Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1378: Vật Tính Thuần Khiết: Hồi Sinh Từ Đại Hội

Lời tuyên ngôn của Tần Mặc vang vọng, không chỉ trong không gian quảng trường mà còn lay động tận cùng tâm khảm mỗi sinh linh. Hắn đứng đó, thân hình tuy không cao lớn nhưng lại như một ngọn núi sừng sững, chặn đứng dòng lũ cuồng vọng đã chảy xiết ngàn năm qua. Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn điên loạn cuối cùng, đã bị các tu sĩ phe hắn chế ngự, nhưng ánh mắt hắn vẫn hằn sâu sự oán hận và thù địch, một ngọn lửa tàn ác chưa tắt hẳn. Tuy nhiên, trước sự bình yên và hy vọng đang lan tỏa, ngọn lửa ấy giờ đây chỉ còn là một đốm than mờ nhạt, lạc lõng giữa ánh dương ban mai.

Vô Tính Thành, một vùng đất từng bị khinh miệt là phế địa, giờ đây lại trở thành tâm điểm của một cuộc biến chuyển vĩ đại. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái ngói đất nung đơn giản, luồn qua kẽ lá của những vườn cây ăn trái nhỏ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá cuội. Tiếng suối róc rách không ngừng từ những con kênh nhỏ dẫn vào tận khu dân cư, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch mà không hề nhàm chán. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường, và đặc biệt là mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các gia đình, tất cả đều bao trùm không khí, mang đến cảm giác an yên đến lạ thường.

Tần Mặc bước nhẹ đến giữa hồ nước và gò đất xanh tươi vừa hình thành, nơi từng là hoang tàn của Thành Linh Tàn Tạ. Hắn khẽ khàng giơ hai tay lên, lòng bàn tay ngửa về phía không trung, như thể đang đón nhận một phước lành từ đất trời, hoặc đang dẫn dắt một luồng năng lượng vô hình. Một ánh sáng dịu nhẹ, màu ngọc bích, từ từ bao phủ lấy thực thể đang hồi phục, khiến nó lấp lánh như được dát vàng. Khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc tập trung cao độ, những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trên trán, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn kiên định, không hề xao động. Hắn không dùng linh lực hùng hậu để thúc ép, mà dùng chính 'ý chí tồn tại' thuần khiết của bản thân, của Huyền Vực Tâm Châu đã dung hợp với hắn, để giao cảm với vật tính đang thức tỉnh. Đó là một quá trình tinh tế, đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc và lòng đồng cảm tuyệt đối, không phải là sự áp đặt từ kẻ mạnh.

Trong thinh không, Tần Mặc cảm nhận được vô vàn sợi tơ vô hình, những sợi tơ của 'ý chí tồn tại' từ ngọn cỏ non, từ hạt đất li ti, từ dòng nước trong vắt, đang cuộn mình lại, tìm về nguồn cội. Hắn không phải là kẻ tạo ra sự sống, mà là người dẫn đường, giúp vật chất tìm lại lời thì thầm đầu tiên của nó, trư��c khi bị dục vọng "thăng tiên" làm cho méo mó. Mỗi rung động nhỏ nhất từ hồ nước và gò đất đều được hắn tiếp nhận, phân tích, và nhẹ nhàng điều chỉnh. Đó là một vũ điệu của sự tái sinh, nơi Tần Mặc đóng vai trò là nhạc trưởng, điều hòa những thanh âm hỗn loạn thành một bản hòa ca thuần khiết. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể mình đang cộng hưởng, đang dâng hiến, kiệt sức từng chút một, nhưng đồng thời lại được lấp đầy bởi một niềm mãn nguyện sâu sắc. Trách nhiệm này nặng nề tựa ngàn cân, nhưng cũng là sứ mệnh mà hắn nguyện ý gánh vác.

Đứng cách đó không xa, Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sáng ngời nhìn Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự tinh túy đang tỏa ra từ Tần Mặc, một loại năng lượng không hề hung hãn, không hề mạnh mẽ đến mức áp đảo, mà lại ôn hòa, dung dưỡng, như dòng suối mát lành tưới tắm vạn vật. Nàng đã từng chứng kiến vô số cường giả thi triển thần thông, uy chấn thiên hạ, nhưng chưa bao giờ có một cảnh tượng nào khiến nàng rung động đến thế. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói như tan vào gió, chỉ đủ cho Lục Vô Trần đứng cạnh nghe thấy: "Hắn đang làm được... Thật sự đang làm được!" Trong thanh âm ấy, không chỉ có sự kinh ngạc mà còn là niềm tin vững chắc, là hy vọng mãnh liệt cho một con đường mà nàng đã quyết định đi theo.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, giờ đây hiện lên vẻ thanh thản hiếm thấy. Y khẽ gật đầu, đôi mắt sâu trũng nhìn chăm chú vào Tần Mặc và thực thể đang biến đổi. "Bản chất... đang thức tỉnh." Giọng y trầm mặc, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn khó tả. Y đã từng chứng kiến sự mục ruỗng của những vật thể bị cưỡng ép thăng tiên, sự đau đớn của "vật tính" bị bóp méo. Giờ đây, y thấy một con đường khác, một con đường trở về cội nguồn, và trong lòng y, sự bình yên mà y đã tìm kiếm bấy lâu cuối cùng cũng đã hiển hiện.

Xa hơn một chút, Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang vùng vẫy trong sự kiềm chế của Thủ Vệ trưởng và một số tu sĩ trung lập. Hắn không còn chút uy nghi nào của một cường gi��� đứng đầu thiên hạ, chỉ là một kẻ điên loạn đang giãy giụa trong tuyệt vọng. Ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ đây đỏ ngầu, chứa đầy thù hận khi nhìn thấy ánh sáng bao phủ Tần Mặc và mảnh đất đang hồi sinh. "Không! Không thể nào! Các ngươi không hiểu! Các ngươi đang hủy hoại tất cả!" Hắn gào lên, tiếng nói khản đặc, yếu ớt, lạc lõng giữa sự tĩnh mịch đang bao trùm. Thủ Vệ trưởng, Long Hổ, với khuôn mặt nghiêm nghị và vết sẹo trên má, chỉ im lặng siết chặt dây trói, ánh mắt kiên định, không chút dao động. Hắn đã thấy sự thật, và sự thật đó đã khiến hắn từ bỏ lòng trung thành mù quáng.

Các phái đoàn tu sĩ khác, đứng xung quanh quảng trường, đều nín thở theo dõi. Những người từng dao động, giờ đây đã nghiêng hẳn về phía Tần Mặc, ánh mắt họ tràn ngập sự tò mò và hy vọng. Những người còn cố chấp theo phe Thiên Diệu, tuy vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng cũng không thể rời mắt khỏi cảnh tượng kỳ vĩ đang diễn ra. Một luồng linh khí thanh khiết, mát lành, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa cỏ dại, bắt đầu lan tỏa từ trung tâm, khẽ vuốt ve khuôn mặt của mọi người, xua tan đi sự ngột ngạt và căng thẳng. Đây không phải là linh khí cường đại như khi một vật thể thăng cấp, mà là linh khí của sự sống, của sự thuần khiết nguyên thủy, khiến lòng người bỗng trở nên nhẹ nhõm đến lạ thường.

***

Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng chói lọi, không gây chói mắt mà ấm áp và tinh khiết, đột ngột bùng phát từ hồ nước và gò đất. Ánh sáng ấy lan tỏa khắp quảng trường, nhuộm vàng cả không gian, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo. Dưới ánh sáng ấy, hình dạng vật chất bắt đầu biến đổi một cách kỳ diệu. Không còn là một cái hồ đơn thuần hay một gò đất trơ trọi, mà một quần thể thiên nhiên hùng vĩ, sống động dần hiện ra.

Trước mắt mọi người, một dòng thác bạc trắng như lụa, tuôn chảy từ một ngọn đồi đá rêu phong, đổ xuống hồ nước trong vắt, tạo nên âm thanh róc rách du dương. Xung quanh đó, một rừng cây cổ thụ nhỏ, với tán lá xanh mướt, vươn cao như những cột trụ của đất trời, mỗi chiếc lá đều ánh lên vẻ tinh túy của sự sống. Dưới chân thác, một hồ sen tinh khiết nở rộ, những cánh sen trắng muốt, nhụy vàng óng ả, tỏa hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết. Mọi thứ đều được tạo nên từ 'vật tính' thuần khiết, trong trẻo, không hề có chút dấu hiệu nào của sự tu luyện cưỡng ép, không chút tạp niệm của dục vọng "thăng tiên". Đó là một sự tái sinh hoàn toàn, một sự trở về nguyên bản, một vẻ đẹp vô cùng chân thực và tự nhiên, như thể một mảnh thiên đường đã được hạ phàm.

Sự biến đổi này không chỉ là một cảnh tượng mãn nhãn, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý của Tần Mặc. Mỗi giọt nước trong thác, mỗi chiếc lá trên cây, mỗi cánh sen trong hồ đều phát ra một loại 'vật tính' nguyên thủy, tự do, không bị gò bó bởi bất kỳ khuôn khổ nào. Chúng không tranh giành, không vươn cao, mà chỉ đơn thuần tồn tại, hài hòa với nhau và với đất trời. Toàn bộ không gian xung quanh như được thanh lọc, không khí trở nên trong lành đến lạ thường, mang theo mùi hương của hoa sen và đất ẩm, xen lẫn với mùi gỗ và rêu phong.

Tần Mặc từ từ thu hai tay về, khuôn mặt hắn giờ đây lộ rõ vẻ kiệt sức, nhưng đôi mắt đen láy lại tràn đầy sự bình yên và mãn nguyện. Hắn đã thành công. Hắn đã giúp Thành Linh Tàn Tạ tìm lại bản chất nguyên thủy của mình, chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường không cần đến sự cưỡng ép và hủy hoại.

Trên vai hắn, Tiểu Thảo reo vui, những rung động hân hoan của nàng bé nhỏ truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Nàng không nói thành lời, nhưng Tần Mặc hiểu, nàng đang cộng hưởng với sự tinh khiết của cảnh vật mới, nàng đang được tắm mình trong nguồn năng lượng của sự sống đích thực.

Mộ Dung Tĩnh, người từng ôm ấp lý tưởng tu luyện cao vời, giờ đây đứng sững sờ, đôi mắt đẹp mở to nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng cảm thấy một luồng sóng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự thức tỉnh đột ngột. Tất cả những gì nàng từng tin tưởng, từng theo đuổi, dường như đã sụp đổ trước vẻ đẹp thuần khiết và chân thật này. Nàng khẽ thốt lên, giọng nói đầy choáng váng: "Đây... đây mới là bản chất thật ư? Không phải sức mạnh... mà là sự thuần khiết?" Trong câu hỏi đó, không chỉ là sự nghi ngờ về quá khứ, mà còn là sự khao khát một chân lý mới.

Một tu sĩ đứng gần đó, ánh mắt ngập tràn kinh ngạc, thì thầm như thể sợ làm vỡ tan khoảnh khắc thần thánh: "Một thế giới thu nhỏ... một sự sống đích thực!" Hắn chưa bao giờ tưởng tượng rằng một 'vật tính' có thể biểu hiện dưới dạng này, không phải là một pháp bảo hùng mạnh hay một linh dược thần kỳ, mà là một mảnh thiên nhiên sống động, hài hòa.

Tiếng gào thét thất thanh của Thiên Diệu Tôn Giả bỗng xé tan không khí yên bình. "Không thể nào! Không thể nào! Nó phải thăng tiên! Nó phải thăng tiên!" Hắn vùng vẫy dữ dội, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Long Hổ và các tu sĩ khác, đôi mắt dại đi vì cuồng nộ và tuyệt vọng. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Với hắn, mọi vật phải tu luyện, phải thăng tiên, đó mới là ý nghĩa tồn tại. Cảnh tượng trước mắt đã đập nát toàn bộ niềm tin và lý tưởng của hắn.

Các tu sĩ trong Đại Hội đồng loạt đứng dậy, không ai bảo ai, nhưng tất cả đều bị cuốn hút bởi cảnh tượng hùng vĩ và thuần khiết này. Niềm tin của họ, dù đã lung lay từ trước, giờ đây như được củng cố bằng một hành động cụ thể, không thể chối cãi.

***

Sự chấn động lan truyền khắp Đại Hội, không chỉ là sự kinh ngạc, mà là một cuộc địa chấn trong tư tưởng, một sự giác ngộ sâu sắc. Không gian Vô Tính Thành giờ đây được bao trùm bởi một loại năng lượng mới, thuần khiết và sống động, tỏa ra từ quần thể thiên nhiên vừa được tái sinh. Nắng vàng dịu nhẹ trải khắp, làm nổi bật màu xanh mướt của cây cỏ, màu bạc của thác nước và màu trắng ngần của những đóa sen.

Các phái đoàn tu sĩ dao động, những người từng đứng giữa hai bờ của niềm tin, giờ đây không còn chút do dự nào. Họ nhìn Tần Mặc với ánh mắt sùng kính tuyệt đối, không phải vì uy quyền hay sức mạnh áp đảo, mà là vì sự thấu hiểu, sự nhân từ và con đường chân chính mà hắn đã mở ra. Một số người thậm chí quỳ xuống, nước mắt lăn dài trên má, không phải vì sợ hãi hay van xin, mà là vì sự giải thoát, sự giác ngộ sau bao năm tháng lạc lối trong mê cung của dục vọng thăng tiên. Họ đã tìm thấy một niềm tin mới, một ngọn hải đăng giữa biển khơi mù mịt.

Ngay cả những tu sĩ phe Thiên Diệu, những kẻ vẫn còn cố chấp bám víu vào ảo ảnh thăng tiên, cũng không thể che giấu sự hoang mang và sợ hãi. Niềm tin của họ, từng được xây dựng trên nền tảng vững chắc của sự cưỡng ép và sức mạnh, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn. Khuôn mặt họ tái nhợt, ánh mắt thất thần, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Họ cảm nhận được sự cô lập, sự yếu ớt của giáo lý mà họ từng tôn thờ. Một số người bắt đầu lùi lại, lặng lẽ hòa vào đám đông, tìm cách tránh né ánh mắt của đồng đạo, vì họ cũng đã bắt đầu nghi ngờ chính mình.

Mộ Dung Tĩnh vẫn đứng sững sờ, đôi mắt nàng đã đong đầy nước. Những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gò má, không phải vì đau buồn, mà là vì một sự nhận thức quá đỗi mạnh mẽ. Nàng đã từng tự hào về con đường tu luyện của mình, về sức mạnh và sự vĩ đại mà nó hứa hẹn. Nhưng giờ đây, trước vẻ đẹp thuần khiết và sự bình yên của quần thể thiên nhiên kia, nàng hiểu ra rằng mình đã sai lầm đến nhường nào. Nàng đã tìm kiếm sức mạnh để tồn tại, nhưng Tần Mặc đã chỉ cho nàng thấy một con đường khác, con đường của sự cân bằng và bản chất chân thật, mà không hề yếu đuối. Một tiếng khẽ thốt lên, như tiếng gió thoảng qua, mang theo sự hối lỗi và cả sự giải thoát: "Ta... đã sai rồi..." Lời nói ấy, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa sức nặng của một ngàn năm vọng tưởng đã tan biến.

Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, ánh mắt nàng rạng ngời, không còn chút lạnh lùng hay nghiêm nghị nào, mà chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối và một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng khẽ nói, giọng điệu thanh thoát nhưng đầy kiên định: "Đây... đây chính là con đường chúng ta cần đi." Nàng đã tìm thấy ý nghĩa thật sự của cuộc sống, của sự tồn tại, không phải qua việc truy cầu sức mạnh đỉnh cao, mà qua việc bảo vệ và tôn trọng bản chất của vạn vật.

Lục Vô Trần cũng bước tới, khuôn mặt khắc khổ giờ đây hoàn toàn thanh thản. Y khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, như trút bỏ mọi gánh nặng của năm tháng hoài nghi. "Huyền Vực... đã tìm thấy hy vọng." Giọng y trầm ấm, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. Y đã chứng kiến sự mục ruỗng, sự tha hóa của Huyền Vực, và giờ đây, y thấy một tia sáng, một con đường dẫn đến sự hồi sinh thực sự.

Thiên Diệu Tôn Giả, sau tiếng gào thét cuối cùng, đã gục xuống. Đôi mắt hắn giờ đây trống rỗng, không còn chút thần thái nào của một Tôn Giả uy nghi. Hắn đã hoàn toàn bị phá hủy về mặt tinh thần. Tất cả những gì hắn tin tưởng, tất cả những gì hắn đã cống hiến cuộc đời mình để theo đuổi, đã bị Tần Mặc và mảnh thiên nhiên kia đập tan tành. Hắn chỉ còn là một cái xác không hồn, một biểu tượng của sự cố chấp mù quáng. Thủ Vệ trưởng Long Hổ ra hiệu cho lính canh đưa hắn đi. Thiên Diệu Tôn Giả không hề phản kháng, thân thể hắn mềm nhũn, như một con rối đứt dây.

Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ nhìn quanh. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong tâm hồn của từng người, từng vật thể xung quanh. Quần thể thiên nhiên vừa được tái sinh, nơi từng là Thành Linh Tàn Tạ, giờ đây tỏa ra một luồng 'vật tính' thuần khiết, trở thành một biểu tượng sống động, một ngọn hải đăng cho triết lý cân bằng. Đó sẽ là nơi vạn vật tìm về, tìm lại bản chất của mình, không bị ép buộc, không bị giới hạn. Sự thành công này không chỉ là của riêng Tần Mặc, mà là của tất cả những ai đã dám tin vào một con đường khác.

Hắn biết rằng con đường phía trước vẫn còn dài, và những thách thức mới sẽ không ngừng xuất hiện. Thiên Diệu Tôn Giả có thể đã sụp đổ, nhưng tư tưởng "thăng tiên" cực đoan vẫn còn ăn sâu vào tâm trí nhiều người. Tuy nhiên, Tần Mặc cũng cảm nhận được một luồng hy vọng mới đang trỗi dậy, một kỷ nguyên mới đang bắt đầu. Mộ Dung Tĩnh, với sự giác ngộ sâu sắc này, chắc chắn sẽ trở thành một đồng minh quan trọng, một người tiên phong trong việc truyền bá triết lý cân bằng trong giới tu sĩ. Và những phái đoàn tu sĩ dao động kia, giờ đây đã có niềm tin, sẽ là nền tảng vững chắc cho việc thiết lập 'Hiến Chương Cân Bằng' hoặc một hệ thống trật tự mới cho Huyền Vực. Tần Mặc đã mở ra cánh cửa. Giờ đây, Huyền Vực sẽ phải tự mình bước qua ngưỡng cửa đó, để tìm lại sự cân bằng vốn có, và trở thành chính nó.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free