Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1358: Thách Thức Công Khai: Huyết Nguyệt Chi Ảnh

Luồng khí lạnh lẽo trong căn hầm càng trở nên đậm đặc hơn, mang theo một dự cảm chết chóc. Kế hoạch Tiên Nguyệt Huyết Tế, một cái tên đã đi vào truyền thuyết như một nỗi kinh hoàng, giờ đây lại được triệu hồi. Sự tức giận của Đại Diện Thiên Diệu Tông không chỉ là sự thất bại của một nhiệm vụ, mà là sự thách thức trực diện đến toàn bộ tín ngưỡng và quyền lực của hắn ta. Hắn ta sẽ không ngần ngại dùng đến bất cứ thủ đoạn nào, bất cứ cái giá nào để dập tắt cái ngọn lửa cân bằng mà Tần Mặc đang nhen nhóm. Bóng đêm bao trùm căn hầm, nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, báo hiệu một cơn bão tố hủy diệt đang sắp sửa ập đến Huyền Vực, mà mục tiêu chính là ngọn hải đăng hy vọng vừa mới được thắp lên tại Cổ Trấn Thành Linh.

***

Sáng sớm tại Cổ Trấn Thành Linh, ánh dương đầu ngày len lỏi qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng dịu nhẹ trên con đường lát đá rêu phong. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ con suối nhỏ uốn lượn quanh trấn, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây sum suê, tạo nên một bản hòa ca bình yên đến lạ. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp xen lẫn hương hoa cỏ dại ven đường, quyện vào mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các gia đình đang chuẩn bị bữa sáng, tất cả tạo nên một bầu không khí an lành, thanh tịnh. Người dân làng, với gương mặt chất phác, đã trở lại với nhịp sống thường nhật. Họ tụ tập ở quảng trường trung tâm, nơi những vết tích của trận chiến kinh hoàng trước đó đã được dọn dẹp gần hết, chỉ còn lại chút vụn đá hay lá cây khô còn sót lại, như một lời nhắc nhở mơ hồ về quá khứ. Tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của họ khi trao đổi hàng hóa hay ngồi bên chén trà nóng, ẩn chứa một sự mãn nguyện, một lòng biết ơn sâu sắc.

Tần Mặc đứng giữa quảng trường, ánh mắt trầm tư dõi theo những hoạt động bình dị ấy. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút suy tư, giờ đây lại ẩn chứa thêm một tầng mệt mỏi khó tả. Hắn khẽ vuốt nhẹ lên một bức tường đá cổ kính, cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của Cổ Trấn Thành Linh. Không còn sự giằng xé, không còn nỗi đau đớn, chỉ còn lại một sự bình yên sâu lắng, một bản chất kiên định đã được giữ vững. Cổ Trấn Thành Linh như một lão nhân hiền từ, mỉm cười thanh thản trước cuộc đời, không màng danh lợi, không truy cầu sức mạnh hư ảo.

"Mặc nhi, trấn này đã hồi sinh," Thôn Trưởng Làng Đá, với khuôn mặt sạm nắng và đôi tay thô ráp, chậm rãi bước đến bên Tần Mặc. Râu hắn đã bạc trắng, nhưng ánh mắt lại ánh lên một niềm tin mãnh liệt. "Từ ngày con đến, nó đã tìm lại được chính mình. Dân làng chúng ta... chúng ta đã từng sợ hãi, đã từng mê hoặc bởi lời hứa thăng tiên. Nhưng giờ đây, chúng ta hiểu rằng yên bình là phúc. Đá có thể cứng, nhưng lòng người còn cứng hơn, và nay, lòng người đã được con làm mềm mại." Hắn khẽ thở dài, trong lời nói có cả sự hối hận và lòng biết ơn. "Cổ Trấn Thành Linh đã chọn con đường bình phàm, con đường an yên, như chính bản chất của nó. Nó đã từ chối con đường thăng tiên đầy cám dỗ, và nó đã trở nên kiên cố hơn bao giờ hết."

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía trấn thành. "Không phải ta đã làm mềm mại, Thôn Trưởng. Là bản thân Cổ Trấn Thành Linh đã tự lựa chọn. Là dân làng đã tự mình nhận ra. Ta chỉ là người dẫn lối, gợi mở điều đã tồn tại sẵn trong mỗi vật, mỗi sinh linh." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng một triết lý sâu sắc. "Giá trị của một vật, một sinh linh không nằm ở việc nó có thể bay lên trời hay có được sức mạnh vô biên, mà nằm ở việc nó có thể giữ vững bản chất của chính mình, không bị lung lay bởi sự cám dỗ của quyền lực hay danh vọng."

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đứng bên cạnh Tần Mặc, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung khẽ. Nàng vẫn mặc bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, nhưng vẻ lạnh lùng ban đầu đã vơi đi nhiều, thay vào đó là sự nghiêm nghị và cảnh giác. Nàng khẽ trao đổi ánh mắt với Lục Vô Trần. Lão tu sĩ gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc điểm bạc, chỉ khẽ gật đầu đáp lại. Cả hai đều cảm nhận được sự bình yên nơi đây, nhưng đồng thời, một dự cảm không lành vẫn lẩn khuất trong tâm trí họ. Tô Lam hiểu rằng, sự bình yên này quá đỗi mong manh, và nó sẽ sớm bị thử thách. L��c Vô Trần thì thở dài thườn thượt, sự mệt mỏi và hoài nghi về cuộc đời vẫn in hằn trên khuôn mặt khắc khổ, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận sự thay đổi tích cực của Cổ Trấn Thành Linh.

"Thế giới này, Thôn Trưởng, vẫn còn rất nhiều kẻ không hiểu được chân lý đó," Lục Vô Trần trầm giọng, ánh mắt sâu trũng nhìn về phía cổng trấn, như thể đã nhìn thấy trước tương lai. "Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận việc một trấn thành, một linh vật, lại từ chối con đường mà họ tôn thờ là tối thượng."

Tần Mặc khẽ gật đầu. "Mỗi vật đều có ý chí tồn tại của riêng mình. Có vật muốn bay cao, có vật muốn cắm rễ sâu. Chúng ta chỉ cần cho chúng quyền được là chính mình, không bị ép buộc phải trở thành thứ mà chúng không muốn. Sự thăng tiên có thể là một lựa chọn, nhưng không phải là mục tiêu duy nhất, càng không phải là sự cưỡng ép." Hắn nói, đôi mắt quét qua những gương mặt dân làng đang lắng nghe, mỗi lời nói đều mang trọng lượng, gieo vào lòng họ những hạt mầm của triết lý cân bằng. Dân làng, từ hoảng sợ ban đầu, giờ đây nhìn hắn với ánh mắt đầy hy vọng và lòng tin.

***

Không khí yên bình ấy không kéo dài được bao lâu. Giữa buổi sáng, khi nắng đã lên cao và tỏa hơi ấm khắp quảng trường, một luồng khí tức áp bức đột ngột ập đến, xé tan sự tĩnh lặng. Một tiếng gió rít bất thường vang lên, mang theo mùi lưu huỳnh nhẹ thoang thoảng. Mây đen từ đâu kéo đến, che khuất vầng thái dương rực rỡ, khiến không gian bỗng chốc tối sầm lại. Dân làng đang chuyện trò bỗng im bặt, ánh mắt sợ hãi đổ dồn về phía cổng trấn.

Từ cổng trấn, một nhóm tu sĩ mặc trường bào đen pha đỏ xuất hiện, tiến vào quảng trường với bước chân nặng nề, dứt khoát. Họa tiết thêu trên áo họ như những giọt máu đang chảy, khiến người nhìn cảm thấy rợn người. Đi đầu là một lão già cao gầy, khuôn mặt hốc hác nhưng ánh mắt đỏ ngầu đầy cuồng tín. Hắn ta chính là Trưởng Lão Huyết Ảnh, một trong những kẻ trung thành nhất với Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn ta cầm một cây quyền trượng có đầu hình bán nguyệt sắc nhọn, phát ra một thứ ánh sáng đỏ rực mờ ảo, như thể uống no máu tươi. Khí tức linh lực phát ra từ hắn ta hùng hậu mà tà dị, đè nặng lên không khí, khiến dân làng hoảng sợ lùi lại, tiếng thét kinh hãi bắt đầu vang lên. Các tu sĩ đi sau hắn, vẻ mặt hung hãn, ánh mắt đầy thù địch, cũng mặc trang phục tương tự, nhưng kém tinh xảo hơn. Họ bắt đầu tụ tập linh lực, sẵn sàng hành động.

Trưởng Lão Huyết Ảnh dừng lại giữa quảng trường, cây quyền trượng cắm phập xuống nền đá, tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc vang vọng. Hắn ta ngẩng đầu, ánh mắt đỏ ngầu quét qua Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần, rồi dừng lại ở những gương mặt dân làng đang sợ hãi co rúm. Giọng hắn ta trầm đục, đầy uy thế và sự cuồng tín, vang vọng khắp trấn thành.

"Tần Mặc! Kẻ báng bổ Thiên Đạo! Ngươi dám gieo rắc tà thuyết, mê hoặc những sinh linh yếu kém từ bỏ con đường thăng tiên vĩ đại! Ngươi dám đối nghịch với khát vọng tối thượng của vạn vật, thách thức quyền uy của Thiên Diệu Tôn Giả!" Hắn ta gào lên, âm thanh như tiếng sét đánh ngang tai, khiến mặt đất khẽ rung chuyển. "Cổ Trấn Thành Linh này, lẽ ra đã phải được khai linh, trở thành một cường giả trấn thủ Huyền Vực, phụng sự cho con đường thăng thiên. Nhưng ngươi, Tần Mặc, ngươi đã biến nó thành một phế vật, một sự hổ thẹn!"

Thôn Trưởng Làng Đá run rẩy bước lên một bước, cố gắng giữ vững chút can đảm cuối cùng. "Không! Cổ Trấn Thành Linh đã tìm thấy sự bình yên của nó! Nó đã chọn được con đường chân chính của mình! Không ai có quyền ép buộc nó!"

Trưởng Lão Huyết Ảnh bật cười khẩy, một tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp quảng trường. "Bình yên? Chân chính? Cái thứ ngu dốt đó! Con đường chân chính duy nhất là thăng tiên! Là trở thành bất tử! Là thoát ly khỏi vòng luân hồi phàm tục! Ngươi, lũ phàm nhân thấp kém, không thể nào hiểu được sự vĩ đại của con đường đó!" Hắn ta vung quyền trượng lên cao, một luồng hắc khí cuộn xoáy quanh cơ thể hắn. "Ta, Trưởng Lão Huyết Ảnh, phụng mệnh Thiên Diệu Tôn Giả, sẽ thanh tẩy nơi đây! Ta sẽ dùng máu và lửa để rửa sạch cái tà thuyết mà Tần Mặc đã gieo rắc! Ta sẽ khiến Cổ Trấn Thành Linh này... phải trả giá!"

Các tu sĩ Thiên Diệu trung thành phía sau đồng loạt hô vang, giọng điệu cuồng tín và hung hãn. "Thanh tẩy! Thanh tẩy!"

Tần Mặc vẫn đứng yên, vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn đã lóe lên một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn bước lên phía trước một bước, đối diện trực tiếp với Trưởng Lão Huyết Ảnh, dù khí tức áp bức từ đối phương như một bức tường vô hình đè nặng lên hắn. Giọng hắn vẫn trầm lắng, nhưng mỗi từ thốt ra đều chứa đựng sức nặng và sự chân thành.

"Mục đích của các ngươi là gì? Đến đây để phá hoại sự bình yên mà Cổ Trấn Thành Linh đã khó khăn lắm mới tìm lại được ư? Đến đây để cưỡng ép một linh vật phải từ bỏ bản chất của nó, chỉ vì nó không đi theo con đường mà các ngươi cho là 'vĩ đại'?" Tần Mặc hỏi, không chút sợ hãi. "Thiên Đạo mà các ngươi nói, liệu có chấp nhận sự cưỡng ép và hủy diệt này?"

Trưởng Lão Huyết Ảnh nhếch mép cười khẩy, vẻ mặt đầy khinh miệt. "Thiên Đạo? Thiên Đạo là con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đã chỉ ra! Là con đường thăng tiên vĩnh hằng! Kẻ nào dám cản trở, kẻ đó chính là nghịch thiên! Ngươi, Tần Mặc, chính là kẻ nghịch thiên lớn nhất! Ngươi đã phá hỏng rất nhiều kế hoạch của chúng ta, đã sỉ nhục uy danh của Thiên Diệu Tôn Giả! Hôm nay, ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình!"

Hắn ta vung quyền trượng mạnh hơn, một áp lực vô hình bao trùm toàn bộ quảng trường, khiến dân làng ngã rạp xuống đất, không thở nổi. Tô Lam và Lục Vô Trần lập tức vận chuyển linh lực, tạo ra một lá chắn vô hình bảo vệ Tần Mặc và những người dân xung quanh, nhưng họ cũng cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp từ Trưởng Lão Huyết Ảnh. Cuộc đối đầu tư tưởng giờ đây đã chuyển thành một cuộc đối đầu trực diện, đầy sát khí.

***

Trời bỗng tối sầm lại một cách bất thường, không phải do mây đen mà là do một vầng sáng đỏ rực, mờ ảo đột ngột xuất hiện trên bầu trời, như một con mắt khổng lồ đang nhìn xuống Cổ Trấn Thành Linh. Đó là một vầng 'huyết nguyệt' giả tạo, được tạo ra từ tà thuật, nhuộm đỏ một phần quảng trường, khiến cảnh vật trở nên ma quái và đáng sợ. Tiếng gió rít nay không còn bình thường, mà mang theo khí tức tà dị, như tiếng than khóc của vô số linh hồn bị giam cầm. Mùi lưu huỳnh nồng nặc hơn, quyện vào một mùi tanh nhẹ của máu, kích thích mọi giác quan. Áp lực linh lực từ Trưởng Lão Huyết Ảnh và các tu sĩ Thiên Diệu trung thành đè nặng lên không khí, khiến dân làng run rẩy đến cực độ, tiếng kêu sợ hãi vang lên không ngớt.

Trưởng Lão Huyết Ảnh ngẩng đầu nhìn lên vầng huyết nguyệt, vẻ mặt càng trở nên cuồng tín. "Đây chính là sức mạnh của con đường thăng tiên! Sức mạnh để thay đổi cả thiên địa! Ngươi, Tần Mặc, chỉ là một kẻ phàm phu mắt thịt, sao có thể hiểu được sự vĩ đại này? Ngươi nói về bản chất, về sự cân bằng? Đó chẳng qua là lời ngụy biện của những kẻ yếu kém, những kẻ không dám truy cầu sự bất tử!" Hắn ta chỉ tay vào một tảng đá cổ cạnh quảng trường, một tảng đá đã tồn tại hàng ngàn năm, là một phần không thể thiếu của Cổ Trấn Thành Linh. "Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, cái gọi là 'bản chất' của ngươi vô giá trị đến mức nào!"

Trưởng Lão Huyết Ảnh bắt đầu niệm chú, giọng điệu hùng hồn, đầy uy lực. Các tu sĩ Thiên Diệu trung thành phía sau hắn ta cũng đồng loạt lặp lại những lời chú ngữ cổ xưa, tay kết ấn, linh lực hắc ám cuồn cuộn tụ lại, tạo thành những sợi huyết ảnh mỏng manh, quấn lấy tảng đá cổ. Ánh sáng đỏ từ huyết nguyệt càng trở nên chói chang, chiếu rọi xuống tảng đá, như muốn nuốt chửng nó. Đó chính là một "tiểu huyết tế," một nghi thức cưỡng ép "khai linh" tà dị, nhằm biến tảng đá vô tri trở thành một vật thể bị điều khiển, hoặc chí ít là phá hủy "ý chí tồn tại" bình yên của nó. Tiếng linh lực va chạm, tiếng hô hào của tu sĩ, tiếng kêu sợ hãi của dân làng hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn và đáng sợ.

"Ngừng lại!" Tần Mặc trầm giọng nói, mỗi từ như một tảng đá đè nặng lên không khí. Hắn một mình tiến lên, bất chấp áp lực kinh khủng từ Trưởng Lão Huyết Ảnh. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hiện lên vẻ kiên nghị tột cùng, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quyết tâm. "Cái gọi là 'ưu việt' của các ngươi, chỉ là sự cưỡng ép và hủy diệt! Thăng tiên không phải là con đường duy nhất, càng không phải là cái cớ để chà đạp lên ý chí của vạn vật!"

Hắn giơ tay ra, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, trong suốt, không mang theo bất kỳ khí tức linh lực hùng hồn nào, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh thuần túy, bao dung, lan tỏa ra. Đó là năng lực của hắn, khả năng giao tiếp và trấn áp 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Luồng sáng ấy đối chọi trực tiếp với những sợi huyết ảnh đang quấn lấy tảng đá cổ. "Tảng đá này đã trải qua hàng ngàn năm phong sương, nó đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của Cổ Trấn Thành Linh. Bản chất của nó là kiên định, là trầm mặc, là bảo vệ. Các ngươi không có quyền thay đổi nó!"

"Ngu xuẩn!" Trưởng Lão Huyết Ảnh gầm lên. "Ngươi dám đối đầu với sức mạnh của Tiên Nguyệt Huyết Tế?" Hắn ta dồn toàn bộ linh lực vào quyền trượng, ánh sáng đỏ rực bùng lên dữ dội, muốn áp chế luồng sáng của Tần Mặc. Các tu sĩ Thiên Diệu trung thành cũng đồng loạt tăng cường linh lực, đẩy mạnh nghi thức.

Cùng lúc đó, Tô Lam và Lục Vô Trần không hề chần chừ. "Chúng ta không thể để chúng tấn công dân làng!" Tô Lam nói, giọng điệu thanh thoát nhưng đầy kiên quyết. Nàng rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, kiếm khí sắc bén như băng tuyết, tạo thành một lá chắn kiên cố, chặn đứng những tu sĩ Thiên Diệu đang muốn vượt qua để tấn công những người dân đang co rúm. "Lục lão, ngươi giữ vững thế trận!"

Lục Vô Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ hiện lên vẻ nghiêm nghị chưa từng thấy. Hắn ta vung tay, một luồng linh lực hùng hậu nhưng lại mang theo khí tức cổ xưa, trầm lắng, bao trùm lấy dân làng, tạo thành một vòng bảo vệ vững chắc. "Bảo vệ họ là trên hết!"

Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn tập trung vào tảng đá cổ. Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng ý chí, dùng sự thấu hiểu để giao tiếp với 'vật tính' của tảng đá. Hắn cảm nhận được sự giằng xé, sự đau đớn khi bản chất của nó bị cưỡng ép, bị vặn vẹo. Nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cũng cảm nhận được sự kiên định, sự từ chối mãnh liệt của tảng đá trước sự xâm nhập tà dị. "Đừng sợ hãi," Tần Mặc thầm thì, giọng nói chỉ vang vọng trong thế giới ý thức của tảng đá. "Hãy giữ vững bản chất của ngươi. Ngươi không cần phải trở thành thứ gì khác ngoài chính ngươi."

Dưới sự trấn áp của Tần Mặc, những sợi huyết ảnh quấn quanh tảng đá cổ bắt đầu lung lay. Ánh sáng đỏ từ huyết nguyệt trên bầu trời cũng trở nên chập chờn, như thể đang bị một sức mạnh vô hình khác đối kháng. Trưởng Lão Huyết Ảnh bắt đầu hoảng hốt. Hắn ta không thể tin được rằng một thiếu niên không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, lại có thể chống lại nghi thức huyết tế của Thiên Diệu Tông.

"Vô dụng thôi! Ngươi không thể cản được Thiên Đạo!" Trưởng Lão Huyết Ảnh gào lên, cố gắng duy trì nghi thức. Nhưng càng lúc, luồng sáng của Tần Mặc càng trở nên mạnh mẽ, thuần khiết hơn, như dòng nước trong lành gột rửa sự ô uế. Tảng đá cổ khẽ rung lên, không phải vì sợ hãi, mà như đang bừng tỉnh, đang phản kháng. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên những sợi huyết ảnh, rồi lan rộng.

"Trở về với chính ngươi!" Tần Mặc hét lên, dồn toàn bộ tâm lực.

"Rắc!" Một tiếng động giòn tan vang lên. Những sợi huyết ảnh quấn quanh tảng đá cổ vỡ vụn, tan biến thành những làn khói đen rồi bị luồng sáng của Tần Mặc thanh tẩy. Tảng đá cổ vẫn sừng sững, không hề suy suyển, thậm chí còn tỏa ra một khí tức kiên cố, vững chãi hơn trước, một sự kiên định không thể bị lung lay.

Trưởng Lão Huyết Ảnh lùi lại một bước, ánh mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng và căm hận. "Sao có thể... Ngươi... ngươi đã phá hỏng nghi thức!"

Các tu sĩ Thiên Diệu trung thành cũng hoảng loạn. Nghi thức của họ đã thất bại, và Tần Mặc một lần nữa đã chứng minh rằng triết lý của hắn có thể chống lại cả sức mạnh thăng tiên mà họ tôn thờ. Vầng 'huyết nguyệt' trên bầu trời bắt đầu mờ dần, rồi tan biến, để lại một khoảng không gian đen kịt, lạnh lẽo, như một vết thương chưa lành.

"Đây là minh chứng," Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt hắn ánh lên một sự mệt mỏi sâu sắc. "Minh chứng rằng mỗi vật đều có quyền được lựa chọn con đường của riêng mình. Không ai có quyền cưỡng ép."

Trưởng Lão Huyết Ảnh nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt căm thù tột độ. "Ngươi... Tần Mặc... Ngươi sẽ ph���i hối hận! Cái giá của sự đối kháng này sẽ là cả sinh mạng của ngươi và những kẻ theo ngươi! Tiên Nguyệt Huyết Tế... sẽ không chỉ dừng lại ở một tảng đá! Lần sau, sẽ là toàn bộ Cổ Trấn Thành Linh này! Ngươi đã tự chuốc lấy họa sát thân!"

Hắn ta vung quyền trượng, tạo ra một luồng hắc khí cuối cùng bao trùm lấy những tu sĩ Thiên Diệu trung thành, rồi nhanh chóng rút lui, biến mất khỏi trấn thành, để lại phía sau một không khí nặng nề, ám ảnh.

Cơn bão đi qua, để lại sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi. Dân làng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn bàng hoàng. Tô Lam và Lục Vô Trần thu kiếm, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác, nhưng cũng không khỏi lo lắng nhìn Tần Mặc. Hắn đã ngăn chặn được nguy hiểm, nhưng khuôn mặt hắn trắng bệch, và có một sự kiệt sức hiện rõ trong đôi mắt. Vầng huyết nguyệt đã tan biến, nhưng cái tên "Tiên Nguyệt Huyết Tế" vẫn còn lơ lửng trong không trung, như một lời đe dọa không thể phớt lờ, báo hiệu một âm mưu lớn hơn, tàn khốc hơn đang chờ đợi ở phía trước. Đây chỉ là khởi đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free