Vạn vật không lên tiên - Chương 1359: Lời Thách Đấu Kỳ Lạ: Đối Thoại Vật Tính
Đêm buông xuống, phủ một tấm màn nhung huyền ảo lên Cổ Trấn Thành Linh. Tiếng suối chảy róc rách từ khe núi dội về, quyện lẫn tiếng chim đêm nỉ non như đang kể một câu chuyện cổ xưa, tĩnh mịch. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa chiều, mùi đất tươi xốp và hương hoa dại ven đường vấn vít trong không khí se lạnh, tạo nên một bức tranh thanh bình, tưởng chừng như chẳng có chút gợn sóng nào. Thế nhưng, dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất trấn thành, nơi cội rễ đã ăn sâu vào lòng đất qua hàng ngàn năm, sự bình yên ấy lại mong manh đến lạ.
Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi lặng lẽ. Dân làng đã trở về nhà, nhưng những ánh mắt lo âu, những lời thì thầm còn vương vấn trong không gian, như những sợi tơ vô hình níu giữ sự căng thẳng. Tần Mặc trầm ngâm, ánh mắt hắn dõi theo vầng 'huyết nguyệt' đã tan biến, nhưng dường như bóng hình của nó vẫn còn in hằn sâu trong tâm trí. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang vây lấy mình, một sự kiệt sức không chỉ đến từ việc vận dụng ý chí để thanh tẩy huyết ảnh, mà còn từ gánh nặng của một con đường đầy chông gai. Song, sâu thẳm trong mệt mỏi ấy, hắn hiểu rằng bạo lực không thể giải quyết tận gốc rễ của một cuộc chiến tư tưởng.
Tô Lam khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng. Nàng ngồi thẳng lưng, ánh mắt phượng sáng ngời quét qua bóng đêm, đầy vẻ lo lắng. Chiếc trâm ngọc trên mái tóc đen dài phản chiếu ánh trăng mờ ảo, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ. "Tần Mặc, chúng ta nên làm gì tiếp theo?" Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự gấp gáp. "Bọn chúng sẽ không bỏ qua đâu. Kế hoạch Tiên Nguyệt Huyết Tế của họ nghe có vẻ tàn khốc, không phải chỉ là lời đe dọa suông." Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, dường như muốn tìm kiếm một điểm tựa vững chắc trong tình thế đầy biến động này. Nàng đã chứng kiến sự cuồng tín của phe Thiên Diệu Tông, và nàng biết rằng những kẻ bị mù quáng bởi khát vọng thăng tiên có thể làm bất cứ điều gì.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, khẽ gật đầu đồng tình. Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, đôi mắt sâu trũng phản chiếu nỗi hoài nghi và mệt mỏi đã hằn sâu theo năm tháng. "Tô cô nương nói đúng. Sự cuồng tín của Thiên Diệu Tông đã ăn sâu vào cốt tủy. Bạo lực chỉ khiến họ càng tin vào con đường của mình, càng củng cố niềm tin vào cái gọi là 'tiên lộ chân chính'. Chúng ta đã đẩy lùi họ, nhưng không thể tiêu diệt được gốc rễ của tư tưởng ấy. Họ sẽ trở lại, và lần sau sẽ còn tàn độc hơn." Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao trăn trở. Hắn đã sống đủ lâu để hiểu rằng thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí con người là một việc khó hơn lên trời.
Tần Mặc ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn lên vòm lá cổ thụ đang đung đưa trong gió. Hắn cảm nhận được ý chí kiên cường của cây cổ thụ, sự tĩnh lặng mà nó đã duy trì qua bao đời. "Đúng vậy," hắn khẽ nói, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời thốt ra đều mang theo trọng lượng. "Chúng ta không thể chiến đấu bằng sức mạnh mãi được. Mỗi lần dùng ý chí để đối kháng, ta đều cảm thấy một phần tâm hồn bị bào mòn. Nhưng không phải vì thế mà ta sẽ lùi bước. Chỉ là, chúng ta cần một cách khác... một cuộc đối thoại của bản chất."
Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn hắn đầy ngạc nhiên. "Đối thoại của bản chất?" Tô Lam lặp lại, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. "Ý ngươi là gì, Tần Mặc?" Trong tâm trí nàng, đối thoại chỉ có thể là lời lẽ, luận điểm, chứ không phải một thứ có thể đối kháng với phép thuật và sức mạnh của tu sĩ.
Tần Mặc chậm rãi giải thích, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như chứa đựng một thế giới triết lý. "Họ muốn chứng minh con đường thăng tiên của họ là chân lý, bằng cách cưỡng ép vạn vật. Chúng ta thì tin rằng mỗi vật đều có bản chất riêng, có quyền được là chính nó, không cần phải trở thành tiên. Vậy thì, hãy để chính bản chất của vạn vật lên tiếng. Ta gọi đó là 'đối thoại vật tính'." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua khuôn mặt của Tô Lam và Lục Vô Trần, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Đó không phải là một trận chiến máu đổ, không phải là cuộc tranh giành sức mạnh linh lực. Mà là một sự va chạm tư tưởng, một cuộc thử thách về ý chí tồn tại cốt lõi, thông qua các thực thể đại diện. Chúng ta sẽ không dùng kiếm, không dùng phép thuật, mà dùng 'ý chí tồn tại' để chứng minh ai mới là người đang đi đúng đường."
Lục Vô Trần nhắm mắt lại, suy ngẫm từng lời của Tần Mặc. Hắn đã nhìn thấy Tần Mặc giao tiếp với Cổ Trấn Thành Linh, với tảng đá c��� vừa rồi. Hắn đã chứng kiến cách Tần Mặc dùng sự thấu hiểu để làm mềm hóa ý chí cuồng loạn của những vật bị cưỡng ép. Hắn biết rằng Tần Mặc không nói suông. "Ngươi muốn nói, chúng ta sẽ chọn ra một 'linh vật' để đại diện cho triết lý của chúng ta, và họ cũng sẽ chọn một 'linh vật' của họ, để chúng đối kháng nhau bằng ý chí tồn tại?" Giọng Lục Vô Trần trầm đục, vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng chứa đựng một tia sáng của sự hiểu biết. "Một cuộc thử thách mà không cần đến bạo lực... điều này thật sự chưa từng có tiền lệ. Liệu họ có chấp nhận không?"
"Họ sẽ chấp nhận," Tần Mặc khẳng định, ánh mắt hắn lộ ra vẻ kiên định. "Bởi vì họ kiêu ngạo. Họ tin rằng con đường của họ là chân lý duy nhất, và sẽ không bỏ qua cơ hội để 'chứng minh' điều đó trước toàn thiên hạ. Hơn nữa, việc từ chối một lời thách đấu phi bạo lực sẽ khiến họ mất đi sự chính danh, bị coi là hèn nhát." Hắn quay sang nhìn Tô Lam, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn như chứa đựng một sức mạnh vô hình. "Tô cô nương, ta biết điều này mạo hiểm. Nhưng đây là con đường duy nhất để chúng ta có thể thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào Huyền Vực, mà không cần phải biến toàn bộ thế giới thành một chiến trường đẫm máu. Bạo lực chỉ sinh ra thêm bạo lực, hận thù chỉ sinh ra thêm hận thù. Chúng ta phải cho họ thấy rằng có một lựa chọn khác."
Tô Lam nhìn Tần Mặc, vẻ lo lắng trên khuôn mặt dần được thay thế bằng một sự tin tưởng sâu sắc. Nàng đã đi cùng Tần Mặc qua bao nhiêu gian nan, chứng kiến hắn làm những điều không tưởng. "Ta tin ngươi, Tần Mặc. Mặc dù ta vẫn còn mơ hồ về 'đối thoại vật tính' này, nhưng ta tin vào con đường mà ngươi đang đi." Nàng đứng dậy, thanh kiếm bên hông khẽ kêu leng keng. "Vậy chúng ta sẽ làm gì? Làm sao để gửi lời thách đấu này đến Thiên Diệu Tông?"
Tần Mặc đứng dậy theo, ánh mắt hắn hướng về phía đông, nơi tổng đàn Thiên Diệu Tông sừng sững giữa mây núi. "Ta sẽ tự mình gửi. Và ta tin, họ sẽ không thể từ chối." Hắn quay người, nhìn lại Cổ Trấn Thành Linh đang chìm trong đêm. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại bình yên của trấn thành, sự kiên định của những vật đã được chữa lành. Một cảm giác mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, một quyết tâm sắt đá đã hình thành. Hắn sẽ không dùng bạo lực để đối kháng, mà dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, để mở ra một con đường mới cho Huyền Vực. Đây sẽ là một ván cờ lớn, một cuộc đối đầu không đổ máu nhưng lại mang tính quyết định đến vận mệnh của vạn vật. Hắn biết, Thiên Diệu Tông sẽ không đơn thuần chấp nhận, mà sẽ biến nó thành một âm mưu mới, một cái bẫy. Nhưng Tần Mặc không sợ hãi. Hắn đã sẵn sàng.
***
Sáng sớm hôm sau, tổng đàn Thiên Diệu Tông chìm trong màn mây mù bao phủ quanh năm, gió mạnh thổi lồng lộng qua các đỉnh núi. Tiếng chuông chùa ngân vang từ Đại Điện Thanh Vân, mang theo một âm hưởng trầm hùng, linh thiêng, lan tỏa khắp không gian. Từ xa, tiếng kiếm khí vút qua trong các bãi tập, hòa cùng mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ và mùi thuốc thảo mộc thoang thoảng từ Luyện Đan Phong. Không khí trang nghiêm, thanh tịnh và hùng vĩ, nhưng hiện tại lại ẩn chứa một sự căng thẳng và tức giận khó tả.
Trong một đại điện uy nghi, Trưởng Lão Huyết Ảnh quỳ gối trước một vị trưởng lão tối cao của Thiên Diệu Tông, người có vẻ ngoài cổ kính nhưng ánh mắt lại sắc bén như diều hâu. Khuôn mặt Trưởng Lão Huyết Ảnh nhăn nhó, đầy vẻ căm hận và hổ thẹn khi hắn báo cáo thất bại tại Cổ Trấn Thành Linh. "Kính bẩm Trưởng Lão Tối Cao, Tần Mặc... tên tiểu tử Vô Tính Thành ấy đã phá hỏng nghi thức Tiên Nguyệt Huyết Tế của chúng ta tại Cổ Trấn! Hắn đã dùng một thứ sức mạnh quỷ dị, không phải linh lực, để chống lại ý chí thăng tiên mà chúng ta đã truyền vào tảng đá cổ. Hắn báng bổ tiên lộ, hắn dám thách thức quyền uy của Thiên Diệu Tông!" Giọng hắn khản đặc, mỗi lời thốt ra đều như gỉ sắt. Hắn không thể tin được rằng mình, một tu sĩ cường đại của Thiên Diệu Tông, lại bị một thiếu niên không linh căn làm bẽ mặt.
Vị Trưởng Lão Tối Cao, với mái tóc bạc phơ được búi cao và bộ trường bào thêu kim tuyến lấp lánh, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Ánh mắt ông ta sâu thẳm, như ẩn chứa cả ngàn năm tu vi và sự tính toán. Xung quanh, các trưởng lão khác của Thiên Diệu Tông đang xì xào bàn tán. Họ đều là những người tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, coi Tần Mặc là một kẻ dị giáo, một mối họa cần phải bị diệt trừ.
Đúng lúc đó, một tu sĩ trẻ tuổi bước vào, trên tay nâng niu một phong thư cổ kính, được phong ấn bằng một loại ấn ký lạ lẫm. "Kính bẩm các vị Trưởng Lão, có một phong thư từ Cổ Trấn Thành Linh được gửi đến, yêu cầu đích thân Trưởng Lão Tối Cao mở ra."
Trưởng Lão Huyết Ảnh giật lấy phong thư, ánh mắt hắn lóe lên sự nghi ngờ. "Chắc chắn là lời khiêu khích của tên Tần Mặc kia!" Hắn nhanh chóng xé phong ấn, đọc lướt qua nội dung. Càng đọc, khuôn mặt hắn càng trở nên méo mó vì tức giận, xen lẫn một chút chế giễu. "Vô dụng thôi! Ngươi không thể cản được Thiên Đạo!" Hắn gào lên, cố gắng duy trì nghi thức. Nhưng càng lúc, luồng sáng của Tần Mặc càng trở nên mạnh mẽ, thuần khiết hơn, như dòng nước trong lành gột rửa sự ô uế. Tảng đá cổ khẽ rung lên, không phải vì sợ hãi, mà như đang bừng tỉnh, đang phản kháng. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên những sợi huyết ảnh, rồi lan rộng.
"Trở về với chính ngươi!" Tần Mặc hét lên, dồn toàn bộ tâm lực.
"Rắc!" Một tiếng động giòn tan vang lên. Những sợi huyết ảnh quấn quanh tảng đá cổ vỡ vụn, tan biến thành những làn khói đen rồi bị luồng sáng của Tần Mặc thanh tẩy. Tảng đá cổ vẫn sừng sững, không hề suy suyển, thậm chí còn tỏa ra một khí tức kiên cố, vững chãi hơn trước, một sự kiên định không thể bị lung lay.
Trưởng Lão Huyết Ảnh lùi lại một bước, ánh mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng và căm hận. "Sao có thể... Ngươi... ngươi đã phá hỏng nghi thức!"
Các tu sĩ Thiên Diệu trung thành cũng hoảng loạn. Nghi thức của họ đã thất bại, và Tần Mặc một lần nữa đã chứng minh rằng triết lý của hắn có thể chống lại cả sức mạnh thăng tiên mà họ tôn thờ. Vầng 'huyết nguyệt' trên bầu trời bắt đầu mờ dần, rồi tan biến, để lại một khoảng không gian đen kịt, lạnh lẽo, như một vết thương chưa lành.
"Đây là minh chứng," Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt hắn ánh lên một sự mệt mỏi sâu sắc. "Minh chứng rằng mỗi vật đều có quyền được lựa chọn con đường của riêng mình. Không ai có quyền cưỡng ép."
Trưởng Lão Huyết Ảnh nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt căm thù tột độ. "Ngươi... Tần Mặc... Ngươi sẽ phải hối hận! Cái giá của sự đối kháng này sẽ là cả sinh mạng của ngươi và những kẻ theo ngươi! Tiên Nguyệt Huyết Tế... sẽ không chỉ dừng lại ở một tảng đá! Lần sau, sẽ là toàn bộ Cổ Trấn Thành Linh này! Ngươi đã tự chuốc lấy họa sát thân!"
Hắn ta vung quyền trượng, tạo ra một luồng hắc khí cuối cùng bao trùm lấy những tu sĩ Thiên Diệu trung thành, rồi nhanh chóng rút lui, biến mất khỏi trấn thành, để lại phía sau một không khí nặng nề, ám ảnh.
Cơn bão đi qua, để lại sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi. Dân làng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn bàng hoàng. Tô Lam và Lục Vô Trần thu kiếm, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác, nhưng cũng không khỏi lo lắng nhìn Tần Mặc. Hắn đã ngăn chặn được nguy hiểm, nhưng khuôn mặt hắn trắng bệch, và có một sự kiệt sức hiện rõ trong đôi mắt. Vầng huyết nguyệt đã tan biến, nhưng cái tên "Tiên Nguyệt Huyết Tế" vẫn còn lơ lửng trong không trung, như một lời đe dọa không thể phớt lờ, báo hiệu một âm mưu lớn hơn, tàn khốc hơn đang chờ đợi ở phía trước. Đây chỉ là khởi đầu.
***
Trong đại điện uy nghi của Thiên Diệu Tông, Trưởng Lão Huyết Ảnh giật lấy phong thư từ tay tu sĩ trẻ, ánh mắt hắn lóe lên sự nghi ngờ, xen lẫn căm ghét. "Chắc chắn là lời khiêu khích của tên Tần Mặc kia!" Hắn nhanh chóng xé phong ấn, đọc lướt qua nội dung. Càng đọc, khuôn mặt hắn càng trở nên méo mó vì tức giận và một sự chế giễu không thể che giấu. "Tên Tần Mặc ngông cuồng đó... hắn dám đưa ra một lời thách đấu. Hắn gọi đó là 'đối thoại vật tính'!" Hắn nâng cao phong thư, giọng điệu đầy khinh miệt, như thể đang đọc một trò hề. "Hắn muốn chúng ta cử một 'linh vật' đại diện cho triết lý thăng tiên, và hắn sẽ dùng Cổ Trấn Thành Linh để đại diện cho cái gọi là 'cân bằng bản chất' của hắn. Hắn còn tuyên bố, cuộc đối thoại này sẽ không dùng sức mạnh linh lực, không đổ máu, mà chỉ là sự va chạm của 'ý chí tồn tại'!"
Các trưởng lão khác bắt đầu xì xào. Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, khuôn mặt đầy nếp nhăn, hừ lạnh. "Đồ điên rồ! Hắn nghĩ hắn là ai mà dám thách thức Thiên Diệu Tông bằng trò hề này? Nên dùng kế hoạch Tiên Nguyệt Huyết Tế để nghiền nát hắn và toàn bộ Cổ Trấn Thành Linh! Để hắn hiểu rằng, kẻ đối đầu với tiên lộ chỉ có một kết cục!" Lời nói của ông ta vang vọng, đầy sự căm phẫn và cuồng tín. Nhiều trưởng lão khác cũng gật gù tán thành, ánh mắt họ tràn ngập sự coi thường đối với cái gọi là 'đối thoại vật tính' của Tần Mặc. Trong tâm trí họ, sức mạnh là tất cả, và lời nói suông không có giá trị gì.
Tuy nhiên, Trưởng Lão Tối Cao, người nãy giờ vẫn giữ im lặng, đột nhiên lên tiếng. Giọng ông ta trầm thấp, uy nghiêm, như tiếng chuông chùa ngân vang, lập tức dập tắt mọi tiếng xì xào. "Khoan đã." Ông ta vươn tay, ra hiệu cho Trưởng Lão Huyết Ảnh đưa phong thư cho mình. Đôi mắt sắc bén của ông ta lướt qua từng dòng chữ, biểu cảm không hề thay đổi, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ấy, một sự tính toán phức tạp đang diễn ra. "'Đối thoại vật tính'... một sự mới lạ." Ông ta khẽ nhếch mép. "Ngông cuồng, nhưng không hoàn toàn vô lý. Đây có thể là một cơ hội. Một cơ hội để chúng ta công khai phơi bày sự yếu kém, sự hèn mọn của cái gọi là triết lý 'cân bằng' của Tần Mặc. Đồng thời, khẳng định chân lý thăng tiên của Thiên Diệu Tông chúng ta trước toàn bộ Huyền Vực, một cách đường đường chính chính, không cần đổ máu. Hơn nữa," ông ta ngừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua các trưởng lão, "từ chối lời thách đấu phi bạo lực này sẽ khiến Thiên Diệu Tông chúng ta bị xem là hèn nhát, sợ hãi một tên tiểu tử vô căn. Điều đó sẽ làm suy yếu uy tín của tông môn."
Các trưởng lão nhìn nhau, rồi nhìn về phía Trưởng Lão Tối Cao, dần dần hiểu ra ý tứ sâu xa trong lời nói của ông ta. Đúng vậy, nếu họ từ chối, sẽ có những lời đồn đại không hay lan truyền khắp Huyền Vực. Điều này không chỉ là một cuộc thách đấu, mà còn là một ván cờ chính trị, một cơ hội để củng cố vị thế của Thiên Diệu Tông.
"Vậy, chúng ta sẽ chấp nhận lời thách đấu này." Trưởng Lão Tối Cao tuyên bố, giọng điệu dứt khoát. "Trưởng Lão Huyết Ảnh, ngươi sẽ là người đại diện cho Thiên Diệu Tông trong cuộc đối thoại này. Ngươi đã trực tiếp đối mặt với hắn, hiểu rõ thủ đoạn của hắn. Đồng thời, chúng ta sẽ cử ra một 'linh vật' xứng đáng, một thực thể đã tu luyện đến cảnh giới tối cao của 'vật tính' theo con đường thăng tiên, để đối trọng với Cổ Trấn Thành Linh của hắn. Một linh vật có ý chí tồn tại mạnh mẽ, không thể bị lung lay bởi bất cứ tà niệm nào. Hãy cho Tần Mặc thấy, đâu mới là chân lý vĩnh hằng!"
Trưởng Lão Huyết Ảnh ngẩng đầu, ánh mắt hắn tràn ngập sự hưng phấn lẫn căm thù. "Vâng, Trưởng Lão Tối Cao! Đệ tử sẽ không làm ngài thất vọng! Ta sẽ khiến hắn phải hối hận vì đã dám thách thức Thiên Diệu Tông! Ta sẽ cho hắn thấy, 'đối thoại vật tính' của hắn chỉ là trò hề trước sức mạnh tuyệt đối của tiên lộ!" Trong lòng hắn, một kế hoạch tàn độc đã bắt đầu nhen nhóm. Hắn biết rằng 'đối thoại vật tính' không phải là trò đùa, nhưng hắn cũng tin vào sức mạnh và sự cuồng tín của linh vật mà Thiên Diệu Tông sẽ cử ra. Hắn sẽ biến cuộc đối thoại này thành một màn trình diễn kinh hoàng, một cái bẫy không thể thoát đối với Tần Mặc.
Trưởng Lão Tối Cao khẽ gật đầu, ánh mắt ông ta lại trở nên u ám. "Hãy chọn địa điểm trung lập, nhưng phải là nơi có thể phô trương uy thế của Thiên Diệu Tông. Và hãy chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Cuộc đối thoại này không chỉ là giữa Tần Mặc và ngươi, mà là giữa hai triết lý, hai con đường. Chúng ta phải thắng, để chứng minh rằng chỉ có thăng tiên mới là mục đích tối thượng của vạn vật." Ông ta vẫy tay, ra hiệu cho các trưởng lão khác rút lui, để lại Trưởng Lão Huyết Ảnh với nhiệm vụ nặng nề nhưng cũng đầy cơ hội trả thù. Mùi ozone từ mây và đá bên ngoài cửa sổ tràn vào, mang theo một cảm giác lạnh lẽo, như một lời cảnh báo về những gì sắp xảy ra.
***
Chiều cùng ngày, nắng nhẹ trải vàng trên quảng trường trung tâm Cổ Trấn Thành Linh, xua đi phần nào không khí nặng nề còn vương vấn sau sự kiện đêm qua. Tiếng suối chảy róc rách vẫn vang vọng, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của dân làng giờ đây không còn mang sự lo lắng tột độ, mà thay vào đó là những tiếng xì xào tò mò, xen lẫn hy vọng. Mùi gỗ ẩm, hương hoa cỏ dại và mùi đất tươi xốp vẫn vấn vít trong không khí, nhưng giờ đây, chúng hòa quyện với một cảm giác mới mẻ của sự mong chờ.
Tần Mặc đứng giữa quảng trường, trước mặt là dân làng Cổ Trấn đang tụ tập đông đủ. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh hắn, ánh mắt cảnh giác nhưng cũng đầy tin tưởng. Thôn Trưởng Làng Đá, với khuôn mặt sạm nắng và đôi tay thô ráp, đứng ở hàng đầu, ánh mắt đầy sự kỳ vọng vào Tần Mặc. Hắn nhìn khắp lượt một vòng, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt, từ những đứa trẻ thơ ngây đến những bậc lão niên tóc bạc.
"Mọi người," Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm ổn, rõ ràng và dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường, thu hút mọi sự chú ý. "Lời thách đấu đã được chấp thuận. Thiên Diệu Tông sẽ cử đại diện đến... để tiến hành 'đối thoại vật tính' tại một địa điểm trung lập." Hắn ngừng lại một chút, để cho những lời nói ấy thấm vào tâm trí của mọi người. Không khí trở nên căng thẳng, nhưng không phải là sợ hãi, mà là một sự tò mò pha lẫn lo lắng.
Hắn tiếp tục, ánh mắt hướng về phía Cổ Trấn Thành Linh, nơi những bức tường đá cổ kính vẫn sừng sững, toát lên vẻ bình yên và kiên định. "Đây không phải một trận chiến máu đổ, không phải là cuộc tranh giành sức mạnh linh lực. Mà là sự va chạm của ý chí, của bản chất. Chúng ta sẽ để chính vạn vật lên tiếng, để chúng chứng minh đâu mới là con đường phù hợp cho Huyền Vực này." Hắn đưa tay chỉ vào trấn thành. "Cổ Trấn Thành Linh, với sự bình yên mà nó đã tìm lại được, với ý chí tồn tại cân bằng mà nó đang sở hữu, sẽ là minh chứng cho con đường của chúng ta. Nó sẽ đại diện cho triết lý 'cân bằng bản chất'."
Dân làng xôn xao, nhưng không phải là sự hoảng loạn. Họ đã chứng kiến sự hồi sinh của Cổ Trấn, cảm nhận được sự bình yên mà nó mang lại. Họ đã nghe Tần Mặc nói về việc không cần phải thăng tiên, về quyền được là chính mình của vạn vật. Niềm tin ấy đã bén rễ trong lòng họ.
Thôn Trưởng Làng Đá bước lên một bước, khuôn mặt rắn rỏi của ông hiện lên vẻ kiên định. "Chúng ta tin tưởng vào Tần Mặc! Cổ Trấn sẽ không phụ lòng ngài!" Lời hô của ông vang lên, kéo theo hàng trăm tiếng hô vang của dân làng, tạo thành một làn sóng âm thanh mạnh mẽ, lan tỏa khắp trấn thành. "Chúng ta tin Tần Mặc! Cân bằng bản chất!"
Ngay lúc đó, một sự rung động nhẹ nhàng, tinh tế lan tỏa từ lòng đất, như một nhịp đập của sự sống, của ý chí. Cổ Trấn Thành Linh, tựa như một sinh thể sống động, đang đáp lại, đang bày tỏ sự đồng thuận. Nó không còn là một tòa thành vô tri, mà là một thực thể có ý chí, một minh chứng sống động cho triết lý của Tần Mặc. Sự rung động ấy không tạo ra sự sợ hãi, mà mang lại một cảm giác an toàn, một sự kết nối sâu sắc giữa con người và vạn vật.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn ánh lên một tia hy vọng. Hắn biết, Cổ Trấn đã sẵn sàng.
Đúng lúc đó, một tu sĩ trẻ từ Thiên Diệu Tông xuất hiện, mang theo một phong thư khác. Hắn quỳ gối trước Tần Mặc, giọng nói cung kính nhưng ánh mắt không che giấu được sự dò xét. "Kính bẩm Tần Mặc công tử, Thiên Diệu Tông đã chấp thuận lời thách đấu của ngài. Địa điểm 'đối thoại vật tính' sẽ là 'Vô Cực Điện' tại Vạn Tượng Sơn, và thời gian sẽ là ba ngày sau." Hắn đưa phong thư cho Tần Mặc.
Tần Mặc mở phong thư, lướt qua nội dung. 'Vô Cực Điện' tại Vạn Tượng Sơn – một địa điểm cổ kính, linh thiêng, nằm trên một ngọn núi cao chót vót, nơi giao thoa của linh khí trời đất, nhưng cũng là nơi Thiên Diệu Tông thường dùng để cử hành những nghi lễ quan trọng. Một nơi vừa trung lập về mặt địa lý, vừa mang ý nghĩa biểu tượng, hoàn hảo để phô trương sức mạnh. Thiên Diệu Tông đã tính toán rất kỹ lưỡng.
Tần Mặc gấp phong thư lại, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi Vạn Tượng Sơn sừng sững giữa mây trời, xa xăm và bí ẩn. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai. Sự tin tưởng và hy vọng của dân làng, của Cổ Trấn Thành Linh, giờ đây đã trở thành gánh nặng. Cuộc 'đối thoại vật tính' này, dù không đổ máu, nhưng lại mang tính quyết định đến vận mệnh của toàn bộ Huyền Vực, đến tương lai của triết lý mà hắn đang theo đuổi. Đây không chỉ là một cuộc đối đầu tư tưởng, mà còn là một cái bẫy tiềm tàng, một ván cờ sinh tử. Hắn biết Thiên Diệu Tông sẽ không đơn giản chấp nhận lời thách đấu, mà sẽ biến nó thành một âm mưu, một màn trình diễn sức mạnh để bôi nhọ h��n và triết lý của hắn. Hắn sẽ phải đối mặt với một linh vật cực kỳ mạnh mẽ, được hun đúc bởi ý chí thăng tiên cực đoan.
Tô Lam đặt tay lên vai Tần Mặc, ánh mắt nàng đầy sự lo lắng nhưng cũng kiên định. "Chúng ta sẽ cùng ngươi."
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây đã bớt đi phần nào sự hoài nghi, thay vào đó là một quyết tâm không lay chuyển. "Dù là 'đối thoại vật tính' hay chiến trường, chúng ta cũng sẽ không lùi bước."
Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát buổi chiều thổi qua, mang theo mùi đất và cỏ dại. Hắn đã sẵn sàng. Cuộc đối đầu lớn nhất, một cuộc chiến của ý chí và bản chất, sắp sửa bắt đầu. Và hắn, Tần Mặc, người thiếu niên Vô Tính Thành, sẽ đứng vững để bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.