Vạn vật không lên tiên - Chương 1385: Chân Lý Không Thể Bẻ Cong: Sức Mạnh Của Niềm Tin
Tiếng vang vọng từ hội trường lớn của Vô Tính Thành vẫn còn đọng lại trong tâm trí mỗi người. Những lời chân thành, thấu triệt của Tần Mặc, sự xác nhận đau buồn của Lục Vô Trần và những minh chứng sắc bén của Tô Lam đã xuyên thủng bức tường cố chấp, gieo vào lòng các đại diện hạt giống của sự thấu hiểu. Bóng lưng khuất dần của Trưởng Lão Hắc Ảnh, không một lời biện minh, không một chút phản kháng vũ lực, càng khắc sâu một chân lý: có những sức mạnh không thể đo đếm bằng linh lực hay pháp tắc, đó là sức mạnh của sự thật và niềm tin. Một kỷ nguyên mới, dẫu còn non trẻ, đã bắt đầu hé lộ những tia sáng đầu tiên.
***
Chiều tà buông nhẹ trên Quán Trà Vọng Nguyệt. Ánh dương cuối ngày vắt vẻo qua những mái hiên gỗ đơn sơ, rải những vệt vàng cam lên mặt ao cá phẳng lặng. Tiếng nước chảy róc rách từ khe đá nhỏ, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót đâu đó trong vòm cây xanh, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, xoa dịu những căng thẳng vô hình. Mùi trà thơm dịu nhẹ, quyện với hương hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ thông ấm áp, bao trùm không gian, mang đến một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng đến lạ thường sau những biến cố vừa qua.
Tần Mặc ngồi đối diện với Lục Vô Trần và Tô Lam, bên cạnh là Mộ Dung Tĩnh, người được mời tham dự như một quan sát viên đặc biệt. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền từ, ngồi ở vị trí chủ tọa, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu sắc ánh lên vẻ minh triết.
Tần Mặc trầm ngâm nhìn về phía mặt ao, nơi những đàn cá vàng óng đang bơi lội thảnh thơi. Đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu vầng dương chói chang, nhưng sâu thẳm vẫn là sự kiên định không đổi. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ nhưng chứa đựng bao suy tư. "Chúng ta đã chứng minh rằng bạo lực không phải là cách duy nhất để thay đổi. Chân lý, khi được phơi bày, tự nó có sức mạnh." Hắn quay sang nhìn mọi người, giọng nói bình thản nhưng mỗi lời đều mang sức nặng. "Họ đã rời đi, nhưng không phải vì sợ hãi sức mạnh của chúng ta, mà vì không thể đối mặt với sự thật mà chúng ta đã vạch ra."
Lục Vô Trần day day thái dương, vẻ mặt y vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi và ưu tư. "Mặc dù vậy, sự cố chấp vẫn còn đó. Chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng, chỉ là thay đổi phương thức. Những kẻ như Trưởng Lão Hắc Ảnh, cả đời truy cầu con đường thăng tiên cực đoan, đã ăn sâu vào cốt tủy. Việc vạch trần âm mưu của chúng chỉ là một thắng lợi ban đầu trong cuộc chiến tư tưởng. Họ sẽ tìm cách khác, tinh vi hơn, để gieo rắc sự nghi ngờ và làm suy yếu niềm tin vào triết lý cân bằng mà chúng ta đang xây dựng." Giọng y trầm buồn, như thể đã nhìn thấy trước vô vàn gian nan. "Cái giá của sự thay đổi tư duy, vốn đã định hình hàng ngàn năm, không hề nhỏ."
Tô Lam đặt bút xuống, tập trung lắng nghe. Nàng là người đã ghi chép lại mọi diễn biến, mọi lời đối đáp trong buổi tranh biện vừa rồi. Nàng biết, những gì Lục Vô Trần nói là sự thật nghiệt ngã. "Quả thực, một con đường đã được vạch ra từ lâu, ăn sâu vào niềm tin của Huyền Vực, không thể dễ dàng bị thay đổi chỉ bằng một lần vạch trần. Sự thăng tiên đã trở thành một thứ tín ngưỡng, một mục tiêu tối thượng mà vạn vật không ngừng theo đuổi. Việc thách thức tín ngưỡng ấy, dù là bằng chân lý, cũng sẽ gặp phải sự phản kháng dai dẳng, không ngừng nghỉ." Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. "Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta đã có được niềm tin của nhiều người, đó là bước khởi đầu quan trọng."
Mộ Dung Tĩnh, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, tay y vuốt nhẹ chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo bên hông. Vẻ mặt y phức tạp, đôi mắt tuấn tú ánh lên sự suy tư sâu sắc. Y nhớ lại những lời mình đã nói với Tần Mặc khi mới gặp: "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Giờ đây, những lời ấy vang vọng trong tâm trí y, nhưng với một ý nghĩa hoàn toàn khác. Y không còn chắc chắn về nh��ng điều mình từng tin tưởng. "Ta... ta đã từng tin rằng sức mạnh là thước đo duy nhất để tồn tại, để thăng tiến. Ta đã từng nghĩ rằng việc theo đuổi sự cân bằng này là một con đường yếu đuối, không thể bảo vệ được bất cứ thứ gì trong một thế giới đầy rẫy tranh đấu." Y khẽ lắc đầu, giọng nói mang theo chút hoài nghi chính bản thân mình. "Nhưng những gì Tần Mặc làm... cách ngươi đối diện với Trưởng Lão Hắc Ảnh, không dùng sức mạnh, chỉ dùng lời lẽ và sự thật, lại khiến ta phải suy nghĩ lại. Sức mạnh của chân lý và lòng đồng cảm... nó thực sự có thể lay chuyển lòng người đến vậy sao?" Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt không còn vẻ cao ngạo ban đầu mà thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu và ngưỡng mộ, pha lẫn sự băn khoăn. "Có lẽ, thế giới này không đơn giản như ta vẫn nghĩ."
Lão Khang mỉm cười hiền từ, đặt chén trà xuống, tiếng chạm nhẹ của gốm sứ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ông nhìn từng người một, rồi ánh mắt dừng lại ở Tần Mặc. "Nước chảy đá mòn, Tần Mặc à. Lòng người cũng vậy. Không thể mong cầu một sự thay đổi chớp nhoáng, bởi những gì đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật cần thời gian để phai nhạt và thay thế. Chỉ cần giữ vững sự chân thành, sự thấu hiểu và lòng kiên định. Mỗi một hành động nhỏ, mỗi một lời nói thật lòng, đều là một giọt nước không ngừng nhỏ xuống, rồi sẽ đến lúc làm mòn tảng đá cố chấp kia." Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, giọng nói chứa đựng sự minh triết của tháng năm. "Cái khó không phải là đánh bại kẻ thù bằng vũ lực, mà là thay đổi tâm trí của họ, hay ít nhất là của những người đang dõi theo. Đó mới là chiến thắng thực sự."
Tần Mặc gật đầu, hắn hiểu sâu sắc lời Lão Khang. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng hắn không hề nao núng. Trách nhiệm không chỉ dừng lại ở việc tái thiết những vùng đất bị tổn thương, mà còn là hàn gắn những vết rạn nứt trong niềm tin, bảo vệ bản chất và quyền được là chính mình của vạn vật. Đó là một trách nhiệm không ngừng nghỉ, đòi hỏi sự kiên trì và thấu hiểu hơn bất kỳ linh lực siêu phàm nào. Hắn nhìn ra mặt ao, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh trăng non đang dần hiện rõ. Một kỷ nguyên mới cần được kiến tạo, không phải bằng sự thống trị, mà bằng sự hài hòa.
***
Sáng sớm hôm sau, Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành đã tấp nập những tiếng rao hàng, tiếng cười nói và tiếng chân người qua lại. Những gian hàng gỗ đơn sơ dựng san sát, bày bán đủ loại rau củ quả tươi ngon, thảo dược quý hiếm và các vật phẩm thủ công tinh xảo. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, quyện với hương hoa quả chín mọng và mùi đất ẩm sau một đêm sương, tạo nên một bầu không khí dân dã, ấm áp và thân thiện đặc trưng của Vô Tính Thành. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, cùng tiếng chim hót líu lo trên những mái nhà tranh, hòa vào bản giao hưởng của cuộc sống bình dị.
Giữa đám đông tấp nập, một cô bé tên Tiểu Đường, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, đang vô tư chơi đùa cùng Tiểu Thú Cưng của mình. Đó là một chú thỏ lông trắng muốt, đôi tai dài vểnh lên, và ánh mắt thông minh, lanh lợi. Tiểu Thú Cưng nhảy nhót xung quanh Tiểu Đường, thỉnh thoảng dụi đầu vào chân cô bé, tạo nên một khung cảnh bình yên và đáng yêu.
Bỗng nhiên, chú thỏ trắng khẽ rùng mình. Đôi tai vểnh cao của nó bắt đầu cụp xuống, ánh mắt thông minh dần bị thay thế bởi một vẻ hoảng loạn kỳ lạ. Tiếng gầm gừ nhỏ, khàn đục bắt đầu thoát ra từ cổ họng nó, không phải tiếng kêu quen thuộc của một con thỏ. Nó bắt đầu cào cấu mặt đất, rồi đột ngột nhảy vồ về phía một giỏ rau củ gần đó, xé toạc những lá cải xanh mướt. Đôi mắt nó dần chuyển sang màu đỏ ngầu, và toàn thân nó run rẩy dữ dội, như thể đang bị một cơn co giật nào đó kiểm soát.
"Tiểu Thú Cưng... nó bị sao vậy?" Tiểu Đường hoảng sợ lùi lại, đôi mắt to tròn ngấn lệ. "Nó không bao giờ như thế!" Cô bé cố gắng gọi tên chú thỏ, nhưng nó dường như không còn nhận ra chủ nhân của mình nữa, chỉ tiếp tục gầm gừ một cách hung hãn, chuẩn bị lao về phía một đứa trẻ khác đang đứng gần.
Sự việc diễn ra quá nhanh, khiến những người dân xung quanh chợ bỗng chốc im bặt. Tiếng rao hàng tắt lịm, tiếng cười nói tan biến. Một không khí căng thẳng, lo lắng bao trùm khu chợ. Vài tiếng xì xào nghi ngờ bắt đầu nổi lên.
"Trời ơi, chẳng lẽ lời của những kẻ kia là thật? Sự cân bằng này không thể duy trì sao?" Một người đàn ông trung niên run rẩy nói, ánh mắt đầy hoang mang.
Một phụ nữ khác, ôm chặt đứa con nhỏ trong lòng, thì thầm: "Chắc là do linh khí bị nhiễu loạn sau trận chiến lớn. Tôi nghe nói những kẻ truy cầu thăng tiên đã cảnh báo, rằng nếu không tu luyện, vạn vật sẽ trở nên yếu kém, dễ bị tha hóa. Chúng ta nên quay lại con đường cũ thì hơn!"
"Nhưng... Vô Tính Thành chúng ta vẫn luôn bình yên mà?" Một người khác yếu ớt phản bác, nhưng giọng nói không giấu nổi sự dao động.
Sự hoang mang bắt đầu lan rộng như một làn sóng. Niềm tin vào con đường cân bằng, vốn vừa được củng cố sau cuộc tranh biện ngày hôm qua, lại bị thử thách bởi một sự cố bất ngờ. Những kẻ cố chấp, dẫu đã bị vạch trần, vẫn tìm thấy kẽ hở để gieo rắc hạt mầm nghi ngờ.
Hạ Nguyệt và Phong Dao, vốn đang giúp một gian hàng dọn dẹp, lập tức nhận ra sự bất thường. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài và đôi mắt trong veo, nhanh chóng chạy đến bên Tiểu Đường, ôm lấy cô bé đang khóc nức nở. Phong Dao, cao ráo và nhanh nhẹn, cùng một vài thanh niên khác cố gắng trấn an chú thỏ, nhưng nó càng trở nên hung hãn, cào cấu và giãy giụa mạnh hơn, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ điên dại. Họ không dám dùng sức mạnh quá mức, sợ làm tổn thương sinh linh bé nhỏ, nhưng cũng không biết làm thế nào để ngăn cản nó. Sự hoảng loạn càng tăng lên khi chú thỏ bắt đầu lao vào những người xung quanh, gieo rắc nỗi sợ hãi.
***
Giữa lúc không khí hỗn loạn và hoang mang bao trùm Phố Chợ Sáng, một dáng người thanh tú, không cao lớn nhưng toát lên vẻ kiên định, nhẹ nhàng bước vào. Đó là Tần Mặc, và bên cạnh hắn là Tiểu Thảo, cô bé với đôi mắt to tròn và tóc bím hai bên, đang nắm chặt tay hắn. Ánh nắng sớm rọi lên khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở chú thỏ đang giãy giụa.
Tần Mặc không nói lời nào, chỉ bình tĩnh quan sát. Hắn không hề tỏ ra hoảng hốt hay lo sợ trước cảnh tượng hung hãn của chú thỏ. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu, lắng nghe cái "ý chí tồn tại" đang bị bóp méo của nó. Dân chúng tự động dạt ra, tạo thành một khoảng trống khi Tần Mặc tiến lại gần chú thỏ đang gầm gừ.
"Đừng lại gần, Tần Mặc!" Phong Dao vội vàng cảnh báo, lo lắng cho sự an nguy của hắn. "Nó đã trở nên điên dại rồi!"
Nhưng Tần Mặc phớt lờ lời cảnh báo. Hắn nhẹ nhàng, chậm rãi, bước từng bước đến gần chú thỏ. Ánh mắt hắn không hề có ý đồ tấn công hay khống chế, chỉ đơn thuần là sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Khi đến đủ gần, Tần Mặc khẽ khom người, bàn tay nhẹ nhàng đưa ra, không chút do dự, đặt lên đầu chú thỏ đang run rẩy.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một luồng năng lượng vô hình, mềm mại nhưng mạnh mẽ, tỏa ra từ Tần Mặc. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào việc lắng nghe. Hắn nghe thấy tiếng gào thét của một "ý chí bị cưỡng ép", một sự ép buộc thô bạo từ bên ngoài đang cố gắng bẻ cong bản chất hiền lành của chú thỏ, đẩy nó vào trạng thái hung hãn, mất kiểm soát. Đó không phải là sự thăng tiến, mà là sự tha hóa, một nỗ lực nhằm gieo rắc nỗi sợ hãi và nghi ngờ vào lòng người dân Vô Tính Thành.
Tiểu Thảo cũng đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra, đặt lên lưng chú thỏ. Một ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, trong suốt, bắt đầu tỏa ra từ lòng bàn tay cô bé, kết nối với Tần Mặc. Cô bé, với khả năng cảm nhận "vật tính" nhạy bén hơn bất kỳ ai, cũng đang lắng nghe, và ánh mắt cô bé ánh lên sự đau xót.
Sau một lúc trầm mặc, Tần Mặc mở mắt. Hắn vẫn giữ bàn tay trên đầu chú thỏ, ánh mắt tràn đầy sự bình tĩnh và thấu hiểu. Tiếng gầm gừ của chú thỏ đã dịu đi một chút, dù đôi mắt nó vẫn còn đỏ ngầu.
"Nó không bị bệnh, cũng không phải là hậu quả của sự cân bằng," Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang một sức nặng kỳ lạ, xuyên thấu không khí căng thẳng. "Nó chỉ đang bị ép buộc phải trở thành thứ nó không phải. Có một ý ch�� mạnh mẽ đã cố gắng bẻ cong bản chất của nó, khiến nó mất đi sự bình yên, không phải vì muốn ban cho nó sức mạnh, mà để gieo rắc sự sợ hãi và nghi ngờ vào lòng chúng ta."
Hắn khẽ vuốt ve bộ lông trắng muốt của chú thỏ, như thể đang xoa dịu một đứa trẻ đang gặp ác mộng. "Sự ép buộc này đã lợi dụng nỗi lo sợ sâu thẳm trong lòng nó, phóng đại những bản năng nguyên thủy, và đánh thức phần hung hãn nhất mà bản chất nó vốn không hề muốn. Nó đang đau khổ, đang vùng vẫy trong cơn giằng xé giữa bản chất thật và 'ý chí' bị áp đặt."
Tần Mặc nhẹ nhàng hơn, bắt đầu truyền vào chú thỏ một luồng năng lượng bình yên, không phải linh lực, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về "vật tính" của nó. Hắn giúp nó nhớ lại bản chất thật của mình, nhớ lại những ký ức về sự bình yên khi được Tiểu Đường yêu thương, nhớ lại niềm vui khi được tự do chạy nhảy. Ánh sáng xanh lục từ Tiểu Thảo bao bọc lấy chú thỏ, như một lời an ủi, một sự hàn gắn dịu dàng.
Dần dần, đôi mắt đỏ ngầu của Tiểu Thú Cưng bắt đ��u nhạt màu, rồi trở lại vẻ thông minh, hiền lành ban đầu. Tiếng gầm gừ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một tiếng kêu rúc rích nhẹ nhàng, quen thuộc của một con thỏ. Nó dụi đầu vào tay Tần Mặc, rồi sau đó, với một sự nhẹ nhõm rõ rệt, nó nhảy khỏi tay hắn, lao thẳng vào lòng Tiểu Đường, hiền lành như cũ, dụi dụi vào cô bé như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tiểu Đường ôm chặt lấy chú thỏ, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng giờ đây là nước mắt của sự nhẹ nhõm và hạnh phúc. "Tiểu Thú Cưng... nó đã trở lại rồi!"
Tần Mặc đứng thẳng dậy, nhìn khắp lượt những người dân đang đứng vây quanh, ánh mắt từ hoang mang đã chuyển sang ngạc nhiên, rồi thấu hiểu. "Chân lý không cần bạo lực để được chấp nhận," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng khắp khu chợ, xua tan mọi nghi ngờ còn sót lại. "Nó chỉ cần được thấu hiểu. Khi vạn vật được là chính nó, sự bình yên sẽ tự tìm đến. Những kẻ cố chấp có thể tìm mọi cách để gieo rắc sự hỗn loạn, để bẻ cong vật tính, nhưng bản chất thật của vạn vật, khi được tôn trọng và thấu hiểu, sẽ luôn tìm được con đường trở về sự cân bằng."
Mộ Dung Tĩnh, cùng Tô Lam và Lục Vô Trần, đã đứng lẫn trong đám đông, chứng kiến toàn bộ sự việc. Ánh mắt y vẫn chưa hết kinh ngạc. Y thì thầm với Tô Lam, giọng nói không giấu nổi sự bàng hoàng: "Hắn... hắn không dùng một chút linh lực nào. Không một chút phép tắc nào. Chỉ là sự thấu hiểu... thật không thể tin được." Đối với một tu sĩ cả đời theo đuổi sức mạnh như y, cảnh tượng này là một cú sốc lớn, một sự đảo lộn hoàn toàn những gì y từng tin tưởng. Y đã thấy sức mạnh vô song của các tông môn, thấy sự hủy diệt kinh hoàng của chiến tranh, nhưng chưa từng thấy một sức mạnh nào lại có thể xoa dịu một sinh linh hung hãn chỉ bằng sự thấu hiểu.
Tô Lam khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên sự tự hào và tin tưởng. "Đó chính là con đường của Tần Mặc. Con đường mà chúng ta đang theo đuổi. Không phải là chiến thắng bằng sức mạnh áp đặt, mà là bằng sự thấu hiểu và hòa hợp."
Lục Vô Trần chỉ khẽ gật đầu, trong ánh mắt y, sự mệt mỏi đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một tia hy vọng mới mẻ. Y đã từng lạc lối trong cơn khát sức mạnh, từng chứng kiến những bi kịch do sự truy cầu vô độ gây ra. Giờ đây, y thấy ở Tần Mặc một con đường khác, một con đường thực sự có thể hàn gắn Huyền Vực.
Dân chúng Vô Tính Thành lặng lẽ lắng nghe Tần Mặc. Từ những ánh mắt hoang mang ban đầu, giờ đây là sự ngưỡng mộ, sự thấu hiểu và một niềm tin được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết. Họ đã chứng kiến tận mắt, rằng ngay cả khi có những kẻ cố gắng phá hoại một cách tinh vi, gieo rắc sự hỗn loạn từ bên trong, thì chân lý và sự cân bằng vẫn có thể chiến thắng mà không cần đến bạo lực.
Tần Mặc nhẹ nhàng cúi đầu trước những người dân, như một lời cảm ơn. Hắn biết, đây chỉ là một sự cố nhỏ, một "thử thách" từ những kẻ cố chấp. Cuộc chiến tư tưởng còn dài, và những phương thức phá hoại sẽ còn tinh vi hơn. Nhưng ít nhất, niềm tin vào sự cân bằng, vào quyền được là chính mình của vạn vật, đã được gieo sâu hơn vào lòng mỗi người. Ngọn hải đăng Vô Tính Thành, một lần nữa, đã thắp sáng con đường cho Huyền Vực, không phải bằng sự thống trị, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hạt giống của một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật có thể tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải "lên tiên" một cách cực đoan, đã bén rễ vững chắc hơn trong lòng đất Huyền Vực. Cuộc hành trình để kiến tạo một thế giới như vậy vẫn còn dài, nhưng với sự kiên định và niềm tin này, Tần Mặc biết, họ sẽ vượt qua.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.