Vạn vật không lên tiên - Chương 1380: Lời Tuyên Thệ Giữa Bình Minh: Phe Thiên Diệu Chuyển Hướng
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống trên quảng trường Đại Hội, nhưng sự hưng phấn và niềm hy vọng mới mẻ vẫn còn đọng lại trong từng ngóc ngách của không gian. Tiếng xì xào bàn tán không dứt, những ánh mắt trao nhau đầy suy tư và cả sự kinh ngạc. Người ta nói về Tần Mặc, về Thành Linh Tàn Tạ đã biến đổi, về sự sụp đổ của Thiên Diệu Tôn Giả, và về một kỷ nguyên mới đang hé mở. Dưới nền trời đêm đầy sao, gò đất xanh tươi cùng hồ nước trong vắt, nơi từng là biểu tượng của sự mục nát và tuyệt vọng, giờ đây phát ra một thứ ánh sáng nhàn nhạt, tựa như hơi thở của sự sống, của "vật tính" thuần khiết đã được hồi sinh. Nó bình yên đến lạ, an ủi những tâm hồn mệt mỏi và gieo mầm hy vọng vào những trái tim đang hoài nghi.
Tần Mặc, sau những lời tuyên bố mang nặng trọng trách, đã lặng lẽ tách mình khỏi đám đông đang reo hò. Hắn đứng một mình trước thực thể "vật tính" thuần khiết, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi theo những tia nắng đầu tiên đang le lói nơi chân trời. Bình minh ló dạng, xé tan màn đêm, nhuộm một vệt vàng óng lên đỉnh núi phía Đông, rồi từ từ lan tỏa xuống quảng trường rộng lớn. Không khí se lạnh của buổi sớm mai mang theo mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh lọc tâm hồn, khiến mọi ưu phiền dường như tan biến. Tần Mặc đưa tay, chạm nhẹ vào bề mặt mềm mại của gò đất, cảm nhận sự rung động tinh tế của "ý chí tồn tại" thuần túy. Nó không đòi hỏi gì, không ham muốn gì, chỉ đơn thuần là tồn tại, là sự cân bằng tuyệt đối. Hắn thầm nghĩ, *một hạt giống đã gieo, nhưng để nó nảy mầm cần cả một đại dương kiên nhẫn.* Con đường phía trước còn dài, gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó, nhưng không còn là gánh nặng của tuyệt vọng, mà là trọng trách của hy vọng.
Bên cạnh hắn, Tiểu Thảo, dường như cảm nhận được sự cộng hưởng từ "vật tính" thuần khiết và năng lượng của Tần Mặc, vươn mình đón ánh sáng. Những chiếc lá xanh non của nàng rực rỡ hơn bao giờ hết, mỗi cành cây, mỗi bông hoa dại nhỏ bé trên tóc nàng đều ánh lên vẻ tươi tắn, tràn đầy sinh khí. Nàng khẽ lay động, như một bản hòa ca không lời của sự sống. Tô Lam và Lục Vô Trần lặng lẽ tiến lại gần, đứng sau Tần Mặc một khoảng, cùng hắn ngắm nhìn cảnh bình minh hùng vĩ. Mái tóc đen dài của Tô Lam khẽ bay trong gió, đôi mắt nàng ánh lên vẻ rạng rỡ, pha lẫn chút tự hào. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn bóng lưng gầy nhưng vững chãi của hắn, rồi khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng: "Mặc ca, anh đã làm được. Huyền Vực có hy vọng rồi." Lời nói ấy không chỉ là một sự khẳng định, mà còn là một lời động viên, một sự sẻ chia gánh nặng vô hình.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ nay đã bớt đi phần nào sự u uất, thở dài một tiếng, không phải thở dài vì mệt mỏi, mà vì sự giải thoát. Ánh mắt ông dõi về phía thực thể "vật tính" đang lấp lánh dưới nắng sớm, rồi nhìn sang Tần Mặc, ánh mắt đầy vẻ tôn kính: "Chân lý luôn tìm được đường đi, dù phải trải qua bao nhiêu gian nan." Ông đã từng hoài nghi, từng chán chường, từng tin rằng Huyền Vực sẽ mãi chìm trong vòng xoáy của sự truy cầu vô độ. Nhưng giờ đây, trước mắt ông là minh chứng sống động cho một con đường khác, một con đường mà ông chưa từng dám mơ tới. Các phái đoàn tu sĩ, dù vẫn còn xôn xao bàn tán, nhưng đã không còn sự căng thẳng của cuộc đối đầu, thay vào đó là sự tò mò và suy tư về những gì đã xảy ra, về những lời Tần Mặc, Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh đã nói. Họ vẫn đứng đó, dưới ánh bình minh, chờ đợi một điều gì đó lớn lao hơn, một sự xác nhận, một định hướng rõ ràng cho tương lai mờ mịt của Huyền Vực. Tần Mặc khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ tiếp tục cảm nhận sức sống đang dâng trào từ gò đất, từ hồ nước, từ Tiểu Thảo, từ vạn vật. Hắn biết, khoảnh khắc này, sự bình yên này, chính là nền tảng cho những gì sắp đến.
Khi ánh nắng đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả quảng trường, xua đi những giọt sương đêm cuối cùng, bầu không khí trở nên ấm áp và thanh tĩnh hơn. Các phái đoàn tu sĩ đã dần ổn định lại vị trí, vẫn còn tiếng xì xào, nhưng không còn ồn ào như trước, thay vào đó là những cuộc thảo luận nhỏ, những ánh mắt dò xét lẫn nhau. Mọi ánh nhìn đều hướng về bục phát biểu, nơi Mộ Dung Tĩnh đang đứng. Nàng không còn vẻ kiêu hãnh thường thấy, mái tóc đen mượt được buộc cao giờ đây có vài sợi vương trên trán, ánh mắt nàng toát lên vẻ kiên định, pha chút mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm. Nàng hít một hơi sâu, luồng không khí trong lành mang theo mùi thảo mộc dịu nhẹ lấp đầy phổi nàng, giúp nàng lấy lại sự bình tĩnh. Nàng nhìn thẳng vào đám đông tu sĩ, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, từ những người đã từng là đồng môn, những người đã từng cùng chí hướng, cho đến những người đã từng là kẻ địch. Giọng nói của nàng, vốn dĩ trong trẻo và cao ngạo, giờ đây vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự chân thành và dũng cảm, thu h��t mọi sự chú ý.
"Ta là Mộ Dung Tĩnh," nàng bắt đầu, không né tránh sự thật, "từng là đệ tử kiệt xuất của Thanh Vân Tông, từng tin tưởng sắt đá vào con đường thăng tiên cực đoan, từng mù quáng đi theo lý tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả." Giọng nàng hơi run lên khi nhắc đến Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại sự kiên định. "Ta đã từng coi Vô Tính Thành là phế địa, từng xem những người không tu luyện là yếu đuối. Nhưng sau những gì đã chứng kiến, sau sự kiện kinh hoàng tại Thiết Giáp Thành, và đặc biệt là sau phép màu mà Tần Mặc đã kiến tạo ngay tại nơi đây, ta nhận ra sự mù quáng của bản thân. Con đường của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là ánh sáng dẫn lối đến cõi tiên, mà là hố sâu hủy diệt, là sự tha hóa bản chất, là tai họa cho toàn bộ Huyền Vực." Lời nói của nàng như một lưỡi kiếm sắc bén, cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với quá khứ.
Sự im lặng bao trùm quảng trường, chỉ còn nghe thấy tiếng gió nhẹ vi vu qua những vách đá, mang theo những lời nàng nói, gieo vào tâm trí mỗi tu sĩ. Mộ Dung Tĩnh tiếp tục, giọng nàng dần trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn: "Tần Mặc, một người không linh căn, không thiên phú, nhưng lại sở hữu một trí tuệ vượt xa mọi tu sĩ chúng ta, đã cho ta thấy một chân lý khác, một con đường thực sự vì sự tồn vong của Huyền Vực. Đó là con đường của 'cân bằng bản chất', nơi vạn vật được tự do lựa chọn, nơi sự tồn tại được tôn trọng, không bị ép buộc phải trở thành một cái gì đó khác với bản thân mình." Nàng giơ tay, chỉ về phía gò đất xanh tươi và hồ nước trong vắt đang lấp lánh dưới nắng, biểu tượng của sự hồi sinh và cân bằng. "Chính thực thể 'vật tính' thuần khiết kia là minh chứng không thể chối cãi. Nó không thành tiên, nhưng nó sống động hơn bất kỳ vật thể 'khai linh' nào mà chúng ta từng biết. Nó mang lại sự bình yên, sự hài hòa, thứ mà chúng ta đã đánh mất trong cuộc truy cầu điên cuồng kia."
Mộ Dung Tĩnh quay người, ánh mắt hướng về Tần Mặc, người đang đứng lặng lẽ phía dưới, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy thấu hiểu. Nàng cúi đầu thật sâu, một cái cúi đầu không phải vì sợ hãi, mà vì sự tôn kính và hối lỗi chân thành. "Ta nguyện từ bỏ quá khứ, từ bỏ mọi danh vọng và quyền lực mà con đường cũ đã mang lại. Ta nguyện đi theo con đường cân bằng của Tần Mặc, dùng hết sức mình, dùng tất cả những kiến thức và kinh nghiệm tu luyện mà ta có, để bù đắp cho những lỗi lầm trong quá khứ và đóng góp cho việc kiến tạo một kỷ nguyên mới! Ta nguyện sẽ là một trong những người tiên phong, xây dựng nên một Huyền Vực thực sự hài hòa." Lời thề của nàng không chỉ là lời nói, mà là một sự cam kết từ sâu thẳm linh hồn. Khi nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng ánh lên sự trong trẻo, không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn lại sự kiên định và niềm hy vọng mãnh liệt. Các tu sĩ bắt đầu xì xào, tiếng bàn tán bùng nổ khắp quảng trường. Một số người biểu lộ sự đồng tình rõ rệt, ánh mắt họ lóe lên vẻ giác ngộ. Số khác vẫn còn hoài nghi, nhưng sự hoài nghi đó không còn là sự phản đối gay gắt, mà là sự suy ngẫm, sự cân nhắc về một tương lai mà họ chưa từng nghĩ tới. Dù vậy, không ai có thể phủ nhận được sự dũng cảm và chân thành của Mộ Dung Tĩnh.
Ngay khi những tiếng xì xào của đám đông còn chưa kịp lắng xuống, một làn sóng chấn động khác bỗng bao trùm Đại Hội. Không khí bỗng trở nên căng thẳng đến tột độ, rồi nhanh chóng chuyển thành sự kinh ngạc tột cùng. Một nhóm người, với trang phục Thiên Diệu Tông đã bạc màu và xộc xệch, mang theo dấu ấn của những ngày tháng gian nan, bước ra khỏi hàng ngũ các phái đoàn tu sĩ. Họ tiến thẳng về phía trước, về phía bục phát biểu, về phía Tần Mặc. Đây là những Trưởng Lão Thiên Diệu cũ, những người từng là trụ cột của tư tưởng thăng tiên cực đoan, những người từng là cánh tay phải của Thiên Diệu Tôn Giả. Dẫn đầu bọn họ là Lý Nguyên, cựu Trưởng Lão Thiên Diệu, người mà vẻ ngoài uy nghiêm từng in đậm dấu ấn của Thiên Diệu Tôn Giả, nay ánh mắt lại lộ rõ sự giằng xé và suy tư, xen lẫn một tia sáng của sự giải thoát và thành kính. Trường bào Thiên Diệu của ông có phần xộc xệch, không còn vẻ kiêu hãnh như trước, nhưng bước chân ông lại vững vàng lạ thường.
Tiếng xì xào bùng nổ m���nh mẽ hơn bao giờ hết, rồi lại chìm xuống trong sự chờ đợi nín thở. Mùi thảo mộc và không khí se lạnh của buổi sáng vẫn bao trùm, nhưng không thể xua tan sự căng thẳng đang dâng cao. Lý Nguyên cùng các Trưởng Lão khác tiến đến trước mặt Tần Mặc. Vẻ mặt họ không còn sự kiêu ngạo hay thù địch, mà là sự giằng xé nội tâm sâu sắc, sự hối hận và một quyết tâm mới. Lý Nguyên, người từng là một trong những kẻ ngoan cố nhất, từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, giờ đây quỳ một gối xuống trước Tần Mặc, một hành động mà không ai có thể tưởng tượng được. Ông ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy thành kính và hối hận, giọng nói run rẩy nhưng dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường:
"Tần Mặc... ngài... Chúng ta, những kẻ từng lầm đường lạc lối, những kẻ từng mù quáng đi theo một mộng ảo, giờ đây đã nhìn rõ chân lý." Từng lời của Lý Nguyên như được khắc sâu vào không khí, mang theo trọng lượng của một quá khứ đầy sai lầm và một tương lai đầy sám hối. "Con đường của Thiên Diệu Tôn Giả, con đường thăng tiên cực đoan mà chúng ta đã tôn thờ, hóa ra lại là một mộng ảo, chỉ dẫn đến sự hủy diệt, sự tha hóa, và sự mất mát bản chất của vạn vật. Chúng ta đã chứng kiến phép màu của ngài, đã cảm nhận được sự bình yên vô hạn từ 'vật tính' thuần khiết mà ngài đã kiến tạo. Nó không đòi hỏi sự hy sinh, không cần sự tranh đoạt, chỉ đơn thuần là tồn tại, là sự cân bằng tuyệt đối."
Ông cúi đầu thấp hơn, gần như chạm đất, sự hối hận hiện rõ trên từng nếp nhăn của khuôn mặt khắc khổ. "Chúng ta nguyện từ bỏ mọi tà niệm, từ bỏ con đường thăng tiên cực đoan đã ăn sâu vào tâm trí chúng ta bấy lâu nay. Chúng ta nguyện dốc hết sức mình, với tất cả những gì chúng ta có, để phụng sự ngài, phụng sự Huyền Vực, để kiến tạo một kỷ nguyên cân bằng, nơi vạn vật được là chính nó, nơi không còn sự ép buộc hay tha hóa." Lý Nguyên ngừng lại một chút, như để nén lại cảm xúc đang trào dâng. "Xin ngài... xin ngài hãy chấp nhận sự hối cải chân thành của chúng ta! Xin ngài hãy cho chúng ta cơ hội được chuộc lại những lỗi lầm đã gây ra, được đóng góp vào con đường đúng đắn này."
Tần Mặc nhìn Lý Nguyên, ánh mắt hắn không có sự phán xét hay khinh thường, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn bước đến, không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng đỡ Lý Nguyên dậy. Hành động ấy, không cần bất kỳ lời lẽ hoa mỹ nào, đã nói lên tất cả. Các Trưởng Lão khác của phe Thiên Diệu cũ, những người đã theo Lý Nguyên đến đây, cũng đồng loạt cúi mình thật sâu, thể hiện sự thành kính và quyết tâm theo đuổi con đường mới.
Và rồi, một làn sóng hoan hô bùng nổ khắp quảng trường Đại Hội, mạnh mẽ hơn bất kỳ tiếng reo hò nào trước đó. Đó không chỉ là tiếng hoan hô, mà còn là tiếng thở phào nhẹ nhõm, tiếng vỡ òa của niềm hy vọng, tiếng khẳng định cho một sự khởi đầu mới. Sự kiện này, một bước ngoặt không thể ngờ, đã chính thức phá vỡ bức tường cuối cùng của sự cố chấp. Các tu sĩ từ mọi phe phái, từ những người từng dao động đến những người từng là đối địch, đều cảm nhận được một sự thay đổi không thể đảo ngược. Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, trên môi nở nụ cười mãn nguyện, ánh mắt họ tràn đầy niềm tin vào Tần Mặc và tương lai của Huyền Vực. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày, giờ đây cũng gật đầu nhẹ, ánh mắt đầy tôn kính hướng về Tần Mặc.
Sự chấp nhận của cựu thành viên Thiên Diệu Tông, những người từng nắm giữ quyền lực và tri thức sâu rộng về tu luyện, sẽ là một nguồn lực to lớn cho Tần Mặc. Nó không chỉ củng cố ảnh hưởng của hắn trong giới tu sĩ, mà còn mang đến những kinh nghiệm quý báu để xây dựng một trật tự mới. Tuy nhiên, Tần Mặc hiểu rằng, điều này cũng có thể mang theo những phức tạp chính trị và sự nghi ngờ từ các phe phái khác, những người còn chưa hoàn toàn tin tưởng vào sự chuyển đổi của những kẻ từng là kẻ thù. Dù vậy, giờ phút này, niềm hy vọng đã chiến thắng mọi hoài nghi.
Ánh nắng bình minh đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ lên gò đất xanh tươi và hồ nước trong vắt, biến nó thành một viên ngọc quý đang phát sáng, biểu tượng vĩnh cửu cho niềm tin vào sự cân bằng bản chất. Hội Nghị Kiến Tạo Kỷ Nguyên Mới và việc phác thảo Hiến Chương Cân Bằng, giờ đây, không còn là một ý tưởng xa vời, mà là một nhiệm vụ cấp thiết, một sự kiện lớn lao sẽ định hình lại toàn bộ Huyền Vực. Tần Mặc nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao, mang theo một ngày mới, một kỷ nguyên mới. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng với sự đồng lòng này, với những hạt giống hy vọng đã được gieo, Huyền Vực chắc chắn sẽ tìm lại được bản chất thực sự của mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.