Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1377: Hàn Gắn Vết Thương Bản Chất: Sự Hồi Sinh Từ Tro Tàn

Tiếng gầm yếu ớt, đầy căm phẫn thoát ra từ cổ họng Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng nó đã bị nhấn chìm trong tiếng reo hò ủng hộ Tần Mặc, tựa như tiếng than khóc cuối cùng của một đế chế đang lụi tàn. Hắn đứng đó, thân hình thanh lịch, mái tóc trắng như tuyết vẫn búi cao gọn gàng, nhưng ánh mắt xanh thẳm vốn sắc lạnh giờ đã nhuốm một màu điên loạn. Quyền uy và sự kiêu hãnh của một Tôn Giả từng lay động Huyền Vực đã sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác bị phản bội, bị cô lập, và bị phủ nhận bởi chính những kẻ mà hắn đã từng dẫn dắt, đã đẩy Thiên Diệu đến bờ vực của sự tuyệt vọng. Hắn trừng trừng nhìn Tần Mặc, ánh mắt như muốn xé toạc thân ảnh thiếu niên kia thành trăm mảnh. Cái tên Tần Mặc, cái triết lý Vô Tính Thành mà hắn từng khinh miệt, giờ đây lại trở thành lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim tín ngưỡng của hắn.

"Ngươi... ngươi nghĩ ngươi có thể cản ta? Nó phải được thanh tẩy! Nó phải thăng hoa! Nếu không, nó chỉ là một vết nhơ! Một vết nhơ trên con đường thăng tiên vĩ đại!" Hắn gào lên, âm thanh đầy sự tuyệt vọng và cuồng tín, vang vọng khắp quảng trường Đại Hội đang hỗn loạn. Giọng nói trầm ấm, uy áp thường ngày đã biến thành tiếng thét the thé, chói tai, mang theo sự bất lực tột độ. Hắn không còn là một Tôn Giả uy nghiêm, mà chỉ là một kẻ điên cuồng đang giãy giụa trong vũng lầy ảo tưởng của chính mình. Toàn thân Thiên Diệu bỗng bùng lên một luồng linh lực hỗn loạn, không còn tinh thuần như lúc trước mà nhuốm màu đỏ thẫm của sự phẫn nộ và tà khí. Đây không phải là "thanh tẩy" nữa, mà là một đòn hủy diệt hoàn toàn, một nỗ lực cuối cùng để xóa sổ sự tồn tại của Thành Linh Tàn Tạ, để khẳng định rằng nếu không thể thăng hoa theo ý hắn, thì nó thà tan biến vào hư vô.

Luồng linh lực đỏ thẫm cuộn trào như một cơn sóng thần, mang theo hơi thở hủy diệt, lao thẳng về phía hình ảnh Thành Linh Tàn Tạ đang run rẩy, mờ ảo như sắp tan biến, và cả thân ảnh Tần Mặc đang đứng chắn trước nó. Gió trên quảng trường bỗng mạnh lên gấp bội, mang theo những cơn lốc bụi đất mù mịt, hòa lẫn với mùi khét lẹt của linh lực tàn dư và hơi tanh nhẹ của tà khí. Những viên đá vụn, những mảnh vỡ của kiến trúc đã mục nát, bị cuốn lên không trung rồi rơi lã chã, tạo nên một bản giao hưởng của sự tàn phá. Đám đông tu sĩ, dù vừa chuyển sang ủng hộ Tần Mặc, vẫn không khỏi kinh hoàng lùi lại. Họ cảm nhận được sự điên cuồng và sức mạnh hủy diệt trong đòn tấn công cuối cùng của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không còn là một cuộc chiến của linh lực thuần túy, mà là một cuộc đối đầu giữa hai triết lý sống, hai con đường hoàn toàn đối lập.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định, vẫn đứng vững như một ngọn núi đá giữa phong ba bão táp. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ nhắm lại, tập trung toàn bộ tâm trí vào Thành Linh Tàn Tạ. Hắn cảm nhận được tiếng kêu yếu ớt của nó, tiếng thét của một linh hồn bị tổn thương đến tột cùng, đang sợ hãi và tuyệt vọng. Nó không muốn thăng tiên, nó chỉ muốn được yên bình, được trở về với bản chất nguyên thủy của mình. Hắn đã nghe thấy, đã thấu hiểu. Giữa cơn cuồng nộ của Thiên Diệu, Tần Mặc đã giơ cao Huyền Vực Tâm Châu. Viên ngọc màu xanh lục lam, từng ẩn chứa sự tĩnh lặng của vạn vật, giờ đây phát ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, không chói lóa nhưng đủ sức xua tan bóng tối và tà khí. Ánh sáng này không hùng vĩ, không mang theo uy áp trấn áp, mà chỉ là sự vỗ về, an ủi, một sự kết nối sâu sắc với ý chí tồn tại của vạn vật.

Luồng linh lực hủy diệt của Thiên Diệu Tôn Giả va chạm vào lá chắn ánh sáng xanh lục từ Huyền Vực Tâm Châu, tạo ra một tiếng nổ trầm đục, như tiếng va chạm của hai thế giới. Không có sự chấn động long trời lở đất, không có luồng khí bùng nổ, chỉ có sự tan rã chậm rãi. Linh lực đỏ thẫm của Thiên Diệu như bị hòa tan bởi ánh sáng xanh dịu nhẹ, không còn khả năng gây tổn hại. Đây không phải là một cuộc đối đầu trực tiếp bằng sức mạnh, mà là sự hóa giải, sự chuyển hóa. Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu không chỉ bảo vệ Thành Linh Tàn Tạ, mà còn đang thâm nhập vào sâu bên trong nó, như một dòng suối mát lành đang xoa dịu những vết bỏng rát.

"Không, nó có quyền được là chính nó. Ngươi đã giết nó một lần, không thể thêm lần nữa." Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm tĩnh nhưng kiên định, vang vọng rõ ràng giữa tiếng gió rít và tiếng gào thét của Thiên Diệu. Mỗi lời nói của hắn đều mang theo sức nặng của chân lý, như những mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí mọi người, kể cả Thiên Diệu. Hắn không tranh cãi, không hùng biện, chỉ đơn giản là khẳng định một sự thật mà bấy lâu nay đã bị che lấp bởi ảo vọng thăng tiên. Hắn không nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt hắn v��n tập trung vào hình ảnh Thành Linh Tàn Tạ, như một người thầy thuốc đang dồn hết tâm huyết để cứu vãn một sinh linh đang hấp hối. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng cuối cùng của Thành Linh, một tiếng kêu than thầm lặng, khao khát được buông bỏ mọi gánh nặng, mọi đau khổ mà nó đã phải chịu đựng dưới danh nghĩa "thăng tiên". Đó là tiếng gọi của sự giải thoát, tiếng gọi của sự trở về với cội nguồn.

Mộ Dung Tĩnh đứng giữa đám đông, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đã ngấn lệ. Nàng đã từng kiêu hãnh và ngạo mạn, từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, nhưng những gì nàng chứng kiến từ Thiên Diệu Tôn Giả, và sự bình yên từ Tần Mặc, đã làm sụp đổ mọi niềm tin cố hữu. Nàng nhìn ánh sáng dịu nhẹ từ Huyền Vực Tâm Châu, nhìn thân ảnh kiên định của Tần Mặc, và nàng biết rằng mình đã lựa chọn đúng. Bên cạnh nàng, Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt xanh lam đầy vẻ cảnh giác, sẵn sàng ra tay bảo vệ Tần Mặc. Nàng đã từng là một kiếm khách lạnh lùng, nhưng giờ đây, lòng nàng tràn đầy sự lo lắng và một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng tin Tần Mặc, tin vào con đường mà hắn đã lựa chọn. Lục Vô Trần thở dài một tiếng, đôi mắt sâu trũng của y ánh lên một tia sáng, như một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên trong màn đêm u tối của sự hoài nghi. "Sự giải thoát... liệu có thực sự tồn tại?" y thầm nghĩ, nhưng không còn là sự hoài nghi của sự chán chường, mà là một câu hỏi đầy mong chờ.

Tiếng gào thét của Thiên Diệu Tôn Giả yếu dần, đòn tấn công cuối cùng của hắn đã bị hóa giải hoàn toàn. Hắn ngã khuỵu xuống, toàn thân run rẩy, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng. Hắn đã mất tất cả, và giờ đây, hắn không còn gì để bám víu. Hắn chỉ còn lại một mình, giữa quảng trường rộng lớn, trong sự im lặng đáng sợ của những tu sĩ đang nhìn hắn với ánh mắt thương hại, khinh bỉ, hoặc hoàn toàn thờ ơ. Hình ảnh hắn, một Thiên Diệu Tôn Giả lừng lẫy, giờ đây chỉ còn là một kẻ thảm bại, bị chính niềm tin của mình nuốt chửng. Nhưng Tần Mặc không hề bận tâm đến Thiên Diệu. Hắn vẫn nhắm mắt, tập trung toàn bộ năng lực 'nghe ý chí tồn tại' vào Thành Linh Tàn Tạ, chuẩn bị cho một hành động chưa từng có, một sự chữa lành không phải bằng cưỡng ép, mà bằng sự thấu hiểu và tôn trọng tuyệt đối. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định, không chỉ cho Thành Linh Tàn Tạ, mà còn cho cả Huyền Vực này.

***

Tần Mặc không dùng sức mạnh ép buộc, mà là sự dẫn dắt, một hành động tinh tế và đầy lòng trắc ẩn. Hắn đặt bàn tay phải lên không trung, hướng về phía hình ảnh Thành Linh Tàn Tạ. Huyền Vực Tâm Châu trong lòng bàn tay hắn phát ra ánh sáng xanh lục dịu dàng, bao phủ lấy từng tàn tích, từng viên đá nứt nẻ, từng vết rạn của tòa thành đang mục nát. Nhưng lần này, ánh sáng ấy không phải để hàn gắn hay tái tạo. Hắn nhắm mắt, toàn bộ tâm thức của hắn hòa vào không gian, lắng nghe. Hắn nghe thấy tiếng kêu yếu ớt của 'vật tính' nguyên thủy của tòa thành. Không phải tiếng kêu của một "Thành Linh" với khao khát thăng tiên, mà là tiếng thì thầm của đất đá, của nước, của rêu phong, của những gì đã từng cấu tạo nên nó. Chúng khao khát được trở về làm một phần của đất trời, không phải một 'thần thành' vĩ đại, mà chỉ là một thực thể bình dị, hòa mình vào tự nhiên, không bị gánh nặng bởi những tham vọng không thuộc về mình.

Trong tâm trí Tần Mặc, một ý niệm rõ ràng hiện lên, không phải là mệnh lệnh, mà là lời mời gọi, là sự thấu hiểu sâu sắc: "Hãy trở về. Trở về làm chính mình. Không cần vĩ đại, chỉ cần bình yên." Ý niệm này, được Huyền Vực Tâm Châu khuếch đại, như một làn gió xuân nhẹ nhàng thổi qua linh hồn Thành Linh Tàn Tạ. Không có sự kháng cự, không có sự giãy giụa. Chỉ có sự chấp nhận, một sự buông bỏ đầy thanh thản.

Dưới ánh sáng xanh lục lam huyền ảo, một cảnh tượng kỳ diệu bắt đầu diễn ra. Những tàn tích của tòa thành, những bức tường đổ nát, những viên gạch vỡ vụn, không tái tạo lại thành hình hài cũ. Thay vào đó, chúng bắt đầu tan rã một cách tự nhiên. Từng viên đá hóa thành cát bụi mịn màng, từng mảnh vữa trở về với nguyên tố đất. Không có tiếng nổ, không có sự cưỡng ép, chỉ có sự phân hủy nhẹ nhàng, như thời gian đang tua ngược hàng ngàn năm, trả lại cho vạn vật hình hài nguyên thủy. Mùi bụi đất và hơi tanh của linh lực tàn dư dần tan biến, nhường chỗ cho một mùi hương thanh khiết, mộc mạc của đất tươi, của đá nguyên sơ.

Từ những hạt bụi mịn màng đó, một dòng nước trong vắt bắt đầu róc rách chảy ra. Ban đầu chỉ là một mạch nhỏ, sau đó lớn dần, tạo thành một vũng nước trong veo, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của Huyền Vực Tâm Châu. Dòng nước ấy không ngừng tuôn trào, lan rộng, dần dà hình thành một hồ nước nhỏ, trong vắt như gương, giữa lòng quảng trường. Trên những gò đất mới hình thành từ cát bụi, những mảng rêu xanh non mơn mởn bắt đầu nhú lên, rồi lan rộng, bao phủ những khối đá cổ kính, những khúc gỗ mục. Những mầm cây cỏ dại, nhỏ bé và yếu ớt, cũng bắt đầu cựa quậy, vươn mình đón ánh sáng. Toàn bộ quá trình diễn ra một cách tự nhiên, hòa hợp, không có chút cưỡng ép nào của linh lực hay pháp thuật. Đó là sự hồi sinh, nhưng không phải hồi sinh một tòa thành, mà là hồi sinh một phần của tự nhiên đã bị tha hóa.

"Nó... nó không tái tạo... nó đang... trở lại thành đất và nước?" Tô Lam thốt lên, giọng nàng đầy kinh ngạc, đôi mắt phượng mở lớn. Nàng đã từng chứng kiến vô số phép thuật tái tạo, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào kỳ diệu và bình yên đến vậy. Nàng không cảm nhận được bất kỳ sự cưỡng ép nào từ Tần Mặc, chỉ là một dòng chảy năng lượng êm dịu, như một lời thì thầm của vạn vật với vạn vật.

Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng của y giờ đã rạng rỡ một cách lạ thường, như thể y vừa tìm thấy câu trả lời cho những hoài nghi đã đeo bám y suốt cuộc đời. Y run rẩy đưa tay chạm vào không khí, cảm nhận sự thay đổi tinh tế trong linh khí xung quanh. "Đây... đây mới là sự giải thoát thực sự," y thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt chưa từng có. Y đã từng chứng kiến quá nhiều sự tàn phá nhân danh thăng tiên, quá nhiều sinh linh bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của mình. Giờ đây, y thấy một con đường khác, một con đường của sự bình yên và chấp nhận.

Thiên Diệu Tôn Giả, vẫn đang quỳ gối, ánh mắt trống rỗng, bỗng ngẩng đầu lên. Hắn nhìn cảnh tượng kỳ diệu trước mắt, cái hồ nước trong vắt, những gò đất xanh tươi, nơi từng là Thành Linh Tàn Tạ kiên cố. Một tiếng gầm yếu ớt, lẫn lộn giữa sự căm phẫn và tuyệt vọng, lại thoát ra từ cổ họng hắn. Hắn không thể tin vào mắt mình. Mọi thứ hắn tin tưởng, mọi thứ hắn cố gắng bảo vệ, giờ đây đều sụp đổ trước một hành động đơn giản nhưng đầy sức mạnh của Tần Mặc. Hắn đã cố gắng "thanh tẩy", đã cố gắng "hủy diệt", nhưng Tần Mặc lại chọn "giải thoát" và "hồi sinh" theo một cách mà hắn chưa từng hình dung. Đó là sự sỉ nhục lớn nhất đối với triết lý của hắn.

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một vẻ bình yên sâu thẳm, nhưng cũng chứa đựng sự mệt mỏi sau khi đã dồn hết tâm trí và tinh lực. Hắn chậm rãi rút tay về, Huyền Vực Tâm Châu vẫn phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một trái tim đang đập nhịp nhàng, gắn kết vạn vật. Hắn nhìn hồ nước nhỏ, nhìn những gò đất phủ rêu, và nở một nụ cười nhẹ. Đó không phải là một chiến thắng vĩ đại, mà là một sự bình yên tìm thấy, một sự cân bằng được thiết lập. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại mới của nơi đây: không phải là khao khát thăng tiên, mà là khao khát được yên bình, được trở thành một phần của hệ sinh thái, nơi cây cỏ mọc lên, nước chảy trong lành, và sự sống tiếp diễn một cách tự nhiên, không gò ép. Cảnh tượng này, dù không hùng vĩ như một tòa thành thần thánh, lại mang đến một vẻ đẹp nguyên thủy, một sự sống động mà không một công trình kiến trúc nào có thể sánh bằng.

***

Khoảnh khắc hồ nước trong vắt cùng những gò đất xanh tươi hiện hữu hoàn toàn, thay thế cho hình ảnh hoang tàn của Thành Linh Tàn Tạ, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm quảng trường Đại Hội. Không còn tiếng gào thét của Thiên Diệu, không còn tiếng xì xào của đám đông. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách, tiếng gió lướt qua những tán lá non vừa mọc, và đâu đó, một tiếng chim hót nhẹ nhàng vang lên, như một khúc ca của sự sống mới. Mùi đất tươi, nước trong lành và rêu non bao trùm không gian, xua tan hoàn toàn mùi khét lẹt của linh lực tàn dư, mang đến một cảm giác thanh bình đến lạ lùng. Bầu trời vốn u ám bởi linh lực hỗn loạn giờ đây đã trong xanh trở lại, những tia nắng ấm áp len lỏi qua tầng mây, chiếu rọi xuống hồ nước lấp lánh, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động.

Các phái đoàn tu sĩ, những kẻ từng hoài nghi, phẫn nộ, giờ đây đều sững sờ. Ánh mắt họ dõi theo từng gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, từng cọng rêu xanh biếc bám trên gò đất, như thể đang chứng kiến một phép màu. Đây không phải là sự tái tạo theo ý chí con người, mà là sự trở về với bản nguyên, một sự hồi sinh tinh khôi mà không ai từng nghĩ đến. Niềm tin vào con đường thăng tiên cực đoan, vốn đã lung lay sau hành động của Thiên Diệu, giờ đây hoàn toàn sụp đổ. Thay vào đó, một hạt giống hy vọng mới đã nảy mầm trong lòng họ, một hy vọng vào một con đường khác, một con đường của sự cân bằng và tôn trọng.

Chính Mộ Dung Tĩnh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng bước tới, đôi chân run rẩy, ánh mắt ng��n lệ nhìn Tần Mặc, rồi nhìn cảnh hồ nước mới mẻ. Nàng đã từng là một biểu tượng của sự kiêu hãnh và quyền lực, nhưng giờ đây, nàng chỉ là một linh hồn đang tìm kiếm sự chuộc lỗi. "Ta... ta đã sai rồi," nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy xúc động, như thể đang cố gắng gột rửa những sai lầm đã qua. "Đây... đây mới là sự sống thật sự." Những lời này của nàng, thốt ra từ tận đáy lòng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng khắp quảng trường. Nó không chỉ là lời thú nhận của riêng nàng, mà còn là tiếng lòng của biết bao tu sĩ khác, những người đã từng bị cuốn vào vòng xoáy của tham vọng.

Bỗng nhiên, một tiếng gầm phẫn nộ xé toạc không gian thanh bình. Thiên Diệu Tôn Giả, với ánh mắt hoàn toàn điên loạn, gượng dậy. Hắn không thể chấp nhận. Hắn không thể để cho sự "thô tục" này tồn tại, không thể để cho triết lý của Tần Mặc được chứng minh. "Vô nghĩa! Tất cả chỉ là ảo ảnh! Ngươi đang hủy hoại tương lai của Huyền Vực! Ta sẽ không để ngươi làm điều đó!" Hắn gào lên, toàn thân bùng lên một luồng linh lực yếu ớt nhưng đầy hung tàn, lao thẳng về phía Tần Mặc, như một con thú bị thương đang giãy giụa trong tuyệt vọng. Hắn không còn là Tôn Giả uy nghi, mà chỉ là một kẻ cố chấp, mù quáng, đang đánh mất chính mình.

Nhưng lần này, hắn không còn một mình. Ngay lập tức, Tô Lam vung kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén như băng tuyết chém thẳng vào luồng linh lực của Thiên Diệu, đẩy hắn lùi lại. Lục Vô Trần thở dài một tiếng, giơ tay chặn đứng một đòn tấn công khác, khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây hiện rõ sự kiên định. Thậm chí Mộ Dung Tĩnh, với vẻ mặt đã hoàn toàn thay đổi, cũng đứng chắn trước Tần Mặc, mặc dù nàng không có ý định tấn công, chỉ là muốn bảo vệ. Các tu sĩ khác, những người từng theo phe Thiên Diệu nhưng đã dao động, giờ đây cũng đứng chắn ngang, tạo thành một bức tường người vững chắc. Không ai muốn Thiên Diệu Tôn Giả làm hại Tần Mặc, người đã mang đến cho họ một tia hy vọng mới.

Tần Mặc đứng vững, không hề nao núng trước cơn điên loạn của Thiên Diệu. Hắn nhẹ nhàng nhìn hồ nước, rồi quay sang đám đông. Giọng nói của hắn, trầm ấm và kiên định, vang vọng khắp quảng trường, không cần dùng linh lực nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, như một lời tuyên ngôn, một lời thề ước cho kỷ nguyên mới.

"Vạn vật không cần trở thành 'tiên' để có giá trị. Chúng chỉ cần được là chính mình, và được tôn trọng bản chất." Tần Mặc nói, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt trong đám đông, thấu hiểu mọi cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng họ. "Đây không phải là sự hủy diệt, mà là sự hồi sinh. Một sự hồi sinh của bản chất nguyên thủy." Hắn giơ tay về phía hồ nước, nơi những gò đất xanh tươi đang ẩn mình trong ánh nắng sớm. "Thành Linh Tàn Tạ đã chọn con đường của riêng nó. Nó chọn sự bình yên, sự hòa hợp với đất trời, thay vì gánh nặng của sự vĩ đại bị cưỡng ép. Sự lựa chọn này không yếu đuối, mà là sức mạnh chân chính. Đây là minh chứng rằng, Huyền Vực có thể tồn tại và phát triển mà không cần phải truy cầu thăng tiên một cách mù quáng, mà vẫn giữ được sự cân bằng vốn có."

Lời nói của T���n Mặc như một tiếng sấm vang dội vào tâm hồn mỗi người. Các phái đoàn tu sĩ dao động, từng bước lùi lại để tránh xa Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây quỳ xuống. Họ không quỳ vì uy quyền hay sức mạnh, mà quỳ vì sự thấu hiểu, vì sự giác ngộ, vì một niềm tin mới đã được thắp sáng trong lòng. Ánh mắt họ nhìn Tần Mặc không còn là sự hoài nghi hay tò mò, mà là sự tôn kính sâu sắc, sự tin tưởng tuyệt đối vào người thiếu niên đã chỉ cho họ thấy một con đường khác. Ngay cả những tu sĩ phe Thiên Diệu còn lại, những kẻ vẫn cố chấp bám víu vào ảo tưởng thăng tiên, cũng không khỏi hoảng sợ và bất lực. Họ cảm nhận được sự cô lập hoàn toàn, sự sụp đổ không thể tránh khỏi của giáo lý mà họ đã từng tôn thờ.

Hồ nước và gò đất mới tại vị trí Thành Linh Tàn Tạ, dưới ánh nắng ban mai, lấp lánh như một viên ngọc xanh biếc, một biểu tượng sống động cho triết lý cân bằng mà Tần Mặc đã kiên trì theo đuổi. Đây không chỉ là sự hồi sinh của một thực thể, mà là sự khai mở một kỷ nguyên mới cho Huyền Vực, nơi vạn vật có thể được là chính nó, không bị ép buộc, không bị giới hạn. Sự kiện này sẽ trở thành một mốc son, một nơi linh thiêng, một trung tâm cho những ai muốn tìm lại bản chất của mình, một hạt nhân cho "Hiến Chương Cân Bằng" trong tương lai. Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn điên loạn, cuối cùng cũng bị khống chế bởi các tu sĩ còn sót lại của phe hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn hằn sâu sự oán hận và thù địch, báo hiệu rằng hắn sẽ không dễ dàng buông xuôi, mà có thể trở nên nguy hiểm và khó lường hơn trong tương lai, sẵn sàng thực hiện những hành động cực đoan cuối cùng để trả đũa. Nhưng giờ đây, trước sự bình yên và hy vọng đang lan tỏa khắp quảng trường, bóng tối của hắn dường như đã trở nên mờ nhạt. Tần Mặc đã chứng minh rằng, có một con đường khác, một con đường của sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, một con đường dẫn đến sự cân bằng thực sự cho vạn vật trong Huyền Vực.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free