Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1389: Hạt Mầm Cân Bằng: Khởi Đầu Của Đại Tái Thiết

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trên đỉnh núi Vô Tẫn, nhuộm vàng những mái ngói màu đất nung và hắt lên lớp rêu phong cổ kính trên đá cuội, Vô Tính Thành đã thức giấc trong một bầu không khí khác lạ. Tiếng suối chảy róc rách từ những con kênh nhỏ len lỏi khắp khu dân cư, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái sum suê, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, xen lẫn mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven đường, mang đến một sự trong lành đến nao lòng. Dọc theo những con đường lát đá cuội nhẵn bóng, uốn lượn theo địa hình, người dân Vô Tính Thành đã bắt đầu ngày mới với những công việc thường nhật, tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ khi trao đổi hàng hóa hay ngồi uống trà buổi sớm, tất cả đều toát lên một sự ấm áp từ cộng đồng, một nhịp sống chậm rãi nhưng đầy ý nghĩa.

Trong hội trường lớn của Vô Tính Thành, nơi từng chứng kiến cuộc đối đầu giữa cũ và mới, giữa cường quyền và triết lý, giờ đây là không gian của sự kiến tạo. Bầu không khí ôn hòa, trong lành của buổi sớm tràn vào qua những ô cửa sổ chạm khắc đơn giản, mang theo ánh nắng dịu nhẹ, chiếu rọi lên bản đồ Huyền Vực được trải rộng trên một chiếc bàn gỗ lim cổ kính. Trên bản đồ, những chấm đỏ, vàng, xanh được đánh dấu cẩn thận, biểu thị những vùng đất cần được tái thiết, những nơi mà sự truy cầu thăng tiên đã đẩy vạn vật đến bờ vực của sự mục ruỗng.

Tần Mặc đứng đó, không phải với vẻ mệt mỏi của đêm qua, mà là sự tập trung cao độ, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của tấm bản đồ rộng lớn. Hắn khoác trên mình bộ trang phục vải thô quen thuộc, đơn giản nhưng toát lên vẻ kiên định. Bên cạnh hắn là những đồng minh thân cận, những người đã cùng hắn trải qua bao phong ba bão táp, giờ đây ánh mắt họ cũng tràn đầy quyết tâm. Tô Lam, với vẻ ngoài thanh tú và đôi mắt phượng kiên định, toát lên sự thông minh sắc sảo. Nàng đang nghiêm túc nghiêng mình xem xét bản đồ, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm cổ. Lục Vô Trần, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt đã tìm thấy sự thanh thản, đang trầm ngâm vuốt bộ râu bạc, dáng vẻ bình yên nhưng không kém phần cương nghị. Mộ Dung Tĩnh, vẫn giữ khí chất tuấn tú và cẩn trọng, đôi khi đưa tay khẽ phe phẩy chiếc quạt ngọc, nhưng ánh mắt đã lộ rõ sự tin tưởng và hợp tác. Hạ Nguyệt, dịu dàng và thấu hiểu, đứng lặng lẽ phía sau Tần Mặc, ánh mắt nàng là nguồn động viên thầm lặng, là chỗ dựa vững chắc cho hắn. Lão Khang, hiền lành và an yên, đôi khi ho khan một tiếng, nhưng mỗi lời ông nói ra đều mang nặng triết lý sâu xa.

Tần Mặc khẽ đưa tay chỉ vào một vùng đất bị đánh dấu đỏ rực trên bản đồ, nơi từng là một thánh địa tu luyện hùng mạnh, giờ chỉ còn là một hoang mạc khô cằn do bị bóc lột cạn kiệt linh khí. Giọng hắn trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều chứa đựng sức nặng của sự suy ngẫm: "Hội nghị đã giúp chúng ta có một cam kết chung. Giờ là lúc biến cam kết đó thành hiện thực, biến những lời hứa thành những hành động cụ thể." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như muốn khắc ghi sự quan trọng của khoảnh khắc này vào tâm trí họ. "Mỗi vùng đất trong Huyền Vực, từ đỉnh núi cao nhất đến đáy biển sâu thẳm nhất, đều có một 'vật tính' riêng, một bản chất tồn tại cốt lõi đã được định hình qua hàng thiên niên kỷ. Và cách tái thiết cũng phải tôn trọng điều đó. Chúng ta không thể dùng một khuôn mẫu duy nhất áp đặt lên tất cả."

Tô Lam khẽ gật đầu, khí chất mạnh mẽ của kiếm khách vẫn còn đó, nhưng đã được điều hòa bởi triết lý cân bằng. Nàng cất tiếng, giọng nói rõ ràng, mạch lạc: "Thanh Vân Tông sẽ là điểm khởi đầu cho việc cải cách các tông môn. Chúng ta sẽ chứng minh rằng tu luyện vẫn có thể tồn tại mà không cần ép buộc bản chất của vạn vật. Từ việc hướng dẫn đệ tử tu tâm dưỡng tính, lắng nghe 'ý chí tồn tại' của kiếm và pháp bảo, cho đến việc bảo vệ linh mạch và sinh linh trong phạm vi ảnh hưởng của tông môn. Sẽ có khó khăn, sẽ có phản kháng, nhưng chúng ta sẽ kiên định. Chúng ta sẽ là ngọn cờ đầu, là minh chứng sống cho thấy một con đường khác là khả thi." Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt chứa đựng một sự nhiệt huyết cháy bỏng, như một thanh kiếm sắc bén đã tìm thấy mục đích chân chính của mình.

Mộ Dung Tĩnh, sau một thoáng trầm tư, cũng lên tiếng. Giọng y vẫn giữ vẻ lý trí và cẩn trọng, nhưng đã không còn sự cao ngạo của quá khứ. "Những quy tắc của 'Hiến Chương C��n Bằng' cần được cụ thể hóa thành các hướng dẫn thực tiễn, chi tiết hơn nữa. Tránh sự hiểu lầm hoặc lạm dụng. Chúng ta cần thiết lập một cơ cấu giám sát và hỗ trợ để đảm bảo rằng các tông môn và thế lực khác không chỉ chấp nhận trên danh nghĩa, mà còn thực sự áp dụng triết lý này vào đời sống và tu luyện. Sự thay đổi tư tưởng là một quá trình lâu dài, và chúng ta không thể lơ là bất kỳ khía cạnh nào." Y khẽ gõ nhẹ chiếc quạt vào lòng bàn tay, ánh mắt đăm chiêu.

Lục Vô Trần khẽ thở dài một tiếng rất nhỏ, không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi mà là của sự thấu hiểu sâu sắc. "Những khu rừng bị tàn phá, những mạch đất bị tổn thương... chúng không chỉ cần được chữa lành về mặt vật chất, mà còn cần được hàn gắn về 'vật tính'. Nhiều cây cối vẫn còn mang vết tích của sự ép buộc khai linh, của những linh hồn bị giằng xé giữa bản năng và sự truy cầu sức mạnh. Quá trình chữa lành này không chỉ là phục hồi thể chất mà còn là hàn gắn tinh thần kéo dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng đồng cảm vô hạn." Giọng ông nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc cho những tổn thương mà Huyền Vực đã phải gánh chịu.

Tần Mặc gật đầu, ghi nhận từng ý kiến. Hắn biết, con đường này không chỉ cần tầm nhìn mà còn cần sự tỉ mỉ trong từng chi tiết. "Lục lão nói phải. Chúng ta không thể chỉ đơn thuần trồng lại cây, hay lấp đầy một vết nứt địa mạch. Chúng ta phải lắng nghe 'ý chí tồn tại' của chúng, hiểu được khát khao của chúng. Một cái cây muốn vươn mình đón nắng, không phải để hóa thành linh mộc. Một dòng sông muốn chảy về biển, không phải để tích tụ linh lực. Chúng ta phải trao lại cho vạn vật quyền được là chính nó."

Hạ Nguyệt bước lên một bước, đặt tay lên vai Tần Mặc, nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. "Vô Tính Thành sẽ là trung tâm của sự kiến tạo này. Chúng ta sẽ thiết lập các đội ngũ chuyên gia, những người hiểu rõ triết lý cân bằng, để hỗ trợ các vùng đất khác. Chúng ta sẽ chia sẻ kinh nghiệm về cách sống hài hòa với thiên nhiên, cách tôn trọng 'vật tính' của mọi sự vật. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ là nơi để những người tìm kiếm sự cân bằng có thể đến, học hỏi và tìm thấy câu trả lời." Nàng nói với một sự tự tin mới, không còn chỉ là cô gái dịu dàng của Vô Tính Thành mà đã trở thành một nhà lãnh đạo kiên cường.

Cuộc họp diễn ra sôi nổi, từng chi tiết được mổ xẻ, từng thách thức được đặt ra. Tần Mặc không dùng quyền lực để ra lệnh, mà dùng sự thấu hiểu để dẫn dắt. Hắn lắng nghe, phân tích, và đưa ra những gợi ý sâu sắc, giúp mọi người nhìn thấy con đường phía trước rõ ràng hơn. Tuy nhiên, trong sâu thẳm nội tâm, Tần Mặc vẫn cảm nhận được gánh nặng đè nén. Trách nhiệm tái thiết một thế giới bị tổn thương nặng nề, áp lực phải đảm bảo các dự án thành công, và nỗi lo liệu triết lý cân bằng có thực sự được hiểu và chấp nhận sâu sắc hay chỉ là sự tuân thủ bề mặt. Sẽ có vô số kẻ cố chấp không dễ dàng chấp nhận ánh sáng này, những thế lực vẫn muốn duy trì trật tự cũ, những người vẫn tin vào con đường thăng tiên độc đoán. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Những thách thức về hậu cần và quy mô, về sự hiểu lầm và chống đối ngầm, về khó khăn trong việc phục hồi những vùng tự nhiên bị tổn thương quá nặng nề, tất cả đều là những ngọn núi lớn mà họ phải vượt qua. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiên định của những người đồng hành, Tần Mặc biết hắn không đơn độc. Hắn cảm nhận được những hạt mầm hy vọng đang nảy nở, yếu ớt nhưng đầy sức sống, hứa hẹn một tương lai mà Huyền Vực chưa từng dám mơ tới.

***

Khi những tia nắng chiều bắt đầu ngả vàng, trải dài trên mặt Hồ Nguyệt Ảnh, nhuộm lên một màu hổ phách ấm áp, Tần Mặc cùng Tiểu Thảo và Thạch Trụ đã có mặt tại một góc khuất của hồ, nơi có một vết nứt địa mạch nhỏ vẫn còn rỉ ra linh khí hỗn loạn. Không khí ở đây hơi nặng nề, mang theo một chút mùi đất sét ẩm và khoáng chất, khác hẳn với sự trong lành, thanh khiết của Vô Tính Thành. Những cây cỏ xung quanh vết nứt có vẻ héo úa hơn, màu sắc nhợt nhạt, như đang oằn mình chịu đựng sự xung đột của linh khí.

Thạch Trụ không phải là một thân hình vật chất như con người, mà nó hiển hiện qua một ý niệm sâu thẳm, mạnh mẽ, một sự vững chãi và cổ xưa không thể lay chuyển. Tần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của Thạch Trụ như một khối núi đá khổng lồ, sừng sững trong tâm trí hắn, truyền đạt một cảm giác kiên định và uyên bác. Nó không giao tiếp bằng lời nói, mà bằng những rung động tinh tế từ lòng đất, những ý niệm chậm rãi và sâu sắc, như những lời thì thầm từ ngàn xưa.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà bằng cả linh hồn, bằng cái "ý chí tồn tại" kết nối vạn vật. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của đất đá, sự hỗn loạn của linh khí, và cả những tiếng kêu cứu yếu ớt từ những sinh linh nhỏ bé đang cố gắng bám trụ trên mảnh đất này. "Sức mạnh không phải là chinh phục, mà là hòa hợp," Tần Mặc tự nhủ trong thâm tâm, "Mỗi vết nứt là một lời kêu cứu, mỗi dòng chảy là một nhịp đập của thế giới." Hắn đưa tay ra, không hề thi triển bất kỳ thần thông hay pháp thuật cường đại nào, chỉ đơn thuần là sự kết nối. Linh khí từ cơ thể hắn, tinh khiết và hài hòa, chậm rãi thẩm thấu vào vết nứt.

Tiểu Thảo, trong bộ quần áo đơn giản, vá víu, với mái tóc bím hai bên và đôi mắt to tròn, đen láy, hồn nhiên chạy nhảy quanh vết nứt. Cô bé không hề sợ hãi linh khí hỗn loạn, mà ngược lại, cô bé có vẻ thích thú khi chạm vào những viên đá nhỏ, những cành cây khô héo. "Anh Mặc, nó nói muốn nở thật đẹp, không muốn thành tiên dược," Tiểu Thảo chỉ vào một bông hoa dại nhỏ đang cố gắng vươn mình, giọng nói trong trẻo, lảnh lót. "Nó nói, muốn được là chính nó, không muốn bị ép buộc phải lớn nhanh." Cô bé cúi xuống, thì thầm vài lời với bông hoa, như đang trò chuyện với một người bạn thân thiết. Bông hoa dường như khẽ rung rinh, như đáp lại lời của Tiểu Thảo. Sự hồn nhiên của cô bé là một minh chứng sống động cho triết lý cân bằng, cho việc vạn vật đều có quyền được là chính nó.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, cảm nhận được sự cộng hưởng từ Tiểu Thảo. Hắn tiếp tục truyền năng lượng, nhưng không phải để cưỡng ép linh khí hỗn loạn vào trật tự, mà là để "dẫn dắt" nó, "thuyết phục" nó tìm lại sự cân bằng vốn có. Quá trình này chậm rãi, tinh tế, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn. Hắn cảm nhận được sự "than thở" của linh khí bị giam cầm, bị bóp méo, và hắn từ từ tháo gỡ từng nút thắt, giải phóng chúng khỏi sự trói buộc của sức mạnh cưỡng ép.

Ý niệm của Thạch Trụ truyền vào tâm trí Tần Mặc, chậm rãi và sâu sắc như tiếng nước chảy qua khe đá ngàn năm: "Sự vội vã làm suy yếu nền tảng. Hãy để vạn vật tự tìm lại nhịp điệu của mình. Cội nguồn của sức mạnh không phải là sự tích tụ, mà là sự hài hòa. Một vết thương không thể lành chỉ bằng cách che đậy, nó cần được lắng nghe và thấu hiểu." Những lời này, không phải là âm thanh, mà là những suy nghĩ cổ xưa, thấm đẫm triết lý về sự kiên định và bản chất của tự nhiên.

Dưới sự điều hòa của Tần Mặc, vết nứt địa mạch dần dần ổn định. Linh khí hỗn loạn thu lại, không còn rỉ ra ồ ạt, thay vào đó là những luồng khí tinh khiết, dịu nhẹ bắt đầu len lỏi. Hồ nước trở nên trong xanh hơn, phản chiếu rõ nét bầu trời chiều. Những cây cỏ xung quanh vết nứt, dù vẫn còn yếu ớt, nhưng đã bắt đầu lấy lại màu xanh non, như những sinh linh vừa thoát khỏi cơn bạo bệnh. Tiểu Thảo cười rạng rỡ, ôm lấy một tảng đá nhỏ, cảm nhận sự thay đổi.

Tuy nhiên, trong quá trình này, Tần Mặc cảm nhận được một điều gì đó sâu hơn, một sự rung động yếu ớt từ sâu bên dưới vết nứt địa mạch. Nó không phải là sự hỗn loạn của linh khí, mà là một sự "trống rỗng" nào đó, một tổn thương đã ăn sâu vào cốt lõi của địa mạch, không dễ dàng chữa lành chỉ bằng cách điều hòa linh khí bề mặt. Đây là một dấu hiệu đáng lo ngại, ám chỉ rằng những tổn thương sâu xa hơn vẫn còn, hoặc có thể là nguồn gốc của các vấn đề mới chưa được khám phá. Tần Mặc biết, việc chữa lành Huyền Vực không chỉ là xử lý những vết thương hiện hữu, mà còn là tìm ra và khắc phục những căn nguyên sâu xa, những "căn bệnh" đã âm ỉ từ lâu.

Hắn khẽ mở mắt, nhìn Tiểu Thảo đang vui vẻ chơi đùa với những bông hoa dại. Cô bé, trong sự hồn nhiên của mình, là biểu tượng cho sự sống, cho "vật tính" thuần khiết nhất. Tần Mặc hiểu rằng, để chữa lành thế giới, hắn cần sự kiên nhẫn của Thạch Trụ, sự thuần khiết của Tiểu Thảo, và cả sự thấu hiểu sâu sắc nhất về "ý chí tồn tại" của vạn vật. Con đường này còn rất dài, và những thử thách ẩn sâu dưới lòng đất, dưới những lớp vỏ bọc tưởng chừng đã lành lặn, vẫn đang chờ đợi hắn.

***

Cùng lúc đó, tại Thanh Vân Tông, ngọn núi linh thiêng giờ đây được bao phủ bởi một lớp sương mù bảng lảng vào buổi chiều muộn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Các tòa điện thờ, tháp tu luyện được xây dựng bằng đá cẩm thạch trắng sáng, mái ngói lưu ly xanh biếc, vẫn giữ vẻ trang nghiêm và hùng vĩ. Tiếng chuông chùa ngân vang từ Đại Điện Thanh Vân, hòa cùng tiếng gió rít qua khe núi, mang theo hơi lạnh từ đỉnh cao, tạo nên một bản giao hưởng vừa thanh tịnh vừa tráng lệ. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ lan tỏa trong không khí, xen lẫn mùi ozone từ mây và đá, cùng với hương hoa cỏ núi thoang thoảng.

Trong Đại điện Thanh Vân, nơi ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn dầu soi chiếu lên những bức bích họa cổ kính, Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh đang đứng trước hàng trăm đệ tử tông môn. Các đệ tử, từ những tiểu sư đệ trẻ tuổi đến những trưởng lão đã tu luyện hàng trăm năm, đều tề tựu đông đủ, ánh mắt pha lẫn tò mò, hoài nghi và cả sự bối rối. Họ đã quen với con đường tu luyện thăng tiên, với việc tích lũy linh lực và khai linh vật phẩm, nên việc tiếp nhận một triết lý hoàn toàn mới là một thử thách lớn lao.

Tô Lam, trong bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, đứng thẳng lưng, khí chất thanh thoát nhưng đầy uy nghiêm. Nàng cất giọng, tiếng nói vang vọng khắp đại điện, rõ ràng và đầy sức thuyết phục: "Con đường thăng tiên không phải là con đường duy nhất, cũng không phải là con đường cao quý nhất. Thanh Vân Tông sẽ mở ra một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh gắn liền với sự hài hòa, nơi kiếm không chỉ để chém mà còn để bảo vệ bản chất. Chúng ta sẽ học cách lắng nghe 'ý chí tồn tại' của linh kiếm, của pháp bảo, thay vì chỉ coi chúng là công cụ vô tri. Chúng ta sẽ tu luyện để củng cố bản thân, để trở thành một phần hài hòa của vạn vật, chứ không phải để đứng trên vạn vật." Ánh mắt nàng quét qua từng gương mặt đệ tử, tìm kiếm sự thấu hiểu.

Ban đầu, có những tiếng xì xào bàn tán nhỏ, nh��ng ánh mắt hoài nghi trao đổi với nhau. Một số đệ tử trẻ tuổi lộ rõ vẻ bối rối, trong khi các trưởng lão thì nhíu mày suy nghĩ. Tư tưởng tu luyện đã ăn sâu vào tiềm thức của họ hàng ngàn năm, việc thay đổi không phải là chuyện ngày một ngày hai.

Mộ Dung Tĩnh bước lên một bước, y phục tông môn sang trọng của y khẽ lay động trong gió. Y cầm chiếc quạt ngọc, nhưng không phe phẩy, chỉ đặt nhẹ vào lòng bàn tay, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông. "Chúng ta sẽ không từ bỏ sức mạnh, đó là điều chắc chắn. Nhưng chúng ta sẽ kiểm soát nó, chúng ta sẽ định hình nó. Sức mạnh chân chính không phải là sức mạnh của sự hủy diệt, mà là sức mạnh của sự kiến tạo, của sự bảo vệ. Học cách lắng nghe 'vật tính' của linh kiếm, của pháp bảo, không phải là làm suy yếu chúng, mà là khiến chúng trở nên mạnh mẽ hơn, chân thật hơn. Khi một thanh kiếm được tôn trọng bản chất 'chém' của nó, nó sẽ trở thành một thanh kiếm hoàn hảo. Khi một ngọn núi được tôn trọng bản chất 'vững chãi' của nó, nó sẽ trở thành một ngọn núi vĩnh cửu. Đó là sự cân bằng, là con đường mà Thanh Vân Tông sẽ theo đuổi."

Một đệ tử trẻ tuổi tên Lâm Phong, với khuôn mặt non nớt và đôi mắt còn đầy vẻ ngây thơ, mạnh dạn cất tiếng hỏi, giọng nói còn mang chút dè dặt: "Nhưng... không thăng tiên, chúng ta còn theo đuổi điều gì? Chẳng phải mục đích tối thượng của tu hành là siêu thoát khỏi phàm trần, trở thành tiên nhân hay sao?"

Tô Lam nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng dịu lại. "Theo đuổi sự vĩ đại của chính mình, Lâm Phong. Theo đuổi sự tồn tại hài hòa của vạn vật. Đó là ý nghĩa lớn hơn cả thăng tiên. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Chúng ta sẽ theo đuổi việc kiến tạo một thế giới nơi mọi sinh linh đều có thể tìm thấy ý nghĩa tồn tại của mình, nơi không ai bị ép buộc phải trở thành thứ mà họ không muốn. Chẳng phải đó mới là sự siêu thoát thực sự sao, siêu thoát khỏi xiềng xích của tham vọng và dục vọng?"

Mộ Dung Tĩnh bổ sung: "Chúng ta sẽ cử một số đệ tử ưu tú nhất, những người có khả năng cảm nhận 'vật tính' nhạy bén nhất, đến Vô Tính Thành để học hỏi kinh nghiệm thực tiễn. Nơi đó, các ngươi sẽ tận mắt chứng kiến một thế giới vận hành theo triết lý cân bằng, một thế giới mà chúng ta đang hướng tới. Các ngươi sẽ học được cách hòa hợp với vạn vật, cách tìm thấy sức mạnh trong sự bình yên, và cách sử dụng sức mạnh để bảo vệ, chứ không phải để chinh phục."

Dần dần, những ánh mắt hoài nghi bắt đầu dịu đi, thay vào đó là sự tò mò và một tia hy vọng mới. Một số đệ tử trẻ tuổi bắt đầu thể hiện sự hứng thú, thảo luận sôi nổi về những điều Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh vừa nói. Ý tưởng về một con đường tu luyện khác, không còn bị ám ảnh bởi việc "thăng tiên", bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí họ. Tuy nhiên, vẫn còn một số trưởng lão, những người đã dành cả đời để theo đuổi con đường cũ, vẫn giữ vẻ bối rối và có phần không cam lòng. Họ im lặng, ánh mắt xa xăm, như đang đấu tranh nội tâm giữa niềm tin cũ đã ăn sâu và triết lý mới mẻ này. Sự hoài nghi và bối rối của họ cho thấy việc thay đổi tư tưởng là một quá trình lâu dài và không dễ dàng, có thể dẫn đến xung đột nội bộ hoặc sự ly khai của những kẻ cố chấp trong tương lai.

Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh hiểu rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Họ đang gieo những hạt mầm đầu tiên vào mảnh đất cằn cỗi của những tư tưởng cũ kỹ. Những hạt mầm này cần thời gian để nảy nở, cần sự chăm sóc và bảo vệ khỏi những cơn bão của sự phản kháng. Nhưng dù sao, ngọn lửa đã được thắp lên. Thanh Vân Tông, một trong những tông môn hùng mạnh nhất Huyền Vực, đã bắt đầu chuyển mình, hướng tới một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh không còn là mục đích, mà là phương tiện để kiến tạo sự cân bằng và hài hòa cho vạn vật.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Vô Tính Thành lặng lẽ tỏa sáng, như một trái tim cân bằng đang đập những nhịp đập đầu tiên của một kỷ nguyên mới. Tần Mặc đứng đó, cảm nhận được sự bao la của hành trình phía trước, những hy vọng và cả những lo lắng tiềm ẩn. Nhưng hắn biết, hắn không đơn độc. Vạn vật đang cùng hắn, từng bước một, kiến tạo một Huyền Vực mới, một thế giới nơi mọi sinh linh đều có quyền được là chính nó.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free