Vạn vật không lên tiên - Chương 1379: Sự Sụp Đổ Của Một Mộng Ảo: Thiên Diệu Đối Mặt Chân Lý
Ánh hoàng hôn rải những vệt vàng cam lên quảng trường Đại Hội, nơi từng là hoang tàn của Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây đã hồi sinh thành một quần thể thiên nhiên kỳ vĩ. Hạt bụi cuối cùng của sự hủy diệt dường như đã bị cuốn trôi, nhường chỗ cho một làn hơi mát lành, mang theo mùi đất tươi, cỏ non và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng nước róc rách từ hồ nước trong vắt, vừa mới hình thành ở trung tâm gò đất xanh tươi, như một bản giao hưởng nhẹ nhàng xoa dịu những tâm hồn vừa trải qua một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt. Không khí không còn ngột ngạt bởi linh lực cuồng bạo hay sự căm phẫn sục sôi, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng, xen lẫn những tiếng xì xào kinh ngạc và thán phục của đám đông.
Tần Mặc đứng lặng lẽ bên cạnh hồ nước, ánh mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ trầm tư, nhưng đôi vai gầy gò của hắn đã trút bỏ được gánh nặng lớn lao. Vẻ kiệt sức vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt thanh tú, nhưng thay vì mệt mỏi, nó lại toát ra một sự bình yên sâu sắc, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn không nói, chỉ lặng im cảm nhận sự hồi sinh đang lan tỏa từ lòng đất. Bên cạnh hắn, Tiểu Thảo, trong vẻ rạng rỡ hơn bao giờ hết, đang vô tư nô đùa bên mép hồ, những rung động thuần khiết của nàng hòa quyện vào không gian, lan tỏa năng lượng bình yên đến mọi sinh linh. Nàng là hiện thân sống động nhất cho triết lý cân bằng, cho vẻ đẹp của bản chất thuần khiết.
Cách đó không xa, Thiên Diệu Tôn Giả đang bị Tô Lam, Lục Vô Trần và Thủ Vệ trưởng Long Hổ chế ngự. Thân hình y phục trắng tinh giờ đây đã lấm lem bụi bẩn, mái tóc trắng tuyết rối bời, không còn vẻ siêu phàm thoát tục như trước. Đôi mắt xanh thẳm, từng đầy uy nghiêm và sắc lạnh, giờ đây lại tràn ngập sự điên loạn, căm hờn và một nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của Lục Vô Trần và Thủ Vệ trưởng, nhưng vô vọng. Mỗi cái nhìn của hắn đều găm thẳng vào quần thể thiên nhiên mới, như thể đó là một ảo ảnh tàn độc đang chế giễu mọi tín niệm của hắn.
“Không thể! Đây không phải là thăng hoa! Đây là sự thoái hóa! Ngươi đã hủy hoại nó! Ngươi là kẻ tội đồ của Huyền Vực!” Thiên Diệu Tôn Giả gào thét, giọng nói khản đặc, lạc điệu, không còn chút uy áp nào, chỉ còn là tiếng rên xiết của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Hắn không ngừng phủ nhận thực tại, không chấp nhận rằng niềm tin sắt đá của mình đã bị Tần Mặc đập tan bằng một minh chứng không thể chối cãi. Luồng ‘vật tính’ thuần khiết từ gò đất xanh và hồ nước trong vắt kia là một sự thách thức trực diện, một sự chế nhạo chua cay đối với con đường ‘thăng tiên’ cưỡng ép mà hắn đã hiến dâng cả đời mình để theo đuổi. Sự điên loạn đã chiếm lấy tâm trí, biến hắn thành một kẻ cuồng tín đang đứng bên bờ vực thẳm của sự hủy diệt tinh thần.
Tô Lam, với ánh mắt kiên định và rạng ngời, ghì chặt Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng khẽ nói, giọng điệu thanh thoát nhưng đầy sức nặng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa cơn mê muội: “Tôn Giả, hãy chấp nhận sự thật. Con đường của ngài đã sai rồi. Vạn vật không cần phải biến thành tiên để tìm thấy giá trị của mình. Chúng chỉ cần được là chính chúng.” Lời nói của nàng như một lưỡi kiếm sắc bén, xuyên thấu vào lớp vỏ bọc kiêu ngạo của Thiên Diệu, khiến hắn càng thêm vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Trong đám đông, các tu sĩ từ khắp các phái đoàn vẫn đang xôn xao bàn tán. Ánh mắt họ từ ngờ vực chuyển sang ngỡ ngàng, rồi thành kính phục. Họ chứng kiến sự sụp đổ của một tượng đài, và sự trỗi dậy của một chân lý mới. “Thật không thể tin được… Đây là… sự sống thuần túy,” một tu sĩ khẽ thốt lên, giọng nói đầy run rẩy và kính sợ, đôi mắt không rời khỏi gò đất xanh rì đang tỏa ra sinh khí mãnh liệt. Những người khác thì thầm đồng tình, cảm nhận được sự bình yên và hài hòa mà họ chưa từng trải qua trong suốt cuộc đời tu luyện của mình. Nhiều người trong số họ, từng bị cuốn theo trào lưu 'khai linh cưỡng ép', giờ đây mới nhận ra sự sai lầm của mình. Một làn sóng hối lỗi và giác ngộ đang lan truyền, một sự thay đổi sâu sắc trong niềm tin đã bắt đầu.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về Thiên Diệu Tôn Giả với một chút tiếc nuối. Hắn không hề có ý hả hê, chỉ cảm thấy một nỗi bi ai sâu sắc cho một linh hồn đã đi lạc quá xa. Sự kiên trì mù quáng của Thiên Diệu Tôn Giả đã dẫn hắn đến vực thẳm của sự điên loạn, và Tần Mặc biết rằng, trong sâu thẳm, đó là một bi kịch. Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Lục Vô Trần vẫn giữ chặt Thiên Diệu Tôn Giả, không cho hắn có cơ hội gây thêm bất kỳ sự hỗn loạn nào. Vẻ mặt của Lục Vô Trần giờ đây thanh thản hơn, nhưng đôi mắt y vẫn ánh lên sự phức tạp khi nhìn người từng là một trong những lãnh đạo tối cao của Huyền Vực giờ đây lại thảm bại đến nhường này. Y biết rằng, sự sụp đổ của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là của riêng một cá nhân, mà là của cả một hệ tư tưởng đã tồn tại hàng ngàn năm.
Giữa những ánh mắt đổ dồn và tiếng xì xào, Mộ Dung Tĩnh vẫn đứng sững sờ, đôi mắt nàng đã đong đầy nước. Những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gò má, không phải vì đau buồn, mà là vì một sự nhận thức quá đỗi mạnh mẽ, một sự giác ngộ đến muộn màng. Nàng đã từng tự hào về con đường tu luyện của mình, về sức mạnh và sự vĩ đại mà nó hứa hẹn. Nhưng giờ đây, trước vẻ đẹp thuần khiết và sự bình yên của quần thể thiên nhiên kia, nàng hiểu ra rằng mình đã sai lầm đến nhường nào. Nàng đã tìm kiếm sức mạnh để tồn tại, nhưng Tần Mặc đã chỉ cho nàng thấy một con đường khác, con đường của sự cân bằng và bản chất chân thật, mà không hề yếu đuối. Một tiếng khẽ thốt lên, như tiếng gió thoảng qua, mang theo sự hối lỗi và cả sự giải thoát: “Bản chất… đây mới là bản chất thật sự…” Lời nói ấy, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa sức nặng của một ngàn năm vọng tưởng ��ã tan biến. Nàng cảm thấy như được gột rửa, như được tái sinh. Ánh mắt nàng dần chuyển từ hoang mang sang một sự kiên định mới, một quyết tâm không lay chuyển.
Khi tiếng gào thét cuối cùng của Thiên Diệu Tôn Giả dần tắt lịm, không khí trên quảng trường trở nên trang nghiêm và tĩnh lặng hơn. Tất cả mọi ánh mắt, giờ đây, không còn bị chi phối bởi sự điên loạn của kẻ bại trận, mà đã đổ dồn về phía Tần Mặc. Hắn bước lên một bục đá nhỏ, nơi từng là nền móng của cổng thành đổ nát, giờ đây như một khán đài tự nhiên được tạo nên bởi chính sự biến đổi của vạn vật. Dù vẻ kiệt sức vẫn hiện rõ trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt hắn lại sáng ngời, sâu thẳm, chứa đựng cả một bầu trời triết lý. Giọng nói của hắn, trầm ổn và vang vọng, không cần đến linh lực hùng hậu mà vẫn mang theo sức nặng của chân lý, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn của những tư tưởng cực đoan.
“Vạn vật không cần phải trở thành thứ không phải mình để có giá trị.” Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn không hùng biện, không thuyết giảng, chỉ đơn giản là chia sẻ những gì hắn đã thấy, đã cảm nhận, và con đường mà vạn vật thực sự khao khát. “Chúng chỉ cần được là chính mình, một cách trọn vẹn nhất. Đó mới là sự vĩnh cửu thực sự.” Từng lời của hắn như những hạt mưa thấm đẫm vào lòng đất cằn cỗi của những tư tưởng lỗi thời, đánh thức những mầm non của nhận thức mới. Hắn không hề chỉ trích, không hề lên án, chỉ đơn thuần là mở ra một góc nhìn khác, một con đường khác cho Huyền Vực.
Hắn tiếp tục, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang lắng nghe chăm chú. “Con đường thăng tiên không phải là sai, nếu đó là sự lựa chọn tự nguyện của bản chất. Nhưng việc cưỡng ép vạn vật thay đổi bản chất, đẩy chúng vào sự tha hóa, đó mới là tội lỗi lớn nhất.” Hắn chỉ tay về phía quần thể thiên nhiên vừa được hồi sinh, nơi Tiểu Thảo đang vui vẻ chơi đùa bên mép hồ. “Thực thể này, nó không trở thành một vị thần, một tiên nhân. Nó trở thành chính nó, một cách thuần khiết nhất, và đó mới là vẻ đẹp vĩnh hằng, là sự cân bằng mà Huyền Vực này đang cần.”
Lời nói của Tần Mặc không chỉ là âm thanh, mà là một làn sóng năng lượng tinh thần, lay động sâu sắc đến từng người có mặt. Đám đông tu sĩ im lặng lắng nghe, rồi từng tiếng xì xào tán đồng bắt đầu vang lên, không còn là sự hoài nghi hay kinh ngạc, mà là sự chấp nhận và thấu hiểu. Nhiều người gật đầu lia lịa, ánh mắt bừng sáng như vừa tìm thấy một lối thoát khỏi mê cung.
Trong khoảnh khắc đó, Mộ Dung Tĩnh, với khuôn mặt vẫn còn vương vấn những giọt nước mắt giác ngộ, bước ra khỏi đám đông. Nàng tiến thẳng về phía Tần Mặc, mỗi bước đi đều dứt khoát và kiên định. Ánh mắt nàng, từng đầy kiêu ngạo và lạnh lùng, giờ đây lại tràn ngập sự chân thành, sự hối lỗi và một niềm quyết tâm cháy bỏng. Nàng không còn là một cao thủ tu sĩ chỉ biết đến sức mạnh và quyền uy, mà là một linh hồn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.
Khi đứng đối diện với Tần Mặc, nàng cúi đầu thật sâu, một hành động mà nàng chưa từng làm trước bất kỳ ai. Giọng nói của nàng, rõ ràng và đầy quyết tâm, nhưng vẫn ẩn chứa một chút nghẹn ngào của sự hối lỗi, vang lên khắp quảng trường tĩnh lặng. “Tần Mặc… ta đã sai. Triết lý của ta đã sai. Ta từng nghĩ sức mạnh là tất cả, là con đường duy nhất để tồn tại. Nhưng ngươi đã chỉ cho ta thấy, bản chất, sự cân bằng mới là chân lý vĩnh cửu.” Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tần Mặc. “Ta nguyện từ bỏ con đường cũ, và dùng hết sức mình để kiến tạo kỷ nguyên cân bằng cùng ngươi. Ta nguyện trở thành người tiên phong, truyền bá triết lý này đến mọi ngóc ngách của Huyền Vực.”
Lời tuyên bố của Mộ Dung Tĩnh như một tiếng sấm rền giữa trời quang. Nàng là một trong những cao thủ hàng đầu, một biểu tượng của thế giới tu luyện cũ. Sự giác ngộ và nguyện ý của nàng không chỉ là sự thay đổi của một cá nhân, mà là một tín hiệu mạnh mẽ, khẳng định sự chuyển mình của cả một kỷ nguyên. Tần Mặc nhìn nàng, khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy không có chút khinh miệt hay chiến thắng, mà chỉ có sự thấu hi���u và chào đón. Hắn biết rằng, với sự gia nhập của Mộ Dung Tĩnh, con đường phía trước sẽ bớt chông gai hơn rất nhiều.
Đám đông tu sĩ, sau một thoáng sững sờ, lại bắt đầu xì xào bàn tán. Nhưng lần này, những tiếng thì thầm không còn là sự hoài nghi hay sợ hãi, mà là sự tin tưởng và ngưỡng mộ. Họ nhìn thấy ở Mộ Dung Tĩnh một hình mẫu, một minh chứng rằng ngay cả những người từng lạc lối sâu xa nhất cũng có thể tìm thấy con đường đúng đắn. Một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ lan tỏa, từ sự nhẹ nhõm đến niềm hy vọng, rồi biến thành một sự đồng lòng không lời. Tần Mặc đã mở ra cánh cửa. Giờ đây, Huyền Vực sẽ phải tự mình bước qua ngưỡng cửa đó, để tìm lại sự cân bằng vốn có, và trở thành chính nó.
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, một bóng dáng tiều tụy được Lục Vô Trần và Thủ Vệ trưởng Long Hổ áp giải ra khỏi quảng trường, hướng về một khu vực giam giữ tạm thời được bao bọc bởi các trận pháp đơn giản nhưng kiên cố. Đó là Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không còn gào thét hay chống cự, thân thể hắn mềm nhũn, vô lực như một con rối đứt dây. Đôi mắt hắn trống rỗng, vô hồn, không còn chút thần thái nào của một kẻ cầm quyền tối cao. Sự sụp đổ về mặt tinh thần đã hoàn toàn nuốt chửng hắn, biến hắn thành một cái vỏ rỗng. Không khí ở khu vực này có phần nặng nề và u ám hơn, mùi đất ẩm và kim loại từ những xiềng xích, từ các trận pháp tạm thời tạo nên một cảm giác ngột ngạt.
Tần Mặc, Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh cũng đến chứng kiến. Tần Mặc đứng yên lặng, ánh mắt hắn không chút hả hê, chỉ có sự mệt mỏi và một chút bi ai. Hắn nhìn vào Thiên Diệu Tôn Giả, rồi lại nhìn vào khoảng không vô định, như thể đang suy tư về số phận của những kẻ đã bị tín niệm cực đoan làm cho mù quáng.
Lục Vô Trần siết chặt xiềng xích, nhìn Thiên Diệu Tôn Giả với ánh mắt phức tạp. “Hắn đã hoàn toàn mất trí. Tâm ma đã nuốt chửng hắn.” Giọng y trầm ấm, mang theo một chút xót xa. Y đã chứng kiến không ít kẻ tu luyện vì truy cầu đỉnh cao mà lạc lối, nhưng hiếm có ai lại thảm bại đến như���ng này, không phải vì sức mạnh yếu kém, mà vì niềm tin bị lung lay đến tận gốc rễ.
Tô Lam tiến lên một bước, ánh mắt nàng vẫn kiên định. “Cái chết sẽ là sự giải thoát quá dễ dàng cho hắn. Hắn phải sống, để chứng kiến Huyền Vực hồi sinh theo cách mà hắn từng phủ nhận.” Nàng không mang trong mình chút thù hận nào, mà chỉ là sự nghiêm khắc của một người nhìn thấy sự tha hóa và muốn kẻ gây ra nó phải đối mặt với hậu quả. Đó không phải là sự trừng phạt, mà là một bài học đắt giá, một sự phản tỉnh bắt buộc.
Tần Mặc gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn trầm tư. “Đúng vậy. Để hắn tự mình nhìn thấy, rằng con đường cân bằng mới là chân lý vĩnh cửu.” Hắn không muốn đổ máu, không muốn thêm bất kỳ sự mất mát nào. Mục tiêu của hắn là kiến tạo, là chữa lành, chứ không phải hủy diệt. Hắn tin rằng, đôi khi, sự sống còn là một hình phạt nặng nề hơn cái chết, đặc biệt khi phải sống trong sự day dứt và chứng kiến những gì mình từng phủ nhận nay lại trở thành sự thật hiển nhiên.
Mộ Dung Tĩnh đứng cạnh Tần Mặc, nhìn Thiên Diệu Tôn Giả với một ánh mắt phức tạp. Nàng đã từng tôn sùng con đường của Thiên Diệu, đã từng coi hắn là một vị tiên sư. Giờ đây, đứng trước hình hài tan nát của hắn, nàng cảm thấy một sự đau đớn, nhưng cũng là một sự giải thoát. Nàng khẽ nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy suy tư: “Có lẽ, đó cũng là cơ hội cuối cùng để hắn tìm lại bản ngã, dù là một tia hy vọng mong manh.” Nàng hiểu rằng, ngay cả trong vực sâu của sự điên loạn, vẫn luôn có một tia sáng của bản chất, chờ đợi được đánh thức. Đó là niềm tin vào triết lý mà Tần Mặc đã gieo trồng trong tâm trí nàng.
Thiên Diệu Tôn Giả không hề phản ứng, hắn chỉ còn là một cái bóng của chính mình, bị giam cầm trong những xiềng xích vô hình của sự thất bại và điên loạn. Lục Vô Trần thở dài, giao hắn cho Thủ Vệ trưởng Long Hổ và lính canh, rồi quay lại đứng bên cạnh Tần Mặc. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh của hoàng hôn và một chút hương hoa dại, như muốn xoa dịu không gian nặng nề này. Số phận của Thiên Diệu Tôn Giả đã ��ược định đoạt, không phải bằng cái chết, mà bằng sự cô lập và sự đối mặt với những gì hắn đã gây ra. Đây là một bài học không chỉ cho hắn, mà cho toàn bộ Huyền Vực, về cái giá của sự cố chấp và truy cầu cực đoan.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả quảng trường Đại Hội, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa trầm mặc, Tần Mặc đứng giữa các phái đoàn tu sĩ. Bên cạnh hắn là Tô Lam, Lục Vô Trần và Mộ Dung Tĩnh. Ánh sáng vàng cam chiếu rọi lên khuôn mặt họ, làm nổi bật sự kiên định và hy vọng. Những phái đoàn tu sĩ dao động, giờ đây đã hoàn toàn tin tưởng vào con đường của Tần Mặc, ánh mắt họ đầy hy vọng, không còn chút hoài nghi hay sợ hãi. Họ nhìn về phía gò đất xanh tươi và hồ nước trong vắt, nơi từng là Thành Linh Tàn Tạ, giờ đây lấp lánh như một viên ngọc quý dưới ánh hoàng hôn, biểu tượng sống động cho sự cân bằng và hồi sinh.
Tần Mặc giơ tay, ra hiệu cho tất cả im lặng. Hắn nhìn khắp lượt các tu sĩ, ánh mắt tràn đầy hy vọng và quyết tâm, nhưng cũng không thiếu sự trọng trách. Giọng nói của hắn, trầm ấm và vang vọng, mang theo sức nặng của một người kiến tạo tương lai: “Chúng ta đã chứng kiến sự thật. Giờ là lúc chúng ta cùng nhau kiến tạo tương lai. Một tương lai nơi vạn vật được tự do lựa chọn bản chất của mình, nơi cân bằng là nền tảng của sự tồn tại.” Lời nói của hắn không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một lời hiệu triệu từ sâu thẳm trái tim.
Tô Lam, với vẻ mặt rạng ngời, bước lên một bước, tiếp lời Tần Mặc. “Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng Hiến Chương Cân Bằng, để ánh sáng của triết lý này soi rọi khắp Huyền Vực, để không còn bất kỳ vật nào phải chịu khổ đau vì bị ép buộc rời xa bản chất của mình.” Nàng biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, nhưng với sự đồng lòng này, họ có thể vượt qua mọi khó khăn.
Mộ Dung Tĩnh, với khuôn mặt kiên định và ánh mắt đầy quyết tâm, cũng lên tiếng. “Ta sẽ dùng tất cả những gì mình có, tất cả những kiến thức và kinh nghiệm tu luyện của ta, để bù đắp cho những lỗi lầm trong quá khứ và đóng g��p cho con đường mới này. Ta nguyện sẽ là một trong những người tiên phong, xây dựng nên một Huyền Vực thực sự hài hòa.” Lời nói của nàng không chỉ là sự hứa hẹn, mà là một lời thề nguyện, một sự chuộc lỗi cho những năm tháng bị mù quáng bởi lý tưởng sai lầm.
Đáp lại lời kêu gọi của họ, các đại diện từ các phái đoàn tu sĩ, từng người một, hoặc đồng thanh hô vang: “Chúng ta đồng lòng!” Âm thanh đó không phải là một tiếng reo hò ồn ào, mà là một sự đồng thuận mạnh mẽ, một lời hứa trang trọng. Họ đã nhìn thấy chân lý, và họ sẵn sàng đi theo con đường này. Ngay cả Tiểu Thảo, đang chơi đùa bên hồ, cũng dường như cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ này, nàng khẽ rung động, lan tỏa một làn năng lượng bình yên, vui tươi, như một nốt nhạc trong bản giao hưởng của sự hồi sinh.
Tần Mặc nhìn họ, nhìn về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, rồi lại nhìn về quần thể thiên nhiên đang lấp lánh dưới những tia sáng cuối cùng. Hắn biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, nhưng nó sẽ không thể thành hình nếu thiếu đi sự chung tay của tất cả. Cuộc chiến tư tưởng đã tạm lắng, nhưng công cuộc kiến tạo một Huyền Vực cân bằng mới chỉ vừa bắt đầu. Hội Nghị Kiến Tạo Kỷ Nguyên Mới và Hiến Chương Cân Bằng sẽ là những nền móng đầu tiên, những viên gạch đầu tiên cho một tương lai mà hắn đã hằng mơ ước, nơi vạn vật được tự do là chính mình, và thế giới được trở lại là thế giới. Và gò đất xanh tươi cùng hồ nước trong vắt kia, sẽ là biểu tượng vĩnh cửu cho niềm tin ấy, là ngọn hải đăng soi đường cho những ai muốn tìm về bản chất thuần khiết.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.