Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1388: Trái Tim Cân Bằng: Vô Tính Thành Khai Mở Kỷ Nguyên Mới

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh của gió. Nhưng trong Hội Trường Lớn của Vô Tính Thành, một ngọn lửa hy vọng mới đã được thắp lên. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá cây bên ngoài, tiếng nước vỗ nhẹ Hồ Nguyệt Ảnh từ xa vọng lại, như một bản giao hưởng của thiên nhiên, chào đón Kỷ Nguyên Cân Bằng. Tần Mặc đứng đó, cảm nhận sự bình yên của đêm, và biết rằng, từ nay, Huyền Vực sẽ không còn là Huyền Vực của sự truy cầu vô độ, mà là Huyền Vực của sự cân bằng, của sự lựa chọn và của niềm hy vọng. Con đường đã mở ra, và Tần Mặc, kiến trúc sư của kỷ nguyên mới, đã sẵn sàng dẫn dắt vạn vật bước đi trên đó.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những mái nhà đơn sơ của Vô Tính Thành, một bầu không khí náo nhiệt nhưng vẫn giữ được vẻ an bình lạ thường đã bao trùm Phố Chợ Sáng. Không giống như sự ồn ào chen lấn của những chợ phiên phàm tục hay sự lạnh lẽo của những đô thị tu sĩ, nơi đây toát lên một vẻ sống động hài hòa, nơi mọi sinh linh và vật thể đều tìm thấy vị trí của mình. Các gian hàng gỗ đơn giản, được dựng lên t��� những thân cây đã "tự nguyện" hiến mình, xếp thành hàng ngay ngắn trên con đường lát đá cuội, mái che bằng vải thô màu sắc nhã nhặn như những cánh bướm khổng lồ đậu trên phố.

Tần Mặc, với trang phục vải thô giản dị, dẫn đầu một đoàn khách đặc biệt. Đó là những đại diện từ khắp Huyền Vực, từ những tu sĩ áo bào lộng lẫy mang theo khí chất siêu phàm, đến những thương nhân giàu có với ánh mắt tinh anh, và cả những học giả với vẻ mặt trầm tư, tay cầm những cuốn sách cổ. Vẻ mặt của họ vẫn còn vương vấn sự kinh ngạc từ buổi Hội Nghị Kiến Tạo đêm qua, và giờ đây, họ đang tìm kiếm câu trả lời cho những nghi vấn còn sót lại trong lòng. Mùi hương của thức ăn dân dã, của hoa quả tươi mới hái, của đất ẩm sau cơn mưa đêm và của những loại thảo mộc quý hiếm quyện vào nhau, tạo thành một bản hòa tấu khứu giác độc đáo, khác hẳn với mùi linh khí nồng nặc hay mùi hương liệu xa xỉ mà họ thường quen thuộc. Tiếng rao hàng của những người bán, tiếng cười nói rộn rã của trẻ con, tiếng gà kêu từ những sân vườn nhỏ, và cả tiếng trả giá nhẹ nhàng, tất cả đều hòa quyện vào nhau mà không hề gây cảm giác xô bồ.

Hắn đi chậm rãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt của các đại diện. Bên cạnh hắn, Tiểu Thảo, giờ đây không còn là cô bé hồn nhiên như ngày nào mà đã mang một vẻ trưởng thành hơn trong nhận thức, vẫn giữ nguyên sự lanh lợi và đôi mắt to tròn, đen láy đầy tò mò. Nàng thỉnh thoảng chạy vụt đi, chạm nhẹ vào một chiếc ghế gỗ, một cái giếng cổ hay một bó rau vừa mới bày bán, rồi lại quay về thì thầm điều gì đó vào tai Tần Mặc. Mỗi lần như vậy, Tần Mặc lại khẽ mỉm cười, đôi khi giải thích cho các vị khách, đôi khi chỉ để họ tự cảm nhận.

Một vị đại diện từ một tông môn chuyên về luyện khí, với ánh mắt sắc như dao, không giấu được sự hoài nghi khi nhìn thấy một người thợ mộc đang dùng chiếc rìu để đẽo gọt. "Thật khó tin," y thốt lên, giọng nói mang theo chút chế giễu. "Một chiếc rìu lại 'muốn' chặt cây? Chẳng phải nó chỉ là một vật vô tri, bị con người điều khiển sao?"

Tần Mặc dừng bước, quay lại nhìn vị đại diện. Hắn không hề tỏ ra khó chịu, mà chỉ nhẹ nhàng giải thích, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự sâu sắc: "Nó muốn hoàn thành sứ mệnh của mình, thưa tôn giả. Không phải bị ép buộc, mà là tự nguyện, là để kiến tạo. Sự khác biệt nằm ở đó. Một vật thể, khi được hiểu, được tôn trọng 'vật tính' của mình, nó sẽ không còn là vô tri nữa, mà sẽ trở thành một phần ý thức của thế giới này. Nó hiểu rằng việc chặt đi một phần thân cây không phải là hủy hoại, mà là để tạo ra một vật phẩm hữu ích hơn, để cây gỗ đó tiếp tục tồn tại dưới một hình thái khác, một sứ mệnh khác." Hắn khẽ đưa tay chạm vào chiếc rìu đang nằm trên mặt đất. Một luồng rung động nhẹ nhàng, ấm áp truyền qua đầu ngón tay hắn, như một lời chào hỏi thầm lặng.

Tiểu Thảo, lúc này đã quay lại sau khi "trò chuyện" với một gánh hàng rau củ tươi rói, hồn nhiên reo lên: "Các cô rau củ hôm nay rất vui, vì có thể nuôi sống mọi người! Chúng muốn được biến thành những món ăn ngon, để mang lại sức khỏe và niềm vui." Nàng chỉ vào một bó cải xanh mơn mởn, đôi mắt trong veo lấp lánh sự thấu hiểu. Các đại diện nhìn nhau, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang trầm tư. Họ đã quen với việc coi vạn vật là tài nguyên để khai thác, là vật phẩm để sử dụng, chứ chưa bao giờ nghĩ đến việc chúng cũng có "ý chí", có "khát khao" của riêng mình.

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, lúc này cũng tiến lại gần. Ông khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy vẻ mãn nguyện. "Nơi đây, vạn vật đều có giá trị, không cần phải 'thăng cấp' để được tôn trọng. Một phiến đá cũng có thể là nền móng vững chắc cho một ngôi nhà, một dòng suối cũng có thể là nguồn sống cho cả một vùng đất. Mỗi vật, mỗi linh, đều có ý nghĩa riêng của mình, đều là một phần không thể thiếu của bức tranh vĩ đại mang tên Huyền Vực." Giọng ông trầm ấm, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian Phố Chợ Sáng nhộn nhịp. Tần Mặc gật đầu, biết rằng Lão Khang đã dùng những lời lẽ đơn giản nhất để chạm đến cốt lõi của triết lý cân bằng, một triết lý mà các vị tu sĩ và học giả đã mất hàng ngàn năm để tìm kiếm.

Các đại diện tiếp tục quan sát. Họ nhìn thấy một người thợ gốm đang nặn một chiếc bình, bàn tay ông nhẹ nhàng như đang vuốt ve một sinh linh. Họ nghe tiếng nước chảy từ một chiếc giếng cổ, và Tiểu Thảo giải thích rằng chiếc giếng "mong muốn" được tiếp tục cung cấp nước mát cho dân làng. Họ thấy những đứa trẻ chơi đùa với những con chó hoang, không hề có sự sợ hãi hay phân biệt. Tất cả những điều đó, dù nhỏ nhặt, lại vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác về sự tồn tại, nơi con người và vạn vật không phải là chủ tớ, mà là những người bạn đồng hành. Một số đại diện bắt đầu gật gù, ánh mắt họ không còn sự hoài nghi mà thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu, của một khả năng mới, một con đường mới. Nhưng không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận. Vẫn còn đó những ánh mắt dè dặt, những biểu cảm trầm tư, như đang cố gắng dung hòa những gì họ thấy với những tín ngưỡng đã ăn sâu vào tâm trí họ hàng ngàn năm. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài.

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng những mái ngói rêu phong, Tần Mặc dẫn một số đại diện cốt cán đến Quán Trà Vọng Nguyệt, một nơi yên bình nằm nép mình bên Hồ Nguyệt Ảnh. Kiến trúc của quán đơn giản, làm từ gỗ và tre, với những ô cửa sổ lớn nhìn ra mặt hồ lung linh. Gió nhẹ luồn qua những tán cây cổ thụ quanh hồ, mang theo hơi nước mát lành và tiếng lá xào xạc như những lời thì thầm của tự nhiên. Mùi trà thơm dịu, thoang thoảng hương hoa nhài và mùi gỗ ẩm mộc mạc, tạo nên một không gian thư thái, khác xa với sự ồn ào của chợ sáng.

Tần Mặc, Lão Khang và Phong Dao ngồi cùng các đại diện, nhâm nhi những chén trà nóng, hơi nước bốc lên lãng đãng. Ánh nắng chiều dịu nhẹ chiếu qua những tán cây, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên mặt bàn gỗ. Sự kinh ngạc và hoài nghi ban đầu của các đại diện đã dần tan biến khi họ chứng kiến tận mắt sự hài hòa và bình yên của Vô Tính Thành. Giờ đây, những câu hỏi của họ đã trở nên thực tế và sâu sắc hơn, không còn là những chất vấn về tính khả thi, mà là về cách áp dụng.

Đại diện B, một vị tu sĩ với vẻ ngoài uy nghiêm nhưng ánh mắt ��ã dịu đi nhiều, đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. "Chúng tôi đã thấy được sự bình yên ở đây, thấy được sự cộng sinh giữa con người và vạn vật. Nhưng làm sao để các tông môn của chúng tôi, nơi đã có hàng ngàn năm tu luyện để 'thăng tiên', có thể từ bỏ con đường đã định? Làm sao để chúng tôi thuyết phục các đệ tử rằng 'thăng tiên' không phải là con đường duy nhất, hay là mục tiêu cuối cùng?" Giọng y chất chứa sự trăn trở, bởi y biết rằng đây là vấn đề cốt lõi, là thách thức lớn nhất trong việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào hệ thống tu luyện của Huyền Vực.

Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt vị đại diện, giọng nói vẫn bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng khó lay chuyển. "Không cần từ bỏ, thưa tôn giả. Chỉ cần hiểu rằng 'thăng tiên' không phải là con đường duy nhất, hay là mục tiêu cuối cùng. 'Thăng tiên' vẫn là một lựa chọn, một khát khao chính đáng của một số linh thể. Nhưng sự lựa chọn tự do và tôn trọng bản chất mới là cốt lõi của triết lý cân bằng. Nếu một người, một vật, muốn thăng tiên, hãy để họ tự nguyện theo đuổi con đường đó, nhưng không được ép buộc kẻ khác cũng phải đi theo. Và quan trọng hơn, phải hiểu rằng, sự tồn tại của vạn vật không nhất thiết phải hướng đến 'thăng cấp' hay 'hóa thần' mới có giá trị. Một con cá vẫn là cá, một ngọn cỏ vẫn là cỏ, một phiến đá vẫn là đá, và chúng đều có quyền được là chính mình, được tồn tại theo 'vật tính' của mình, và được tôn trọng."

Lão Khang gật đầu, bổ sung: "Sức mạnh không chỉ đến từ việc chinh phục, từ việc thăng cấp cảnh giới, mà còn từ việc giữ gìn và hòa hợp. Vạn vật là một thể thống nhất. Khi ta phá vỡ sự cân bằng đó để truy cầu một thứ gọi là 'thăng tiên' cho riêng mình, ta đang tự hủy hoại nền tảng của chính sự tồn tại. Một tu sĩ mạnh mẽ có thể chinh phục được thiên địa, nhưng một tu sĩ thông thái sẽ học cách hòa hợp cùng thiên địa. Đó là sự khác biệt." Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt đong đầy trí tuệ của những năm tháng dài sống trong bình yên.

Phong Dao, với mái tóc nâu bù xù và nụ cười rộng đặc trưng, lúc này mới lên tiếng, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết và có chút tự hào. "Mấy vị thấy đấy, anh Tần Mặc nhà chúng tôi không cần phải là người mạnh nhất Huyền Vực, không cần phải là Tiên nhân phi thăng, nhưng anh ấy vẫn bảo vệ được Vô Tính Thành, bảo vệ được những gì anh ấy yêu quý. Anh ấy bảo vệ bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu, bằng tình yêu thương vạn vật. Không phải cứ cầm đao kiếm ra trận mới là anh hùng đâu!" Nàng nói một cách chân thật, mộc mạc, nhưng lời nói của nàng lại chạm đến một khía cạnh mà nhiều người đã lãng quên trong cuộc chạy đua sức mạnh.

Các đại diện trầm ngâm. Sự thay đổi tư tưởng là một quá trình gian nan, nhưng những gì họ chứng kiến và nghe được từ Tần Mặc, Lão Khang, và cả Phong Dao, đã gieo vào lòng họ những hạt mầm đầu tiên của một triết lý mới. Họ bắt đầu chấp nhận sâu sắc hơn rằng con đường phía trước sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự giáo dục, và quan trọng nhất là sự thay đổi từ bên trong. Họ nhận ra rằng việc áp dụng triết lý cân bằng vào các vùng đất của họ, với lịch sử tu luyện sâu sắc và những truyền thống đã ăn sâu, sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có s�� phản kháng, sẽ có những kẻ cố chấp không muốn từ bỏ quyền lực hay ảo vọng thăng tiên. Điều này là một thách thức lớn, nhưng giờ đây, họ không còn thấy nó là bất khả thi nữa. Tần Mặc nhìn họ, cảm nhận được sự chuyển biến tinh tế trong ý chí tồn tại của từng người. Hắn biết, họ đã sẵn sàng cho bước tiếp theo.

***

Khi đêm đã khuya, chỉ còn ánh trăng vằng vặc chiếu rọi mặt nước Hồ Nguyệt Ảnh, Tần Mặc và Hạ Nguyệt đứng cạnh nhau trên bến Tàu Hải Nguyệt. Các phái đoàn đã ra về, mang theo những hạt mầm triết lý mới gieo vào lòng đất Huyền Vực. Gió đêm nhẹ nhàng vuốt ve làn da, mang theo hơi ẩm từ hồ và mùi hương thoang thoảng của những bông hoa nhài ẩn mình trong bóng tối. Mặt nước hồ yên ả, phản chiếu vầng trăng tròn vành vạnh, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh lặng đến nao lòng.

Hạ Nguyệt khẽ nắm lấy bàn tay Tần Mặc, cảm nhận sự nặng trĩu nhưng cũng đầy kiên cường trong lòng hắn. Bàn tay nàng ấm áp, truyền cho hắn một nguồn năng lượng dịu dàng, như một lời động viên không cần nói thành lời. Nàng biết gánh nặng trên vai hắn lớn đến nhường nào, không chỉ là trách nhiệm tái thiết Huyền Vực mà còn là việc đối mặt với những kẻ cố chấp, những thế lực vẫn muốn duy trì trật tự cũ. Nhưng nàng cũng tin tưởng tuyệt đối vào con đường hắn đã chọn, vào triết lý mà hắn đã xây dựng.

"Mệt không, Mặc?" Hạ Nguyệt khẽ hỏi, giọng nói nàng dịu dàng như gió thoảng. "Gánh nặng này... nó có lớn quá không?" Ánh mắt nàng trong veo, ẩn chứa sự lo lắng thầm kín cho hắn, cho Vô Tính Thành, nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu và sẻ chia.

Tần Mặc khẽ thở dài, một hơi thở dài mang theo chút mệt mỏi tích tụ suốt những tháng ngày dài đấu tranh và kiến tạo. Hắn quay sang nhìn Hạ Nguyệt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự kiên định. "Không mệt mỏi sao được, Nguyệt? Trách nhiệm này không phải của riêng ta, mà là của cả Huyền Vực. Nhưng khi nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ của Tiểu Thảo, những ánh mắt thấu hiểu của Lão Khang, và cả những tia hy vọng lóe lên trong lòng các đại diện hôm nay, ta biết tất cả đều đáng giá. Vô Tính Thành đã cho thế giới một con đường, một lựa chọn mà họ chưa từng nghĩ đến. Chúng ta đã thắp lên một ngọn lửa, và giờ đây, nó sẽ lan tỏa."

Hạ Nguyệt siết nhẹ bàn tay hắn. "Vậy chúng ta sẽ cùng đi trên con đường đó, đúng không?" Lời nói của nàng không chỉ là câu hỏi, mà là một lời cam kết, một sự khẳng định về niềm tin và sự đồng hành. Nàng là hiện thân của sự bình yên mà Vô Tính Thành mang lại, là nguồn động viên thầm lặng nhưng vững chắc nhất cho Tần Mặc.

Tần Mặc mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, xua đi vẻ trầm tư thường thấy. Hắn nhìn ra mặt hồ yên ả, nơi ánh trăng tạo nên một dải lụa bạc lấp lánh. "Đúng vậy, chúng ta sẽ cùng nhau. Và không chỉ chúng ta, mà vạn vật cũng sẽ cùng chúng ta. Vô Tính Thành đã trở thành ngọn hải đăng, soi đường cho những ai muốn tìm kiếm sự cân bằng. Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn gian nan, sẽ có vô số kẻ cố chấp không dễ dàng chấp nhận ánh sáng này. Nhưng ta không đơn độc, và Huyền Vực cũng không đơn độc nữa. Kỷ Nguyên Cân Bằng đã bắt đầu, và chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo nó, từng bước một." Hắn siết chặt tay Hạ Nguyệt, cảm nhận hơi ấm từ nàng truyền sang, như tiếp thêm sức mạnh cho hành trình dài phía trước. Dưới ánh trăng, Vô Tính Thành lặng lẽ tỏa sáng, như một trái tim cân bằng đang đập những nhịp đập đầu tiên của một kỷ nguyên mới, sẵn sàng đón nhận những thách thức và lan tỏa hy vọng đến khắp mọi ngóc ngách của Huyền Vực.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free