Vạn vật không lên tiên - Chương 1370: Đại Hội Duy Hộ Bản Chất: Cuộc Đối Đầu Định Mệnh
Bình minh nhuộm hồng chân trời phía Đông, xua tan lớp màn sương bạc còn vương vấn trên những mái nhà gỗ đơn sơ của Vô Tính Thành. Ánh sáng vàng dịu len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật bằng một sự ấm áp rất đỗi quen thuộc. Thế nhưng, sáng nay, Vô Tính Thành thức giấc với một nhịp điệu khác hẳn ngày thường. Không còn là sự tĩnh lặng thường nhật hay tiếng cười đùa hồn nhiên của trẻ thơ, mà thay vào đó là một sự sôi động, huyên náo nhưng vẫn giữ được vẻ trang trọng, kỳ lạ.
Phố chợ sáng, vốn là nơi sầm uất nhất thành, giờ đây càng thêm rộn ràng. Các gian hàng gỗ đơn giản, được dựng vội vã từ những vật liệu tự nhiên, bày bán đủ thứ đặc sản của Vô Tính Thành, nhưng tâm điểm lại không phải là hàng hóa. Từng đoàn người từ khắp Huyền Vực, từ những tu sĩ đã buông bỏ chấp niệm thăng tiên để tìm về bản chất, đến những cư dân từ các vùng đất tưởng chừng đã mục rữa nhưng nay được Tần Mặc chữa lành, đang đổ về khu vực trung tâm đã được chuẩn bị sẵn sàng cho Đại Hội Duy Hộ Bản Chất. Họ không chỉ mang theo hành lý hay vật phẩm giao thương, mà còn mang theo những biểu tượng sống động của ‘vật tính’ của mình: một chậu cây Kim Ngân đã úa tàn nay lại đâm chồi xanh mướt, một mảnh đá cuội tưởng chừng vô tri nay ánh lên sắc ngọc bích huyền ảo, hay những con linh thú từng bị ép buộc phải tiến hóa nay lại hiền lành nằm cuộn tròn dưới chân chủ, ánh mắt trong veo. Chúng không chỉ là bằng chứng, mà là những linh hồn câm lặng kể về một triết lý đã từng bị lãng quên.
Tần Mặc đứng giữa dòng người hối hả, thân hình không quá cao lớn của hắn ẩn mình trong bộ y phục vải thô giản dị. Khuôn mặt thanh tú của hắn phảng phất vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên sự quan sát tinh tế. Hắn không nói nhiều, chỉ lặng lẽ kiểm tra từng khâu chuẩn bị cuối cùng, ánh mắt quét qua từng gương mặt, cảm nhận sự tin tưởng, sự kỳ vọng, và cả nỗi lo âu đang ẩn hiện trong lòng mỗi người. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của vạn vật xung quanh, chúng đang rung động, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kiện trọng đại sắp sửa diễn ra, một cơ hội để chúng được cất lên tiếng nói.
Bên cạnh hắn, Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đang cùng Lục Vô Trần rà soát lại tuyến an ninh. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, đôi mày thanh tú khẽ chau lại. “Mọi thứ đã sẵn sàng, Tần Mặc huynh,” nàng khẽ nói, giọng vẫn giữ được sự thanh thoát nhưng ẩn chứa một chút căng thẳng. Nàng quay sang Lục Vô Trần, đôi mắt cảnh giác lướt khắp bốn phía. “Nhưng ta cảm thấy một luồng áp lực lạ thường từ phía Đông. Nó không giống như linh lực bình thường, mà là một sự ngạo mạn, một ý chí áp đặt đang tiến đến.”
Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, gật đầu đồng tình. “Ta cũng cảm nhận được. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ mang theo phe phái của hắn, mà còn mang theo sự kiêu ngạo của hàng ngàn năm tin vào con đường sai lầm. Hắn sẽ không buông tha cho chúng ta dễ dàng.” Y thở dài một tiếng, đôi mắt sâu trũng ánh lên sự mệt mỏi cố hữu, nhưng cũng có một tia kiên định.
Từ phía sau, Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, nhẹ nhàng bước đến. Ông lão lưng hơi còng, nhưng ánh mắt hiền từ lại chất chứa sự sáng suốt. Ông đặt tay lên vai Tần Mặc, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sức mạnh tinh thần. “Cả Huyền Vực đang nhìn vào chúng ta, Tần Mặc. Không phải chỉ những người đã đến đây, mà cả những linh hồn đang đau khổ vì bị ép buộc, vì bị lãng quên. Hãy để họ thấy sự thật, thấy rằng bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy, giữ vững bản chất của mình.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, lòng hắn cảm thấy ấm áp hơn trước những lời động viên của Lão Khang. Hắn biết rằng, gánh nặng trên vai mình không chỉ là trách nhiệm cá nhân, mà là hy vọng của cả một thế giới.
Một vị đại diện từ khu rừng của Mộc Lâm Chủ, một người phụ nữ với mái tóc xanh biếc như lá rừng, bước đến. Nàng nhẹ nhàng đặt xuống một chậu cây non xanh mướt, tỏa ra sinh khí mãnh liệt. “Những mầm sống này là hy vọng của chúng ta, Tần Mặc đại nhân. Chúng sẽ không bị tàn phá nữa chứ? Chúng sẽ được tự do lớn lên theo cách của mình, không bị ép buộc phải trở thành linh dược hay vật phẩm tu luyện?” Giọng nói của nàng chất chứa sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên định.
Tần Mặc nhìn vào đôi mắt nàng, rồi khẽ chạm vào chiếc lá non. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại thuần khiết của nó, một khát khao đơn giản là được quang hợp, được vươn lên dưới ánh mặt trời. “Không,” hắn đáp, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Chúng sẽ được là chính mình. Chúng sẽ được bảo vệ.”
Từ một góc khuất, Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo thường thấy, lặng lẽ quan sát. Anh ta không còn mặc y phục tông môn sang trọng, mà là một bộ trang phục có phần giản dị hơn, dù vẫn giữ được sự tinh tế. Ánh mắt anh ta phức tạp, lướt qua từng gương mặt hân hoan của những người d��n Vô Tính Thành, rồi dừng lại trên Tần Mặc. Sự bình tĩnh đến lạ lùng của Tần Mặc, sự tự tin không dựa vào linh lực hay uy thế, đang gặm nhấm niềm tin của anh ta. Anh ta từng tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào con đường thăng tiên là chân lý. Nhưng những gì anh ta thấy ở đây, những sinh vật tưởng chừng yếu ớt lại mang trong mình một sức sống mãnh liệt, một ý chí tồn tại kiên cường, đang khiến anh ta phải suy nghĩ lại. Một sự tò mò mạnh mẽ, xen lẫn với nỗi hoài nghi, đang làm lung lay nền tảng nhận thức của Mộ Dung Tĩnh. Anh ta khẽ thở dài, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lòng, một sự giằng xé giữa hai con đường đối lập.
Thời gian trôi qua, mặt trời đã lên đến đỉnh, nắng ban trưa bắt đầu gay gắt. Quảng trường Đại Hội, một không gian rộng lớn được thiết lập ở trung tâm Vô Tính Thành, giờ đây chật kín người. Từng hàng ghế đá được chạm khắc đơn giản nhưng vững chãi, từng tấm thảm thô được trải ra trên nền đất sạch sẽ, tất cả đều toát lên một vẻ trang trọng không phô trương.
Tần Mặc đứng trên đài cao, được dựng bằng những phiến đá cổ kính, bao quanh bởi những cây cổ thụ xanh tốt. Bên cạnh hắn là Tô Lam, Lục Vô Trần, và các đồng minh thân cận khác như Thiên Sách Lão Nhân, Lão Khang, Hạ Nguyệt. Trước mặt hắn là hàng ngàn ánh mắt, từ những tu sĩ lão luyện đến những người dân thường, từ những người tràn đầy hy vọng đến những kẻ còn mang nặng hoài nghi, cảnh giác. Họ đại diện cho mọi tầng lớp, mọi chủng tộc, mọi ý chí tồn tại của Huyền Vực, tất cả đều đang nín thở chờ đợi.
Không khí trở nên đông đặc, như thể có một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực mọi người. Tiếng xì xào dần tắt hẳn, nhường chỗ cho một sự im lặng căng thẳng. Đúng lúc không khí đạt đến cực điểm, như một điềm báo từ thiên địa, một luồng uy áp kinh người bỗng quét qua, khiến mặt đất khẽ rung chuyển. Bầu trời phía Đông, vốn đang quang mây tạnh, bỗng tối sầm lại một cách dị thường. Mây đen cuồn cuộn tụ lại, xoáy tròn như một cơn lốc khổng lồ, che khuất ánh sáng mặt trời, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng đầy áp lực.
Từ trong xoáy mây đen đó, một bóng người dần hiện rõ. Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn xuất hiện không phải một mình, mà được hộ tống bởi một đoàn tu sĩ với khí thế hùng hổ, linh lực cuồn cuộn, dẫn đầu là Trần Trưởng Lão, vị trưởng lão cứng rắn và bảo thủ của phe Thiên Diệu. Thiên Diệu Tôn Giả, với dáng người thanh lịch, cao ráo, mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, một biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Đôi mắt xanh thẳm của hắn sắc lạnh và đầy tính toán, quét qua đám đông với vẻ khinh miệt rõ ràng, rồi dừng lại trên Tần Mặc. Một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn của hắn.
Không khí lập tức trở nên đông đặc hơn nữa, như thể hàng ngàn mũi tên vô hình đang chĩa thẳng vào Tần Mặc và những người đứng cạnh hắn. Một mùi hương linh khí áp bức tràn ngập quảng trường, khiến những người yếu ớt hơn phải lùi lại, hô hấp khó khăn. Tiếng gió gào thét quanh quẩn, như muốn nhấn chìm mọi âm thanh khác.
Tần Mặc vẫn đứng đó, trầm ổn như một ngọn núi. Hắn không hề né tránh ánh mắt đầy uy hiếp của Thiên Diệu Tôn Giả, mà bình thản đón nhận. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng, âm thanh không quá lớn nhưng vang vọng rõ ràng khắp quảng trường, phá vỡ sự im lặng căng thẳng.
“Chư vị đã đến,” Tần Mặc nói, giọng điệu bình tĩnh, không chút run rẩy. “Đại Hội Duy Hộ Bản Chất xin được chính thức khai mạc.”
Thiên Diệu Tôn Giả đáp xuống giữa quảng trường, không thèm chào hỏi hay tuân theo bất kỳ nghi lễ nào. Hắn đứng đó, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Tần Mặc, nụ cười khẩy vẫn treo trên môi. “Ồ, ‘Duy Hộ Bản Chất’ ư?” Hắn cất giọng, trầm ấm nhưng mang theo uy áp, mỗi lời nói đều như một mệnh lệnh không chấp nhận sự phản đối. “Ta e rằng đây chỉ là một vở kịch trẻ con, Tần Mặc. Một trò hề do một kẻ phàm tục không linh căn dựng nên, nhằm ru ngủ những kẻ yếu đuối, ngăn cản con đường tiến hóa vĩ đại của Huyền Vực.”
Trần Trưởng Lão, ông lão râu tóc bạc phơ với dáng vẻ uy nghi, tiến lên một bước, ánh mắt sắc sảo đầy quyền lực nhìn chằm chằm Tần Mặc. “Kẻ phàm tục không linh căn lại dám múa rìu qua mắt thợ, muốn định hướng cho Huyền Vực ư? Nực cười!” Giọng của hắn đầy vẻ khinh miệt, vang vọng khắp quảng trường, như một lời tuyên án. “Cái gọi là ‘cân bằng bản chất’ của ngươi chẳng qua là sự yếu đuối, là sự chối bỏ khát vọng vươn lên của vạn vật! Ngươi đang kéo lùi cả thế giới này!”
Tô Lam và Lục Vô Trần lập tức siết chặt tay, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào phe Thiên Diệu Tôn Giả. Mặc dù đã dự liệu được sự hung hãn này, nhưng sự trịch thượng và khinh miệt của đối phương vẫn khiến họ phẫn nộ. Họ sẵn sàng ứng phó với bất kỳ động thái thù địch nào. Tần Mặc vẫn giữ vẻ mặt trầm ổn, đối diện với uy áp của đối phương như thể hắn đang đối mặt với một làn gió thoảng qua. Hắn biết rằng, cuộc chiến thực sự không phải bằng vũ lực, mà bằng ý chí và niềm tin.
Tần Mặc hít sâu một hơi, để luồng không khí căng thẳng tràn vào phổi, rồi từ từ thở ra, như trút bỏ mọi tạp niệm. Hắn không vội vã phản bác lại những lời công kích của Thiên Diệu Tôn Giả hay Trần Trưởng Lão. Hắn biết rằng, những lời lẽ sắc bén đó chỉ là vỏ bọc cho sự sợ hãi, sự lo lắng về một tư tưởng có thể lung lay nền tảng quyền lực của họ. Đối diện với hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, với sự căng thẳng tột độ đang bao trùm quảng trường, Tần Mặc vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ lùng.
“Vạn vật có bản chất riêng, không cần phải trở thành thứ gì khác để có giá trị,” Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng rõ ràng, không bị át đi bởi uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả. “Sự cân bằng mới là con đường trường tồn. Thăng tiên không phải là mục đích duy nhất, cũng không phải là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu. Chính sự truy cầu mù quáng, sự ép buộc vạn vật phải thoát ly bản chất để chạy theo một mục tiêu duy nhất đã đẩy Huyền Vực đến bờ vực hủy diệt.”
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua đám đông, dừng lại trên những người dân Vô Tính Thành, rồi đến những phái đoàn từ các vùng đất đã được chữa lành. “Chúng ta không phủ nhận khát vọng vươn lên, không chối bỏ ước mơ thăng tiên. Nhưng chúng ta đề cao sự lựa chọn, sự tôn trọng bản chất. Một thanh kiếm không cần phải trở thành tiên khí mới là thanh kiếm tốt. Một ngọn cây không cần phải trở thành thần mộc mới là ngọn cây có ích. Một tòa thành không cần phải biến thành tiên thành mới có thể che chở cho cư dân của nó. Giá trị thực sự nằm ở việc giữ gìn bản chất, ở sự hài hòa trong sự tồn tại.”
Thiên Diệu Tôn Giả cười khẩy, tiếng cười vang lên khô khốc, như tiếng đá vỡ. “Cân bằng? Chỉ là lời biện hộ cho sự yếu đuối! Thế giới này chỉ tiến hóa bằng cách vươn lên, bằng cách thăng tiên! Kẻ yếu không có quyền tồn tại! Ngươi muốn vạn vật an phận thủ thường, cam chịu số phận thấp kém ư? Đó là sự thoái hóa, không phải sự trường tồn!” Hắn vung tay, một luồng linh lực vô hình quét qua, khiến không khí càng thêm nặng nề. Hắn cố tình dùng khí thế áp đảo để làm mất tập trung Tần Mặc, để những lời nói của hắn trở nên vô nghĩa.
Trần Trưởng Lão tiếp lời, giọng đầy vẻ khinh miệt. “Những lời hoa mỹ đó không thể che giấu sự thật rằng ngươi đang tuyên truyền một con đường yếu kém, một con đường sẽ khiến Huyền Vực mãi mãi chìm trong sự phàm tục! Ngươi đã làm gì để chứng minh cho cái gọi là ‘cân bằng’ của mình? Chẳng qua chỉ là những ảo ảnh, những kẻ bị tẩy não!”
Tần Mặc không hề nao núng. Hắn đưa tay ra hiệu, và từ đám đông, một đại diện từ Thiết Giáp Thành Linh, một người đàn ông với làn da xám xịt như sắt, ánh mắt kiên nghị nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc, bước lên. Người này không phải là con người thật sự, mà là hóa thân ý chí của Thiết Giáp Thành, một tòa thành từng bị ép buộc phải trở thành vũ khí chiến tranh, bị bào mòn vật tính cho đến khi gần như sụp đổ.
“Chúng ta từng bị ép buộc trở thành vũ khí, đau đớn vô cùng,” đại diện Thiết Giáp Thành Linh cất tiếng, giọng nói không phải âm thanh mà là một ý niệm trực tiếp truyền vào tâm trí mọi người, trầm thấp và nặng nề. “Chúng ta bị ép phải cứng rắn hơn, sắc bén hơn, phải hủy diệt. Chúng ta mất đi khả năng che chở, mất đi sự ấm áp của một tòa thành. Mỗi lần được dùng trong chiến tranh, chúng ta đều cảm thấy như bị xé nát. Giờ đây, chúng ta chỉ muốn là một tòa thành, bảo vệ những người dân của mình, trở về với bản chất ban đầu, là nơi an toàn và vững chãi.”
Thiên Diệu Tôn Giả lại phá lên cười, tiếng cười vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự chế giễu. “Lời của một tàn hồn bị Tần Mặc tẩy não! Ngươi nghĩ một tòa thành vô tri có thể quyết định số phận Huyền Vực sao? Ngươi nghĩ một ý niệm yếu ớt đó có thể chống lại thiên đạo, chống lại khát vọng vĩ đại của vạn vật hướng tới cảnh giới tiên nhân?” Hắn vung tay, một luồng linh lực sắc bén như lưỡi dao chém thẳng về phía đại diện Thiết Giáp Thành Linh, ý muốn làm cho ý niệm đó tan biến, để chứng minh sự yếu ớt của chúng.
Nhưng ngay lập tức, Tô Lam và Lục Vô Trần đã hành động. Tô Lam rút thanh kiếm cổ bên hông, một tia sáng xanh lam lóe lên, chém tan luồng linh lực của Thiên Diệu Tôn Giả. Lục Vô Trần thì giơ tay, một bức tường vô hình bằng linh lực vững chắc hiện ra, bảo vệ đại diện Thiết Giáp Thành Linh.
“Thiên Diệu Tôn Giả!” Tô Lam lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt phượng sắc bén như lưỡi kiếm. “Đây là Đại Hội Duy Hộ Bản Chất, không phải nơi để ngươi phô trương vũ lực và áp đặt! Hãy tôn trọng quy tắc của cuộc tranh luận!”
Thiên Diệu Tôn Giả cau mày, nhưng hắn không tiếp tục tấn công. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi ánh mắt quét qua Tần Mặc. “Ngươi dùng những thứ yếu đuối này để chứng minh cái gì? Một vài thứ tàn phế được ngươi ‘chữa lành’ chẳng qua chỉ là sự lãng phí linh khí, lãng phí tài nguyên của Huyền Vực. Chúng vẫn mãi là những thứ thấp kém, không thể vươn tới cảnh giới cao hơn!”
Tần Mặc vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Hắn biết, đây chính là sự khởi đầu của cuộc chiến tư tưởng khốc liệt nhất. Hắn không thể dùng vũ lực để đối phó với sự cố chấp của Thiên Diệu Tôn Giả, mà phải dùng chân lý, dùng sự kiên định của ý chí và sự sống động của vạn vật. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa hai cá nhân, mà là giữa hai con đường, hai triết lý sống. Và số phận của Huyền Vực sẽ được định đoạt ngay tại đây, ngay lúc này.
Ở một góc quảng trường, Mộ Dung Tĩnh lặng lẽ quan sát mọi diễn biến. Anh ta cảm thấy trái tim mình đập mạnh mẽ, như muốn vỡ tung. Sự ngạo mạn và hung hãn của Thiên Diệu Tôn Giả, cùng với sự bình tĩnh đến khó tin của Tần Mặc, đang tạo ra một sự đối lập gay gắt. Những lời của đại diện Thiết Giáp Thành Linh, những ý niệm thuần túy và đau đớn, đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong Mộ Dung Tĩnh. Anh ta từng tin rằng sức mạnh là tất cả, rằng con đường thăng tiên là chân lý duy nhất. Nhưng những gì anh ta thấy, những bằng chứng sống động về sự đau khổ của vạn vật khi bị ép buộc, và sự an yên khi được là chính mình, đang làm lung lay niềm tin đó. Anh ta nắm chặt tay, cảm thấy một sự bối r��i sâu sắc. Liệu những gì Tần Mặc nói có phải là con đường thật sự? Hay đó chỉ là một ảo tưởng nguy hiểm, như Thiên Diệu Tôn Giả đã tuyên bố?
Hạ Nguyệt, đứng phía sau Tần Mặc, nhìn hắn với ánh mắt đầy lo lắng. Nàng biết Tần Mặc đang phải đối mặt với áp lực lớn đến nhường nào. Nhưng nàng cũng thấy được sự kiên định trong đôi mắt hắn, và nàng tin tưởng tuyệt đối vào con đường hắn đã chọn. “Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta,” nàng thầm nhủ, lời nói nhỏ đến mức chỉ mình nàng nghe thấy, nhưng ý chí của nó lại mạnh mẽ như một lời thề.
Cuộc đối đầu đã chính thức bắt đầu. Không phải bằng kiếm và pháp thuật, mà bằng lời nói và ý niệm. Nhưng sức mạnh của những lời nói, của những ý chí này, lại có thể còn lớn hơn bất kỳ trận chiến nào. Tần Mặc biết, chặng đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng. Và vạn vật Huyền Vực, những linh hồn đang chờ đợi sự thật, cũng đang lắng nghe.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.