Vạn vật không lên tiên - Chương 1371: Mị Lực Của Tiên Lộ: Lời Tuyên Ngôn Của Thiên Diệu Tôn Giả
Quảng trường Đại Hội tại Vô Tính Thành, vốn được bao phủ bởi vẻ yên bình và tĩnh mịch thường nhật, giờ đây lại mang một bầu không khí đặc quánh của sự căng thẳng. Kiến trúc gỗ lim và đá cuội thô mộc, mái ngói đất nung giản dị, cùng những con suối nhỏ róc rách uốn lượn qua từng khu vườn cây ăn trái, tất cả dường như chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối reo vui tai bỗng trở nên yếu ớt, lạc lõng trước áp lực vô hình đang đè nặng. Ánh nắng ban ngày dịu nhẹ, xuyên qua tán lá xanh tươi, vẫn tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đá cuội nhẵn bóng, nhưng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo đang lan tỏa. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa, mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường, thậm chí cả mùi thức ăn dân dã ấm cúng từ các ngôi nhà, tất cả đều bị lu mờ bởi một thứ linh khí nồng nặc, đầy uy áp đang tỏa ra từ trung tâm quảng trường.
Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, vẫn đứng đó, đối diện với Thiên Diệu Tôn Giả. Khuôn mặt hắn thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, trang phục vải thô đơn giản, không một chút hoa mỹ, càng làm nổi bật sự khác biệt giữa hắn và vị Tôn Giả uy nghi kia. Hắn đã nghe rõ lời thách thức đầy ngạo mạn từ Thiên Diệu Tôn Giả, cái thái độ khinh miệt đối với những ý niệm yếu ớt mà hắn đã cố công gìn giữ. Hắn biết, đây không chỉ là một lời nói suông, mà là một lời mời gọi đến một cuộc đối đầu thực sự, không chỉ về tư tưởng mà còn là kiểm chứng bằng hành động.
Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực. Khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Mái tóc trắng như tuyết, búi cao gọn gàng, cùng trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, tất cả đều khắc họa một vị Tiên nhân xuất trần, nhưng cũng đầy vẻ lạnh lẽo khó gần. Hắn nhìn Tần Mặc, nụ cười khẩy vẫn treo trên môi, đôi mắt lộ rõ sự chế giễu.
"Tần Mặc, ngươi có dám để ta tự mình 'kiểm chứng' những cái gọi là 'bằng chứng' của ngươi ngay tại đây không?" Thiên Diệu Tôn Giả cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp, vang vọng khắp quảng trường. Hắn không cần khuếch đại, linh lực tự thân đã đủ để lời nói xuyên thấu vào tâm khảm của mỗi người. Một luồng linh khí vô hình như những sợi tơ băng giá, từ từ lan tỏa, ép chặt lấy không gian, khiến nhiều tu sĩ có tu vi thấp cảm thấy khó thở. Tim đập thình thịch, tiếng xì xào bàn tán của đám đông cũng tắt hẳn, chỉ còn lại sự im lặng đến nghẹt thở.
Tần Mặc không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định không chút nao núng. Hắn biết, lời nói lúc này là vô ích. Hành động mới là cách duy nhất để đối mặt với sự cố chấp đã ăn sâu vào tâm trí những kẻ cuồng vọng thăng tiên. Hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này, cho cuộc đối đầu không khoan nhượng này.
Thấy Tần Mặc im lặng chấp thuận, Thiên Diệu Tôn Giả phá lên cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự ngạo mạn đến tột cùng. "Tốt! Tốt lắm!" Hắn bước tới, không hề vội vàng, mà từ tốn, như một vị chúa tể đang ngự trị thế gian. Hắn đi lên một bục đá cao hơn, vốn là nơi dành cho các trưởng lão chủ trì Đại Hội, giờ đây lại bị hắn chiếm cứ một cách đường hoàng, tự nhiên. Từ vị trí đó, hắn phóng thích một phần linh lực hùng hậu, một luồng khí tức trắng bạc lấp lánh như sương khói bốc lên, bao trùm lấy hắn, khiến hắn trông càng thêm thần thánh, siêu phàm. Cả không gian như chìm trong sự uy áp, không khí trở nên lạnh lẽo như băng giá.
"Vậy hãy để ta cho các ngươi thấy, đâu mới là con đường chân chính, đâu mới là sức mạnh vĩ đại!" Hắn tuyên b���, giọng nói không chỉ được khuếch đại bằng linh lực mà còn chứa đựng một loại mị lực khó cưỡng, như một lời hiệu triệu, một tuyên ngôn hùng tráng. Đôi mắt sắc lạnh của hắn lướt qua đám đông, dừng lại ở những phái đoàn tu sĩ dao động, những người đến từ các vùng đất được Tần Mặc chữa lành, và cuối cùng là phe của Tần Mặc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về hắn, không ai dám cất lời.
Tô Lam, thanh kiếm cổ bên hông vẫn lấp lánh ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, đứng cạnh Tần Mặc. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt phượng sắc bén nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Nàng biết, lời chấp thuận của Tần Mặc không chỉ là sự dũng cảm, mà còn là một ván cược sinh tử. Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đôi mắt sâu trũng, cũng khẽ thở dài. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự cuồng vọng của thế nhân, và giờ đây, hắn lại thấy nó bùng lên một lần nữa, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Thiên Diệu Tôn Giả giang hai tay, như muốn ôm trọn cả Huyền Vực vào lòng. Linh lực trắng bạc quanh thân hắn càng thêm rực rỡ, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo, tạo ra những ảo ảnh lung linh, huyền ảo. Hắn bắt đầu bài diễn thuyết của mình, giọng nói trầm ấm, hùng hồn, nhưng lại chứa đựng sự lạnh lẽo của kẻ đứng trên vạn vật.
"Vạn vật, từ bụi cây hèn mọn đến thần thú thượng cổ, từ dòng suối trong veo đến ngọn núi hùng vĩ, tất cả đều khao khát thoát khỏi xiềng xích của bản chất, vươn tới cảnh giới vĩnh hằng!" Hắn tuyên bố, mỗi lời nói như một tiếng chuông vang vọng, đánh thức khát vọng sâu thẳm nhất trong lòng các tu sĩ. "Đó là Thiên Đạo, là quy luật bất biến của vũ trụ! Chẳng lẽ các ngươi không cảm nhận được sao? Một cây non luôn muốn vươn cao tới ánh sáng, một con thú hoang luôn muốn trở thành chúa tể sơn lâm, một viên đá thô kệch cũng muốn được tôi luyện thành ngọc quý. Đó không phải là tham lam, đó là sự tiến hóa, là ý chí tồn tại được thúc đẩy đến cực hạn!"
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông, như muốn thấu rõ từng suy nghĩ, từng khát vọng ẩn sâu trong tâm hồn họ. "Trong hàng ngàn năm lịch sử Huyền Vực, các cường giả thăng tiên đã mang lại cho chúng ta điều gì? Linh khí dồi dào, pháp tắc vững chắc, cơ hội cho tất cả chúng sinh cùng nhau tu luyện, cùng nhau tiến bộ! Họ đã kiến tạo nên một thế giới tươi đẹp, tràn đầy hy vọng, nơi mà mỗi cá nhân đều có thể theo đuổi giấc mộng trường sinh bất tử, giấc mộng siêu thoát khỏi luân hồi. Các tông môn hùng mạnh, những pháp tắc bất diệt, những bảo vật linh thiêng, tất cả đều là thành quả của con đường thăng tiên. Chẳng lẽ các ngươi muốn từ bỏ tất cả những thành tựu vĩ đại đó, chỉ vì một vài ý niệm yếu ớt về 'bản chất', về 'bình yên' giả dối?"
Thiên Diệu Tôn Giả quay ánh mắt về phía Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt. "Cái gọi là 'cân bằng bản chất' của Tần Mặc chẳng qua là sự an ủi cho những kẻ yếu kém, không dám đối mặt với chân lý của sự tiến hóa! Nó là xiềng xích của sự trì trệ, là ảo ảnh ngọt ngào ru ngủ những kẻ hèn nhát, khiến họ cam chịu với số phận tầm thường! Nó là một lời nói dối trắng trợn, lừa gạt vạn vật từ bỏ kh��t vọng vươn lên, từ bỏ cơ hội được trường tồn, được bất diệt!"
Hắn lại giang tay ra, một làn sóng linh lực vô hình lan tỏa, như muốn đánh thức từng tế bào trong cơ thể mỗi người. Mùi hương liệu xa hoa hòa lẫn với mùi trầm hương từ đâu đó bỗng trở nên nồng nặc, kích thích mọi giác quan. "Các ngươi nhìn xem, những ai đã thăng tiên, họ mang lại cho Huyền Vực điều gì? Linh khí dồi dào, pháp tắc vững chắc, cơ hội cho tất cả! Còn 'bình yên' của Vô Tính Thành chỉ là ảo ảnh mong manh, dễ vỡ! Nó là sự trì trệ, là cái chết từ từ, là sự từ bỏ tương lai rực rỡ của Huyền Vực!"
Trong đám đông, Mộ Dung Tĩnh, với ngoại hình tuấn tú và khí chất cao ngạo, đang siết chặt cây quạt ngọc trong tay. Anh ta cảm thấy trái tim mình đập mạnh mẽ, từng lời của Thiên Diệu Tôn Giả như những nhát búa giáng mạnh vào nền tảng tín ngưỡng của anh ta. Mùi linh khí nồng nặc và áp lực từ Thiên Diệu Tôn Giả khiến anh ta cảm thấy ngạt thở. Mộ Dung Tĩnh từng là một người kiên định với con đường thăng tiên, nhưng những gì anh ta chứng kiến ở Vô Tính Thành, những lời của Thiết Giáp Thành Linh, đã gieo mầm nghi ngờ trong lòng. Giờ đây, những mầm mống đó đang bị lời lẽ hùng hồn của Thiên Diệu Tôn Giả vùi dập không thương tiếc. Ánh mắt anh ta phức tạp, lúc nhìn về phía Thiên Diệu Tôn Giả với sự ngưỡng mộ, lúc lại nhìn về phía Tần Mặc với sự bối rối và hoài nghi. "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Lời nói anh ta từng thốt ra bỗng vang vọng trong tâm trí, như một lời nhắc nhở, một sự giằng xé nội tâm đau đớn.
Các phái đoàn tu sĩ dao động, những người vốn đã mang trong mình khao khát thăng tiên nhưng bị lay động bởi lời nói của Tần Mặc, giờ đây lại bị Thiên Diệu Tôn Giả kéo về phía cũ. Vẻ mặt họ lộ rõ sự sợ hãi, ngưỡng mộ sức mạnh và khát khao vươn tới cảnh giới bất tử. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, không còn là sự nghi ngờ mà là sự đồng tình, sự tán thưởng đối với Thiên Diệu Tôn Giả.
Trần Trưởng Lão, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, đứng phía sau Thiên Diệu Tôn Giả, khẽ gật đầu hài lòng. Hắn nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt khinh miệt sâu sắc. "Kẻ yếu không có quyền tồn tại," hắn thầm nhủ, củng cố thêm lập luận của Thiên Diệu Tôn Giả.
Ngay cả các đại diện từ những vùng đất được Tần Mặc chữa lành, những người vốn là nhân chứng sống cho triết lý cân bằng, giờ đây cũng bắt đầu lộ rõ vẻ lo sợ và dao động. Áp lực từ Thiên Diệu Tôn Giả quá lớn, mị lực của con đường thăng tiên quá mạnh mẽ, khiến niềm tin của họ lung lay như ngọn nến trước gió. Mùi sợ hãi bắt đầu len lỏi trong không khí, hòa lẫn với mùi linh khí nồng nặc.
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính, vẫn giữ vẻ trầm tư. Hắn ôm chặt chồng sách cũ trong tay, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào cục diện. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe," hắn thầm thì, nỗi lo ngại hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. Hắn đã thấy quá nhiều sự cuồng vọng dẫn đến tai ương, và hắn lo sợ rằng Huyền Vực đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh.
Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, vẫn đứng vững. Đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của hắn vẫn nhìn Tần Mặc với sự tin tưởng tuyệt đối. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy," hắn thầm nhắc nhở chính mình, như một lời khẳng định về triết lý mà hắn đã sống cả đời.
Hạ Nguyệt, thanh tú với mái tóc đen dài buộc gọn, đôi mắt trong veo, vẫn đứng sau Tần Mặc. Nàng nhìn hắn, ánh mắt lo lắng nhưng không chút nghi ngờ. Nàng tin Tần Mặc sẽ tìm ra con đường. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta," nàng thầm nhủ, như một lời thì thầm trấn an, một lời thề nguyện không thể lay chuyển.
***
Thiên Diệu Tôn Giả kết thúc bài diễn thuyết của mình bằng một lời thách thức trực diện, mang theo uy áp và sự khiêu khích đến tột cùng. Hắn hạ tay xuống, linh lực trắng bạc quanh thân từ từ thu lại, nhưng áp lực trong không gian vẫn không hề suy giảm, ngược lại còn trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, như trước một cơn bão lớn.
"Bây giờ, Tần Mặc, ngươi còn gì để nói không?" Hắn cất tiếng, giọng nói tuy không còn hùng hồn như trước nhưng lại sắc lạnh như lưỡi kiếm, từng chữ như xuyên thẳng vào tim gan người nghe. "Hay ngươi sẽ tiếp tục trốn tránh trong cái 'bình yên' giả dối của mình, để rồi thấy Huyền Vực này mãi mãi chìm trong sự trì trệ và yếu kém?" Hắn lướt ánh mắt sắc lạnh qua đám đông một lần nữa, đặc biệt dừng lại ở Tần Mặc và những người đã được Tần Mặc chữa lành, như một lời cảnh báo, một lời đe dọa không lời. Ánh mắt hắn tràn đầy sự tự mãn, tin chắc rằng những lời lẽ của mình đã gieo rắc đủ hạt giống nghi ngờ và sợ hãi vào tâm trí mọi người.
Quảng trường chìm trong im lặng tuyệt đối. Tiếng suối róc rách cũng như ngừng chảy, tiếng chim cũng im bặt. Ngay cả tiếng gió cũng như rít lên một cách yếu ớt, rồi tắt hẳn. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Tần Mặc, chờ đợi phản ứng của hắn. Áp lực từ Thiên Diệu Tôn Giả đè nặng lên từng người, đẩy Đại Hội đến một bước ngoặt quyết định. Sự lựa chọn của Tần Mặc lúc này sẽ định đoạt số phận của Huyền Vực, ��ịnh đoạt niềm tin của vạn vật.
Tần Mặc, sau khi lắng nghe toàn bộ những lời lẽ hùng hồn, đầy mị lực và ngạo mạn của Thiên Diệu Tôn Giả, vẫn đứng yên lặng, không chút xao động. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ bình thản, điềm tĩnh đến khó tin. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào rõ ràng, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định sắt đá, một sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật mà không ai có thể lay chuyển. Hắn đã nghe, đã cảm nhận được sự dao động trong lòng đám đông, sự sợ hãi của những người yếu kém, và cả khát vọng vươn lên mãnh liệt, bị bóp méo thành sự cuồng vọng thăng tiên. Hắn biết, lời lẽ suông sẽ không thể chống lại được mị lực của quyền lực và sự bất tử mà Thiên Diệu Tôn Giả đã vẽ ra. Hắn cần một điều gì đó mạnh mẽ hơn, chân thực hơn.
Tần Mặc hít sâu một hơi, không khí mang theo mùi đất tươi xốp và một chút mùi sợ hãi. Hắn chậm rãi bước lên một bước, thân hình không cao lớn nhưng lại toát lên một khí thế không kém cạnh Thiên Diệu Tôn Giả. Từng bư���c chân của hắn đều vững vàng, dứt khoát, như thể hắn đang bước trên con đường mà mình đã chọn, không chút do dự. Hắn đối diện trực tiếp với Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, như hai dòng linh lực đối chọi.
Hắn quét ánh mắt qua mọi người, từ những tu sĩ cao ngạo thuộc phe Thiên Diệu, đến những phái đoàn dao động đang hoài nghi, đến những người dân Vô Tính Thành đang lo lắng, và cuối cùng dừng lại ở Hạ Nguyệt, nơi nàng trao cho hắn một ánh nhìn đầy tin tưởng.
Rồi, Tần Mặc cất tiếng, giọng nói không hùng hồn như Thiên Diệu Tôn Giả, không mang theo uy áp hay mị lực, mà chỉ bình thản, trầm tĩnh, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình, khiến mọi âm thanh khác đều phải tắt hẳn.
"Ta có..."
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.