Vạn vật không lên tiên - Chương 1365: Chấn Động Tiên Lộ: Lời Cảnh Báo Từ Vạn Cổ
Đêm buông xuống phủ lên Tàng Kinh Các một màn tĩnh mịch, nhưng trong tâm khảm Tần Mặc và những người bạn đồng hành, một ngọn lửa mới đã bùng lên, soi sáng con đường chông gai phía trước. Họ biết rằng, hành trình này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với "Chân Lý Thạch Bi" trong tay – giờ đây đã được xác định là cuốn cổ tịch bí ẩn kia – cùng những gì đã được hé lộ, họ không thể lùi bước.
Khi ánh bình minh đầu tiên xuyên qua lớp mây mù dày đặc, hắt những tia sáng lờ mờ vào Tàng Kinh Các, Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân đã tề tựu quanh một chiếc bàn đá cổ kính. Trên mặt bàn, cuốn Chân Lý Cổ Tịch nằm im lìm, tuy không phát ra hào quang rực rỡ, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức trầm mặc, uy nghiêm, như thể chứa đựng cả gánh nặng của thời gian và nỗi bi ai của vạn vật. Mùi giấy cũ, mực khô và gỗ lim đen hòa quyện với hương trầm thanh nhẹ, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa đầy tri thức. Tiếng gió nh�� rít qua những khe cửa sổ, mang theo hơi sương lạnh buổi sớm, như một lời thì thầm từ thế giới bên ngoài.
Tần Mặc vuốt ve bìa cuốn cổ tịch, ánh mắt sâu thẳm ánh lên vẻ trầm tư. Hắn đã trải qua một đêm không ngủ, đắm chìm trong dòng suy nghĩ về những gì mình đã chứng kiến, về gánh nặng của chân lý và con đường phía trước. "Chân lý này quá kinh hoàng, nếu chỉ nói suông, không ai sẽ tin," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Chúng ta cần một phương pháp có thể khiến họ 'thấy' và 'cảm nhận' được nó, không chỉ bằng tai mà bằng cả tâm hồn."
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, khẽ thở dài. Nàng vẫn còn chấn động bởi những hình ảnh kinh hoàng mà cổ tịch đã phơi bày. "Nhưng ngay cả khi họ thấy, những kẻ cố chấp vẫn sẽ tìm cách phủ nhận. Niềm tin vào tiên lộ đã ăn sâu vào máu thịt của biết bao thế hệ tu sĩ. Nó đã trở thành một phần bản năng, một khát vọng nguyên thủy, khó mà lay chuyển được." Nàng nắm chặt chuôi kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như muốn bám víu vào một điều gì đó hữu hình giữa mớ hỗn độn tư tưởng.
Thiên Sách Lão Nhân, với dáng người gầy gò và lưng còng, đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã ngả màu thời gian, khẽ ho khan một tiếng. "Tô Lam nói đúng. Niềm tin, khi đã hóa thành tín ngưỡng, còn kiên cố hơn cả vạn pháp cường đại. Nhưng Tần Mặc, năng lực của ngươi không phải là để thuyết phục bằng lời lẽ suông." Lão nhân đưa ánh mắt đầy kỳ vọng nhìn Tần Mặc. "Nếu ngươi có thể dùng năng lực đặc biệt của mình để 'thức tỉnh' phần ký ức của cổ tịch, hoặc làm cho ý chí bị phong ấn của nó vang vọng, khiến tất cả những kẻ lắng nghe đều cảm nhận được nỗi bi ai và sự hủy diệt... đó có thể là con đường duy nhất để phá vỡ lớp vỏ bọc cố chấp của họ. Cổ tịch này không chỉ là một di vật, nó là một thực thể sống động, mang theo 'vật tính' của cả một kỷ nguyên bị xóa sổ."
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sâu trũng, nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi mây mù vẫn bao phủ cảnh vật, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, xa xăm. "Đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tử, mà là một cuộc chiến của niềm tin. Và chúng ta phải thắng." Giọng y trầm buồn, nhưng ẩn chứa một sự kiên định hiếm thấy. Y đã từng là một tu sĩ khao khát thăng tiên, đã từng hoài nghi về ý nghĩa của sự tồn tại. Giờ đây, chân lý kinh hoàng này đã đánh tan mọi ảo tưởng, nhưng cũng thắp lên trong y một ngọn lửa hy vọng mong manh. Hy vọng về một con đường khác, một sự cân bằng thực sự.
Tần Mặc khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Lục Vô Trần. Hắn đặt tay lên cuốn cổ tịch một cách nhẹ nhàng, như chạm vào một sinh linh đang ngủ say. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được hàng ngàn vạn sợi dây ý chí mỏng manh nhưng kiên cường đang cuộn xoắn trong từng trang giấy, từng ký tự. Chúng là những lời thì thầm của vạn vật đã bị bẻ cong, bị tha hóa, bị hủy diệt trong quá khứ, giờ đây đang chờ đợi được lắng nghe, được thấu hiểu. "Được," hắn nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không chỉ công bố, mà sẽ phơi bày. Chúng ta sẽ để vạn vật tự kể câu chuyện của mình." Bốn người họ cùng nhau vạch ra một kế hoạch chi tiết, sử dụng ảnh hưởng của Thanh Vân Tông để triệu tập các tông môn lớn, các thế lực tu sĩ khắp Huyền Vực. Thiên Sách Lão Nhân, với uy tín và kiến thức của mình, là người chủ trì việc gửi đi các lời mời, nhấn mạnh tính cấp bách và tầm quan trọng của sự kiện. Một cuộc hội nghị chưa từng có tiền lệ, nơi một thiếu niên không có linh căn sẽ đứng ra công bố một chân lý có thể làm rung chuyển cả Huyền Vực.
***
Trưa hôm sau, Đại Điện Thanh Vân rực rỡ trong ánh nắng nhẹ xuyên qua lớp mây mù, nhưng không khí bên trong lại nặng nề, ngột ngạt. Hàng trăm tu sĩ từ các tông môn lớn nhỏ tề tựu đông đủ, tạo nên một biển người với đủ loại đạo bào, sắc thái. Đại điện vốn trang nghiêm, thanh tịnh, hùng vĩ và tràn ngập linh khí, giờ đây lại bị bao trùm bởi sự tò mò, nghi ngờ và cả một chút khinh thường. Tiếng chuông chùa ngân vang thỉnh thoảng, tiếng gió rít qua khe núi, tất cả đều không thể xua đi bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Mùi hương trầm thanh khiết vẫn tỏa ra, nhưng dường như không đủ sức làm dịu đi những tâm hồn đang xáo động.
Ở vị trí trung tâm, Tần Mặc đứng đó, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên cường lạ thường. Hắn không có vẻ uy nghi của một tông chủ, không có hào quang của một cường giả, chỉ là một thiếu niên với đôi mắt đen láy sâu thẳm, nhưng ánh mắt ấy lại đủ sức khiến nhiều người phải dè chừng. Bên cạnh hắn là Tô Lam, với vẻ mặt kiên định và thanh kiếm cổ luôn mang theo. Lục Vô Trần đứng phía sau một chút, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại bừng lên một tia hy vọng mới mẻ. Thiên Sách Lão Nhân, với vẻ ngoài già nua nhưng đầy trí tuệ, đứng vững chãi như một cây cổ thụ.
Ở hàng đầu, Trần Trưởng Lão của Thiên Diệu Tông, với râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi, ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực. Bên cạnh ông là Mộ Dung Tĩnh, tu sĩ trẻ tài năng với khí chất cao ngạo, nhưng gương mặt lại hiện rõ sự bối rối, hoài nghi. Lâm Phong, một thanh niên tuấn tú, hăng hái, cũng có mặt, ánh mắt hắn đầy tò mò, nhưng cũng không che giấu được sự ngạo mạn cố hữu của một người trẻ tin tưởng vào con đường thăng tiên.
Tần Mặc chậm rãi bước lên bục cao, trong tay hắn là cuốn Chân Lý Cổ Tịch. Mọi ánh mắt đổ dồn về hắn. "Hôm nay, ta không đến đây để tranh đấu," Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng vang vọng khắp đại điện, "mà để phơi bày một chân lý bị chôn vùi, một lời cảnh báo từ hàng vạn năm trước. Một chân lý mà nếu chúng ta tiếp tục lãng quên, Huyền Vực này sẽ một lần nữa chìm vào biển lửa hủy diệt."
Một tiếng hừ lạnh vang lên từ hàng ghế đầu. Trần Trưởng Lão đứng dậy, ánh mắt sắc như dao chĩa thẳng vào Tần Mặc. "Vô nghĩa! Kẻ phàm tục như ngươi, không linh căn, không thiên phú, có tư cách gì mà nói về chân lý? Chân lý của Huyền Vực này là 'Thăng Tiên'! Là con đường cường giả tất yếu phải đi! Ngươi đang muốn gây loạn, muốn làm lung lay đạo tâm của chúng ta sao?" Giọng ông ta hùng hồn, mạnh mẽ, mang theo sự uy hiếp của một cường giả.
Tần Mặc vẫn bình tĩnh, ánh mắt không hề dao động trước sự phẫn nộ của Trần Trư��ng Lão. Hắn giơ cao cuốn Chân Lý Cổ Tịch, những ký tự cổ xưa trên bìa sách như sống dậy dưới ánh sáng. "Ta sẽ không nói, mà để chính cổ tịch này kể cho các ngươi nghe... về cái giá của sự 'thăng tiên cực đoan'."
Hắn khẽ nhắm mắt, dồn toàn bộ năng lực của mình vào cuốn cổ tịch. Một luồng linh khí vô hình, nhưng lại mang theo một cảm giác bi thương và nặng nề, lan tỏa khắp đại điện. Cuốn cổ tịch bắt đầu phát ra một ánh sáng xanh nhạt, không chói lóa nhưng lại len lỏi vào tâm trí của từng tu sĩ. Không có âm thanh lớn, không có chấn động kinh thiên, nhưng trong khoảnh khắc đó, mọi người trong đại điện đều cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm tâm trí họ.
Rồi, những hình ảnh bắt đầu hiện lên trong đầu họ. Không phải là ảo ảnh bằng mắt thường, mà là những ký ức, những cảm nhận, những nỗi đau được truyền trực tiếp vào sâu thẳm linh hồn. Đầu tiên là một tiếng gào thét câm lặng, một tiếng khóc than vang vọng từ hàng vạn năm trước. Họ "thấy" những linh mạch khổng lồ của Huyền Vực dần cạn kiệt, khô héo, như những con rắn khổng lồ bị rút cạn sinh lực. Họ "thấy" những ngọn núi hùng vĩ nứt toác, biến dạng thành những hình thù quái dị, không còn vẻ oai nghiêm vốn có. Dòng sông cạn khô, để lộ ra những lòng sông lở lói, nứt nẻ như da trâu.
Kinh hoàng hơn, họ "thấy" vạn vật mất đi bản chất của mình. Một cành cây cổ thụ, thay vì vươn mình đón nắng, lại vặn vẹo, cố gắng hút cạn linh khí từ đất, từ những sinh linh xung quanh, để rồi tự hủy hoại chính mình trong sự điên loạn của việc "thăng cấp". Một con thú linh thiêng, thay vì bảo vệ lãnh địa, lại trở thành một cỗ máy khát máu, tấn công đồng loại, chỉ vì một khát khao mù quáng về sức mạnh. Những thành trì hùng vĩ, từng là biểu tượng của nền văn minh, giờ đây mục nát, hóa thành những khối kiến trúc vô tri, không còn "ý chí tồn tại", chỉ còn là những cái xác không hồn, bị nuốt chửng bởi sự mục ruỗng.
Những hình ảnh đó, không ngừng lặp lại, chồng chéo lên nhau, tạo thành một cơn ác mộng sống động. Tiếng la hét của những sinh linh bị biến chất, tiếng gầm gừ của những con thú điên loạn, tiếng khóc nức nở của những linh hồn bị giằng xé... tất cả vang vọng trong tâm trí họ, như một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Nhiều tu sĩ bắt đầu run rẩy, có người ôm đầu la hét trong vô vọng, cố gắng xua đuổi những hình ảnh kinh hoàng. Có người ngã quỵ xuống đất, sắc mặt tái mét, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục. Mộ Dung Tĩnh, với vẻ mặt thường ngày cao ngạo, giờ đây ánh mắt trống rỗng, môi lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa. Lâm Phong, thanh kiếm trong tay hắn rơi xuống đất, đôi mắt hắn tràn đầy sự hoảng loạn, bàng hoàng. Ngay cả Trần Trưởng Lão, người đã cố gắng giữ vẻ trấn tĩnh, cũng không khỏi chấn động, đôi tay ông ta run rẩy dữ dội, ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin và sợ hãi. Đây không phải là tà thuật, đây là sự thật, một sự thật kinh hoàng được khắc sâu vào tận xương tủy.
***
Sau khi những hình ảnh bi thương của Chân Lý Cổ Tịch tan biến, Đại Điện Thanh Vân chìm trong một sự im lặng chết chóc. Không khí vẫn còn nặng nề b��i dư âm của những hình ảnh kinh hoàng, mùi hương trầm thanh khiết giờ đây hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh và sự sợ hãi. Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, như thể tất cả mọi âm thanh của thế giới đều bị nuốt chửng bởi nỗi kinh hoàng vừa rồi. Hàng trăm tu sĩ vẫn còn bàng hoàng, nhiều người nhìn Tần Mặc với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa căm ghét, nhưng cũng không thiếu sự hoài nghi và bối rối sâu sắc.
Trần Trưởng Lão là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ông ta đứng dậy, sắc mặt tái mét, môi run rẩy. "Ngươi... ngươi dám dùng tà thuật để mê hoặc chúng ta!" Ông ta chỉ thẳng ngón tay vào Tần Mặc, giọng nói lạc đi vì sợ hãi và phẫn nộ. "Đó chỉ là ảo ảnh! Là do ngươi bày ra để làm lung lay đạo tâm của chúng ta! Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dung thứ cho ngươi! Ngươi sẽ phải chịu sự trừng phạt của Thiên Đạo!"
Tần Mặc vẫn đứng thẳng lưng, bình tĩnh đối mặt với sự phẫn nộ của Trần Trưởng Lão và hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía hắn. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, từ những người ôm đầu run rẩy đến những kẻ đang cố gắng tỏ ra kiên định. "Ta không mê hoặc," Tần Mặc nói, giọng hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng từng lời lại chứa đựng sức nặng ngàn cân. "Ta chỉ cho các ngươi thấy sự thật mà các ngươi đã cố tình chối bỏ. Chân lý không phải là tà thuật. Niềm tin mù quáng vào 'tiên lộ', vào việc truy cầu sức mạnh mà bỏ quên bản chất, mới chính là con đường dẫn đến sự hủy diệt mà các ngươi vừa chứng kiến."
Mộ Dung Tĩnh, vẫn còn bàng hoàng, lẩm bẩm, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. "Vạn vật mất đi bản chất... chỉ vì muốn thăng tiên... Không thể nào... điều đó... điều đó không phải là con đường ta vẫn tin tưởng..." Những lời thì thầm của y lạc lõng trong sự im lặng, nhưng lại chạm đến trái tim của nhiều tu sĩ trẻ khác đang bối rối. Lâm Phong, với khuôn mặt trắng bệch, không còn vẻ hăng hái như ban đầu, ánh mắt hắn dao động giữa sự sợ hãi và một niềm nghi ngờ sâu sắc về con đường hắn đã chọn.
"Thiên Diệu Tông và những kẻ vẫn cố chấp với con đường này đang đẩy Huyền Vực vào vết xe đổ của quá kh���," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn vang vọng khắp đại điện, như một lời tuyên án. "Ta ở đây để cảnh báo. Để cho các ngươi thấy một lựa chọn khác, một con đường 'cân bằng bản chất'. Và nếu các ngươi vẫn cố chấp, vẫn muốn bước tiếp trên con đường hủy diệt đó, ta sẽ chiến đấu. Không phải bằng sức mạnh, mà bằng chân lý này. Bằng ý chí của vạn vật khao khát được là chính nó, không bị ép buộc."
Hắn đứng thẳng, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ kiên cường đến lạ. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh hắn, ánh mắt kiên định, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Trần Trưởng Lão chỉ tay vào Tần Mặc một lần nữa, miệng lắp bắp muốn nói gì đó, nhưng không thốt nên lời. Sự phẫn nộ và sợ hãi đã khóa chặt cuống họng ông ta. Một số tu sĩ trẻ bắt đầu thì thầm, ánh mắt họ không còn hoàn toàn khinh thường Tần Mặc nữa, mà đã xen lẫn sự hoài nghi và một chút hy vọng mong manh.
Đêm đã buông xuống, mây mù dày đặc hơn, bao phủ Thanh Vân Tông trong một màn sương u ám. Lời thách thức của Tần Mặc, không phải là một lời hăm dọa suông, mà là một lời tuyên chiến bằng chân lý, đã vang vọng khắp đại điện. Nó không chỉ gây chấn động tâm trí của những người có mặt, mà còn gieo mầm mống của một cuộc cách mạng tư tưởng, báo hiệu một kỷ nguyên mới của xung đột và lựa chọn. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định hình kỷ nguyên, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng chân lý, giờ đây mới chính thức bắt đầu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.