Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1364: Chân Lý Kinh Hoàng Của Tiên Lộ: Di Họa Cổ Tịch

**CHƯƠNG 1364: Chân Lý Kinh Hoàng Của Tiên Lộ: Di Họa Cổ Tịch**

Tần Mặc hít sâu một hơi, để khí tức tĩnh mịch và cổ xưa của Tàng Kinh Các tràn vào lồng ngực. Mùi giấy cũ hòa quyện với hương trầm thoang thoảng, cùng với cái lạnh lẽo của đá và gỗ lim đen, tạo nên một không gian trang nghiêm, tách biệt khỏi thế sự ồn ào bên ngoài. Y chầm chậm đưa tay ra, một lần nữa chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi của tấm bia đá nhỏ. Lần này, không phải là sự dò xét mơ hồ, mà là một hành động có chủ đích, một sự kết nối toàn tâm toàn ý. Linh lực trong cơ thể y không vận chuyển, nhưng "ý chí tồn tại" của y thì lại cuộn trào, dồn nén vào đầu ngón tay, như một sợi tơ vô hình muốn xuyên thấu thời gian.

Tô Lam đứng phía sau y, ánh mắt phượng sáng ngời, dõi theo từng đ���ng thái nhỏ nhất của Tần Mặc. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình đang dấy lên quanh Tần Mặc, không mạnh mẽ như linh lực tu sĩ, nhưng lại mang một sự kiên cố, sâu thẳm đến lạ lùng. Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, không phải vì cảnh giác nguy hiểm, mà vì một sự bất an mơ hồ trước những gì sắp được phơi bày. Bên cạnh nàng, Lục Vô Trần cúi đầu, mái tóc điểm bạc rũ xuống, che khuất một phần khuôn mặt khắc khổ. Y cũng cảm thấy sự nặng nề trong không khí, một sự đè nén vô hình báo hiệu một chân lý nào đó sắp được hé lộ, mà chân lý thì thường đi kèm với những cái giá phải trả.

Thiên Sách Lão Nhân đứng tựa vào một giá sách cổ, tay vuốt chòm râu bạc. Ánh mắt tinh anh của lão nhân xuyên qua cặp kính lão, nhìn thấu sự kiên định trong thần thái của Tần Mặc. "Đây là những ký tự của một kỷ nguyên đã bị lãng quên, được khắc ghi bằng một ngôn ngữ của 'vật tính' thuần túy," giọng lão khàn khàn, trầm thấp, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch. "Chỉ những ai có thể cảm nhận được 'ý chí nguyên thủy' của vạn vật, mới có thể chạm tới phần sâu kín nhất của nó. Vạn vật không nói bằng lời, mà nói bằng bản chất."

Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí chìm sâu vào sự tĩnh lặng. Y không còn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đá, cũng không còn nghe thấy tiếng gió nhẹ lướt qua các giá sách. Giờ đây, chỉ còn lại sự giao thoa giữa "ý chí tồn tại" của y và "vật tính" cổ xưa của tấm bia. Những ký tự cổ trên bề mặt tấm bia đá bắt đầu phát sáng yếu ớt, không phải là ánh sáng rực rỡ chói mắt, mà là một thứ ánh sáng nội tại, như những đốm lửa ma mị bập bùng trong màn đêm vĩnh cửu.

"Tôi nghe thấy... một nỗi bi thương sâu thẳm... một sự mất mát... không chỉ là mất mát của sinh linh, mà là mất mát của cả một thế giới..." Tần Mặc thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể y đang nói chuyện với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình nào đó. "Một sự tiếc nuối... về những bản nguyên đã bị vùi lấp..."

Từ tấm bia đá, những luồng năng lượng bí ẩn lan tỏa, không phải là linh khí, mà là một loại lực l��ợng khác, bao phủ lấy Tần Mặc. Nó không gây đau đớn, nhưng lại tạo ra một áp lực khổng lồ lên tâm trí y, ép y phải đối mặt với một dòng chảy của ký ức mà y chưa từng hình dung. Từng chút một, những hình ảnh và cảm xúc bắt đầu xâm nhập vào ý thức Tần Mặc, như những làn sóng thủy triều dữ dội. Đó là một dòng chảy ký ức tàn khốc, không phải của một cá nhân, mà là của cả một kỷ nguyên, của một Huyền Vực đã từng tồn tại.

Không gian xung quanh Tần Mặc dường như méo mó đi trong khoảnh khắc. Dù đứng ở Tàng Kinh Các, nhưng tâm trí y lại bị kéo vào một dòng chảy dữ dội, cuốn y đi qua vô số cảnh tượng. Những ngọn núi từng hùng vĩ, cao ngất trời xanh, giờ đây trong ký ức kia, hiện ra như những khối đất đá mục nát, hóa thành cát bụi theo từng cơn gió thoảng. Chúng không sụp đổ vì thời gian, mà vì "vật tính" của chúng đã bị cưỡng ép thay đổi, bị vặn vẹo đến mức không còn giữ được bản nguyên làm núi nữa. Thay vì là trụ cột của trời đất, chúng trở thành những đụn cát vô tri, vô giác, chỉ còn lại một tiếng than th���m lặng trong tâm hồn Tần Mặc.

Dòng sông, vốn nên chảy xiết, trong xanh, mang theo sự sống, giờ hiện lên như những dải lụa khô cạn, nứt nẻ. Nước sông không biến mất, mà trở nên đặc quánh, sền sệt, một chất lỏng vô định hình, mất đi sự trong trẻo, mất đi dòng chảy tự do. Những sinh vật thủy sinh từng bơi lội, giờ chỉ còn là những hình hài méo mó, cố gắng bám víu vào sự sống, nhưng lại không thể trở lại bản chất của mình. Tần Mặc cảm nhận được tiếng kêu gào thầm lặng của dòng nước, tiếng khóc than của những sinh vật bị ép buộc tồn tại trong một trạng thái không phải là chính mình.

Thế giới trong dòng ký ức ấy, như một bức tranh kinh hoàng bị bóp méo. Những linh thú từng hùng dũng, mang theo ý chí hoang dã của rừng xanh, giờ lại hiện lên như những quái vật vô tri, cơ thể chúng bị biến đổi một cách quái dị. Con chim từng có đôi cánh tự do, giờ lại mọc ra vô số cánh tay, móng vuốt, vật vã trong đau đớn, không thể bay lên, không thể cất tiếng hót. Ánh mắt của chúng không còn sự sống, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi tuyệt vọng cùng cực, khao khát được trở về với hình hài nguyên bản nhưng không thể. Chúng không phải chết, mà là bị mất đi "vật tính", mất đi bản thân.

Và con người... những con người trong ký ức đó hiện lên như những bóng ma vật vờ. Họ không còn theo đuổi tri thức, không còn khao khát tình yêu hay vẻ đẹp. Trong tâm trí Tần Mặc, y thấy họ chỉ còn lại một ham muốn duy nhất, một cơn khát cháy bỏng: "thăng cấp", "thăng tiên". Họ sẵn sàng từ bỏ mọi thứ, bản chất của mình, đạo đức, lý trí, chỉ để vươn tới một cảnh giới cao hơn, nhưng cuối cùng lại tự biến mình thành những hình hài méo mó, tâm hồn mục rữa, không khác gì những linh thú bị tha hóa. Họ không sống, mà chỉ còn là những vỏ bọc rỗng tuếch, bị điều khiển bởi một khát vọng mù quáng.

Một nỗi đau đớn tột cùng, một sự tuyệt vọng vô biên, như một lời nguyền rủa vang vọng từ thời tiền cổ, dội thẳng vào tâm hồn Tần Mặc. Y ôm lấy đầu, cơ thể run lên bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Những hình ảnh bi thảm đó, dù chỉ là thoáng qua, cũng đã ��ể lại một vết sẹo sâu sắc, một sự chấn động không gì sánh bằng trong tâm trí y.

Tô Lam và Lục Vô Trần, dù không cảm nhận được trực tiếp những hình ảnh kinh hoàng như Tần Mặc, nhưng họ cảm nhận được một phần nhỏ của sự tuyệt vọng và nỗi đau đó qua sự dao động mãnh liệt của Tần Mặc. Vẻ mặt họ trắng bệch, đôi mắt mở to vì kinh hãi.

"Tần Mặc, huynh có sao không?" Tô Lam vội vàng bước tới, giọng nói đầy căng thẳng, nét mặt lo lắng. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức hỗn loạn thoát ra từ Tần Mặc, khác xa với sự bình thản thường ngày của y.

Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt y đỏ hoe, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một sự thấu hiểu chua xót. "Họ... họ đã biến mất... không phải chết..." Giọng y run rẩy, khản đặc, như vừa trải qua một cuộc hành trình dài qua vực sâu tăm tối. "Mà là biến mất bản chất... thế giới đã tự hủy diệt... vì... vì ham muốn thăng tiên..." Y hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng nỗi kinh hoàng vẫn còn vương vấn trong từng lời nói. "Đó không chỉ là sự suy yếu linh khí đơn thuần... đó là sự tha hóa, sự hủy diệt bản chất của vạn vật ở quy mô lớn. Những sinh linh đó... chúng đã không còn là chính mình nữa."

Y nhìn chằm chằm vào tấm bia đá nhỏ, ánh mắt đầy kinh hoàng nhưng cũng ánh lên sự kiên định. Cổ tịch, sau khi hoàn thành sứ mệnh của mình, phát ra một ánh sáng mạnh mẽ cuối cùng rồi dần dịu lại, trở về trạng thái yên tĩnh ban đầu, như thể chưa từng có gì xảy ra. Tô Lam và Lục Vô Trần lùi lại một bước, nét mặt bàng hoàng trước những gì Tần Mặc vừa thốt ra.

"Đây chính là bằng chứng. Bằng chứng về 'khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'." Tần Mặc nói, mỗi lời như một nhát búa đóng vào nền móng niềm tin của họ.

Lục Vô Trần thẫn thờ nhìn tấm bia đá, đôi mắt sâu trũng chứa đầy sự hoài nghi và đau xót. Y không cảm nhận được những hình ảnh rõ ràng như Tần Mặc, nhưng y cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác, méo mó và đau khổ tỏa ra từ nó, một lời cảnh báo trầm mặc. "Không thể nào... đây là sự thật sao? Ni��m tin của chúng ta... bấy lâu nay... là một con đường dẫn đến hủy diệt sao? Cái giá phải trả... khủng khiếp đến vậy ư?" Giọng y yếu ớt, mang theo sự chán nản và hoài nghi về toàn bộ ý nghĩa của cuộc đời tu hành mà y đã theo đuổi.

Tô Lam, với bản tính lý trí và thực tế, cũng không khỏi bàng hoàng. Nàng là một tu sĩ kiên định, luôn tin vào con đường thăng tiên là mục tiêu tối thượng. Nhưng giờ đây, những lời của Tần Mặc, cùng với cảm giác u ám bao trùm tâm trí nàng, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin ấy. "Nếu đó là sự thật... vậy Thiên Diệu Tông... họ đang lặp lại sai lầm của tiền nhân sao? Chúng ta phải ngăn chặn họ, nhưng bằng cách nào?" Nàng tự hỏi, trong giọng nói đã mất đi vẻ sắc sảo thường ngày, thay vào đó là một sự hoang mang sâu sắc.

Sau khoảnh khắc chấn động, cả nhóm tìm một chỗ yên tĩnh trong Tàng Kinh Các để ngồi xuống. Không gian tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng thở dồn dập của ba người. Ánh nắng chiều tà xuyên qua những ô cửa sổ cao vút, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài, không xua đi được sự u ám trong lòng họ. Tần Mặc ngồi tựa vào một giá sách, ánh mắt nhìn xa xăm, nhưng tâm trí y vẫn còn chìm trong những hình ảnh kinh hoàng. Y cảm thấy một sự mệt mỏi tột độ, không phải vì mất sức lực, mà vì gánh nặng của những chân lý vừa được hé lộ.

"Nó không chỉ là mất cân bằng linh khí, Tô Lam," Tần Mặc bắt đầu giải thích, giọng y đã bình tĩnh hơn đôi chút, nhưng vẫn mang theo sự trầm tư sâu sắc. Y kể lại chi tiết hơn những gì mình đã "thấy" và "nghe" được từ tấm bia đá, về sự tha hóa của "vật tính", sự biến dạng của sinh linh, sự mục ruỗng của thế giới khi mọi thứ đều bị ép buộc "thăng cấp" một cách mù quáng. "Nó là sự hủy hoại bản chất, sự tha hóa của ý chí tồn tại. Thăng tiên trở thành một cơn bệnh dịch... một khát khao hủy diệt mọi bản nguyên, mọi sự cân bằng tự nhiên."

Thiên Sách Lão Nhân lắng nghe từng lời Tần Mặc nói, gật đầu liên tục, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. "Quả nhiên... Quả nhiên là vậy." Lão nhân thở dài một tiếng, như trút đi gánh nặng ngàn năm. "Đây chính là 'Chân Lý Thạch Bi' đã bị ph��n mảnh và che giấu qua nhiều thế hệ. Nó là bằng chứng không thể chối cãi về 'Thiên Đạo Cảnh Báo' mà các tông môn đã cố tình lãng quên, hoặc cố tình làm sai lệch đi để phục vụ cho sự truy cầu sức mạnh của họ." Lão nhân đưa tay chỉ vào một góc xa xôi của Tàng Kinh Các, nơi có những cuốn sách cổ đã mục nát, "Ta đã từng tìm thấy những ghi chép rời rạc, những mảnh vụn của sự thật này trong các cổ tịch bị cấm, nhưng chúng quá mơ hồ, quá ẩn dụ, không thể nào khớp nối thành một bức tranh hoàn chỉnh như những gì Tần Mặc đã chứng kiến. Các tông môn lớn, đặc biệt là những kẻ tin vào con đường thăng tiên cực đoan, đã cố gắng xóa bỏ mọi dấu vết, mọi lời cảnh báo về bi kịch này."

Tô Lam nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Vậy Thiên Diệu Tông... họ đang đẩy Huyền Vực vào con đường hủy diệt một lần nữa sao? Chúng ta phải ngăn chặn họ, nhưng bằng cách nào? Liệu những lời này... liệu có ai tin chúng ta?" Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và một chút tuyệt vọng.

Lục Vô Trần nhìn ra ngoài c��a sổ, nơi ánh chiều tà đang dần tắt, nhường chỗ cho bóng đêm. "Chân lý này... nó phải được công bố. Nhưng ai sẽ tin chúng ta, khi niềm tin 'thăng tiên' đã ăn sâu vào máu thịt của biết bao thế hệ tu sĩ? Họ sẽ coi chúng ta là dị đoan, là những kẻ ngáng đường sự phát triển của Huyền Vực." Giọng y trầm buồn, chất chứa sự hoài nghi cố hữu của một người đã trải qua nhiều thăng trầm.

Tần Mặc đặt bàn tay lên tấm bia đá một lần nữa, nhưng lần này không phải để khám phá, mà là để cảm nhận sự kết nối, sự đồng cảm sâu sắc với "vật tính" của nó. Ánh mắt y hiện lên sự kiên định, vững vàng hơn bao giờ hết. "Sẽ có người tin, Lục Vô Trần. Sẽ có vạn vật tin." Y nhìn Tô Lam, ánh mắt trấn an. "Chúng ta không cần thuyết phục tất cả. Chúng ta chỉ cần phơi bày sự thật. Chúng ta sẽ dùng chính cổ tịch này, chính những bằng chứng này, làm vật chứng không thể chối cãi."

Y đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên cường. "Những thế lực đã cố tình che giấu chân lý này, đã biến nó thành những mảnh vụn để không ai có thể ghép nối. Nhưng giờ đây, những mảnh vỡ đã bắt đầu hé lộ toàn cảnh bức tranh kinh hoàng đó." Tần Mặc nhìn vào ba người bạn đồng hành của mình, ánh mắt y tràn đầy quyết tâm. "Cuốn cổ tịch hoặc tấm bia đá này, nó không chỉ là một bằng chứng lịch sử. Nó là một lời cảnh báo sống động, một tiếng chuông vang vọng từ quá khứ. Chúng ta sẽ dùng nó để 'thức tỉnh' những 'vật tính' và ký ức cổ xưa khác đang bị chôn vùi trong Huyền Vực, để chúng tự kể câu chuyện bi thảm của mình."

"Ta biết rằng việc công bố chân lý này sẽ gặp phải sự phản kháng dữ dội từ Thiên Diệu Tông và những kẻ mù quáng khác. Họ sẽ không dễ dàng từ bỏ niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí họ. Cuộc chiến tư tưởng sẽ đẩy lên một đỉnh điểm mới," Tần Mặc nói, giọng điệu đầy sức nặng. "Nhưng chúng ta không cô độc. Chúng ta có Vô Tính Thành, có những vạn vật khao khát được là chính mình, không bị ép buộc. Chúng ta sẽ tìm kiếm những 'vật tính' hoặc sinh linh đã từng bị tha hóa trong quá khứ và được 'cứu vãn', để chúng làm minh chứng sống động hơn, để chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường 'cân bằng bản chất'."

Y nhìn về phía Thiên Sách Lão Nhân, rồi lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt rực sáng một niềm hy vọng mới. "Đây không chỉ là cuộc chiến của chúng ta, mà là cuộc chiến của toàn bộ Huyền Vực. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định hình kỷ nguyên mới, giờ đây mới chính thức bắt đầu, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng chân lý. Chúng ta sẽ dùng sự thật để chống lại sự cố chấp, dùng lòng đồng cảm để hóa giải sự mù quáng."

Đêm buông xuống, bao phủ Tàng Kinh Các trong một màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng Tần Mặc và những người bạn đồng hành, một ngọn lửa mới đã bùng lên, soi sáng con đường chông gai phía trước. Họ biết rằng, hành trình này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với "Chân Lý Thạch Bi" trong tay, với những gì đã được hé lộ, họ không thể lùi bước.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free