhận ra, sự điềm tĩnh và sức mạnh của Tần Mặc không đến từ linh lực hùng hậu, mà từ một triết lý sâu sắc, một niềm tin vững chắc đến không thể lay chuyển. Hạt mầm hoài nghi trong hắn giờ đây đã nảy mầm, bắt đầu đâm chồi, và sự thay đổi trong tâm tư của hắn là không thể tránh khỏi.

Hạ Nguyệt mỉm cười nhẹ nhõm. Nàng tin tưởng Tần Mặc, và hắn chưa bao giờ làm nàng thất vọng. Thôn Trưởng Vô Tính Thành gật đầu đầy mãn nguyện. Ông biết, Tần Mặc không chỉ là người bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn là người sẽ mang triết lý của họ ra khắp Huyền Vực, để vạn vật tìm th��y con đường chân chính của riêng mình. Viên Minh, Lục Vô Trần, Tô Lam, tất cả đều nhìn Tần Mặc với ánh mắt bừng sáng, như nhìn thấy một tia hy vọng mới, một hướng đi mới cho một thế giới đang dần mục ruỗng vì sự truy cầu hư vọng. Cả quảng trường, sau khoảnh khắc căng thẳng tột độ, giờ đây lại chìm trong một sự yên lặng khác, một sự yên lặng của sự suy ngẫm, của sự thức tỉnh.

***

Sau khi hóa giải đòn tấn công của Lão Tổ Huyền Minh một cách nhẹ nhàng và đầy bất ngờ, Tần Mặc không hề truy đuổi hay tiếp tục khiêu khích đối phương. Hắn chậm rãi quay người, đối mặt với đám đông đang đứng chết lặng. Ánh mắt hắn ôn hòa, không một chút tự mãn hay kiêu ngạo, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình, như có thể nhìn thấu tâm can của mỗi người. Ánh nắng ban ngày vẫn rực rỡ, chiếu sáng Tần Mặc như một ngọn hải đăng giữa biển người đang bối rối. Tiếng xì xào ngạc nhiên lan truyền khắp quảng trường, rồi dần lắng xuống thành một sự chú ý cao độ, khi mọi người đều chờ đợi xem Tần Mặc sẽ nói gì ti��p theo, sau màn trình diễn khó tin vừa rồi. Bầu không khí từ căng thẳng đã chuyển sang tò mò, rồi lắng đọng, tràn ngập sự suy tư.

Tần Mặc đưa ánh mắt chậm rãi lướt qua từng gương mặt, từ những tu sĩ cao cấp khoanh tay đầy vẻ nghi ngờ, đến những phàm nhân mắt tròn xoe kinh ngạc, cho đến những đồng minh đã bắt đầu tin tưởng hắn. Hắn muốn chạm đến từng người, không phải bằng sức mạnh, mà bằng lý lẽ và sự đồng cảm.

“Ta không đến đây để hủy diệt con đường thăng tiên,” Tần Mặc bắt đầu, giọng nói trầm ấm và vang vọng khắp quảng trường, “mà để mở ra nhiều con đường khác. Con đường mà mỗi sinh linh, mỗi vật thể có quyền được là chính nó.”

Hắn ngừng lại một chút, để những lời này thấm vào lòng người nghe. Rồi hắn giơ tay, không phải là một động tác phô trương, mà là một cử chỉ tự nhiên, như đang chạm vào không khí xung quanh. Ngay lập tức, một cảm giác kỳ lạ lan truyền trong đám đông. Mọi người không chỉ nghe lời hắn nói, mà còn *cảm nhận* được những gì hắn đang muốn truyền tải, thông qua “ý chí tồn tại” mà chỉ Tần Mặc mới có thể nắm bắt và chia sẻ.

“Hãy nghĩ về một dòng sông,” Tần Mặc nói, và ngay lập tức, trong tâm trí của nhiều người, một dòng sông uốn lượn hiện lên, với tiếng nước chảy róc rách, với những luồng xoáy nhỏ tinh nghịch, với sự tự do vô tận khi nó lướt qua ghềnh đá, luồn lách qua thung lũng. “Vẻ đẹp của nó là sự tự do chảy trôi, vĩnh viễn không ngừng nghỉ, mang theo phù sa, nuôi dưỡng sự sống. Nhưng nếu chúng ta ép buộc nó phải ngừng chảy, phải hóa thành một biển cả tĩnh lặng, vô tận, liệu nó còn là chính nó không? Liệu đó có còn là vẻ đẹp mà nó muốn có không?”

Nhiều người trong đám đông khẽ rùng mình, vì họ *cảm nhận* được nỗi đau của dòng sông khi bị ép buộc phải thay đổi bản chất. Họ cảm nhận được sự khao khát chảy trôi, sự đau đớn khi bị giam cầm. Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời, chăm chú lắng nghe. Nàng nhận ra sự khác biệt sâu sắc giữa Tần Mặc và các tu sĩ khác. Các tu sĩ luôn chỉ nói về linh lực, về cảnh giới, về sự thăng tiến. Còn Tần M���c, hắn nói về *bản chất*, về *tự do*.

Tần Mặc tiếp tục, giọng nói vẫn giữ sự bình thản, nhưng ẩn chứa một sức thuyết phục diệu kỳ. “Và một ngọn núi. Sự hùng vĩ của nó là kiên định đứng vững, sừng sững giữa trời đất, che chắn gió mưa, là nơi trú ngụ của muôn loài. Nó hòa mình vào đất mẹ, cảm nhận sự thay đổi của thời gian, của thiên nhiên. Nhưng nếu chúng ta ép buộc nó phải từ bỏ gốc rễ, phải bay lên trời, để trở thành một ‘tiên sơn’ di động, liệu đó có còn là ngọn núi mà chúng ta ngưỡng mộ? Liệu đó có còn là ‘ý chí tồn tại’ của nó?”

Lần này, một cảm giác vững chãi, kiên định nhưng cũng pha lẫn sự mệt mỏi và đau khổ lan tỏa. Đám đông cảm nhận được sự nặng nề của ngọn núi, sự khao khát được đứng vững, được là một phần của đại địa. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, khẽ thở dài. Hắn đã dành cả đời để truy cầu sự bay bổng, sự siêu thoát, nhưng Tần Mặc lại khiến hắn phải suy ngẫm về giá trị của sự kiên định, của sự bám rễ vào thực tại. ‘Ta đã bỏ lỡ điều g��?’ hắn tự hỏi.

“Hay một thanh kiếm,” Tần Mặc giơ tay ra, như thể đang cầm một thanh kiếm vô hình. “Ý chí của nó là được chém, được bảo vệ, được sát cánh cùng chủ nhân trên chiến trường, mang theo dấu ấn của những trận chiến, của sự tôi luyện. Nhưng nếu nó bị ép buộc phải hóa thành một ‘thần binh trấn áp’, bị xiềng xích, không còn được dùng để chiến đấu, chỉ còn là một vật trang trí vô tri, một biểu tượng của quyền lực, liệu nó còn là thanh kiếm mà chúng ta biết? Liệu đó có còn là khát khao sâu thẳm nhất của nó?”

Một cảm giác sắc bén, lạnh lẽo nhưng cũng đầy nhiệt huyết lan tỏa trong đám đông. Họ cảm nhận được sự khao khát được vung vẩy, được tôi luyện của một thanh kiếm, và nỗi đau đớn khi bị biến thành một vật vô tri. Viên Minh, người đã từng hoài nghi về ý nghĩa của sự tu luyện, ánh mắt bừng sáng. “Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?” câu hỏi đặc trưng của hắn bỗng vang lên trong tâm trí hắn, nhưng lần này, không còn là sự hoài nghi vô vọng, mà là một tia sáng dẫn lối.

Tần Mặc để đám đông chìm trong những cảm nhận đó, để họ tự mình suy ngẫm. Hắn tiếp tục, đưa ra một luận điểm mạnh mẽ hơn. “Vô Tính Thành không phải là nơi yếu kém, như nhiều người vẫn nghĩ. Vô Tính Thành là nơi vạn vật tìm thấy giá trị của sự bình yên và sự thật. Đó là một minh chứng, rằng Huyền Vực không cần sự đồng nhất, không cần mọi vật phải cùng chạy theo một con đường duy nhất là ‘thăng tiên’ mà đánh mất bản ngã. Mà Huyền Vực cần sự cân bằng đa dạng, cần mỗi vật được là chính nó, được tự do lựa chọn con đường của mình.”

Lời nói của Tần Mặc không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, như một dòng nước mát lành tưới tắm vào tâm hồn khô cằn của những người đã quá mệt mỏi với cuộc đua thăng tiên không ngừng nghỉ. Nhiều tu sĩ bắt đầu cúi đầu suy tư, khuôn mặt họ hiện rõ vẻ băn khoăn, hoài nghi về con đường mà họ đã theo đuổi bấy lâu. Một số phàm nhân, những người không có linh căn, không thể tu luyện, nhưng lại cảm nhận được sâu sắc những lời của Tần M���c, bắt đầu thì thầm đồng tình. Họ thấy một con đường, một hy vọng cho chính bản thân mình, cho sự bình yên mà họ đã từng nghĩ là không thể có được.

Mộ Dung Tĩnh đứng đó, vẻ mặt ngày càng phức tạp. Hắn là một tu sĩ kiêu ngạo, luôn tin vào sức mạnh và sự thăng tiến. Nhưng những lời của Tần Mặc, và đặc biệt là những cảm nhận về ‘ý chí tồn tại’ mà hắn truyền tải, đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong hắn, một sự thật mà hắn đã cố tình phớt lờ bấy lâu nay. Hắn nhớ lại những thanh kiếm bị ép buộc, những linh thú bị biến chất trong tông môn mình. ‘Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!’ lời hắn từng nói với Tần Mặc, giờ đây bỗng trở nên yếu ớt, lạc lõng.

Tần Mặc nhìn khắp một lượt, cảm nhận được những làn sóng tư tưởng đang cuộn trào trong đám đông. Hắn biết, lời nói của mình đã gieo những hạt mầm đầu tiên. Giờ đây, chỉ cần thời gian, và những minh chứng cụ thể, chúng sẽ nảy mầm và phát triển, thay đổi cả cục diện Huyền Vực. Hắn không cần phải chiến đấu bằng bạo lực, hắn sẽ chiến đấu bằng sự thật, bằng sự lựa chọn, và bằng niềm tin vào sự cân bằng bản chất của vạn vật.

***

Khi Tần Mặc kết thúc bài trình bày của mình, mặt trời đã bắt đầu nghiêng về phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời và hắt những tia nắng vàng úa cuối cùng xuống quảng trường. Những bóng dài đổ xuống, tạo nên một không gian có chút u hoài, như chứa đựng sự suy tư và biến chuyển của cả một kỷ nguyên. Bầu không khí vẫn còn nặng trĩu những cảm xúc hỗn độn: sự hoài nghi, sự hy vọng, sự phẫn nộ âm ỉ, và cả sự tò mò. Tiếng xì xào bàn tán lớn dần, không còn là những tiếng thì thầm sợ hãi hay ngạc nhiên, mà là những cuộc tranh luận nhỏ, những lời chia sẻ về cảm nhận, những câu hỏi không lời đáp. Tiếng thở dài của những người đã tìm thấy sự đồng cảm, xen lẫn tiếng phản đối yếu ớt từ một số tu sĩ cố chấp, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của tư tưởng đang va đập.

Lão Tổ Huyền Minh, với khuôn mặt vẫn còn trắng bệch vì tức gi��n và sự sỉ nhục, không thể chịu đựng thêm nữa. Ông ta cảm thấy như mình đang đứng trước vực thẳm, tất cả những gì ông ta tin tưởng, những gì ông ta đã dùng cả đời để xây dựng, đang bị lung lay bởi một thiếu niên đến từ nơi khỉ ho cò gáy. Ông ta không muốn đối mặt với ánh mắt của đám đông, những ánh mắt đã bắt đầu có sự thay đổi, những ánh mắt không còn tuyệt đối sùng bái ông ta như trước. Với một tiếng hừ lạnh đầy căm hờn, ông ta xoay người bỏ đi, theo sau là một vài tu sĩ cố chấp khác, khuôn mặt họ cũng không giấu được vẻ tức giận và khinh bỉ.

“Hắn sẽ phải trả giá đắt cho sự mê hoặc này!” Lão Tổ Huyền Minh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, như một lời nguyền rủa. “Chúng ta sẽ không để Huyền Vực bị hủy hoại bởi những tư tưởng lệch lạc!” Lời nói của ông ta không quá lớn, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy, như một lời đe dọa, một lời hứa hẹn cho những hành động tàn khốc sắp tới. Ánh mắt ông ta khi rời đi vẫn ánh lên sự đe dọa, báo hiệu rằng đây chỉ là sự khởi đầu của m��t cuộc chiến mới, và ông ta sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ cái gọi là ‘Tiên Đạo’ của mình.

Mộ Dung Tĩnh vẫn đứng sững giữa đám đông đang dần tản ra. Hắn không đi theo Lão Tổ Huyền Minh, cũng không tiến lại gần Tần Mặc. Đôi mắt hắn, thường ngày sắc lạnh và kiêu ngạo, giờ đây lại lộ rõ sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Hắn đã dành cả đời để theo đuổi con đường thăng tiên, để đạt được sức mạnh tối thượng. Nhưng những lời của Tần Mặc, những cảm nhận về ‘ý chí tồn tại’ mà hắn truyền tải, đã gieo vào lòng Mộ Dung Tĩnh một hạt giống nghi ngờ quá lớn. ‘Hắn… hắn đã nói lên điều mà ta luôn hoài nghi,’ hắn tự nhủ. ‘Nhưng Tiên Đạo là tất cả những gì ta biết, là mục đích sống của ta… Liệu có thực sự tồn tại một con đường khác?’ Hắn cảm thấy một sự hỗn loạn trong tâm trí, giữa niềm tin cũ đã ăn sâu và những lý lẽ mới mẻ, đầy sức thuyết phục của Tần Mặc. Khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây hiện lên vẻ băn khoăn, đứng giữa hai dòng chảy tư tưởng, chưa thể đưa ra quyết định.

Trong khi đó, ở một góc khác của quảng trường, Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng khẽ thì thầm với Lục Vô Trần, người đứng cạnh nàng, khuôn mặt đã bớt đi vẻ khắc khổ, thay vào đó là sự bình yên và thấu hiểu. “Đây mới là con đường chân chính… không phải con đường của sự ép buộc,” Tô Lam nói, giọng nàng thanh thoát nhưng đầy kiên định. Lục Vô Trần gật đầu, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện. “Ta đã sống quá lâu trong sự truy cầu hư vọng. Giờ đây, ta mới thấy được ánh sáng.” Viên Minh cũng tiến đến, nhìn Tần Mặc với ánh mắt kính phục. Hắn đã tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi bấy lâu của mình.

Hạ Nguyệt bước đến bên Tần Mặc, bàn tay nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. Nàng không nói gì, chỉ đơn giản là tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt trong veo tràn đầy tự hào và tin tưởng tuyệt đối. Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi trong hắn sau khi đã dốc hết tâm sức, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên định không gì lay chuyển. Thôn Trưởng Vô Tính Thành, với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, cũng tiến lại gần. “Tần Mặc,” ông lão nói, giọng trầm ấm, “Con đã làm được điều mà chúng ta hằng mong ước. Con đã gieo hạt giống của sự thật. Bình yên là tài sản quý giá nhất, và giờ đây, con đã cho Huyền Vực thấy điều đó.”

Đám đông dần tản ra, từng nhóm người thì thầm bàn tán, khuôn mặt ai nấy đều mang một vẻ suy tư khác lạ. Một phàm nhân, người đã lắng nghe Tần Mặc từ đầu đến cuối, khẽ nói với người bên cạnh, giọng đầy cảm thán: “Lời của Tần Mặc huynh như một dòng suối mát lành, làm thức tỉnh tâm hồn ta. Ta đã nghĩ, cuộc đời mình là vô nghĩa nếu không thể tu luyện, nhưng giờ đây, ta thấy được giá trị của sự bình dị, của sự tồn tại.” Người bạn của hắn gật đầu đồng tình, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Vô Tính Thành.

Tần Mặc đứng đó, cảm nhận những làn sóng cảm xúc khác nhau từ đám đông đang rời đi. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan. Lão Tổ Huyền Minh và những kẻ cố chấp sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Sẽ có những thử thách, những cuộc đối đầu, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động. Nhưng hắn cũng cảm nhận được những hạt mầm hy vọng đang nảy nở, những tư tưởng mới đang dần hình thành. Vô Tính Thành, nơi từng bị coi là phế địa, giờ đây đã trở thành một biểu tượng, một trung tâm cho triết lý cân bằng. Những người như Tô Lam, Lục Vô Trần, Viên Minh, và cả Mộ Dung Tĩnh trong tương lai, sẽ là những đồng minh quan trọng, giúp hắn bảo vệ và lan tỏa con đường này.

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhuộm tím cả bầu trời. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh, như những ánh mắt đang dõi theo Huyền Vực, dõi theo sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới. Tần Mặc khẽ siết chặt tay Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những thử thách mới đang chờ đợi. Cuộc chiến giành lấy định nghĩa về ‘tiên’, về ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free