Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1402: Bản Chất Xung Khắc: Tiếng Gọi Của Hòa Hợp

Mặt trời đầu hạ vươn những tia nắng vàng óng ả qua kẽ lá, rải rắc trên những bức tường thành thép xen lẫn cây cổ thụ xanh um của Thiết Giáp Thành. Không còn là pháo đài u ám một thời, nơi đây giờ khoác lên mình vẻ vững chãi nhưng đầy sức sống, minh chứng cho sự hài hòa giữa ý chí của kim loại và linh hồn của thiên nhiên. Tần Mặc đ���ng trên đài quan sát cao nhất, nơi một phiến đá khổng lồ được chạm khắc tinh xảo, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, hiện thị bản đồ toàn cảnh Huyền Vực. Hắn không nhìn vào những đường nét địa lý khô khan, mà lắng nghe từng luồng ý chí tồn tại đang cuộn chảy trên phiến đá ấy, cảm nhận nhịp đập của một thế giới đang dần hồi sinh.

Bên cạnh hắn là Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé, gầy guộc như một thân cây cổ thụ đã trải qua vạn kiếp phong sương. Mái tóc bạc trắng như rễ cây buông xõa, được điểm xuyết bởi những chiếc lá xanh non và đóa hoa rừng tinh khôi. Đôi mắt xanh biếc của y, tinh anh và đầy sự khôn ngoan, đang chăm chú vào một điểm trên bản đồ, nơi Rừng Linh Chi rực rỡ sắc màu đang hiện lên. Y thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng gió thoảng qua tán lá.

“Thánh Quân Tần Mặc,” Mộc Lâm Chủ cất lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả, “tại khu vực Rừng Linh Chi mới được hồi phục, tộc Phong Lang và tộc Linh Thảo Tiên đang có dấu hiệu xung đột dữ dội. Bản chất của chúng quá khác biệt… Phong Lang cần không gian để săn mồi, để duy trì sự nhanh nhẹn và sức mạnh. Còn Linh Thảo Tiên, chúng cần sự yên tĩnh, nguồn nước tinh khiết và ánh sáng mặt trời để sinh sôi nảy nở. Sự tồn tại của kẻ này dường như đe dọa trực tiếp đến sự tồn tại của kẻ kia.” Y chỉ tay vào điểm màu xanh lục đậm trên bản đồ, nơi những chấm đỏ và vàng đang giao tranh kịch liệt.

Tần Mặc không đáp lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng ý chí hỗn loạn từ Rừng Linh Chi truyền đến. Một bên là sự hung hãn, bản năng săn mồi đã khắc sâu vào huyết mạch của loài thú, là tiếng gầm gừ bảo vệ lãnh địa và con non. Một bên là sự e dè, khát khao được sống, được vươn lên của loài thảo mộc, là tiếng rít lên yếu ớt khi bị đe dọa. Hắn có thể thấy rõ nỗi sợ hãi của cả hai, và cả sự cố chấp cố hữu trong bản chất của chúng.

Đột nhiên, từ trung tâm phiến đá, một luồng ý niệm cổ xưa và vững chãi truyền thẳng vào tâm trí hắn. Đó là Thạch Trụ, cột đá khổng lồ đã đứng đó từ vạn thuở, giờ đây như một phần không thể thiếu của Thiết Giáp Thành, của cả Huyền Vực. “Đây là thách thức tất yếu. Sự sống mới luôn đi kèm với sự va chạm. Quan trọng là cách chúng ta dẫn dắt,” ý niệm của Thạch Trụ chậm rãi và sâu sắc, như tiếng vọng từ lòng đất. “Những mảnh ghép đã rời rạc quá lâu, nay được đặt cạnh nhau, ắt sẽ có những vết nứt, những va chạm ban đầu. Ngươi, Tần Mặc, phải là người thấu hiểu, là người dẫn dắt chúng tìm thấy sự hòa hợp ẩn sâu trong bản chất.”

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự trầm tư, rồi dần trở nên kiên định. Hắn biết Thạch Trụ nói đúng. Huyền Vực đang hồi sinh, nhưng sự hồi sinh này không phải là một phép màu xóa bỏ mọi mâu thuẫn. Trái lại, nó là quá trình phức tạp, nơi những bản chất đã bị kìm nén, bị bóp méo nay trỗi dậy, và việc tìm ra cách để chúng cùng tồn tại là bài toán khó hơn bất kỳ trận chiến nào. "Bản chất không phải là để triệt tiêu, mà là để cân bằng," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng vang vọng với một sức nặng đặc biệt. "Chúng ta sẽ đến đó. Không phải để phán xét, mà để lắng nghe. Lắng nghe tiếng lòng của từng sinh linh, từng vật tính, để tìm ra sợi dây liên kết vô hình giữa chúng."

Hắn quay sang Mộc Lâm Chủ. "Mộc Lâm Chủ, y cần chuẩn bị. Ta sẽ đi cùng y và Tiểu Thảo. Tiểu Thảo, với khả năng giao cảm với vạn vật, sẽ là cầu nối quan trọng."

Mộc Lâm Chủ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ nhẹ nhõm. "Vâng, Thánh Quân. Ta sẽ chuẩn bị ngay." Y biết rằng mỗi lần Tần Mặc ra tay, không phải là để dùng sức mạnh khuất phục, mà là để gieo trồng hạt giống của sự thấu hiểu, để vạn vật tự tìm thấy con đường của mình. Đây là con đường gian nan, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, nhưng cũng là con đường duy nhất để Huyền Vực thực sự đạt được sự bình yên vĩnh cửu.

Phiến đá bản đồ trên đài quan sát bỗng phát ra một luồng sáng dịu nhẹ, như một lời chúc phúc, một lời khích lệ từ Thạch Trụ. Tần Mặc cảm nhận được sự vững chãi của đất mẹ dưới chân, sự trường tồn của thời gian trong từng thớ đá. Hắn biết rằng hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những đồng minh trung thành, và trong tâm khảm hắn là niềm tin sắt đá vào triết lý cân bằng bản chất. Hắn vẫn còn mệt mỏi sau cuộc chiến trường kỳ, nhưng nỗi mệt mỏi ấy đã được thay thế bằng một ý chí kiên định, một khao khát được kiến tạo. Những hạt giống của sự thấu hiểu đã được gieo trồng, và giờ là lúc hắn phải bảo vệ chúng, giúp chúng nảy mầm và phát triển, ngay cả trong những mảnh đất khó khăn nhất. Đây chính là "hành trình kiến tạo liên tục" mà hắn đã tự nhủ, một hành trình không ngừng nghỉ, đòi hỏi sự cảnh giác và lòng trắc ẩn không giới hạn.

***

Rừng Linh Chi, giờ giữa trưa, không khí đặc quánh hơi ẩm và mùi đất nồng nồng sau cơn mưa đêm. Những tán cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp đan xen, tạo thành một vòm xanh khổng lồ, chỉ để lọt qua những vệt nắng gắt, chói chang như hàng ngàn mũi kim xuyên xuống thảm thực vật phong phú bên dưới. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy sức sống. Tuy nhiên, sự thanh tịnh, yên bình vốn có của Rừng Linh Chi hôm nay lại bị phá vỡ bởi một luồng căng thẳng vô hình, một sự đối đầu gay gắt đang diễn ra tại một khoảng đất trống rộng lớn.

Tần Mặc cùng Mộc Lâm Chủ và Tiểu Thảo vừa đặt chân đến bìa rừng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của nấm mốc, của thảo dược thơm ngát, và cả một mùi hoang dã nồng nặc xen lẫn sự tanh tưởi thoang thoảng của máu và nỗi sợ hãi. Đôi mắt hắn khẽ nheo lại, lướt qua khung cảnh trước mắt.

Một bên là tộc Phong Lang. Những con sói mạnh mẽ, lông xám bạc, thân hình cường tráng, đang gầm gừ, nhe nanh dữ tợn. Đôi mắt sắc lạnh của chúng ánh lên vẻ cảnh giác và hung dữ, sẵn sàng lao vào chiến đấu. Tộc trưởng Phong Lang, một con sói già với bộ lông đã ngả màu muối tiêu, đứng ở vị trí cao nhất, ánh mắt sắc lẹm như dao, nhìn chằm chằm vào đối thủ. Tiếng gầm gừ trầm đục của nó vang vọng, khiến không khí càng thêm nặng nề. Xung quanh là những con sói trẻ hơn, trong đó có cả những linh thú con xù lông, đôi mắt to tròn nhưng đã ẩn chứa vẻ cảnh giác, núp sau lưng cha mẹ.

Đối diện chúng, là tộc Linh Thảo Tiên. Những sinh linh mang hình dạng nửa người nửa thực vật, làn da xanh non như lá cây, tóc là những dây leo mềm mại. Chúng yếu ớt hơn, nhưng số lượng lại đông đảo. Hiện tại, chúng đang run rẩy, cố gắng tạo ra một rào chắn từ thân cây và dây leo mọc xung quanh, nhưng rõ ràng là không đủ để chống lại sự hung hãn của bầy sói. Đôi mắt trong trẻo nhưng đầy sự lo sợ và mệt mỏi của tộc trưởng Linh Thảo Tiên, một sinh thể mảnh mai với những đóa hoa trắng điểm xuyết trên mái tóc dây leo, đang cầu khẩn. Mùi hương nhẹ nhàng, ngọt ngào của chúng lan tỏa, nhưng không thể xoa dịu được sự căng thẳng.

Tần Mặc không lập tức can thiệp. Hắn đứng đó, như một cái cây cổ thụ giữa rừng, lắng nghe. Hắn lắng nghe tiếng gầm gừ của Phong Lang, không chỉ là sự đe dọa mà còn là tiếng kêu của bản năng sinh tồn, nỗi sợ hãi về sự khan hiếm, về việc không đủ mồi để nuôi sống con non. Hắn cũng lắng nghe tiếng rít lên yếu ớt của Linh Thảo Tiên, không chỉ là sự sợ hãi mà còn là khát khao được sống, được vươn lên, được bảo vệ chồi non yếu ớt của mình.

"Nỗi sợ hãi sinh tồn... Bản năng mãnh liệt... Cả hai đều có lý do của mình," Tần Mặc thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, nhưng lại như một làn gió nhẹ lướt qua tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong mỗi sinh linh, sự mâu thuẫn giữa bản chất cốt lõi và mong muốn được bình yên.

Tiểu Thảo, giờ đã là một thiếu nữ mười sáu, mái tóc bím hai bên đã dài hơn, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ hồn nhiên nhưng đã thêm phần kiên định. Nàng khẽ nắm lấy tay Tần Mặc, một luồng ý niệm trong trẻo truyền đến. "Anh Tần Mặc, chúng sợ hãi. Sói sợ đói, cây sợ bị giẫm đạp... Chúng chỉ muốn sống thôi." Nàng cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ cả hai tộc, một sự rung động của nỗi lo lắng và khát khao được bảo vệ.

Từ phía tộc Phong Lang, một luồng ý niệm mạnh mẽ, đầy uy quyền và bất mãn truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, như tiếng g��m gừ vang vọng trong không gian tâm linh. "Chúng ta cần vùng đất này để săn mồi, để con cái chúng ta sống! Chúng yếu ớt, không nên ở đây! Chúng ta là kẻ săn mồi, đó là bản chất của chúng ta! Chúng ta không thể thay đổi!" Ý niệm của tộc trưởng Phong Lang rõ ràng và đầy thách thức, một sự cố chấp sâu sắc vào 'vật tính' của chính nó.

Tần Mặc hít thêm một hơi, mùi máu tanh thoang thoảng lại phả vào mũi hắn, nhắc nhở hắn về những cuộc chiến đã từng diễn ra. Hắn nhìn vào đôi mắt của tộc trưởng Phong Lang, rồi nhìn sang tộc trưởng Linh Thảo Tiên. Hắn không nhìn thấy kẻ ác hay người tốt, chỉ thấy hai bản chất, hai ý chí tồn tại đang xung đột.

Hắn tiến lên phía trước, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, không mang theo bất kỳ khí thế áp bức nào, chỉ có sự bình yên và thấu hiểu. Hắn đưa bàn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mặt đất ẩm ướt, cảm nhận sự sống đang cuộn chảy dưới lòng đất. Một luồng năng lượng ôn hòa, mang theo ý chí của sự cân bằng, từ lòng bàn tay hắn lan tỏa ra xung quanh, như một làn sóng vô hình trấn tĩnh không gian. Tiếng gầm gừ của Phong Lang dịu xuống, sự run rẩy của Linh Thảo Tiên cũng bớt đi phần nào. Tiếng côn trùng rỉ rả dường như trở nên rõ ràng hơn, như một sự bình yên đang dần được tái lập.

"Dừng lại," Tần Mặc nói, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, không phải bằng âm thanh lớn, mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp truyền đến tâm trí của tất cả linh thú, cả Phong Lang lẫn Linh Thảo Tiên. "Ta đến đây không phải để đứng về phía ai, cũng không phải để áp đặt ý chí của mình. Ta đến đây để lắng nghe. Để các ngươi lắng nghe lẫn nhau. Rừng Linh Chi này, Huyền Vực này, đã trải qua quá nhiều đau khổ vì sự chia cắt và xung đột. Giờ đây, khi sự sống hồi sinh, chúng ta không thể để những bi kịch cũ lặp lại." Hắn nhìn thẳng vào mắt từng tộc trưởng, ánh mắt không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. "Hãy lắng nghe. Lắng nghe 'ý chí tồn tại' của ta, của Mộc Lâm Chủ, của Tiểu Thảo, và lắng nghe cả 'ý chí tồn tại' của chính các ngươi, và của đối phương. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể tìm thấy con đường chung."

Mộc Lâm Chủ và Tiểu Thảo đứng sau Tần Mặc, vẻ mặt nghiêm túc. Mộc Lâm Chủ khẽ nhắm mắt, bàn tay già nua đặt lên cây trượng gỗ cổ thụ, như đang kết nối với linh hồn của rừng. Tiểu Thảo thì đưa đôi bàn tay nhỏ bé của mình ra, như đang cố gắng cảm nhận và xoa dịu những luồng cảm xúc hỗn loạn đang cuộn xoáy trong không khí. Nơi đây, dưới ánh nắng chói chang giữa trưa, sự đối đầu của bản năng và khát vọng sinh tồn đang chờ đợi một lời giải, một sự cân bằng mong manh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả khoảng trời phía tây, rồi nhường chỗ cho màn đêm buông lơi với ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên đỉnh đầu. Những vì sao lấp lánh như vô vàn viên ngọc quý được rải trên tấm màn nhung đen. Không khí dịu mát hơn, mang theo mùi hương thanh khiết của cỏ cây và sương đêm. Khoảng đất trống trong Rừng Linh Chi, nơi ban nãy còn ngập tràn sự căng thẳng và hung hãn, giờ đây đã trở nên bình yên hơn nhiều. Tiếng côn trùng rỉ rả đã trở lại với nhịp điệu tự nhiên, tiếng suối chảy xa xôi như một bản nhạc nền êm ái.

Tần Mặc ngồi bệt xuống đất, giữa hai tộc linh thú vẫn đang cố gắng giữ một khoảng cách nhất định, nhưng đã không còn căng thẳng như trước. Hắn không dùng uy lực để ép buộc, mà dùng sự kiên nhẫn vô hạn của mình. Suốt nhiều giờ liền, hắn đã nói chuyện, không ngừng lắng nghe và phân tích từng luồng ý chí tồn tại, từng nỗi sợ hãi và khao khát sâu thẳm của cả hai tộc. Mộc Lâm Chủ và Tiểu Thảo cũng ngồi đó, hỗ trợ hắn bằng khả năng giao cảm đặc biệt của mình. Mộc Lâm Chủ thì thầm những câu chuyện cổ xưa về sự hòa hợp của thiên nhiên, về cách cây cối và thú vật đã từng nương tựa vào nhau. Tiểu Thảo, với đôi mắt to tròn, lanh lảnh kể về những lần nàng thấy sói con và chồi cây non chơi đùa vô tư ở Vô Tính Thành.

"Bản chất của ngươi là săn mồi, bản chất của chúng là sinh sôi," Tần Mặc cất lời, giọng nói trầm ấm và đầy sự thấu hiểu, vang vọng trong tâm trí của từng linh thú. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói của hắn mang theo sức nặng của chân lý. "Không ai sai. Đó là 'vật tính' c��a các ngươi, là điều đã tạo nên sự độc đáo của mỗi chủng tộc. Nhưng khu rừng này đủ lớn cho tất cả. Nếu các ngươi chỉ biết triệt tiêu lẫn nhau vì những nỗi sợ hãi cố hữu, thì không ai có thể tồn tại lâu dài. Sức mạnh của sói sẽ dần suy yếu khi nguồn thức ăn cạn kiệt. Sự sống của cây sẽ lụi tàn khi không có kẻ săn mồi kiểm soát sự phát triển quá mức, dẫn đến bệnh tật."

Hắn dừng lại, cho phép những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí của từng con sói, từng sinh thể thực vật. Hắn cảm nhận được sự do dự, sự đấu tranh nội tâm trong tộc trưởng Phong Lang – giữa bản năng săn mồi đã khắc sâu vào huyết mạch và lý lẽ về sự hợp tác đang dần hé mở. Hắn cũng cảm nhận được sự nghi ngờ, nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi trong tộc trưởng Linh Thảo Tiên, nhưng xen lẫn vào đó là một tia hy vọng mong manh.

Tộc trưởng Phong Lang, con sói già với đôi mắt sắc lạnh, cuối cùng cũng cất lên một luồng ý niệm mạnh mẽ, nhưng không còn hung hãn như trước. "Vậy... chúng ta có thể tin tưởng không bị săn đuổi vô cớ? Chúng ta sẽ cung cấp những loại cây chữa lành cho các ngươi nếu bị thương... và những quả mọng ngọt lành cho con non của các ngươi." Ý niệm của tộc trưởng Linh Thảo Tiên vang lên, yếu ớt nhưng chứa đựng một sự nhượng bộ lớn lao. Nàng không còn chỉ biết run rẩy, mà đã bắt đầu nhìn thấy một con đường.

Tộc trưởng Phong Lang, sau một hồi trầm tư, gầm gừ nhẹ, một tiếng gầm gừ không mang tính đe dọa mà như một sự chấp thuận, một lời hứa. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc và tộc Linh Thảo Tiên, đầy vẻ uy quyền nhưng đã bớt đi sự hung hãn. "Chúng ta sẽ không săn trong khu vực sinh sản chính của các ngươi. Đổi lại, các ngươi không được phá hoại những con đường săn mồi của chúng ta bằng cách phát triển quá mức. Và hãy tin tưởng vào sự bảo vệ của chúng ta trước những kẻ xâm nhập từ bên ngoài. Sói của chúng ta sẽ bảo vệ khu rừng này, và cả sự sống của các ngươi, nếu các ngươi không đe dọa sự tồn tại của chúng ta."

Một sự im lặng bao trùm. Tiếng gió lướt qua tán lá cây cổ thụ dường như cũng ngừng lại để lắng nghe. Mộc Lâm Chủ khẽ mỉm cười, đôi mắt xanh biếc ánh lên vẻ hài lòng. "Sự cân bằng không phải là không có xung đột, mà là tìm ra cách để xung đột không hủy diệt tất cả. Đây là bài học đầu tiên của kỷ nguyên mới, của 'Hiến Chương Cân Bằng'," y nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc, "Thiên nhiên luôn tìm thấy con đường của mình, nếu chúng ta cho phép nó."

Tần Mặc gật đầu. Hắn cảm nhận được sự chuyển dịch tinh tế trong 'ý chí tồn tại' của cả hai tộc. Không phải là sự thay đổi hoàn toàn bản chất, mà là sự chấp nhận, sự thấu hiểu về lợi ích chung. Hai tộc trưởng trao đổi một cử chỉ hòa giải, dù vẫn còn dè dặt. Tộc trưởng Phong Lang hạ thấp đầu một chút, còn tộc trưởng Linh Thảo Tiên thì vươn một dây leo mềm mại ra, chạm nhẹ vào một phiến đá cạnh con sói già.

Và rồi, một cảnh tượng kỳ diệu diễn ra. Các linh thú con của cả hai tộc, ban đầu vẫn còn sợ hãi nép mình sau lưng cha mẹ, giờ đây bắt đầu tò mò nhìn về phía nhau. Một con sói con non nớt, lông xù, với đôi mắt to tròn đầy vẻ cảnh giác, khẽ bước ra khỏi vòng bảo vệ của mẹ nó. Cùng lúc đó, một chồi non có hình dáng bé gái, làn da mỏng manh như cánh hoa, đôi mắt e dè, cũng khẽ nhú lên từ bụi cây, vươn cánh tay nhỏ xíu về phía con sói. Chúng không hiểu về xung đột của cha ông, chúng chỉ có sự tò mò vô tư của thế hệ mới.

Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve một Linh Thú Trẻ của tộc Linh Thảo Tiên, cảm nhận sự mỏng manh và khát vọng sống mãnh liệt của nó. Một luồng bình yên sâu sắc lan tỏa trong hắn, như một làn sóng ấm áp từ Huyền Vực Tâm Châu trong ngực hắn. Hắn biết rằng đây chỉ là bước khởi đầu, một bước đi nhỏ trên con đường dài. Những thách thức sẽ không ngừng xuất hiện, những bản năng cũ sẽ đôi khi trỗi dậy. Nhưng giờ đây, hắn có một niềm tin vững chắc.

"Đây là hy vọng," Tần Mặc thầm nhủ, nhìn ngắm cảnh tượng hòa hợp đang dần thành hình dưới ánh trăng. "Đây là khởi đầu của một thế hệ mới, những người sẽ không bị trói buộc bởi những xung đột của quá khứ, mà sẽ học cách cùng nhau kiến tạo một Huyền Vực cân bằng và bình yên hơn." Hắn biết rằng "Hiến Chương Cân Bằng" không chỉ là một bộ luật, mà là một triết lý sống cần được vun đắp mỗi ngày, cần sự kiên nhẫn và lòng thấu cảm không ngừng. Và chỉ khi vạn vật thực sự được là chính nó, không bị ép buộc, không bị triệt tiêu, mà được học cách dung hòa, thì thế giới này mới thực sự có thể tồn tại vĩnh viễn. Con đường phía trước còn dài, nhưng với sự khởi đầu này, với những ánh mắt tò mò và đầy hy vọng của thế hệ mới, Tần Mặc biết rằng họ đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free