Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1361: Kỷ Nguyên Cũ Tuyên Chiến: Tập Hợp Lực Lượng

Sự im lặng bao trùm khắp Lạc Nhật Cung, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng chim kêu thưa thớt. Sự im lặng ấy nặng nề, nhưng cũng tràn đầy suy ngẫm. Các tu sĩ Thiên Diệu Tông cúi đầu, vẻ mặt hoang mang và phẫn nộ. Họ không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Thực thể mà họ luôn tin là biểu tượng của sự ưu việt, của con đường thăng tiên, lại suy yếu và thống khổ đến vậy khi đối diện với một tảng đá bình dị.

Trưởng Lão Huyết Ảnh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy thù hằn nhìn thẳng vào Tần Mặc. Hắn nghiến răng, giọng nói khàn đặc, đầy sự căm hờn: "Ngươi thắng hôm nay, Tần Mặc! Nhưng đây chỉ là khởi đầu! Huyết nguyệt sẽ sớm thanh tẩy tất cả những kẻ báng bổ như ngươi! Con đường thăng tiên sẽ không vì những trò hề này mà dừng lại! Ngươi sẽ phải hối hận vì đã dám chống lại Thiên Diệu Tông!"

Nói rồi, hắn không thèm ở lại thêm một khắc nào nữa, xoay người bỏ đi trong sự phẫn nộ tột cùng. Các tu sĩ Thiên Diệu Tông khác, với vẻ mặt nhợt nhạt và ánh mắt dao động, vội vã theo sau hắn, bỏ lại một không khí nặng nề nhưng cũng tràn đầy sự giải thoát. Tiếng bước chân của họ dần xa, hòa vào tiếng gió của Lạc Nhật Cung.

Tần Mặc đứng yên lặng, nhìn theo bóng Trưởng Lão Huyết Ảnh khuất dần sau những phiến đá cổ kính. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng là sự chấp nhận. "Chỉ khi con người hiểu được bản chất, thế giới mới tìm lại sự cân bằng." Hắn thì thầm, giọng nói đủ nhỏ để chỉ những người đứng gần mới có thể nghe thấy.

Bên cạnh tảng đá Cổ Trấn, Thôn Trưởng Làng Đá bước lên một bước, khuôn mặt rắn rỏi của ông giờ đây tràn ngập vẻ kính phục và niềm vui sướng. Ông lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào: "Cổ Trấn của chúng ta... nó đã thắng! Ngài Tần Mặc, ngài đã làm được!" Lời nói của ông, tuy đơn giản, nhưng lại chứa đựng tất cả niềm tin và hy vọng của dân làng. Họ vỡ òa trong tiếng reo hò, không phải là sự hò reo chiến thắng của một trận chiến, mà là sự reo hò của niềm tin, của sự giải thoát. Họ nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy sự tôn kính, như nhìn một vị thần đã mang lại ánh sáng cho họ.

Tô Lam đặt tay lên vai Tần Mặc, ánh mắt nàng phức tạp, một sự thán phục sâu sắc trộn lẫn với nỗi lo âu khó tả. Nàng đã chứng kiến sự thật, và sự thật ấy đã làm lung lay tận gốc rễ những gì nàng được dạy dỗ. "Tần Mặc, đây... đây thực sự là một con đường khác." Giọng nàng khẽ run, như vẫn còn chấn động bởi những gì vừa xảy ra. Nàng biết, cuộc đối đầu này không chỉ là một chiến thắng, mà còn là một lời tuyên chiến mới, một lời đe dọa lớn hơn từ Thiên Diệu Tông.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây đã bớt đi phần nào sự hoài nghi, thay vào đó là một quyết tâm không lay chuyển. "Ngươi đã cho ta thấy một điều mà ta tưởng chừng đã quên mất, Tần Mặc. Rằng sự bình yên, sự chân thật mới là điều đáng quý nhất." Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn vĩnh cửu vẫn rải vàng trên những phế tích, nhưng giờ đây, trong mắt hắn, nơi ấy không còn là sự u hoài của quá khứ, mà là ánh sáng của một tương lai mới.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm của Cổ Trấn Thành Linh, sự bình yên mà nó tỏa ra sau khi 'đối thoại'. Nhưng hắn cũng biết, lời đe dọa của Trưởng Lão Huyết Ảnh không phải là lời nói suông. Huyết Nguyệt Pháp Bàn, dù suy yếu, nhưng vẫn là một lời cảnh báo về sự cố chấp đến cuồng tín của Thiên Diệu Tông. Cuộc 'đối thoại vật tính' này chỉ là một trận chiến nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều, một cuộc chiến tư tưởng sẽ định đoạt vận mệnh của toàn bộ Huyền Vực. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát buổi chiều thổi qua, mang theo mùi đất và cỏ dại, nhưng cũng phảng phất hơi thở của một âm mưu lớn đang đến gần. Tương lai sẽ không bình yên, nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Hoàng hôn dần buông xuống Lạc Nhật Cung, phủ lên những tòa tháp bằng ngọc bích và vàng ròng một màu cam vàng héo úa, huyền ảo. Những công trình kiến trúc siêu phàm, lơ lửng trên các phiến đá khổng lồ được kết nối bằng cầu đá cong vút, giờ đây hiện lên như những bóng ma hùng vĩ của một quá khứ huy hoàng. Tiếng gió lướt qua các mái vòm và hành lang đổ nát, tạo ra những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian, hòa lẫn với tiếng chim kêu thưa thớt từ những bụi cây khô cằn và tiếng nước chảy róc rách từ các hồ cạn. Mùi đá cổ phong hóa, mùi hoa khô từ các vườn thượng uyển đã úa tàn, và đôi khi là mùi hương liệu cổ xưa còn sót lại, quẩn quanh trong không khí trong lành tinh khiết ở độ cao, gợi nhớ về một thời vàng son đã xa.

Bầu không khí tĩnh mịch, u hoài, hùng vĩ và đầy bí ẩn. Ánh sáng vàng cam như hoàng hôn vĩnh cửu bao phủ khắp nơi, tạo nên một khung cảnh thơ mộng nhưng cũng cô độc. Sự nặng nề của linh khí cổ xưa và cảm giác của một quá khứ huy hoàng đã lụi tàn dường như ngưng đọng trong từng hạt bụi. Giữa khung cảnh ấy, Tần Mặc và những người đồng hành vẫn đứng đó, như những chấm nhỏ đối diện với sự bao la của thời gian và vũ trụ.

Trên nền đá cổ kính, những mảnh vỡ của Huyết Nguyệt Pháp Bàn vẫn còn nằm rải rác, vô hồn và tan rã, minh chứng rõ ràng nhất cho sự thất bại của con đường cực đoan. Tần Mặc khẽ khàng cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ nhỏ của Pháp Bàn. Mảnh vỡ lạnh lẽo, xám xịt, không còn chút linh quang hay nhiệt độ nào. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng, sự đau khổ cùng cực mà vật tính này đã phải chịu đựng trước khi tan rã. Một cái kết bi thảm cho một thực thể bị ép buộc, bị bóp méo đến mức không còn là chính nó.

"Huyết Nguyệt Pháp Bàn đã trả giá cho sự cưỡng ép," Tần Mặc trầm tư, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào mảnh vỡ trong tay. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói mang một sức nặng triết lý, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nhưng Thiên Diệu Tông sẽ không học được bài học này. Sự điên cuồng của họ sẽ còn lớn hơn." Hắn biết, thất bại này không phải là dấu chấm hết, mà là một ngòi nổ. Sự sỉ nhục công khai sẽ chỉ khiến những kẻ cố chấp càng thêm cuồng loạn.

Tô Lam, với nụ cười gượng gạo đã tan biến, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị và kiên quyết. Nàng siết chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt quét qua những mảnh vỡ, rồi dừng lại trên khuôn mặt Tần Mặc. Nàng hiểu rõ bản chất của con người, đặc biệt là những tu sĩ đã sống trong ảo tưởng về quyền năng tuyệt đối. "Họ sẽ không từ bỏ, Tần Mặc. Danh dự của Thiên Diệu Tông đã bị tổn hại nghiêm trọng. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất." Giọng nàng thanh thoát nhưng đầy kiên quyết, không còn chút run rẩy nào từ trước đó. Nàng đã chứng kiến sự thật, và sự thật ấy đã củng cố niềm tin của nàng vào con đường mà Tần Mặc đang dẫn lối. Nhưng nàng cũng là một kiếm khách, một chiến binh, nàng hiểu rằng đôi khi lý lẽ không thể thắng được bạo lực.

Lục Vô Trần thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Khuôn mặt khắc khổ của hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây mù đang dần tụ lại, nuốt chửng ánh hoàng hôn. "Sự khát vọng thăng tiên đã ăn sâu vào cốt tủy của rất nhiều người, Tần Mặc. Nó không chỉ là một tín ngưỡng, mà là một lẽ sống, một sự ám ảnh. Phải chăng chỉ có máu và nước mắt mới có thể rửa sạch được sự cuồng tín này?" Hắn không hoài nghi Tần Mặc, mà là hoài nghi về bản chất cố chấp của con người, về khả năng tự nhận thức của những kẻ đã lạc lối quá sâu. Hắn đã từng là một phần của thế giới đó, một người từng tin vào con đường thăng tiên mù quáng, và hắn hiểu rõ sự khó khăn để thức tỉnh.

Thôn Trưởng Làng Đá, vẫn còn giữ vẻ vui mừng vì chiến thắng của Cổ Trấn Thành Linh, nhưng nét lo lắng đã hiện rõ trên khuôn mặt sạm nắng của ông. Ông nhìn Tần Mặc với sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không thể che giấu nỗi sợ hãi về những gì sắp xảy ra. "Thần linh của chúng ta đã thắng, ngài Tần Mặc," ông lắp bắp, giọng nói mang theo sự chân chất của người dân Vô Tính Thành, "nhưng... Thiên Diệu Tông sẽ để yên sao? Họ sẽ không bao giờ chấp nhận một tảng đá bình dị lại có thể vượt qua Pháp Bàn linh thiêng của họ." Ông không hiểu nhiều về các lý thuyết sâu xa, nhưng ông hiểu bản chất của sự ngạo mạn và thù hận.

Tần Mặc gật đầu, đưa mảnh vỡ của Huyết Nguyệt Pháp Bàn về phía Thôn Trưởng Làng Đá. "Đây là cái giá của sự cưỡng ép, Thôn Trưởng. Nó không phải là chiến thắng, mà là sự giải thoát." Hắn quay sang các đồng minh, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, như một ngọn đèn pha rọi sáng trong bóng đêm mịt mùng. Hắn biết, lời đe dọa của Trưởng Lão Huyết Ảnh về 'huyết nguyệt' và 'sự thanh tẩy thật sự' không phải là lời nói suông. Sự thất bại của Huyết Nguyệt Pháp Bàn là bằng chứng cho thấy các thực thể bị ép buộc tu luyện của Thiên Diệu Tông đang dần suy yếu và bất ổn, có thể dẫn đến những phản phệ lớn hơn trong tương lai, nhưng điều đó cũng chỉ càng khiến phe đối lập thêm điên cuồng. Sự tin tưởng và hy vọng của dân làng Cổ Trấn và các quan sát viên trung lập vào Tần Mặc sẽ lan rộng, nhưng cũng khiến hắn trở thành mục tiêu lớn hơn. Tô Lam và Lục Vô Trần sẽ càng gắn bó và tin tưởng vào hắn, trở thành những đồng minh then chốt trong cuộc chiến tư tưởng sắp tới. Tần Mặc đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

***

Đêm buông xuống Thiên Diệu Tông, mây mù bao phủ, gió mạnh thổi lồng lộng, rít qua những khe đá và mái ngói, mang theo hơi lạnh buốt giá. Trong đại điện rộng lớn, được dát vàng và chạm khắc tinh xảo, một không khí nặng nề, ngột ngạt đến nghẹt thở đang bao trùm. Những ngọn đuốc treo trên tường bập bùng, hắt lên những cái bóng nhảy múa, khiến khung cảnh càng thêm âm u và đáng sợ. Mùi hương liệu quý giá, vốn luôn thanh khiết, giờ đây bị lẫn với mùi ozone khét lẹt của linh lực bạo ngược và một thứ mùi tanh nồng, gợn lên sự chết chóc.

Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, vốn luôn toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực, giờ đây lại ngồi trên bảo tọa cao nhất, gương mặt tuấn tú không chút nếp nhăn đã vặn vẹo vì giận dữ. Đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh của hắn tóe ra những tia lửa giận dữ, như hai viên lam ngọc bùng cháy, khiến không gian xung quanh dường như bị bóp méo. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, nhưng giờ đây lại mang một vẻ cuồng loạn khó tả.

Dưới chân hắn, Trưởng Lão Huyết Ảnh quỳ rạp, thân thể run rẩy bần bật, gương mặt hằn học, ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận và sợ hãi. Hắn cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy quá mức khi báo cáo chi tiết về sự sỉ nhục tại Lạc Nhật Cung. "Tôn Giả đại nhân, Tần Mặc đã sỉ nhục chúng ta... Huyết Nguyệt Pháp Bàn đã... đã tan rã." Từng lời nói thốt ra như những lưỡi dao cứa vào vết thương lòng của hắn, nhưng hắn biết, thà đối mặt với cơn thịnh nộ của Tôn Giả còn hơn là che giấu sự thật. Khí tức tà ác bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết từ người hắn, hòa cùng sự sợ hãi.

Một tiếng "RẦM!" vang lên, chấn động cả đại điện. Thiên Diệu Tôn Giả đập mạnh tay xuống ghế, khiến cả bảo tọa bằng ngọc thạch quý giá cũng rung chuyển. Khí tức bạo ngược từ hắn bùng nổ, lan tỏa khắp điện, tạo ra một áp lực vô hình khiến các tu sĩ đứng xung quanh phải lùi lại, mặt tái mét. Họ là những tu sĩ Thiên Diệu trung thành, khí tức hùng hậu, nhưng nét mặt ẩn chứa sự cuồng tín và thiếu suy nghĩ, giờ đây lại lộ rõ vẻ kinh hãi.

"Tan rã?!!!" Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ khản đặc, như tiếng sấm sét. "Hắn dám! Hắn dám phá hủy niềm tin của ta! Hắn dám làm nhục Thiên Diệu Tông ta! Tốt! Tốt lắm! Nếu hắn muốn chơi trò bản chất, ta sẽ cho hắn thấy bản chất của sự hủy diệt!" Hắn đứng phắt dậy, trường bào lụa trắng thêu kim tuyến phấp phới trong luồng khí tức cuồng bạo. Ánh mắt hắn nhìn xuyên qua Trưởng Lão Huyết Ảnh, như muốn xuyên thủng cả linh hồn kẻ dưới.

Đối với Thiên Diệu Tôn Giả, sự kiện tại Lạc Nhật Cung không chỉ là một thất bại về mặt danh dự, mà còn là một đòn giáng mạnh vào nền tảng tín ngưỡng của hắn. Huyết Nguyệt Pháp Bàn không chỉ là một khí linh, nó là biểu tượng cho con đường thăng tiên cực đoan, cho sự hy sinh bản chất để đạt tới cảnh giới tối thượng. Việc nó tan rã, bộc lộ sự suy yếu và thống khổ trước một tảng đá bình dị, chẳng khác nào một lời tuyên bố rằng toàn bộ triết lý của Thiên Diệu Tông là sai lầm, là một trò hề. Hắn không thể chấp nhận điều đó. Niềm kiêu hãnh của hắn, niềm tin sắt đá vào 'đạo' của hắn, tất cả đều bị thách thức. Tần Mặc, kẻ không có linh căn, kẻ đến từ Vô Tính Thành phế địa, lại dám lung lay tận gốc rễ những gì hắn đã xây dựng trong hàng ngàn năm. Đây không còn là một cuộc tranh luận, đây là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ lẽ sống, bảo vệ quyền năng và sự thống trị của hắn.

"Truyền lệnh!" Thiên Diệu Tôn Giả vung tay, khí tức bạo ngược bùng nổ, làm rung chuyển cả đại điện đến mức các vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên tường và trần nhà. "Toàn bộ Thiên Diệu Tông, tất cả các tông môn liên minh, tập hợp lực lượng! Kế hoạch Tiên Nguyệt Huyết Tế sẽ được thực hiện toàn diện! Ta muốn Vô Tính Thành biến thành tro bụi, và mọi kẻ dám cản đường ta đều phải chết! Ta sẽ đích thân đến, để hắn thấy, ai mới là người định đoạt kỷ nguyên này!" Giọng hắn mang theo uy áp tuyệt đối, mỗi lời nói đều như một mệnh lệnh khắc sâu vào tâm trí những kẻ đang lắng nghe. Hắn sẽ không chấp nhận bất kỳ sự phản đối nào.

Hắn vung tay lần nữa, một bản đồ Huyền Vực khổng lồ, được tạo nên từ linh lực tinh thuần, hiện ra lơ lửng giữa đại điện. Trên bản đồ, những dấu đỏ chói mắt bắt đầu xuất hiện xung quanh Vô Tính Thành, nhanh chóng lan rộng như những khối u ác tính, báo hiệu một cuộc tổng tấn công quy mô chưa từng có. Các trưởng lão khác, dù sợ hãi trước cơn thịnh nộ của Tôn Giả, nhưng ánh mắt họ cũng dần bùng lên vẻ cuồng tín, cúi đầu tuân lệnh. Sự bất mãn và nỗi nhục nhã đã biến thành ý chí hủy diệt. Họ sẵn sàng đi theo con đường bạo lực tuyệt đối để phục hồi danh dự và khẳng định 'chân lý' của mình. Không còn là tranh luận, không còn là đối thoại, chỉ còn là vũ lực và sự hủy diệt.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ấm dịu trải khắp Vô Tính Thành, chiếu qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng dịu nhẹ trên những con đường lát đá cuội nhẵn bóng. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái nhỏ, và mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn trong không khí. Những ngôi nhà được xây dựng từ gỗ lim và đá cuội, mái ngói màu đất nung đơn giản, hiện lên vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi. Mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường, và mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các gia đình bắt đầu lan tỏa, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường.

Nhưng trong một căn phòng họp đơn sơ, được dựng lên từ những thân gỗ lớn và vách đá tự nhiên, sự yên bình ấy chỉ là một lớp vỏ mỏng manh. Trên chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng, một tấm bản đồ Huyền Vực được vẽ tay đơn giản, nhưng chi tiết đến từng ngóc ngách, trải ra. Tần Mặc ngồi đó, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, nhưng cũng đầy quyết đoán. Hắn chỉ vào những điểm chiến lược trên bản đồ, phân tích tình hình một cách tỉ mỉ.

"Họ sẽ không từ bỏ," Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng. "Cuộc đối thoại chỉ làm bùng lên sự điên cuồng trong họ. Tiên Nguyệt Huyết Tế... sẽ là mục tiêu cuối cùng của họ. Họ sẽ không chỉ muốn tiêu diệt chúng ta, mà còn muốn thanh tẩy toàn bộ Huyền Vực, ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên' theo cách mà họ tin là duy nhất." Hắn biết rõ sự cố chấp của Thiên Diệu Tông, sự cuồng tín đã ăn sâu vào tâm trí họ. Thất bại tại Lạc Nhật Cung đã đẩy Thiên Diệu Tôn Giả vào một góc, và một con thú bị dồn vào đường cùng thường là nguy hiểm nhất.

Tô Lam ngồi bên cạnh Tần Mặc, nụ cười đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị và quyết đoán. Nàng lắng nghe từng lời của Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời quét qua bản đồ, rồi ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ da. "Chúng ta cần củng cố phòng tuyến Vô Tính Thành," nàng nói, giọng nói rõ ràng, mạch lạc, có tính logic cao. "Đồng thời, phải liên lạc với các thế lực trung lập, những người đã chứng kiến cuộc đối thoại tại Lạc Nhật Cung. Họ là hy vọng của chúng ta, là những người có thể lắng nghe và hiểu được ý chí của vạn vật. Chúng ta không thể chiến đấu đơn độc." Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về tư tưởng, về sự ủng hộ của lòng người.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây đã bớt đi phần nào sự hoài nghi, thay vào đó là một quyết tâm không lay chuyển. Hắn nhìn về phía Tần Mặc, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự từng trải và trí tuệ. "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ đích thân ra tay," hắn nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự chắc chắn. "Hắn đã bị tổn thương danh dự, hắn sẽ không để ai cản đường. Hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn, kể cả những phương pháp cực đoan nhất, để chứng minh hắn đúng. Chúng ta cần một kế hoạch không chỉ để phòng thủ, mà còn để thức tỉnh những linh hồn còn ngủ mê trong các tông môn khác, những người đang mù quáng đi theo con đường 'thăng tiên' của Thiên Diệu Tông." Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngần ngại sử dụng các phương pháp tà đạo như 'Tiên Nguyệt Huyết Tế' để đạt được mục đích của mình, không chỉ là chiến thắng mà còn là hủy diệt.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận ý chí tồn tại của vạn vật đang chờ đợi. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm Vô Tính Thành, tiếng bước chân dồn dập của những người đang chuẩn bị chiến tranh ở phía xa. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sự kiên cường, sự bình yên vốn có của nơi này. Hắn mở mắt, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

"Đúng vậy," Tần Mặc nói, đứng dậy và đi đến cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Vô Tính Thành yên bình. Hắn nhìn những con người chất phác, những ngôi nhà mộc mạc, những dòng suối trong lành. Đó là những gì hắn đang chiến đấu để bảo vệ. "Cuộc chiến này không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí. Không chỉ là sự sống còn, mà là sự lựa chọn. Chúng ta phải cho họ thấy, ngay cả trong tuyệt vọng, sự cân bằng vẫn tồn tại. Rằng vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn'. Rằng một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật có thể tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải 'lên tiên' một cách mù quáng, là hoàn toàn có thể."

Hắn quay lại, ánh mắt quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần. Ngoại hình hơi gầy của hắn không hề làm giảm đi uy thế của một người lãnh đạo chiến lược, một người gánh vác vận mệnh của cả một thế giới. Trách nhiệm nặng nề, sự mệt mỏi khi phải đối mặt với sự cố chấp và bạo lực của Thiên Diệu Tông, tất cả đều hiện rõ trong ánh mắt hắn, nhưng không hề làm h���n nản lòng. Ngược lại, nó càng củng cố thêm quyết tâm của hắn.

"Thiên Diệu Tôn Giả sẽ đích thân tham chiến, đó là điều chắc chắn. Hắn sẽ dùng toàn bộ lực lượng, không chỉ để chiến thắng, mà còn để khẳng định quyền năng của mình. Cuộc đối đầu này sẽ tàn khốc và quy mô lớn chưa từng có. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ bảo vệ Vô Tính Thành, bảo vệ triết lý cân bằng, và chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải hy sinh bản chất để vươn tới sự vĩ đại." Tần Mặc nói, giọng nói giờ đây không còn là lời thì thầm mà là một tuyên ngôn mạnh mẽ, vang vọng khắp căn phòng, xuyên qua cả những bức tường đá, hòa vào tiếng gió và tiếng suối của Vô Tính Thành. Hắn biết, một cuộc chiến khốc liệt đang đến gần, một cuộc chiến sẽ định đoạt tương lai của Huyền Vực. Và hắn, Tần Mặc, đã sẵn sàng để đối mặt với nó.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free