Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1362: Gốc Rễ Niềm Tin: Đối Mặt Tư Tưởng Cổ Hủ

Tiếng gió buổi sớm mơn man trên tường thành Vô Tính Thành, mang theo hơi ẩm từ dòng suối trong vắt và mùi hương thanh khiết của cỏ cây. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái nhà tranh mộc mạc, xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường đá. Tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của người dân khi trao đổi hàng hóa hay ngồi uống trà. Tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường, một sự ấm áp tỏa ra từ cộng đồng, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động và an nhiên.

Thế nhưng, trên đỉnh tường thành, sự an nhiên ấy lại bị phủ một màn sương lo âu. Tần Mặc đứng đó, thân hình hơi gầy nhưng thẳng tắp, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây đen kịt của chiến tranh đang cuộn mình, lớn dần như một lời tiên tri nghiệt ngã. Trong lòng bàn tay hắn, Huyền Vực Tâm Châu khẽ rung động, như phản ứng với những biến động sắp tới, hoặc có lẽ, là với chính những trăn trở sâu thẳm trong tâm can hắn. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của vạn vật nơi đây – sự kiên cường của đá tảng, sự mềm mại của cỏ dại, sự bền bỉ của dòng suối – tất cả đều mong muốn được tiếp tục cuộc đời bình dị, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao.

Tô Lam đứng bên cạnh, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời quét qua khung cảnh Vô Tính Thành, rồi lại hướng về phía Tần Mặc với vẻ mặt đầy lo lắng. Trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt của nàng phấp phới nhẹ trong gió sớm. Nàng hiểu gánh nặng đang đè lên đôi vai gầy của Tần Mặc, gánh nặng của cả một thế giới. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, cũng đứng đó, ánh mắt sâu trũng dõi theo Tần Mặc. Mái tóc đã điểm bạc của hắn lòa xòa trong gió, tăng thêm vẻ mệt mỏi nhưng kiên định.

"Chúng ta có thể thắng một trận chiến, nhưng không thể thắng một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của Huyền Vực chỉ bằng vũ lực," Tần Mặc nói, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy suy tư, phá vỡ sự im lặng. Hắn quay lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, đôi mắt đen láy ánh lên sự kiên định nhưng cũng ẩn chứa một nỗi trăn trở sâu sắc. "Thắng một trận chiến có thể khiến đối thủ lùi bước, nhưng nó không thể thay đổi nhận thức, không thể tẩy rửa đi hàng ngàn năm sai lầm đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh. Thiên Diệu Tôn Giả và môn đồ của hắn không chỉ chiến đấu vì quyền lợi, mà còn vì một tín ngưỡng, một chân lý mà họ tin là duy nhất."

Tô Lam khẽ nhíu mày, vẻ mặt càng thêm nghiêm nghị. Nàng hiểu ý Tần Mặc, nhưng thời gian không còn nhiều. "Vậy chúng ta phải làm gì, Tần Mặc? Thời gian không còn nhiều. Thiên Diệu Tông sẽ không cho chúng ta cơ hội để 'thay đổi nhận thức' của họ một cách từ tốn. Cuộc tấn công của họ sẽ đến rất nhanh, và nó sẽ vô cùng tàn khốc." Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo lạnh buốt dưới đầu ngón tay. Nàng là kiếm khách, và bản năng của nàng mách bảo rằng phải đối phó với bạo lực bằng bạo lực.

Lục Vô Trần gật đầu phụ họa, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự chắc chắn của một chiến lược gia quân sự. "Thiên Diệu Tông sẽ không từ bỏ, họ sẽ tấn công bằng mọi giá. Chúng ta cần một kế hoạch quân sự vững chắc, Tần Mặc. Phải củng cố phòng tuyến, phải bố trí trận pháp, phải tập hợp lực lượng. Chúng ta không thể để Vô Tính Thành trở thành một chiến trường bị động." Hắn nhìn về phía chân trời, hình dung ra những trận pháp khổng lồ, những binh đoàn tu sĩ đang ùn ùn kéo đến, và những đau thương mà chúng sẽ mang lại. Hắn đã từng trải qua quá nhiều cuộc chiến, đã từng chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, và hắn không muốn Vô Tính Thành phải chịu chung số phận.

Tần Mặc trầm ngâm quan sát Tô Lam và Lục Vô Trần. Hắn biết họ nói đúng, về mặt quân sự. Nhưng hắn cũng biết, đây không phải là một cuộc chiến thông thường. "Kế hoạch quân sự là cần thiết, và Lục Vô Trần, ta tin tưởng giao phó cho ngươi trách nhiệm củng cố phòng tuyến và bố trí lực lượng. Tô Lam, nàng hãy giúp ta liên lạc với các thế lực trung lập, những người đã chứng kiến cuộc đối thoại tại Lạc Nhật Cung. Họ là những hạt giống của hy vọng, những người đã bắt đầu nghi ngờ con đường thăng tiên cực đoan."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những mái nhà Vô Tính Thành, qua những con người bình dị đang sống cuộc đời an nhiên. "Nhưng đó chỉ là một phần của cuộc chiến. Nếu chúng ta chỉ dùng vũ lực để đẩy lùi họ, niềm tin của họ sẽ không biến mất. Nó sẽ chỉ tạm thời bị dồn nén, và rồi một ngày nào đó, nó sẽ bùng phát trở lại, mạnh mẽ hơn, tàn khốc hơn. Chúng ta phải đi đến tận gốc rễ của vấn đề. Ta cần hiểu rõ hơn về nguồn gốc của tín ngưỡng 'thăng tiên' này, tại sao nó lại có sức ảnh hưởng sâu rộng đến vậy, và liệu có một 'chân lý thất lạc' nào có thể vạch trần sự sai lầm của nó hay không."

Hắn xoay Huyền Vực Tâm Châu trong lòng bàn tay một lần nữa, cảm nhận sự sống động của nó, như một biểu tượng cho sự cân bằng mà hắn đang theo đuổi. "Ta sẽ để lại kế hoạch phòng thủ ban đầu cho hai người. Ta cần phải tìm kiếm một câu trả lời sâu sắc hơn, một con đường để không chỉ chiến thắng cuộc chiến này, mà còn kiến tạo một kỷ nguyên mới cho Huyền Vực." Tần Mặc nói, giọng nói giờ đây không còn là lời thì thầm mà là một tuyên ngôn mạnh mẽ, vang vọng khắp căn phòng, xuyên qua cả những bức tường đá, hòa vào tiếng gió và tiếng suối của Vô Tính Thành. Hắn biết, một cuộc chiến khốc liệt đang đến gần, một cuộc chiến sẽ định đoạt tương lai của Huyền Vực. Và hắn, Tần Mặc, đã sẵn sàng để đối mặt với nó, không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ và sự đồng cảm.

***

Tàng Kinh Các của Thanh Vân Tông sừng sững giữa rừng núi, một tòa tháp đá cao nhiều tầng, vươn mình giữa những tán cây cổ thụ. Bên trong, các giá sách gỗ lim đen cao vút chạm đến trần nhà, được bảo vệ bằng những trận pháp cổ xưa, ánh sáng mờ ảo từ những viên dạ minh châu treo lơ lửng chiếu rọi. Mùi giấy cũ, mực, gỗ và hương trầm nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, trang nghiêm, đầy tri thức, nơi linh khí dồi dào dường như ngưng đọng trong từng hạt bụi bay lơ lửng. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng của một vài tu sĩ già, tiếng bước chân khẽ khàng, và tiếng thở đều đều của những người đang chìm đắm trong biển kiến thức là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng, tạo nên một không gian thiêng liêng cho những người tìm kiếm chân lý.

Tần Mặc, sau khi giao phó công việc cho Tô Lam và Lục Vô Trần, đã cùng Tô Lam đến đây. Hắn biết rằng để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu, hắn phải hiểu rõ nguồn gốc của nó. Thiên Sách Lão Nhân, người hướng dẫn uyên bác và là nguồn tri thức cổ của Thanh Vân Tông, đang ngồi giữa một chồng sách cũ, đôi mắt đeo kính tinh anh lướt trên những hàng chữ đã phai mờ. Ông lão gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc trắng như sương tuyết, dường như đã sống qua hàng ngàn năm lịch sử, chứng kiến bao thăng trầm của Huyền Vực.

"Lão Nhân, con muốn hiểu, tại sao con đường 'thăng tiên' lại trở thành niềm tin sắt đá đến vậy, và liệu có một con đường nào khác đã bị lãng quên không?" Tần Mặc nói, giọng nói của hắn chứa đựng sự chân thành và khát khao hiểu biết. Hắn cúi đầu chào, rồi ngồi xuống đối diện với Thiên Sách Lão Nhân, ánh mắt chăm chú như một học trò đang tìm kiếm lời giải cho một câu đố khó.

Thiên Sách Lão Nhân khẽ ngẩng đầu, đôi mắt tinh anh sau cặp kính nhìn Tần Mặc một lượt, rồi lại quay về phía cuốn sách cổ trong tay. "Chân lý luôn nằm trong những trang sách bụi bặm, Tần Mặc, nhưng không phải ai cũng dám nhìn vào chúng. Con đường thăng tiên, nó là một lời hứa, một sự dụ dỗ... và cũng là một lời nguyền." Giọng ông lão trầm lắng, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự uyên bác và một nỗi u buồn khó tả. "Nó hứa hẹn về sự trường sinh bất tử, về quyền năng vô biên, về việc thoát ly khỏi vòng luân hồi phàm tục. Đó là một cám dỗ quá lớn đối với bất kỳ sinh linh nào có ý thức, đặc biệt là khi họ phải đối mặt với sự hữu hạn của cuộc đời và sự yếu đuối của bản thân."

Ông khẽ thở dài, đặt cuốn sách xuống và day nhẹ thái dương. "Ngàn vạn năm trước, khi Huyền Vực còn sơ khai, vạn vật sống hòa hợp, tu luyện theo bản chất của mình. Một cây có thể tu luyện để trở thành cây cổ thụ vững chãi, một con sông có thể tu luyện để trở thành dòng chảy vĩ đại, một thanh kiếm có thể tu luyện để trở thành binh khí sắc bén nhất. Họ không mưu cầu 'thăng tiên', mà chỉ mưu cầu 'hoàn thiện bản chất'. Nhưng rồi, một tư tưởng mới trỗi dậy, rằng 'trở thành tiên' là cảnh giới tối thượng, là mục tiêu duy nhất đáng để theo đuổi."

"Tư tưởng đó lan truyền như một loại bệnh dịch, Tần Mặc. Nó bắt đầu từ những tu sĩ mạnh mẽ nhất, những người khao khát quyền năng vĩnh cửu. Họ bắt đầu ép buộc vạn vật phải tu luyện theo cách của họ, phải 'khai linh' và 'lên tiên', bất chấp bản chất cố hữu của chúng. Một ngọn núi muốn trở thành tiên, đã phải từ bỏ sự vững chãi của mình để bay lượn trên trời. Một dòng sông muốn trở thành tiên, đã phải biến đổi thành tiên khí, quên đi dòng chảy tự nhiên của mình. Một con thú muốn trở thành tiên, đã phải giãy giụa trong đau đớn để biến đổi hình hài, quên đi bản năng săn mồi của mình."

Tần Mặc lật giở những cuốn sách cổ bên cạnh, chăm chú lắng nghe, như thể đang tìm kiếm những mảnh ghép của một bức tranh lịch sử vĩ đại. Hắn thấy những hình ảnh minh họa về các nền văn minh cổ đại, những thành trì hùng vĩ giờ chỉ còn là phế tích, những thần thú uy mãnh giờ chỉ còn là truyền thuyết. "Trong quá khứ, đã có những nền văn minh sụp đổ vì sự truy cầu vô độ này, Tần Mặc. Họ đã quên đi ý nghĩa của sự 'cân bằng bản chất'. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đất đai khô cằn vì linh khí bị hút cạn, sông hồ cạn kiệt vì bị biến đổi, sinh linh đấu đá lẫn nhau để tranh giành cơ hội 'thăng tiên'. Cuối cùng, chính thế giới này đã tự điều chỉnh, hủy diệt những nền văn minh đó để tái lập lại cân bằng."

Tô Lam đứng cạnh, ghi nhớ từng lời của Thiên Sách Lão Nhân, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự thấu hiểu. Nàng chưa bao giờ nghe về một lịch sử như vậy, một lịch sử mà các tông môn lớn đều cố gắng che giấu. Nàng nhận ra rằng, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu quân sự, mà là một cuộc đối đầu với cả một di sản lịch sử bị bóp méo, một tín ngưỡng đã ăn sâu vào máu thịt của Huyền Vực.

Thiên Sách Lão Nhân nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy hy vọng và một chút mệt mỏi. "Con, Tần Mặc, là người duy nhất có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, là người duy nhất có thể thấy được sự đau khổ của chúng khi bị ép buộc thoát ly bản chất. Con là chìa khóa để vạch trần sự thật này. Nhưng hãy nhớ, Tần Mặc, thay đổi một niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm là một việc cực kỳ khó khăn, thậm chí còn khó hơn cả việc đối đầu với một đại quân. Những kẻ cuồng tín sẽ không dễ dàng buông bỏ ảo vọng của mình."

Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn đã hiểu rõ hơn về gánh nặng mà hắn đang mang. Đây không chỉ là cuộc chiến để bảo vệ Vô Tính Thành, mà là cuộc chiến để cứu rỗi cả Huyền Vực khỏi một ảo vọng đã kéo dài hàng thiên niên kỷ. Hắn lật giở thêm một trang sách cũ kỹ, trên đó vẽ một biểu đồ phức tạp về sự tuần hoàn của linh khí và vật tính, một chân lý đã bị lãng quên từ rất lâu. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của vấn đề, sự khó khăn trong việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu, báo hiệu những thử thách không nhỏ cho hắn và đồng minh. Tuy nhiên, trong ánh mắt hắn, vẫn ánh lên sự kiên định không lay chuyển.

***

Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, Tần Mặc trở về Vô Tính Thành. Hắn tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt, một nơi quen thuộc, nơi sự bình yên và trí tuệ luôn hiện hữu. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, tiếng nói chuyện rì rầm của những người dân đang quây quần bên ấm trà, tiếng chim hót khẽ khàng chuẩn bị đi ngủ, tất cả tạo nên một khung cảnh ấm cúng, thư thái đến lạ. Mùi trà thơm, hương hoa nhài thoang thoảng trong gió, hòa quyện cùng mùi gỗ ẩm và đất tươi, xoa dịu tâm hồn mệt mỏi của hắn.

Tại một góc quen thuộc, Thôn Trưởng Vô Tính Thành và Lão Khang đang ngồi thưởng trà. Thôn Trưởng, với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, mái tóc bạc phơ và bộ áo vải giản dị, toát lên vẻ khôn ngoan và vững vàng. Lão Khang, với lưng còng, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, là biểu tượng của sự thanh thản và sâu sắc của Vô Tính Thành. Họ là những người đã chứng kiến Tần Mặc trưởng thành, và luôn tin tưởng vào con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi.

Tần Mặc nhẹ nhàng bước đến, cúi đầu chào hai lão nhân. "Lão Khang, Thôn Trưởng," hắn nói, giọng nói trầm ấm nhưng giờ đây đã chứa đựng thêm sự suy tư và một ý chí kiên định hơn. Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, đối diện với hai người, trên mặt bàn trà nhẵn bóng. "Con vừa từ Tàng Kinh Các trở về. Con đã tìm hiểu về nguồn gốc của niềm tin 'thăng tiên' đã ăn sâu vào Huyền Vực. Nó không chỉ là một khát vọng, mà còn là một ảo vọng, một lời nguyền đã hủy diệt nhiều nền văn minh cổ đại."

Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm ấm áp lan tỏa trong khoang miệng. "Thiên Diệu Tông sẽ tấn công. Nhưng nếu chúng ta chỉ dùng vũ lực để đẩy lùi họ, chúng ta sẽ không thể chấm dứt được vòng lặp của sự cố chấp. Chúng ta cần một cách để vạch trần sự sai lầm của con đường thăng tiên cực đoan, không phải bằng gươm đao, mà bằng chính sự thật của vạn vật, bằng sự cân bằng mà Vô Tính Thành đã gìn giữ bấy lâu."

Lão Khang vuốt bộ râu trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhìn Tần Mặc đầy thấu hiểu. "Nước chảy đá mòn, Tần Mặc. Tư tưởng cũng vậy. Nó cần được nuôi dưỡng, không phải bị ép buộc. Vạn vật ở Vô Tính Thành đã cho con thấy điều đó." Giọng ông lão yếu ớt nhưng chứa đựng sức mạnh của sự thấu hiểu. "Một cái cây không cần phải trở thành tiên để cho ra tr��i ngọt. Một dòng suối không cần phải trở thành tiên khí để mang lại sự sống. Chúng chỉ cần là chính mình, và hoàn thiện bản chất của mình. Đó là vẻ đẹp, đó là chân lý. Huyền Vực Tâm Châu trong tay con, chính là hiện thân của chân lý đó."

Thôn Trưởng Vô Tính Thành gật đầu tán thành, khuôn mặt hiền từ ánh lên sự khôn ngoan. "Con đã có 'lý lẽ của vạn vật' trong tay, Tần Mặc. Con có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của chúng, hiểu được khát khao sâu thẳm nhất của chúng. Giờ là lúc con phải dùng nó để 'đánh thức' những trái tim đang ngủ quên, những sinh linh đang bị che mắt bởi ảo vọng thăng tiên." Ông đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc. "Chúng ta không thể chiến đấu với một tín ngưỡng bằng vũ lực. Chúng ta phải chiến đấu bằng chân lý, bằng sự thật hiển nhiên mà vạn vật đang thể hiện."

Tần Mặc trầm ngâm nhìn mặt hồ phản chiếu ánh hoàng hôn, những gợn sóng lăn tăn như những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại lời của Thiên Sách Lão Nhân về những nền văn minh đã sụp đổ vì sự truy cầu vô độ, và rồi lại nhớ về sự bình yên, tự tại của Vô Tính Thành. Hắn nhấp một ngụm trà nữa, cảm nhận sự bình yên của nơi này, và trong lòng nảy ra một ý tưởng táo bạo.

"Chân lý thất lạc... ý chí tồn tại của vạn vật... sự cân bằng bản chất..." Hắn lẩm bẩm, những mảnh ghép rời rạc bỗng kết nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh trong tâm trí. Hắn không thể chỉ đối phó với Thiên Diệu Tông bằng quân sự. Hắn phải biến cuộc đối đầu này thành một cuộc chiến của triết lý, một cuộc giác ngộ quy mô lớn. Hắn phải sử dụng chính những vật tính, những sinh linh của Huyền Vực làm bằng chứng sống, để vạch trần sự sai lầm của con đường thăng tiên cực đoan.

Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt đã không còn sự trăn trở mà thay vào đó là sự kiên định và quyết tâm mãnh liệt. "Con hiểu rồi. Cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến giữa hai phe phái, mà là một cuộc chiến để tái định nghĩa tương lai của Huyền Vực. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, chúng ta sẽ tấn công... không phải bằng gươm đao, mà bằng chân lý. Chúng ta sẽ khiến vạn vật lên tiếng, khiến chúng cho cả thế giới thấy rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải hy sinh bản chất để vươn tới sự vĩ đại."

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt, nhưng trong Quán Trà Vọng Nguyệt, một ngọn lửa hy vọng mới đã được nhen nhóm. Tần Mặc biết rằng đây sẽ là một hành trình phức tạp và đầy khó khăn, một cuộc "chiến dịch" giác ngộ tư tưởng quy mô lớn. Thay đổi niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm là một việc tưởng chừng bất khả thi, nhưng với 'ý chí tồn tại' của vạn vật và sự hỗ trợ của những người tin tưởng vào con đường cân bằng, hắn tin rằng mình có thể làm được. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định hình kỷ nguyên mới, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free