Vạn vật không lên tiên - Chương 1386: Tiếng Vọng Của Vạn Vật: Tuyên Ngôn Kỷ Nguyên Cân Bằng
Tiếng rúc rích nhẹ nhàng của chú thỏ con vang lên, như một khúc ca hòa bình giữa không gian vừa ngập tràn căng thẳng. Tiểu Thú Cưng dụi đầu vào lòng Tiểu Đường, hiền lành và an yên, xóa tan mọi dấu vết của sự nhiễu loạn vừa qua. Cảnh tượng ấy, giản dị mà mạnh mẽ, đã khắc sâu vào tâm trí mỗi người dân Vô Tính Thành, cùng những đại diện đến từ khắp Huyền Vực. Họ đã tận mắt chứng kiến, không phải một cuộc đối đầu bạo lực, mà là một sự hàn gắn dịu dàng, một sự trở về bản nguyên, được dẫn dắt bởi một thứ sức mạnh vô hình, không phải linh lực, mà là sự thấu hiểu sâu sắc.
Tần Mặc đứng thẳng dậy, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt đang hướng về phía mình. Từ những ánh nhìn hoang mang ban đầu, giờ đây đã chuyển thành sự ngạc nhiên tột độ, rồi dần dần là sự thấu hiểu sâu sắc. Giọng hắn trầm ��m, vang vọng khắp khu chợ, xua tan đi những nghi ngờ còn vương vấn trong không khí, như xua đi những làn sương mỏng manh trước ánh bình minh. "Chân lý không cần bạo lực để được chấp nhận," Tần Mặc nói, mỗi lời như chạm vào sâu thẳm tâm can người nghe. "Nó chỉ cần được thấu hiểu. Khi vạn vật được là chính nó, sự bình yên sẽ tự tìm đến. Những kẻ cố chấp có thể tìm mọi cách để gieo rắc sự hỗn loạn, để bẻ cong vật tính, nhưng bản chất thật của vạn vật, khi được tôn trọng và thấu hiểu, sẽ luôn tìm được con đường trở về sự cân bằng."
Mộ Dung Tĩnh, người vẫn còn đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt y chưa hết kinh ngạc. Y đã chứng kiến biết bao kỳ tích, biết bao trận pháp hùng vĩ, nhưng chưa từng thấy một cảnh tượng nào lại chạm đến lòng y sâu sắc đến vậy. Y thì thầm với Tô Lam, giọng nói không giấu nổi sự bàng hoàng: "Hắn... hắn không dùng một chút linh lực nào. Không một chút phép tắc nào. Chỉ là sự thấu hiểu... thật không thể tin được." Đối với một tu sĩ cả đời theo đuổi sức mạnh, coi trọng cảnh giới và thần thông như y, cảnh tượng này là một cú sốc lớn, một sự đảo lộn hoàn toàn những gì y từng tin tưởng. Y đã thấy sức mạnh vô song của các tông môn, thấy sự hủy diệt kinh hoàng của chiến tranh, nhưng chưa từng thấy một sức mạnh nào lại có thể xoa dịu một sinh linh hung hãn chỉ bằng sự thấu hiểu, bằng sự tôn trọng bản nguyên của nó.
Tô Lam khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên sự tự hào và tin tưởng mãnh liệt. Nàng đã đi cùng Tần Mặc từ những ngày đầu, chứng kiến hắn từ một thiếu niên bình dị trở thành ngọn hải đăng của Huyền Vực. "Đó chính là con đường của Tần Mặc. Con đường mà chúng ta đang theo đuổi. Không phải là chiến thắng bằng sức mạnh áp đặt, mà là bằng sự thấu hiểu và hòa hợp." Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn đang bối rối của Mộ Dung Tĩnh.
Lục Vô Trần chỉ khẽ gật đầu, trong ánh mắt y, sự mệt mỏi tích tụ hàng ngàn năm đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một tia hy vọng mới mẻ, le lói nhưng vô cùng bền bỉ. Y đã từng lạc lối trong cơn khát sức mạnh, từng chứng kiến những bi kịch tột cùng do sự truy cầu vô độ gây ra. Giờ đây, y thấy ở Tần Mặc một con đường khác, một con đường thực sự có thể hàn gắn Huyền Vực, không phải bằng cách vá víu những vết thương, mà bằng cách chữa lành tận gốc rễ.
Dân chúng Vô Tính Thành lặng lẽ lắng nghe Tần Mặc. Từ những ánh mắt hoang mang ban đầu, giờ đây là sự ngưỡng mộ, sự thấu hiểu và một niềm tin được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết. Họ đã chứng kiến tận mắt, rằng ngay cả khi có những kẻ cố gắng phá hoại một cách tinh vi, gieo rắc sự hỗn loạn từ bên trong, thì chân lý và sự cân bằng vẫn có thể chiến thắng mà không cần đến bạo lực. Chân lý ấy, giản dị như hơi thở, hiển hiện trong từng tấc đất, từng ngọn cỏ, từng sinh linh bé nhỏ của Vô Tính Thành.
Tần Mặc nhẹ nhàng cúi đầu trước những người dân, như một lời cảm ơn, một lời hứa. Hắn biết, đây chỉ là một sự cố nhỏ, một "thử thách" từ những kẻ cố chấp. Cuộc chiến tư tưởng còn dài, và những phương thức phá hoại sẽ còn tinh vi hơn, ẩn mình sâu hơn trong bóng tối. Nhưng ít nhất, niềm tin vào sự cân bằng, vào quyền được là chính mình của vạn vật, đã được gieo sâu hơn vào lòng mỗi người. Ngọn hải đăng Vô Tính Thành, một lần nữa, đã thắp sáng con đường cho Huyền Vực, không phải bằng sự thống trị, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hạt giống của một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật có thể tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải "lên tiên" một cách cực đoan, đã bén rễ vững chắc hơn trong lòng đất Huyền Vực. Cuộc hành trình để kiến tạo một thế giới như vậy vẫn còn dài, nhưng với sự kiên định và niềm tin này, Tần Mặc biết, họ sẽ vượt qua.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua những tán lá xanh um, nhuộm vàng những mái ngói màu đất nung của Vô Tính Thành. Không khí trong lành, mang theo mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm và hương hoa dại thoang thoảng, tràn ngập từng ngóc ngách. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ những con kênh nhỏ len lỏi giữa các ngôi nhà, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những vườn cây ăn trái, tạo n��n một bản giao hưởng bình yên, thanh tịnh.
Hội Trường Lớn của Vô Tính Thành, vốn được xây dựng từ gỗ lim và đá cuội thô mộc, hôm nay được trang hoàng đơn giản nhưng vô cùng trang trọng. Những dải lụa màu trắng ngà và xanh lam nhạt được treo cao, không quá phô trương nhưng đủ để tạo nên một không khí nghiêm cẩn. Ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ đánh bóng, làm sáng bừng không gian rộng lớn.
Các đại diện từ khắp Huyền Vực đã tề tựu đông đủ. Hàng trăm ánh mắt, mang theo đủ loại cảm xúc từ tò mò, hoài nghi đến hy vọng và chấp thuận, đều hướng về bục chính. Họ đến từ những tông môn hùng mạnh, những gia tộc cổ xưa, những vùng đất xa xôi, mỗi người một vẻ, một khí chất, nhưng đều mang chung một nỗi lo lắng về tương lai của Huyền Vực. Một số tu sĩ vẫn giữ vẻ cao ngạo, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi ngóc ngách, dường như đang tìm kiếm điều gì đó để hoài nghi. Tuy nhiên, phần lớn đã bị thuyết phục bởi những gì họ chứng ki��n trong những ngày qua, đặc biệt là sự kiện chợ sáng hôm trước.
Tần Mặc đứng ở một góc khuất, cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và những người thân cận khác. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận mùi hương của gỗ và đất, cảm nhận nhịp sống chậm rãi của Vô Tính Thành đang len lỏi vào từng thớ thịt. Gánh nặng trên vai hắn, đúng như lời hắn đã nói với Tô Lam, dường như nặng hơn cả một trận chiến. Một trận chiến vũ lực có thể kết thúc bằng máu và nước mắt, nhưng một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến để định hình lại niềm tin của cả một thế giới, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn và một ý chí sắt đá.
Hắn kiểm tra lại những bản thảo "Hiến Chương Cân Bằng", một văn kiện không quá dày nhưng chứa đựng tinh hoa của triết lý mà hắn đã dày công xây dựng. Từng con chữ, từng câu từ đều được hắn và các đồng minh suy ngẫm kỹ lưỡng, sao cho vừa đủ sâu sắc để chạm đến lòng người, vừa đủ rõ ràng để dễ dàng lan tỏa. Hắn trao đổi ánh mắt với Tô Lam. Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt phượng sáng ngời, như một lời động viên thầm lặng. Nàng, với vẻ ngoài thanh tú và khí chất kiếm khách kiên định, đã trở thành một cột trụ vững chắc bên cạnh hắn. Bên cạnh nàng, Lục Vô Trần, với mái tóc đã điểm bạc và khuôn mặt khắc khổ, khẽ gật đầu. Trong đôi mắt sâu trũng của y, không còn là sự chán nản hay hoài nghi, mà là một niềm tin âm ỉ, bền bỉ.
"Giờ phút này, gánh nặng trên vai ta dường như nặng hơn cả một trận chiến," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm trầm, pha chút suy tư. Hắn không hề che giấu sự mệt mỏi, nhưng trong đó, lại ẩn chứa một quyết tâm không gì lay chuyển được.
Tô Lam nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng siết chặt. "Nhưng đây là một gánh nặng của niềm tin, không phải của sự hủy diệt. Một gánh nặng của sự kiến tạo, không phải của sự tàn phá." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, như tiếp thêm một nguồn năng lượng vô hình vào tâm hồn hắn.
Lục Vô Trần thở dài một tiếng, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự thấu hiểu. "Chân lý luôn cần thời gian để được ch��p nhận, đặc biệt là khi nó đối nghịch với những tín ngưỡng đã ăn sâu vào cốt tủy. Nhưng nó sẽ luôn thắng thế, nếu chúng ta kiên định và thấu hiểu." Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự tin tưởng. Y đã đi qua quá nửa đời người để tìm kiếm chân lý, và giờ đây, y thấy nó hiển hiện rõ ràng nhất nơi thiếu niên này.
Tần Mặc gật đầu, rồi bước chậm rãi lên bục. Từng bước chân hắn đều chắc chắn, vững vàng, không chút do dự. Hắn không có vẻ ngoài hùng dũng của một chiến binh, hay uy nghi của một tông chủ. Hắn chỉ là một thiếu niên với thân hình hơi gầy, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng, và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế cùng một chút trầm tư. Trang phục hắn mặc vẫn là loại vải thô giản dị của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào. Nhưng chính sự giản dị ấy, kết hợp với khí chất bình đạm và nội lực thâm sâu, lại khiến hắn trở nên nổi bật giữa đám đông quyền quý và cao ngạo.
Khi Tần Mặc đứng trên bục, một sự im lặng trang trọng bao trùm toàn bộ hội trường. Ngay cả tiếng suối róc rách bên ngoài cũng dường như nhỏ lại, nhường chỗ cho sự tập trung tuyệt đối. Hắn không vội vàng cất lời, mà để ánh mắt mình lướt qua từng gương mặt, từ những tu sĩ áo gấm thêu rồng đến những vị lão giả râu tóc bạc phơ, từ những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết đến những người trung niên đã trải qua bao thăng trầm. Hắn muốn cảm nhận sự tồn tại của họ, cảm nhận những "ý chí tồn tại" đang dao động trong mỗi linh hồn.
***
Tần Mặc bắt đầu bài phát biểu của mình, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng khắp hội trường, không cần đến bất kỳ sự gia trì của linh lực nào. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ hay hùng hồn, không có những tuyên bố đao to búa lớn. Thay vào đó, hắn tập trung vào việc giải thích các nguyên tắc của "Kỷ nguyên Cân Bằng" một cách rõ ràng, logic và thấu đáo, dựa trên sự tôn trọng "vật tính" và sự đa dạng của vạn vật. Mỗi lời hắn nói ra, đều mang theo sức nặng của những trải nghi���m, của những bi kịch mà Huyền Vực đã phải gánh chịu.
"Chư vị đại diện, chư vị bằng hữu," Tần Mặc mở lời, thanh âm nhẹ nhàng nhưng đủ để thu hút mọi sự chú ý. "Chúng ta đã chứng kiến sự tàn phá của việc truy cầu vô độ, của một con đường thăng tiên cực đoan đã khiến Huyền Vực mất đi bản nguyên, khiến vạn vật đau khổ." Hắn dừng lại một chút, để những lời ấy thấm vào lòng người. "Giờ là lúc chúng ta phải lắng nghe tiếng vọng của vạn vật, tiếng vọng của sự cân bằng đã bị lãng quên từ ngàn xưa. Chúng ta phải kiến tạo một kỷ nguyên mới, không phải bằng sự thống trị, mà bằng sự thấu hiểu và hòa hợp."
Hắn đưa ra ví dụ về Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, đang ngồi cạnh Lão Khang ở hàng ghế đầu. "Các vị đã chứng kiến Tiểu Thảo, một đứa trẻ chưa hề tu luyện, nhưng lại có thể giao cảm với 'ý chí tồn tại' của vạn vật, giúp chúng tìm lại sự bình yên. Các vị cũng đã thấy chú thỏ nhỏ của Tiểu Đường, một sinh linh bị bẻ cong vật tính, đã tìm lại được bản chất thật của mình chỉ bằng sự thấu hiểu và tôn trọng. Đây không phải là phép thuật, mà là chân lý."
Tần Mặc nhẹ nhàng cầm lấy một bản cuộn bằng da thú, từ tốn mở ra, trên đó là những nét chữ cổ kính được viết bằng mực thảo mộc. "Đây là 'Hiến Chương Cân Bằng', một văn bản không phải để áp đặt, mà là để gợi mở. Nó chứa đựng những nguyên tắc cơ bản cho một Huyền Vực mới, nơi vạn vật có thể tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải 'lên tiên' một cách cực đoan."
Hắn bắt đầu trình bày, giọng nói trầm ổn, mỗi câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. "Nguyên tắc đầu tiên: Tôn trọng bản chất. Mỗi vật, mỗi sinh linh đều có 'vật tính' riêng, có quyền được tồn tại theo cách của chính nó, không bị ép buộc thăng cấp hay thay đổi. Một dòng sông có ý chí của dòng sông, một ngọn núi có ý chí của ngọn núi. Chúng ta không thể ép buộc dòng sông ngừng chảy, hay ngọn núi phải dịch chuyển. Chúng ta phải học cách lắng nghe và tôn trọng sự tồn tại nguyên thủy của chúng."
Tần Mặc khẽ liếc nhìn Mộ Dung Tĩnh. Y v���n đang lắng nghe chăm chú, đôi lông mày khẽ chau lại, rõ ràng là đang đấu tranh nội tâm với những tư tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy của giới tu luyện. Ánh mắt Tần Mặc lại hướng về phía Lục Vô Trần, người đang gật đầu nhẹ, như thể hắn đang nói ra chính những gì y đã suy ngẫm trong suốt những năm tháng chán nản.
"Nguyên tắc thứ hai: Đa dạng là sức mạnh. Con đường tồn tại không chỉ có một. Sự phong phú của các hình thái sống, của các 'vật tính' khác nhau mới tạo nên một Huyền Vực vẹn toàn, một thế giới tràn đầy sinh khí. Khi vạn vật đều muốn thành tiên theo cùng một khuôn mẫu, thế giới sẽ không còn là thế giới, mà sẽ trở thành một sa mạc đơn điệu, nơi mọi sự sống đều bị bóp méo." Hắn dùng tay chỉ vào một chậu cây cảnh nhỏ đặt trên bục, một cây bonsai được uốn nắn khéo léo nhưng vẫn giữ được vẻ tự nhiên, khỏe mạnh. "Một cái cây không cần phải biến thành người để trở nên vĩ đại. Một viên đá không cần phải có linh hồn để trở nên quý giá. Mỗi sự tồn tại đều có ý nghĩa và giá trị riêng của nó."
Một số đại diện bắt đầu ghi chép, một số khác thì thầm trao đổi. Có những ánh mắt dần trở nên sáng tỏ, như thể một tấm màn che đã được vén lên. Nhưng cũng có những người vẫn giữ vẻ mặt nghi ngờ, khó hiểu.
"Nguyên tắc thứ ba: Cộng sinh và Hài hòa. Vạn vật nương tựa vào nhau. Sức mạnh thật sự không đến từ việc thống trị, từ sự bóc lột hay chinh phục, mà từ sự hợp tác và thấu hiểu lẫn nhau. Con người không thể tồn tại nếu không có thiên nhiên. Thiên nhiên cũng cần con người biết bảo vệ và trân trọng. Đây là một vòng tuần hoàn vĩnh cửu, một mối liên kết không thể tách rời. Chỉ khi chúng ta sống hòa thuận với vạn vật, Huyền Vực mới thực sự tìm lại được sự bình yên và thịnh vượng."
Tần Mặc dừng lại, hít một hơi thật sâu, rồi đặt bản "Hiến Chương Cân Bằng" lên chiếc bàn gỗ. Hắn ra hiệu cho Tiểu Thảo. Cô bé hồn nhiên tiến lên, trên tay cầm một chiếc lá khô. Cô bé nhẹ nhàng đặt chiếc lá lên bàn, rồi nhắm mắt lại. Một luồng ánh sáng xanh lục dịu nhẹ tỏa ra từ bàn tay cô bé, bao bọc lấy chiếc lá. Dần dần, chiếc lá khô cằn ấy không hề biến thành lá xanh, cũng không hề hóa thành linh dược. Mà nó bắt đầu tỏa ra một thứ năng lượng bình yên, tĩnh lặng, như thể nó đang kể câu chuyện về vòng đời của mình, về sự an nhiên khi trở về với đất mẹ. Một mùi hương đất ẩm và lá mục thoang thoảng lan tỏa, không phải mùi thơm của sự sống, mà là mùi của sự chuyển hóa, của sự hòa nhập. Các tu sĩ có thể cảm nhận rõ ràng "ý chí tồn tại" của chiếc lá, một sự chấp nhận bình thản, một niềm vui khi hoàn thành sứ mệnh của mình.
Các đại diện lắng nghe chăm chú, một số gật gù tán đồng, một số ghi chép cẩn thận, ánh mắt lộ vẻ suy tư. Một vài người vẫn cau mày, rõ ràng là đang cố gắng dung hòa những lời Tần Mặc nói với những giáo điều mà họ đã được dạy dỗ từ khi còn nhỏ. Nhưng không ai còn dám công khai phản đối hay khinh miệt. Sự kiện chợ sáng hôm trước đã là một bằng chứng quá rõ ràng, quá thuyết phục. Những lời của Tần Mặc, tuy không hùng hồn, nhưng lại có sức mạnh hơn vạn lời tuyên chiến, bởi chúng chạm ��ến tận gốc rễ của sự tồn tại.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời Vô Tính Thành. Ánh tà dương trải dài trên mặt Hồ Nguyệt Ảnh, phản chiếu những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi lạnh từ mặt nước và mùi hoa nhài thoang thoảng từ những khóm cây ven hồ. Tiếng gió lùa qua mái hiên của Quán Trà Vọng Nguyệt, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách, tạo nên một không gian yên bình, thanh tịnh đến lạ thường.
Tại một góc quán, nơi có thể ngắm trọn vẹn cảnh hồ thơ mộng, Tần Mặc ngồi cùng Tô Lam, Lục Vô Trần, Mộ Dung Tĩnh và Lão Khang. Trên bàn là những chén trà nóng hổi, tỏa hương thơm dịu nhẹ, cùng vài món điểm tâm dân dã của Vô Tính Thành. Không khí giờ đây không còn sự trang trọng của hội trường, mà thay vào đó là sự trầm lắng, thân mật hơn, như một buổi tụ họp của những người bạn tri kỷ.
Mộ Dung Tĩnh nhấp một ngụm trà, ánh mắt y xa xăm nhìn về phía hồ nước, nơi ánh trăng non bắt đầu soi bóng. Vẻ cao ngạo thường thấy trên khuôn mặt tuấn tú của y đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc. Y đã nghe Tần Mặc nói, đã chứng kiến Tần Mặc hành động. Những giáo điều về sức mạnh, về sự thăng cấp vô tận mà y từng tin tưởng, giờ đây đang lung lay dữ dội.
"Các nguyên tắc của ngươi... rất khác với những gì ta từng được dạy," Mộ Dung Tĩnh phá vỡ sự im lặng, giọng y trầm hẳn. "Từ nhỏ, ta đã được dạy rằng tu luyện là để vượt qua giới hạn, để chinh phục thiên địa, để đạt tới cảnh giới tiên nhân bất tử. Nhưng những gì ngươi nói... lại là sự trở về, sự hòa hợp, sự chấp nhận giới hạn." Y quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, vừa có sự bối rối, vừa có một tia sáng của sự thấu hiểu. "Nhưng sau khi chứng kiến sự hồi phục của Tiểu Thú Cưng và nghe ngươi giải thích, ta bắt đầu thấy được một con đường khác... một con đường mà trước đây ta chưa từng nghĩ tới."
Tô Lam mỉm cười nhẹ. Nàng hiểu rõ sự đấu tranh nội tâm của Mộ Dung Tĩnh. Nàng cũng từng đi qua con đường ấy. "Sự thay đổi không bao giờ dễ dàng, đặc biệt là khi nó chạm đến tận gốc rễ của niềm tin, của những gì chúng ta đã coi là chân lý trong hàng ngàn năm." Nàng nói, giọng điệu thanh thoát nhưng ẩn chứa sự đồng cảm sâu sắc. "Nhưng đôi khi, chính sự thay đổi ấy lại là con đường duy nhất để tìm thấy chân lý thực sự."
Lục Vô Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài một tiếng, lần này là tiếng thở dài của sự trải nghiệm. "Những hạt giống của chân lý đã được gieo rắc. Giờ là lúc chúng ta phải vun trồng nó bằng sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Sẽ có những cơn bão, sẽ có những kẻ muốn nhổ bỏ chúng, nhưng nếu gốc rễ đủ sâu, chúng sẽ đâm chồi nảy lộc và lan tỏa khắp Huyền Vực." Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự tin tưởng.
Tần Mặc nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong lòng hắn, xua đi chút mệt mỏi còn vương vấn. Hắn nhìn về phía hồ nước, nơi ánh trăng đã bắt đầu hiện rõ, soi bóng trên mặt hồ tĩnh lặng. "Huyền Vực không cần một người hùng để cứu rỗi, cũng không cần một kẻ thống trị để dẫn dắt," hắn nói, giọng hắn trầm lắng, như tiếng suối róc rách. "Nó chỉ cần một con đường. Và con đường đó, phải do vạn vật tự lựa chọn và cùng nhau kiến tạo. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là ép buộc, mà là khơi gợi, là chỉ ra một khả năng khác, một sự lựa chọn khác ngoài con đường truy cầu thăng tiên cực đoan."
Hạ Nguyệt và Phong Dao bước tới, mang theo thêm vài đĩa bánh ngọt và hoa quả tươi. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài và đôi mắt trong veo, mỉm cười dịu dàng với Tần Mặc. Nàng biết hắn đã mệt mỏi đến nhường nào, nhưng cũng biết hắn kiên định ra sao. Phong Dao, với nụ cười rộng và đôi mắt tinh nhanh, đặt đĩa bánh xuống, không quên trêu chọc vài câu, mang đến một chút không khí vui vẻ, đời thường cho buổi nói chuyện. Sự hiện diện của họ, những người bạn thân thiết từ Vô Tính Thành, như một lời nhắc nhở về giá trị của sự bình yên, của cuộc sống giản dị mà Tần Mặc đang cố gắng bảo vệ và lan tỏa.
Mộ Dung Tĩnh nhìn Hạ Nguyệt và Phong Dao, rồi lại nhìn Tần Mặc. Y thấy ở họ một sự gắn kết chân thành, một niềm tin không vụ lợi. Y bắt đầu hiểu rằng, sức mạnh không chỉ đến từ linh lực, mà còn đến từ sự thấu hiểu, sự đồng cảm và tình yêu thương. Con đường của Tần Mặc, tuy khó khăn và đầy chông gai, nhưng lại mang một vẻ đẹp giản dị, một chân lý trường tồn mà y chưa từng thấy trong thế giới tu luyện đầy tranh đoạt.
Đêm dần buông sâu, ánh trăng vằng vặc trên Hồ Nguyệt Ảnh, soi sáng con đường trở về. Tần Mặc biết, chặng đường phía trước còn rất dài, và những thử thách sẽ còn lớn hơn. Sẽ có những kẻ cố chấp không bao giờ chấp nhận, sẽ có những thế lực muốn duy trì trật tự cũ. Nhưng hạt giống của "Kỷ nguyên Cân Bằng" đã được gieo xuống, và niềm tin vào sự thấu hiểu, vào quyền được là chính mình của vạn vật, đã bén rễ trong lòng nhiều người. Vô Tính Thành, nơi được coi là phế địa, giờ đây đã trở thành ngọn hải đăng, chiếu rọi ánh sáng hy vọng cho một Huyền Vực đang khao khát được chữa lành. Và Tần Mặc, người thiếu niên không có linh căn, không thiên phú tu luyện, lại trở thành kiến trúc sư của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên nơi vạn vật không cần phải "lên tiên" để tìm thấy ý nghĩa tồn tại của chính mình, mà chỉ cần được là chính nó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.