Vạn vật không lên tiên - Chương 1403: Tiếng Vọng Của Mộc Thạch: Con Đường Nghệ Thuật Không Lên Tiên
Ánh trăng vằng vặc đổ xuống khu rừng Linh Chi vừa tìm lại được sự bình yên, soi rọi con đường mòn phủ đầy lá mục. Tần Mặc khẽ vuốt Huyền Vực Tâm Châu trong tay áo, cảm nhận nhịp đập dịu êm của nó, như tiếng thở đều đặn của một trái tim vĩ đại đang dần hồi phục. Hắn biết rằng sự hòa hợp giữa Phong Lang và Linh Thảo Tiên, tuy nhỏ bé, lại là một viên gạch quý giá trong công trình tái thiết Huyền Vực. Viên gạch ấy được xây nên không bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng bao dung, bằng khả năng lắng nghe những "ý chí tồn tại" tưởng chừng như không thể dung hòa.
Bình minh hé rạng, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những tán cây cổ thụ. Tần Mặc cùng Mộc Lâm Chủ và Tiểu Thảo rời R��ng Linh Chi, tiếp tục hành trình trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, con đường huyết mạch nối liền các vùng đất. Dưới bước chân họ, con đường đất dường như cũng đang thở, những viên đá dăm lạo xạo như kể lại vô vàn câu chuyện của những kẻ lữ hành đã qua. Từng vết bánh xe sâu hoắm in hằn trên mặt đất, từng dấu móng ngựa khắc ghi trên đá, tất cả đều là chứng tích của một dòng chảy không ngừng nghỉ, dòng chảy của sự sống, của mưu sinh, của cả những trận chiến và sự hồi sinh.
Không khí trên Đường Cổ Đạo mang một mùi hương đặc trưng: mùi bụi đất khô nồng quyện với hơi sương còn sót lại, thoảng lẫn mùi mồ hôi của những người lao động và mùi da thuộc từ những đoàn xe ngựa chở hàng. Tiếng bánh xe kẽo kẹt trên đường, tiếng vó ngựa lọc cọc, tiếng nói chuyện ồn ào của các thương nhân trao đổi mua bán hay mặc cả, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của cuộc sống đang dần trở lại. Tuy nhiên, đằng sau sự tấp nập ấy, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một nỗi mệt mỏi tiềm ẩn, một sự cảnh giác thường tr���c. Những vết tích của chiến tranh vẫn còn đó, không chỉ trên những bức tường thành đổ nát, mà còn in sâu trong ánh mắt của những người phàm tục, trong sự dè dặt của những linh vật nhỏ bé co mình nép dưới bụi cây.
Tần Mặc bước đi trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những đoàn thương nhân đang hối hả gánh gồng, những gia đình phàm nhân đang chật vật tái thiết những mái nhà đổ nát. Hắn thấy những người phụ nữ với đôi vai gầy guộc đang cặm cụi sửa sang lại hàng quán ven đường, những người đàn ông với bàn tay chai sạn đang đốn gỗ, xây dựng lại những cây cầu bị phá hủy. Sự kiên cường của họ thật đáng khâm phục, nhưng cũng khiến hắn nhận ra gánh nặng trên vai mình.
"Sự cân bằng này vẫn còn mong manh, như một mầm non mới nhú," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm trầm, khẽ khàng nhưng chứa đựng vô vàn suy tư. Hắn nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi xanh thẳm ẩn hiện trong làn sương sớm. "Cần rất nhiều sự kiên nhẫn để nó bén rễ sâu, để những mầm sống này không bị bão táp quật ngã lần nữa. Huyền Vực vừa trải qua một cơn cuồng phong, giờ đây, mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của nó đều là sự gắng gượng để giữ vững hơi tàn, để rồi từ đó mà hồi sinh."
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ gật đầu, mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ khẽ lay động trong gió nhẹ. "Thiên nhiên đã dạy ta rằng mọi sự đều cần thời gian. Và đôi khi, việc không làm gì lại là cách tốt nhất để vạn vật tự tìm lại đường đi của chúng." Y dừng lại bên một gốc cây cổ thụ bị cháy xém một phần thân, nhưng từ vết thương ấy, những chồi non xanh biếc vẫn đang vươn mình mạnh mẽ. "Cũng như cây cổ thụ này. Nó đã chịu đựng ngọn lửa hủy diệt, nhưng bản chất của nó, ý chí muốn sống của nó, vẫn thúc đẩy nó nảy mầm. Chúng ta không thể ép buộc nó phải xanh tươi ngay lập tức, cũng như không thể ép buộc một dòng sông thay đổi hướng chảy chỉ vì chúng ta muốn. Sự can thiệp quá mức, dù là với ý tốt, đôi khi lại bẻ cong bản chất, khiến vạn vật lạc lối trên con đường của chính mình."
Tiểu Thảo, với đôi bím tóc bện hai bên, không hề điềm tĩnh như Tần Mặc hay triết lý như Mộc Lâm Chủ. Nàng bé bỏng chạy nhảy trên thảm cỏ ven đường, đôi mắt to tròn, đen láy luôn ánh lên vẻ tò mò và hồn nhiên. Nàng không ngừng hít thở bầu không khí trong lành, cảm nhận từng làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc. Bỗng nàng dừng lại bên một bông hoa dại nhỏ bé, với những cánh hoa màu tím nhạt đang rung rinh trong gió. Nàng khẽ ngồi xuống, ngón tay nhỏ nhắn chạm nhẹ vào cánh hoa mềm mại.
"Tần Mặc ca ca, Mộc Lâm Chủ đại nhân, nhìn xem!" Giọng nàng trong trẻo, lảnh lót như tiếng chuông gió. "Nó không cần phải thành linh dược quý hiếm, nó vẫn đẹp và mang sự sống của riêng mình. Nó không hề muốn trở thành một bông hoa khác, nó chỉ muốn là bông hoa này thôi." Nàng nhìn lên, ánh mắt đầy vẻ ngây thơ nhưng lại chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề. "Nó cũng không cần phải 'lên tiên' để nở rộ."
Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Lời nói đơn giản của Tiểu Thảo, tưởng chừng như vô tri, lại chính là sự cô đọng của triết lý mà hắn đang nỗ lực truyền bá. Hắn khẽ vuốt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận sự rung động hài hòa của nó. Mọi thứ đang dần trở lại, nhưng con đường phía trước còn dài. Những mầm sống mới đang nảy nở, nhưng cũng có những tàn dư của tư tưởng cũ vẫn còn ăn sâu vào tâm trí nhiều người, như những bóng ma ẩn mình dưới ánh sáng ban mai. Hắn biết rằng không phải ai cũng sẽ dễ dàng chấp nhận một con đường mới, một lối suy nghĩ mới mẻ, đi ngược lại với niềm tin đã ăn sâu vào huyết quản hàng ngàn năm. Sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và lòng đồng cảm sẽ là vũ khí mạnh nhất của hắn trên hành trình này. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, nhuộm vàng cả không gian, và hắn biết rằng mỗi tia nắng ban mai đều mang theo một hy vọng mới, một thách thức mới.
***
Hành trình trên Đường Cổ Đạo Thương Gia kéo dài cho đến tận giữa trưa, khi mặt trời đã đứng bóng, tỏa ánh nắng vàng rực rỡ xuống vạn vật. Đoàn của Tần Mặc rẽ vào một con đường mòn nhỏ hơn, rải đầy sỏi trắng, dẫn lối sâu vào một thung lũng xanh mướt. Không khí nơi đây đột ng���t thay đổi, không còn bụi bặm và ồn ào như con đường lớn, mà thay vào đó là sự trong lành, mát mẻ của cây cỏ, cùng với tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại. Mùi hương của đất ẩm và gỗ tươi xộc vào khứu giác, mang theo cảm giác bình yên đến lạ.
Đó là Làng Mộc Thạch, một ngôi làng nhỏ bé nằm nép mình giữa những ngọn đồi thoai thoải, nơi những mái nhà gỗ đơn sơ, mái tranh mộc mạc hài hòa tuyệt đối với cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ. Tiếng gà gáy vang vọng từ những khu vườn nhỏ, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng trên con đường đất, tất cả hòa quyện với tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống dân dã, ấm cúng. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm lại, không vội vã, không bon chen.
Khi họ tiến vào trung tâm làng, một cảnh tượng thu hút sự chú ý của Tần Mặc. Dưới một mái hiên rộng, nơi ánh nắng chiều tà đổ xuống những tia sáng vàng óng, một nam nhân đang chăm chú đẽo gọt một pho tượng gỗ nhỏ. Đó chính là Nhan Sơ, người nghệ nhân tài hoa của làng. Mái tóc y búi gọn gàng, để lộ vầng trán cao và ánh mắt tinh tế, tập trung tuyệt đối vào tác phẩm trong tay. Đôi bàn tay y thô ráp, chai sạn vì năm tháng gắn bó với gỗ, nhưng lại vô cùng khéo léo, uyển chuyển, như đang múa ba lê trên từng thớ gỗ. Từ những nhát đục, nhát khắc của y, một bức tượng chim én đang sải cánh nhẹ nhàng hiện ra, với từng đường vân gỗ được tôn vinh một cách tự nhiên, không hề bị che lấp bởi những nét vẽ cầu kỳ hay màu sắc sặc sỡ. Vẻ mặt Nhan Sơ toát lên sự hài lòng sâu sắc, không phải niềm vui của sự hoàn hảo, mà là sự thỏa mãn khi đã giúp "ý chí tồn tại" của khúc gỗ được thể hiện trọn vẹn.
Không xa Nhan Sơ, dưới một gốc cây đại thụ rợp bóng, một nghệ nhân trẻ khác đang vật lộn với một khúc gỗ cổ thụ to lớn. Thanh niên này, với vẻ ngoài tràn đầy nhiệt huyết nhưng lộ rõ sự non nớt, đang cố gắng 'khai linh' cho tác phẩm của mình theo phương pháp cũ. Hắn dùng linh lực, dùng tâm pháp, cố gắng ép buộc linh hồn của khúc gỗ phải thức tỉnh, phải trở thành một linh vật có sức mạnh. Nhưng khúc gỗ, thay vì biến hóa thành hình rồng phượng như hắn mong muốn, lại trở nên biến dạng một cách kỳ lạ. Những đường vân gỗ vốn đẹp đẽ giờ đây co rút, những chi tiết mà hắn cố gắng khắc họa trở nên méo mó, mất đi vẻ sống động. Một luồng linh khí mỏng manh, yếu ớt bao quanh khúc gỗ, không phải là sự sống, mà là sự giằng co, sự phản kháng thầm lặng.
Nghệ nhân trẻ thở dài thườn thượt, quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng. Hắn buông dụng cụ, nhìn chằm chằm vào tác phẩm đang dang dở của mình, dường như không thể hiểu nổi tại sao nó lại khó thuần phục đến vậy.
"Khúc gỗ này thật khó bảo!" Giọng hắn mang theo sự bất lực và cả chút tức giận. "Ta đã thử mọi cách để khai linh, dùng đủ mọi loại tâm pháp, truyền vào biết bao nhiêu linh lực, nhưng nó cứ như muốn chết đi vậy! Nó không chịu thức tỉnh, không chịu biến hóa!"
Thôn Trưởng Làng Đá, với khuôn mặt sạm nắng và đôi tay thô ráp, đang đứng cạnh Lão Khang. Ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc. Cả hai đều lắng nghe lời than vãn của nghệ nhân trẻ với vẻ mặt ưu tư. Họ đã chứng kiến quá nhiều thế hệ nghệ nhân của làng vật lộn với những khúc gỗ, những tảng đá, cố gắng ép buộc chúng phải 'thăng hoa' theo ý muốn của con người, để rồi thất bại và mất đi niềm đam mê ban đầu.
Tần Mặc bước đến gần, nhẹ nhàng đặt tay lên bề mặt thô ráp của khúc gỗ cổ thụ. Một luồng năng lượng bình yên, thuần khiết từ Huyền Vực Tâm Châu trong tay áo hắn khẽ lan tỏa, chạm vào "ý chí tồn tại" đang vật vã bên trong khúc gỗ. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự giằng xé, nỗi sợ hãi, nhưng trên hết là một khát khao mãnh liệt: khát khao được là chính nó, được hoàn thiện theo cách riêng của mình, không bị ép buộc phải trở thành một thứ gì khác.
"Nó không muốn chết," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, như một làn gió nhẹ lướt qua tâm hồn đang rối bời của nghệ nhân trẻ. "Nó chỉ muốn được là chính nó. Nó khát khao được hoàn thiện trong bản chất gỗ của mình, không phải trở thành một thứ nó không phải." Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt ngạc nhiên của nghệ nhân trẻ. "Ngươi muốn nó có linh hồn, nhưng lại ép nó phải mang linh hồn của một thứ khác, ép nó phải thay đổi bản chất đã tồn tại hàng trăm năm. Đó không phải là khai linh, đó là bóp méo, là hủy hoại."
Nhan Sơ, đang say mê với tác phẩm của mình, ngẩng đầu lên. Y nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Sự vĩ đại của vật liệu nằm ở chính bản chất của nó. Chúng ta không tạo ra linh hồn, chúng ta chỉ giúp linh hồn đã có sẵn được thể hiện trọn vẹn, được tỏa sáng theo cách vốn có của nó." Y nói, rồi quay lại với bức tượng chim én, khẽ mỉm cười. "Một khúc gỗ không cần biến thành rồng để được tôn kính. Nó chỉ cần là một khúc gỗ đẹp, mang theo câu chuyện của rừng già, của nắng gió, của thời gian. Đó chính là sự viên mãn."
Nghệ nhân trẻ nhìn khúc gỗ, rồi nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Nhan Sơ. Một tia sáng bừng lên trong ánh mắt hắn, như thể một cánh cửa mới vừa được mở ra trong tâm trí. Hắn chưa từng nghĩ đến điều đó. Hắn luôn tin rằng 'khai linh' là phải biến vật liệu thành một dạng sống cao cấp hơn, có linh trí, có sức mạnh. Nhưng lời của Tần Mặc và Nhan Sơ lại chạm đến một chân lý đơn giản mà hắn đã bỏ qua.
Thôn Trưởng Làng Đá và Lão Khang lắng nghe với vẻ mặt suy tư. Những lời này không chỉ dành cho nghệ nhân trẻ, mà còn là lời giải đáp cho bao nhiêu trăn trở của họ, cho bao nhiêu thế hệ nghệ nhân đã đi qua con đường lầm lạc. Lão Khang khẽ gật đầu, râu dài trắng muốt khẽ rung rinh. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Và dòng chảy của vạn vật, đôi khi, chỉ là khát khao được là chính mình.
***
Khi ánh tà dương bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Tần Mặc cùng Mộc Lâm Chủ, Tiểu Thảo, Nhan Sơ, Thôn Trưởng Làng Đá, Lão Khang và một số trưởng lão khác của làng tụ họp tại Quán Trà Vọng Nguyệt. Quán trà được xây dựng bằng gỗ, đơn giản nhưng tinh tế, với một sân nhỏ lát đá và một ao cá nhỏ tĩnh lặng, nơi những đóa hoa sen trắng muốt đang hé nở. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng chim hót nhẹ trong vòm cây gần đó, cùng với mùi trà thơm dịu nhẹ và hương hoa nhài thoảng qua, tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng và ấm cúng.
Mọi người ngồi quanh một chiếc bàn gỗ tròn, thưởng thức trà, nhưng tâm trí đều hướng về một chủ đề duy nhất: con đường mới cho nghệ thuật, cho cuộc sống của Làng Mộc Thạch.
Tần Mặc là người mở lời, giọng hắn trầm ổn, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng của triết lý sâu sắc. "Vạn vật đều có giá trị và vẻ đẹp riêng. Một tảng đá không cần hóa ngọc để quý giá, một khúc gỗ không cần thành linh khí để có linh hồn. Viên mãn nằm ở việc trở thành bản thể tốt nhất của chính mình." Hắn khẽ đặt chén trà xuống, nhìn quanh một lượt những gương mặt đang lắng nghe chăm chú. "Chúng ta đã lầm tưởng rằng 'thăng tiên' là con đường duy nhất dẫn đến sự hoàn mỹ, đến sự bất diệt. Nhưng sự thật, thăng tiên chỉ là một lựa chọn, không phải là định mệnh của mọi vật. Việc ép buộc một khúc gỗ phải biến thành linh vật, ép buộc một tảng đá phải hóa ngọc, không phải là tôn vinh nó, mà là phủ nhận bản chất vốn có của nó."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mỗi người. "Nghệ thuật, theo ta, không phải là sự biến đổi vĩ đại, mà là sự thấu hiểu và tôn vinh. Một nghệ nhân chân chính không phải là người biến một khúc gỗ thành thứ khác, mà là người lắng nghe tiếng nói của khúc gỗ, của từng đường vân, từng thớ thịt, để rồi giúp nó kể câu chuyện của chính mình một cách rõ ràng và đẹp đẽ nhất."
Nhan Sơ, ánh mắt tinh tế ánh lên vẻ đồng tình sâu sắc, tiếp lời Tần Mặc. "Chúng ta đã từng lầm tưởng rằng phải 'nâng cấp' vật liệu, phải ban cho nó một linh hồn nhân tạo, một sức mạnh không thuộc về nó. Nhưng giờ đây, tôi tin rằng việc 'lắng nghe' và 'thuận theo' nó mới là nghệ thuật cao nhất. Để mỗi đường nét, mỗi thớ gỗ, mỗi vân đá đều kể câu chuyện của nó, đều thể hiện 'vật tính' nguyên thủy của nó một cách trọn vẹn nhất. Đó chính là 'Con Đường Nghệ Thuật Cân Bằng' mà tôi và làng chúng tôi đang nỗ lực xây dựng."
Y cầm lên một chiếc chén gỗ đơn giản nhưng được chế tác vô cùng tinh xảo, với những đường vân gỗ tự nhiên nổi bật. "Chiếc chén này không có linh lực, không thể bay lượn hay biến hình. Nhưng nó là một chiếc chén hoàn hảo, mang theo vẻ đẹp mộc mạc, bền bỉ của gỗ. Nó là chính nó, không hơn không kém, và đó là sự viên mãn."
Thôn Trưởng Làng Đá, với khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian, khẽ thở dài, nhưng không còn là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự giải tỏa. "Tôi đã thấy nhiều thế hệ nghệ nhân của làng mệt mỏi, thất vọng khi cố gắng ép buộc. Họ đã dành cả đời để tìm cách 'khai linh', để biến những tác phẩm của mình thành những 'linh khí', để rồi cuối cùng thất bại, thậm chí mất đi sinh mệnh vì sự phản phệ của vật liệu. Có lẽ, chúng ta đã đi sai đường quá lâu rồi." Ông nhìn Nhan Sơ với ánh mắt đầy hy vọng. "Con Đường Nghệ Thuật Cân Bằng này, nó không chỉ là một lối đi mới cho nghệ thuật, mà còn là một lối sống mới cho làng chúng tôi. Nó trả lại sự bình yên cho tâm hồn của người nghệ nhân, và trả lại bản chất vốn có cho vạn vật."
Nghệ nhân trẻ, người đã vật lộn với khúc gỗ cổ thụ, giờ đây ngồi ở góc bàn, ánh mắt hắn bừng sáng, gật đầu lia lịa. Hắn đã hiểu. Hắn đã nhìn thấy một con đường khác, một con đường không cần phải chiến đấu, không cần phải ép buộc, mà là con đường của sự th��u hiểu và hòa hợp.
Tiểu Thảo, ngồi bên cạnh Tần Mặc, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc chén gỗ trên bàn. Nàng cảm nhận được sự sống động từ nó, không phải là sự sống của linh vật, mà là sự sống của gỗ, của cây, của thiên nhiên. Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên và mãn nguyện. Nàng không cần bất kỳ sự giải thích cao siêu nào, nàng chỉ cần cảm nhận.
Các trưởng lão khác cũng dần bày tỏ sự đồng tình. Họ đã chứng kiến đủ những bi kịch từ việc chạy theo con đường 'thăng tiên' cực đoan. Giờ đây, triết lý của Tần Mặc, được Nhan Sơ cụ thể hóa thành 'Con Đường Nghệ Thuật Cân Bằng', dường như đã mở ra một chân trời mới, một kỷ nguyên mới cho Làng Mộc Thạch. Một kỷ nguyên nơi sự viên mãn không còn được định nghĩa bởi sức mạnh hay sự bất tử, mà bởi sự chân thật, sự hài hòa và sự tôn trọng bản chất.
***
Đêm dần buông xuống, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời đen thẳm, soi rọi mặt nước hồ phẳng lặng tại Bến Tàu Hải Nguyệt, nơi Tần Mặc cùng Mộc Lâm Chủ và Tiểu Thảo chuẩn bị lên thuyền rời Làng Mộc Thạch. Gió đêm mát mẻ thổi nhè nhẹ, mang theo hương gỗ tươi và một chút mùi hoa dại từ những ngọn đồi xung quanh.
Thôn Trưởng Làng Đá và Nhan Sơ tiễn chân họ ra đến tận bến. Trong ánh trăng mờ ảo, ánh mắt của họ vẫn ánh lên sự kính trọng và biết ơn sâu sắc. Từ xa, ánh đèn từ các xưởng điêu khắc trong làng vẫn sáng rực, nhưng không còn là ánh đèn của sự vật lộn, của nỗi thất vọng, mà là của sự tập trung, của niềm đam mê và sự sáng tạo bình yên. Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết hơn đang dâng lên từ làng, như những hạt giống của triết lý 'cân bằng bản chất' đã bén rễ sâu trong lòng đất, đang nảy mầm mạnh mẽ.
Thôn Trưởng Làng Đá bước đến gần Tần Mặc, khẽ cúi đầu. "Triết lý của Tần Mặc đại nhân đã mở ra một con đường mới cho làng chúng tôi. Chúng tôi sẽ không phụ lòng ngài, sẽ để 'vật tính' của mỗi tác phẩm được tỏa sáng theo cách vốn có của nó, không bị ép buộc." Giọng ông lão trầm ấm, đầy sự kiên định. "Chúng tôi sẽ ch��ng minh rằng sự viên mãn không cần phải đến từ việc 'lên tiên', mà đến từ việc trở thành bản thể chân thật và tốt đẹp nhất của chính mình."
Nhan Sơ, với vẻ mặt đầy quyết tâm, cũng cất tiếng. "Chúng tôi sẽ làm cho 'Con Đường Nghệ Thuật Cân Bằng' trở thành một biểu tượng mới của Huyền Vực, một minh chứng cho sự hài hòa giữa con người và vạn vật. Chúng tôi sẽ điêu khắc những câu chuyện của đất trời, của cây cỏ, của sự sống, chứ không phải những ảo mộng về sức mạnh hay bất tử." Y nhìn về phía làng, nơi những ánh đèn vẫn còn sáng, như những đốm lửa hy vọng đang bùng cháy.
Tần Mặc khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt hắn vẫn giữ một chút trầm tư. Hắn nhìn về phía làng Mộc Thạch một lần nữa, những ánh sáng ấm áp từ các xưởng rọi ra, như những ngọn hải đăng chỉ lối giữa màn đêm tăm tối. "Hãy lắng nghe. Mọi vật đều có tiếng nói riêng. Hãy để chúng được là chính mình, một cách trọn vẹn nhất." Lời hắn nói như một lời chúc phúc, nhưng cũng là một lời nhắc nhở.
Tần Mặc cùng Mộc Lâm Chủ và Tiểu Thảo bước lên thuyền. Mái chèo khua nước nhẹ nhàng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, phản chiếu ánh trăng bạc. Con thuyền dần dần rời xa bến, khuất dần vào màn đêm. Tần Mặc vuốt Huyền Vực Tâm Châu trong tay áo, cảm nhận sự rung động hài hòa, một sự cân bằng mới đang dần hình thành. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn hắn, vẫn còn một tia cảnh giác. Hắn biết rằng không phải tất cả mọi nơi trên Huyền Vực đều đã lắng nghe được tiếng nói của sự cân bằng. Vẫn còn rất nhiều "tiếng gọi" khác chưa được lắng nghe, rất nhiều cộng đồng vẫn còn chìm đắm trong ảo vọng của sự thăng tiến vô độ, và rất nhiều tàn dư của tư tưởng cũ vẫn còn ẩn mình, chờ đợi cơ hội để trỗi dậy. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng với những hạt giống hy vọng đã gieo, với những ánh mắt bừng sáng của thế hệ mới và những nụ cười bình yên trên môi những nghệ nhân Làng Mộc Thạch, Tần Mặc biết rằng họ đã sẵn sàng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.